Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 307: Vào thành, công chúa Lăng Vân khiêu chiến

Ngày cập nhật : 2026-04-01 08:37:51

Đón Từ Thanh Bách vào trong doanh, đuổi đi một đám tiểu tướng tò mò, chỉ còn lại những người như Phượng Chi Dao, Trương Khởi Lan, trong đại trướng mới yên tĩnh trở lại.

Phượng Chi Dao hơi ngạc nhiên đánh giá Từ Thanh Bách: “Từ Tứ công tử đến Tây Lăng lúc nào vậy, chúng ta không hề biết tin tức gì.” 

Từ Thanh Bách mỉm cười liếc nhìn Diệp Li đang quan sát mình, cười nói: “Ta đến cũng khá lâu rồi, vốn tưởng các ngươi phải mấy ngày nữa mới đến.” Hắn nói vậy, những người như Phượng Chi Dao cũng hiểu, Từ Thanh Bách này tám phần là do Vương gia và Vương Phi bí mật phái đến hoàng thành Tây Lăng. Về phần đến làm gì... Nhìn Từ Thanh Bách nho nhã nở nụ cười, trong mắt Phượng Chi Dao lóe lên tia hiểu rõ.

“Tứ ca, mấy ngày nay có bị thiệt thòi gì không?” Dù thấy Từ Thanh Bách bình an vô sự, Diệp Li yên tâm nhiều, nhưng trong lòng vẫn lo Tứ ca ở Tây Lăng chịu ủy khuất. Dù sao người Tây Lăng cũng không đối đãi văn nhân như Đại Sở, trước khi đại quân Mặc gia quân đến, người Tây Lăng đối với Tứ ca chỉ sợ cũng không khách khí.

Từ Thanh Bách mỉm cười an ủi: “Không sao, chỉ là ở Tây Lăng hơi nhàm chán. Hiện các ngươi đến rồi đương nhiên thuận lợi hơn nhiều.”

Mặc Tu Nghiêu uống trà, kiên nhẫn đợi Diệp Li và Từ Thanh Bách hàn huyên xong mới hỏi: “Tây Lăng Hoàng có tính toán gì?”

Từ Thanh Bách gật đầu: “Hôm qua ta lại gặp Tây Lăng Hoàng một lần, đại quân áp sát khiến hắn chịu áp lực lớn. Hơn nữa điều kiện chúng ta đưa ra cũng đủ khiến hắn động lòng. Nhưng... chỉ sợ hắn nhất thời chưa bỏ được mặt mũi mà chắp tay nhượng Hoàng Thành. Chỉ sợ chúng ta còn phải đánh thêm vài trận. Mấy ngày qua binh mã cứu viện các nơi cũng sắp đến, đoán chừng chúng ta tùy tiện đánh lui hai đường, cũng là lúc hắn nên thức tỉnh.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu: “Bản vương hiểu rồi, huynh cực khổ.”

Từ Thanh Bách cười nói: “Đây là bổn phận, nói gì cực khổ?” 

Trương Khởi Lan lúc này mới hồi tỉnh, trợn mắt nhìn Từ Thanh Bách. Một lúc lâu mới nói: “Vương gia muốn nói, chúng ta không cần đánh Hoàng Thành. Từ Tứ công tử thuyết phục hoàng đế Tây Lăng giao Hoàng Thành cho chúng ta?” Lúc này ánh mắt Trương Khởi Lan nhìn Từ Thanh Bách giống như nhìn quái vật. 

Từ Thanh Bách khiêm tốn cười nói: “Cũng không phải tặng không, đương nhiên chúng ta cũng phải bù đắp cho hắn vài thứ.”

Trương Khởi Lan vung tay: “Đây là hoàng thành Tây Lăng, bù cái gì cũng là chúng ta có lời. Từ Tứ công tử tuổi trẻ đã có năng lực thế, tại hạ nghe nói năm xưa Từ gia Từ Nhị tiên sinh mười mấy tuổi đã khẩu chiến quần nho, hôm nay xem ra, Từ Tứ công tử hẳn là trò giỏi hơn thầy.” Nói xong, Trương Khởi Lan không khỏi thầm chậc lưỡi. Người Từ gia này quá kinh khủng, chỉ há miệng đã lợi hại hơn vài chục vạn binh mã bọn họ. Còn vị Đại công tử Từ gia kia, nghe nói chính sự khiến Vương gia bận không ngừng, hắn cũng dễ dàng xử lý. Nói lại... Vương gia có một đám anh em vợ như vậy... Không tự chủ, ánh mắt Trương Khởi Lan nhìn Mặc Tu Nghiêu cũng đầy đồng cảm.

Những người khác tự nhiên thấy ánh mắt Trương Khởi Lan, Mặc Tu Nghiêu nhất thời đen mặt. Dù hắn cũng thấy đám anh em vợ này, trừ Từ Thanh Phong tương đối dễ đùa, những người còn lại, một người so với một người càng đáng ghét. Nhưng cốt yếu đám người kia đều rất hữu dụng, so với năng lực của bọn họ, thỉnh thoảng bị làm phiền, Mặc Tu Nghiêu cũng thấy không đáng kể. Nhưng dù vậy, hắn cũng không vui khi thuộc hạ đồng cảm mình.

Phượng Chi Dao cúi đầu ho nhẹ che nụ cười, hỏi: “Tứ công tử nắm chắc sao? Tây Lăng Hoàng rốt cuộc vẫn là hoàng đế, hắn thật chịu buông căn cơ Tây Lăng?”

Từ Thanh Bách cười nói: “So với một hoàng thành có thể xây lại, trong mắt Tây Lăng Hoàng, tính mạng và ngôi vị hoàng đế của hắn hiển nhiên quan trọng hơn. Huống hồ, tình hình hiện nay, các nước Tây Vực náo động, nơi này rõ ràng không còn thích hợp làm Hoàng Thành. Dù chúng ta không ép, ta đoán không quá ba tháng hắn cũng muốn dời đô.”

Trương Khởi Lan nhíu mày: “Đã vậy, chúng ta còn muốn thành trì này làm gì? Chẳng lẽ chúng ta còn phải đánh nhau với các nước Tây Vực?” Dù bọn họ không sợ đám tiểu quốc Tây Vực, nhưng bây giờ bọn họ chưa đủ bận sao? Hiện Tây Bắc còn bị binh mã Bắc Nhung và Trấn Nam Vương vây bắt. Đâu có thời gian đùa với đám tiểu quốc Tây Vực? 

Diệp Li cười khẽ: “Trương tướng quân, có thù với các nước Tây Vực là Tây Lăng, không phải chúng ta.”

Trương Khởi Lan cả đời trên lưng ngựa, không tinh thông chính sự, không hiểu: “Ý Vương Phi là?”

Diệp Li cười nhẹ: “Các nước Tây Vực và Tây Lăng thù sâu, nhưng chúng ta không có thù hận với bọn họ. Lãnh thổ bọn họ bị Tây Lăng xâm chiếm cũng không nằm trong phạm vi đất đai chúng ta khống chế, sản vật bọn họ bị Tây Lăng cướp, chúng ta cũng không nhận được nửa phần. Dù trước mắt Tây Lăng bị chúng ta đánh trở tay không kịp, trong thời gian ngắn khó thở, nhưng rốt cuộc vẫn còn hai phần ba diện tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=307]

Đến khi nhẫn nhịn quá mức... Bách túc chi trùng tử nhi bất cương, nếu các nước Tây Vực vẫn muốn báo thù..., tuyệt đối không tự thêm kẻ địch lúc này. Mà chúng ta... Cần một con đường này nối liền các nước Tây Vực, thậm chí xa hơn.”

Phượng Chi Dao vỗ tay cười: “Thuộc hạ hiểu, sau khi nắm giữ những nơi này, phạm vi khống chế của Định Vương Phủ có thể trực tiếp đi qua các nước Tây Vực. Sau này muốn cùng thương nhân Tây Vực lui tới cũng không lo bị Tây Lăng chặn đường. Tây Bắc vật liệu nghèo, nhưng hoàn toàn có thể trở thành con đường buôn bán của thương nhân các nước. Hơn nữa, địa hình có thể tiến có thể lui, có thể công có thể thủ...”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu khen: “Phượng Tam nói không sai.”

Trương Khởi Lan gật đầu: “Thì ra là vậy, đã có nhiều chỗ tốt như vậy, chúng ta tự nhiên muốn lấy hoàng thành Tây Lăng.”

Từ Thanh Bách cùng Diệp Ly nói chuyện trải qua hai tháng này, thương nghị một ít chuyện sẽ đàm phán với Tây Lăng Hoàng rồi đứng dậy chuẩn bị về thành. Diệp Li lo lắng: “Tứ ca, hay ca ở lại quân doanh. Vạn nhất Tây Lăng Hoàng đổi ý...” Dù khả năng không lớn, nhưng không phải không có. Diệp Li luôn không muốn Tứ ca chịu tổn thương.

Từ Thanh Bách mỉm cười vỗ vai Diệp Li: “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì. Huống hồ, nếu sứ giả đàm phán ta chạy trước, sao Tây Lăng Hoàng tin chúng ta có thành ý.”

“Nhưng...” Diệp Li vẫn lo. Từ Thanh Bách cười nói: “Sứ thần đi sứ các nước thật ra chỉ cần nắm tốt phân tấc, sẽ không nguy hiểm. Huống hồ hiện nay rõ ràng chúng ta chiếm ưu thế. Tây Lăng Hoàng bất lợi với ta thì ích gì? Cùng lắm muốn hả giận, hắn nhẫn dưới tay Trấn Nam Vương nhiều năm, không phải người có huyết tính, không cần lo. Tứ ca đi trước.”

Diệp Li suy nghĩ nói: “Muội để Tam ca dẫn người cùng về.”

Để nàng yên tâm, Từ Thanh Bách đành đồng ý, gật đầu: “Cũng được, nhưng không thể quá nhiều người.”

Diệp Li gật đầu, vội gọi Trác Tĩnh đi mời Từ Thanh Phong.

Từ Thanh Phong đương nhiên vui vẻ theo Từ Thanh Bách đến Hoàng Thành. Dù là anh em họ nhưng tình cảm năm huynh đệ Từ gia xưa nay còn sâu hơn anh em ruột. Từ Thanh Phong cũng không yên tâm cho Tứ đệ từ nhỏ ôn nho này, Diệp Li vừa nói, Từ Thanh Phong không suy nghĩ lập tức đáp ứng. Từ thủ hạ mình chọn sáu Kỳ Lân đi theo Từ Thanh Bách, cùng về Hoàng Thành.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Từ Thanh Bách, Tây Lăng Hoàng kiên trì mấy ngày, năm ngày sau khi Mặc gia quân liên tục đánh tan hai đường viện quân đến trợ Hoàng Thành, rốt cuộc Tây Lăng Hoàng lại không nhịn được triệu kiến Từ Thanh Bách. Không ai biết Từ Thanh Bách rốt cuộc nói gì với Tây Lăng Hoàng. Ngày đó Tây Lăng Hoàng liền hạ chiếu thông cáo thiên hạ, chiến sự giữa Định Vương Phủ và Tây Lăng đều do Trấn Nam Vương Lôi Chấn Đình tự tiện xuất binh tấn công Đại Sở gây nên. Sau đó Trấn Nam Vương không chỉ không mang quân về cứu viện, còn tiếp tục dẫn quân xuôi nam tấn công nam phương Đại Sở. Thế nên hôm nay Hoàng Thành bị vây nguy cấp. Tây Lăng Hoàng thương cảm dân chúng và binh lính Tây Lăng khó giữ mạng, nên cùng Định Vương Phủ nghị hòa, cắt nhường năm châu An Bình, Lăng Dương, Xương Bình, Tuyên Hoằng, Bình Xuyên của Tây Lăng cho Định Vương Phủ. Tây Lăng trong hai tháng sẽ dời đô đến An Thành nằm giữa Tây Lăng.

Chiếu này hạ xong, không chỉ vua dân trên dưới chấn động. Dù người nắm quyền các nước láng giềng cũng kinh ngạc. Dù không chiếm được toàn bộ Tây Lăng, nhưng Mặc gia quân dùng thời gian chưa đầy ba tháng đã lấy được một phần ba lãnh thổ Tây Lăng bao gồm Hoàng Thành. Chiến lực này không thể không khiến lòng người cảnh giác và sợ hãi, hơn nữa đây chưa phải toàn bộ binh lực Mặc gia quân.

Sau khi chiếu thư Tây Lăng Hoàng ban bố, hoàn toàn trái ngược với khiếp sợ tức giận ở nơi khác, trong quân doanh Mặc gia quân là một mảnh vui mừng. Ngày thứ chín sau khi hoàng thành bị Mặc gia quân vây khốn, cửa thành hoàng thành Tây Lăng rốt cuộc mở ra, Mặc gia quân có thể lấy được thành trì phòng ngự kiên cố nhất Tây Lăng, hoàn toàn có thể gọi là không đánh mà thắng.

Bởi không phải Tây Lăng hoàn toàn đầu hàng Mặc gia quân, nên Tây Lăng Hoàng cũng không ra khỏi thành đón tiếp Mặc gia quân. Chỉ phái đại thần trong triều đi theo Từ Thanh Bách đến cửa thành nghênh đón. Nhưng mà, rất nhiều thần tử Tây Lăng sắc mặt vẫn rất khó coi. Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cưỡi tuấn mã sóng vai đi, phía sau là Phượng Chi Dao mặc cẩm y đỏ cùng những người như Tần Phong, Trác Tĩnh. Phía sau bọn họ là Hắc Vân Kỵ mặc áo đen cưỡi tuấn mã đen, cùng một phần bộ binh. Vì không muốn hù dọa dân chúng trong thành, Mặc gia quân cũng không vào hết. Chỉ dẫn theo một vạn người vào thành, phía dưới vài chục vạn binh mã thì ở lại ngoài thành do Trương Khởi Lan thống soái.

Dù ban đầu ở Biện Thành có lời đồn tàn sát dân trong thành, nhưng sau đó đã xử lý tốt. Hơn nữa dọc đường Mặc gia quân căn bản không xâm phạm dân chúng, dân thường trong hoàng thành Tây Lăng cũng không sợ Mặc gia quân. Rối rít chen chúc hai bên đường xem náo nhiệt. Đợi khi nhìn thấy một đôi bích nhân đi đầu chính là Định Vương và Định Vương Phi, vô số ánh mắt hâm mộ dừng trên người hai người.

Đến cửa chính điện trước hoàng cung Tây Lăng, Tây Lăng Hoàng mới ra đón. Nhìn thấy hai người sóng vai cũng không khỏi sửng sốt, dù sao danh tiếng Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly không phải lớn nhất thiên hạ, nhưng cũng tuyệt đối vang dội. Hơn nữa, Mặc Tu Nghiêu thành danh quá sớm, nên trong thâm tâm nhiều người không quen biết xếp vào lớp người đi trước. Lúc này nhìn một đôi nam nữ trước mắt, dù nam tử một đầu tóc trắng, nhưng dung nhan tuấn mỹ, khí thế lành lạnh. Mà nữ tử dung nhan thanh lệ tú nhã, uyển chuyển hàm xúc khiến người ta cảm thấy phóng khoáng tiêu sái. Chỉ nhìn tuổi, cùng lắm mới hai mươi. Nhân vật như thế, vô luận thế nào, đều không thể nghi ngờ là nhân vật phong lưu nhất thế gian.

“Ha ha, Định Vương, Định Vương Phi, Trẫm ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay vừa thấy, quả nhiên phong thái bức người.” May Tây Lăng Hoàng nhanh phản ứng, thu hồi ánh mắt trên người Diệp Li. Dù ông ta có chút tật của người làm vua, nhưng chưa đến trình độ sắc mê tâm khiếu, dạng nữ nhân nào có thể nhìn, dạng nào không thể vẫn nhận thức rõ.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt quét mắt ông ta, thu hồi dần ánh mắt âm lãnh.

Diệp Li cười nhạt: “Bệ hạ khách khí, nếu có gì đắc tội kính xin bệ hạ chớ trách.”

“Sao có thể, Vương Phi nói quá. Định Vương, Vương Phi, mời vào trong. Trẫm đã sai người chuẩn bị rượu nhạt, mong hai vị không chê.” Thấy Diệp Li mở miệng trước cả Mặc Tu Nghiêu, mà trên mặt Định Vương không chút không hài lòng, Tây Lăng Hoàng càng xác định vị trí Định Vương Phi trong lòng Định Vương. Nhưng ông ta không biết, Diệp Li mở miệng trước là thay ông ta giải vây. Nếu không chỉ sợ nồng nhiệt của ông ta thành mặt nóng dán mông lạnh, trước mặt nhiều thần tử như vậy sẽ xuống đài không được.

“Bệ hạ mời.”

Đoàn người vào đại điện mới phát hiện, hoàng cung Tây Lăng này cực kỳ đơn giản. Không ngói xanh vàng rực rỡ như Đại Sở, mà ngay cả bài biện trân quý cũng không có mấy món. Cả đại điện lộ vẻ trống rỗng khiến người ta cảm thấy trống trải vắng vẻ. Phượng Chi Dao nghi ngờ nhìn Từ Thanh Bách ngồi dưới tay mình, hắn nhớ tin tức Định Vương Phủ có được, Tây Lăng Hoàng này dù không cực kỳ xa xỉ, nhưng cũng không phải người cần kiệm. Từ Thanh Bách tự cười nhạt nhìn Tây Lăng Hoàng trên điện đang mỉm cười hàn huyên với Mặc Tu Nghiêu.

Phượng Chi Dao nháy mắt, nhìn trên điện nụ cười Tây Lăng Hoàng đột nhiên tỉnh ngộ. Mắt thấy cũng muốn dời đô rồi, Tây Lăng Hoàng lo Định Vương Phủ coi trọng những bảo bối trong cung, nên trước đó đã giấu đi rồi.

Trên điện, Tây Lăng Hoàng nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Định Vương, phong thư hôm qua Trẫm sai người đưa tới, không biết Định Vương có ý kiến gì?”

Mặc Tu Nghiêu tựa ghế, giơ tay từ Trác Tĩnh phía sau nhận lấy phong thư, thản nhiên: “Điều kiện Tây Lăng Hoàng đưa ra, Định Vương Phủ có thể đồng ý. Chỉ trừ một cái... chuyện Nam Chiếu, thứ cho Bổn vương có lòng mà không giúp được.”

Nụ cười Tây Lăng Hoàng nhất thời cứng đờ, cười lớn: “Làm sao có thể? Định Vương thần thông quảng đại, chỉ cần thật lòng muốn tương trợ Bản vương, sao lại có lòng mà không giúp được?” Hôm nay địch nhân Tây Lăng không chỉ một nhà Định Vương Phủ. Phía nam có Nam Chiếu, còn các tiểu quốc Tây Vực cũng đang nhìn chằm chằm. Thậm chí Nam Chiếu còn xuất binh chiếm một châu giáp Nam Chiếu của Tây Lăng rồi.

Mặc Tu Nghiêu trầm giọng: “Tây Bắc và Nam Chiếu quả thật cách xa, nếu muốn Mặc gia quân xuất binh thay Tây Lăng ngăn Nam Chiếu, thứ nhất danh bất chính, ngôn bất thuận, thứ hai, đường xá xa xôi, đợi Mặc gia quân chạy tới đã binh ngã ngựa đổ, chỉ sợ ngược lại mắc mưu Nam Chiếu.”

Tây Lăng Hoàng cười: “Trẫm cũng không có ý đó.” Dù Mặc Tu Nghiêu thật có ý thay ông ta xuất binh, ông ta cũng không dám muốn. Hiện ông ta chỉ hy vọng Mặc Tu Nghiêu và Mặc gia quân đàng hoàng ở địa bàn đã có, đừng gây chiến với quốc thổ còn lại của ông ta. Xin Mặc gia quân hỗ trợ xua đuổi binh mã Nam Chiếu, không khác đuổi sói gọi hổ.

Mặc Tu Nghiêu nghi hoặc nhướng mày, Tây Lăng Hoàng cười: “Định Vương danh chấn thiên hạ, trẫm tin chỉ cần Định Vương tỏ chút thái độ, Nam Chiếu đương nhiên thu liễm.” Thật ra Tây Lăng Hoàng cũng không thật để Nam Chiếu vào mắt, nhưng hiện hắn không chỉ phải đối đầu các nước Tây Vực, mà còn chuẩn bị ứng phó Lôi Chấn Đình. Căn bản không có thời gian dây dưa Nam Chiếu. Lần này... Ông ta cũng không muốn tiếp tục làm bù nhìn. Huống hồ, ông ta dâng hoàng thành cho người khác. Trong lòng Tây Lăng Hoàng rất rõ, nếu Lôi Chấn Đình có cơ hội trở về..., ông ta tuyệt đối không có cuộc sống tử tế.

Mặc Tu Nghiêu hiểu, gật đầu cười: “Cái này cũng hết cách, quay đầu Bản vương gửi một văn kiện cho nữ vương Nam Chiếu.” Về phần công chúa An Khê, hiện là nữ vương Nam Chiếu đọc thư xong có nghe hay không là chuyện của nàng ta. Có được đáp án mong muốn, nụ cười Tây Lăng Hoàng càng sâu, ánh mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cũng thêm chân thành. Nếu Định Vương Phủ có thể giúp ông ta trấn an Nam Chiếu, giải quyết Lôi Chấn Đình..., vậy giao Hoàng Thành này có lẽ không thua lỗ.

“Định Vương, thực không dám giấu... Dù hiện đã dời đô đến An Thành. Nhưng... Theo Trẫm biết, chất nhi của Bổn vương, Lôi Đằng Phong kia hiện còn ở cảnh nội Tây Lăng, hơn nữa dưới tay hắn không thiếu binh mã ủng hộ Trấn Nam Vương. Chuyện này... nên thế nào?” Tây Lăng Hoàng hỏi.

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt: “Tây Lăng Hoàng, lão tổ tông chúng ta có câu, danh không chính thì ngôn không thuận. Lôi Chấn Đình nói trắng chỉ là Trấn Nam Vương, thậm chí hắn liền một phong hào Nhiếp chính vương danh chính ngôn thuận cũng không có. Mà Lôi Đằng Phong, lại càng chỉ là một thế tử Trấn Nam Vương, ngay cả hắn mà Tây Lăng Hoàng cũng không đối phó được?” Tây Lăng Hoàng cười khổ: “Lôi Đằng Phong đương nhiên không đáng sợ, nhưng binh mã dưới tay hắn và đám người thần phục Trấn Nam Vương phủ không thể coi thường.”

Mặc Tu Nghiêu một tay chống trán, cười nhạt: “Theo Bản vương biết... Thuận Thiên Đại tướng quân hiện đang ở Hoàng Thành. Nói vậy đến lúc đó cũng sẽ cùng Tây Lăng Hoàng đi đến An Thành?”

Tây Lăng Hoàng thay đổi sắc mặt, đúng là Phong Ngạo đang trong Hoàng Thành, nhưng tin tức kia, trừ bản thân ông ta thì ngay cả người thân cận nhất cũng không biết. Nhìn bộ dáng hời hợt của Mặc Tu Nghiêu, hiển nhiên không phải vừa biết. Trong lòng Tây Lăng Hoàng không khỏi run, sợ hãi Mặc Tu Nghiêu càng thêm một tầng.

Mặc Tu Nghiêu làm như không thấy sắc mặt Tây Lăng Hoàng, tiếp tục: “Huống hồ, chiến sự lần này đều do Trấn Nam Vương khởi xướng, nhi tử hắn còn dám động thủ với Quân vương? Nếu đã vậy... thì trung thành của Trấn Nam Vương phủ...” 

Rất nhiều chuyện không cần nói rõ, Tây Lăng Hoàng đè nén khiếp sợ, hiểu cười: “Trẫm hiểu, đa tạ Định Vương chỉ điểm.”

“Tây Lăng Hoàng nói quá.”

Trong đại điện một mảnh hòa thuận vui vẻ, lúc cả khách lẫn chủ cùng tận hứng, đột nhiên một âm thanh hơi chói tai từ ngoài vọt vào, “Phụ hoàng! Phụ hoàng!”

Tây Lăng Hoàng chưa kịp phản ứng, bóng dáng một nữ tử ăn mặc hoa lệ đã xông vào. Cũng không nhìn người còn ngồi trong điện, hướng Tây Lăng Hoàng hô: “Phụ hoàng! Người thật tặng Hoàng Thành cho Định Vương Phủ? Người điên rồi, người làm vậy không sợ... khiến liệt tổ liệt tông Tây Lăng thất vọng!”

Tây Lăng Hoàng biến sắc, lạnh lùng: “Càn rỡ! Lăng Vân, lá gan ngươi càng lớn, cũng không nhìn đây là nơi nào cũng dám tùy tiện xông vào!” Dù chuyện này quả thật khiến ông ta trước mặt liệt tổ liệt tông cùng thần dân không ngẩng đầu được, nhưng cũng không đến lượt nữ nhi ông ta chỉ trích.

Diệp Li hơi ngạc nhiên nhìn nữ tử áo hoa vừa xông tới, không phải công chúa Lăng Vân năm đó muốn cùng mình tranh Mặc Tu Nghiêu sao?

Cũng đã là chuyện tám chín năm trước, vị công chúa trẻ tuổi cao ngạo lúc ấy hiện cũng gần ba mươi, nếu không nhìn kỹ Diệp Li suýt không nhận ra nữ tử trước mắt. Công chúa Lăng Vân năm nay hai bảy hai tám tuổi nhưng bảo dưỡng vẫn rất tốt, làn da trắng tuyết, xinh đẹp động lòng người. Chỉ là sự kiêu ngạo khi trẻ trải qua nhiều năm giờ trở nên hơi ngạo mạn cay nghiệt. Ăn mặc hoa lệ, trang sức tinh xảo, đôi mi thanh tú, ánh mắt bén nhọn cho thấy cá tính vị công chúa này. Một thiếu nữ kiêu ngạo có lẽ còn động lòng người, nhưng một thiếu phụ ngang ngược kiêu ngạo trong mắt nam nhân thì chẳng ai thích.

“Chẳng lẽ ta nói sai?” Công chúa Lăng Vân ngạo nghễ hất cằm, không chịu thua nhìn chằm chằm phụ hoàng.

“Ngươi... Ngươi...” Tây Lăng Hoàng á khẩu, ngã ngồi trên ghế rồng, hiển nhiên bị tức.

Phượng Chi Dao sờ cằm, nhìn nữ nhân chua ngoa trước mắt. Dù năm đó hắn không gặp công chúa Lăng Vân này, nhưng chiến tích vị công chúa dám khiêu chiến Định Vương Phủ, cuối cùng bị dọa ngồi dưới đất bò không dậy thì Phượng Chi Dao đã nghe. Cười híp mắt nhìn công chúa Lăng Vân: “Vị này chính là công chúa năm đó tỷ thí với Vương Phi? Thoạt nhìn tính tình thật sự càng bưu hãn hơn năm đó. Vương Phi, nói không chừng bây giờ các ngươi còn có thể gặp lại?”

Lời này vừa nói, công chúa Lăng Vân hiển nhiên mới ý thức trong điện còn người khác. Đầu tiên tức giận trừng Phượng Chi Dao, mới nhìn đến một đôi nam nữ áo trắng ngồi không xa, không khỏi ngẩn. Nam tử năm đó khiến vị công chúa kiêu ngạo này ngưỡng mộ, hơn nữa không để ý hắn tàn tật cũng muốn gả, nhiều năm giờ đã hoàn toàn khôi phục thậm chí càng phong thái hơn xưa. Chỉ là một ít tóc trắng như tuyết, trong mắt nàng ta vẫn chói mắt. Dù ở Tây Lăng xa xôi, công chúa Lăng Vân cũng biết chuyện cần thiết của Định Vương, biết mái tóc kia vì sao bạc. Không khỏi đưa mắt nhìn Diệp Li bên cạnh.

Diệp Li chống lại ánh mắt công chúa Lăng Vân, cười nhạt gật đầu với nàng.

Song, Diệp Li vẫn thanh nhã uyển ước như trước lại chọc đến chỗ đau trong lòng công chúa Lăng Vân. Nhìn lại mình một thân y phục hoa lệ nặng nề, đầy người châu hoàn thúy nhiễu, cùng phấn son trên khuôn mặt, không cái nào không nhắc nàng ta đã sớm không phải vị công chúa xinh đẹp kiêu ngạo năm đó. Một hơi xông thẳng trái tim, công chúa Lăng Vân chỉ Diệp Li: “Diệp Li, Bản cung muốn khiêu chiến ngươi!”

Bình Luận

0 Thảo luận