Sáng / Tối
Tại Sở Kinh, trong một sân viện bình thường.
Lãnh Hạo Vũ ngồi trong thư phòng, sắc mặt âm trầm biến ảo. Mộ Dung Đình bưng chén trà sâm tới, thấy quầng thâm dưới mắt hắn, không khỏi nhíu mày: "Có chuyện gì sao?"
Tối qua Lãnh Hạo Vũ nhận được một phong thư, từ đó đến giờ vẫn âm trầm, cả đêm không ngủ mà ngồi trong thư phòng. Nếu là mấy năm trước, Mộ Dung Đình đã sớm mắng hắn, nhưng sau khi kết hôn chung sống mấy năm, ấn tượng của nàng với Lãnh Hạo Vũ không còn như lúc đầu cho hắn là kẻ vô công rồi nghề. Hơn nữa, sau khi làm vợ rồi làm mẹ, tính tình nàng đã khá hơn nhiều.
Thuận tay đặt trà sâm trên bàn, Mộ Dung Đình liếc nhìn phong thư trên bàn. Lãnh Hạo Vũ không có ý giấu nàng, thư vẫn bày trên mặt bàn. Hóa ra là Lãnh Hoài từ Tử Kinh Quan phái người đưa thư tới, hiện nay lương thực trong Tử Kinh Quan báo nguy, mà trong triều đình chuyện lớn liên tiếp, phe Liễu Thừa tướng và phe Lê Vương tranh giành kịch liệt, nhưng không ai để ý tới việc hồi đáp thư cầu viện của Lãnh Hoài.
Mộ Dung Đình nhíu mày, cười lạnh: "Cha chồng thật coi chúng ta là quốc khố sao? Ông ta cũng không nhìn xem chàng có năng lực này không, vừa mở miệng đã muốn mười vạn gánh lương thảo. Chúng ta đi đâu kiếm cho ông ta bây giờ?"
Trong tay Lãnh Hạo Vũ, muốn mười vạn gánh lương thực tự nhiên không khó, nhưng đó là sản nghiệp Định Vương phủ, không phải Lãnh Hạo Vũ có thể tùy ý sử dụng. Hơn nữa, dù bên ngoài đều biết Lãnh Hạo Vũ làm ăn mấy năm, nhưng nếu tùy tiện ra tay mười vạn gánh lương thực, bọn họ không bị người khác để mắt mới là chuyện lạ. Định Vương phủ và Đại Sở đã không còn qua lại, không được chính miệng Định Vương đồng ý, ai dám cầm lương thảo tiếp viện cho quân đội Đại Sở?
Nhưng Mộ Dung Đình cũng hiểu chỗ khó của Lãnh Hạo Vũ. Dù Lãnh Hoài không coi trọng Lãnh Hạo Vũ, nhưng dù sao ông ta vẫn là cha ruột. Đối với Đại Sở, Mộ Dung Đình cũng cảm thấy rối rắm. Lãnh Hạo Vũ là người Định Vương phủ, Mộ Dung Đình gả chồng theo chồng, tất nhiên cũng là người Định Vương phủ. Nhưng phụ thân nàng Mộ Dung Thận lại là Đại tướng quân trấn thủ biên cảnh Đại Sở, vốn có cùng huyết mạch, sao có thể dễ dàng chặt đứt?
Nhìn bộ dáng mệt mỏi của chồng, Mộ Dung Đình bất đắc dĩ thở dài an ủi: "Chúng ta đã sớm gửi tin tức này tới Tây Bắc, chắc hẳn Vương gia và Vương phi rất nhanh sẽ hồi âm. Cha chồng bên đó chắc không phải không chống đỡ được mấy ngày."
Lãnh Hạo Vũ miễn cưỡng nặn nụ cười, dựa vào ghế nắm chặt tay vợ đặt trên vai, áy náy: "Để nàng lo lắng rồi."
Mộ Dung Đình liếc hắn: "Nói gì đó? Chúng ta là vợ chồng, ta không lo cho chàng thì lo cho ai? Có thời gian ngồi đây lo lắng, không bằng ngủ một giấc ngon, vạn nhất Định Vương đưa chỉ thị gì, chàng lại mệt mỏi không chịu nổi."
Lãnh Hạo Vũ bất đắc dĩ cười khổ, sao hắn không hiểu đạo lý này? Chỉ là người đang ở chiến trường trải qua đao thương kiếm vũ, chịu đói chịu khát là cha ruột hắn. Dù từ nhỏ đến lớn, trong mắt phụ thân chỉ có đại ca, nhưng không thể phủ nhận hắn luôn khát khao nhận được sự công nhận của phụ thân. Vì vậy lúc đầu hắn và Phượng Tam mới trở thành bạn tốt, vì cả hai đều khát khao ánh mắt và sự thừa nhận của phụ thân, chỉ là Phượng Tam tiêu sái và kiên quyết hơn hắn mà thôi.
"Khởi bẩm Lãnh công tử, Vương gia gửi mật thư tới." Ngoài cửa có người thấp giọng bẩm báo.
Lãnh Hạo Vũ vui mừng đứng dậy, cất cao giọng: "Mau vào." Hắn không biết Vương gia quyết định thế nào, nhưng hi vọng chuyện này sớm có kết quả. Nam tử ngoài cửa khẽ đưa một phong thư dày rồi lui ra, Lãnh Hạo Vũ nhanh chóng mở thư, trong mắt lóe lên vui mừng.
Mộ Dung Đình nhìn thần sắc hắn, biết đây chắc là kết quả tốt, trong lòng cũng thở phào. Dù nàng ghét nhà Lãnh gia kia, nhưng cũng không hi vọng họ chết. Ít nhất không hi vọng Lãnh Hoài chết như vậy, nếu không Lãnh Hạo Vũ sẽ đau lòng. Lãnh Hạo Vũ xem xong thư, ngẩng đầu lên. Mộ Dung Đình hỏi: "Thế nào? Định Vương nói sao?"
Lãnh Hạo Vũ suy nghĩ: "Đình nhi, lát nữa nàng đi một chuyến đến Mộc Dương Hầu phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=264]
Mộc Dương Hầu phủ và Lãnh gia đều là nhiều đời lập công, hiện nay biên quan báo nguy, bọn họ cũng nên ra một phần lực."
Mộ Dung Đình nhíu mày: "Mấy năm nay Mộc Dương Hầu đã có ý lui về, Dao Cơ có thể lay chuyển hắn sao?"
Lãnh Hạo Vũ cười lạnh: "Hắn không được thì không phải còn có Mộc Dương sao?"
Mộ Dung Đình gật đầu: "Ta biết rồi, ta cũng vài ngày chưa gặp Mộc Dương Hầu Thế tử phi, vậy ta sẽ cho người đưa bái thiếp qua."
Lãnh Hạo Vũ gật đầu cười: "Còn có một tin tốt." Mộ Dung Đình nhướng mày, mỉm cười nhìn hắn.
Lãnh Hạo Vũ thấp giọng: "Ít ngày nữa Vương gia và Vương phi sẽ trở về kinh thành."
Nghe vậy, Mộ Dung Đình lại sợ hãi: "Lúc này Vương gia và Vương phi..."
Lãnh Hạo Vũ thấp giọng cười: "Bên trong có Hồng Vũ tiên sinh và công tử Thanh Trần trấn giữ, bên ngoài có chư vị tướng quân cùng mấy chục vạn Mặc gia quân đóng quân, Vương gia và Vương phi đi đâu chẳng được? Vương gia và Vương phi định mang tiểu thế tử trở lại tảo mộ liệt tổ liệt tông. Ngoài ra, không phải nói Mặc Cảnh Kỳ sắp chết rồi, Vương gia nói muốn tới đưa hắn một đoạn."
Nếu Định Vương và A Li nhi đã quyết định tới, phương diện an toàn tự nhiên đã tính toán. Nghĩ tới việc mấy năm chưa gặp Diệp Li, lông mày Mộ Dung Đình cũng giãn ra mấy phần vui vẻ.
Thời gian Dao Cơ tới Sở Kinh không lâu, tính ra chỉ nửa năm. Nhưng trong nửa năm này, nàng thành công từ một cô gái một mình mang con trở thành vị phu nhân được Thế tử Mộc Dương Hầu sủng ái nhất. Dù không thiếu thế lực Định Vương phủ sau lưng lót đường, nhưng cũng không thể không nói thủ đoạn của Dao Cơ rất cao.
Hôm nay, con trai nàng sinh ra cũng chính là trưởng tôn Mộc Dương Hầu phủ, cũng là con trai duy nhất của Mộc Dương, chỉ điều này đủ khiến địa vị nàng ở Mộc Dương Hầu phủ vững vàng. Dao Cơ cũng không phách lối, được sủng ái nhưng không ngang ngược. Điều này khiến phu nhân Mộc Dương Hầu vốn chướng mắt xuất thân của nàng cũng không bắt được nhược điểm. Càng làm Thế tử phi Mộc Dương Hầu hận cắn nát răng, chỉ hận lúc đầu không hạ sát thủ giết mầm họa này. Đáng tiếc có Mộc Dương gắt gao che chở, Dao Cơ cũng không phải người ngu ngốc, vào phủ mấy tháng hai người giao đấu mấy lần, Thế tử phi Mộc Dương Hầu không chiếm được tiện nghi.
Dao Cơ lười biếng ngồi trước cửa sổ, thần sắc diễm lệ khiến y phục ngũ sắc rực rỡ trên người không có chút thông tục, chỉ khiến người ta cảm thấy tươi đẹp. Tuổi gần ba mươi nhưng nàng vẫn xinh đẹp như cũ khiến người say mê. Một bé trai bảy tuổi tuấn mĩ an tĩnh ngồi bên nhu thuận xem sách, Dao Cơ cúi đầu, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy từ ái và đau lòng.
Đây dĩ nhiên không phải con thật của nàng. Con nàng vẫn ở lại Tây Bắc trải qua cuộc sống bình thường, hắn sẽ có cha mẹ yêu thương cả đời cơm áo không lo. Hắn sẽ không biết hắn có phụ thân là Thế tử Mộc Dương Hầu, cũng không biết hắn có mẫu thân từng là vũ cơ. Như vậy cũng tốt. Đứa bé này tự nhiên không phải người bình thường, đây là đứa bé Định Vương phủ nuôi từ nhỏ, vốn là ám vệ tùy thân đời đời bảo vệ Định Vương phủ, được chọn từ huấn luyện. Hôm nay, chế độ ám vệ đã dần thay đổi, nhưng vẫn cần người đặc biệt thi hành việc đặc thù. Đứa bé trước mắt chính là người đi theo phụng bồi Dao Cơ lần này, hơn nửa năm chung sống, khiến Dao Cơ thật lòng coi đứa bé này thành con mà yêu thương. Nàng không thể nuôi con mình bên người, nên đối với đứa bé khác luôn phá lệ mềm lòng.
Lúc Mộc Dương tiến vào thấy tình cảnh này. Cô gái xinh đẹp động lòng từ ái nhìn chăm chú đứa bé đang cúi đầu đọc sách, ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu vào từ cửa sổ, khiến trời đông rét lạnh thêm ấm áp. Mộc Dương nhìn thấy trong lòng ấm áp, nụ cười trên mặt sâu hơn.
"Liệt nhi đang đọc sách?" Mộc Dương tới cười hỏi. Đứa bé tên Mộc Liệt thu sách đứng dậy cung kính: "Phụ thân."
Mộc Dương từ ái sờ đầu Mộc Liệt, cười: "Ngày thường tiên sinh bố trí việc học đủ rồi, ta biết con chăm chỉ nhưng không thể quá mệt." Trên mặt Mộc Liệt thoáng khốn quẫn và e lệ, rồi vui mừng, gật đầu: "Hài nhi không mệt, cám ơn phụ thân quan tâm."
Mộc Dương chỉ thấy con trai vạn phần hiểu chuyện, trong lòng yên lòng, "Đứa bé ngoan." Đối với con trai mất tích sáu năm, Mộc Dương thương yêu thật lòng. Lại bởi áy náy nên bình thường yêu cầu không quá nghiêm khắc.
Mộc Dương nhìn Dao Cơ đang ngồi bên thản nhiên nhìn hai người, dịu dàng cười: "Buổi chiều nàng làm gì? Nếu không vui có thể ra ngoài một chút."
Dao Cơ nhàn nhạt lắc đầu: "Cũng không có gì hay, ở trong sân phụng bồi Liệt nhi là được, đi ra ngoài khéo lại gặp họa."
Trên mặt Mộc Dương thoáng áy náy, hắn biết nàng không phải vì mình mà cam tâm trở về. Nếu không phải vì con trai, chỉ sợ nàng vĩnh viễn không trở về, hình ảnh mấy tháng trước Dao Cơ tiều tụy ôm Mộc Liệt bệnh nặng hiện lên, Mộc Dương chỉ thấy trong lòng đau đớn. Vì vậy, dù hiện tại Dao Cơ luôn nhàn nhạt với hắn, hắn vẫn thấy thỏa mãn, chỉ cần mẫu tử nàng ở bên là viên mãn.
Dao Cơ nhìn bộ dáng xuất thần của hắn, hơi nhắm mắt: "Mấy ngày nay hình như chàng hơi bận?"
Mộc Dương cười: "Mấy ngày nay quả thật hơi bận, đã hai ngày không tới dùng bữa cùng nàng và Liệt Nhi." Khó được Dao Cơ hứng hỏi chuyện mình, Mộc Dương xem như nàng quan tâm, nụ cười sâu hơn. Cũng không để ý kể chuyện tình mấy ngày nay: "Nàng cũng biết mấy ngày nay trên triều rất loạn. Nhà chúng ta vốn thần phục Hoàng thượng, nhưng hiện tại..." Hiện tại Hoàng thượng bệnh nặng sắp chết, Liễu gia và Lê Vương đấu nhau ai thắng chưa biết. Lúc này nếu gia nhập hàng ngũ, thắng thì tốt, thua thì vạn kiếp bất phục. Mấy ngày nay, Lê Vương và Liễu gia đều cố lôi kéo Mộc Dương Hầu, dù Mộc Dương Hầu chưa phản ứng, nhưng chỉ sợ không chống đỡ bao lâu. Lúc này không mấy người có thể lựa chọn không quan tâm, không phải không muốn mà không thể.
"Trước vài ngày còn nghe nói Lãnh tướng quân cố thủ Tử Kinh Quan. Hiện nay trên triều tranh chấp kịch liệt, là vì Bắc Nhung đã lui binh?" Dao Cơ không để ý hỏi.
Mộc Dương cười khổ: "Bắc Nhung cường binh mã tráng là có chuẩn bị, sao dễ dàng lui binh? Lãnh tướng quân hiện chỉ có thể nỗ lực chống đỡ..." Đang nói, Mộc Dương đột nhiên dừng như có suy nghĩ,
Dao Cơ cũng không nhìn hắn, hết sức tùy ý dựa cửa sổ: "Địch nhân vây quanh tứ phía, không biết những người này còn gì tốt, tranh nhau xem ai trở thành quân chủ mất nước?"
Mộc Dương cười khổ, nhìn Dao Cơ: "Lời này không thể nói lung tung." Nhưng cũng biết tính tình Dao Cơ, không nỡ nặng lời. Trong lòng cũng nghĩ lời Dao Cơ vừa nói, chiến sự Tử Kinh Quan nguy cấp, nhưng Lê Vương và Liễu gia lại chỉ lo tranh quyền không chú ý khác. Một khi Tử Kinh Quan bị phá, phía Bắc kinh thành là vùng đất bằng, không quá hai ngày đại quân Bắc Nhung tiến vào là nguy. Chỉ cần bảo vệ Tử Kinh Quan, sau này ai thắng Mộc gia đều là công thần.
Nghĩ tới đây, Mộc Dương không đợi được. Nhẹ giọng nói với Dao Cơ và Mộc Liệt: "Ta còn chút chuyện xử lý, buổi tối không thể bồi hai mẹ con dùng bữa. Ngày mai ta sẽ trở lại thăm hai người."
Dứt lời xoay người đi, Mộc Liệt sau lưng cung kính: "Phụ thân đi thong thả."
Tiễn Mộc Dương đi, Mộc Liệt lanh lợi ngẩng đầu nhìn Dao Cơ ngồi bên cửa sổ nhíu mày: "Người thích người đàn ông này? Hắn kém xa Tần thống lĩnh."
Dao Cơ ngẩn, tức giận vỗ đầu hắn: "Ngươi chỉ là đứa nhỏ, biết gì là thích không thích."
Mộc Liệt bĩu môi, nhíu mày kiếm, lộ thần sắc trào phúng: "Ta dĩ nhiên biết. Hắn rõ ràng có thê tử mà còn biểu hiện tình cảm thắm thiết với ngươi, lúc vợ và mẹ hắn khi dễ ngươi thì hắn không giúp được, sau chỉ biết lấy lòng. Ngay cả lão bà mình cũng không quản, người mình thích cũng không bảo vệ, không phải phế vật thì là gì?"
Dao Cơ kinh ngạc quan sát: "Ngươi thật chỉ bảy tuổi?"
Mộc Liệt liếc mắt: "Ta đã mười một tuổi, ngươi không biết?" Chỉ là hắn luyện công quá sớm khiến thân thể bị thương nên không cao, nhưng đại phu đã nói, đợi hắn mười bốn mười lăm tuổi sẽ phát triển tốt, không ảnh hưởng chiều cao sau. Dao Cơ im lặng, mười một tuổi vẫn là đứa bé.
Nhìn tiểu quỷ vẻ mặt thành thật, Dao Cơ cười nhạt: "Ngươi yên tâm, ta hiểu rõ chuyện gì nên làm không nên làm. Định Vương và Vương phi có ơn cứu mạng ta, ta sẽ không làm hỏng chuyện bọn họ."
Lúc này Mộc Liệt mới hài lòng gật đầu: "Như vậy được rồi, ngươi yên tâm, ta nhất định bảo vệ ngươi bình an trở về nhìn con trai ngươi."
Dao Cơ không khỏi cười: "Vậy đa tạ ngươi." Mộc Liệt hừ nhẹ, có chút không tự nhiên quay mặt. Dao Cơ quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, khóe miệng nụ cười nhàn nhạt. Từ lúc nàng mang con rời Sở Kinh, nàng và Mộc Dương đã ân đoạn nghĩa tuyệt. Sau này... chỉ vì chủ tử.
Mộc Dương động tác quả nhiên nhanh, không biết Mộc Dương Hầu làm thế nào thuyết phục Liễu gia và Lê Vương. Ba ngày sau, Mộc Dương mang theo hai mươi vạn nhân mã cùng lương thảo lên đường tới Tử Kinh Quan. Trước khi đi, Mộc Dương quay đầu thấy trước cửa Mộc Dương Hầu phủ, Dao Cơ dắt tay Mộc Liệt đưa mắt nhìn mình rời đi. Nhìn nụ cười nhạt của Dao Cơ, chẳng biết sao trong lòng Mộc Dương nhảy một chút, bất an càng nhiều. Lúc nhìn lại đã đi xa, không còn rõ khuôn mặt Dao Cơ, chỉ thấy nàng vẫn đứng nhìn phương hướng mình đi, Mộc Liệt còn giơ tay nhỏ vẫy. Mộc Dương lắc đầu, trong lòng cười nhạt, chắc do sắp xuất chinh nên suy nghĩ quá.
Vài ngày sau, một đội nhân mã che chở một cỗ xe ngựa an tĩnh tiến vào kinh thành. Xe ngựa dừng trước nhà trọ phồn hoa nhất, gần ba mươi hộ vệ chỉnh tề trước sau khiến người ta không khỏi ghé mắt.
Rèm xe nhấc lên, một bóng người áo trắng từ trong nhanh nhẹn nhảy xuống. Người đi đường không khỏi thất thanh. Lúc này là cuối tháng giêng, trong Sở Kinh đầu xuân chưa tới, nhưng khiến người ta không khỏi run. Nam tử này một thân áo tơ trắng, tiêu sái lỗi lạc như không cảm thấy lạnh. Khiến người ta ghé mắt chính là một đầu tóc trắng, trong thiên hạ, người tóc trắng lại có phong thái như vậy chỉ có một người. Mọi người âm thầm suy đoán, chỉ cảm thấy tim như muốn vỡ. Nhưng năm xưa Định Vương bị hủy dung, đóng cửa không ra, nên trong kinh thành người biết dung mạo hắn không nhiều, vì vậy hoài nghi chỉ là hoài nghi.
Nam tử sau khi xuống xe, xoay người hướng trong xe vươn tay. Từ bên trong dắt ra một cô gái thanh lệ khoác áo xanh bên ngoài choàng áo chồn bạc, nàng trông không quá hai mươi, thần thái và khí độ không phải đại tiểu thư trong kinh thành có thể sánh. Chỉ xa xa đứng nhìn cũng khiến người ta cảm thấy lịch sự tao nhã mà đại khí.
Mọi người còn chưa hết thán phục đôi bích nhân, trong xe lại lộ ra một cái đầu nhỏ, một bé trai năm sáu tuổi mặc cẩm y đen từ trong xe vòng ra. Cổ áo và tay áo khảm chồn bạc phối cùng cẩm y đen khiến khuôn mặt trắng mềm càng nổi bật khả ái động lòng. Bé trai hướng cô gái giương cao nụ cười thiên chân khả ái, khiến người đi đường đứng xa cũng không khỏi ngứa ngáy, hận đứa bé đáng yêu lanh lợi không phải con mình.
Nhìn bàn tay nhỏ đưa ra muốn ôm của Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tu Nghiêu đè bàn tay đang muốn chìa của Diệp Li, nhàn nhạt: "Cẩn thận bị lạnh." Tự mình thò tay ôm chặt Mặc Tiểu Bảo trong ngực, động tác tuyệt đối không dịu dàng. Mặc Tiểu Bảo không thoải mái vặn vẹo, khiến Mặc Tu Nghiêu không nặng không nhẹ vỗ mông hắn. Mặc Tiểu Bảo lập tức nằm đàng hoàng trong ngực Mặc Tu Nghiêu. Ghét phụ vương nhất, ôm mình một chút cũng không thoải mái.
Diệp Li cười nhạt: "Làm gì lạnh như vậy." Dù nội lực không thâm hậu bằng Mặc Tu Nghiêu, nhưng mùa đông cũng không cần nhiều quần áo, Diệp Li tự nhận nàng chịu rét tốt hơn người thường nhiều. Huống chi Tây Bắc cũng không quá lạnh, Sở Kinh cũng không lạnh hơn.
Ngoài cửa náo lớn, chưởng quỹ bên trong đã sớm ra đón. Chỉ nhìn một cái cũng biết khách không phú thì quý, dù có chút tò mò nhìn mái tóc trắng Mặc Tu Nghiêu, vẫn ân cần đưa người vào. Cũng không dám thỉnh khách tới quầy ghi danh, chưởng quỹ vừa đi vừa: "Công tử và phu nhân mời, tiểu điếm còn hai tiểu viện thượng đẳng, không biết công tử và phu nhân muốn ở tiểu viện hay..."
Trong quán trọ hạng nhất này, chia ba loại phòng thiên, địa, nhân, ngoài ra tốt hơn phòng thiên chính là tiểu viện riêng. Dĩ nhiên, giá cả không chỉ gấp mười phòng thiên, bên trong nha hoàn và người làm đầy đủ. Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt: "Lấy cả hai viện."
Trong lòng chưởng quỹ vui mừng, cười càng ân cần, vội: "Dạ dạ, công tử, phu nhân mời bên này, không biết công tử họ gì để tại hạ hoàn thành ghi danh."
Mặc Tu Nghiêu dừng bước, nhàn nhạt nhìn hắn: "Mặc, Mặc Tu Nghiêu..."
"Mặc công tử, đúng là họ hay... Mặc... Ách..." Chưởng quỹ nở nụ cười đang chuẩn bị nói thêm, mới phát hiện tên Mặc Tu Nghiêu thật đặc biệt. Dưới chân loạng choạng, liền ngã ngồi đất. Ngẩng đầu nhìn nam tử cao lớn tóc trắng, thất thanh: "Định Vương điện hạ?"
Mặc Tu Nghiêu gật đầu: "Chính là Bản vương."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận