Sáng / Tối
Diệp Li cho rằng sau khi trải qua chuyện ở tửu lâu, Liễu Quý phi nhất định sẽ hận họ thấu xương, chỉ muốn tránh xa càng tốt. Vì vậy, sáng sớm hôm sau, khi đoàn người họ rời khách sạn ra ngoài thành, lại một lần nữa vô tình gặp phải đoàn người của Liễu Thừa tướng, nỗi phiền muộn trong lòng Diệp Li quả nhiên lại tăng lên một bậc. Đặc biệt là khi thấy dáng vẻ bình tĩnh của Liễu Quý phi, phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lại đến chuyện trò với họ, Diệp Li cũng đành im lặng.
Công chúa Trường Nhạc đi theo bên cạnh Liễu Quý phi, âm thầm nhún vai với Diệp Li, làm ra vẻ mặt tinh nghịch rồi cười cười với nàng. Khóe mắt Diệp Li thâm thúy, không để lại dấu vết liếc nhìn Liễu Quý phi một cái. Công chúa Trường Nhạc khẽ lắc đầu, ngước mắt nhìn trời. Diệp Li cũng đành bất đắc dĩ làm theo, ngước nhìn bầu trời.
“Định Vương, tối hôm qua nghỉ ngơi có tốt không?” Liễu Quý phi đi tới trước mặt Mặc Tu Nghiêu dừng lại, hỏi nhẹ nhàng. Dù thần sắc vẫn lạnh lùng, nhàn nhạt, nhưng người ta có thể nghe thấy sự quan tâm trong giọng nói.
Công chúa Trường Nhạc tự ý dừng lại, đứng cách Liễu Quý phi xa hơn một chút, giả vờ ngắm cảnh. Phụ hoàng của nàng có thật giống như mẫu hậu nói, rất đa nghi không? Vậy tại sao phụ hoàng chưa từng nghi ngờ ái phi của mình sẽ phản bội, lại còn muốn thả nàng ra đi quấn quýt với người đã có thê thất?
“Buồn nôn.” Mặc Tu Nghiêu lãnh đạm đáp, sợi tóc bạc dưới ánh nắng nổi lên một vầng sáng nhạt, hắn quay người bỏ mặc Liễu Quý phi đang nhìn mình, đi đến bên Diệp Li. Liễu Quý phi trầm mặc nhìn bóng lưng tóc trắng như tuyết kia quyết tuyệt rời đi, trong mắt hiện lên một tia lưu luyến si mê cùng nỗi bi thương.
Diệp Li nghiêng người nhìn về phía Liễu Quý phi, cười nhạt nói: “Liễu Thừa tướng, Quý phi, xin thứ lỗi. Bình thường Vương gia tính tình không như vậy. Chỉ là trưa hôm qua bị buồn nôn quá, tối hôm qua và sáng nay cũng không có khẩu vị nên mới vậy.” Mặc Tu Nghiêu trực tiếp ôm lấy Diệp Li đặt nàng lên lưng ngựa, sau đó tự mình nhảy lên ngồi phía sau Diệp Li, cầm dây cương dẫn đầu phi nhanh ra khỏi thành.
Để lại phía sau một đám người với thần sắc khác nhau, trong đó sắc mặt Liễu Quý phi và Liễu Thừa tướng vô cùng khó coi. Liễu Quý phi thì không cần nói, Liễu Thừa tướng dù hôm qua không có mặt nhưng cũng biết chuyện xảy ra ở tửu lâu, vốn đã cảm thấy nữ nhi mình làm quá, nhưng đối với thái độ không chút lưu tình của Mặc Tu Nghiêu trước mặt mọi người, trong lòng cũng không vui. Liếc nhìn Liễu Quý phi, Liễu Thừa tướng trầm giọng nói: “Quý phi nương nương, chúng ta cũng nên lên đường rồi. Đi thôi.” Liễu Quý phi có chút không cam lòng nhìn về phía cửa thành, nơi bóng người Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu đã biến mất, rốt cuộc vẫn phải quay người lên xe.
Bị bỏ lại phía sau, đám người Phượng Chi Dao nhìn nhau, một lúc lâu Trác Tĩnh nhíu mày nói: “Đại công tử, hình như Liễu gia có gì đó không ổn.”
Ánh mắt Từ Thanh Trần nhàn nhạt liếc qua cỗ xe ngựa đã chạy về phía trước, nụ cười bên môi tựa gió xuân, nhưng lại khiến người ta cảm thấy se lạnh, “Đúng là có gì đó không ổn. Đã sớm nghe nói năm đó Định Vương 'kỵ mã ỷ tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu'. Không ngờ hiện nay đang lúc thịnh niên, hẳn là so với năm đó càng thêm thu hút ánh mắt của các cô nương rồi?” Lời nói này ôn hòa phong nhã, nhẹ nhàng như mây gió, nhưng người nghe lại thấy lưng gáy lạnh toát.
Phượng Chi Dao nhìn cỗ xe ngựa phong nhã tinh xảo kia, muốn giải thích vài câu cho cấp trên kiêm bạn tốt của mình nhưng không tiện, đành im lặng. Ngay cả Quý phi Đại Sở còn si mê đến vậy, đây chẳng phải là đang trêu hoa ghẹo nguyệt sao?
Thấy mọi người đều chấp nhận, Từ Thanh Trần mới hài lòng gật đầu, đưa đề tài trở về, “Ngươi cảm thấy có chỗ nào không ổn?”
Trác Tĩnh suy nghĩ một chút, trầm giọng nói: “Hoàng đế phái Liễu Quý phi tới Nam Chiếu vốn đã không hợp lý. Hơn nữa... Liễu Quý phi cũng quá mức lớn mật. Những lời nàng nói hôm nay nếu truyền đến tai hoàng đế, dù hoàng đế có sủng ái nàng đến đâu, e rằng cũng sẽ trở mặt vô tình.”
Từ Thanh Trần gật đầu, “Không tệ, nàng cả gan làm loạn như vậy, chắc chắn những chuyện này sẽ không truyền đến trước mặt hoàng đế. Như vậy... trong sứ giả Đại Sở lần này không có người của hoàng đế.”
“Điều này sao có thể?” Phượng Chi Dao nói. Tính đa nghi của Mặc Cảnh Kỳ nghiêm trọng đến mức nào, bọn họ đều tận mắt chứng kiến. Phượng Chi Dao hoài nghi trên đời này rốt cuộc có ai mà Mặc Cảnh Kỳ thực sự tin tưởng hay không. Dù hắn tin tưởng Liễu Thừa tướng và sủng ái Liễu Quý phi đến đâu, cũng tuyệt đối không thể không xếp người nằm vùng bên cạnh bọn họ. Từ Thanh Trần cúi đầu trầm tư giây lát, nói: “Vậy thì có nghĩa là chính Mặc Cảnh Kỳ cho rằng mình đã sắp xếp nhân thủ, nhưng trên thực tế... những người đó bản thân lại không phải là người của hắn. Liễu gia...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=233]
muốn làm gì?”
Phượng Chi Dao lắc đầu, chuyện mà công tử Thanh Trần còn nghĩ không ra thì hắn càng không rõ, kéo con ngựa bên cạnh lại rồi nhảy lên, nói: “Về nghĩ tiếp đi, nếu không đi nữa, Vương gia Vương phi sắp vượt qua Toái Tuyết quan rồi.”
Đoàn người Mặc Tu Nghiêu ở Toái Tuyết quan không gặp bất kỳ khó khăn nào, cùng đoàn người Liễu Thừa tướng một trước một sau rời khỏi Toái Tuyết quan. Sau khi ra khỏi Toái Tuyết quan chính là lãnh thổ Nam Cương, người Nam Cương tính tình bạo dạn, lại giỏi sử dụng độc vật, dù bọn họ không sợ nhưng cũng không muốn trêu chọc phiền toái. Dọc đường không dừng lại, ngựa phi không ngừng thẳng tiến đến Đô thành Nam Chiếu. Đoàn người Mặc Tu Nghiêu đều cưỡi ngựa nhanh, còn đoàn người Liễu Quý phi lại đi bằng xe ngựa, nên vừa ra khỏi Toái Tuyết quan đã bị bọn họ bỏ xa. Kể từ đó, dọc đường cũng yên tĩnh hơn nhiều. Đi mất mấy ngày, đoàn người cuối cùng cũng đã đến vương thành Nam Chiếu.
Vương thành Nam Chiếu vẫn phồn hoa huyên náo như nhiều năm trước, chỉ ở cửa thành đã thấy người các tộc mặc trang phục khác nhau nối đuôi nhau chờ đợi. Vì đám cưới của công chúa An Khê, dù Nam Cương có nhiều bộ lạc xa xôi không thuộc sự quản lý của Nam Chiếu, nhưng hôn lễ của công chúa An Khê là đại sự, thủ lĩnh của rất nhiều bộ lạc cũng nể mặt đến đây, nên trong vương thành Nam Chiếu càng thêm náo nhiệt. Giống như trước, trong thành ngoài thành đều có không ít thủ vệ thị vệ. Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li đến, đương nhiên là công chúa An Khê tự mình ra khỏi thành nghênh đón. Diệp Li vừa nhảy xuống ngựa, công chúa An Khê đã dẫn người tiến đến cười nói: “Định Vương, Vương Phi, đã lâu không gặp, Vương Phi phong thái càng hơn trước.”
Diệp Li cười nhẹ đáp: “Công chúa quá khen, chúc mừng đại hôn của công chúa.”
Nụ cười trên mặt công chúa An Khê hơi tắt, nhưng vẫn mỉm cười đón nhận lời chúc của Diệp Li, nghiêng người giới thiệu thanh niên bên cạnh với Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu: “Định Vương, Vương Phi, đây là vị hôn phu của ta, Phổ A.”
Diệp Li ngẩng đầu nhìn thanh niên kia, là một chàng trai tuổi tác tương đương với công chúa An Khê. Thân hình cao lớn thon dài, gần bằng Mặc Tu Nghiêu, nhưng màu da không giống nam tử Trung Nguyên, mà là màu nâu lúa mạch khiến hắn trông càng thêm tinh tráng oai hùng. Trên mặt lộ ra chút gượng gạo và khó xử không dễ phát hiện, Diệp Li trực giác cảm thấy chàng thanh niên này là người lương thiện, tâm tư thuần phác. Cũng thật không ngờ công chúa An Khê lại vừa ý người này.
Chàng thanh niên hướng về Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li gật đầu chào, nói vài câu mà Diệp Li hoàn toàn không hiểu... nghe cũng không phải tiếng Nam Chiếu thông dụng. Mặc Tu Nghiêu hướng về chàng thanh niên gật đầu, cũng đáp lại vài câu. Chàng thanh niên rõ ràng ngạc nhiên khi thấy nam tử áo trắng trước mắt lại nói được tiếng của mình, ánh mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu lập tức trở nên nhiệt tình hơn hẳn. Công chúa An Khê cười nói với Diệp Li: “Phổ A là con trai độc nhất của tộc trưởng bộ lạc phía nam, nhiều đời bộ lạc của hắn với bộ lạc ngoại tổ phụ ta có quan hệ tốt. Khi ta còn nhỏ cũng đã gặp hắn vài lần, chỉ là bọn họ có tiếng nói riêng lại bài xích bên ngoài, tiếng Nam Chiếu của hắn cũng mới học, đoán chừng ngươi nghe không rõ. Hắn vừa nói là chào mừng các ngươi.”
Công chúa An Khê nói chuyện với Diệp Li, những người khác tự nhiên cũng nghe thấy. Phổ A nhìn công chúa An Khê một cái, trên mặt thoáng hiện vẻ khó hiểu. Công chúa An Khê nói nhỏ với hắn vài câu, Phổ A mới ngẩng đầu gật đầu cười với Diệp Li, dùng tiếng Nam Chiếu hơi ngượng ngập nói: “Chào mừng các ngươi.”
Diệp Li nghe thứ tiếng Nam Chiếu cứng nhắc ấy, nói còn ngượng hơn cả nàng, biết ngay là mới học. Nàng gật đầu dùng tiếng Nam Chiếu đáp lễ: “Đa tạ, chúc mừng.” Chàng thanh niên rõ ràng đã nghe hiểu lời Diệp Li... càng thêm nhiệt tình với mọi người, quay sang nói liên hồi với công chúa An Khê.
Công chúa An Khê mỉm cười với Diệp Li nói: “Hắn nói các ngươi là bạn của ta, các ngươi rất tốt.” Diệp Li không nhịn được bật cười, cảm thấy chàng thanh niên này thực ra cũng không phải không xứng với công chúa An Khê.
Bên họ hàn huyên xong, đám người Từ Thanh Trần theo sau mới tiến lên. Từ Thanh Trần mỉm cười nhìn công chúa An Khê nói: “Công chúa, chúc mừng.”
Đáy mắt công chúa An Khê thoáng nỗi buồn, khẽ liếc mắt đáp: “Đa tạ, cảm ơn ngươi đã tới.”
Từ Thanh Trần lại cười nói: “Ta cũng rất vui được tham dự hôn lễ của ngươi.”
Công chúa An Khê rất nhanh lấy lại bình tĩnh, gật đầu cười nói: “Đã nhiều năm không gặp, ta cũng rất hân hạnh được gặp lại ngươi. Đây là vị hôn phu của ta, Phổ A.”
Công chúa An Khê lại dùng một thứ tiếng khác giới thiệu Từ Thanh Trần với Phổ A.
Từ Thanh Trần được mệnh danh là công tử đệ nhất Đại Sở, tự nhiên không phải hư danh. Như lời Diệp Li nói, nếu Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Trần đứng cùng nhau, người ta đầu tiên sẽ nhìn Mặc Tu Nghiêu, nhưng đó tuyệt đối là vì mái tóc bạc của hắn. Còn ánh mắt cuối cùng của mọi người dừng lại chắc chắn sẽ là Từ Thanh Trần. Dĩ nhiên, đây không phải Diệp Li cố ý hạ thấp phu quân mình, nhưng ít nhất cũng nói lên rằng Từ Thanh Trần và Mặc Tu Nghiêu đứng cùng nhau tuyệt đối không hề thua kém.
Thực ra, nếu chỉ xét dung mạo, Từ Thanh Trần chưa chắc đã hơn được Phượng Chi Dao tuấn dật, dung nhan cũng không hoàn mỹ như Hàn Minh Tích. Hắn cũng không chú trọng trang phục hay phụ kiện. Y phục luôn là màu trắng, kiểu dáng bình thường nhất, cũng không thích như Phượng Chi Dao lúc nào cũng cầm trên tay chiết phiến hoa lệ mạ vàng. Thỉnh thoảng hắn cầm cũng chỉ là chiết phiến do chính mình tùy hứng vẽ trong thư phòng. Bên hông đeo khối ngọc bội tổ phụ tặng từ thuở thiếu niên, bao năm không thay đổi. Nhưng chỉ cần hắn vừa đứng trước mặt người khác, ánh mắt mọi người sẽ không tự chủ dính chặt lấy người hắn. Từ Thanh Trần luôn toát ra vẻ thanh nhã thoát tục, nhưng không phải là sự cao cao tại thượng của tiên nhân. Mà là một sự ôn hòa, thoải mái khiến người ta không tự chủ muốn phục tùng và gần gũi. Đa số nam tử ưu tú trong thiên hạ khi so với Từ Thanh Trần đều quá có tính uy hiếp, khiến người ta không tự chủ phải đề phòng và xa cách. Chỉ có Từ Thanh Trần... ngay cả Diệp Li cũng chưa từng gặp người đàn ông nào có khí chất khiến người ta không nhịn được muốn lại gần và cảm thấy ấm áp, an bình như hắn, dù biết rõ thủ đoạn của Từ Thanh Trần, người ta cũng khó lòng không bị hấp dẫn.
Phổ A thấy Từ Thanh Trần cũng ngẩn người, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, thoải mái và cả một chút ảm đạm đan xen. Hắn gật đầu với Từ Thanh Trần, như trước nói câu chào mừng. Thực ra hắn cũng không biết nhiều tiếng Nam Chiếu, Từ Thanh Trần ôn nhu cười, dùng ngôn ngữ bộ lạc của Phổ A để chào hỏi hắn. Cùng là thứ tiếng của bộ lạc đó, phát âm của Mặc Tu Nghiêu giống công chúa An Khê, hẳn là tiếng chuẩn của người ngoại tộc học được, còn từ miệng Từ Thanh Trần nói ra lại hoàn toàn khác, càng giống Phổ A, nhưng nghe lại càng dễ nghe hơn.
Nhìn vẻ ảm đạm thoáng qua trên mặt chàng trai trẻ, Diệp Li không nhịn được dựa đầu vào vai Mặc Tu Nghiêu, không muốn ngẩng lên. Đại ca, huynh còn dám cố ý hơn một chút nữa không? Huynh làm chướng mắt công chúa An Khê thì thôi đi, giờ còn tới đả kích hôn phu của người ta là có ý gì?
“A Li, mệt rồi à?” Mặc Tu Nghiêu quan tâm hỏi, hắn không quan tâm Từ Thanh Trần đả kích ai, dù sao cũng không đả kích được hắn.
Diệp Li yếu ớt gật đầu, có chút đồng cảm với chàng thanh niên đang chán nản đứng cạnh Từ Thanh Trần. Công chúa An Khê nhìn Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu tay trong tay, đáy mắt thoáng nét hâm mộ, cười nói: “Chúng ta chỉ mải nói chuyện ở đây, mau vào thành thôi. Ta đã cho người chuẩn bị sẵn dịch quán, nếu cứ đứng đây, e rằng sẽ cuốn hết hồn vía của các cô gái trong thành Nam Chiếu, đến lúc đó sẽ phiền phức lắm.”
Lời công chúa An Khê nói không sai, dù đoàn người họ không chắn ngay giữa cửa thành, nhưng đám người này thực sự quá thu hút ánh nhìn. Từ Mặc Tu Nghiêu, Từ Thanh Trần, đến Phượng Chi Dao, Trác Tĩnh, Lâm Hàn, Tần Phong, tùy tiện ném một người ra cũng đủ khiến vô số cô gái động lòng. Lúc này, cửa thành đã tụ tập không ít thiếu nữ. Người Nam Cương vốn nhiệt tình, nếu không có thủ vệ vương thành ngăn cản, e rằng đã xông lên tỏ tình rồi.
Vào thành, công chúa An Khê trực tiếp dẫn đoàn người đến một dịch quán cách Vương cung và phủ công chúa không xa. Đoàn người Mặc Tu Nghiêu một đường mệt mỏi, tự nhiên không thể vừa vào thành đã đi yết kiến Nam Chiếu Vương. Công chúa An Khê tự mình đưa họ vào một tòa dịch quán đã chuẩn bị sẵn, sắp xếp chỗ ở, lại dặn dò người ở dịch quán hầu hạ chu đáo. Thấy công chúa An Khê hao tâm tổn sức, trong lòng Diệp Li càng thấy áy náy vì đại ca nhà mình không được phúc hậu.
Nhận ra sự áy náy của Diệp Li, công chúa An Khê bất đắc dĩ cười. Quay đầu nhìn thoáng Phổ A đang nói chuyện với Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Trần không xa, cả hai Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Trần đều tinh thông nhiều ngôn ngữ bộ lạc Nam Cương, nói chuyện với Phổ A không hề gặp trở ngại. Từ góc nhìn của Diệp Li, có thể thấy ba người đang trò chuyện rất vui vẻ, chỉ có điều chàng thanh niên bị kẹp giữa Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Trần tỏ ra không mấy nổi bật. Công chúa An Khê thở dài nói: “Định Vương và Thanh Trần đều quá ưu tú, muốn tìm một người sánh bằng bọn họ thật khó khăn. Ta và Phổ A coi như là quen biết từ nhỏ, hắn tâm địa không xấu, lại một lòng đối xử tốt với ta. Gả cho hắn cũng không có gì không tốt.”
Diệp Li gật đầu: “Công chúa chọn như vậy là đúng.”
Chỉ qua cử chỉ và thần sắc của Phổ A, có thể thấy hắn rất xem trọng công chúa An Khê. Hơn nữa, quan trọng hơn là hắn rõ ràng cũng biết công chúa An Khê từng có tình ý với Từ Thanh Trần, nhưng trong mắt nhìn Từ Thanh Trần chỉ có một chút ảm đạm và bội phục, không hề có chút ghen ghét nào, điều này chứng tỏ hắn là người rộng lượng. Công chúa An Khê thân là Vương thái nữ Nam Chiếu, tương lai kế vị Nam Chiếu Vương, nếu bản thân Từ Thanh Trần là người Nam Chiếu và cũng chung tình với nàng, đương nhiên là tuyệt phối. Nhưng Từ Thanh Trần dù thời trẻ thích du ngoạn bốn phương, rốt cuộc vẫn phải trở về gia tộc. Còn công chúa An Khê thân là Hoàng thái nữ không thể rời Nam Chiếu để theo Từ Thanh Trần về Từ gia. Mà Từ đại công tử phong lưu tiêu sái, muốn hắn sống cả đời ở một nơi như Nam Chiếu e rằng cũng không thoải mái. Quan trọng hơn là... Từ Thanh Trần nhìn bề ngoài ấm áp thân thiện, kỳ thực tính tình lạnh nhạt, xa cách với người khác. Trừ phi là người hắn thực sự để vào lòng, còn không thì dù người ta có đắm chìm trong sự ấm áp của hắn, thực ra hắn đã sớm cách xa ngàn dặm.
Diệp Li cho rằng nếu công chúa An Khê thực sự gả cho Từ Thanh Trần, chưa chắc đã hạnh phúc hơn khi gả cho Phổ A. Người được yêu vĩnh viễn hạnh phúc hơn người đi yêu, dĩ nhiên nếu vừa được yêu vừa yêu người kia thì càng tốt. Công chúa An Khê nhìn Diệp Li, mỉm cười nói: “Thực ra, ta hâm mộ nhất vẫn là Định Vương phi. E rằng các cô nương trong thiên hạ này cũng đều hâm mộ Định Vương phi.”
Diệp Li quay đầu nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái, vừa lúc Mặc Tu Nghiêu cũng quay đầu nhìn nàng. Hai người nhìn nhau, không khỏi mỉm cười, tình ý ấm áp nhàn nhạt lưu chuyển giữa hai người.
Diệp Li quay lại, nhìn công chúa An Khê cười nói: “Công chúa cũng có thể giống ta, Phổ A nhất định sẽ là một người chồng tốt.”
Nhìn công chúa An Khê, Diệp Li đưa tay nắm lấy tay nàng, chân thành nói: “Nếu đã quyết định, hãy buông bỏ chuyện cũ, nắm chặt hiện tại. Trung Nguyên có câu 'Hữu hoa đương chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa không chiết chi'. Dùng ở đây tuy không hoàn toàn thích hợp, nhưng cũng có chút đạo lý. Phổ A có tình ý với công chúa, nếu công chúa chọn hắn, ắt hẳn cũng tin tưởng hắn. Đã vậy, sao không cùng hắn vun đắp cho tốt cuộc hôn nhân này? Lòng người đều bằng thịt, nếu đợi đến khi nguội lạnh, hối hận cũng không kịp. Ta và Vương gia lúc mới thành thân cũng chỉ mới gặp một hai lần, các ngươi so với chúng ta đã tốt hơn nhiều rồi.”
Công chúa An Khê gật đầu: “Ta hiểu ý ngươi, Định Vương phi, cảm ơn ngươi.”
Diệp Li lắc đầu, liếc nhìn công tử Thanh Trần phong lưu đằng kia một cái, nhướng mày nói: “Còn về người kia, ngươi cũng đừng quá để bụng. Đại cữu mẫu ở nhà ngày nào cũng mắng hắn, ở Ly thành không biết bao nhiêu cô nương bị hắn làm ngơ. Ta đoán chừng hiện nay ở Ly thành ít nhất một nửa số cô nương ngày ngày ở nhà nguyền rủa hắn.”
Công chúa An Khê nghe thấy thú vị, tò mò hỏi: “Nguyền rủa hắn điều gì?”
Diệp Li cười nói: “Không phải nguyền rủa hắn cả đời không lấy được vợ, thì cũng là nguyền rủa hắn ngày nào đó thích một cô gái nhưng lại bị người ta không thèm ngó ngàng... Dù sao nếu ta là một cô nương bị làm ngơ như vậy, ta cũng sẽ nguyền rủa hắn như thế!”
Rốt cuộc công chúa An Khê không nhịn được cười phá lên, nét ảm đạm u sầu trên mặt tiêu tan rất nhiều, cười nói: “Cả đời không lấy được vợ thì quá thảm, vậy cứ nguyền rủa hắn thích cô nương người ta nhưng chẳng được đáp lại đi.”
Nhìn nụ cười và ánh mắt thoải mái của công chúa An Khê, trong lòng Diệp Li yên tâm, dù sao thì buông bỏ cũng là tốt rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận