Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 268: Khích bác ly gián

Ngày cập nhật : 2026-03-20 08:42:12

Chuyện gặp mặt của Liễu Quý phi trong quán trà, đương nhiên dân chúng bình thường bên ngoài không thể biết. Thế nhưng không ngăn được một số người đặc biệt nắm được tin tức. Ví dụ như Mặc Cảnh Lê, Liễu Quý phi vừa rời khỏi trà lâu, dáng vẻ chật vật lúc nàng xuống lầu đã được truyền về Lê Vương phủ, cũng chính là Nhiếp chính vương phủ hiện nay. Nếu nói Mặc Cảnh Lê cũng không phải người dễ gây thiện cảm, nhưng hiển nhiên vẫn biết cách đối nhân xử thế hơn Mặc Cảnh Kỳ. Nhiều năm nay, hoàng gia tôn thất cùng các Thân vương, Vương gia đều bị Mặc Cảnh Kỳ chèn ép gắt gao, nên mọi người đối với vị hoàng đế này cũng không mấy mặn mà. Dù ai cũng biết Mặc Cảnh Kỳ đổ bệnh chắc chắn có âm mưu từ Mặc Cảnh Lê, nhưng chưa từng có ai lên tiếng thay hắn nói một lời. Ngược lại, sau khi Mặc Cảnh Lê lên làm Nhiếp chính Vương, đều đối đãi trọng hậu với các bậc huynh trưởng, hiện nay quan hệ giữa các tôn thất và Mặc Cảnh Lê tốt hơn nhiều.

Lúc tin tức truyền tới Lê Vương phủ, Du Vương Mặc Cảnh Du tình cờ đang ở Nhiếp chính vương phủ uống trà. Mặc Cảnh Lê cũng không giấu giếm, sau khi xem xong liền chuyển tin tức cho Mặc Cảnh Du. Mặc Cảnh Du thấy Mặc Cảnh Lê tín nhiệm mình nên rất vui, sau khi xem xong, chân mày nhíu chặt, đặt phong thư lên bàn vỗ một cái: "Liễu Quý phi này, cùng Liễu gia rốt cuộc muốn làm gì? Một phi tần thâm cung lại dám gióng trống khua chiêng chạy ra ngoài kinh thành tế tổ tiên Định Vương phủ, nàng cho rằng nàng là ai? Còn dám giữa đường chặn Định Vương và Định Vương phi mời dùng trà, mặt mũi hoàng gia còn muốn nữa hay không?"

Mặc Cảnh Lê lạnh nhạt: "Ngươi cũng không phải không biết Liễu Quý phi? Ngoại trừ nàng ta có chút tâm tư với Mặc Tu Nghiêu thì còn có gì?"

Mặc Cảnh Du hiển nhiên cũng nhớ năm đó Liễu Quý phi si tình Mặc Tu Nghiêu khiến một đám vương tôn công tử trong kinh thành hâm mộ không thôi, đáng tiếc Mặc Tu Nghiêu thân là người trong cuộc lại làm như không có chuyện gì, đương nhiên không ai dám trước mặt hắn nhắc tới. Một thiếu nữ khuê các chưa gả chồng cảm mến một nam tử, dù có chút tổn hại khuê dự nhưng nếu đúng là trai tài gái sắc thì lại càng hay, cũng coi là một giai thoại. Nhưng một nữ nhân đã kết hôn hơn ba mươi tuổi còn quấn quýt si mê nam nhân không thôi thì đó chính là không biết xấu hổ, hồng nhan bạc mệnh.

"Đầu óc nàng ta hỏng rồi sao? Có thê tử như Định Vương phi, ánh mắt Định Vương có mù mới đi coi trọng nàng ta?" Dù không quen thuộc, Mặc Cảnh Du cũng có chút thiện cảm với Diệp Li Định Vương phi này. Dù sao một cô gái có thể đảm nhiệm vị trí Định Vương phi như vậy, không nói toàn thiên hạ, kể cả các triều đại trước cũng hiếm thấy. Chỉ bằng việc lúc Định Vương còn tàn tật lại lâm vào vòng xoáy quyền lực ở kinh thành, Định Vương phi vẫn bất ly bất khí cũng đủ khiến mọi người khâm phục. Lời vừa thốt ra, Mặc Cảnh Du mới phát hiện có chút không ổn, hơi áy náy liếc nhìn Mặc Cảnh Lê. Năm đó cũng có một vị khác đui mù. Bằng không Định Vương phi đã là Lê Vương phi hiện tại. Mặc Cảnh Lê lắc đầu tỏ ý không để ý, lạnh lùng khép mắt che giấu gợn sóng bên trong. Đã nhiều năm như vậy, thật ra Mặc Cảnh Lê đã sớm không còn là chàng trai trẻ nông nổi năm xưa muốn từ hôn. Lâu như vậy hắn cũng đã suy nghĩ cẩn thận. Ban đầu vội vàng đòi từ hôn, một nửa nguyên nhân là vì bản thân, nhưng nửa còn lại chính là vị hoàng huynh kia âm thầm giật dây. Mặc Cảnh Kỳ cho rằng hắn cũng là con trai trưởng của tiên đế, nên Từ gia sẽ giúp hắn chứ không giúp Mặc Tu Nghiêu. Lại không ngờ, hiện tại hắn đã ép Từ gia đến mức phải giúp Mặc Tu Nghiêu. Nếu không phải vì hắn... Nhớ lại hôm đó ở hậu viện quán trọ nhìn thấy nữ tử áo xanh, trong lòng Mặc Cảnh Lê co thắt, càng oán hận Mặc Cảnh Kỳ. Nữ tử nhã nhặn lịch sự dịu dàng lại thêm khí chất trời sinh kia vốn là thê tử của hắn!

"Liễu Quý phi muốn lôi kéo Mặc Tu Nghiêu hợp tác? Nếu Định Vương thực sự đáp ứng... quả thật bất lợi vô cùng cho Lê Vương." Dù thế nào, Đại Sở này không ai không kiêng kỵ Mặc Tu Nghiêu. Dù hiện nay hắn không còn liên quan đến Đại Sở, uy nghiêm và chiến công trăm năm của Định Vương phủ trong lòng dân chúng và giới quyền quý vẫn không thể thay thế.

"Sẽ không." Mặc Cảnh Lê phủ nhận: "Mặc Tu Nghiêu sẽ không hợp tác với nàng ta."

Mặc Cảnh Du suy nghĩ một chút, cười: "Cũng đúng, nếu Định Vương đồng ý, lúc ra cửa Liễu Quý phi đã không thất hồn lạc phách như vậy."

Mặc Cảnh Lê cười: "Mặc Tu Nghiêu trời sinh tính tình kiêu ngạo, hắn tuyệt đối sẽ không hợp tác với cừu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=268]

Dù... chuyện năm đó Liễu Quý phi thật sự không liên quan. Nhưng con trai nàng cũng là con trai Mặc Cảnh Kỳ. Huống hồ Định Vương phi nhìn dịu dàng nhã nhặn, kỳ thật kiêu ngạo không kém Mặc Tu Nghiêu. Liễu Quý phi muốn hợp tác sẽ đưa ra yêu cầu gì, Bản Vương cũng đoán được hai phần, Diệp Li tuyệt đối sẽ không đáp ứng."

Nhìn Mặc Cảnh Lê tràn đầy tự tin chậm rãi nói, trong lòng Mặc Cảnh Du không khỏi thở dài. Có thể hiểu rõ Định Vương phi, có thể dùng giọng điệu này nói ra những lời như vậy, thật ra Lê Vương đã sớm hối hận. Chỉ tiếc, trên đời, nhiều chuyện bỏ lỡ là bỏ lỡ, dù hối hận thế nào cũng vô dụng. Suy nghĩ một chút, Mặc Cảnh Du không nhịn được nhắc nhở: "Lê Vương, bây giờ không phải lúc trêu chọc Định Vương phủ." Lúc đầu Mặc Cảnh Lê vì Diệp Oánh mà nhất thời nóng vội từ hôn, Mặc Cảnh Du không thể không lo lắng liệu Mặc Cảnh Lê có lại nhất thời nóng đầu vì Định Vương phi mà làm chuyện không thể vãn hồi, chọc giận Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Cảnh Lê sững sờ, cười nhạt: "Bản vương tự có chừng mực, Du Vương không cần lo lắng. Hiện tại quả thật không phải lúc đụng đến Mặc Tu Nghiêu, mấy ngày bọn họ ở lại kinh thành, lấy lễ tương đương đối đãi là được. Bất kỳ ai trong Nhiếp chính vương phủ cũng không được đi tìm hắn gây phiền toái." Mặc Cảnh Du gật đầu đồng ý, Du Vương phủ của hắn từ trước đến nay đối nhân xử thế khiêm tốn, tất nhiên càng không thể trêu chọc Mặc Tu Nghiêu.

"Nhưng chúng ta không đụng đến hắn, không có nghĩa người khác cũng sẽ không đụng." Mặc Cảnh Lê cười lạnh.

"Hả?" Mặc Cảnh Du sững sờ.

Mặc Cảnh Lê trầm giọng: "Tiết lộ tin tức cho Mặc Cảnh Kỳ, nói cho hắn biết... Mặc Tu Nghiêu mà hắn kiêng kỵ nhất đã trở lại kinh thành." Mặc Cảnh Du im lặng, lặng lẽ nhìn Mặc Cảnh Lê: Ngươi muốn hù chết Mặc Cảnh Kỳ sao?

Mặc Cảnh Lê không để ý ánh mắt Mặc Cảnh Du, lạnh nhạt: "Liễu Quý phi nữ nhân kia trong lòng chỉ toàn Mặc Tu Nghiêu, không đáng sợ. Ngươi cho người theo dõi lão già Liễu gia, nghe nói mấy ngày nay theo chân Đức Vương thông đồng với nhau?" 

Mặc Cảnh Du gật đầu, hơi bất đắc dĩ thở dài: "Đức Vương thúc lớn tuổi, thật hoa mắt rồi. Nhưng dù sao con trai Liễu Quý phi cũng là Thái tử do Hoàng thượng đích thân phong, Đức Vương thúc thân cận với bọn họ cũng không có gì đáng trách."

Mặc Cảnh Lê cười lạnh: "Ngu xuẩn! Ngươi cho rằng Liễu Quý phi sẽ an phận để con trai làm Hoàng đế, còn lão già Liễu gia kia sẽ an phận thủ thường làm hiền thần phụ tá?"

Mặc Cảnh Du nhíu mày: "Thái tử rốt cuộc cũng là con ruột của Liễu Quý phi, chắc không đến nỗi nào." 

Mặc Cảnh Lê nhìn hắn: "Những năm này các ngươi không gần gũi người trong cung, Du Vương không ngại cho người vào cung dò xét xem Liễu Quý phi đối xử với Thái tử cùng hai vị hoàng tử, công chúa khác thế nào? Đợi đến khi nàng ta trở thành Thái hậu..." 

Mặc Cảnh Du trầm giọng: "Thành Thái hậu rồi nàng còn muốn thế nào?" Thân là nữ tử, trở thành Thái hậu đã là người tôn quý nhất thế gian, Liễu Quý phi còn muốn gì nữa?

Mặc Cảnh Lê: "Chỉ sợ trong mắt Liễu Quý phi... mười cái Thái hậu cũng không bằng một Định Vương phi."

"Cái gì?" Mặc Cảnh Du sững sờ, đột nhiên phản ứng, không khỏi ném chén trà trong tay xuống đất, "Tiện nhân!"

Mặc Cảnh Lê nhíu mày cười, nói cũng đúng.

Trong hoàng cung.

Tẩm điện tráng lệ, bên trong yên tĩnh không một tiếng động, tràn ngập hơi thở suy tàn mục nát. Mặc Cảnh Kỳ nằm trên giường không thể động đậy. Khuôn mặt vốn tuấn mỹ đã già nua tiều tụy hơn mười tuổi. Người đàn ông hơn ba mươi tuổi trông như kẻ bệnh tật quanh năm. Hắn không biết Mặc Cảnh Lê đã hạ độc gì, nhưng biết đây không phải Ngũ Thạch Tán. Độc tính Ngũ Thạch Tán không bá đạo như vậy. Kể từ ngày ngừng thuốc, mỗi ngày hắn đều phải chịu nỗi đau bị đục khoét, bứt rứt, và thống khổ này không vì ngừng thuốc mà giảm đi, ngược lại khiến thân thể hắn càng suy tàn.

Đến hôm nay, chỉ cần nhúc nhích một chút đã cảm thấy lục phủ ngũ tạng không chỗ nào không đau. Mặc Cảnh Kỳ biết, mạng mình không còn dài. Nhưng hắn không cam lòng, thật không cam lòng. Hắn cả đời mưu trù tính toán, lo lắng hốt hoảng không một ngày thư thả. Hiện nay Mặc Tu Nghiêu chiếm cứ Tây Bắc, Mặc Cảnh Lê dù không công khai nhưng thực tế đã chiếm Đông Nam, quân Bắc Cảnh đã tiến tới Tử Kinh quan, còn Tây Lăng, Bắc Nhung đang nhìn chằm chằm. Nhiều chuyện như vậy, Mặc Cảnh Kỳ đều không thể buông xuống. Hắn không biết sau khi mình chết, Đại Sở sẽ biến thành hình dáng gì, hắn không dám đi gặp liệt tổ liệt tông Đại Sở.

"Người đâu..." Mặc Cảnh Kỳ khàn khàn kêu lên.

Trong tẩm điện yên tĩnh, hồi lâu không ai đáp. Mặc Cảnh Kỳ sững sờ một hồi, đột nhiên ha hả cười, cười đến nước mắt rơi đầy mặt. Kể từ khi trúng độc, hắn mới biết mình làm người thật thất bại. Vương thất tôn tộc không ai thay hắn nói chuyện, đại thần trong triều vội vàng đứng vào hàng ngũ tranh đấu, mẫu hậu trước có đến thăm hắn vài lần nhưng sau cũng không trở lại. Ngay cả cung nữ thái giám trọng dụng bên người trước đây cũng không biết chạy đi đâu. Mấy ngày nay, ngày nào hắn cũng một mình đối mặt với tẩm điện trống rỗng... như một người trơ mắt nhìn lục phủ ngũ tạng mình dần mục nát rồi chết, "Ha hả..."

"Người đâu! Người đâu... Trẫm muốn uống nước..." Mặc Cảnh Kỳ khàn giọng.

Một chén trà hoa văn long phượng đưa tới trước mặt, Mặc Cảnh Lê mặc mãng bào đen bưng nước trà đứng bên giường. Khom lưng đỡ Mặc Cảnh Kỳ dậy đưa nước tới miệng hắn. Mặc Cảnh Kỳ rất khát, không kịp uống từ từ, cúi đầu một hơi uống hết nửa chén nước rồi thở hổn hển. Lại đỡ người xuống, Mặc Cảnh Lê để chén trà lên bàn gần đó rồi từ từ quay lại.

"Bây giờ ngươi còn tới làm gì?" Mặc Cảnh Kỳ lạnh lùng.

Mặc Cảnh Lê ngồi xuống, bình tĩnh: "Tới nói cho hoàng huynh một tin tốt. Một người có thể đối phó với hoàng đệ của ngươi đã tới kinh thành, hoàng huynh thấy đây có phải tin tốt không?"

"Ai?" Mặc Cảnh Kỳ không có hứng thú nghe hắn ra vẻ huyền bí. Lúc này, Mặc Cảnh Kỳ thật không nghĩ ra ai có thể đối phó được Mặc Cảnh Lê đang nắm đại quyền. Mặc Cảnh Lê cười giễu: "Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu trở lại, hoàng huynh, ngươi có vui không?"

"Mặc... Mặc Tu Nghiêu? Tại sao hắn quay về? Tại sao ngươi không hạ lệnh bắt hắn?" Mặc Cảnh Kỳ giật mình thất sắc, lớn tiếng. Nhưng vừa rống lên đã kèm một trận ho khan kinh thiên động địa. Nhìn Mặc Cảnh Kỳ nằm úp trên giường, dáng vẻ đau đớn, sắc mặt trắng bệch, trong mắt Mặc Cảnh Lê lóe lên chút thương hại. Lạnh nhạt: "Bắt hắn? Hoàng huynh... ngươi cho là ta điên rồi? Đại Sở hôm nay bốn bề thụ địch, một Bắc Cảnh đã khiến người ta ứng phó không xuể, một khi cùng Mặc gia quân khai chiến, Tây Lăng và Bắc Nhung nhất định thừa cơ xông vào. Đến lúc đó nên làm sao?"

"Mặc Tu Nghiêu cũng là địch nhân của chúng ta!" Mặc Cảnh Kỳ căm hận.

"Hiện tại Mặc Tu Nghiêu chỉ là địch nhân của ngươi." Mặc Cảnh Lê lạnh nhạt. Cúi mắt nhìn hắn, "Mặc Tu Văn là ngươi hại chết, năm đó mấy vạn Mặc gia quân chết ở biên quan cũng do ngươi. Mặc Tu Nghiêu trọng thương cũng là ngươi làm, lúc đầu Định Vương phi bị vây giết ở kinh thành cũng do ngươi chỉ điểm. Hoàng huynh... Mặc Tu Nghiêu không tìm ngươi thì tìm ai? Hắn ở Tây Bắc nghe nói ngươi sắp chết, liền vội vàng đuổi tới kinh thành, ngươi biết tại sao không? Hắn nói... Hắn tới tiễn ngươi một đoạn. Nếu hoàng huynh muốn Mặc Tu Nghiêu sớm rời kinh, thì nhanh chút... chết đi."

"Ngươi..."

Mặc Cảnh Lê mắt lạnh nhìn hắn tiếp tục: "Đúng rồi, còn một tin quên chưa nói cho hoàng huynh. Ái phi của hoàng huynh, mẫu phi của Hoàng thái tử Đại Sở ta mới vừa đi tìm Mặc Tu Nghiêu. Ngươi biết nàng nói gì với Mặc Tu Nghiêu không?"

Mặc Cảnh Kỳ nhắm hờ mắt, rõ ràng không muốn nghe. Hắn biết ý Mặc Cảnh Lê, người này chính là không muốn hắn yên ổn. Mặc Cảnh Lê không thèm để ý hắn có nghe không, "Liễu Quý phi nói chỉ cần Mặc Tu Nghiêu giúp nàng đối phó Bản vương, sẽ nguyện ý cùng Định Vương hưởng giang sơn này. Thoạt nhìn... Dù không có Bản vương, Thái tử hoàng huynh chọn có thể lên ngôi hay không cũng không đoán trước được."

Nghe vậy, Mặc Cảnh Kỳ biến sắc, thân thể không ngừng co quắp. Trợn to mắt nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Lê, "Ngươi... ngươi nói bậy!"

"Nói bậy?" Mặc Cảnh Lê cười lạnh, "Lúc Liễu Quý phi chưa vào cung luôn một lòng ái mộ Mặc Tu Nghiêu, chuyện này trong kinh thành ai không biết? Nếu hoàng huynh không tin... không ngại phái người đi xem Liễu Quý phi có còn trong cung không, đi ra ngoài từ lúc nào? Nhưng hoàng huynh cứ yên tâm, Mặc Tu Nghiêu chướng mắt ái phi ngươi nên đã cự tuyệt nàng. Buổi trưa hôm nay bao nhiêu người tận mắt thấy Liễu Quý phi thất hồn lạc phách từ trong trà lâu đi ra."

"Ngươi nói bậy... nói bậy." Mặc Cảnh Kỳ tức giận. Mặc Cảnh Lê lười để ý, xoay người đi ra.

Ra khỏi tẩm điện, chưa tới ngự hoa viên đã gặp Liễu Quý phi. Nhìn Liễu Quý phi xinh đẹp như băng tuyết, trong mắt Mặc Cảnh Lê không chút lay động hay tán thưởng. Từ nhỏ đến lớn hắn cực ghét người cao ngạo, dù bộ dáng này có nghiêng nước nghiêng thành cỡ nào. Tất nhiên Liễu Quý phi cũng không có ấn tượng tốt với Mặc Cảnh Lê, lạnh nhạt: "Lê Vương định đi đâu?" 

Mặc Cảnh Lê nở nụ cười ngoài cười trong không cười, nhàn nhạt: "Đang định trở về phủ, Quý phi nương nương muốn đi đâu?" 

Liễu Quý phi: "Đi dạo một chút." 

Mặc Cảnh Lê nhướng mày: "Ồ? Quý phi nương nương không đi thăm Hoàng thượng?" Liễu Quý phi vốn định đi xem Mặc Cảnh Kỳ, xem có thể moi ra nhược điểm của Mặc Cảnh Lê không. Chuyện này đương nhiên không thể nói trước mặt Mặc Cảnh Lê, hờ hững: "Hoàng thượng cũng không tuyên Bản cung qua chăm sóc, Bản cung tự tiện qua chẳng phải quấy rầy Hoàng thượng nghỉ ngơi?"

"Thật vậy sao? Quý phi chu đáo, vậy Bản Vương trước cáo từ." Mặc Cảnh Lê tựa cười không cười nhìn nàng một cái, rồi xoay người đi.

Nhìn chằm chằm bóng lưng Mặc Cảnh Lê phẩy tay áo bỏ đi, trên mặt Liễu Quý phi hiện tức giận. Lê Vương lại dám vô lễ với nàng như vậy.

"Nương nương?" Thái giám bên cạnh cẩn thận hỏi.

Liễu Quý phi nhíu mày: "Đi điều tra xem vừa rồi có phải Lê Vương đi thăm Hoàng thượng không?" Thái giám lĩnh mệnh, nhanh chóng rời đi. 

Chốc lát sau đã vội vã trở lại, nhỏ giọng: "Nương nương anh minh, vừa rồi Lê Vương quả thật từ tẩm cung bệ hạ đi ra, hình như đi tới cung Chương Đức." 

Nhớ tới Thái hậu luôn không hòa nhã với mình, sắc mặt Liễu Quý phi lạnh hơn, khẽ hừ: "Bà già đó còn muốn đấu với Bản cung? Hừ, bà ta muốn cũng không được." 

Thái giám nịnh hót: "Nương nương nói phải, nương nương mới là thân mẫu Thái tử điện hạ, đợi Thái tử điện hạ lên ngôi, nương nương chính là danh chính ngôn thuận Hoàng thái hậu. Đúng rồi nương nương... Vừa rồi nô tài còn dò ra tin, Hoàng thượng mới hạ chỉ giải trừ cấm túc Hoàng hậu nương nương, mặt khác phong Chu tần làm Đức phi, Trịnh Chiêu viện làm Hiền phi."

"Cái gì? Chuyện này từ khi nào?" Liễu Quý phi biến sắc, trầm giọng.

Thái giám biết chuyện quan trọng, vội nói: "Chỉ vừa rồi, lúc lão nô đi, người truyền chỉ mới đi về hướng cung Hoàng hậu nương nương."

"Sao có thể? Hiện tại đi... Không được, không kịp rồi! Tại sao Hoàng thượng đột nhiên hạ chỉ, chẳng lẽ... Lê Vương?" Trong lòng Liễu Quý phi căng thẳng, vội vàng bước tới tẩm điện Mặc Cảnh Kỳ. Hoàng hậu cùng mấy phi tử không được sủng vốn nàng không để vào mắt, nhưng Trịnh Chiêu viện dưới gối có một con trai, năm nay tám tuổi, trời sinh thông minh lanh lợi, rất được Hoàng thượng sủng ái. Chính vì vậy, Trịnh Chiêu viện tuy không được sủng ái vẫn được phong Chiêu viện, hôm nay lại thành một trong tứ phi, Hiền phi. Mấy người này nếu liên hiệp với Hoàng hậu thì hết sức bất lợi với nàng và Liễu gia.

Vội vã tới cửa tẩm điện, lại bị người ngăn ngoài. Liễu Quý phi mặt lạnh: "Các ngươi có ý gì? Bản cung muốn gặp Hoàng thượng."

Mấy thị vệ canh cửa đều là người Mặc Cảnh Lê, Mặc Cảnh Lê phái người tới chính là không muốn Liễu Quý phi gây phiền toái. Tất nhiên sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. Ngăn trước mặt Liễu Quý phi, thị vệ nghiêm mặt: "Nương nương thứ tội, Hoàng thượng có chỉ phải đợi Hoàng hậu nương nương cùng hai vị nương nương Đức phi, Hiền phi tới tạ ân, trừ lần này, người không nhiệm vụ tất cả không gặp."

"Nếu Bản cung nhất định vào thì sao?" Liễu Quý phi lạnh giọng uy hiếp.

Thị vệ không kém, trầm giọng: "Hoàng thượng có chỉ, tự tiện xông vào tẩm điện, lấy phạm giá luận tội."

Liễu Quý phi cắn răng, đang muốn nổi giận, nghe xa xa truyền tiếng thái giám thông báo, "Hoàng hậu nương nương giá lâm."

Nhìn Hoàng hậu mặc phượng bào chậm rãi bước xuống phượng liễn, Liễu Quý phi hơi nhíu mày. Trừ lần Mặc Cảnh Kỳ đột nhiên phát bệnh, nàng đã lâu không thấy Hoàng hậu. Mấy năm nay Hoàng hậu bị cấm túc khiến nàng gần như quên nữ nhân này, nhưng hôm nay nàng ta lại xuất hiện, vẫn nét mặt tỏa sáng, ung dung hoa quý như cũ, trời sinh khiến nàng cảm thấy mình thấp hơn một cái đầu.

"Sao vậy?" Hoàng hậu bước xuống phượng liễn, nhìn mọi người đang giằng co trước mặt nhíu mày hỏi.

Bình Luận

0 Thảo luận