Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 372: Thiếu nữ Vân Ca

Ngày cập nhật : 2026-04-10 15:36:03

Sở gia đích thực là danh môn Đại Sở, nhưng đáng tiếc Diệp Li không phải người của Sở gia. Hơn nữa, hiện nay bổn gia của Sở gia ở Vân Châu vẫn nằm trong khu vực khống chế của Lôi Chấn Đình, Sở gia dựa vào đâu để lấy tiền cho Mặc Cảnh Lê làm quân phí đánh Định Vương phủ? Dựa vào quan hệ giữa Sở gia và Từ gia, chuẩn bị tiền cho Định Vương phủ đánh Mặc Cảnh Lê có lẽ còn đáng tin hơn.

Dao Cơ bất đắc dĩ nhét thiếp mời vào tay Diệp Li: "Ta cũng không muốn lấy chuyện khôi hài này làm phiền ngài. Nhưng Nhiếp Chính Vương giao việc này cho phủ Mộc Dương Hầu, mà gần đây vị Hầu phu nhân trong phủ chúng ta đang cáu kỉnh, nên ta đành tự mình đi một chuyện. Vừa vặn cũng tới hỏi thăm tin tức công tử Thanh Trần, muốn vào phủ này của ngài chính diện cũng không dễ."

Diệp Li mỉm cười nhìn thiếp mời: "Xem ra Mặc Cảnh Lê quả nhiên tin tưởng phủ Mộc Dương Hầu."

Dao Cơ bĩu môi: "Người luôn ngã theo chiều gió như lão Mộc Dương Hầu, tất biết rõ cái gì nên làm. Sau khi Mặc Cảnh Kỳ băng hà, phủ Mộc Dương Hầu lập tức ngã về Mặc Cảnh Lê. Tuy trước có chút xung đột, nhưng hai năm qua, Mộc Dương Hầu đã giúp Lê Vương không ít. Huống chi, hiện tại lão ta đã chủ động nhường tước vị cho Mộc Dương, nên Mặc Cảnh Lê cũng phải có chút biểu lộ, không thì làm sao trấn an các cựu thần của Mặc Cảnh Kỳ?"

Diệp Li suy nghĩ thấy cũng đúng, vỗ nhẹ thiếp mời: "Ta biết rồi, ngươi về nói với Mộc Dương Hầu, Sở Quân Duy nhất định đến dự tiệc đúng giờ."

Dao Cơ tò mò: "Đừng nói ngài thật có ý giúp Mặc Cảnh Lê gom quân lương."

Diệp Li cười không nói, hỏi ngược: "Ta lại hơi tò mò, sao Mặc Cảnh Lê lại thiếu tiền? Mấy năm nay, Đại Sở không gặp thiên tai cũng không xuất binh. Mấy năm trước, khi Mặc Cảnh Lê dời đô về phương Nam đã mang theo toàn bộ quốc khố." Đương nhiên, số tiền đó tám chín phần đã vào tư khố của Mặc Cảnh Lê. Có lần Diệp Li từng cho rằng Mặc Cảnh Lê là một trong những người giàu nhất thiên hạ.

Dao Cơ nhún vai: "Cái này ta cũng không biết, nhưng chỉ sợ vốn trong quốc khố Đại Sở không có bao nhiêu tiền. Không phải mấy năm đó Đại Sở liên tục chiến tranh sao?" Bi kịch nhất là vừa đánh vừa thua, cuối cùng mất cả Sở kinh, "Hơn nữa, dù Mặc Cảnh Lê có tiền, chưa chắc hắn đã chịu lấy ra làm quân lương."

Diệp Li không nhịn được cười: "Ngược lại không nhìn ra, Mặc Cảnh Lê còn có đặc tính giữ của." Lại nói, trong số Vương Hầu các nước, hiện tại Định Vương phủ hưng thịnh nhất, nhưng bản thân Định Vương và Định Vương phi lại không giàu. Tài phú danh nghĩa của Định Vương phủ vô số, nhưng Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu không có sở thích vơ vét của cải, nên trong tư khố cộng lại chỉ sợ không quá bốn năm vạn lượng bạc. Thoạt nhìn nhiều, nhưng so với các quyền quý Vương Hầu khác không đáng kể.

Dao Cơ không ở lâu, đứng dậy cười: "Thiếp mời đã đưa đến, Dao Cơ xin cáo từ."

Diệp Li biết hiện nay phủ Mộc Dương Hầu có nhiều việc do Dao Cơ giải quyết, không giữ lại, mỉm cười: "Mọi việc cẩn thận."

Ngoại thành Nam Kinh

Trong một ngọn núi sâu cách thành hơn mười dặm, có mấy túp lều nhỏ đơn sơ nằm giữa cảnh núi rừng, gần như hòa làm một với cây cối um tùm, nếu không đến gần, căn bản không thể thấy nơi không dấu chân người này lại có người sinh sống. Tuy đang vào mùa đông, nhiều thảo dược đã khô héo tiêu điều. Nhưng những cây cỏ còn sống được chăm sóc vô cùng tốt, khắp ruộng dược thảo tươi tốt xum xuê.

Trong phòng nhỏ, một nam tử thanh niên tuấn mỹ xuất trần ngồi trên giường cạnh cửa sổ, lơ đễnh lật xem bản cổ tịch trong tay. Bên môi nở nụ cười thản nhiên, thoáng như Tiên nhân thế ngoại, không phải công tử Thanh Trần mà Mặc gia quân đang lật tung trong ngoài thành Nam Kinh tìm kiếm thì là ai?

Xem sách một lát, công tử Thanh Trần ngẩng đầu liếc nhìn ra ngoài, nụ cười nơi khóe môi thêm vài phần bất đắc dĩ. Ngực ẩn ẩn đau, khiến hắn muốn xuống giường đi lại chỉ có thể tạm thôi. Ai có thể nghĩ, công tử Thanh Trần phong thái trác tuyệt, thiên túng anh tài cũng có lúc xui xẻo như thế?

Ngoài cửa vang tiếng bước chân nhẹ nhàng linh hoạt, một thiếu nữ mặc áo vải bình thường ôm giỏ trúc đầy thảo dược bước vào. Thấy người ngồi trên giường vội đặt giỏ trúc xuống bước đến hỏi: "Từ Thanh Trần, sao huynh lại ngồi dậy? Khỏe hơn rồi sao?" Cô gái này mới mười lăm mười sáu tuổi, mái tóc tùy ý buộc bằng mảnh vải, mặc bộ quần áo màu xanh nhạt vải thô. Cách ăn mặc này, so với thiếu nữ hương dã bình thường còn không bằng. Nhưng trang phục thô sơ không che được vẻ xinh đẹp của thiếu nữ, đôi môi hồng nhạt không thoa mà đỏ, mũi thon dài, đôi mắt trong suốt như có thể thấu lòng người. Tuy tuổi còn nhỏ, đã khó giấu được phong hoa tuyệt đại. Lúc này, cô thiếu nữ người gặp người thích này lại sầu mi khổ kiểm, vẻ mặt áy náy nhìn công tử Thanh Trần trên giường: "Từ Thanh Trần... Huynh khỏe hơn chưa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=372]

Đều là ta không tốt..."

Từ Thanh Trần bất đắc dĩ nhìn thiếu nữ sắp khóc trước mặt, nhẹ giọng an ủi: "Sao có thể trách muội? Lại nói, vẫn là muội đã cứu ta."

"Nhưng mà... Nếu không phải ta mang huynh đi, huynh đã không bị thương." Thiếu nữ áy náy. Nàng chỉ lên núi hái thuốc nghe tiếng đàn hay, đi theo tiếng đàn thấy trong sơn cốc có người như Thần tiên đang đàn, nhớ tới cây đàn ngọc cha để lại mà mình không biết đàn, mới lặng lẽ xuống sơn cốc muốn thỉnh giáo. Sau khi nghe vị công tử như Thần tiên này bị người giam giữ, liền một lòng muốn cứu huynh ra. Nhưng không ngờ, huynh lại bị thương dưới đáy hồ. Nếu biết trước, nàng đã không mang huynh ra, dù sao những người kia hình như đối xử với huynh rất tốt.

"Không sai, ta thà bị thương cũng muốn rời khỏi đó. Nên ta vẫn muốn cảm ơn muội. Huống chi, không phải muội đang chữa trị vết thương cho ta sao?" Từ Thanh Trần mỉm cười. Hắn tin người Định Vương phủ sẽ tới cứu, nhưng không biết lúc nào. Đôi khi, chậm một giây một phút đã xảy ra chuyện xấu nhất. Công tử Thanh Trần đi ra ngoài mấy chục năm luôn bình an vô sự, ngoài giao du rộng, thì luôn hiểu biết nhất là xem xét thời thế. Thà bị thương một chút mà trốn thoát, còn hơn gặp nữ nhân điên Đông Phương U kia. Không thể không nói, lần này là lần đầu tiên trong đời công tử Thanh Trần thầm hối hận vì mình không biết võ.

Thiếu nữ liên tục gật đầu, trên gương mặt tươi đẹp lập tức nở nụ cười: "Ừ, ta sẽ cố gắng chữa lành cho huynh thật nhanh. Y thuật của ta rất tốt, đại phu trong thành đều nói thuốc ta có tác dụng tốt. Từ Thanh Trần, ta vừa mua được ít thuốc tốt trong thành, vừa làm xong. Huynh uống đi." Thiếu nữ lấy bình gỗ nhỏ ra, đưa đến trước mặt hắn như hiến vật quý, chớp mắt to trông mong.

Từ Thanh Trần bất đắc dĩ cười, vươn tay nhận lấy chai thuốc mở ra, lập tức tỏa hương thơm khoan khoái. Đổ ra viên thuốc màu trắng sữa, Từ Thanh Trần vừa ngậm vào miệng liền tan. Trong chốc lát, cảm thấy cơn đau nhức toàn thân giảm nhiều. Trong bình nhỏ chỉ có năm viên, dù Từ Thanh Trần không tinh thông y thuật, nhưng có đọc lướt qua, đương nhiên phát hiện mấy viên thuốc nhỏ này chắc hao phí nhiều dược liệu quý.

Thiếu nữ luôn cho rằng mình hại Từ Thanh Trần bị thương, nên thực áy náy. Kỳ thật tính ra, trước đó Từ Thanh Trần đã lợi dụng nàng nhiều. Vốn thiếu nữ chỉ muốn thỉnh giáo tài đánh đàn, có lẽ do sống một mình nơi sơn dã nên hơi tịch mịch muốn có người trò chuyện. Thiếu nữ luôn tưởng mình cứu Từ Thanh Trần là xen vào việc người khác, nhưng thực tế, nếu không phải Từ Thanh Trần dùng lời nói hàm nghĩa, một đứa bé gần như chưa lớn như vậy sao có thể nghĩ tới. Chỉ có điều bị thương thực sự vượt ngoài dự liệu của Từ Thanh Trần, nhưng thiếu nữ trước mắt lại chăm sóc cẩn thận, một lòng muốn chữa lành cho Từ Thanh Trần nhanh. Mấy ngày tiếp xúc, Từ Thanh Trần biết thiếu nữ này sống với cha trên núi từ nhỏ, ba năm trước, sau khi cha qua đời chỉ còn một mình. Chỉ thỉnh thoảng lấy ít thảo dược tự trồng làm thuốc viên đơn giản rồi vào thành bán đổi lấy vật dụng cần thiết. Lần này vì trị thương cho Từ Thanh Trần, thiếu nữ lấy chút ngân lượng cha để dành nhiều năm ra dùng hết, lại vào núi sâu hái dược liệu trân quý người bình thường không nghĩ ra được để đổi lấy dược liệu trị thương. Vì vậy, mỗi lần nhìn ánh mắt áy náy của thiếu nữ, lần đầu tiên trong đời, Từ Thanh Trần cảm thấy mình thực xấu xa.

"Vân Ca, tới đây ngồi." Từ Thanh Trần vẫy tay.

Thiếu nữ tên Vân Ca mở to mắt, đi đến trước giường Từ Thanh Trần ngồi xuống ghế gần đó. Từ Thanh Trần nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay Vân Ca vào thành, trong thành còn chuyện gì nữa không?"

Trong nháy mắt, Vân Ca nói: "Ta nghe người trong thành nói, sắp có chiến tranh nữa."

"Chiến tranh?" Từ Thanh Trần hơi nhíu mày, hiện nay Đại Sở ở phía nam sông Vân Lan, đối thủ duy nhất là Trấn Nam Vương Tây Lăng Lôi Chấn Đình. Nhưng lý thuyết, giờ Lôi Chấn Đình sẽ không đánh Đại Sở, "Chiến tranh với ai?"

Vân Ca vểnh miệng nhỏ: "Với Mặc gia quân. Cha ta nói, Mặc gia quân là người tốt, Lê Vương muốn đánh nhau với họ, Lê Vương là người xấu." Từ Thanh Trần không nhịn được buồn cười, nhướng mày: "Vì sao cha muội nói Định Vương là người tốt?"

Vân Ca suy nghĩ: "Cha ta nói Định Vương phủ luôn một lòng vì nước, trung can nghĩa đảm, chỉ tiếc công cao chấn chủ, những người cầm quyền không rộng lượng bỏ qua, nên Định Vương mới tráng niên mất sớm. Cha ta nói Định Vương phủ đều là người tốt." Nói xong, nghiêm túc gật đầu, bày tỏ đồng ý.

Lúc này Từ Thanh Trần mới hiểu, cha Vân Ca nói chắc là Tiền Định Vương Mặc Lưu Danh hoặc Mặc Tu Văn. Chỉ không biết vị ẩn giả đã mất sớm này là ai, có thể dạy ra một Vân Ca y thuật và võ công thâm sâu, chắc không phải người bình thường. "Được rồi, Định Vương là người tốt. Còn tin tức gì nữa? Sở phủ trong thành ta nhờ muội đến xem còn động tĩnh gì không?"

Vân Ca gật đầu: "Ta nhìn rất lâu, luôn có người ra vào. Chỉ là trong phủ đó có nhiều cao thủ, ta không dám đến gần. Chỉ là ta thấy một công tử áo trắng rất tuấn tú, à... Sau đó còn có một tỷ tỷ rất đẹp đi vào."

"Công tử áo trắng..." Từ Thanh Trần như có suy nghĩ, "Chẳng lẽ Li nhi đã đích thân đến?"

Vân Ca nghi hoặc: "Huynh muốn tìm vị công tử áo trắng đó? Ngày mai ta sẽ đi tìm giúp huynh. Mặt khác, xung quanh núi có nhiều người đang tìm gì đó khắp nơi, lúc ta về suýt bị họ phát hiện. Hôm nay ta cũng đến sơn cốc kia, trong đó không có ai. Nhưng huynh yên tâm, chúng ta ở đây, người khác không tìm ra, không cần sợ."

Từ Thanh Trần bất đắc dĩ, chỉ sợ nơi này quá bí mật, không chỉ người khác không tìm ra, mà ngay cả người Li nhi phái tìm hắn cũng không tìm được. Nhưng vậy cũng tốt, trong thời gian ngắn hắn không động đậy được, mọi người không tìm được, vẫn tốt hơn bị kẻ địch tìm được.

"Từ Thanh Trần, huynh dạy ta đánh đàn được không?" Vân Ca nhỏ giọng.

Từ Thanh Trần nhướng mày cười: "Tốt, không phải lúc trước đã hứa với muội rồi sao? Chờ thương thế ta lành sẽ dạy muội đánh đàn."

Vân Ca nhìn huynh: "Thương thế huynh lành rồi không phải liền phải rời đi sao? Bây giờ ta đàn, huynh nghe xem ta đàn có được không, kỳ thật ta cũng từng học một chút. Đều tại ta, trước kia lúc cha dạy, ta không chịu cố gắng học, kết quả cha đã... Cũng không có ai dạy ta nữa." Nhìn đôi mắt trông mong và ảm đạm của thiếu nữ, trong lòng Từ Thanh Trần hơi ngẩn ra, mỉm cười: "Tại sao Vân Ca muốn học đàn?"

"Tiếng đàn rất hay, ta có thể đàn cho mình nghe." Vân Ca cười tủm tỉm.

Từ Thanh Trần khẽ than, cha Vân Ca cũng quá yên tâm. Lúc qua đời, Vân Ca chỉ là thiếu nữ mười hai mười ba tuổi, dù có võ công nhưng sống một mình trong núi sâu quá tịch mịch. Nhưng, với dung mạo và tâm tính tiểu nha đầu này, nếu không có người thân chăm sóc, có lẽ ở lại nơi không ai trò chuyện thế này an toàn hơn.

Chỉ là, từng ấy năm qua tiểu nha đầu này chưa từng nghĩ rời khỏi nơi này. Bình thường chỉ khoảng một tháng vào thành một lần đổi chút vật dụng rồi trở về. Mấy năm này vẫn tuân theo lời dặn trước khi lâm chung của cha, chỉ lấy ít dược liệu và dược vật thông thường đổi tiền. Nếu không, với y thuật của nàng, chỉ sợ đã dương danh bên ngoài từ lâu.

Cúi đầu nghĩ nghĩ, Từ Thanh Trần hỏi: "Vân Ca không có ý định rời khỏi nơi này sao?"

Vân Ca ngây ngốc: "Tại sao phải rời khỏi đây? Cha nói bên ngoài có nhiều người xấu." Ngay cả Từ Thanh Trần tuấn mỹ như vậy cũng bị người bắt, nàng đi ra ngoài chắc cũng bị người xấu bắt. Lúc trước khi cha vừa mất không lâu, Vân Ca vào thành một mình bị chặn đường giật tiền cướp sắc nhiều lần, may võ công Vân Ca không tệ, đuổi những người này đi dễ dàng. Về sau, mỗi lần vào thành, Vân Ca đều biết che giấu dung mạo, nhưng nếu rời khỏi nơi này, nàng không thể bôi tro lên mặt mỗi ngày? Tuy sinh ở hương dã, nhưng yêu xinh đẹp là thiên tính nữ nhi, Vân Ca tuyệt đối không muốn mỗi ngày đều bẩn như vậy.

Từ Thanh Trần bất đắc dĩ, không nhịn được vươn tay gõ đầu nàng một cái, lại không cẩn thận động đến vết thương đau đến nhíu mày. Vân Ca vội đứng bật dậy đè huynh lại: "Huynh đừng lộn xộn, vết thương chưa lành."

Từ Thanh Trần nhìn nàng: "Một cô nương như muội cứ ở thâm sơn cùng cốc không phải kế lâu dài, không bằng đi với ta đến Li thành?"

Vân Ca sửng sốt, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không được, cha đã nói muốn ta ở đây, sau này sẽ có người tới đón ta."

"Đón muội? Ai? Cha muội có nói lúc nào người đó đến đón không?" Lúc này Từ Thanh Trần mới chợt hiểu. Cha Vân Ca đúng là không thể không suy nghĩ cho tương lai con gái, nhưng đã ba năm rồi không tin tức, đối phương thực sẽ tuân thủ lời hứa mà đến?

Vân Ca suy tư, rồi hơi hoang mang: "Cha đã viết một bức thư, lại kêu ta gửi đi, thì sẽ có người tới đón ta. Nhưng vẫn không có ai."

Thật là nha đầu ngốc, thư gửi đi ba năm rồi chưa có ai đến, nếu không phải đối phương không nhận được thư, thì chính là đối phương không có ý định đến. Từ Thanh Trần mỉm cười: "Không bằng vậy đi, muội trở về với ta, chúng ta để lại một bức thư ở đây. Nếu có người đến đón muội thì có thể kêu họ đến Li thành tìm muội, chờ khi ta về thành thì cũng sẽ phái người đến đây nhìn có người đến hay không. Huống chi, không phải muội nói nội thương ta cần thật lâu mới khỏi hẳn sao? Muội đi theo cũng thuận tiện trị thương cho ta, đúng không?"

Vân Ca khó xử nhìn huynh một lát, nàng quả thật rất muốn rời khỏi nơi này cùng Từ Thanh Trần. Tuy nàng không đặc biệt thích sự nhộn nhịp, nhưng mấy ngày có Từ Thanh Trần cùng nói chuyện, nghĩ đến sau này chỉ còn một mình thì hơi buồn. Chỉ là cha dặn nàng phải ở đây chờ người, nàng không thể không nghe.

Thấy nàng do dự, đôi mắt Từ Thanh Trần lóe lên, cười: "Bằng không thế này, muội có còn nhớ địa chỉ bức thư kia không? Ta kêu người tìm họ giúp muội. Nói không chừng họ thực không nhận được thư, vậy chẳng phải muội phải ở đây chờ cả đời sao?"

Vân Ca suy nghĩ lâu, cuối cùng khẽ gật đầu nói một địa chỉ. Nghe xong, Từ Thanh Trần không khỏi nhíu mày, Vân Ca thấy sắc mặt huynh không tốt hơi lo lắng: "Từ Thanh Trần, huynh sao vậy?"

Từ Thanh Trần hỏi: "Chẳng lẽ muội họ Mộc?"

"A? Ta không phải họ Mộc. Cha ta họ Trầm." Vân Ca khó hiểu, nàng chưa từng nói cho Từ Thanh Trần nàng họ gì sao? Nghiêng đầu nghĩ, hình như đúng quên nói cho huynh biết mình họ Trầm. Nếu một người sống lẻ loi quá lâu, họ gì tên gì có lẽ không còn quan trọng.

"Vậy mẹ muội họ gì?" Từ Thanh Trần hỏi.

Vân Ca: "Cha ta nói mẹ ta họ Lý."

Từ Thanh Trần gật đầu: "Ta biết người cha muội muốn tìm là ai rồi, ta có thể dẫn muội đi, chờ thương thế ta khỏi, muội đi với ta, đồng ý không?" Đôi mắt Vân Ca hơi sáng: "Thật sao?"

Từ Thanh Trần mỉm cười gật đầu, nhìn vẻ vui mừng của thiếu nữ, trong lòng khẽ thở dài, đây cũng chỉ là một đứa bé cô đơn.

Sở phủ

"Khởi bẩm Vương phi, hạ nhân đến bẩm, lúc nãy có một nha đầu lén lút bên ngoài." Vệ Lận vào bẩm.

Diệp Li hơi nhướng mày: "Một nha đầu?"

Vệ Lận gật đầu: "Võ công nha đầu đó khá cao, nhưng không có kinh nghiệm. Ở bên ngoài phủ rình xem hơn nửa ngày mới đi." Diệp Li thấy thú vị cười, vô luận núi Thương Mang hay Mặc Cảnh Lê, tuyệt đối không phái một tiểu nha đầu không kinh nghiệm nhìn trộm Sở phủ, "Có thấy rõ hình dáng không?"

"Hình như mười lăm mười sáu tuổi, nhưng không thấy rõ hình dạng. Mặt khác, người đi theo nàng ra khỏi thành đã trở về."

Diệp Li cười: "Mất dấu rồi hả?"

Vệ Lận xấu hổ khẽ gật đầu, cảm giác sâu sắc gần đây ám vệ càng yếu kém. Lúc trước đánh mất công tử Thanh Trần thì thôi, nhưng giờ một nha đầu mười lăm mười sáu tuổi cũng mất dấu, thực làm mất mặt Kỳ Lân.

Diệp Li cười: "Được rồi, đừng trách họ quá nặng. Theo lý thuyết... Họ tuyệt đối không mất dấu một tiểu nha đầu không kinh nghiệm như vậy. Lại phái người tìm kiếm thật kỹ nơi nha đầu đó biến mất. Mặt khác, phái người nhìn chằm chằm chỗ đó, tiểu nha đầu kia chắc chắn không ở luôn trong đó." Vệ Lận gật đầu: "Vâng, đa tạ Vương phi không trách tội."

Diệp Li lắc đầu: "Tuy nói vậy, nhưng ta cảm thấy sau này Kỳ Lân vẫn cần học thêm vài thứ."

"Vâng, cẩn tuân mệnh lệnh Vương phi."

Diệp Li cười: "Chuyện này sau nói. Ngươi nói... Tiểu cô nương này có thể liên quan Đại ca không?"

Vệ Lận nghiêm túc suy nghĩ: "Đúng rất có khả năng, ngay cả Mặc Cảnh Lê cũng không phát hiện Sở phủ dị thường, sao tiểu cô nương đó lại đặc biệt nhìn chằm chằm Sở phủ? Hơn nữa, lại xuất hiện gần nơi công tử Thanh Trần mất tích. Có lẽ, tiểu cô nương này chính là người cứu công tử Thanh Trần. Nhưng... Công tử Thanh Trần được cứu sao không chịu trở về?"

Diệp Li nhíu mày: "Đại ca... Rất có thể bị trọng thương. Đừng nóng vội, Đại ca đã biết chúng ta tới, nên có lẽ rất nhanh có tin tức."

"Vâng. Thuộc hạ sẽ phái người chằm chằm nơi đó. Giờ Lê Vương phủ tra xét nghiêm ngặt, hơn nữa lại còn phải tham dự tiệc Mặc Cảnh Lê tổ chức. Vương phi đừng đích thân ra khỏi thành nữa." Vệ Lận nói. Diệp Li gật đầu khẽ thở dài: "Cũng chỉ có thể thế."

Quả nhiên, trưa hôm sau Diệp Li gặp tiểu cô nương trong miệng Vệ Lận. Vừa gặp không khỏi buồn cười, ấy vậy mà quả là một tiểu nha đầu. Nhìn bề ngoài chỉ mười sáu tuổi, quan trọng nhất đôi mắt trong suốt vô cùng, ngay cả Diệp Li thấy cũng không tránh khỏi sinh lòng hổ thẹn.

Vân Ca bị người Định Vương phủ mang vào Sở phủ, vốn nàng được Từ Thanh Trần nhờ tới gặp Diệp Li. Nhưng hết lần này tới lần khác, Từ Thanh Trần lại nói không thể đi cửa chính vào sẽ bị người phát hiện. Nên Vân Ca cô nương đành đi vòng ra sau hậu viện Sở phủ định leo tường vào. Nhưng không biết, thị vệ hậu viện Sở phủ còn nhiều hơn tiền viện rất nhiều, nên đương nhiên bị bắt không ngoài ý muốn.

Vân Ca hiếu kỳ đánh giá Diệp Li, hỏi: "Ngươi chính là Li nhi mà Từ Thanh Trần nói sao?"

Diệp Li cười, gật đầu: "Đúng vậy, ta chính là Li nhi. Tiểu cô nương, muội là ai?"

Vân Ca cười: "Ta là Trầm Vân Ca, ta là bằng hữu Từ Thanh Trần. Ngươi thật xinh đẹp, nhưng mà... Vì sao ngươi mặc nam trang?" Diệp Li hơi kinh ngạc, "Muội nhìn ra ta là nữ, hay là Đại ca nói?" Diệp Li tự hỏi mình giả trang vô cùng tốt, ít nhất trước mắt chưa ai nhìn ra, tối thiểu không phải tiểu cô nương ngây thơ như nai con trước mặt có thể nhìn ra.

"Ta là đại phu." Trầm Vân Ca đầy tự hào, "Tất nhiên nhìn ra. Nam nhân và nữ nhân khác biệt nhiều."

Diệp Li mỉm cười, xem ra biết y thuật và hiểu y thuật chênh lệch xa. Ít nhất những người tinh thông y thuật khác chưa từng khám phá thân phận nàng. Diệp Li nhìn tiểu cô nương hỏi: "Đại ca ta có khỏe không?"

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ Vân Ca xụ xuống, vẻ đau khổ: "Thực xin lỗi, đều là ta không tốt... Từ Thanh Trần bị trọng thương."

"Muội đừng vội, ta biết muội đã cứu Đại ca, muội cứ từ từ nói xảy ra chuyện gì." Diệp Li dịu dàng an ủi. Trầm Vân Ca thuật lại tỉ mỉ mọi chuyện từ khi gặp Từ Thanh Trần, Diệp Li nghe xong còn đâu không rõ, có lẽ tiếng đàn lúc ban đầu Trầm Vân Ca nghe là ngoài ý muốn, nhưng từ sau Trầm Vân Ca có thể chạy vào cốc cầu Đại ca dạy đàn mà không kinh động ai thì đã không còn ngoài ý muốn. Nếu trách chuyện Đại ca lên người tiểu cô nương này, cũng hơi quá đáng.

Ngay cả vẻ mặt Trác Tĩnh và Vệ Lận đứng sau Diệp Li cũng quái dị, trong lòng im lặng oán thầm: kỳ thật đây là báo ứng do công tử Thanh Trần lừa gạt thiếu nữ vô tội?

Diệp Li vỗ tay nhỏ Trầm Vân Ca cười: "Chuyện này sao có thể trách muội, ta còn phải cảm ơn muội cứu Đại ca."

Bình Luận

0 Thảo luận