Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 290: Đại loạn kéo đến

Ngày cập nhật : 2026-03-23 15:14:08

Ly Thành

Trong thư phòng nghị sự lớn, công tử Thanh Trần mặc một bộ áo trắng ngồi ở chiếc ghế đầu tiên gần vị trí chủ vị nhất. Gương mặt anh tuấn của hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng khi nhìn vào chiếc ghế vẫn luôn trống rỗng phía trước, khí độ tự nhiên, nhanh nhẹn như tiên. Nhưng những người ngồi phía dưới vẫn không khỏi run lên. Bộ dạng kia của công tử Thanh Trần... thật sự quá đáng sợ.

"Công tử Thanh Trần, rốt cuộc khi nào Vương gia mới trở về? Hơn một tháng nay, biên cảnh Tây Lăng liên tục tăng quân..." Người khác đều nhìn kẻ đang hỏi như nhìn kẻ ngốc, chẳng phải thấy rõ chính vì Vương gia không chịu về nên công tử Thanh Trần mới tức giận đó sao? Lại còn tự mình vạch áo cho người xem lưng! Nhưng mà nói lại, rốt cuộc khi nào Vương gia mới về? Mắt thấy biên cảnh Tây Lăng như sắp khai chiến, mà Vương gia vẫn chần chừ chưa chịu về. Đương nhiên, không phải nói không có Vương gia thì bọn họ không thể đánh trận, chỉ là, không có Vương gia trấn giữ, trong lòng bọn họ luôn cảm thấy không yên.

Từ Thanh Trần thu hồi ánh mắt, khẽ cười một tiếng, mày kiếm hơi nhíu lại, "Chơi chán rồi... đương nhiên Vương gia sẽ về."

"Vậy Tây Lăng..."

"Chẳng phải chúng ta cũng đã tăng quân sao? Tây Lăng chỉ muốn thử thăm dò thôi, cho dù muốn đánh thật... mà đến lúc đánh thật, Vương gia cũng đã về rồi." Nếu sau khi đánh thật rồi Mặc Tu Nghiêu mới trở về, thì hãy trực tiếp ném hắn ra chiến trường! Đương nhiên, Li nhi thì phải ở lại trấn giữ Li Thành.

Mọi người im lặng, vị công tử Thanh Trần này, cái gì cũng tốt. Xử lý chính sự hiệu suất còn cao hơn cả Vương gia, dù sao, công tử Thanh Trần chưa bao giờ lười biếng bỏ bê như Vương gia. Hơn nữa, rất nhiều việc mà thuộc hạ còn chưa hiểu rõ, hắn chỉ tùy ý nói vài câu đã khiến người ta giật mình tỉnh ngộ, như mọi thứ đã bày ra trước mắt. Điều duy nhất không tốt chính là, dung mạo vị công tử này thật sự quá tuấn mỹ, hơn nữa lại có khí độ như trích tiên phảng phất kia, khi hắn mỉm cười nhẹ nhàng tao nhã với ngươi, phần lớn mọi người đều nuốt lời mình vốn muốn nói, không thể sinh ra một tia phản bác. Mà khi trong nụ cười của vị công tử này thêm một tia lãnh ý, mà hầu hết đều liên quan đến Định Vương điện hạ của bọn họ, thì mọi người sẽ cảm nhận được hàn ý lạnh thấu xương như gió rét mùa đông.

"Khởi bẩm công tử Thanh Trần, Vương gia và Vương phi đã về!" Thị vệ ngoài cửa cất cao giọng bẩm báo.

Trên dung nhan tuấn mỹ của Từ Thanh Trần hiện lên một nụ cười rực rỡ, trong nháy mắt như cả vùng đất hồi xuân, trăm hoa đua nở, nhưng hầu hết những người ở đây lại không nhịn được run lên. Khi công tử Thanh Trần nở nụ cười như vậy, cũng là lúc sẽ có người gặp xui xẻo.

"Tốt, rất tốt." Từ Thanh Trần gật đầu cười nói, đứng dậy, liếc nhìn mọi người đang ngồi, cười nói: "Chư vị, chúng ta hãy cùng đi nghênh đón đại giá của Vương gia."

Định Vương tiêu dao ở Sở Kinh đã lâu vừa về đến Tây Bắc, còn chưa kịp nghỉ ngơi thư giãn, đã bị vị quân sư kiêm anh vợ mà mình nể trọng nhất mang theo gương mặt hòa khí mời đến thư phòng nghị sự. Vốn Diệp Li cũng rất áy náy vì đã ném hết mọi chuyện trong thời gian này cho một mình Từ Thanh Trần, nên cũng định đi theo giúp đỡ. Chỉ là, hiển nhiên, cơn tức giận của Từ đại công tử chỉ nhằm vào một mình Định Vương điện hạ, nên hắn cười rất ôn hòa từ chối sự giúp đỡ của Diệp Li, hơn nữa còn ôn tồn dặn dò biểu muội vừa đi xa về mệt nên nghỉ ngơi cho khỏe. Về những chuyện khác... Vương... gia... sẽ... xử lý... hết.

Diệp Li cảm thấy, khi Đại ca nói câu 'Vương gia sẽ xử lý hết' này, thật ra đang tốn hơi thừa. Đương nhiên, chắc chắn Đại ca không làm ra hành động quá đáng gì, nhưng Diệp Li vẫn quyết định đi nghỉ ngơi theo lời dặn của Đại ca. Dù sao, nàng còn có mấy vị khách cần sắp xếp.

Trong viện dành cho khách ở sâu trong Định Vương phủ vốn luôn để trống đã có người chờ sẵn. Diệp Li vừa dẫn Hoàng hậu và Hoa Thiên Hương đến cửa viện, đã có người từ bên trong lao ra, "Định Vương phi! Định Vương phi... Mẫu thân của ta... Mẫu thân của ta đã đến rồi sao?" Công chúa Trường Nhạc lâu ngày không gặp, mặc một bộ áo màu tím nhạt thêu hoa lan, lao thẳng ra, vừa lúc nhìn thấy Hoàng hậu đi bên cạnh Diệp Li, liền đứng khựng lại ở cửa.

"Trường Nhạc..." Hoàng hậu nhìn đứa con gái gần một năm không gặp đã cao lớn không ít, hơn nữa khí sắc cũng tốt hơn lúc ở trong hoàng cung nhiều. Dù trên đường đi đã nghe Diệp Li nói cụ thể và tỉ mỉ về tình hình của con gái ở Tây Bắc, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, đôi mắt Hoàng hậu vẫn không nhịn được ươn ướt.

"Mẹ... Mẹ... Mẹ!" Công chúa Trường Nhạc mở to hai mắt, rốt cuộc hoàn hồn, reo lên một tiếng, liền nhào vào lòng Hoàng hậu. Thiếu nữ mười lăm tuổi chỉ thấp hơn mẹ một chút, nhưng trước mặt Hoàng hậu lại vẫn tươi cười làm nũng như một cô bé bảy, tám tuổi.

Hoa Thiên Hương đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn Trường Nhạc công chúa, cười nói: "Trường Nhạc chỉ thấy mẹ của muội, thật sự đã quên tỷ tỷ rồi sao?"

Lúc này, công chúa Trường Nhạc mới ngẩng đầu lên, nhìn Hoa Thiên Hương đang mỉm cười nhìn mình, ngượng ngùng kêu lên: "Thiên Hương tỷ tỷ."

"Vô Ưu tỷ tỷ, còn có đệ, còn có đệ..." Mặc Tiểu Bảo không chịu cô đơn, vươn tay nhỏ bé ra muốn thu hút ánh mắt của công chúa Trường Nhạc. Xưa nay, quan hệ giữa công chúa Trường Nhạc và Mặc Tiểu Bảo rất tốt, nên liền mỉm cười cúi người véo khuôn mặt nhỏ nhắn của đệ, cười nói: "Hóa ra là Tiểu Bảo à, ở Sở Kinh chơi có vui không? Đây là người bạn nhỏ mới của đệ sao?" Lãnh Quân Hàm đứng bên cạnh Mặc Tiểu Bảo, chớp đôi mắt to long lanh ngập nước nhìn tỷ tỷ xinh đẹp trước mặt. Trong nháy mắt, công chúa Trường Nhạc liền bị bánh bao nhỏ trắng nõn, đáng yêu trước mặt thu hút. So với bánh bao nhỏ Mặc Tiểu Bảo tinh quái, có lúc ngay cả chính mình cũng bị mắc lừa, thì hiển nhiên, tiểu bảo bối phấn nộn mềm mại trước mặt này càng khiến các cô gái yêu mến hơn. Trên đường về, ngay cả Hoàng hậu và Hoa Thiên Hương cũng thích ôm ấp, sờ sẫm bạn nhỏ Lãnh Quân Hàm hơn, điều này khiến bạn học Mặc Tiểu Bảo cảm thấy một tia mất mát.

"Chơi không vui chút nào... Nhưng mà đệ có mang quà về cho Vô Ưu tỷ tỷ đó. Đây là Lãnh tiểu ngốc, bạn mới của đệ." Mặc Tiểu Bảo nói mà vẫn không khỏi mất mát.

"Sao? Chỉ tặng quà cho Vô Ưu tỷ tỷ thôi sao? Vậy quà của chúng ta đâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=290]

Trong cửa vang lên tiếng cười réo rắt, hai vị Từ phu nhân dẫn theo một bé trai và Tần Tranh xuất hiện ở cửa, mỉm cười nhìn Mặc Tiểu Bảo.

Mặc Tiểu Bảo lập tức reo lên nhào vào lòng Từ đại phu nhân, "Đại nãi nãi, nhị nãi nãi, nhị cữu mẫu, Tiểu Bảo cũng nhớ mọi người, cũng mang quà về cho mọi người nữa. Còn có quà của Tri Duệ đệ đệ nữa." 

Bạn nhỏ Từ Tri Duệ mới bốn tuổi kiêu ngạo "Hừ" khẽ một tiếng, tiến sát vào lòng mẹ, "Đệ không cần quà của ca." Ai bảo ca lén chạy đi Sở Kinh mà không mang đệ theo!

Ánh mắt Mặc Tiểu Bảo xoay tròn một cái, cười tủm tỉm nói: "Đệ không cần thì thôi. Ca nghe nói sắp tới sinh nhật con trai út của nhà Lữ tướng quân rồi, mấy ngày nữa ca sẽ kêu người tặng cho hắn ta! Vừa lúc ca cũng chưa chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn ta." Dù bạn nhỏ Từ Tri Duệ có thông minh, cũng mới bốn tuổi, vẫn là một đứa bé đáng yêu trắng trắng mềm mềm, hoàn toàn khác biệt với loại bản chất lòng dạ hiểm độc, lời nói đầy gai góc như Mặc Tiểu Bảo, nên vừa nghe biểu ca nói vậy, đôi mắt nhỏ liền ướt, "Mẹ..."

Tần Tranh bất đắc dĩ vỗ vỗ con trai, an ủi: "Biểu ca con nói đùa thôi."

"Đúng, đúng, nói đùa thôi. Sao có thể tặng quà của đệ cho người khác được chứ? Sẽ kêu người đưa đến cho đệ ngay lập tức, chịu không?" Nhận được ánh mắt cảnh cáo của mẹ mình, Mặc Tiểu Bảo đành phải tự mình mở miệng, dùng lời vàng ngọc dỗ bánh bao nhỏ. Nhìn hai bánh bao nhỏ chênh nhau chưa tới hai tuổi, được hai người lớn ôm trong lòng, đang dỗ dành nhau đầy nghiêm túc, tất cả mọi người đều không nhịn được che miệng cười.

"Được rồi, mọi người vào trong rồi nói chuyện. Đứng ở cửa còn ra thể thống gì? Trong hai ngày nay, chúng ta đã dọn dẹp tiểu viện này sạch sẽ rồi, mọi người xem có thích không?" Vẫn là Từ nhị phu nhân mở miệng nói, lại tránh sang nhường đường cho mọi người vào trong viện.

Hoàng hậu nói với Diệp Li hơi lo lắng: "Vương phi, chúng ta ở trong Định Vương phủ, có phải..." Rốt cuộc thân phận của các nàng không giống, nếu chỉ bị người ta phát hiện trong Li Thành thì còn dễ nói, nhưng nếu bị người ta phát hiện các nàng đang ở trong Định Vương phủ, chỉ sợ sẽ liên lụy đến danh dự của Định Vương phủ. Diệp Li mỉm cười vỗ vỗ tay tỷ, nói: "Mọi người cứ yên tâm ở đây. Không chỉ có hai người, mà cả Vô Ưu gần đây cũng về ở trong Vương phủ. Chỉ sợ mấy ngày nữa, trong Li Thành cũng sẽ không yên ổn, ở trong Định Vương phủ chắc chắn vẫn an toàn hơn."

Công chúa Trường Nhạc cũng gật đầu nói: "Mẹ, Thiên Hương tỷ tỷ, Vương phi nói đúng đó. Hai ngày nữa, hai vị sư phụ cũng sẽ quay về Vương phủ. Mấy ngày nay, trong Li Thành xuất hiện rất nhiều người lạ, ngay cả y quán của hai vị sư phụ cũng có mấy nhóm người đi vào." Nghe con gái nói vậy, Hoàng hậu và Hoa Thiên Hương lúc này mới đồng ý.

Đoàn người đi vào khách sảnh, quả nhiên, các món đồ trưng bày trong sảnh cũng đã được thay mới, hơn nữa rất nhiều món có phong cách Sở Kinh, có thể thấy đã được bố trí hết sức dụng tâm. Khách và chủ ngồi xuống, nha đầu dâng nước trà lên rồi lui ra. Lúc này, Diệp Li mới nói: "Mặc dù mọi người ở trong Định Vương phủ, nhưng nếu thiếu thứ gì chỉ cần phái người đến nói một tiếng với tổng quản là được, cứ xem đây như nhà mình." 

Từ nhị phu nhân cũng cười nói: "Li nhi nói rất đúng, trong ngày thường rảnh rỗi, nếu không ngại, cũng có thể đến nhà chúng ta ngồi một chút, hoặc đi ra ngoài dạo một chút cũng được."

Từ đại phu nhân và Hoàng hậu không quen biết, nhưng Từ nhị phu nhân lại rất thân thiết với Hoàng hậu. Hôm nay gặp lại, trên mặt cũng không có bất kỳ sự không tự nhiên nào, thật sự giống như Diệp Li chỉ mang về hai người bạn cũ từ Sở Kinh vậy. Nhưng khi ánh mắt Từ đại phu nhân rơi lên người Hoa Thiên Hương đang ôn chuyện với Tần Tranh cũng sáng lên, nhìn Diệp Li như thử hỏi thăm.

Trong lòng Diệp Li không khỏi cười thầm, lén gật đầu. Đương nhiên, nàng hiểu suy nghĩ của nhị cữu mẫu, mấy năm nay, hai vị cữu mẫu đã gần như hao hết tâm tư vì hôn sự của mấy biểu ca. Nhưng hết lần này tới lần khác, vốn chính bản thân Tây Bắc không thể phồn hoa, danh môn thế gia mọc san sát như rừng như ở Sở Kinh, nên muốn chọn ra mấy khuê tú đại gia hạng nhất đã hơi khó khăn. Hơn nữa, mấy vị biểu ca này đều nói không muốn thành hôn, nói thế nào cũng không nghe. Nhị cữu mẫu thì còn đỡ, ít nhất, Nhị biểu ca đã lập gia đình. Nhưng đại cữu mẫu thì gấp đến không nhịn được nữa, hôm nay thật vất vả mới thấy được Hoa Thiên Hương, tất nhiên là hai mắt tỏa sáng. Cho dù là ở trong kinh thành trước kia, Hoa Thiên Hương cũng là khuê tú danh môn số một số hai, chỉ là đã qua nhiều năm như vậy, dù Hoa Thiên Hương vẫn chải kiểu tóc cô nương, nhưng Từ đại phu nhân cũng không dám xác định, rốt cuộc nàng ấy đã có hôn phối hoặc hôn ước chưa?

Nhận được câu trả lời khẳng định của Diệp Li, ánh mắt Từ đại phu nhân nhìn Hoa Thiên Hương càng nóng lên. Bị ánh mắt nóng như lửa nhìn chằm chằm như vậy, Hoa Thiên Hương cũng quay đầu nhìn mọi người hơi mờ mịt. Hoàng hậu liền hiểu suy nghĩ của Từ đại phu nhân, mỉm cười nhưng không nói gì thêm. Đương nhiên, Từ gia là gia đình tốt vô cùng, trong mấy năm nay, Thiên Hương cũng đã chịu đủ cực khổ, nếu có thể thành chuyện vui thì đương nhiên tốt vô cùng, cũng là vận khí của Thiên Hương.

Sắp xếp Hoa Thiên Hương và Hoàng hậu xong, Diệp Li suy nghĩ một chút, rồi vẫn đi đến thư phòng.

Trong thư phòng, Mặc Tu Nghiêu đang chúi đầu vào một đống sổ sách và tài liệu cao ngất, hạ bút như nước chảy mây trôi, nhưng thần sắc trên mặt lại còn khó coi hơn bị giẫm phải phân. Ngồi gần đó chính là Phượng Chi Dao bị Mặc Tu Nghiêu kéo tới cùng chịu khổ. Sắc mặt Phượng Chi Dao xanh mét, lén liếc Mặc Tu Nghiêu đang ngồi sau bàn một cái, rồi lại nhìn Từ Thanh Trần đang ngồi đọc một quyển du ký đầy thong dong nhàn nhã ở trước cửa sổ, đành bất đắc dĩ vùi đầu vào đống tài liệu. Hai vị này, một vị so với một vị cũng không phải người mà hắn dám trách, vẫn ngoan ngoãn cúi đầu làm việc thôi.

Từ Thanh Trần để sách xuống, ngẩng đầu nhìn ra cửa, mỉm cười nói: "Sao Li nhi không nghỉ ngơi cho khỏe? Lúc này tới đây làm gì?"

Diệp Li bưng bình trà mới pha đi vào, nhìn sắc mặt xanh mét của Mặc Tu Nghiêu và nụ cười mỉm như có như không của Từ Thanh Trần một chút, rồi cười nói: "Ta mang chút trà bánh tới, mấy ngày nay, Đại ca đã cực khổ rồi. Còn rất nhiều việc sao?" 

Từ Thanh Trần bưng một tách trà ngon mà Diệp Li mới châm lên, thở dài nói một cách đầy bất đắc dĩ: "Quả nhiên, con gái gả đi như nước hắt ra ngoài mà..."

Diệp Li bất đắc dĩ, rót cho Mặc Tu Nghiêu và Phượng Chi Dao mỗi người một tách trà. Mặc Tu Nghiêu nâng tách trà lên, uống một ngụm, mới thở phào nhẹ nhõm, oán giận: "A Li, Đại ca của nàng hành hạ ta... Từ khi ta về đến bây giờ, ngay cả một ngụm nước cũng chưa được uống nữa. Huynh ấy còn muốn ta phải xem xong hết những thứ này trong hôm nay!"

Diệp Li nhìn chồng sổ sách còn cao hơn cả đầu Mặc Tu Nghiêu, nhưng chỉ có thể cho hắn một ánh mắt đồng tình.

Từ Thanh Trần phủi phủi vạt áo không dính chút tro bụi nào đầy nhàn nhã ung dung, cười lạnh nói: "Là ta hành hạ Vương gia ngài sao? Vậy thì ngài hành hạ những người làm trâu làm ngựa như chúng ta gọi là gì? Những thứ này đều là phân tích các chiến báo thu thập được ở biên cảnh và sổ sách quân chính dân vụ, bao gồm cả thu nhập tài chính của cả Tây Bắc trong thời gian Vương gia ngài không có ở đây. Những thứ này đều hao tốn công sức bận rộn của chúng ta trong hai tháng, chỉ làm phiền Vương gia ngài bỏ ra nửa ngày để xem qua mà thôi. Rất quá đáng sao?"

Ai dám muốn huynh làm trâu làm ngựa thì đúng là điên rồi! Mặc Tu Nghiêu yên lặng oán thầm dưới đáy lòng. Hắn tuyệt đối không thừa nhận mình đã để cho Từ Thanh Trần làm trâu làm ngựa, hắn chỉ biết cách dùng người mà thôi. Rõ ràng những thứ quỷ quái này, huynh chỉ cần nói mấy câu là đã có thể nói rõ rồi, có cần thiết bắt ta phải tìm đáp án trong cái đống sổ sách và tài liệu cao ngất này không? Cho dù có cần thiết, thì huynh có cần thiết ngay cả miếng nước mà cũng không cho uống không? Hạ nhân hầu hạ trong thư phòng đã xin phép nghỉ bệnh hết rồi? Cái lý do ngu ngốc này thật sự do công tử Thanh Trần huynh nghĩ ra sao?

"Thật sự không thể để đến ngày mai xem sao?" Mặc Tu Nghiêu hỏi mà không ôm chút hy vọng nào.

Từ Thanh Trần cười thật chân thành, nói: "Đương nhiên có thể, dù sao bắt đầu từ ngày mai, những chuyện này cũng cần Vương gia ngài xử lý. Có điều... Tại hạ nhớ là, ngày mai, còn có một vài chuyện khác cũng cần Vương gia xem. Ngài có muốn chuẩn bị để tới ngày mai không? Trong những chuyện này còn liên quan đến một chút quân tình của Tây Lăng và Bắc Nhung, thật sự... có thể sao?"

Dĩ nhiên không thể! Mặc Tu Nghiêu ôm hận cắn răng. Trước đây đồng ý để Từ Thanh Trần tổng quản lý tất cả sự vụ của Tây Bắc tuyệt đối là quyết định sai lầm. Sao hắn lại cho rằng cậu anh vợ này dễ đối phó hơn cậu cả chứ? Sao hắn lại cho rằng cậu anh vợ này tốt hơn chứ? Sao hắn lại cho rằng con trai tương đối trẻ tuổi có thể để cho hắn sai sử nhiều thêm mấy năm chứ? Ít nhất, Hồng Vũ tiên sinh tuyệt đối sẽ không ác liệt như nam nhân nhẹ nhàng như trích tiên trước mắt này!

Ngồi bên cạnh, Phượng Chi Dao nhìn Mặc Tu Nghiêu đầy đồng tình. Vương gia, có một ông anh vợ như vậy, chính là báo ứng mà ngươi đã nô dịch đám thuộc hạ lương thiện chúng ta nhiều năm như vậy, đúng không?

"Phượng Tam công tử, tại hạ nghe nói ngươi đã gây nên một chuyện lớn kinh thiên động địa ở kinh thành, đúng không?" Giải quyết Mặc Tu Nghiêu xong, Từ Thanh Trần quay đầu mỉm cười nhìn Phượng Chi Dao đang hữu khí vô lực nằm dài trên bàn.

Sắc mặt Phượng Chi Dao cứng đờ, đành phải đau khổ cười làm lành. Nếu hắn chỉ có một mình, thì như vậy, hắn sẽ không cho rằng mình đã làm sai, nhưng lần này lại làm liên lụy đến cả Phượng gia, thậm chí còn có thể liên lụy đến cả Định Vương phủ nữa. Từ Thanh Trần nhìn Phượng Chi Dao một chút, rồi nói một cách thản nhiên: "Làm rất tốt."

Vốn cho rằng sẽ bị công tử Thanh Trần khiển trách, suýt chút nữa, cái cằm của Phượng Chi Dao đã rớt xuống bàn, tận mắt hắn đã thấy công tử Thanh Trần đối xử với Vương gia như thế nào, nên đương nhiên cũng không dám hy vọng công tử Thanh Trần đang tức giận ngập trời sẽ thả cho mình một con ngựa. Mặc Tu Nghiêu lại càng bất mãn vạn phần, "Hắn ta làm tốt chỗ nào?"

Từ Thanh Trần lạnh nhạt nói: "Kết quả rất tốt." Không chỉ khiến cho Tân hoàng Đại Sở mất đi sự phù trợ của Phượng gia, làm cho triều đình Đại Sở càng rối loạn hơn, mà còn mang về một Phượng Hoài Đình có thể tự mình đảm đương một phía trong lĩnh vực buôn bán nữa, quả nhiên, cái kết quả này rất tốt. Mặc Tu Nghiêu chán nản, chẳng lẽ cái kết quả rất tốt này không phải là Bản vương cố gắng mới có sao? Chỉ bằng một mình Phượng Tam có thể có kết quả như thế sao? Tại sao lần nào bị mắng luôn là hắn, mà cái kẻ gây tai họa Phượng Chi Dao lại còn được khen ngợi chứ? Công bằng ở đâu? Thiên lý ở đâu?

"A Li, Đại ca của nàng ức hiếp ta!" Mặc Tu Nghiêu vươn tay ôm vòng eo của Diệp Li, ai oán.

Diệp Li vỗ vỗ vai hắn đầy thương hại, tỏ vẻ, Đại ca muốn ức hiếp chàng, ta cũng không có biện pháp gì. Ta cũng không dám đối nghịch với Đại ca à.

Từ Thanh Trần quay đầu liếc mắt nhìn cái người đang ôm Diệp Li làm nũng một cái, "Nếu Vương gia còn muốn ăn tối, thì tốt nhất đừng kéo dài thời gian nữa. Những công văn trên bàn này đều đang chờ chỉ thị của Vương gia đó." Mặc Tu Nghiêu oán niệm một tiếng, rồi buông Diệp Li ra, cầm lấy hồ sơ lật xem: Từ Thanh Trần, huynh bới móc Bản vương khắp nơi như vậy thật sự không phải vì không có vợ để thương yêu, thân mật như Bản vương chứ?

Trong thư phòng yên tĩnh một lát, nhìn Mặc Tu Nghiêu đang nhìn mình đầy tội nghiệp, Diệp Li cũng không khỏi mềm lòng, đành ngồi xuống phụ hắn xem chồng sổ sách cao ngất kia.

"Cái gì? Rốt cuộc Lôi Chấn Đình muốn làm gì?" Phượng Chi Dao ngồi bên cạnh giơ sổ con trong tay lên, hỏi, "Mới trong vòng một tháng ngắn ngủi, mà lão ta đã tăng thêm mấy chục vạn binh mã đến biên cảnh, như vậy, binh mã ở biên cảnh Tây Lăng đã lên đến hơn sáu mươi vạn. Đừng nói lão ta muốn khai chiến với chúng ta đó?"

Mặc Tu Nghiêu nghiêng đầu, sờ sờ cằm, nói: "Không phải, Lôi Chấn Đình không phải là người làm việc không có suy nghĩ như vậy. Huống chi, nếu khai chiến với Tây Bắc, thì lão ta cũng nên ra tay lúc Bản vương và A Li không có ở đây, mà không kéo dài tới hiện tại." 

Phượng Chi Dao không hiểu: "Vậy lão ta muốn làm gì? Nhàn rỗi không có chuyện gì khiêu khích chúng ta một chút sao?"

Diệp Li suy nghĩ một lát, rồi nói: "Không muốn khai chiến với chúng ta thì chính là muốn khai chiến với người khác. Quân đội chính là chuyện lớn của một quốc gia. Lôi Chấn Đình sẽ không tùy tiện điều động mấy chục vạn binh mã chỉ vì muốn đùa giỡn chúng ta. Có điều... Lúc trước cho rằng lão ta sẽ tấn công Nam Chiếu, lại không nghĩ tới, lão ta lại rút về." Từ Thanh Trần cũng hơi tiếc nuối, nhưng cũng hơi thoải mái, nói: "Lần này đúng là ta tính sai, Nam Cương an phận ở một góc. Vùng biên cảnh giáp với Tây Lăng lại càng hiểm trở, trong đa số trường hợp, thì Nam Chiếu đều không thể tạo thành lực uy hiếp có hiệu quả với Tây Lăng. Cũng như vậy, Tây Lăng muốn đoạt được Nam Chiếu thì cũng phải hao tốn rất nhiều khí lực. Lôi Chấn Đình luôn luôn kiêng kỵ chúng ta, nên chuyện tạm thời bỏ qua Nam Chiếu là rất dễ hiểu."

Mặc Tu Nghiêu xoay người nhìn bản đồ treo trên tường, nói: "Hay lão ta đang muốn tấn công Đại Sở."

Phượng Chi Dao cười nói: "Điều này cũng có khả năng, dù sao, so với Tây Bắc bị xem là cằn cỗi của chúng ta, thì Giang Nam và Sở Kinh của Đại Sở mới thật sự là vùng đất phồn thịnh. Hiện tại, Tân hoàng Đại Sở mới đăng cơ, lại đang phải giao chiến với Bắc Cảnh, ở phương Bắc còn có Bắc Nhung đang nhìn chằm chằm. Nếu lão ta không muốn chia một chén canh thì mới là lạ. Cho nên... Mấy chục vạn đại quân ở biên cảnh này chính là chuẩn bị đề phòng chúng ta xuất binh trợ giúp Đại Sở sao? Thật sự xem trọng Mặc gia quân quá mà, chỉ sợ, binh lực tấn công Đại Sở chân chính của lão ta cũng không nhiều như vậy đi?"

Từ Thanh Trần bình tĩnh nhìn Mặc Tu Nghiêu, "Vương gia có kế hoạch gì không?"

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhìn nam tử mặc áo trắng đang ngồi ung dung ở trước mặt đầy khó hiểu. Từ Thanh Trần mỉm cười nói: "Một khi Tây Lăng tấn công Sở Kinh, chắc chắn Bắc Nhung ở phía bắc cũng sẽ nhân cơ hội thừa cơ hôi của theo. Vương gia là tính ra tay cứu giúp hay bỏ mặc?"

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: "Ra tay cứu giúp thì sao? Mà bỏ mặc thì sao?"

"Ra tay cứu giúp, thì liền chứng tỏ Vương gia thừa nhận ý chỉ trước khi lâm chung của Mặc Cảnh Kỳ. Mặc gia quân vẫn là quân thủ vệ của Đại Sở, Định Vương phủ vẫn là thần tử của Đại Sở, mà Tây Bắc vẫn là lãnh thổ của Đại Sở. Bỏ mặc, thì trong khoảng thời gian ngắn, Tây Bắc cũng sẽ không ai dám chủ động khiêu khích, nhưng một khi Đại Sở bị thâu tóm, thì Tây Bắc sẽ bị Tây Lăng và Bắc Nhung vây kín, đến lúc đó..." Giọng nói của Từ Thanh Trần bình thản không có chút gợn sóng nào, giống như bây giờ hắn không phải đang nói đến chuyện lớn liên quan đến vận mệnh của Tây Bắc và Mặc gia quân, mà đang nói sáng mai ăn cái gì vậy.

Mặc Tu Nghiêu chống đầu đánh giá Từ Thanh Trần một lúc lâu, mới quay đầu lại khẽ mỉm cười với Diệp Li, rồi mở miệng nói: "Cả hai phương án, Bản vương đều không chọn."

Từ Thanh Trần nhướng mày, Mặc Tu Nghiêu cười một tiếng đầy lạnh lùng, bút lông trong tay bay ra, "Sưu" một tiếng, liền cắm thẳng vào trên bản đồ trên tường. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, bút lông cắm sâu vào tường khoảng hai phân, vị trí mà nó cắm vào chính là vị trí của Đô thành và Lộ thành Tây Lăng trên bản đồ. Chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu nói một cách thản nhiên: "Bản vương chọn... Tấn công Tây Lăng!"

Ánh mắt Phượng Chi Dao sáng lên, ánh mắt nhìn vị trí dưới cái cán bút đang cắm chặt trên bản đồ chằm chằm, giống như cây bút lông sói nho nhỏ kia chính là một thanh lợi kiếm đang thật sự chẻ đôi Đô thành Tây Lăng.

"Tấn công... Tây Lăng? Vương gia nói thật sao?" Giọng nói của Phượng Chi Dao còn mang theo một chút rung động, nghe cũng biết là đã hưng phấn sắp điên lên rồi.

"Chẳng lẽ Bản vương còn có thể nói đùa sao?" Mặc Tu Nghiêu cười nói. Ánh mắt Phượng Chi Dao càng sáng hơn, Mặc gia quân đã ngủ đông nhiều năm, cuối cùng đã tới lúc lộ ra mũi nhọn rồi. Đội quân hùng mạnh, tinh nhuệ nhất Đại Sở này, thật ra, mục đích khi thành lập chính là để thống nhất thiên hạ. Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân kéo đến dồn dập, mà từ xưa đến nay, nguyện vọng này vẫn không thể đạt thành. Đảo mắt đã đi qua gần hai trăm năm, mũi nhọn và vinh quang của Mặc gia quân đã bị mài gần hết. Hiện tại, rốt cuộc, bọn họ đã chờ được...

"Nếu đã như vậy..." Từ Thanh Trần cười khẽ một tiếng, tiếng cười réo rắt mà bình tĩnh, "Vương gia chuẩn bị xong chưa?"

"Nếu Bản vương chưa chuẩn bị xong, thì chẳng phải ba mươi vạn binh mã mà công tử Thanh Trần đưa đến biên cảnh kia sẽ uổng phí sao?" Mặc Tu Nghiêu cười vang nói. 

Bị Mặc Tu Nghiêu nói rõ sự bố trí của mình ra, Từ Thanh Trần cũng không để ý, chỉ mỉm cười nói: "Nếu đã như vậy, thì xin cung chúc Vương gia vừa mở đầu đã lấy được thắng lợi."

Trong thư phòng vốn yên tĩnh, nhìn như đang tán gẫu, nhưng thật sự chính là thế cục trong tương lai của cả thiên hạ. Diệp Li ngồi bên cạnh mỉm cười, thiên hạ... Đại loạn kéo tới. Thân là một người vợ, nàng sẽ vĩnh viễn theo bên người hắn. Thân là Định Vương phi, nàng sẽ đích thân tham dự vào trận chiến tranh giành thiên hạ này.


Bình Luận

0 Thảo luận