Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 314: Trấn Nam Vương hộc máu

Ngày cập nhật : 2026-04-01 08:43:43

“Tu Nghiêu…” Dựa vào ngực Mặc Tu Nghiêu, trong lòng Diệp Li tràn đầy áy náy. Lần này đích thực là nàng bất cẩn mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, thậm chí còn liên lụy đến Tứ ca. Mấy ngày nay người trước mặt nhất định đã trải qua những ngày tháng hết sức khó khăn, đưa tay ôm lấy eo hắn, Diệp Li thấp giọng nói: “Tu Nghiêu, thật xin lỗi. Lần này là ta không đúng, sau này sẽ không…”

“Không phải là lỗi của A Li, là ta không tốt. Ta lại không phát hiện ra A Li… có thai.” Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Diệp Li, nơi đó lại một lần nữa mang theo hài tử của bọn họ. Kể từ khi có Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tu Nghiêu đối với chuyện có con càng thêm lãnh đạm. Thậm chí còn mơ hồ hy vọng sau này không có con nữa mới tốt. Nhưng trên lý trí hắn cũng rõ ràng, hai đứa trẻ trong tương lai đối với A Li sẽ càng tốt hơn một chút. Thế nhưng hai lần liên tiếp đứa trẻ đều đến không đúng lúc, thậm chí khiến A Li suýt chút nữa gặp nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=314]

Điều này làm trong mắt Mặc Tu Nghiêu thoáng hiện một tia ác ý.

Diệp Li ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt đột nhiên u ám của nam nhân trước mặt. Ban đầu khi hắn ôm Tiểu Bảo cũng chính là như vậy, Mặc Tu Nghiêu thỉnh thoảng nhìn đứa bé trong bụng lộ ra thần sắc ôn hòa, thỉnh thoảng lại âm trầm khiến Diệp Li có chút bận tâm. Nhưng Diệp Li vẫn như cũ tin tưởng, hắn sẽ thương yêu con cái của bọn họ.

“Tu Nghiêu, chàng nói xem… lần này có phải là nữ nhi hay không?” Diệp Li dựa vào Mặc Tu Nghiêu mỉm cười hỏi.

“Nữ nhi?” Trong lòng Mặc Tu Nghiêu khẽ động, tưởng tượng ra một nữ nhi khéo léo thông minh giống A Li như đúc, thần sắc trên mặt không khỏi dịu dàng xuống. 

Diệp Li cười nói: “Đúng vậy, chúng ta đã có Tiểu Bảo rồi, ta hy vọng lần này sẽ là nữ nhi, như vậy Tiểu Bảo cũng có muội muội rồi. Theo tuổi hiện tại của Tiểu Bảo, lớn lên có thể dễ dàng bảo vệ muội muội.”

Mặc Tu Nghiêu cũng thấy có lý, nếu là một nữ nhi giống A Li thì đó cũng chính là tiểu Quận chúa duy nhất của Định Vương phủ trong vài chục năm nay, tất nhiên phải được ngàn cưng vạn chiều. Vừa hay Mặc Tiểu Bảo nhàn rỗi không việc gì, liền để nó bảo vệ muội muội thật tốt. Mặc Tu Nghiêu trong lòng thầm tính toán, lúc trở về có nên tăng cường huấn luyện cho Mặc Tiểu Bảo hay không, để tránh việc nó không bảo vệ được muội muội.

Hiển nhiên Diệp Li không biết một câu của mình đã dẫn đến những năm tháng khổ luyện của Mặc Tiểu Bảo sau này. Vừa tỉnh dậy thân thể không có gì đáng ngại, lại biết được tin tức về đứa bé, Tứ ca cũng đã tỉnh, Diệp Li cảm thấy tâm tình vô cùng thoải mái. Chút buồn bã trong lòng mấy ngày trước dường như biến mất không dấu vết. Tựa vào lòng Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li cúi đầu nói ra chút kỳ vọng và yêu thích của mình đối với đứa bé sắp tới. Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Li trầm mặc lắng nghe, một lúc lâu sau Diệp Li mới ngừng lại, nhẹ nhàng thở dài. Ngẩng đầu nhìn, người đang ôm mình đã thiếp đi lúc nào không hay. Dưới mắt có quầng thâm nhạt, Diệp Li cẩn thận giơ tay điểm hai huyệt đạo trên người hắn rồi mới nhẹ nhàng đứng dậy nhường giường để hắn ngủ ngon, sau đó kéo chăn cẩn thận đắp kín cho hắn. Nhìn dung nhan tuấn mỹ mê người đang say ngủ, Diệp Li khẽ mỉm cười. Trên đời này, người có thể chế trụ huyền đạo Định Vương, e rằng chỉ có nàng mà thôi?

Trong trạm dịch, tự nhiên vì việc Diệp Li và Từ Thanh Bách tỉnh lại mà tràn ngập niềm vui, còn bên kia Hoàng thành, lúc này trong Bạch gia lại là một mảnh bi thảm.

Bạch Duẫn Thành ngồi vật xuống ghế trong đại sảnh, gương mặt vốn đã có tuổi giờ càng thêm suy sụp. Sau khi biết nữ nhi bị Định Vương giết, dù Bạch Duẫn Thành tức giận và đau lòng nhưng cũng có đôi phần phấn khích. Trong lòng âm thầm trù tính mưu kế, nhưng lại không ngờ Định Vương lại ra tay nhanh chóng lôi đình như vậy, chỉ trong hai ba ngày ngắn ngủi đã quét sạch các thế lực trong Hoàng thành như lá rụng mùa thu. Thậm chí ngay cả Trấn Nam Vương phủ cũng bị hắn tịch thu, mà hy vọng duy nhất của Bạch Duẫn Thành là Tây Lăng Hoàng cũng bị Mặc Tu Nghiêu dọa cho suýt vỡ mật, tỏ thái độ không cần đợi đến hai tháng sau, chỉ chờ trong cung dọn dẹp thỏa đáng sẽ lập tức ngự giá đến An Thành. Còn Bạch gia trước đó đường đường chính chính xin nương nhờ Định Vương phủ, đương nhiên bị Tây Lăng Hoàng không chút do dự gạt bỏ. Nếu là mấy năm trước khi Hoàng hậu còn sống, Khuynh Dung quý phi vẫn còn, thì Tây Lăng Hoàng không thể không cho Bạch Duẫn Thành vài phần mặt mũi. Nhưng ngày nay Khuynh Dung quý phi mất tích đã lâu, Hoàng hậu cũng đã băng hà, Tây Lăng Hoàng đương nhiên không cần bảo vệ Bạch gia, thần tử vô dụng lại bất trung với mình.

Có lẽ, từ lúc bắt đầu đầu nhập vào Định Vương phủ đã là một sai lầm. Bạch Duẫn Thành suy nghĩ khổ sở. Nếu không đầu nhập vào Định Vương mà đi theo Tây Lăng Hoàng đến An Thành, thì dù Bạch gia không còn phồn vinh như trước, ít nhất cũng không mang họa sát thân. Mà bây giờ… nhớ lại cảnh tượng bên ngoài Hoa uyển hôm đó, Bạch Duẫn Thành chỉ cảm thấy lạnh giá thấu xương. Định Vương… thật sự sẽ cho Bạch gia một con đường sống sao?

Bình Luận

0 Thảo luận