Chuyện dưới chân núi Hắc Vân, Diệp Li cho phép Ám Tam và Ám Tứ nói với hai người cùng hợp tác là Ám Nhất và Ám Nhị. Diệp Li không nói rõ chuyện này cuối cùng có thể báo với Mặc Tu Nghiêu hay không. Nhưng Ám Nhất Nhị Tam Tứ sau khi cân nhắc, nhớ lại lời Vương phi nhắc về đạo đức nghề nghiệp Ám vệ, đã quyết định giữ kín. Bị chủ tử vứt bỏ là nỗi sỉ nhục của Ám vệ. Từ khi trở thành ám vệ của Định Quốc Vương phi, người duy nhất họ cần phục tùng là Vương phi, không phải Vương gia. Diệp Li cũng rất hài lòng về mấy Ám vệ có đạo đức nghề nghiệp này, dù sao người võ công cao cường, năng lực xuất chúng cũng khó tìm, huống chi là người đáng tin. Nàng không muốn lãng phí thời gian tự mình tìm thị vệ.
Diệp Li hài lòng duy trì mỗi tháng hai lần lên núi Hắc Vân, đương nhiên đều là cải trang. Mọi người trong thôn trang dưới chân núi Hắc Vân và trên núi đều gọi nàng là Sở công tử, Sở Quân Duy. Đôi khi mang Ám Nhất Ám Nhị đi, đôi khi mang Ám Tam Ám Tứ đi. Hiển nhiên bốn người rất hứng thú với những thứ được xây dựng trong võ trường kỳ lạ kia, thỉnh thoảng vì được đi theo Diệp Ly mà tranh giành nhau. Diệp Li thường xuyên ra ngoài, đương nhiên Mặc Tu Nghiêu biết, nhưng hắn cũng không hỏi nàng đi đâu. Đối với sự khoan dung của hắn, Diệp Li vẫn rất biết ơn, thỉnh thoảng cùng mấy người Hoa Thiên Hương dạo phố cũng nhớ mang về chút điểm tâm cho hắn. Nhưng quan hệ hai người sau khi Diệp Li bận rộn, vô tình đã xa cách nhiều. Thỉnh thoảng thấy ánh mắt không hài lòng của Ngụy ma ma và Lâm ma ma, Diệp Li cũng hơi áy náy, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị bỏ qua. Vì nàng thật sự bận, rất bận.
Không chỉ quản lý sự vụ trong Vương phủ, còn phải quản lý của hồi môn của mình. Cửa hàng nhìn bên ngoài chỉ kinh doanh bình thường, nhưng Diệp Li lén rút hết tất cả bạc hồi môn đang có, bao gồm cả bạc Hàn Minh Nguyệt đưa tới, mua một ít sản nghiệp khác. Trong đó có hai tòa nhà và ba gian cửa hàng ở ngoại thành mua dưới danh nghĩa Sở Quân Duy, cùng hai gian cửa hàng trong kinh thành. Nhưng việc này đều nhờ Từ Thanh Trạch tự mình sắp xếp người xử lý. Tuy Từ Thanh Trạch hơi khó hiểu nàng định làm gì, nhưng vẫn làm theo. Chưa đầy nửa tháng, khế ước nhà đất và cửa hàng đều ở trong tay nàng. Người ngoài nhìn vào, Diệp Li gần như là một Định Quốc Vương phi hoàn hảo, mỗi ngày xử lý việc Vương phủ đâu ra đấy, thỉnh thoảng tham gia các buổi tụ họp của quyền quý trong kinh thành. Nhưng không biết, Diệp Li lén thu thập đủ loại tin tức, từ đó tìm ra manh mối hữu dụng. Vì vậy, chuyện Hoàng đế và Thái Hậu bất hòa, các phe phái đại thần trong triều tranh giành quyền lực, cùng những chuyện bát quái trong giới quyền quý, Diệp Li đều bình thản để chúng trôi qua. Nàng càng hiểu sâu sắc những mâu thuẫn và thế cục triều đình.
“Vương phi! Vương phi! Vương gia ngất xỉu rồi…”
Diệp Li đang ngồi trong trướng phòng nhìn đống sổ sách xuất thần, Thanh Hà vội vã xông vào kêu lên. Diệp Li giật mình, lập tức đứng dậy hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Ngay cả Thanh Hà trầm ổn cũng bị dọa không nhẹ, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Vừa rồi Vương gia trở về phòng… hỏi Vương phi đi đâu. Chúng nô tỳ nói Vương phi đang ở trướng phòng, chưa thấy Vương gia nói thêm gì thì bỗng nhiên Vương gia nôn ra rất nhiều máu… Sau đó, sau đó ngất xỉu.”
Lòng Diệp Li run lên, ném bút trong tay liền đi ra, vừa đi vừa hỏi: “Đã mời đại phu chưa?”
Thanh Hà nói: “A Cẩn… A Cẩn và Thanh Loan đều đi rồi. Thanh Ngọc cũng biết chút y thuật, cùng Thanh Sương ở lại trong phòng chăm sóc Vương gia…” Chưa đợi Thanh Hà nói xong, bóng Diệp Li đã nhanh chóng biến mất ở ngã rẽ hành lang.
Trở lại trong viện, hiển nhiên các nha hoàn trong viện đều bị dọa, thấy Diệp Li đi tới quên cả hành lễ. Diệp Li bước vào phòng, đi qua bình phong thấy Mặc Tu Nghiêu nằm trên giường, mặt trắng bệch, môi vẫn còn vết máu đỏ sậm.
“Vương phi.” Thanh Ngọc đang bắt mạch cho Mặc Tu Nghiêu, đứng dậy thấp giọng nói.
“Hắn thế nào rồi?”
Thanh Ngọc lo lắng nói: “Vương gia từng bị thương rất nặng, lại gần như không được điều dưỡng tốt nên thân thể rất yếu. Lại bỗng nhiên nôn ra máu, tuy do mệt nhọc quá độ, nhưng… mất nhiều máu, e rằng rất bất lợi cho Vương gia…”
Theo ánh mắt Thanh Ngọc, bên giường không xa vẫn còn vệt máu chưa khô hẳn, trông vô cùng chướng mắt, khiến Diệp Li mơ hồ sợ hãi…, “Bây giờ… hắn không sao chứ?”
Thanh Ngọc lắc đầu: “Nô tài chuyên về độc, đối với tình huống của Vương gia thật sự bó tay. Nhưng tạm thời có lẽ không sao.”
Diệp Li hít sâu gật đầu: “Ta biết rồi, các ngươi đi xem đại phu đã tới chưa, còn mời Mặc tổng quản đến đây.”
Thanh Ngọc và Thanh Sương cùng đáp lời, Diệp Li ngồi bên cạch yên lặng nhìn người trên giường. Vẫn luôn nghe người khác nói thân thể Định Vương tàn tật, bệnh nặng quấn thân. Nhưng từ lần đầu gặp Mặc Tu Nghiêu, biểu hiện của hắn luôn rất khỏe mạnh, thậm chí khi vào thu, nàng bị cảm hai ngày cũng không nghe hắn ho một tiếng. Nên Diệp Li sớm vứt câu "bệnh nặng quấn thân" ra sau đầu, cho là người ngoài nghe đồn nhảm. Mấy tháng qua, gần như mỗi ngày hai người đều gặp mặt, nhưng đến giờ Diệp Li mới phát hiện Mặc Tu Nghiêu gần đây gầy gò tiều tụy nhiều. Lúc này, dưới mí mắt nhắm có màu xanh nhạt rõ ràng.
Diệp Li đang xuất thần, cảm thấy người trên giường có động tĩnh nhỏ, vội ngẩng đầu nhìn. Vừa hay thấy Mặc Tu Nghiêu từ từ mở mắt. Bốn mắt nhìn nhau, trong phút chốc Diệp Li thấy không biết nói gì.
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt: “A Li, làm sao vậy?”
Một lúc lâu, Diệp Li mới nhìn hắn nói: “Vừa rồi ngài hộc máu.”
Mặc Tu Nghiêu sững sờ, mỉm cười: “Hai ngày nay hơi mệt, không sao.”
“Không sao?!” Diệp Li cảm thấy cơn giận từ đáy lòng xông lên não, “Đến hộc máu còn không sao, vậy cái gì mới là sao? Ngài nghĩ ngài có bao nhiêu máu để chà đạp?”
Mặc Tu Nghiêu có vẻ vui khi thấy Diệp Li tức giận, ánh mắt càng sáng ngời dịu dàng, “Thật sự không sao, cũng quen rồi. Cứ vào đông là vậy. Chỉ cần chú ý nghỉ ngơi sẽ không sao. A Li, tin ta.”
Tin ngươi thì ta là heo! Diệp Li tức giận liếc hắn, đồng thời cũng kinh hãi vì lời hắn. Thói quen, phải thế nào mới có thói quen nôn ra nhiều máu như vậy? “Ngài nghỉ ngơi trước đi, mọi thứ đợi đại phu đến rồi nói.”
Một lát sau, A Cẩn và Thanh Loan một trái một phải lôi đại phu vào, vẫn là lão đại phu ở Vô Nguyệt am lần trước. Thấy Mặc Tu Nghiêu nằm trên giường đã tỉnh, lão đại phu thoát tay Thanh Loan và A Cẩn, chậm rãi nói: “Lão phu đã nói không sao, mấy người trẻ các ngươi quá không ổn trọng rồi.”
Diệp Li đứng dậy nhường chỗ cho lão đại phu bắt mạch. Lão đại phu tiến lên bắt mạch, vuốt râu cau mày, Diệp Li hỏi: “Đại phu, thế nào rồi?”
Lão đại phu lắc đầu: “Không sao, nhưng Vương gia tốt nhất nên chú ý nghỉ ngơi. Lúc này không sao không có nghĩa sau không sao.”
Diệp Li cau mày: “Nếu ta nhớ không lầm, lần trước đại phu nói thân thể Vương gia rất tốt.” Lão đại phu nhíu lông mày xám trắng: “Lão phu không nói sai, lúc đó thân thể Vương gia thật sự không tệ, nhưng hiện tại rõ ràng không ổn.”
Diệp Li im lặng nhìn lão, chẳng lẽ có người hàng năm khỏe mạnh, trong thời gian ngắn thân thể suy yếu? Lão đại phu tiếp tục: “Thân thể Vương gia không chịu được giá rét, cứ vào đông phải cẩn thận.. Nhưng… bây giờ có lẽ chưa đến mức nghiêm trọng. Lần này… đã bao lâu Vương gia không uống thuốc rồi? Bao lâu chưa nghỉ ngơi?”
Dưới ánh mắt Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ cười khổ, “Thuốc của ông… hình như không còn tác dụng.” Lấy từ ống tay áo ra một chai thuốc nhỏ, Mặc Tu Nghiêu nhạt nhẽo nói.
Lão đại phu chau mày, nhận lấy chai thuốc mở ra xem, vừa nói: “Không thể nào, cái này mới phối chưa đầy hai tháng, sao lại mất tác dụng?” Diệp Li nói: “Đại phu, ta nghĩ Vương gia đã nói thuốc của ông không còn tác dụng với thân thể ngài ấy.”
Sắc mặt lão đại phu trầm xuống, lại bắt mạch cho Mặc Tu Nghiêu, lâu hơn một chút. Một lúc lâu, lão đại phu mới thu tay, nhíu mày: “Trước ta sẽ kê đơn cho Vương gia dùng, tạm thời không sao. Trước ta muốn về nghiên cứu phương thuốc rồi nói sau.”
Diệp Li biết chuyện này không thể gấp, đành gật đầu: “Vậy làm phiền đại phu.” Lão đại phu gật đầu, nhìn Diệp Li: “Lão phu nói lại, bệnh tình Vương gia tuyệt đối không thể vất vả. Càng vào đông càng phải cẩn thận. Mấy năm nay nếu yên tâm tĩnh dưỡng, bây giờ đã không nghiêm trọng thế.”
Diệp Li gật đầu nghiêm mặt: “Ta biết rồi, đại phu yên tâm.”
Sai người theo lão đại phu đi lấy thuốc, Diệp Li thu xếp cho Mặc Tu Nghiêu ổn thỏa liền định đứng dậy, lại bị người từ sau kéo lại. Diệp Li quay đầu nhìn nam nhân nằm trên giường mặt bình tĩnh, ánh mắt rơi xuống bàn tay gầy gò hơi tái của hắn, lòng không tự giác co lại, “Làm sao vậy? Còn chỗ nào khó chịu?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, cười nhạt: “A Li bận lắm sao?”
“Cũng… cũng ổn.” Trong thư phòng xác thực có việc cần xử lý, nhưng không gấp. Nàng chỉ có thói quen xử lý xong việc trong tay.
“Vậy… A Li có thể ở lại với ta một lúc không?” Mặc Tu Nghiêu nói khẽ, ánh mắt vẫn ôn hòa nhìn Diệp Li, không chút miễn cưỡng, nhưng Diệp Li không thể từ chối. Im lặng ngồi lại bên giường, thấy niềm vui trong mắt nam nhân trên giường càng đậm, Diệp Li liếc nhìn vệt đỏ sậm trên đất chưa kịp xử lý, lo lắng hỏi: “Ngài không ngủ một chút sao?”
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, thản nhiên nói: “Hơi lạnh, không ngủ được.” Diệp Li nhớ, phần lớn người thiếu máu sẽ cảm thấy lạnh, có lẽ người nôn ra máu cũng vậy. Không tự giác vươn tay kéo chăn cho hắn, hỏi: “Cần lửa than không?”
Bây giờ mới vào đông, chưa quá lạnh, nhưng nhiều nhà trong phòng đã đốt than, nhiều quyền quý bỏ tiền chuẩn bị ngân than. Vì tự tin thân thể tốt, Diệp Li sau khi Từ thị qua đời cơ bản không dùng than trong mùa đông, trong phòng họ vẫn chưa đốt than nên nàng không chú ý vấn đề này. Dù sao Mặc Tu Nghiêu là cao thủ nội công cao thâm hơn nàng.
Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ lắc đầu, “Ta không ngửi được mùi than. Dù nói ngân than không khói không mùi, nhưng bây giờ… A Li nàng biết rồi? Vừa vào đông, ta thật sự là người tàn.” Nói đến đây, ánh mắt Mặc Tu Nghiêu thêm chút cay đắng bi ai.
Diệp Li đứng dậy từ tủ lấy một bộ áo gấm che lên người Mặc Tu Nghiêu, nhíu mày hỏi: “Lúc trước rốt cuộc ngài bị thương thế nào? Sao lại kỳ lạ vậy?” Bình thường hai chân bị liệt coi như bị cắt đi thì làm sao thấy đau, nhưng Mặc Tu Nghiêu lại không chịu lạnh, vừa vào đông thân thể suy yếu, khẳng định liên quan đến chân. Còn không ngửi được bụi than, hẳn là hệ hô hấp phổi có vấn đề.
Mặc Tu Nghiêu nói: “Rốt cuộc chịu những thương tổn gì, bản thân cũng không biết, chờ ta tỉnh lại đã một tháng sau. Thân thể cũng đã như vậy.” Biểu hiện Mặc Tu Nghiêu rất nhạt, như chỉ kể lại. Nhưng vẻ mặt đó Diệp Li từng thấy nhiều lần. Những chiến hữu bị thương nặng trên chiến trường, sau khi tỉnh lại từ điên cuồng có thể bình tĩnh như vậy. So với lúc gào thét điên cuồng càng khiến người ta xót xa. Diệp Li không biết Mặc Tu Nghiêu khi tỉnh dậy, phát hiện mình thành thế này sẽ thế nào, nhưng bây giờ vẻ bình tĩnh của hắn khiến nàng rất khó chịu.
“Được rồi, vậy theo lời đại phu dặn. Phiền toái Vương gia tốt nhất gần đây nghỉ ngơi nhiều. Ta nghe nói gần đây mỗi ngày Vương gia ở thư phòng trung bình trên bảy canh giờ?” Diệp Li khiêu mi nói.
Mặc Tu Nghiêu sững sờ, khẽ thở dài: “A Li… ta sẽ chú ý, nhưng…” Bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, nửa năm nay cục diện triều đình càng kỳ quái, hôm nay nhìn như Định Quốc Vương phủ đứng ngoài, nhưng chỉ sơ sẩy sẽ lún sâu. Mà hắn thân là Định Vương phải gánh vác.
Ánh mắt Diệp Li hơi nguy hiểm nhìn hắn, thản nhiên nói: “Có gì ngài có thể làm mà ta không thể? Dù thế, đợi khi thật sự không ứng phó được thì nói. Thứ cho ta lắm miệng, Định Vương điện hạ, dù ngài hao hết sức thế nào, nếu mới đi chín mươi chín bước mà ở bước cuối chết, cũng là thất bại. Vì vậy, khi ngài còn ở trước bước chín mươi chín, hãy nghĩ xem mình có còn mệnh đi đến bước một trăm không.” Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một chút, nhìn Diệp Li bật cười: “A Li nói đúng. Vậy… về sau A Li vất vả rồi.”
“Ta cho rằng ta là Định Quốc Vương phi.” Diệp Li bình tĩnh nói.
Mặc Tu Nghiêu nói khẽ: “Đương nhiên, nàng mãi mãi là Vương phi của ta.”
Vì thế Diệp Li càng bận, không chỉ nội vụ Vương phủ mà ngoại vụ cũng phải xử lý. Có Mặc Tu Nghiêu bên cạnh chỉ điểm, Diệp Li xử lý rất nhanh. Mà phong cách quyết đoán của Diệp Li cũng dần khiến các quản sự trong ngoài phủ cảm phục. Mặc tổng quản cùng Tôn ma ma, ánh mắt những lão nhân này nhìn Diệp Li thêm phần vui mừng và tôn kính. Không khỏi khiến Mặc Tu Nghiêu một mình nằm giường nghỉ ngơi cảm thấy nhàm chán, Diệp Li ngoại trừ gặp một ít quản sự bên ngoài, đem nơi xử lý công việc từ thư phòng chuyển đến phòng họ. Vừa xử lý sự vụ vừa có thể tâm sự với Mặc Tu Nghiêu, có vấn đề gì cũng có thể tùy lúc hỏi.
Mặc Tu Nghiêu hơi ngạc nhiên phát hiện Vương phi của mình như một cuốn sách không bao giờ đọc hết, hắn không bao giờ đoán được nàng còn bao nhiêu năng lực, điểm mấu chốt năng lực của nàng ở đâu. Nếu đổi người khác như vậy xuất hiện bên cạnh, Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối cảm thấy bị uy hiếp, và sẽ dùng biện pháp thăm dò thậm chí tiêu diệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=69]
Nhưng đối mặt nữ tử trước mắt vừa có thể múa bút thành văn, vừa có thể phân thân mỉm cười nói chuyện với mình, hắn chỉ cảm thấy trong lòng lạnh như băng dường như có thêm ngọn lửa nhỏ, hình như cảm thấy khi đông đến, người ở nơi băng tuyết trở nên ấm áp dễ chịu. Hắn thầm nghĩ dung túng nàng làm chuyện nàng muốn, yên lặng nhìn nàng thỉnh thoảng lộ nụ cười thản nhiên. Hắn biết, cuối cùng sẽ có ngày tài năng của nàng khiến thế nhân kinh diễm. Minh châu không bao giờ bị che phủ, cuối cùng sẽ có ngày nàng bay cao. Mà khi đó… Có lẽ hắn đã chết.
“Vương gia, Vương phi. Mặc tổng quản nói Hà Đại Phu đã đưa thuốc đến.” Thanh Ngọc tiến lên bẩm báo.
Diệp Li liếc Mặc Tu Nghiêu nằm trên giường ngủ say, gật đầu khẽ nói với Thanh Ngọc: “Mời Hà đại phu ở phòng khác chờ một lát.” Dù mới vài ngày, Diệp Li cũng cảm thấy thời tiết càng lạnh càng bất lợi cho thân thể Mặc Tu Nghiêu, có lẽ vì thuốc không thể khống chế bệnh tình của hắn, dù dưỡng hai ngày, tinh thần Mặc Tu Nghiêu cũng không khá hơn.
Vào phòng khác, Hà đại phu và Mặc tổng quản vội đứng dậy. Diệp Li khoát tay: “Đại phu, Mặc Tổng quản không cần đa lễ. Ngồi xuống nói.”
Đợi Diệp Li ngồi xuống, hai người tạ ơn rồi ngồi. Hà đại phu lấy phương thuốc đưa Diệp Li: “Đây là phương thuốc mấy ngày nay lão phu điều chỉnh. Mời Vương phi xem.”
Diệp Li nhận lấy xem, phát hiện đa số thuốc bên trong không phải chữa bệnh hay thương, mà dùng giải độc, “Hà đại phu, đây là sao? Nếu ta nhớ không lầm, uống thuốc này nhiều sẽ nghiện.” Diệp Li buông phương thuốc, trầm giọng hỏi. Cuối phương thuốc viết nha phiến, đương nhiên Diệp Li biết đó là gì, sau khi dùng hậu quả thế nào.
“Không ngờ Vương phi tinh thông dược lý. Vương phi nói không sai, nha phiến là vị thuốc giảm đau rất tốt, nhưng dùng lâu thật sự nghiện. Nên lão phu vẫn do dự, nhưng cuối cùng vẫn cho thêm.”
Vẻ mặt Hà đại phu ngưng trọng, Diệp Li gật đầu tiếp nhận giải thích, “Vương gia cần dùng thuốc giảm đau sao?”
“Rất cần. Những thuốc trước mất tác dụng cũng vì không thể ức chế đau đớn do độc tố trong cơ thể Vương gia gây ra. Nếu không cho thêm thuốc giảm đau, tinh thần Vương gia sẽ càng kém, thân thể càng yếu. Thậm chí có khả năng không đợi giải độc đã… hơn nữa bây giờ thân thể Vương gia vốn không chịu nổi đau đớn, điều này sẽ khiến vết thương cũ tái phát.” Hà đại phu trầm giọng, gương mặt già nua có chút mỏi mệt.
Hiển nhiên hai ngày qua ông cũng không dễ. Nghe tình hình thân thể Mặc Tu Nghiêu, sắc mặt Mặc Tổng quản cũng khó nhìn, “Vương phi, điều này…”
Diệp Li lắc đầu: “Không thể dùng nha phiến, ông cho liều quá nặng. Tối đa chưa qua một tháng sẽ nghiện. Sau khi nghiện, hại nhiều hơn lợi.”
Hà đại phu bất đắc dĩ cười khổ, lão cũng không muốn cho nhiều, nhưng không thể không cho. Không phải tự mình cảm thụ, người bình thường không thể biết nỗi đau khi độc tố trên người Vương gia phát tác.
“Sao mùa hạ hắn không sao?” Diệp Li hỏi.
Hà đại phu lắc đầu: “Mùa hè không phải không sao, mà nhẹ hơn nhiều. Vì trong người Vương gia là một loại hàn độc, mùa hè thời tiết ấm, cùng thuốc của lão phu khắc chế hàn độc, chỉ cần uống đúng giờ cũng không khác người thường. Nhưng thời tiết thay đổi, hàn độc sẽ bộc phát tùy lúc tàn phá gấp bội. Thậm chí huyết mạch toàn thân Vương gia gần như ngưng trệ. Hai năm đầu lúc nghiêm trọng nhất thậm chí hôn mê sâu. Mấy năm nay may khống chế được, nhưng năm nay e rằng…”
“Vấn đề thời tiết sao…” Diệp Li trầm ngâm một lát gật đầu: “Ta biết rồi. Phương thuốc xin nhờ đại phu cân nhắc. Mặt khác, thuốc giải hàn độc?”
Hà đại phu lắc đầu: “Trước mắt không có thuốc chữa, hàn độc của Vương gia là năm đó ở biên quan bị người Bắc Nhung ám toán. Lúc ấy chúng ta mời thần y đương thời lão tiên sinh Trầm Dương khám, hàn độc kia sinh ra ở một đỉnh núi Tuyết Sơn quanh năm tuyết giữa Bắc Nhung và Tây Lăng, có thể nói là loại chí âm chí hàn bậc nhất thiên hạ. Nghe nói lớn lên trong một hàn đàm trong đỉnh núi Tuyết Sơn. Hàn đàm kia rét thấu xương, bất kể người hay thú rơi vào tuyệt đối không sống. Nhưng trong hàn đàm có một đóa hoa tên 'Liệt Hỏa liên', chỉ có hạt sen của nó mới khắc chế hàn độc trên người Vương gia.”
Lời Hà đại phu chưa dứt, Mặc tổng quản nói tiếp: “Nhưng đóa Liệt Hỏa liên kia mười năm mới nở một lần, mười lăm năm sau mới kết quả. Từ sáu năm trước Hắc Vân Kỵ đã phái người quanh năm ẩn núp dưới núi chờ, đáng tiếc… Ít nhất còn hai năm mới đợi được hạt sen trưởng thành.” Mặc Tổng quản chưa nói, dù tới lúc đó, sau khi lấy được hạt sen, dù Hắc Vân Kỵ muốn xuyên qua Bắc Nhung hay Tây Lăng trở về Đại Sở đều phải trả giá lớn. Nhưng dù trả giá thế nào, Hắc Vân Kỵ cũng sẽ lấy được Liệt Hỏa liên, đưa về Đại Sở. Dù hi sinh tính mạng toàn bộ Hắc Vân Kỵ.
“Vị Trầm thần y kia không có biện pháp khác?” Diệp Li cau mày. Thanh danh thần y Trầm Dương dù lúc nàng còn trong khuê phòng cũng nghe, người đó thật sự là thần y đứng đầu cả nước, ngay cả Hoàng đế cũng chưa chắc mời được.
Hà đại phu nói: “Trầm thần y một năm trước nghe nói đảo quốc Đông Hải có một loại thuốc tên Phượng Vĩ, rất hiệu quả với hàn độc. Đầu năm nay đã dẫn người ra biển. Chỉ sợ nhanh nhất cũng phải cuối tháng mười hai mới về.”
Diệp Li gật đầu: “Ta biết rồi, vậy làm phiền Hà đại phu.”
Hà đại phu đứng dậy cáo từ, Mặc Tổng quản vẫn ở lại, nhìn đôi mi thanh tú của Diệp Li nhíu chặt, hiển nhiên tâm tình ủ dột, “Vương phi…”
Diệp Li ngẩng đầu thấy vẻ mặt Mặc Tổng quản nghiêm túc không che hết lo lắng, thở dài: “Mặc tổng quản, những năm này vất vả ngươi rồi.”
Mặc tổng quản hơi sợ lắc đầu: “Vương phi lời này là sao, lão nô chỉ hận không thể thay Vương gia chịu đau đớn… Năm đó Vương gia…” Nhìn tiểu chủ tử khí phách hăng hái biến thành thế này, sao Mặc tổng quản dễ chịu. Chỉ là hiện giờ lão lo cho vị Vương phi trẻ tuổi này hơn, hơn nửa năm qua biểu hiện của Vương phi đã vượt dự đoán mọi người. Mọi người trong Định Quốc Vương phủ cũng thật lòng bội phục nữ chủ nhân mới. Vương phi Định Quốc Vương phủ không cần khuynh quốc khuynh thành, không cần tài hoa hơn người, thậm chí không cần mạnh vì gạo, bạo vì tiền, chỉ cần đủ kiên cường. Nhưng dù nữ tử kiên cường, e cũng không chịu nổi tình cảnh bây giờ. Đây cũng là lý do Vương gia luôn giấu tình trạng của hắn, và những kẻ dưới như bọn họ không bao giờ nhắc trước mặt Vương phi.
Diệp Li đứng dậy cười yếu ớt: “Mặc tổng quản không cần quá lo, chỉ cần người còn sống, chắc chắn có cách. Trái lại, Mặc tổng quản thay ta tìm một số người tinh thông kiến trúc, ta có việc.”
Mặc tổng quản nhìn bóng rời đi, trong mắt ảm đạm có chút sáng lên. Vị Vương phi này… Có lẽ thật sự khác.
“Lão nô đã rõ.”
Diệp Li trở lại phòng, Mặc Tu Nghiêu đã tỉnh, vừa vào cửa đã thấy tay Mặc Tu Nghiêu lộ ra ngoài chăn run rẩy co rút. Nhưng thấy Diệp Li vào, lập tức buông lỏng, sau đó điềm nhiên để vào chăn. Diệp Li biết, đó là hắn đang nhịn đau. Lòng không khỏi do dự với quyết định dừng dùng thuốc giảm đau. Nhưng nhìn ánh mắt Mặc Tu Nghiêu ôn hòa lại kiên định, Diệp Li chôn vùi sự do dự. Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối không thích biến thành kẻ ỷ lại thuốc mới sống.
“A Li, nàng về rồi.”
Diệp Li ngồi xuống bên giường, “Đau có thể kêu ra.”
Mặc Tu Nghiêu cười, “Kêu ra sẽ hết đau sao? Không cần lo, chỉ chút đau thôi. Chỉ phiền cả ngày nằm giường không dậy được.”
“Ta sẽ không cười ngài.” Diệp Li nói.
Mặc Tu Nghiêu yên lặng nhìn nàng, một lúc lâu mới trầm giọng hỏi: “A Li, có thể ôm nàng không?”
Diệp Li khẽ giật mình, cúi người ôm Mặc Tu Nghiêu cười: “Bây giờ ngài không chịu lạnh, cứ vậy chấp nhận thôi.”
Mặc Tu Nghiêu cười trầm thấp, được một lúc mới dừng, thấp giọng: “Thật ra… Đau đớn thật sự còn chịu được… Nhưng cảm giác u lãnh này… như rơi vào đầm nước lạnh, và có cảm giác mãi mãi không thoát được. Đau lâu rồi cũng quen, nhưng cảm giác lạnh như băng này không quen được. Đôi khi… Ta thậm chí cảm thấy đau một chút cũng không sao. Ta chỉ sợ cuối cùng có ngày ngay cả cảm giác đau cũng không biết, chỉ còn cảm giác lạnh như băng này. Nếu thật vậy… A Li, thật sự ta không biết ta còn chống đỡ được không.”
“Sẽ không có chuyện đó.” Diệp Li ôm hắn nói khẽ, “Trầm thần y không phải đi Đông Hải tìm cỏ Phượng Vĩ sao? Tầm hai năm nữa Liệt Hỏa liên cũng có hạt rồi. Đến lúc đó hàn độc giải rồi, tất cả sẽ khá hơn. Ngài cũng đã sống đến giờ, chờ thêm hai năm thì sao?”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu: “Đương nhiên ta sẽ đợi. A Li, nếu ta không chết, nàng sẽ vĩnh viễn không rời ta rồi. Nàng không sợ sao?”
“Trước khi ta gả cho ngài, cũng không mong ngài chết sớm để tiếp nhận gia sản.” Diệp Li thản nhiên nói.
“Ta tuyệt đối không chết, A Li.” Mặc Tu Nghiêu vươn tay ôm eo Diệp Li. Diệp Li sững sờ, mặt không biểu tình kéo tay hắn xuống nhét vào chăn, “Không chịu lạnh cũng đừng làm càn.” Vừa rồi giống như nàng đã đồng ý hứa hẹn gì sao? Nhưng nàng chưa nói gì mà… Diệp Li thầm tự hỏi.
Vừa vào đông, phủ Định Quốc Vương từ chối tất cả yến tiệc chiêu đãi và tụ hội trong cung. Lý do vẫn như thường: Định Vương bệnh nặng. Vì mùa hè thấy Định Vương có chút di động, mọi người cũng dần bình tĩnh. Thái y trong cung đi tới đi lui cũng bó tay, trong cung các loại thuốc bổ liên tục chảy vào Định Quốc Vương phủ, không còn ai đến thăm quấy rầy. Định Quốc vương phủ gần như khôi phục sự yên tĩnh trầm mặc như hai năm trước.
Đương nhiên, không phải hoàn toàn không có người tìm đến. Ví dụ Phượng Chi Dao cũng là một.
“Phượng Tam công tử, Vương phi và Vương gia mời ngài đến thiên điện.” Phượng Chi Dao đang chờ trong thư phòng, nhíu mày hỏi: “A Nghiêu lại bệnh? Nhưng hắn ở cùng Vương Phi mà? Sao lại đến Thiên điện?”
Mặt Mặc tổng quản nghiêm túc lộ chút vui nhạt: “Đa tạ Phượng công tử quan tâm. Mấy ngày nay Vương gia khá tốt. Mấy ngày trước Vương gia và Vương phi cùng dọn đến Thiên điện.”
Vẻ mặt Phượng Chi Dao vừa hâm mộ ghen ghét, “Phủ đệ lớn thật lớn, muốn ở chủ điện ở chủ điện, muốn ở thiên điện ở thiên điện. Ở ngán rồi lại chuyển sang mấy cái tiểu viện.”
Mặc tổng quản đã biết tính Phượng Chi Dao, không giận cười nhạt: “Nếu Phượng công tử ghét nhỏ bé, có thể nói với Vương gia. Trong kinh thành vương phủ còn hai tòa nhà có thể cấp Phượng công tử ở.”
Phượng Chi Dao liếc mắt, “Miễn đi. Nhà lớn rồi nhiều người nhiều việc, phiền chết.”
“Phượng công tử nên thành gia rồi.” Mặc tổng quản đi theo sau nói.
“Biết rồi, Vương gia ngươi cưới được Vương phi tốt. Bổn công tử chưa chơi chán.” Phượng Chi Dao phất tay ý nói chuyện kết hôn để sau. Cha hắn không quan tâm chuyện này, trái lại mấy vị lão nhân trong vương phủ lại rất nhiệt tình. Đáng tiếc hắn không nhận nổi.
Thiên điện Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu đang ở là một tòa kiến trúc độc lập phía nam chính viện. Trong hoa viên chủ viện so với chủ điện chỉ thiếu hai phòng. So với chuẩn mực càng thanh tĩnh u nhã. Phượng Chi Dao vừa vào đại sảnh không khỏi kinh ngạc ồ lên. Một luồng hơi ấm đập mặt, toàn bộ đại sảnh ấm áp như tháng ba tháng tư, thoải mái dễ chịu. Phượng Chi Dao biết tình hình thân thể Mặc Tu Nghiêu, cũng biết Định Vương phủ chỗ nào Mặc Tu Nghiêu xuất hiện cũng không đốt than. Nhưng ở đây…
Mặc Tổng quản theo sau, nói: “Phượng công tử, Vương gia và Vương phi ở thư phòng nhỏ chờ ngài.”
Phượng Chi Dao không khỏi quay đầu hỏi: “Vương phủ các ngươi rốt cuộc bao nhiêu thư phòng?”
Mặc tổng quản vẫn nghiêm túc đáp: “Ngoại viện và nội viện đều có thư viện và thư phòng. Trong viện chính Vương gia và Vương phi chỉ một thư phòng. Thư phòng trong thiên điện mới bố trí.”
“Bổn công tử chán ghét thư phòng, càng chán bàn việc trong thư phòng.” Phượng Chi Dao nói.
“Vậy… Thủ hạ đi mời Vương phi và Vương gia ra?”
“Miễn đi… Ta không dám để bọn họ tự ra gặp ta.” Phượng Chi Dao phất tay, đong đưa quạt nghênh ngang đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận