Diệp Li cùng Diệp Trân tới viện của Diệp Oánh thì thấy nàng đang cùng Vương thị chọn lựa mấy món trang sức đặt trên bàn. Nhìn thấy hai người nắm tay cùng tới, Diệp Oánh thoáng kinh ngạc, song rất nhanh đã thu lại cảm xúc, mỉm cười đứng dậy nghênh đón: “Đại tỷ, tam tỷ, hai người cùng nhau đến sao?”
Diệp Trân cười đáp: “Nghe nói tứ muội bận rộn, ta liền sang chỗ tam muội ngồi một lát. Vừa khéo tam muội cũng muốn tới, nên chúng ta cùng đi.”
Diệp Oánh khẽ cười, giọng ngọt ngào: “Đại tỷ nói gì vậy, Oánh Nhi có thể bận chuyện gì chứ? Mời hai tỷ ngồi.”
Diệp Li theo sau, ánh mắt thoáng nhướng lên đầy hứng thú. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Diệp Oánh thật sự thu liễm kiêu ngạo, nói năng ôn hòa với các tỷ muội trong nhà. Đặc biệt, Diệp Oánh vốn luôn khinh thường những muội muội xuất thân thứ thiếp, nay lại đổi khác hẳn. Xem ra thủ đoạn của lão phu nhân quả nhiên không thể xem thường - chỉ trong thời gian ngắn mà đã khiến nàng thay đổi nhiều như thế.
Trước sự tiếp đãi nhiệt tình bất ngờ này, Diệp Trân cũng có chút bối rối. Nàng liếc nhìn Diệp Oánh vài lần, rồi để mặc cho muội kéo ngồi xuống. Sau đó hướng về Vương thị hành lễ: “Gặp qua mẫu thân.”
“Phu nhân.” - Diệp Li lạnh nhạt cúi đầu hành lễ.
Vương thị liếc nhìn dáng vẻ thản nhiên, ung dung của Diệp Li mà trong lòng âm thầm cắn răng. Dù đã làm chính thất nhiều năm, song Diệp Li chưa từng một lần gọi nàng một tiếng mẫu thân. Dĩ nhiên Vương thị cũng chẳng mong con gái của Từ thị sẽ thân mật với mình, nhưng xét cho cùng, trong phủ chỉ có Diệp Li là đích nữ chân chính. Cái danh “chủ mẫu” của nàng vì thế mà chẳng bao giờ khiến nàng thấy thật sự yên ổn. Trước kia nàng từng nhiều lần khẽ thổi gió bên tai lão gia, song không hiểu sao, bất luận nàng nói thế nào, lão gia cũng chưa bao giờ ép buộc Diệp Li thay đổi cách xưng hô ấy.
Lúc này, Diệp Oánh khẽ kéo tay Vương thị làm nũng: “Nương, để Oánh Nhi trò chuyện cùng đại tỷ và tam tỷ một lát. Ngài còn bận thì cứ đi trước đi.”
Vương thị nghe vậy, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của con gái mà lòng lập tức vui vẻ hơn. Dù sao, hiện giờ nàng mới là người thắng cuộc - một nữ nhi làm nương nương trong cung, một nữ nhi làm Lê Vương đích phi, còn con trai tương lai sẽ là người thừa kế Diệp gia. Còn Từ thị thì đã sớm qua đời, con gái bà ta chỉ có thể gả cho một vị vương gia tàn tật, dưỡng nữ thì chỉ được làm thiếp cho người khác. Nghĩ đến đây, Vương thị mỉm cười kiêu ngạo: “Được rồi, các con cứ nói chuyện đi. Ta còn ít việc phải chuẩn bị, đi trước đây.”
Ba tỷ muội tiễn Vương thị ra ngoài, rồi Diệp Oánh liền kéo hai người ngồi xuống, ánh mắt mang vài phần áy náy: “Đại tỷ, tam tỷ, trước kia Oánh Nhi nông cạn, nhiều lần thất lễ với hai người, mong hai tỷ lượng thứ, đừng trách tội muội.”
Diệp Trân thoáng nhìn sang Diệp Li, rồi mỉm cười nói: “Tứ muội nói quá lời rồi, tỷ muội một nhà thì có gì mà trách tội. Sau này, đại tỷ còn phải nhờ tứ muội nhiều đấy.”
Diệp Oánh nghe vậy, nụ cười càng thêm dịu dàng: “Tổ mẫu cũng nói như thế, chúng ta đều là tỷ muội một nhà, phải giúp đỡ lẫn nhau mới đúng. Đại tỷ chớ nên khách khí.”
Diệp Li ngồi bên cạnh, yên lặng nghe hai người đối thoại, trong lòng đã đại khái hiểu được lão phu nhân hẳn đã nói điều gì với Diệp Oánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=37]
Nàng không khỏi kinh ngạc vì tứ muội thật sự nghe lời giáo huấn ấy, song trong lòng vẫn giữ chút hoài nghi. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời - dù có bị dạy dỗ, Diệp Oánh cũng chẳng thể thay đổi triệt để trong thời gian ngắn thế này. Xem ra mấy ngày gần đây trong phủ hẳn đã xảy ra chuyện gì đó mà nàng chưa biết.
Đêm xuống, Thượng Thư phủ vốn nên yên tĩnh lại sáng đèn suốt đêm - dù sao ngày mai cũng là hôn lễ của Tứ tiểu thư, đại hỷ sự của cả phủ. Ngay cả tiểu nha hoàn ở Thanh Dật Hiên cũng mang vẻ hưng phấn: chỉ cần tứ tiểu thư gả vào Lê Vương phủ, toàn bộ hạ nhân đều được thưởng hậu.
Diệp Li sai lui nha đầu, như thường lệ ngồi đọc sách dưới đèn. Thi thoảng nàng cầm bút viết vài hàng, rồi lại ngẩng đầu xoa xoa mi tâm vì mỏi mệt. Ngoài viện, tiếng ồn ào dần xa, căn phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hoa đèn nổ tí tách. Dưới ánh đèn nhạt, đôi mắt nàng dần khép lại, mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Một lát sau, bóng đen khẽ lướt qua cửa sổ Thanh Dật Hiên. Hắn di chuyển vô cùng quen thuộc, dễ dàng tránh khỏi lính canh, rồi vượt qua tường viện biến mất trong đêm. Khi bình minh chưa kịp lên, trong phòng chỉ còn lại quyển sách mở dang dở rơi trên án thư.
Ngoại ô kinh thành.
Trong rừng âm u, một thân ảnh mặc hắc y đang khiêng vật gì đó dài dài trên vai, xuyên qua các tán cây rậm rạp. Khi đến gần một bóng người cao lớn đứng chờ sẵn, hắn mới dừng bước.
“Ngươi đến chậm.” - Người đứng trong bóng tối trầm giọng nói.
“Không, là ngươi đến sớm.” - Hắc y nhân cười nhạt, giọng lười biếng, mang vài phần trêu chọc. “Nghe nói Tứ tiểu thư Diệp gia là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Không ngờ ngươi lại chẳng hứng thú với nàng, mà lại bỏ tiền đi trộm Tam tiểu thư vô tài vô mạo này. Hay là… thật ra Tam tiểu thư mới là tuyệt sắc chân chính? Lúc nãy gấp quá chưa nhìn kỹ, giờ nhìn lại, quả nhiên cũng không tồi.”
Nói rồi hắn đặt người trên vai xuống đất, bàn tay lật nhẹ mấy sợi tóc trên mặt người hôn mê.
“Đủ rồi! Ngươi có thể đi.” - Giọng nói của nam tử trong bóng tối lạnh lùng, mang theo chút tức giận.
Hắc y nhân nhún vai, cười khẽ: “Đã vậy thì chúc ngươi may mắn.”
Nói dứt lời, hắn xoay người, thoắt cái đã biến mất vào bóng rừng. Người trong bóng tối chậm rãi bước ra. Ánh trăng mờ chiếu lên gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo của hắn, trong mắt ánh lên vẻ dữ tợn. Hắn nhìn người con gái ngất dưới đất, lạnh giọng nói: “Diệp Li, đừng trách bản vương tàn nhẫn. Muốn trách thì trách số ngươi không tốt. Dù bản vương không cần, cũng không thể để Mặc Tu Nghiêu có được ngươi!”
Hắn cúi xuống định kéo nàng dậy, song ngón tay vừa chạm vào cổ áo liền cảm thấy tê rần, mắt tối sầm, ngã gục xuống đất. Thiếu nữ vốn đang hôn mê liền mở mắt, ánh nhìn trong trẻo mà lạnh nhạt. Nàng thản nhiên đẩy tên đó đổ xuống sang một bên, mặc cho tiếng “phanh” va chạm vang lên, cũng chẳng buồn để ý.
Diệp Li thong thả chỉnh lại y phục, rồi nhìn nam tử đang hôn mê, ánh mắt lộ rõ vài phần thất vọng. Khi vừa ngửi thấy hương lạ trong phòng, nàng đã đoán có người hạ thủ, chỉ không ngờ kẻ đó lại là Mặc Cảnh Lê - mà nguyên nhân thì ngu ngốc đến khó tin.
Nàng quanh hắn một vòng, khẽ nhíu mày: xem ra vị Lê Vương điện hạ này đúng là đầu óc có vấn đề. Nghĩ mãi cũng chẳng ra lý do, Diệp Li đành thở dài, rút từ tay áo ra một sợi tơ mảnh, nhanh nhẹn trói chặt hắn lại.
Trông thấy “thành quả” của mình, nàng hài lòng gật đầu. Sợi tơ này tuy mảnh nhưng cực kỳ dẻo dai, người thường tuyệt đối không thể phá nổi, trừ phi Mặc Cảnh Lê có nội công thâm hậu như trong truyền thuyết. Còn không, chỉ có thể chờ người đến cứu.
“Hy vọng hắn kịp dự hôn lễ ngày mai.” - Diệp Li thầm nghĩ, rồi bình thản đạp nhẹ hắn một cước cho hả giận, xoay người rời đi, men theo trí nhớ tìm đường ra khỏi khu rừng tối.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận