Sáng / Tối
Nhìn vẻ mặt không màng thế sự của Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li hơi nhíu mày. Sau khi tỉnh dậy, nàng có cảm giác người bên cạnh đang giấu mình chuyện gì đó, vừa rồi Mặc Tu Nghiêu dọa Bạch phu nhân bỏ đi càng khiến nàng cảm nhận rõ hơn.
Ngẩng đầu lên, Diệp Li nhìn thẳng vào mặt Mặc Tu Nghiêu dường như có chút chột dạ, nhẹ giọng hỏi: "Tu Nghiêu, chàng có chuyện gì giấu ta không?"
"Ách... Dĩ nhiên không có. Sao A Li lại hỏi vậy?" Mặc Tu Nghiêu cười nói, nhưng nụ cười trên mặt dường như không còn vẻ nhẹ nhõm tự tại như thường ngày.
Diệp Li nhướng mày, cười mà không cười nhìn hắn: "Chẳng lẽ Vương gia để ý cô nương nhà nào, vội vàng đón vào phủ cho Tiểu Bảo thêm một di nương?"
Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu biến hóa, khóe miệng giật giật, một tay ôm Diệp Li vào lòng, rầu rĩ nói: "A Li nói bậy, Bản vương chỉ thích một mình A Li thôi."
Diệp Li buồn cười vỗ vỗ lưng hắn, hỏi: "Vậy rốt cuộc chàng đang che giấu chuyện gì? Mấy ngày nay ta không khỏe, chẳng lẽ đợi đến lúc khỏe hẳn, ta tự đi hỏi không được sao?"
Cho nên nói, Định Vương gia quan tâm quá hóa loạn, cũng sẽ làm ra không ít chuyện ngu ngốc. Ví dụ, hắn rõ ràng biết những chuyện này căn bản không giấu được, trừ phi hắn có thể diệt khẩu hết những người biết chuyện. Nhưng bản năng hắn không muốn để A Li thấy mặt này của mình.
Một lúc lâu, Mặc Tu Nghiêu mới rầu rĩ nói: "Ta đã giết con gái của Bạch Duẫn Thành rồi."
Diệp Li hơi ngẩn ra, nhớ lại hôm đó lúc bị đâm, Bạch Thanh Ninh vẫn đang ở bên cạnh mình, nhẹ giọng hỏi: "Là vì chuyện ám sát hôm đó sao?"
Mặc Tu Nghiêu nhìn Diệp Li trầm giọng: "Không liên quan đến A Li, là Bản vương nhìn nàng ta không vừa mắt."
Diệp Li bất đắc dĩ cười, nhẹ giọng thở dài: "Dù Bạch Thanh Ninh tội không đáng chết, nhưng chàng cũng không cần vì chuyện này mà giấu ta chứ?" Dù nhiều quan niệm thâm căn cố đế từ kiếp trước khiến nàng không quen tùy tiện lấy mạng người, nhưng ít nhất trong lòng nàng, Mặc Tu Nghiêu quan trọng hơn Bạch Thanh Ninh gấp vạn lần. Hơn nữa, đã nhiều năm như vậy, dù Diệp Li không quen cũng hiểu, có lúc chưa chắc vì ngươi đáng chết nên mới bị giết, người tội không đáng chết rất nhiều, nhưng người tội không đáng chết lại chết còn nhiều hơn người đáng chết. Bọn họ ở vị trí này, nhiều chuyện chính là thân bất do kỷ.
Mặc Tu Nghiêu giương mắt nhìn chằm chằm nàng, một lúc lâu mới nói: "Ta còn giết rất nhiều quyền quý Tây Lăng."
Diệp Li trầm mặc một hồi, thở nhẹ hỏi: "Bao nhiêu người?"
"Ba thành." Mặc Tu Nghiêu hờ hững nói. Ba thành quyền quý trong Hoàng thành Tây Lăng bị hắn giết cả nhà, điều này khiến người đời chấn động còn hơn cả giết ngàn vạn dân chúng bình thường.
Hồi lâu, Diệp Li mới lại dựa vào lòng Mặc Tu Nghiêu, nhẹ giọng thở dài: "Chàng là vì chuyện này mới không cho họ nói với ta à?"
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhẹ vuốt tóc nàng, hơi buồn phiền: "Không phải A Li không thích ta giết người lung tung sao?"
Tâm trạng vốn có chút nặng nề của Diệp Li không khỏi vui lên, ngẩng đầu tức giận nhìn hắn: "Chàng cũng biết mình giết người lung tung hả? Ta cũng không phải bồ tát trong miếu, lúc cần đại khai sát giới cũng sẽ không nương tay. Chàng nhất thời tức giận hoặc vì nguyên nhân gì giết đám quyền quý kia thì cũng thôi đi. Nhưng mấy nha hoàn tôi tớ không hiểu chuyện kia biết gì? Chẳng qua làm bẩn danh tiếng của chàng mà thôi."
Mặc Tu Nghiêu im lặng nhìn nàng, không phải hắn nhất thời không khống chế được sao...
Nhìn bộ dạng này của hắn, Diệp Li sao còn tức giận được, giơ tay sờ nhẹ ấn đường đang nhăn chặt của hắn, dịu dàng nói: "Tuy ta không tin nhân quả báo ứng, nhưng sát nghiệp quá nhiều dù sao cũng tổn hại thiên hòa, cũng khiến con người ta lạc mất tâm trí. Tu Nghiêu, ta hy vọng chàng luôn tốt." Ngay từ lúc ở Biện Thành, Diệp Li đã phát hiện trong lòng Mặc Tu Nghiêu tồn tại sát khí kinh người. Những năm này hắn khống chế rất tốt, nhưng mấy lần mất khống chế đều mang đến ảnh hưởng rung động. Truy nguyên nhân, rất có thể là hậu di chứng sau khi hắn mạnh mẽ áp chế cừu hận của Mặc gia quân và hai đời Định Vương năm đó để lại, Diệp Li không hy vọng những lần mất khống chế như vậy trở thành trạng thái bình thường. Nếu không, kết quả cũng không khác, một là hắn hoàn toàn phát tiết bạo khí trong lòng rồi từ từ bình tĩnh lại, hai là trong chém giết vô tận cuối cùng đánh mất chính mình. Mà dù thế nào cũng cần vô số người phải trả giá bằng mạng sống.
"A Li..." Mặc Tu Nghiêu kinh ngạc nhìn khuôn mặt lo lắng của thê tử, có chút mệt mỏi rũ mắt, dựa vào vai Diệp Li thấp giọng: "A Li, ta mệt quá... Đừng rời xa ta..." A Li lo lắng điều gì, đương nhiên hắn hiểu, thực tế chính hắn cũng hiểu. Ví dụ lần này, rõ ràng hắn có biện pháp xử lý tốt hơn, nhưng lúc ấy trong lòng hắn không có ý tưởng nào, chỉ muốn giết sạch tất cả những kẻ muốn tổn hại A Li. Ngoài điều đó, hắn căn bản không nghĩ đến điều gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=316]
Kết quả như vậy, dù hiện tại hắn vẫn cảm thấy không tệ, nhưng cũng biết đã chôn xuống không ít hậu hoạn.
Diệp Li vươn tay nắm chặt tay hắn, nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng vẫn còn phẳng của mình, mỉm cười: "Sao ta có thể rời chàng được? Chúng ta đã có Tiểu Bảo, hiện tại lại có thêm một bảo bảo nữa."
Bàn tay Mặc Tu Nghiêu đặt trên bụng nàng hơi dừng lại, nhẹ giọng hỏi: "Nếu không có con thì sao?"
Diệp Li cười: "Nếu không có con, chỉ sợ Vương gia sẽ để ý người khác đi?" Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, khẽ nâng cằm nàng lên, để nàng nhìn thẳng vào mắt mình, nghiêm mặt: "Bản vương không quan tâm con cái, dù không có con ta cũng chỉ cần một mình A Li thôi."
Ở thời cổ đại, đối với một cô gái mà nói, đây chính là những lời thâm tình nhất rồi. Diệp Li khẽ cười, hài hước nhìn hắn: "Bây giờ Vương gia nói lời này đã muộn rồi." Bọn họ đã có một đứa con, nay lại sắp có thêm đứa khác, những lời tình cảm như vậy tự nhiên giảm bớt nhiều.
Thấy A Li không tức giận, niềm vui trong đáy mắt Mặc Tu Nghiêu chầm chậm tràn ra. Êm ái ôm nàng vào lòng cười: "Bản vương đều nói lời từ đáy lòng, nếu không phải con của A Li thì Bản vương đâu cần bọn chúng làm gì?"
"Đúng rồi, lúc này Bạch phu nhân đến cầu ta là có chuyện gì?" Tựa vào ngực Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li nhẹ giọng hỏi. Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, không để ý: "Nhiều quyền quý chết như vậy mà mấy ngày nay Bản vương lại gạt Bạch gia sang một bên. Đoán chừng Bạch Duẫn Thành rất sốt ruột."
"Chàng tính vứt bỏ Bạch gia sao?" Diệp Li tò mò hỏi, Bạch gia thân là thế gia đứng đầu Tây Lăng, dù tình hay lý Định Vương phủ cũng nên cho Bạch gia vài phần mặt mũi. Nhưng giờ Mặc Tu Nghiêu không chút do dự giết chết đích nữ Bạch gia, tự nhiên là có ý vứt bỏ Bạch gia.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu: "Chung quy Bạch gia cũng không có mấy người dùng được, huống hồ lại là hạng gió chiều nào theo chiều nấy. Lúc Lôi Chấn Đình đắc thế liền ngả về Lôi Chấn Đình, hiện tại chúng ta vừa vào Hoàng thành đã đảo hướng Định Vương phủ. Dù có lúc cần thức thời, nhưng làm quá mức... khiến người ta chướng mắt. Gia nghiệp Bạch gia lớn như vậy phải xử lý thế nào, nếu cất nhắc không khỏi khiến người khác cảm thấy bất công, nếu để đó không dùng, Bạch Duẫn Thành sớm muộn cũng làm phản, còn không bằng giải quyết luôn. Về phần hậu phi chi tộc gì đó, hừ! Bản vương không hy vọng sau này Tiểu Bảo cưới một nữ nhân họ Bạch."
Nghe đến đây, Diệp Li liền thông suốt, một thế gia đại tộc có lịch sử hơn hai trăm năm trải qua bao biến động cư nhiên ngay cả một nhân tài cũng không bói ra được. Mà một gia tộc như vậy không chỉ phồn vinh hơn hai trăm năm mà còn trở thành một trong những đệ nhất thế gia Tây Lăng, không thể không khiến người ta kinh ngạc. Hoặc nói, Bạch gia không phải không có người xuất chúng, chỉ là những người này đến giờ vẫn không đặt tâm tư vào nơi nên dùng. Thật lòng mà nói, Diệp Li cũng không hy vọng dưới trướng Định Vương phủ tồn tại một hậu phi chi tộc như vậy. Không nói, họ hàng gần thành thân có ảnh hưởng không tốt đến gen con cháu.
"Chàng định làm gì? Có cần ta đi gặp Bạch phu nhân không?" Diệp Li hỏi.
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: "Không cần, nàng cách Bạch thị xa một chút, nữ nhân kia có chút không đúng."
"Hả?" Diệp Li nhướng mày, mới gặp bà ấy mấy lần, cũng không nhìn ra Bạch phu nhân có chỗ nào không đúng. Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ: "Bà ta bị Bản vương dọa sợ đến không dám nói lời nào nhưng lại có gan muốn Bản vương tránh đi? Nếu đến vì chuyện quan trọng liên quan hưng suy gia tộc, thì dù bị dọa nằm trên đất không đứng dậy nổi bà ta vẫn sẽ nói ra. Đương gia chủ mẫu Bạch gia tuyệt đối không giống một dân phụ ngu ngốc mà quên chừng mực."
"Vậy bà ta định làm gì?" Tựa vào ngực Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li có chút miễn cưỡng nói. Kể từ sau khi tỉnh lại, cả người tựa hồ lười biếng đi nhiều, ngay cả động não cũng lười.
Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt: "Hiện tại chưa biết, nhưng ta sẽ cho người coi chừng bà ta."
"Ừ, được..." Giọng Diệp Li mang theo chút mệt mỏi, Mặc Tu Nghiêu cũng không nói thêm, cúi đầu nhìn người trong lòng dần nhắm mắt ngủ, ánh mắt dịu dàng như nước.
"Vương..." Phượng Chi Dao vừa bước vào cửa, chưa kịp nói đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Mặc Tu Nghiêu ngăn lại. Ngẫu nhiên thấy ánh mắt Định Vương từ cực độ dịu dàng trong nháy mắt chuyển thành lạnh thấu xương, trong lòng Phượng Chi Dao không khỏi âm thầm chửi. Đây cũng quá trọng sắc khinh bạn, còn có nhân tính không. Dường như nhìn thấy Phượng Chi Dao oán thầm, Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ ôm Diệp Li trở về phòng. Phượng Tam công tử có chuyện bẩm báo đành im lặng theo sau.
Đến khi Mặc Tu Nghiêu thu xếp ổn thỏa cho Diệp Li mới xoay người ra cửa, liếc nhìn Phượng Chi Dao đang suy nghĩ viển vông hỏi: "Chuyện gì?"
Phượng Chi Dao ho nhẹ, kéo lại dòng suy nghĩ, trả lời: "Đã phái người theo dõi Bạch thị, sau khi ra khỏi cửa thần sắc Bạch thị hình như hơi khác lạ, xem ra vừa rồi bị Vương gia dọa sợ không thể nói phân nửa là giả bộ."
Mặc Tu Nghiêu không ngoài ý muốn, hỏi: "Bà ta muốn gặp A Li làm gì?"
Phượng Chi Dao lắc đầu, sờ cằm suy nghĩ: "Mấy ngày trước Vương gia mới giết con gái bà ta, liệu có phải bà ta... muốn thay con gái báo thù? Ách... chắc không phải đâu, bà ta đâu to gan đến vậy?"
"Báo thù? Không phải nên đến tìm Bản vương sao?"
Vẻ mặt Phượng Chi Dao như gặp quỷ, nhìn hắn: "Vương gia, dù Bạch thị kia không có kiến thức cũng biết muốn động vào người cho dù nàng ta đầu thai mười lần cũng không đủ? Huống hồ, không phải người ta vẫn có câu... muốn cừu nhân của ngươi đau không muốn sống thì chỉ cần phá hủy người hắn để ý nhất sao?"
"Cái gì..." Mặc Tu Nghiêu trầm mặc hồi lâu, gật đầu coi như thừa nhận suy đoán của Phượng Chi Dao, "Cho người coi chừng Bạch thị thật kỹ, một khi bà ta có dị động lập tức giết! Không... Hiện tại cho người đi giết bà ta." Hiện tại A Li có thai, không tiện động thủ, dù Mặc gia quân và thị vệ Kỳ Lân có thể tin nhưng trên đời không có chuyện gì trăm phần trăm an toàn. An toàn nhất là... trước khi chuyện phát sinh lập tức bóp chết tất cả nguy cơ!
Phượng Chi Dao bất đắc dĩ vỗ trán, Vương gia, suy nghĩ của người không khỏi quá xa rồi, đây cũng chỉ là suy đoán của thuộc hạ thôi. Nhưng, Vương gia lớn nhất mọi chuyện đều do Vương gia định đoạt. Phượng Chi Dao không chút trách nhiệm suy nghĩ, lập tức cho người đi thăm dò, nếu Bạch thị thật sự có động tĩnh bất chính, thì trực tiếp giết đi. Vạn nhất thật sự xảy ra chuyện, chỉ sợ một phần ba quyền quý còn lại trong Hoàng thành cũng không giữ được.
"Thuộc hạ tuân lệnh."
Mặc Tu Nghiêu hài lòng gật đầu, nhìn Phượng Chi Dao cất bước rời đi, đột nhiên gọi hắn lại, chán nản: "Phượng Tam, Bản vương nhìn rất già sao?"
Dưới chân Phượng Chi Dao lảo đảo, trong lòng lặng lẽ kêu hỏng bét: Thật ra người mang thai không phải Vương phi mà là Vương gia lão nhân gia người đi, tính tình thay đổi không khỏi quá nhanh.
"Làm sao có thể? Vương gia rõ ràng là trẻ trung khỏe mạnh, đang lúc thanh xuân phơi phới phong nhã hào hoa mà." Có thể coi là vậy đi? Nhìn người một đầu tóc bạc, mấy lời nịnh nọt đang muốn phun ra liền bị chặn trong họng.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, lạnh nhạt: "Ngươi đi đi."
Bạch phu nhân trở lại phủ, chưa vào đại sảnh đã thấy Bạch Duẫn Thành vẻ mặt lo lắng ra đón: "Phu nhân, sao rồi?" Ánh mắt Bạch phu nhân có chút cổ quái liếc nhìn trượng phu, cúi đầu. Trong lòng Bạch Duẫn Thành không khỏi giật mình, vội kéo Bạch phu nhân vào đại sảnh hỏi: "Phu nhân, Định Vương phi nói thế nào?"
Bạch phu nhân lắc đầu không nói lời nào, Bạch Duẫn Thành vội muốn chết, luôn miệng: "Rốt cuộc Định Vương phi có ý gì, bà nói đi chứ."
Bạch phu nhân thấp giọng: "Định Vương vẫn canh giữ bên người Định Vương phi, ta căn bản không có cách nói riêng với Định Vương phi."
Bạch Duẫn Thành cau mày: "Dù vậy bà cũng có thể dò xét ý Định Vương một chút. Rốt cuộc có nhìn ra hai vị kia tính thế nào không?"
Bạch phu nhân ngẩng đầu nhìn Bạch Duẫn Thành, đột nhiên ha hả cười. Bạch Duẫn Thành kỳ quái nhìn bà ta có chút không hiểu: "Bà rốt cuộc sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"
"Lão gia... Người còn nhớ Ninh nhi của chúng ta không?"
Bạch Duẫn Thành sửng sốt, đây là thế nào? Con gái mới qua đời còn chưa hạ táng, sao ông có thể không nhớ? Nếu không phải đứa con gái này thì có lẽ Bạch gia cũng không lâm vào cục diện bị động như vậy, dù ông có ý định gì cũng thành vô ích. Hôm nay, ngoài ngoan ngoãn đi theo Định Vương phủ, bọn họ căn bản không còn đường khác, thế mà cố tình lúc này Bạch Thanh Ninh lại đắc tội lớn với Định Vương phủ.
Bạch Duẫn Thành tự cho rằng mình không lộ biểu tình gì, nhưng Bạch phu nhân vẫn nhìn rõ nỗi oán hận trong đáy mắt ông ta. Buông xuống ánh mắt, đè xuống đoạn tính và ngoan lệ, Bạch phu nhân đột nhiên cười: "Lão gia, Định Vương phủ sẽ không bỏ qua cho chúng ta."
Bạch Duẫn Thành không hiểu, kéo Bạch phu nhân lại, cáu kỉnh: "Có ý gì? Bà làm gì rồi?"
Bạch phu nhân giơ tay vung cánh tay ông ta ra, căm hận: "Ta chẳng làm gì cả! Ta chỉ hận ta chẳng thể làm được gì!"
Không sai, hôm nay bà đi đúng là muốn thừa dịp đơn độc tấn kiến Diệp Li mà giết nàng ta báo thù cho con gái. Cả đời bà chỉ có một con gái là Thanh Ninh, trăm cưng ngàn chiều lớn lên, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bị Định Vương giết đi. Mỗi lần nhắm mắt, bà liền nghe âm thanh thê thảm của con gái vang bên tai: "Mẫu thân... cứu mạng, con không muốn chết! Con là bị oan..." Tất cả chỉ vì Diệp Li, nếu không phải nàng ta, làm sao Định Vương lại giận chó đánh mèo lên Thanh Ninh, con gái của bà làm sao mà chết? Quan trọng nhất, Diệp Ly còn là nữ nhân Định Vương yêu nhất, chỉ cần nàng ta chết, Bạch phu nhân gần như có thể tưởng tượng Định Vương sẽ điên cuồng thống khổ thế nào.
Chỉ tiếc... Mọi chuyện đều không tiến hành như dự tính. Mới trải qua trận ám sát, Định Vương căn bản không cho bất cứ người lạ nào đến gần Định Vương phi. Mà nhất thời hốt hoảng khiến bà ta để lộ sơ hở, trên đường trở về bà cũng biết sau lưng có người Định Vương phủ đi theo, dù không biết ở đâu, nhưng bà có thể cảm giác có một đôi mắt không lúc nào không nhìn mình chằm chằm. Bà biết... Bạch gia xong rồi, mà bà cũng đánh mất cơ hội duy nhất báo thù cho con gái. Nhưng, bà không cam lòng...
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Bạch Duẫn Thành lo lắng hỏi, chuyện này liên quan sinh tử tồn vong của Bạch gia, ông ta không thể không lo.
Bạch phu nhân cười mà không cười nhìn ông: "Không phải ông muốn biết hôm nay ta đi gặp Định Vương phi nói gì sao? Ta không nói gì cả... Bởi vì, ta vốn là muốn đi giết Diệp Li, nhưng mà, nhưng mà Mặc Tu Nghiêu vẫn luôn canh giữ bên người nàng, xung quanh đều là thị vệ võ công cao cường, ta không có cơ hội..."
"Bà điên rồi!" Bạch Duẫn Thành kinh hãi nhìn chằm chằm Bạch phu nhân: "Bà có biết bà đang làm gì không? Bà muốn phá hủy Bạch gia sao?"
Bạch phu nhân cười ha hả, ánh mắt mê ly: "Con gái không còn, ta còn cần Bạch gia làm gì? Lão gia, Thanh Ninh là con gái ruột của chúng ta, nàng cứ vậy bị Mặc Tu Nghiêu giết chết, ông một câu cũng không nói. Hơn nữa cả ngày chỉ biết nghĩ cách lấy lòng cừu nhân của mình, ông rốt cuộc có lương tâm không. Mỗi ngày ta... mỗi ngày ta đều nghe con gái khóc gọi bên tai, nói là nó bị oan, nói là nó không muốn chết... Nó muốn ta thay nó báo thù..."
Bạch Duẫn Thành đẩy bà ta ra, lạnh lùng: "Ta chính là không có lương tâm vậy đấy, những năm qua Bạch gia cũng không chỉ chết một con gái. Trước đó vài ngày Tiểu Thất, Tiểu Cửu, Thập Nhị bị Định Vương giết, sao không thấy bà đau lòng? Bọn chúng cũng là con gái Bạch gia ta."
"Bọn chúng cũng chỉ là con vợ kế nô tỳ mà thôi, có gì đáng đau lòng? Sao có thể đánh đồng cùng Ninh nhi của ta!" Bạch phu nhân khinh thường. Những thứ nô tài kia cũng chỉ là con cái chi dưới cùng con của đám di nương mà thôi, làm sao so được con gái bảo bối quý báu của bà? Con gái bà vốn có thể làm hoàng hậu hoàng phi, đều tại... Đều tại Bạch Duẫn Thành! Nếu không phải ông ta muốn đem con gái đưa đến Định Vương phủ thì con gái của bà sao phải chết?
"Ta không thèm nói với bà điên nhà ngươi nữa!" Bạch Duẫn Thành vung tay áo, ông chẳng thể nào ngờ người cản chân mình lúc này lại là chính thất phu nhân mình vẫn luôn hài lòng. Bạch Duẫn Thành cũng không để ý Bạch phu nhân nữa, xoay người đi về thư phòng, ông phải tìm người thương lượng xem sau này làm gì. Chỉ mong nữ nhân kia không để lộ sơ hở khiến Định Vương nhìn ra, nếu không Bạch gia liền xong rồi.
Thấy Bạch Duẫn Thành không quay đầu lại liền xoay người rời đi, Bạch phu nhân cũng không để ý, không chút để ý ánh mắt kinh ngạc cùng coi thường của đám hạ nhân, lảo đảo trở về sân viện của mình.
Trong phòng Bạch phu nhân tối đen, không giống gian phòng của đương gia chủ mẫu một thế gia đại tộc chút nào. Vào phòng, Bạch phu nhân vẫy tay ra hiệu nha đầu phía sau khép cửa phòng lại. Đến màn che buông xuống trong tận cùng gian phòng, vạch màn che ra lộ ra một bài vị đen như mực bên trong. Trên đó viết "Ái nữ Bạch Thanh Ninh chi linh vị."
Bạch phu nhân trìu mến nhìn bài vị trên bàn thờ, nhẹ nhàng vuốt ve, phảng phất đấy không phải một bài vị lạnh lùng mà là con gái xinh đẹp ưu nhã lúc trước.
"Ninh nhi, thật xin lỗi, đều là mẫu thân vô dụng... Mẫu thân không cứu được con, hôm nay ngay cả báo thù cho con cũng không làm được. Trữ nhi ngoan, cha con căn bản không quan tâm con, nhưng mẫu thân sẽ luôn nhớ con, con cứ đi đầu thai đi, mẫu thân nhất định sẽ báo thù cho con. Con không cần tiếp tục đi vào giấc mộng của mẫu thân..." Bạch phu nhân hướng linh vị vui vẻ nói, dần biến thành nức nở. Kể từ sau khi con gái qua đời, Bạch phu nhân chưa từng có một giấc ngủ an ổn. Mỗi lần nhắm mắt trong con ngươi liền hiện lên đủ mọi hình ảnh của con gái. Trong đó, khiến người kinh hãi nhất là bộ dáng con gái bị các loạt khốc hình hành hạ kêu rên, mỗi lần đều khiến Bạch phu nhân giật mình tỉnh dậy.
Kể từ sau khi Bạch Thanh Ninh chết, Bạch phu nhân vẫn không dám đến nhìn thi thể nàng. Dù người niệm nói nhìn qua tiểu thư cũng không phải chịu đau đớn gì, nhưng Bạch phu nhân vẫn không cách nào an tâm. Thật ra trong lòng bà mơ hồ có chút áy náy cùng bất an, lúc Định Vương muốn giết Bạch Thanh Ninh, bà ta bị dọa, nên không tiến lên cầu tình cho con gái mà cứ trơ mắt nhìn nàng bị kéo đi. Có lúc bà thậm chí còn mơ thấy con gái một thân đầy máu đến tìm nàng đòi mạng, dưới áp lực cùng các loại thống khổ, cừu hận của Bạch phu nhân đối với Định Vương phủ càng thêm kịch liệt. Chỉ cần giết Diệp Li... chỉ cần giết Diệp Li báo thù cho Thanh Ninh, thì hẳn là Thanh Ninh sẽ tha thứ cho bà đi?
Ngoài cửa, ẩn trong một góc, hai ám vệ đem những lời này nghe rõ ràng, một người hướng đồng bạn nháy mắt: Phượng Tam công tử phân phó, nếu Bạch phu nhân quả thật sinh lòng bất lợi đối với Vương phi, trực tiếp giết.
Người còn lại mặt không biểu tình gật đầu: Đương nhiên phải giết. Nếu thật sự để bà ta làm ra chuyện gì, Vương gia lại nổi điên lên cho mà xem. Bọn họ không muốn hứng chịu lửa giận của Vương gia đâu.
Hai thị vệ nhất tề rùng mình, ánh mắt đồng thời nhìn sang Bạch phu nhân vẫn còn lải nhải trong phòng.
Bạch phu nhân hướng linh vị con gái nói nửa ngày mới dừng, quay người lại thấy dưới bụng chợt lạnh, sau đó là cơn đau thấu xương. Kinh ngạc nhìn nam tử áo đen đột nhiên xuất hiện trước mắt cùng thanh chùy thủ đâm vào bụng mình, trong mắt Bạch phu nhân tràn đầy sợ hãi: Không, bà còn chưa muốn chết!
"An tâm đi đi, con gái của bà đang đứng trên đường hoàng tuyền chờ bà đó." Ánh mắt ám vệ có chút thương xót, hạ thủ không chút lưu tình tiến về phía trước. Một dòng máu đỏ tươi chảy từ miệng Bạch phu nhân nhỏ xuống tay hắn, hai mắt trừng to của Bạch phu nhân rốt cuộc dần mất ánh sáng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận