Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 384: Vệ thành thất thủ. Định Vương về

Ngày cập nhật : 2026-04-14 10:29:02

Lại một trận ác chiến kịch liệt. Đến khi trời tối mịt mới miễn cưỡng đánh lui được đại quân Tây Lăng lần nữa. Ngay cả Mộ Dung Thận cũng bị thương nhẹ ở vai. Hai người đứng trên đầu thành, nhìn đại quân Tây Lăng dần rút đi, cuối cùng cũng lộ vẻ mệt mỏi xen lẫn nụ cười khoái chí.

Nụ cười còn chưa tắt, Nam Hầu đã nhíu mày, trầm giọng: “Mộ Dung tướng quân, đêm nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt. Mọi việc để lão phu lo liệu.”

Mấy ngày liên tục khổ chiến, Mộ Dung Thận lại bị thương, nếu không nghỉ ngơi chỉ sợ sẽ ngã quỵ. Mộ Dung Thận cau mày, liếc nhìn đại doanh Tây Lăng xa xa: “Ta chỉ sợ chúng tối nay lại đánh lén.”

Hai ngày qua, thế công của Tây Lăng rõ ràng điên cuồng hơn hẳn. Quân thủ Vệ thành đã liên tục bị đẩy đến cực hạn, chỉ cần thêm vài đợt cường công nữa, chỉ sợ thành không giữ nổi.

Nam Hầu cười nhạt: “Yên tâm. Còn có Bản hầu thức thay ngươi. Đi nghỉ đi’.

Mộ Dung Thận hiểu ý tốt của Nam Hầu, gật đầu: “Vậy làm phiền Hầu gia.”

Nam Hầu chỉ gật đầu, không nói thêm.

Trong đại trướng Tây Lăng, Lôi Đằng Phong vừa băng bó vết thương trên cánh tay vừa cau mày: “Không ngờ Nam Hầu và Mộ Dung Thận vẫn còn sức đánh thế này.”:

Trận hôm nay không chỉ Mộ Dung Thận bị thương, chính Lôi Đằng Phong trong loạn quân cũng lãnh mấy vết nhẹ, nhưng không đáng ngại.

Lôi Chấn Đình không chút ngạc nhiên, lạnh nhạt: “Nam Hầu năm xưa cũng là danh tướng Đại Sở, lập chiến công mà phong hầu. Mộ Dung Thận thời thiếu niên lại là mãnh tướng số một số hai dưới trướng Mặc Lưu Danh. Hai người liên thủ, với năng lực của ngươi, muốn trong thời gian ngắn công phá Vệ thành vốn không dễ.”

Bị phụ thân nói thẳng, Lôi Đằng Phong hơi lúng túng: “Xin phụ vương chỉ giáo.”

Lôi Chấn Đình nhìn con trai, bất đắc dĩ thở dài. Lão chỉ có mỗi Lôi Đằng Phong là con trai độc nhất, nhưng so với Mặc Lưu Danh thì chưa từng dạy dỗ con cái cẩn thận. Lôi Đằng Phong không phải không ưu tú, chỉ là so với Mặc Tu Nghiêu thì còn kém một bậc. Càng vì thế mà trong lòng người ta càng thêm khó chịu. Lôi Đằng Phong cũng không dễ chịu, tuổi tác tương đương Mặc Tu Nghiêu, nhưng người đời hiếm ai đem hắn so sánh với Định Vương. Đơn giản vì hắn… chưa đủ tư cách.

Lôi Chấn Đình nói: “Hiện tại Nam Hầu và Mộ Dung Thận đã sức cùng lực kiệt. Chỉ cần con tăng cường công thành, nhất định có thể chiếm Vệ thành trước khi Mặc Tu Nghiêu kịp về. Chuyện này không cần gấp. Nhưng… con còn muốn chiêu hàng hai người họ?”

Lôi Đằng Phong giật mình cúi đầu: “Nhi tử chỉ cảm thấy hai người ấy là nhân tài hiếm có…”

Lôi Chấn Đình cười khổ, khoát tay: “Phụ vương không phải không cho con thu phục người tài. Chỉ là phải nhìn rõ đối tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=384]

Nam Hầu và Mộ Dung Thận, con ép không nổi đâu.”

Lôi Đằng Phong nhướng mày, lộ vẻ không phục. Lôi Chấn Đình lạnh nhạt tiếp: “Hai người ấy đều là danh tướng bách chiến. Mộ Dung Thận tính tình cao ngạo, muốn hắn quy phục thì phải có thực lực tuyệt đối áp đảo hắn. Hắn vốn là bộ hạ cũ của Mặc Lưu Danh, đối với Mặc gia quân tình cảm sâu đậm. Nay trở lại dưới trướng chỉ càng thêm trung thành. Huống chi con gái độc nhất của hắn đã gả cho Lãnh Hạo Vũ – nhị công tử Lãnh Hoài, người thân tín của Mặc Tu Nghiêu, địa vị chỉ dưới Phượng Chi Dao. Trong tình huống này, con nghĩ hắn sẽ chịu theo con sao? Còn Nam Hầu càng khó đối phó hơn. Tuy những năm gần đây đã ẩn lui, danh tiếng không còn vang dội, nhưng thời trẻ ngạo khí chẳng thua Mộ Dung Thận. Lâm trận phản bội là chuyện tuyệt đối không xảy ra với họ.”

Tay không bị thương của Lôi Đằng Phong nắm chặt. Kỳ thực lời phụ thân nói hắn đều hiểu, chỉ là nghe vào tai lại biến thành một ý khác: năng lực hắn chưa đủ, nên mới không thu phục được người. Nghe phụ thân nói vậy, trong lòng hắn như bị chính cha mình phán một câu “vô dụng”.

Hài nhi vô năng, xin phụ vương thứ tội.

Lôi Chấn Đình nhìn dáng vẻ con trai, chỉ biết thở dài. Một lúc sau mới lên tiếng: “Chuyện này không trách con. Đừng nghĩ nhiều. Hiện tại quan trọng nhất là hạ Vệ thành.”

Lôi Đằng Phong chỉnh đốn tâm tình, gật đầu: “Phụ vương yên tâm, nhi tử biết phải làm thế nào.”

Đêm khuya, trên đầu Vệ thành gió lạnh thấu xương. Binh sĩ Mặc gia quân lặng lẽ đứng nghiêm, kiên định thủ hộ tòa thành nhỏ. Trong bóng tối, một toán áo đen lặng lẽ tiếp cận chân thành, trèo tường mà lên.

Vèo!

Một mũi tên từ chỗ tối bắn ra, tên áo đen đầu tiên ngã gục. Trên đầu thành lửa hiệu lập tức bùng lên, cả tòa thành nhỏ đang yên tĩnh bỗng chốc hỗn loạn. Tiếng chém giết cùng mùi máu tanh nhanh chóng tràn ngập.

Trận đánh lén đêm ấy kéo dài đến gần sáng. Quân thủ thành đã kiệt sức sau mấy ngày khổ chiến, cuối cùng không chống nổi. Cọc gỗ nặng nề đâm vỡ cổng thành. Một phen huyết chiến, song phương đều tổn thất thảm trọng. Khi trời sáng rõ, Nam Hầu rốt cuộc hạ lệnh rút quân khỏi Vệ thành.

Lôi Đằng Phong dẫn binh vào thành, nhìn tàn quân Mặc gia quân tháo chạy, mắt hiện hàn quang, trầm giọng: “Đuổi theo! Ai lấy được thủ cấp Nam Hầu và Mộ Dung Thận, thưởng vạn lượng hoàng kim!”

Thế tử, Vương gia từng phân phó…

Một tướng lãnh do dự khẽ nhắc.

Lôi Đằng Phong ánh mắt như đao: “Hiện tại Bản Thế tử cầm quân! Sau này Bản Thế tử sẽ tự giải thích với phụ vương. Mặc gia quân đang chạy trối chết, quân ta sĩ khí đang thịnh, phải thừa thắng truy kích!”

Nhưng…

Câm miệng! Đây là quân lệnh!

Tướng lãnh bất đắc dĩ chỉ còn cách tuân mệnh.

Lôi Đằng Phong một ngựa dẫn đầu, suất đại quân Tây Lăng lao qua Vệ thành, truy kích tàn quân Mặc gia quân. Chẳng bao lâu sau, Lôi Chấn Đình cũng đến nơi, thấy con trai không có mặt, mặt liền tối sầm: “Thế tử đâu?”

Các tướng nhìn nhau, cuối cùng một người bước ra: “Khởi bẩm Vương gia, Thế tử dẫn quân truy kích Nam Hầu và Mộ Dung Thận.”

Lôi Chấn Đình biến sắc, một chưởng đập mạnh xuống bàn: “Nguy rồi! Bản vương đã dặn nó không được hành động thiếu suy nghĩ!”

Nhưng Thế tử…

Lôi Chấn Đình bất đắc dĩ thở dài. Lôi Đằng Phong là Thế tử Trấn Nam Vương, là người thừa kế duy nhất, các tướng làm sao dám thật sự ngăn cản? Với trí tuệ của Lôi Chấn Đình, chỉ thoáng suy nghĩ đã hiểu nguyên nhân con trai vọng động lần này, chính là vì vài câu khuyên nhủ hôm trước. Chỉ sợ Lôi Đằng Phong không những không nghe lọt, mà còn cho rằng phụ thân xem thường năng lực của mình.

Vương gia, hiện tại phải làm sao?

Lôi Chấn Đình trầm ngâm một lát: “Hữu tướng quân, dẫn năm vạn quân tiếp ứng Thế tử. Nếu Thế tử thắng thì không cần quản. Nếu rơi vào mai phục, lập tức cứu ra.”

“Mạt tướng tuân lệnh!”

Lúc này Lôi Đằng Phong quả nhiên đã rơi vào bẫy.

Trên con đường sơn đạo hẹp dẫn đến Hồng Nhạn quan, mấy vạn quân của hắn bị vây cứng, tiến thoái lưỡng nan. Nam Hầu và Mộ Dung Thận đứng sóng vai trên sườn núi, Mộ Dung Thận cười lạnh nhìn xuống Lôi Đằng Phong đang giận dữ. Hắn nhận lấy cung tên từ binh sĩ bên cạnh, nhắm thẳng Thế tử Tây Lăng, cười nói:

Mất Vệ thành đã đành, nhưng nếu chém được Thế tử Trấn Nam Vương, cũng coi như bù đắp.

Trấn Nam Vương chỉ có mỗi Lôi Đằng Phong là con trai, cháu gái hơn một năm trước cũng đã bị Định Vương giết sạch. Nếu Lôi Đằng Phong chết, với Lôi Chấn Đình chính là đòn trí mạng.

Nam Hầu đưa tay ngăn lại: “Không được. Giết Lôi Đằng Phong lúc này, Lôi Chấn Đình sẽ nổi điên.”

“Thì đã sao?”

“Ngươi quên trong Vệ thành còn hơn mười vạn bách tính thường dân? Lôi Chấn Đình tuy không tàn sát bừa bãi như Bắc Nhung, nhưng không có nghĩa hắn sẽ không làm. Nỗi đau mất con đủ khiến hắn điên cuồng. Hơn nữa, giết Lôi Đằng Phong bây giờ chỉ khiến chúng ta phải đối mặt trực tiếp với Lôi Chấn Đình sớm hơn, e là thua còn nhanh hơn.”

Ý của Nam Hầu là…

Địa hình nơi đây dễ thủ khó công. Chúng ta vây hắn lại, khiến Lôi Chấn Đình ném chuột vỡ đồ, vừa hay kéo dài thêm vài ngày.

Đúng là thượng sách.

“Nam Hầu, Mộ Dung Thận! Ra đây nói chuyện!” Bị vây cứng trong sơn đạo, Lôi Đằng Phong trầm giọng quát lớn.

Mộ Dung Thận cười vang: “Thế tử Trấn Nam Vương, không ngờ chúng ta gặp lại nhanh thế.”

Lôi Đằng Phong ngẩng đầu nhìn hai người cư cao lâm hạ, trầm giọng: “Muốn chém muốn giết tùy các ngươi!”

Mộ Dung Thận khinh thường hừ một tiếng, cười nói: “Có chút khí phách. Trấn Nam Vương cả đời lãnh tĩnh khôn khéo, không ngờ lại sinh ra một nhi tử nhiệt huyết thế này. Hôm qua Thế tử còn khuyên Bản tướng cùng Nam Hầu quy hàng Tây Lăng cơ mà? Giờ thì sao… Thế tử có muốn cân nhắc đầu hàng Định Vương phủ chúng ta không?”

Nam Hầu mỉm cười hòa nhã:

“Lôi Thế tử, lời ngày hôm qua của ngươi… đối với Bản hầu và Mộ Dung tướng quân mà nói chẳng khác gì nhục nhã. Nếu biết rõ là chuyện không thể, hà tất phải nói ra?”

Lôi Đằng Phong im lặng. Mộ Dung Thận cười tiếp:

“Chẳng phải Thế tử tự tin sẽ đánh bại chúng ta sao? Ai ngờ phong thủy xoay vần, hôm nay chính mình lại rơi vào cảnh mệt mỏi bị vây. Đáng tiếc… Trấn Nam Vương anh hùng một đời, lại sinh ra một nhi tử ngu ngốc đến thế.”

Sắc mặt Lôi Đằng Phong trắng bệch. Kỳ thực lấy tài năng của hắn tuyệt đối không thể gọi là ngu ngốc. Chỉ là trên đời này núi cao còn có núi cao hơn. Hắn lớn lên dưới hào quang của phụ thân, mãi bị che khuất. Lời vô tâm của Mộ Dung Thận lại chính là điều hắn không thể chấp nhận nhất.

Chỉ thấy mặt hắn lúc trắng lúc xanh, hồi lâu mới nghiến răng: “Mộ Dung Thận, ngươi dám nhục nhã Bản Thế tử!”

Hắn cười thảm: “Mộ Dung tướng quân nói đúng. Phụ vương anh minh một đời… chỉ có ta đây là nhi tử ngu ngốc. Quả nhiên làm mất thể diện phụ vương… Bản Thế tử binh bại đến mức này, còn mặt mũi nào nhìn tướng sĩ Tây Lăng…”

Nói đoạn, giơ trường kiếm lên định tự vẫn.

Này…

Mộ Dung Thận cũng sửng sốt, không ngờ một câu tùy tiện của mình lại khiến Lôi Đằng Phong sinh lòng muốn chết. Thế tử Trấn Nam Vương yếu đuối đến vậy sao? Lãnh Hạo Vũ từ nhỏ bị mắng quần áo lụa là, đồ ngu, kẻ ăn chơi trác táng vẫn cứ vui vẻ sống tiếp.

Phanh!

Thi vệ bên cạnh kinh hãi vội vung kiếm gạt trường kiếm của Lôi Đằng Phong, quát:

“Thế tử! Mộ Dung Thận chỉ nói bậy, ngài sao phải để tâm! Ngài dễ dàng tự vẫn như vậy, làm sao đối mặt Vương gia? Ngài là người thừa kế duy nhất của Trấn Nam Vương phủ!”

Lôi Đằng Phong định thần, nhìn trường kiếm trong tay, trong lòng lạnh buốt. Thì ra vừa rồi chỉ là nhất thời bi thương vọng động. Lúc này tỉnh táo lại, hắn chỉ thấy sợ hãi chính mình.

Mộ Dung Thận thấy hắn không việc gì, thở phào, cười lạnh: “Bản tướng quân giờ mới biết, thì ra Thế tử Trấn Nam Vương chỉ biết trốn tránh thất bại bằng cái chết?”

Lôi Đằng Phong bị nhục, lập tức tỉnh táo hẳn, trầm giọng: “Đa tạ Mộ Dung tướng quân dạy bảo. Bản Thế tử nhất thời mê muội. Lần này là Bản Thế tử thua, nhưng sẽ không có lần sau. Nếu hôm nay còn sống rời khỏi đây, nhất định báo thù này!”

Mộ Dung Thận nhìn vẻ kiên định của hắn phía dưới, cười: “Tiểu tử này cũng thú vị.”

Nam Hầu vuốt râu: “Được phụ thân che chở quá kỹ. Trải qua lần này mà còn sống, sau này chắc chắn tiến bộ vượt bậc.”

Không bao lâu, Hữu tướng quân dẫn viện quân Tây Lăng tới. Song phương lại đại chiến một trận. Mặc dù Mặc gia quân mỏi mệt, nhưng ỷ địa hình hiểm trở, vẫn cầm cự được một ngày một đêm trong sơn đạo hẹp. Sáng ngày thứ hai, Lôi Đằng Phong thương tích đầy mình mới xông ra vòng vây, hội hợp với viện quân Tây Lăng. Đúng lúc hắn chuẩn bị phản công, viện quân Mặc gia quân cũng đã tới nơi.

Viện quân không đông, chỉ vẻn vẹn bốn năm người. Dẫn đầu là hai bóng áo trắng – Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li sóng vai. Trên lưng ngựa Mặc Tu Nghiêu còn có Mặc Tiểu Bảo đang ngái ngủ. Phía sau là Phượng Chi Dao, Vân Đình và Trác Tĩnh. Tuy không thấy đại quân tăng viện, Lôi Đằng Phong cũng không dám khinh xuất.

Thấy người đến, Nam Hầu và Mộ Dung Thận thở phào: “Tham kiến Vương gia! Mạt tướng thủ thành bất lợi, xin Vương gia thứ tội!”

Mặc Tu Nghiêu vung tay áo, một luồng lực đạo nhẹ nhàng nâng hai người đang định quỳ: “Hai vị đã cố hết sức, không cần tự trách.”

Hắn mỉm cười nhìn Lôi Đằng Phong đối diện: “Lôi Thế tử, ngươi muốn tự đi hay ở lại cùng Bản vương ôn chuyện cũ?”

Lôi Đằng Phong mắt lóe lên, trong lòng đấu tranh kịch liệt. Hiện tại binh lực Tây Lăng hoàn toàn áp đảo, nếu cường công có thể tiêu diệt sạch quân Nam Hầu và Mộ Dung Thận. Nhưng… Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li xuất hiện ở đây, lẽ nào không mang viện binh? Hắn không tin. Song nếu Mặc Tu Nghiêu thật sự không mang quân, đây chính là cơ hội tốt nhất để rửa sạch nhục nhã trước đó.

Đấu tranh hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn không dám đánh cược, thở dài: “Tiểu Vương bái kiến Định Vương điện hạ. Không ngờ điện hạ đến cũng thật đúng lúc.”

Mặc Tu Nghiêu cười: “Lôi Thế tử quá khen. Nếu Bản vương đến trước khi Thế tử hạ được Vệ thành mới gọi là đúng lúc. Hiện tại… Thế tử định động thủ với Bản vương chăng?”

Lôi Đằng Phong gượng cười: “Tiểu Vương tự biết không phải đối thủ của Vương gia. Huống chi song phương đều đã mỏi mệt, chi bằng hẹn ngày khác tái chiến?”

Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Được. Thế tử mời.”

Lôi Đằng Phong mặt trầm xuống, ôm quyền: “Tiểu Vương cáo từ.”

Nhìn đại quân Tây Lăng rút đi, Mộ Dung Thận nhướng mày: “Vương gia mang bao nhiêu viện binh tới?”

Mặc Tu Nghiêu thản nhiên: “Viện quân còn cách trăm dặm. Bản vương chỉ dẫn theo mấy người này.”

“Vậy Lôi Đằng Phong…”

Hắn tưởng Bản vương mang rất đông, nên Bản vương thuận nước đẩy thuyền. Kỳ thực không mang ai cả. Làm tướng quá vọng động thì không tốt, quá cẩn thận cũng không xong. Nhưng lựa chọn rút lui lúc này của hắn cũng không sai. Dù Bản vương không mang quân, trong loạn quân giết hắn vẫn dễ như trở bàn tay.

Vệ thành – Thư phòng tạm của Trấn Nam Vương

Lôi Đằng Phong một mình quỳ rạp dưới đất, trầm mặc không nói. Lôi Chấn Đình vẫn chăm chú xem tấu sớ, như không thấy người đang quỳ. Một lúc lâu, khi chồng tấu sớ đã xem xong, lão mới ngẩng đầu liếc hắn:

Đứng lên.

Lôi Đằng Phong rủ mắt: “Nhi tử hành động thiếu suy nghĩ, tham công liều lĩnh, suýt nữa rơi vào tay Định Vương phủ. Xin phụ vương trách phạt.”

“Trách phạt?” Lôi Chấn Đình cười lạnh: “Bản vương chỉ nói con vài câu, con đã vội chịu chết. Bản vương còn dám phạt con thế nào?”

Nghe vậy, Lôi Đằng Phong càng thêm xấu hổ: “Nhi tử biết sai.”

Phanh!

Lôi Chấn Đình đập mạnh xuống bàn, giận dữ: “Biết sai?! Biết sai mà rút kiếm tự vẫn? Hay lắm, anh hùng khí phách lắm! Bản vương thật hổ thẹn vì đã sinh ra một nhi tử đỉnh thiên lập địa! Con đã không sợ chết thế, sao còn trở về làm gì?”

Nói xong vung tay, thanh bảo kiếm trên tường bay ra khỏi vỏ, rơi đánh cạch trước mặt Lôi Đằng Phong: “Không phải con muốn tự vẫn tạ tội sao? Bản vương cho con cơ hội!”

“Phụ vương… nhi tử biết sai rồi. Nhi tử nhất thời hồ đồ, cầu xin phụ vương tha thứ.”

Lôi Đằng Phong quả nhiên vừa thẹn vừa sợ, mắt đỏ hoe, quỳ lết tới ôm chân phụ thân khóc ròng.

Nhìn con trai như vậy, lòng Lôi Chấn Đình cũng mềm nhũn, bất đắc dĩ thở dài: “Thôi, đứng lên đi.”

Lôi Đằng Phong ngẩng lên nhìn phụ thân, mới đứng dậy: “Tạ ơn phụ vương.”

Nhìn dáng vẻ hắn, Lôi Chấn Đình cũng áy náy trong lòng. Lão biết con mình kỳ thực đã rất xuất sắc. Thiên tài như Mặc Tu Nghiêu vốn chỉ có thể gặp chứ không thể

Bình Luận

0 Thảo luận