Sáng / Tối
Được sống trong Từ gia, với Vân Ca mà nói là vừa vui vẻ lại vừa bồn chồn. Mọi người trong Từ gia đều rất dễ gần, điều này khiến Vân Ca - từ nhỏ đến lớn chỉ có cha làm bạn - có một trải nghiệm mới mẻ và thú vị. Hai vị phu nhân cùng Tần Tranh tỷ tỷ đều hết mực quan tâm đến nàng, dù phải học nhiều thứ mà trước giờ nàng chưa từng biết, khiến nàng đôi lúc tự trách mình sao lại ngốc nghếch đến thế, nhưng các vị bá mẫu và Tần Tranh tỷ tỷ chẳng những không giận mà còn thường xuyên an ủi nàng. Điều khiến Vân Ca thực sự cảm thấy phiền muộn chính là... cảm giác e sợ Từ Thanh Trần mà nàng có từ lúc trước dường như là có lý, bởi vì... đa số người trong Từ gia cũng đều sợ huynh ấy. Hơn nữa, Từ Thanh Trần thật sự rất nghiêm khắc. Dù huynh ấy còn bệnh trong người, là tay không buộc được gà, còn nàng thì thân thể khỏe mạnh võ công cao cường, nhưng nàng vẫn cứ sợ Từ Thanh Trần.
"Vân Ca... Vân Ca..." Trong thư phòng, Vân Ca đang cố gắng tập viết theo bảng chữ mẫu do công tử Thanh Trần để lại, nghe thấy tiếng Tần Tranh liền ngẩng đầu lên giơ tay sờ lên mặt. Vết mực đen lập tức dính lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn vốn mỹ lệ, nhưng chủ nhân của nó lại hoàn toàn không hay biết.
"Tranh nhi tỷ tỷ..."
Tần Tranh đứng ở cửa, nhìn thiếu nữ ngồi sau án thư với vẻ ngơ ngác, không khỏi che miệng cười: "Vân Ca, muội đang làm gì thế?" Vân Ca bĩu môi, hơi ấm ức nói: "Muội đang luyện chữ."
Tần Tranh bước vào, nhìn thoáng qua chữ viết của Vân Ca rồi cười nói: "Chữ của Vân Ca tiến bộ lắm, viết rất đẹp mà, sao còn phải luyện nữa?" Tần Tranh sinh ra trong gia đình thư hương, từng là tài nữ nổi danh ở Sở Kinh, nếu nàng khen đẹp thì chứng tỏ chữ Vân Ca quả thực rất đẹp. Vân Ca nói nhỏ: "Từ Thanh Trần bảo luyện chữ có thể rèn tâm tính." Đôi mắt to đầy vẻ tội nghiệp chớp chớp nhìn Tần Tranh, dường như muốn nói: Muội không muốn viết nữa mà. Nhìn vẻ mặt đáng thương của Vân Ca, Tần Tranh chỉ có thể bất lực thở dài. Dù bình thường Vân Ca đôi lúc hơi tinh nghịch nhưng rất ngoan ngoãn khiến người ta yêu mến. Chỉ là công tử Thanh Trần luôn nói một là một, ngay cả Từ đại phu nhân đôi khi cũng thấy hơi quá. Thế nhưng, dù Vân Ca không thích những việc công tử Thanh Trần giao đến đâu, chỉ cần huynh ấy lên tiếng, nàng đều không chút do dự mà làm theo.
Tần Tranh mỉm cười lấy khăn tay lau vết mực trên mặt Vân Ca, vừa lau vừa nói: "Vân Ca ngoan lắm, chỗ nào cần phải nhốt mình trong phòng rèn tâm tính đâu? Tỷ định đi tìm Đình nhi và Thiên Hương rồi cùng nhau ra phố chơi, Vân Ca đi cùng nhé?"
Thấy chiếc khăn tay trắng như tuyết của Tần Tranh dính đầy mực đen, Vân Ca mới biết mình bôi bẩn mặt, vội lấy khăn từ tay Tần Tranh tự lau. Nghe Tần Tranh rủ đi chơi, nàng cũng rất hào hứng, nhưng nhìn những chữ mới viết được một nửa trên bàn, khuôn mặt vừa tươi vui liền ủ rũ. Nếu Từ Thanh Trần biết nàng mới viết một nửa đã bỏ đi chơi, chắc chắn sẽ phạt nàng viết gấp đôi, thế thì ngón tay nàng gãy mất!
"Được rồi, đi thôi. Tranh nhi tỷ tỷ đi xin phép Đại ca giúp muội, được không? Đại ca vốn là người phân minh, tiểu cô nương trong nhà sao có thể ngày ngày nhốt mình trong phủ không đi đâu?" Tần Tranh mỉm cười kéo Vân Ca ra ngoài.
"Đệ muội, hai người định đi đâu thế?" Vừa ra khỏi thư phòng đã gặp công tử Thanh Trần đang đi tới.
Dù nụ cười của huynh ấy ấm áp như gió xuân, nhưng trong mắt Vân Ca lại giống như chuột thấy mèo, nàng vội lẩn ra sau lưng Tần Tranh. Gặp tình huống này, dù nụ cười trên mặt Từ Thanh Trần không thay đổi, nhưng ánh mắt đã khẽ tối đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=443]
Tần Tranh không cảm nhận được không khí kỳ lạ giữa hai người, vẫn tự nhiên cười nói: "Đại ca, muội đang định đi tìm ca. Muội cùng Đình nhi, Thiên Hương, còn có Vô Ưu định ra ngoài một chút, nhân tiện dẫn Vân Ca cùng đi. Cả ngày muội ấy ở trong phủ, nhìn kìa, khuôn mặt nhỏ xinh đã hơi tiều tụy rồi."
Thực ra Vân Ca không hề tiều tụy, nhưng nghe Tần Tranh nói vậy, Từ Thanh Trần bỗng cảm thấy nụ cười của Vân Ca không còn rạng rỡ như lúc chưa đến Ly thành nữa, mà cứ hơi lảng tránh mỗi khi gặp hắn. Công tử Thanh Trần thực ra cũng rất oan, lúc dưỡng thương trong sơn cốc, hắn và Vân Ca sống cùng nhau rất hòa hợp, Vân Ca cũng rất thân thiết với hắn. Nhưng từ khi ra ngoài, không hiểu sao Vân Ca lại trở nên sợ hắn. Công tử Thanh Trần trí tuệ tuyệt đỉnh thiên hạ nhưng vẫn nghĩ mãi không ra mình đã làm gì khiến tiểu cô nương sợ hãi đến vậy. Sức hút vốn giúp hắn thuận lợi trong mọi việc dường như cũng mất tác dụng, dù hắn có ôn hòa đến đâu, Vân Ca đối diện hắn vẫn luôn trong tâm thế nghe lời răm rắp.
Trầm mặc một lát, liếc nhìn Vân Ca đang núp sau lưng Tần Tranh với đôi mắt to đầy khát khao lấp ló, trong lòng Từ Thanh Trần thở dài bất đắc dĩ: "Hôm nay không thể đi được."
Ánh mắt vừa sáng rỡ của Vân Ca lập tức ảm đạm. Từ Thanh Trần lại nói tiếp: "Trầm Dương tiên sinh tới, muốn gặp muội."
"Trầm Dương tiên sinh?" Vân Ca mở to mắt, nhanh chóng nhận ra, "Là thần y Trầm Dương đó sao?" Vân Ca học y, tất nhiên đặc biệt chú ý đến vị thần y nổi danh thiên hạ này. Dù biết Trầm Dương đang ở Ly thành, nhưng từ khi đến Từ gia, nàng phải học đủ các loại lễ nghi kiến thức, lại thêm những bài tập Từ Thanh Trần giao, nên căn bản không có thời gian trốn đi bái kiến Trầm Dương.
Từ Thanh Trần gật đầu hỏi: "Vân Ca muốn gặp ông ấy không?"
"Tất nhiên là muốn! Sao Trầm tiên sinh lại đích thân đến đây gặp muội?" Vân Ca vội nói, trong lòng vừa nghi hoặc vừa hưng phấn. Trầm Dương là đại thần y nổi tiếng khắp thiên hạ, y sư đệ nhất Định Vương phủ. Còn nàng chỉ là một tiểu nha đầu vô danh, sao Trầm Dương lại biết đến nàng?
Từ Thanh Trần gật đầu: "Vậy thì đến tiền sảnh đi. Công chúa Trường Nhạc cũng tới rồi."
Trong đại sảnh, Trầm Dương đang ngồi uống trà, nhưng thần sắc trên mặt giận dữ chẳng giống chút nào với vẻ của khách đến thăm. Từ đại phu nhân ngồi bên tiếp đãi, trên mặt cũng mang nét bất đắc dĩ. Dù Trầm Dương chỉ là ngự y của Định Vương phủ, nhưng ông có ân cứu mạng Định Vương, trong Định Vương phủ và Mặc gia quân đều rất có danh vọng. Chỉ riêng y thuật xuất thần nhập hóa của ông đã khiến Từ gia không thể thất lễ, huống chi chuyện lần này đúng là Từ gia làm không phải.
"Sư phụ, ngài sẽ làm Vân Ca sợ đó." Mặc Vô Ưu ngồi dưới trướng Trầm Dương, che miệng cười nói. Nàng đã gặp Vân Ca vài lần, cũng rất thích cô nương đáng yêu ấy. Chỉ là không ngờ Vân Ca lại có quan hệ với sư phụ.
Trầm Dương "Hừ" nhẹ, lẩm bẩm: "Con gái trong nhà hướng ngoại." Mặt Mặc Vô Ưu lập tức đỏ ửng, không dám khuyên nữa.
"Từ bá mẫu, Trầm thần y thật sự tới sao?" Vân Ca chưa tới cửa, giọng nói đã vang lên. Từ đại phu nhân mỉm cười vẫy tay: "Vân Ca mau tới đây, đây là Trầm Dương Trầm thần y, mau lại hành lễ đi."
Vân Ca bước vào, cung kính thi lễ: "Vân Ca bái kiến Trầm thần y."
Trầm Dương cúi nhìn Vân Ca, trong mắt thoáng hiện tia ấm áp, rồi gật đầu: "Lễ nghi học cũng khá tốt." Nghe vậy, Vân Ca hơi xấu hổ cúi đầu: "Nhờ Từ bá mẫu và Tranh nhi tỷ tỷ dạy bảo." Vốn khi học những lễ nghi này nàng còn thấy hơi nhàm chán, nhưng giờ được Trầm Dương khen, nàng lập tức cảm thấy bao khổ cực đều đáng. Không hiểu sao, nhìn vị thần y có vẻ tính tình không tốt lắm trước mặt, nàng lại cảm thấy vô cùng thân thiết. Nàng cho rằng đó là vì mình ngưỡng mộ Trầm Dương.
Từ đại phu nhân mỉm cười kéo Vân Ca đến gần: "Vân Ca là đứa bé ngoan, vừa thông minh lại đáng yêu." Lời này của Từ đại phu nhân hoàn toàn chân thành, không chỉ vì Vân Ca là cô gái do con trai mang về, mà còn vì tính tình của Vân Ca khiến bà - vốn không có con gái - thực lòng yêu thương. Dù đã có cháu gái Diệp Li, nhưng tính tình Diệp Li trầm ổn, lại là kỳ nữ số một thiên hạ, nên chỗ Từ đại phu nhân có thể quan tâm giúp đỡ rất ít. Còn Vân Ca ngây thơ hồn nhiên, không biết gì thế sự lại càng khiến bà lo lắng và xót xa.
Đang nói chuyện, Từ Thanh Trần và Tần Tranh cũng tới. Thấy Từ Thanh Trần, vẻ mặt vừa hòa hoãn chút của Trầm Dương lại trở nên khó coi, hơi "hừ" một tiếng rồi lạnh lùng không nói. Từ Thanh Trần không để ý, khẽ cười nói: "Vân Ca đã bái kiến Trầm tiên sinh chưa?"
Vân Ca hơi nghi hoặc nhìn Trầm Dương đang giận dữ, rồi nhìn Từ Thanh Trần đang mỉm cười, gật đầu đáp: "Dạ rồi, Trầm tiên sinh có khen muội."
Từ Thanh Trần mỉm cười, giọng ấm áp: "Vậy à, Trầm tiên sinh rất ít khi khen người. Nhưng Vân Ca cũng đừng kiêu ngạo."
Vân Ca gật đầu lia lịa, nhưng đôi mắt sáng rỡ đã dán chặt vào Trầm Dương. Từ khi cha qua đời, y thuật của nàng không có ai chỉ dẫn, có thắc mắc chỉ có thể tự mình tìm hiểu, nên đã lâu không tiến bộ. Nghĩ tới đó, ánh mắt nàng nhìn Trầm Dương càng thêm nồng nhiệt.
Nhìn vẻ sùng bái không che giấu của Vân Ca dành cho Trầm Dương, thần sắc Từ Thanh Trần hơi trầm xuống, quay sang nói: "Trầm tiên sinh có điều gì muốn nói, giờ Vân Ca đang ở đây, cứ nói thẳng đừng ngại."
Trầm Dương "Hừ" nhẹ, ánh mắt nhìn Vân Ca lại dịu dàng. Dù ông kính trọng Từ gia, nhưng không có nghĩa ông có thể bỏ qua việc Từ gia giấu ông thân phận của Vân Ca. Dù sao, Vân Ca cũng là người của Trầm gia ông.
"Vân Ca, cháu lại đây. Cái này tặng cháu, coi như lễ vật ra mắt của lão phu." Trầm Dương lấy ra một chiếc hộp ngọc mộc mạc đưa tới. Vân Ca không khỏi nhìn Từ Thanh Trần, thấy huynh gật đầu mới tiến lên nhận hộp, khiến sắc mặt Trầm Dương lại trầm xuống.
Vân Ca tò mò mở hộp, bên trong là một bộ ngân châm xếp ngay ngắn. Khuôn mặt nhỏ của nàng sáng rỡ, do dự một chút rồi hỏi: "Đây là... châm Phù Dung mà cha từng nói sao?"
Trầm Dương gật đầu: "Đúng vậy, chính là châm Phù Dung. Giờ lão phu không dùng nữa, nếu cháu cũng học y, vậy tặng cho cháu." Châm Phù Dung với người thường chỉ là bộ ngân châm, nhưng với thầy thuốc lại là bảo vật khó tìm. Vân Ca vô cùng mừng rỡ, nhưng ngoài vui mừng còn hơi bất an: "Cái này... Vân Ca không thể nhận."
Trầm Dương nhướng mày: "Vì sao không thể nhận?"
Vân Ca cắn môi: "Cha nói châm Phù Dung rất khó chế tác, trong thiên hạ hiện chỉ còn mỗi bộ này. Vân Ca không thể nhận lễ vật quý giá như vậy của Trầm tiên sinh."
Trầm Dương nhìn Vân Ca đầy suy tư, cười nói: "Nha đầu Vân Ca, nghe nói y thuật của cháu khá tốt?"
Mặt Vân Ca ửng hồng: "Y thuật của Vân Ca đã lâu không tiến bộ."
"Cháu xem lão phu có thể chỉ điểm cho cháu không?" Trầm Dương cười hỏi.
Trầm Dương đã nói rõ ràng như vậy, Vân Ca nào còn không hiểu, mừng rỡ nói: "Trầm tiên sinh muốn thu Vân Ca làm đồ đệ sao?"
Trầm Dương lắc đầu, thấy ánh mắt Vân Ca thất vọng mới mỉm cười nói: "Lão phu họ Trầm, cháu cũng họ Trầm. Giờ lão phu tuổi đã cao nhưng dưới gối không có con. Cháu có muốn nhận lão phu làm nghĩa phụ không?"
"Nghĩa phụ?" Vân Ca ngẩn người.
Trầm Dương mặc nhiên cho rằng cô bé đã đồng ý, hài lòng cười nói: "Bé ngoan, đây là lễ vật nghĩa phụ tặng, phải giữ kỹ đó." Ông đặt chiếc hộp ngọc vào tay Vân Ca.
"A?" Vân Ca ngơ ngác, nàng đã đồng ý đâu?
"Trầm tiên sinh, việc này..." Từ đại phu nhân nhíu mày lên tiếng. Vân Ca không biết, nhưng họ đều biết quan hệ giữa Trầm Dương và Vân Ca, xét về bối phận, Trầm Dương đã là chú của Vân Ca rồi, sao có thể nhận làm nghĩa nữ?
Từ Thanh Trần cúi đầu trầm ngâm giây lát rồi cười nói: "Vân Ca, muội học y, lại trùng họ với Trầm tiên sinh, cũng là có duyên. Muội có muốn làm nghĩa nữ của Trầm tiên sinh không?" Vân Ca ngước mắt liếc nhìn vẻ mặt từ ái của Trầm Dương, nói nhỏ: "Nhận Trầm tiên sinh làm nghĩa phụ, nghĩa phụ sẽ yêu thương Vân Ca như cha không?"
Trầm Dương gật đầu cười: "Đương nhiên, nghĩa phụ sẽ dạy cho con tất cả kiến thức cả đời. Còn có Vô Ưu nữa, dù con bé nhỏ hơn con hai tháng nhưng đã nhập môn trước... Thôi, tùy các con xưng hô thế nào. Tuổi các con tương đương, sau này có thể cùng nhau học tập vui chơi, cũng tiện làm bạn."
"Vô Ưu sư tỷ."
"Vân Ca tỷ tỷ."
Vân Ca và Vô Ưu cùng gọi, chưa dứt lời cả hai đều bật cười.
"Nghĩa phụ!" Vân Ca gọi.
"Con ngoan." Mắt Trầm Dương hơi đỏ, nhìn Vân Ca gật đầu. Cả đời ông không lập gia đình, không con cái, đứa cháu ký thác kỳ vọng lại vì vợ mà lưu lạc thiên nhai, giờ Trầm gia chỉ còn Vân Ca là huyết mạch duy nhất.
"Chúc mừng Trầm tiên sinh thu được một nữ nhi ngoan hiền như vậy." Từ đại phu nhân cười nói. Dù quan hệ bối phận rối rắm khiến bà hơi đau đầu, nhưng nếu Trầm Dương không để ý, con trai lại đồng ý, bà cũng không ý kiến nữa. Vốn chuyện của cha mẹ Vân Ca không liên quan đến nàng, Trầm Dương không muốn nhắc lại cũng là tốt cho Vân Ca.
Trầm Dương gật đầu, nhìn Từ Thanh Trần một cái rồi lạnh nhạt nói: "Đa tạ Từ phu nhân. Vậy... tại hạ có một việc muốn thương lượng với phu nhân."
Từ đại phu nhân ngạc nhiên, cười đáp: "Trầm tiên sinh cứ nói, không cần khách khí."
Trầm Dương nói: "Vân Ca đã nhận lão phu làm nghĩa phụ, tức là con gái Trầm gia. Vậy lão phu muốn đón Vân Ca về phủ, đa tạ phu nhân đã chăm sóc thời gian qua." Dù Trầm Dương thường ở Định Vương phủ, nhưng trong Ly thành ông cũng có phủ đệ riêng.
Nghe Trầm Dương nói vậy, Từ đại phu nhân chỉ sửng sốt giây lát, nhưng sắc mặt Từ Thanh Trần ngồi dưới trướng lập tức khó coi hẳn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận