Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 226: Thời Gian Thấm Thoắt, Phụ Tử Tranh Đấu

Ngày cập nhật : 2026-03-10 16:14:50

Hôn lễ của Tần Tranh và Từ Thanh Trạch kết thúc, Ly thành dường như chìm vào một sự yên bình hoàn toàn. Dù cho thế giới bên ngoài có xáo trộn thế nào, từ cuộc tranh giành quyết liệt giữa Gia Luật Hoằng và Gia Luật Dã ở Bắc Nhung, đến sự bất hòa ngấm ngầm giữa Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê, hay sự rối ren của hoàng tộc Tây Lăng dưới sự thống trị có vẻ vững chắc của Trấn Nam Vương, tất thảy đều không ảnh hưởng đến vùng đất Tây Bắc yên ả này. 

Với sự phòng thủ của mấy chục vạn Mặc gia quân, cùng những cải cách của Định Vương và các mưu sĩ trẻ tuổi như Từ Thanh Trần, người dân Tây Bắc dưới sự bảo hộ của Định Vương phủ chỉ cảm nhận được sự bình yên, hòa thuận và vui vẻ.

Nếu trước kia họ còn lo lắng cho vận mệnh tương lai vì sự đối đầu với Đại Sở, thì giờ đây, ngay cả khi được trở về Đại Sở, e rằng đa số cũng không còn muốn. Trong suy nghĩ của bách tính, Định Vương và Định Vương phi mới là người họ thực lòng ủng hộ, những người có thể mang lại cho họ cuộc sống thái bình, vô ưu.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm năm trôi qua như chớp mắt.

Trong Định Vương phủ

Một cậu bé nhỏ nhắn mặc bộ cẩm bào màu đen thêu rồng vân bằng chỉ bạc, chậm rãi bước trên hành lang quanh co. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn dù cố tỏ ra nghiêm nghị vẫn không giấu nổi vẻ đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn véo một cái. Cậu có đôi mắt đen láy, long lanh như hạt ngọc trai, vô cùng xinh đẹp, lại kết hợp với vẻ mặt nghiêm túc ấy, trông chẳng khác nào một "ông cụ non", càng tôn lên vẻ tinh xảo, thanh tú khác thường. Dù còn nhỏ tuổi nhưng đã toát lên phong thái xuất chúng, tuấn mỹ đến mức khiến người ta vừa kinh ngạc vừa thán phục. Những người theo sau cậu, ai nấy đều nhăn mặt ủ rũ, muốn nói lại thôi, nhìn tiểu chủ tử phía trước với vẻ mặt thương hại, muốn khuyên can nhưng lại không dám mở miệng.

Dường như cảm nhận được sự oán thán phía sau, cậu bé quay đầu liếc nhìn đám tùy tùng, khinh khỉnh hừ một tiếng:
"Bản Thế tử đã bảo các ngươi không cần theo, thế nào? Lời của Bản Thế tử không có trọng lượng sao?"

Mọi người chỉ cảm thấy lưng lạnh toát, trong lòng khóc không thành tiếng: Tiểu Thế tử, giọng điệu này của ngài rốt cuộc là học từ ai vậy? Thật sự rất đáng sợ đó biết không?

"Hồi... Thế tử, Vương gia có căn dặn Thế tử phải chép mười lần 'Định Vương truyện' trong Sở sử. Ngài trở về sẽ kiểm tra." Một tùy tùng vội lên tiếng nhắc nhở.

Đôi mắt to tròn của cậu bé hơi nheo lại, bình thản nói: "Bản Thế tử đã biết. Các ngươi lui xuống đi. Bản Thế tử muốn vào thỉnh an Mẫu phi."

Mọi người nhìn nhau, không biết nên làm sao. Ngăn tiểu Thế tử vào thỉnh an Vương phi thì tuyệt đối không được. Tiểu Thế tử hiếu thảo với mẹ, không ai có thể chê trách điều đó. Nhưng nếu để tiểu Thế tử đi, thì bài tập Vương gia giao cho, tám chín phần mười sẽ bị tiểu Thế tử bỏ quên. Đến lúc Vương gia trở về, kẻ chịu khổ lại là họ.

"Hừ!" Tiểu Thế tử hừ một tiếng đầy vẻ bất mãn. Cậu biết rõ phụ vương kia bố trí nhiều người bên cạnh cậu là không yên tâm. Mẫu thân là của cậu, lẽ nào lại để lão nam nhân kia muốn đoạt là đoạt được sao? Khinh bỉ liếc nhìn đám tùy tùng, tiểu Thế tử hất tay áo, bước những bước nhỏ nhẹ nhàng về phía tẩm điện của mẫu thân.

Trong thư phòng

Diệp Li ngồi sau án thư, chăm chú xem xét cuốn sổ sách vừa mới được trình lên. Năm năm không để lại quá nhiều dấu vết trên người nàng, thậm chí so với năm năm trước, giờ đây khi vừa bước qua tuổi hai mươi, trải nghiệm của một người ở vị thế thượng vị càng khiến nàng thêm phần rạng rỡ, ung dung và quý khí. Diệp Li khép lại cuốn sổ, ngẩng đầu nhìn Tần Phong đứng trước mặt, hỏi: "Mặc gia quân chỉnh đốn gần như đã hoàn thành, Kỳ Lân thế nào rồi?"

Tần Phong cười đáp: “Vương phi yên tâm, hiện tại dưới trướng Kỳ Lân tổng cộng có 2000 chiến sĩ. Từng người một đều là tinh anh được chúng ta tuyển chọn kỹ lưỡng và dày công bồi dưỡng."

Diệp Li mỉm cười: "Tinh anh không chỉ nói trên lý thuyết. Mấy năm nay Tây Bắc quá yên bình. Mặc gia quân vừa hoàn thành chỉnh biên, nhiều tân binh trong số đó chưa từng bước ra chiến trường. Ta chỉ sợ chiến lực của Mặc gia quân không những không tăng mà còn giảm."

Tần Phong cười nói: "Vương phi quá lo lắng rồi. Tuy các tân binh chưa ra trận, nhưng Vương gia và chư vị tướng quân chưa bao giờ lơ là việc huấn luyện nghiêm khắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=226]

Về vấn đề kinh nghiệm, chỉ cần trải qua một hai trận chiến là có thể thích ứng ngay."

Diệp Li gật đầu, đưa mắt nhìn Tần Phong. Tần Phong đi theo Diệp Li đã nhiều năm, phần nào hiểu được sự thay đổi sắc mặt của nàng, nên hơi tò mò hỏi: "Vương phi có ý gì sao?"

Diệp Li khẽ gõ ngón trỏ, trầm ngâm nói:
"Xác thực có một vài suy nghĩ, nhưng có thể thực hiện được hay không còn phải bàn bạc thêm."

Tần Phong cung kính đáp: "Thuộc hạ xin được lắng nghe."

Diệp Li mỉm môi cười: "Để tránh các tướng sĩ lâu ngày không nếm mùi chiến trường, tay chân trở nên lóng ngóng. Không bằng... chúng ta tổ chức một cuộc diễn tập quân sự, ý ngươi thế nào?"

"Diễn tập quân sự?" Tần Phong hơi kinh ngạc. Dù nghe thấy lạ lẫm, nhưng chỉ qua tên gọi cũng có thể đoán ra phần nào ý đồ của Vương phi. Thực ra các quốc gia huấn luyện quân đội đều có một số hình thức diễn tập, như diễn tập thủy binh, bài binh bố trận, thao luyện toàn quân... nhưng Tần Phong cảm thấy Vương phi chắc chắn sẽ có cách làm thú vị hơn. Diệp Li vừa gật đầu vừa suy nghĩ, cười nói: "Đúng vậy... Tần Phong, lát nữa ngươi xem thử ở Tây Bắc có nơi nào thích hợp cho một cuộc diễn tập quy mô lớn như vậy."

Tần Phong nhướng mày: "Cần một nơi rất rộng sao? Thao trường mới xây của Mặc gia quân cách Ly thành năm mươi dặm có lẽ đã khá lớn rồi."

Diệp Li lắc đầu, cười nói: "Ta muốn không phải là nơi như thế, mà là một chiến trường!"

"Chiến trường!" Tần Phong giật mình, "Ý Vương phi là?"

Diệp Li gật đầu, cười nói: "Đúng vậy, một nơi có địa hình phức tạp, diện tích rộng lớn. Một nơi có thể đủ để triển khai một chiến dịch chính quy. Ta muốn một cuộc diễn tập liên quân, đa binh chủng, đa quân chủng. Không chỉ Mặc gia quân, mà cả Hắc Vân kỵ, kể cả Kỳ Lân đều phải tham gia."

Trong lòng Tần Phong nghĩ đến cảnh tượng được Diệp Li miêu tả, bỗng thấy nhiệt huyết sôi sục, lập tức cao giọng đáp:
"Vương phi yên tâm, thuộc hạ nhất định tìm được một nơi thích hợp!"

Diệp Li hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, ngươi đi đi. Chuyện này lát nữa ta sẽ thương lượng với Vương gia. Trước mắt... hãy giữ bí mật."

"Thuộc hạ tuân lệnh!" Gương mặt tuấn tú của Tần Phong tràn ngập nụ cười phấn khích. Mấy năm nay quả thực hơi nhàn rỗi. Dù diễn tập không phải là chiến trường thực, nhưng chỉ nghe vài lời sơ lược của Vương phi, Tần Phong đã thấy vô cùng thú vị.

"Mẫu phi..." Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, linh hoạt của trẻ nhỏ cùng giọng gọi mềm mại, đầy vẻ làm nũng.

Nét mặt Diệp Li lập tức dịu dàng hơn hẳn. Vừa ngẩng đầu, nàng đã thấy bảo bối nhà mình với vẻ mặt ủ rũ bước vào, nhìn nàng một cách tội nghiệp. Tần Phong đứng bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch, lặng lẽ lùi về phía sau, thưa:
"Thuộ hạ bái kiến Thế tử."

Mặc Tiểu Bảo phát hiện trong thư phòng còn có người ngoài, biểu lộ ủ rũ trên mặt hơi cứng lại. Diệp Li cười khẽ, hỏi:
"Bảo Bảo, có chuyện gì thế?"

Mặc Tiểu Bảo lập tức phớt lờ Tần Phong, đi vòng qua án thư rộng rãi, sà vào lòng Diệp Li, dùng khuôn mặt nhỏ cọ cọ vào người nàng:
"Mẫu phi... Con không tên là Bảo Bảo. Thần nhi đã lớn rồi..."

Diệp Li đưa tay ôm lấy Mặc Tiểu Bảo, để cậu ngồi trong lòng mình, rồi dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào trán cậu, cười nói:
"Được rồi, mẫu phi xin lỗi, mẫu phi lại quên mất. Thần nhi đến tìm mẫu phi có việc gì vậy?"
Phải nói, khả năng thay đổi vô thức thật đáng sợ. Hồi Mặc Tiểu Bảo mới sinh, Diệp Li còn nhớ phải gọi nhiều tên chính của con để nhũ danh không lan truyền quá rộng, khiến con trai sau này mất mặt. Đáng tiếc, chưa kịp đợi Mặc Tiểu Bảo có khả năng phản kháng, Mặc Tu Nghiêu đã truyền rộng nhũ danh của con trai cho toàn bộ Mặc gia quân. Nếu không phải tên chính của Mặc Tiểu Bảo lúc trước cũng gây chấn động không nhỏ, e rằng giờ đây mọi người đều nghĩ Thế tử của Định Vương phủ họ Mặc tên Tiểu Bảo rồi.

Mặc Tiểu Bảo lúc này mới hài lòng, lại cọ cọ vào lòng mẹ, thỏa mãn hít hà hương thơm nhẹ nhàng trên người nàng, chớp mắt to nói: "Thần nhi đến để cùng mẫu thân dùng cơm trưa."

Diệp Li nhìn ra ngoài cửa sổ ước chừng bóng nắng, rồi nghiêng đầu liếc nhìn Tần Phong. Tần Phong cúi đầu, hắng giọng nhẹ, cố nén cười đáp: "Bẩm Vương phi, vừa qua giờ Tỵ."

Diệp Li cúi xuống nhìn Mặc Tiểu Bảo, nhướng mày hỏi: "Làm chuyện gì hư rồi hả?"

Môi nhỏ của Mặc Tiểu Bảo mếu máo, tội nghiệp giơ bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt Diệp Li: "Mẫu thân, tay Thần nhi đau..."

Diệp Li bất đắc dĩ: " Con lại bị phụ vương bắt làm gì rồi?"

"Phụ vương bắt Thần nhi chép mười lần 'Định Vương truyện', không viết xong không được ăn cơm trưa. Hu hu... tay Thần nhi mỏi lắm rồi..." 'Định Vương truyện' trong Sở sử tổng cộng có tám quyển, mỗi quyển ít nhất 2000-3000 chữ, tổng cộng gần hai vạn chữ. Chép mười lần tức là hơn hai mươi vạn chữ. Mặc Tiểu Bảo run rẩy, ôm chặt lấy mẹ không buông. Đánh chết cũng không chép, tay cậu sẽ hỏng mất! Thế nên mới nhân lúc phụ vương không có ở phủ chạy đến cầu cứu mẹ.

Câu "không viết xong không được ăn cơm trưa" kia chắc chắn là do chính cậu tự thêm vào. Diệp Li hiểu rõ tính cách của con, bất đắc dĩ mỉm cười. Nhưng nàng cũng có chút phê bình kín đáo về việc Mặc Tu Nghiêu phạt con trai chép nhiều như vậy. Mặc Tiểu Bảo còn chưa đầy năm tuổi, ngay cả bút còn chưa cầm vững. Hơn hai mươi vạn chữ, người bình thường chép cũng phải mất không ít thời gian, huống chi là một đứa trẻ chưa thuộc hết mặt chữ. Nghĩ nghĩ, Diệp Li nói: "Vậy thì đổi thành chép một lần 'Định Minh Vương truyện' đi." Định Minh Vương, tức Định Vương đời đầu Mặc Lãm Vân, thụy hiệu là Minh. Thấy trong mắt Mặc Tiểu Bảo lóe lên tia sáng vui mừng, Diệp Li chậm rãi thêm một câu: "Sau khi chép xong phải học thuộc. Đợi phụ vương về, con phải đọc cho ngài nghe. Đã rõ chưa?"

Mặc Tiểu Bảo chớp mắt, nhưng thấy ánh mắt không thể lay chuyển của mẹ, đành miễn cưỡng đồng ý. Từ mười lần tám quyển sách xuống còn một lần một quyển, đã là tốt lắm rồi. Cậu ngoan ngoãn rúc vào lòng Diệp Li: "Thần nhi biết rồi."

"Thật ngoan." Diệp Li xoa xoa đầu con, cười nói.

Mặc Tiểu Bảo lập tức cười hì hì gật đầu: "Thần nhi ngoan nhất, Thần nhi yêu mẫu thân nhất."

Diệp Li cúi xuống hôn lên trán con: "Mẫu thân cũng yêu Thần nhi nhất."

Tần Phong đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con tương tác, âm thầm lắc đầu. Tiểu Thế tử à, mỗi lần thừa dịp Vương gia không ở phủ lại đến giả vờ đáng thương, làm nũng với Vương phi, đợi Vương gia về lại bị đuổi đi và phạt thêm, như vậy có ý nghĩa gì không?

"Vương gia đã trở về." Ngoài cửa truyền đến tiếng thỉnh an của thị nữ. Tần Phong liếc nhìn tiểu Thế tử vẫn còn đang dính trong lòng Vương phi, lập tức nhanh chóng cáo lui: "Vương phi, thuộc hạ xin phép lui trước."

Diệp Li gật đầu: "Ngươi lui xuống đi."

Mặc Tu Nghiêu bước vào cửa, thấy con trai đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng Diệp Li, không tự giác hơi nhíu mày. Bộ áo trắng cùng mái tóc bạch phát càng tôn lên vẻ lạnh lùng, cao cao tại thượng. Chỉ khi nhìn thấy vương phi ngồi sau án thư, ánh mắt lãnh đạm kia mới tràn ngập chút ấm áp, tình cảm: "A Li, đang nói chuyện gì vậy?"

Diệp Li vỗ nhẹ vào lưng Mặc Tiểu Bảo, ngẩng đầu cười đáp: "Không có gì, Thần nhi vừa đến thỉnh an ta đó."

Mặc Tiểu Bảo hơi không cam tâm trèo ra khỏi lòng mẹ, bước lên phía trước thi lễ với phụ thân: "Nhi tử xin thỉnh an phụ vương."

Mặc Tu Nghiêu từ trên cao nhìn xuống, quan sát cậu một lúc, rồi cúi xuống bế cậu lên ngang tầm mắt:
"Đến thỉnh an mẫu  phi? Tiểu Bảo thật hiếu thuận, phụ vương rất vui."

Bị phụ thân ôm vào lòng, Mặc Tiểu Bảo lập tức giãy giụa, nhưng sức lực non nớt ấy làm sao thoát khỏi vòng tay của Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu ôm chặt cậu, Mặc Tiểu Bảo dùng hết sức, mặt đỏ bừng cũng không lay chuyển được đôi cánh tay như sắt kia.

"Thần nhi làm sao vậy?" Bị Mặc Tu Nghiêu nghiêng người che khuất tầm nhìn, Diệp Li không thấy con trai đang giãy giụa, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ đỏ ửng trong lòng Mặc Tu Nghiêu, nên hơi kỳ lạ hỏi. Gần đây con trai thích nhào vào lòng nàng, sao giờ lại đỏ mặt trong lòng Mặc Tu Nghiêu?

Mặc Tu Nghiêu âu yếm nhìn con trai, cười nói: "Hình như Tiểu Bảo đã biết xấu hổ rồi, quả nhiên đã lớn rồi."

Diệp Li nhướng đôi lông mày thanh tú: Thật vậy sao?

Mặc Tiểu Bảo biết không thể nào thoát khỏi vòng tay của phụ thân, đành giả vờ xấu hổ, rúc vào lòng Mặc Tu Nghiêu, ngầm thừa nhận lời của cha. Mặc Tu Nghiêu ôm Mặc Tiểu Bảo ngồi xuống cạnh Diệp Li. Diệp Li đứng dậy rót cho hắn một chén trà, đặt trước mặt, hỏi: "Quân doanh ngoại thành thế nào rồi?"

Mặc Tu Nghiêu nhấp một ngụm trà, đáp: "Không có vấn đề gì. Những khó nhọc mấy năm qua rốt cuộc cũng không uổng phí. Ta thấy lúc nãy Tần Phong vội vã ra về, A Li lại phân phó việc gì cho hắn vậy?"

Diệp Li gật đầu, đem ý tưởng diễn tập quân sự vừa rồi nói với Tần Phong thuật lại cho Mặc Tu Nghiêu. Hiển nhiên Mặc Tu Nghiêu rất hứng thú với điều này: "Diễn tập quân sự? Ý tưởng của A Li luôn kỳ diệu và độc đáo. So với những cuộc thao diễn, diễn luyện trước kia, ý tưởng này quả thực thú vị hơn nhiều."

Diệp Li gật đầu cười nói: "Cách này không chỉ thử thách binh sĩ, mà còn cả khả năng chỉ huy của tướng lĩnh. Mấy năm nay chúng ta không phải đã cố ý tuyển chọn và bồi dưỡng một nhóm tướng lĩnh trẻ tuổi sao? Cũng nên xem hiệu quả ra sao. Nếu chỉ giỏi lý thuyết suông, chi bằng ném họ ra chiến trường thực tế còn hơn."

Mặc Tu Nghiêu gật đầu tán đồng: "Rất tốt. A Li hãy viết kế hoạch ra, lát nữa ta sẽ xem, rồi sai người chuẩn bị. Nhưng... nếu là hai quân giao chiến, tất nhiên phải có một Nguyên soái tối cao. Trong lòng A Li đã có ai chưa? Ai sẽ dẫn quân?"

Diệp Li mỉm cười gật đầu: "Ta thực đã nghĩ tới rồi. Một cánh quân do chính vương gia tự mình thống lĩnh, ý chàng thế nào?"

Mặc Tu Nghiêu hơi giật mình, đặt chén trà xuống, nhìn Diệp Li hỏi: "Vậy cánh quân bên kia thì sao?"

Diệp Li mím môi cười, nói: "Cánh quân bên kia, do ta đảm nhiệm là được. Trương tướng quân và Lữ tướng quân đều là lão tướng, để các vị ấy làm giám sát và trọng tài ở ngoài cuộc. Mặt khác cũng để phòng ngừa bất trắc."

Mặc Tu Nghiêu trầm tư giây lát, rồi gật đầu đồng ý với kế hoạch của Diệp Li, cười nói:
"Tốt, người ta đều nói A Li kỳ tài, ta cũng muốn biết A Li dẫn quân như thế nào."

Diệp Li nghe vậy chỉ biết bất đắc dĩ cười khổ. Luận về kỳ tài, trên đời này ai sánh được với Mặc Tu Nghiêu? Còn nàng, một kẻ "gà mờ", thì càng không cần phải nói. Nhưng nàng cũng sẽ không sắp xếp một cuộc diễn tập một chiều. Ít nhất, hai bên phải tương đối cân bằng thì mới thú vị, phải không?

Mặc Tiểu Bảo ngồi trong lòng phụ thân, nghiêng người vươn cổ, dán tai lên lắng nghe cha mẹ nói chuyện. Dù chưa chắc đã hiểu hết, cậu vẫn im lặng nghe. Thỉnh thoảng chớp chớp đôi mắt to, Diệp Li nhìn thấy chỉ cảm thấy vô cùng đáng yêu. Nàng đưa tay ra nói với Mặc Tu Nghiêu: "Đưa Thần nhi cho ta ôm đi."

Mặc Tiểu Bảo mừng rỡ, vội vàng giơ tay nhỏ về phía mẹ. Mặc Tu Nghiêu hơi nghiêng người, lại đưa Mặc Tiểu Bảo ra xa mẹ hơn một chút, rồi nói với Diệp Li:
"Nó năm tuổi rồi, cũng không nhẹ đâu, coi chừng mỏi tay. Hơn nữa, đứa bé đã lớn, cứ để người bồng cũng không tốt. Hồi ta hai tuổi đã không để người bồng rồi."

Diệp Li đành bất lực nhìn con trai. Mặc Tiểu Bảo nghiến răng nghiến lợi trong lòng. Chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói tiếp: "Lúc trở về thành, ta thuận đường đã ghé thăm Thanh Vân tiên sinh. Tiên sinh nói Mặc Tiểu Bảo đã năm tuổi, có thể chính thức khai tâm rồi."

Diệp Li tròn mắt, hơi khó hiểu: "Chúng ta không phải đã cho Thần nhi học sơ lược rồi sao?" Dù con nhà mình chưa đầy năm tuổi, nhưng những sách vỡ lòng cho trẻ nhỏ như Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn cũng đã học xong. Bản thân Diệp Li kiếp trước lên năm tuổi vẫn còn đang chơi trò chơi và học ABC ở nhà trẻ. Mặc Tu Nghiêu cúi xuống nhìn con trai với nụ cười đầy vẻ dụng tâm lương khổ, còn Mặc Tiểu Bảo thì chỉ cảm thấy gió lạnh thổi qua gáy. "A Li, nàng là nữ nhi nên lúc đầu giáo dục của Từ gia có lẽ không quá nghiêm khắc. Nhưng nàng có thể hỏi thử mấy vị công tử nhà họ Từ xem, ai chẳng hai ba tuổi đã biết chữ, bốn năm tuổi đã chính thức đi học. Nếu không, làm sao con cháu họ Từ có thể đỗ đạt trước hai mươi tuổi? Phải biết, người thường hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi đỗ đạt đã là rất hiếm rồi. Tiểu Bảo là Thế tử của Định Vương phủ, trách nhiệm tương lai vốn đã nặng hơn người ngoài. Chúng ta buông lỏng mới thực sự là hại con."

Diệp Li không thể phản bác. Vậy chẳng phải là khiến con thua ngay từ vạch xuất phát sao? Ai bảo trẻ con thời hiện đại kiếp trước vất vả? Trẻ con nhà họ Từ mới thực sự khổ! Mặc Tu Nghiêu nhắc như vậy, Diệp Li cũng chợt nhận ra, con cháu các đời họ Từ thi đỗ gần như đều trước hai mươi tuổi. Như đại ca Từ Thanh Trần, mười bốn tuổi đã đỗ đầu, chẳng lẽ không phải bắt đầu học từ hai ba tuổi? Nàng hơi xót con, nhẹ giọng thở dài: "Thiếp chỉ hy vọng Thần nhi có một tuổi thơ vui vẻ, vô ưu."

Tuổi thơ? Đó là thứ gì? Ngay cả hắn còn không có, tại sao con trai hắn lại có thể có? Trong lòng Mặc Tu Nghiêu vừa nhen nhóm sự ghen tị độc địa, vừa giữ nét mặt ôn hòa tươi cười: "Thế đạo bây giờ, Tiểu Bảo sớm hiểu chuyện một chút, còn hơn là để sau này, nhỡ đâu chúng ta không bảo vệ được con, mà nó lại chẳng hiểu gì, phải không? Hơn nữa, có Thanh Vân tiên sinh tự tay dạy dỗ, nàng còn không yên tâm sao? Thanh Vân tiên sinh tuy nghiêm khắc với con cháu, nhưng lại vô cùng yêu quý Tiểu Bảo. Nàng sợ con mệt làm gì?"

Diệp Li nghĩ cũng phải. Nếu nói cả Tây Bắc ai cưng chiều Mặc Tiểu Bảo nhất, nếu Thanh Vân tiên sinh nhận thứ hai, thì không ai dám nhận thứ nhất. Ngay cả chắt trai ruột của tiên sinh, Từ Tri Duệ - con trai bốn tuổi của Từ Thanh Trạch và Tần Tranh - cũng phải đứng sang một bên.
"Cũng được. Thần nhi, đến chỗ Lão Thái công phải nghe lời, biết chưa? Mẫu thân cách một ngày sẽ đến thăm con một lần, được không?"

Mặc Tiểu Bảo ủ rũ rúc vào lòng Mặc Tu Nghiêu, trong lòng lại khinh bỉ phụ thân vô cùng: Chẳng phải là muốn đuổi con đi sao? Hừ! Đợi Bản Thế tử trưởng thành, xem lão già ngươi lấy gì để tranh mẫu thân với ta! Mẫu thân... hu hu, người nhất định phải đợi Thần nhi lớn lên, Thần nhi nhất định sẽ đón người về!

Bình Luận

0 Thảo luận