Hôm nay lâm triều, Từ Ngự sử quả nhiên dâng lên một tấu chương trước mặt hoàng đế, hặc tội Hộ Bộ Thượng thư Diệp Văn Hoa giáo dục con cái vô phương. Xuất thân từ đệ nhất thư hương thế gia Đại Sở, một phong tấu chương hặc tội được Từ Ngự sử viết thao thao bất tuyệt, dẫn chứng đầy đủ, thuật lại tỉ mỉ Diệp gia Tứ tiểu thư như thế nào công khai cùng Lê Vương ra vào thành đôi khi hôn ước giữa Diệp Tam tiểu thư và Lê Vương chưa giải trừ, hành vi không đúng phong phạm khuê tú danh môn. Tất nhiên, tất cả đều do Diệp Thượng thư giáo dục vô phương. Cái gì? Diệp Tam tiểu thư cũng là con gái Diệp Thượng thư? Diệp Tam tiểu thư là ngoại tôn nữ của Thanh Vân tiên sinh, huyết thống và giáo dưỡng của Từ gia cần phải nghi ngờ sao?
Từ gia - nhà ngoại của Diệp Văn Hoa - không chút do dự nhắm hỏa lực vào Diệp gia khiến mọi người bất ngờ, lập tức làm Diệp Thượng thư vừa mới đắc ý mấy ngày qua choáng váng. Dù giờ đã là Nhị phẩm Hộ Bộ Thượng thư, Diệp Văn Hoa vẫn kính sợ nhạc phụ. Mặt anh tuấn đỏ bừng, không nói nên lời biện giải cho mình. Dù vài người Vương gia muốn cứu, nhưng phẩm cấp không đủ trọng lượng, huống chi quan Ngự Sử Đài đều là văn nhân Thanh Lưu, phần lớn xuất thân Ly Sơn thư viện, miệng lưỡi sắc bén. Vụ hặc tội này tuy không nhắm vào đương sự, nhưng liên quan Lê Vương Mặc Cảnh Lê, mặt hắn âm trầm, khí lạnh tỏa ra. Tiếc rằng quan bào Từ Ngự sử tuy đơn bạc, nhưng giữa tháng tư trời ấm... thật không lạnh.
Trên kim điện, hoàng đế Đại Sở Mặc Cảnh Kỳ ngồi long ỷ, như suy tư nhìn thần tử dưới điện. Là đế vương, hắn không ngại thần tử thỉnh thoảng tranh đấu, nếu họ đoàn kết hắn mới lo. Nhưng Từ gia vì một Diệp Li mà không do dự làm khó Diệp Văn Hoa, hắn không ngờ tới. Dù ảnh hưởng triều đình của Từ gia đã yếu, trong mắt thiên hạ văn nhân, họ vẫn là đối tượng tôn kính. Xem ra... Diệp Thượng thư sắp tới không dễ chịu. Vậy cũng tốt, quá phong quang khiến người ta ảo tưởng. Có người cần bị cảnh cáo.
"Diệp Thượng thư, Từ Ngự sử tấu có đúng?" Mặc Cảnh Kỳ mỉm cười hỏi. Nụ cười ấm áp lại khiến Diệp Văn Hoa thấy lạnh.
"Bệ hạ... Thần... thần oan uổng..."
"Diệp đại nhân ý là Từ đại nhân vu hãm đồng liêu? Nhưng theo hạ quan biết, thì từ năm ngoái tiết trùng dương….năm ngoái đã có người chứng kiến Tứ tiểu thư và Lê Vương điện hạ khi đi hai người khi về một đôi đấy. Lúc ấy. . . Lê Vương điện hạ và Diệp Tam tiểu thư vẫn chưa giải trừ hôn ước mà?” Một tên Ngự Sử khác đứng ra, liếc xéo Diệp Văn Hoa nói. Những quan viên Ngự Sử trên đài này mặc dù đều không có thực quyền, nhưng đều là người có thực học. Hơn nữa phần lớn đều khinh thường thông đồng làm bậy cùng người khác, đương nhiên cũng không sợ đắc tội người rồi. Ngôn quan không thể định tội, chỉ cần không phải nói hươu nói vượn thì ngay cả Hoàng Đế cũng không thể trách tội, người khác còn có thể làm sao đây?
“Đúng vậy, vi thần dường như cũng nghe phu nhân nhắc qua việc này. Nghe nói trong hội đèn lồng nguyên tiêu năm nay Diệp Tứ tiểu thư cũng cùng. . . dắt tay nhau đi dạo chơi đấy ạ.” Đối thủ cũ của Diệp Thượng thư, phụ thân của Liễu Quý Phi - Lại bộ Thượng thư đương nhiên cũng không chịu thua kém ai mà bỏ đá xuống giếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=15]
Không chỉ nữ nhi hai nhà Liễu Diệp ở trong cung tranh đấu đến nỗi ngươi chết ta sống, mà đến hai nhà cũng tranh đấu gay gắt không ngừng trên triều đình. Đáng tiếc Diệp gia căn cơ nông cạn, cho dù bây giờ đã trèo lên được cái cây to như Lê Vương này, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không mảy may lay chuyển được thế gia đại tộc như Liễu gia. Huống hồ, Diệp Văn Hoa hiện tại còn rơi vào cảnh hậu viện nhà mình cháy lại bị nhà bên ngoại của mình vạch tội, không thừa cơ giẫm hắn một cước thì bản thân Liễu Thượng thư cũng cảm thấy đáng tiếc. Tuy rằng Lê Vương là đệ đệ ruột của Hoàng Đế, lại có Thái Hậu làm chỗ dựa, nhưng mà Liễu gia hắn cũng không phải ăn chay đâu. Hai cháu ngoại trai và một cháu ngoại gái của hắn cũng là hoàng tử công chúa của Hoàng Đế đấy.
“Cảnh Lê, đệ nói thế nào?” Mặc Cảnh Kỳ đảo mắt nhìn qua mọi người trong điện, đặt ánh mắt ở trên người Mặc Cảnh Lê đang mang khuôn mặt u ám rồi mỉm cười hỏi.
Trong điện yên lặng một lát, mới nghe được giọng nói lạnh lùng của Mặc Cảnh Lê: “Thần đệ không có lời nào để nói.”
Một ít lão thần tử bảo thủ hừ lạnh trong lòng một tiếng, đánh giá vị Vương gia này thấp đi một chút. Quả thật là không còn lời nào để nói, loại chuyện này vốn chính là dân không báo thì quan không xét, nhưng một khi đã bị lật ra thì cho dù trừng phạt thế nào cũng đều không đủ. Ai bảo Mặc Cảnh Lê và Diệp Oánh lúc trước quá kiêu ngạo cho rằng không ai dám nhiều lời cái gì, ngang nhiên khi đi hai người khi về một đôi. Không chỉ là quan viên trong triều, cho dù là dân chúng bình thường cũng có không ít người biết đến. Bây giờ bị Từ gia lục ra thì càng nói dối sẽ càng khó xử.
Đám thần tử có quan hệ với Lê Vương đương nhiên không thể nhìn chủ tử của mình nuốt xuống sự thiệt thòi này, vội vàng ra khỏi hàng khởi tấu: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, Diệp Tam tiểu thư kia không tài không đức không mạo nguyên bản đã không xứng với Lê Vương điện hạ. Huống hồ bây giờ Lê Vương điện hạ và Diệp Tứ tiểu thư là do nương nương tự mình chỉ hôn đấy.”
Từ Ngự Sử cười lạnh một tiếng nói: “Lê Vương đã nghi ngờ tài mạo và đức hạnh của Diệp Tam tiểu thư, thì quang minh chính đại từ hôn rồi lại kiếm lương duyên là được, cớ sao lại phải đi làm cái chuyện lén lút như thế? Theo hạ quan biết, ngày đó Diệp Tam tiểu thư bị từ hôn cũng chưa từng có biểu hiện dữ dội, lại cũng không liều chết quấn lấy rồi không chịu thoái hôn. Chỉ mỗi như vậy thì đức hạnh của Diệp Tam tiểu thư đã có thể biết được rồi. Huống hồ. . . hôn ước của Lê Vương điện hạ và Diệp Tam tiểu thư lúc trước chính là do. . . Tiên hoàng ban hôn!” Thái Hậu ban hôn và Tiên hoàng ban hôn thì ai so với ai có trọng lượng hơn? Vả lại, nghiêm trọng một chút thì Thái Hậu ban hôn hoàn toàn trái ngược với tiên hoàng là đã có thể nghi ngờ đức hạnh của Thái Hậu rồi.
Thần tử trung tâm hộ chủ mặt mày xanh mét tháo chạy. Những người còn lại vừa xem náo nhiệt lại vừa cảm thấy đồng tình trong lòng với cái người không biết sống chết mưu đồ đi lên đọ sức mồm mép với Từ Ngự Sử. Người có chút kiến thức thì ai mà không biết năm đó Nhị công tử Từ gia mới chỉ 16 tuổi đã khẩu chiến Lục Đại tài tử Nam Chiếu Quốc một trận thành danh. Những năm này ông đã ít xuất hiện đi rất nhiều nhưng không có nghĩa là mồm mép người ta đột nhiên trở nên kém cỏi đâu.
“Được rồi, Diệp Thượng thư còn có lời gì muốn tự biện bạch?” Mặc Cảnh Kỳ ngăn những người còn rục rịch muốn nói chuyện ở dưới điện lại.
Diệp Văn Hoa đã lăn lộn ở chốn quan trường nhiều năm, từ một Cử Tử bình thường đến quan lớn nhị phẩm cũng không phải là thùng rỗng kêu to, trong lòng biết rõ Từ Ngự Sử đến đã có chuẩn bị, hơn nữa quả thật mình cũng không cách nào giải thích được, dứt khoát trực tiếp nhận tội: “Nhiều năm qua vi thần vẫn luôn lơ là sự vụ trong phủ, quản giáo tiểu nữ không nghiêm, thỉnh Hoàng Thượng giáng tội.”
Nam nhân vốn không nên nhúng tay vào chuyện nội phủ, cho nên việc lơ là sự vụ trong phủ hoàn toàn có thể lý giải được. Hoàng Đế tất nhiên cũng không có ý định chỉ vì một chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi ấy mà đụng vào thần tử đắc dụng nhất của mình và đệ đệ mình nuông chiều nhất. Bởi vì hắn hết sức hài lòng với sự thức thời của Diệp Văn Hoa, nếu như ông ta còn tiếp tục nói dối thì nói không chừng hắn cũng sẽ bị bức bách đến phải trừng phạt họ nặng hơn một chút: “Đã như vậy, Diệp Thượng thư phạt bổng lộc một năm, còn Lê Vương phạt bổng lộc nửa năm. Mặt khác, Diệp Tam tiểu thư tú mẫn hiền thục, ban thưởng vàng ròng trăm lượng, hai thanh Ngọc Như Ý, xem như trẫm thêm đồ cưới cho cháu ngoại gái của Thanh Vân tiên sinh.”
“Đa tạ ân điển của Hoàng Thượng.” Sắc mặt Diệp Thượng thư tái nhợt.
“Đa tạ Hoàng Thượng.” Vẻ mặt Từ Ngự Sử lạnh nhạt.
“Đa tạ hoàng huynh.” Lê Vương điện hạ lại càng thêm âm u.
Vụ hặc tội dường như kết thúc bằng hình phạt nhẹ nhàng của hoàng đế, nhưng hậu quả còn kéo dài. Diệp Thượng thư chưa về đến nhà, chuyện triều đình đã lan khắp kinh thành. Lại có tin đồn Diệp Thượng thư vì thăng quan mà ép con gái thứ tư quyến rũ Lê Vương, vì Lê Vương không thích Tam tiểu thư kém cỏi. Lời đồn lan nhanh, dù đi đâu, Diệp Thượng thư cũng thấy ánh mắt kỳ lạ. Cuối cùng, ông đành vội vã xử lý chính sự rồi về phủ.
Khi Thanh Sương hả hê kể tin đồn, Diệp Li chỉ cười nhạt bỏ qua. Nàng lo lắng việc này gây rắc rối cho cữu cữu. Nhưng nhị cữu không phải người bất cẩn, hẳn có lý do. Điều bất ngờ là phụ thân không trút giận lên nàng. Tối qua, Diệp Thượng thư về phủ mắng Vương thị và Diệp Oánh. Có lẽ ông không định trách nàng, vì khi chạy đến Thanh Dật Hiên, ông chưa nói gì đã bỏ đi.
Có lẽ ông chợt áy náy? Diệp Li liếc nhìn bài trí đơn sơ trong phòng, thờ ơ. Nàng ngồi bên cửa sổ thêu thùa, một đóa diên vĩ tím dần hiện ra dưới tay. Thêu thùa cần kiên nhẫn, và Diệp Li - từng là xạ thủ bắn tỉa - không thiếu điều đó. Từ năm sáu tuổi, tiên mẫu đã dạy nàng thêu. Nhờ ký ức kiếp trước, tác phẩm của nàng luôn có thần thái và linh khí đặc biệt.
Tiếng ồn ào ngoài sân vang lên, Diệp Li nhíu mày: "Thanh Hà, chuyện gì thế?"
"Dạ, Dung thiếu gia về. Đang đòi gặp tiểu thư." Thanh Hà cung kính đáp.
Diệp Li cười nhạt, cất kim thêu đứng dậy: "Đi xem nào." Diệp Dung - nam đinh duy nhất trong Diệp phủ, mới mười ba tuổi, đang học ở thư viện nổi tiếng. Chịu ảnh hưởng của Vương thị, hắn không ưa Diệp Li. Sau khi Từ thị mất, là con trai duy nhất lại là con vợ cả, hắn càng khinh thường nàng. Hiếm khi hắn tự tìm đến, chắc vì chuyện Vương thị và Diệp Oánh bị mắng tối qua. Vừa từ học đường về, hôm nay đã vội bênh vực mẹ và chị.
Chưa ra ngoài, Diệp Li nghe tiếng Thanh Sương cãi nhau với Diệp Dung: "To gan! Ngươi là tỳ nữ thấp hèn, dám ngăn gia? Ta sẽ bán ngươi đến lầu xanh!" Diệp Dung trừng mắt cô gái áo xanh.
Người khác có thể nể đại thiếu gia duy nhất, nhưng Thanh Sương không: "Dù thấp hèn, ta cũng là tỳ nữ của tiểu thư. Đánh hay bán không do thiếu gia quyết. Tự ý xông vào sân đích tỷ, đó là lễ nghi thiếu gia học được? Giáo dưỡng tốt thật!"
"Tiện nhân! Đánh nó!" Diệp Dung tức giận, ra lệnh.
"Dung Nhi, ngươi làm gì?" Diệp Li bước ra, lạnh lùng nhìn thiếu niên, ánh mắt dừng trên tay gia nhân đang giữ Thanh Sương: "Buông tay!" Hai gia nhân vội buông, lùi sau Diệp Dung. Thấy người nhà hèn nhát, Diệp Dung thấy mất mặt, hừ: "Tam tỷ, tỳ nữ ngươi vô lễ, ta dạy nó giùm."
Diệp Li mắt lạnh: "Người của ta, ta tự quản. Nếu rảnh, hãy học lại quy củ." Nhìn Diệp Dung, nàng hiểu tại sao phụ thân vừa yêu vừa ghét đứa con trai duy nhất này. Vương thị còn ảo tưởng so sánh hắn với nhị công tử họ Liễu - thần đồng mười sáu tuổi nổi danh, giờ đang học ở Ly Sơn, được kỳ vọng đỗ Trạng Nguyên.
Còn Diệp Dung, rõ ràng chỉ là kẻ ăn chơi. Được Diệp lão thái thái và Vương nha hoànông chiều, ngay cả Nhị tiểu thư và Tứ tiểu thư cũng không dám nói nặng với hắn. Diệp Dung giận dữ: "Ngươi to gan, dám nói vậy! Tao sẽ bảo tổ mẫu trị ngươi!"
Thật mất mặt khi tranh cãi với trẻ con. Diệp Li không hiểu tại sao Diệp gia - dù không phải đại tộc trăm năm - lại dạy ra đứa con ngu ngốc thế. Nàng quay vào: "Mời thiếu gia ra."
"Diệp Li, đứng lại!" Diệp Dung gầm: "Đồ không biết xấu hổ! Lê Vương bỏ ngươi, ngươi lại bảo cữu cữu đàn hặc phụ thân, hại mẫu thân và tứ tỷ bị mắng. Đáng đời bị Lê Vương vứt bỏ, đáng..."
"Nghịch tử! Câm miệng!" Diệp Dung không thấy ánh mắt lạnh và nụ cười khóe miệng của Diệp Li. Tiếng quát giận dữ từ sau khiến hắn cứng người, quay lại thấy mọi người quỳ rạp run rẩy. Phụ thân - luôn ôn hòa - giờ mặt xanh mét trừng mắt hắn: "Phụ thân..."
"Thượng Thư phủ giáo dưỡng tốt thật. Con vợ kế dám giữa ban ngày nhục mạ đích nữ, thật là dạy dỗ tốt." Một thiếu niên tuấn tú đi cùng Diệp Thượng thư cười lạnh.
Diệp Thượng thư mặt càng khó coi: "Còn đứng đó? Bắt nó! Đánh hai mươi trượng!"
Diệp Dung kêu thảm, giãy giụa: "Phụ thân... con biết lỗi..." Nhưng hắn không thể chống lại gia nhân, nhanh chóng bị kéo đi hành hình.
Diệp Li thần sắc đạm nhiên, bước tới: "Gặp qua phụ thân. Cữu mẫu, biểu ca, sao các vị lại tới đây?"
Diệp Thượng thư nhìn con gái cung kính với mình nhưng thân mật với người ngoài, trong lòng hơi khó chịu. Nhưng thấy bài trí đơn sơ trong viện, ông không thể nổi giận. Ông gượng cười: "Thanh Phong và cữu mẫu tới thăm ngươi, vi phụ tiện đường đưa họ đến."
Từ Thanh Phong lạnh lùng: "May chúng ta tới kịp, bằng không đâu biết tiểu biểu muội phải sống thế này." Diệp Thượng thư mặt cười cứng đờ. Diệp Li mỉm cười, kéo tay Từ phu nhân: "Cữu mẫu, đừng đứng ở ngoài. Người mau vào uống trà."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận