Sáng / Tối
“Nhị tỷ, đã nhiều năm không gặp, cứ đi như vậy sao?”
Vừa đi tới cửa, lưng Diệp Nguyệt liền cứng đờ. Nhìn hai thị vệ áo đen mặt không biểu cảm đứng hầu ngoài cửa, rốt cuộc nàng vẫn phải quay người lại với khuôn mặt tái nhợt. Nhìn Diệp Li đang ngồi ở chủ vị với nụ cười nhàn nhạt, nàng thản nhiên nói: “Tam muội, đã nhiều năm không gặp.” Đúng là nhiều năm rồi, từ lần gặp cuối cùng đến giờ, chỉ thiếu chút nữa là đã mười năm. Thiếu nữ còn non nớt trong mắt Diệp Nguyệt ngày ấy giờ đã trưởng thành thành Định Quốc Vương phi danh chấn thiên hạ, bất cứ lúc nào cũng có thể tự mình đảm đương một phương.
Dù chỉ so sánh nhan sắc, thì dung mạo xinh đẹp mà Diệp Nguyệt luôn tự hào trước mặt Diệp Li cũng trở nên yếu ớt và buồn cười. Có lẽ Diệp Li không phải người phụ nữ đẹp nhất thế gian, nhưng nàng tuyệt đối là người phụ nữ có khí chất đặc biệt nhất, cũng có sức hút nhất thế gian. Nàng có sự trầm tĩnh dịu dàng, bình tĩnh ưu nhã, hào phóng ung dung hoàn toàn khác với bất kỳ giai nhân tuyệt sắc nào, lại còn có thêm sự cứng cỏi và lợi hại mà ngay cả nam tử cũng không bằng. Vốn những khí chất trái ngược một trời một vực như vậy tuyệt đối không nên xuất hiện cùng lúc trên một người, nhưng chính vì thế mới khiến Diệp Li nổi bật hoàn toàn so với bất kỳ cô gái nào khác. Cũng khó trách đến giờ Mặc Cảnh Lê vẫn nhớ không quên, thậm chí cực kỳ oán hận Mặc Tu Nghiêu.
Định Vương thật sự có phúc khí tốt, ánh mắt tốt. Những lời này từng được rất nhiều người nói. Dù kiêu ngạo như Diệp Nguyệt cũng không thể không thừa nhận, cô em gái cùng cha khác mẹ này của nàng quả thật đủ để khiến Định Vương luôn ngạo thị thiên hạ phải cúi đầu.
Nhìn Diệp Nguyệt bình tĩnh, trong mắt Diệp Li lóe lên tia tán thưởng, “Mấy năm qua, Nhị tỷ vẫn tốt chứ?”
Diệp Nguyệt cúi đầu, mỉm cười: “Có gì tốt hay không, chỉ sống tạm qua ngày thôi.”
Diệp Nguyệt đánh giá Diệp Li, đồng thời, Diệp Li cũng đang đánh giá Diệp Nguyệt. Cũng khó trách người Định Vương phủ an bài ở Diệp phủ không nhận ra nàng. Không kể Diệp Nguyệt luôn ru rú trong nhà, cực ít gặp người, mà chính dung mạo hiện tại của nàng cũng không dễ khiến người ta liên tưởng đến Diệp Chiêu nghi xinh đẹp động lòng người nhiều năm trước. Qua nhiều năm, ngoại hình Diệp Nguyệt thay đổi rất lớn. Diệp Nguyệt trước kia có nhan sắc kiều diễm, còn Diệp Nguyệt bây giờ vẫn xinh đẹp nhưng lại thêm phần dịu dàng và mảnh mai. Nếu trước kia Diệp Nguyệt là hải đường, thì hiện tại nàng lại càng như hoa quế. Nhìn bề ngoài không còn chói mắt như trước, nhưng nhìn kỹ vẫn có dư vị khiến người lưu luyến. Nếu không biết chuyện cũ, dù là người quen biết Diệp Nguyệt nhìn thấy nàng ở nơi khác, chỉ sợ cũng chỉ cho rằng đây là người hơi giống nàng mà thôi.
“Nếu đã sống tạm qua ngày, vậy sao không dứt khoát chết đi?” Bên cạnh Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt mở miệng. Lời nói ra bình thản gần như không chút tình cảm, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được sát ý vô tận.
Sắc mặt Diệp Nguyệt trắng bệch. Trong cả Li thành, người nàng kiêng kỵ nhất không ai khác ngoài Mặc Tu Nghiêu. Nếu là Diệp Li, nàng còn có thể đấu khẩu, nhưng đối đầu với Mặc Tu Nghiêu thì không làm được gì. Nếu có thể, Diệp Nguyệt thật sự không muốn đối đầu với Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li, thậm chí không muốn có bất kỳ liên quan gì với Định Vương phủ. Nhưng từ giây phút nàng bước vào Li thành, có lẽ đã định trước nàng sẽ phải đối mặt với Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li vào lúc này.
Không chỉ Diệp Nguyệt, ngay cả sắc mặt Diệp Văn Hoa, Diệp lão phu nhân và Vương thị đứng bên cạnh cũng trắng bệch. Vương thị gượng chống nỗi sợ, đứng chắn trước Diệp Nguyệt: “Vương gia có ý gì... Nguyệt nhi là con gái Diệp gia, chẳng lẽ không được ở đây sao?”
Một tay Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Li, tay kia khẽ gõ lên tay vịn ghế không nhanh không chậm, khiến trái tim mọi người ở đây nhấc lên tận cổ. Một lúc lâu sau, Mặc Tu Nghiêu mới mỉm cười: “Xem ra, Diệp phu nhân đã quên chuyện lệnh ái làm với A Li lúc trước rồi?”
Diệp Vương thị run rẩy, “Chuyện trước đã lâu rồi, huống chi... không phải Diệp Li đã không sao rồi sao?”
Đôi mắt sắc bén của Mặc Tu Nghiêu nheo lại, giận đến mức hóa cười, “Nói rất có lý... Nếu vậy, để Bản vương chém Diệp Nguyệt một đao, nếu nàng không chết, thì chuyện hãm hại A Li năm đó sẽ xóa bỏ.”
Nghe vậy, Diệp Vương thị suýt thét lên, Diệp Nguyệt cũng cắn chặt răng không nói nên lời. Nếu Định Vương muốn giết một người, làm sao một đao có thể không chém chết? Diệp Nguyệt không phải cao thủ võ công, thực tế nàng chỉ là một cô gái yếu ớt tay không buộc được gà. Luận võ lực, thậm chí còn kém xa Mộ Dung Đình, Hoa Thiên Hương xuất thân võ tướng và Liễu quý phi được xưng văn võ song toàn.
“Li nhi.” Diệp lão phu nhân nhíu mày, mở miệng: “Chuyện năm đó đúng là Nguyệt nhi có lỗi với cháu, nhưng Nguyệt nhi cũng bị uy hiếp. Mấy năm nay, con bé cũng chịu không ít khổ, niệm tình các cháu là chị em, đừng so đo nữa.” Diệp Li nghiêng đầu, nhìn Diệp lão phu nhân cười mà không phải cười. Nói là khuyên giải, nhưng ngữ khí của Diệp lão phu nhân lại như chưa từng xảy ra chuyện gì, ngược lại hàm chứa chút ý trưởng bối ra lệnh cho vãn bối. Dù Diệp lão phu nhân đúng là trưởng bối của Diệp Li, nhưng bà đã quên rằng, từ lâu Diệp Li không còn là người bà có thể ra lệnh, “tổ mẫu, năm đó, thiếu chút nữa Nhị tỷ đã giết cháu. Tuy từ nhỏ tổ mẫu luôn yêu thương Nhị tỷ hơn một chút, nhưng đều là cháu gái ruột, lòng tổ mẫu cũng không khỏi quá thiên vị.”
Diệp lão phu nhân sững sờ, đương nhiên bà biết mình thiên vị, bà vẫn cho rằng mình thiên vị là đương nhiên. So với Diệp Li lớn lên ở Từ gia hơn nửa thời gian, nửa còn lại bên cạnh Từ thị; thì Diệp Nguyệt mới lớn lên bên bà. Diệp Nguyệt xinh đẹp, thông minh lại biết nói chuyện làm bà vui, tại sao bà không thiên vị? Chỉ là, đây là lần đầu bà nghe Diệp Li nói ra một cách thoải mái như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=334]
Cau đôi mày hoa râm, Diệp lão phu nhân nhíu mày: “Bà biết cháu bị thiệt, nhưng hiện nay Diệp gia chỉ còn mấy chị em các cháu, chẳng lẽ cháu không thể rộng lượng một chút sao?”
Hai mắt Diệp Li mở to, buồn cười. Đừng nói Diệp lão phu nhân cho rằng nàng đang oán trách vì không được yêu thương? Ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu nhíu mày: Diệp lão phu nhân đúng là có ý đó.
Diệp Li khẽ mỉm cười, chậm rãi hỏi: “tổ mẫu, nếu cháu buông tha cho Nhị tỷ, thì mọi người định giải quyết thế nào?”
Diệp lão phu nhân chưa kịp nói, Diệp Văn Hoa bên cạnh đã nghiêm mặt: “Vi phụ sẽ xây một tòa Phật đường trong phủ, sau này nó sẽ ở trong phủ ăn chay niệm Phật, vĩnh viễn không ra ngoài nửa bước.”
“Hồ đồ!” Sắc mặt Diệp lão phu nhân trầm xuống, tức giận trừng Diệp Văn Hoa. Bà hao tâm tổn trí thuyết phục Diệp Li như vậy không phải để trong phủ có thêm một tòa Phật đường, nuôi thêm một người nhàn rỗi. Diệp Li nhướng mày, mỉm cười liếc Diệp Văn Hoa: “Vậy ý tổ mẫu là?” Diệp lão phu nhân giương mắt: “Nếu ngươi và Định Vương không chào đón chúng ta, thì ta và cha ngươi định đi Giang Nam cùng Oánh nhi. Ngươi niệm tình chị em với Nguyệt nhi, hãy để con bé đi cùng chúng ta.”
“Cha, cha cũng có ý này sao?” Diệp Li nhìn Diệp Văn Hoa bình thản hỏi. Quan hệ giữa Định Vương phủ và Mặc Cảnh Lê thế nào, nàng không tin Diệp Văn Hoa không biết. Nếu ông cũng chọn đi theo, thì đã nói lên ông định từ nay về sau là địch với Định Vương phủ, như vậy, nàng cũng không cần khách khí nữa.
“Không.” Diệp Văn Hoa lắc đầu, “Ta sẽ không rời Li thành, Diệp Dung cũng không đi. Vi phụ không còn cầu mong gì, chỉ mong nhìn thấy Dung nhi an ổn lấy vợ sinh con.” Diệp Li rất hài lòng với lựa chọn của Diệp Văn Hoa. Dù nàng có không chào đón Diệp Văn Hoa thế nào, cũng không thể thay đổi sự thật ông là cha ruột nàng. Diệp Li không phải loại người nhẫn tâm giết cha, cũng không muốn như vậy. Không nói kiếp này thế nào, dù sao hơn hai mươi năm sống trong gia tộc quân nhân kiếp trước đã khiến nàng vẫn đoan chính. Chỉ cần Diệp Văn Hoa không làm chuyện nguy hại đến Định Vương phủ, thì phụng dưỡng ông an vững tuổi già, Diệp Li cảm thấy cũng không khó. Đương nhiên cũng chỉ vậy thôi.
Diệp Li hài lòng, nhưng những người khác lại bất mãn. Diệp Vương thị và Diệp lão phu nhân càng thở hổn hển trừng Diệp Văn Hoa hét lớn.
Diệp Văn Hoa luôn thỏa hiệp trước mặt mẹ và vợ, lúc này lại có ý chí kiên định hiếm có, mặc kệ Diệp lão phu nhân nổi giận mắng thế nào cũng cắn chặt răng không nói. Cảm giác đã lăn lộn quan trường nửa đời người của Diệp Văn Hoa nhạy cảm hơn Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị, thậm chí là Diệp Nguyệt rất nhiều. Một khi ông thỏa hiệp, nghĩa là đã đồng ý rời đi, như vậy, chỉ sợ hôm nay sẽ là ngày tận của cả Diệp gia. Ông tin Diệp Li niệm tình cha con sẽ không lấy mạng ông, nhưng sự tàn nhẫn của Mặc Tu Nghiêu cũng thật sự nổi danh thiên hạ.
Mặc Tu Nghiêu vẫn ngồi xem kịch, nhưng càng nhìn càng chán ghét trò hài kịch trước mắt, đứng dậy nhìn mọi người mỉm cười: “Diệp lão phu nhân... Ngươi có biết Định Vương phủ và Đại Sở có thù không?”
Diệp lão phu nhân sững sờ, hiển nhiên hơi không hiểu ý Mặc Tu Nghiêu. Chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu thờ ơ: “Diệp gia đã định cư ở Li thành, đã là người dưới trướng Định Vương phủ. Giờ các ngươi nói với Bản vương là định mang theo kẻ từng ám sát ái phi của Bản vương đang trốn trong nhà đến Giang Nam đầu nhập Lê Vương phủ. Bản vương có nên cho rằng các ngươi có ý... Phản nghịch không?” Diệp lão phu nhân hoảng sợ mở to mắt, nghĩ thế nào cũng không ra vì sao chuyện này lại liên quan phản nghịch. Nhưng điều này không ảnh hưởng việc bà biết phản nghịch là trọng tội.
“Sao lại thế được? Chúng ta không phải người của Định Vương phủ ngươi!” Vương thị thét lên.
Khóe môi Mặc Tu Nghiêu nhếch lên nụ cười, “Không phải người của Định Vương phủ? Vậy là người của Mặc Cảnh Lê. Như vậy... Bản vương cũng có thể xử lý các ngươi như gián điệp. Sao? Nể mặt A Li, Bản vương cho phép các ngươi tự chọn một kiểu chết.” Lúc này, Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị thật sự sợ hãi, nhìn dung nhan tuấn mỹ đang cười mà không phải cười của Mặc Tu Nghiêu liền run bần bật, “Đừng... đừng...”
Diệp Nguyệt vẫn đứng bên cạnh không nói, liền lùi về sau một bước, hơi vô lực ngã xuống ghế sau lưng. Đúng là nàng vẫn còn quá xem nhẹ năng lực của Định Vương phủ. Tất cả đều được nàng tính toán rất tốt, nàng tránh thoát chiến loạn, theo Vương thị đến Li thành, gặp Mặc Cảnh Lê, cũng thuyết phục được Mặc Cảnh Lê như ý. Nhưng lại không ngờ thua ngay bước cuối. Rốt cuộc, nàng chỉ là một cô gái yếu ớt tay không buộc được gà. Dù thông minh tuyệt đỉnh thế nào, không có đủ lợi thế, chống lại con quái vật khổng lồ như Định Vương phủ cũng không chịu nổi một kích. Và hiển nhiên, Diệp Nguyệt không phải người có đủ lợi thế đó. Lợi thế trong tay nàng, ngoài tác dụng với Mặc Cảnh Lê, trong mắt người khác chỉ là gân gà.
Mặc Tu Nghiêu đứng dậy, bước từ từ đến trước Diệp Nguyệt, nâng cằm nàng lên, đứng trên cao nhìn xuống đánh giá kỹ, một lúc lâu sau mới thản nhiên nói: “Ngươi là người đầu tiên dám ra tay hại A Li. Bản vương... vẫn luôn nhớ ngươi.” Nghe vậy, Diệp Nguyệt không cảm thấy chút vui sướng bất ngờ nào, mà trái lại run lên, thần sắc sợ hãi lộ ra không sót trong đôi mắt xinh đẹp.
Tuy nhiên, Diệp Nguyệt có thể tránh thoát sự diệt khẩu của Thái hậu và hoàng gia, tránh thoát sự truy lùng của Định Vương phủ, vượt ngàn dặm từ kinh thành về quê hương Diệp thị ở Tây Nam, thậm chí còn sống an ổn nhiều năm như vậy, tất nhiên không dễ bị dọa. Lấy lại bình tĩnh, Diệp Nguyệt cố để giọng bình thản hơn, nói với Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia, chuyện làm với Tam muội lúc trước... là Thái hậu uy hiếp ta. Ta cũng bất đắc dĩ, kính xin Vương gia giơ cao đánh khẽ. Dù Diệp Nguyệt kết cỏ ngậm vành cũng sẽ báo đáp ơn không giết.”
“Uy hiếp ngươi thì sao?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh, khinh thường buông cằm Diệp Nguyệt, “Ngươi cho rằng Bản vương sẽ bỏ qua lão thái bà kia sao? Bản vương mặc kệ ngươi có bị uy hiếp hay không, những kẻ hãm hại A Li đều đáng chết, dù có người uy hiếp ngươi cũng có thể tự tử. Tại sao ngươi không chết? Nếu ngươi chết, nói không chừng Bản vương còn có thể báo thù cho ngươi, còn có thể cho con ngươi làm Hoàng đế.”
Người không nói đạo lý thì Diệp Nguyệt từng thấy nhiều. Nhưng người hỏi “Tại sao ngươi không chết?” một cách đương nhiên như vậy thì Diệp Nguyệt mới gặp lần đầu. Trong thời gian ngắn chưa hồi phục, một lúc lâu sau mới run lên, nói: “Vương gia có ý là... Thái hậu ép ta giết Tam muội, ta nên tự tử?”
“Đúng vậy.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu thỏa mãn, “Các ngươi đều có thể chết, chỉ có A Li thì Bản vương không cho phép ai làm hại. Ai dám hại nàng, Bản vương muốn hắn hối hận khi còn sống. Đã sống nhiều năm như vậy, ngươi cũng có thể thỏa mãn rồi.”
“Tên điên!” Giọng Diệp Nguyệt run rẩy, nghiêng đầu nhìn Diệp Li đang ngồi bên cạnh, cười như mếu, “Tam muội, đi theo một tên điên như vậy, muội thật không sợ sao?”
Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu trầm xuống, trong mắt thoáng lướt qua tia tàn khốc. Khi vươn tay định vỗ xuống đầu Diệp Nguyệt, thì Diệp Li ở sau đã vươn tay nắm cổ tay hắn, lật tay kéo tay hắn lại rồi nắm chặt tay hắn, mười ngón đan xen. Nhìn thần sắc kinh ngạc của Diệp Nguyệt, Diệp Li khẽ mỉm cười: “Tại sao ta phải sợ? Ta tin, nếu trên đời này chỉ có một người không làm hại ta, thì chắc chắn là chàng ấy. Nhị tỷ không biết rằng, có một người như vậy làm bạn là chuyện rất hạnh phúc sao?”
“Hạnh phúc?” Diệp Nguyệt kinh ngạc nhìn hai người đứng sóng vai trước mắt, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Một khi quay đầu, nàng mới phát hiện, cả đời này, nàng chưa từng biết thế nào là hạnh phúc. Thời gian cảm thấy vui sướng duy nhất là thời thiếu nữ chưa vào cung, thêm nữa là thời gian sau khi Từ phu nhân qua đời, Vương thị được phù chính, bởi vì trước đó nàng chỉ là thứ nữ của Diệp gia. Cuộc sống như vậy chỉ kéo dài hai ba năm, đợi vào cung, khắp nơi phải cẩn thận, còn đâu hạnh phúc đáng nói? Mặc Cảnh Kỳ chưa từng yêu nàng, đương nhiên nàng cũng chưa từng yêu Mặc Cảnh Kỳ, nên nàng không thể hiểu hạnh phúc trong lời Diệp Li. Nhưng nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau của hai người, trong lòng nàng lại thấy hâm mộ và cô đơn vô cùng.
“Nhị tỷ, nói cho ta biết, ngươi lấy gì trao đổi với Mặc Cảnh Lê?” Diệp Li nhẹ giọng hỏi.
Diệp Nguyệt nhắm mắt không nói, Diệp Li không tức giận, mỉm cười: “Nhị tỷ, ta không muốn tra tấn ngươi. Lấy xương cốt ngươi, chỉ sợ không chịu nổi.”
Giọng Diệp Nguyệt lạnh lùng: “Chịu được hay không có gì khác, chẳng lẽ Định Vương sẽ tha cho ta?”
Mặc Tu Nghiêu cười: “Sẽ không, nhưng mà... Hình như ta nhớ năm đó người khám nghiệm tử thi từng bẩm báo, dường như đứa bé chết trong đám cháy năm đó không phải Ngũ hoàng tử. Sao?”
Rốt cuộc sắc mặt Diệp Nguyệt cũng trở nên khó coi, “Mặc Tu Nghiêu, ngươi dám!”
“Thiên hạ này có chuyện gì Bản vương không dám?”
Mặc Tu Nghiêu hỏi, “Ngươi rất thông minh, không đưa đứa bé kia đến Li thành. Đứa bé kia càng lớn càng giống Mặc Cảnh Kỳ, đúng không? Có điều, ngươi chưa đủ thông minh, đó là không nên đưa nó đến Tây Bắc.”
Mặt Diệp Nguyệt đã tái nhợt, cắn răng: “Ta nói... Năm xưa, Hoàng Thượng đã hạ cho Mặc Cảnh Lê một loại độc, ta có thuốc giải...”
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, “Thuốc giải? Không phải nói không có thuốc giải sao?” Trước kia hắn từng tìm Thẩm Dương nghiên cứu chất độc đó, Thẩm Dương nhìn thoáng liền tiện tay ném đi, nói không có thuốc chữa.
Diệp Nguyệt nói: “Trên đời không có thuốc độc nào không chữa được, không phải ngay cả kịch độc trên người Vương gia nặng như vậy cũng được giải rồi sao?”
“Ngươi cũng biết không ít.” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nếu không phải người phụ nữ này chạm vào tối kỵ của hắn, thì hắn cũng không ngại tán thưởng nàng vài phần. Diệp Nguyệt giả điếc, nói tiếp: “Sở dĩ thuốc này không có thuốc giải là vì thuốc độc và thuốc giải đều được chắt lọc từ cùng một gốc cây, hơn nữa không thể thay thế. Nghĩa là, dù tìm được cây thuốc cùng loại để chế thuốc giải, cũng chỉ giải được chất độc chế từ cùng cây đó. Vì vậy, mỗi phần thuốc độc và thuốc giải đều chỉ có một không hai. Thuốc giải của phần thuốc độc Mặc Cảnh Lê dùng ở trong tay ta.”
“Nếu vậy, cũng khó trách Mặc Cảnh Lê dám tác quái dưới mắt Bản vương.” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười. Với Mặc Cảnh Lê, dù Diệp Nguyệt không có tác dụng khác, chỉ mỗi điều này đã đủ để hắn dốc toàn lực mang nàng đi rồi. Dù sao, dưới gối không con, có thể nói là nỗi khổ riêng và nhược điểm lớn nhất ngoài ngôi vị hoàng đế của Mặc Cảnh Lê hiện nay, “Thuốc đâu?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.
Diệp Nguyệt cắn răng, Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt: “Bản vương không cần thứ thuốc đó, Bản vương chỉ cần Mặc Cảnh Lê không lấy được nó. Ngươi nói... Bây giờ Bản vương có thể giết ngươi không?”
Chống lại đối thủ như vậy, ngoài việc thua liên tục không còn đường nào khác. Cuối cùng, Diệp Nguyệt chỉ có thể không cam lòng rút cây trâm đơn giản trên đầu ném vào tay Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu tiện tay ném cho Tần Phong đang đứng ở cửa, nói: “Cầm đưa cho Thẩm Dương xem.”
Mất hầu hết lợi thế, ngược lại Diệp Nguyệt lại như thoải mái hơn nhiều. Ngã ngồi trên ghế nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Ta không còn gì để nói, các ngươi còn muốn thế nào?”
Mặc Tu Nghiêu còn muốn nói, thì thị vệ ngoài cửa bẩm báo: “Vương gia, Vương phi, Lê Vương đến rồi.”
Mặc Tu Nghiêu dựa vào vai Diệp Li cười thấp giọng: “Quả nhiên đã chạm trúng tử huyệt của Mặc Cảnh Lê rồi, đến thật đúng lúc.”
Diệp Li bất đắc dĩ nhìn hắn, trong chuyện như thế này mà lại thấy hơi vui khi người ta gặp họa thật sự tốt sao?
Mặc Tu Nghiêu cười đủ, liền nắm tay Diệp Li quay đầu nói với Diệp Văn Hoa: “Nhạc phụ đại nhân?” Cả đời Diệp Văn Hoa không được nghe Mặc Tu Nghiêu gọi nhạc phụ đại nhân mấy lần, nhưng lúc này ông lại cảm thấy thà không nghe còn hơn, hơi sợ hãi bước lên, lại nghe Mặc Tu Nghiêu nói: “Diệp Nguyệt tạm thời giao cho ngươi. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Cả nhà các ngươi cũng không cần sống nữa.”
“Vâng... ta biết rồi. Tuyệt đối không để bọn họ làm bậy nữa.” Diệp Văn Hoa hứa gần như vừa vui vừa bất ngờ. Chuyện hôm nay, gần như ông không ôm hy vọng có kết cục tốt, cho rằng Diệp Nguyệt đã chết chắc. Nhưng không ngờ Mặc Tu Nghiêu lại nhả ra ngoài ý muốn, nên đương nhiên vội thề hứa. Dù sao, Diệp Nguyệt vẫn là con gái ông.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu thỏa mãn, dắt tay Diệp Li đi ra ngoài.
Trong thư phòng, đến khi tất cả thị vệ ngoài thư phòng rời đi, đám người Diệp lão phu nhân mới từ từ thở ra.
Vương thị kéo ống tay áo Diệp Văn Hoa khóc sướt mướt, “Lão gia, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Mặt Diệp Văn Hoa âm trầm như nước, nhìn chằm chằm Vương thị đang thút thít một lúc, ngay khi Vương thị cho rằng ông muốn nói gì, thì một cái tát thật mạnh quất thẳng vào mặt bà. Thậm chí cái tát này còn mạnh hơn nặng hơn cái trước. Đầu Vương thị trực tiếp đụng vào mép bàn bên cạnh, máu chảy ra như suối.
“Lão gia?”
“Cha!”
“Hoa nhi, con làm gì vậy?” Ba người bị dọa la hoảng. Ánh mắt Diệp Văn Hoa âm trầm hung ác nhìn chằm chằm Vương thị: “Sống an phận trong phòng của mình. Còn dám ra ngoài nửa bước thì tự nhận hưu thư rồi cút đi.”
“Lão gia...” Vương thị bị dọa ngây người, quên cả khóc. Diệp Văn Hoa nói xong, không để ý đến bà nữa, nhìn Diệp Nguyệt bên cạnh: “Còn con, không muốn chết thì đừng tự cho là thông minh. Tự tìm đường chết thì đừng làm liên lụy Diệp gia.” Diệp Nguyệt cúi đầu, nắm tay giấu trong tay áo siết chặt, “Cha, con biết rồi.”
“Biết thì tốt nhất.” Diệp Văn Hoa trầm giọng.
“Hoa nhi...” Diệp lão phu nhân cau mày, không đồng ý với hành vi cương quyết của con trai. Diệp Văn Hoa không đợi mẹ nói xong, lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ thật muốn nhìn Diệp gia đoạn tử tuyệt tôn mới cam lòng sao?”
Diệp lão phu nhân kinh hãi: “Sao lại thế? Con là cha ruột của Diệp Li, chẳng lẽ nó còn dám...”
Diệp Văn Hoa cười khổ: “Li nhi thì có lẽ không, nhưng Định Vương đã bao giờ thật sự xem con là nhạc phụ? Mấy năm nay Định Vương đã giết bao nhiêu người, mẹ không biết sao? Có phải mẹ cảm thấy hắn không xuống tay được?”
Diệp lão phu nhân im lặng, mấy năm nay, không nói Mặc Tu Nghiêu đã giết bao nhiêu người trên chiến trường, chỉ nói đã vì Diệp Li mà giết bao nhiêu người... Nghĩ đến đây, Diệp lão phu nhân cũng không khỏi rùng mình.
Diệp Văn Hoa “Hừ” lạnh, không để ý Diệp lão phu nhân đang muốn nói lại thôi, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.
Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu ra khỏi thư phòng, sóng vai đi đến sảnh trước. Diệp Li hơi tò mò hỏi: “Chàng định xử lý Diệp Nguyệt thế nào?” Không phải nàng không tin Mặc Tu Nghiêu, mà buông tha dễ dàng như vậy thật không giống tính cách hắn. Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, trong mắt nhìn Diệp Li tràn đầy vui vẻ và dịu dàng, “Niệm tình nàng đã giải trí cho Bản vương một lát, trước hết cứ để nàng sống vui vẻ hai ngày.”
“Diệp Nguyệt không giống người sẽ mặc cho số phận.” Trước kia trong cung cũng có thể tìm đường sống từ chỗ chết, huống chi hiện tại. Hơn nữa, Diệp Nguyệt là người thông minh, nàng không thể không đoán ra Mặc Tu Nghiêu sẽ không thật sự buông tha nàng. Cứ để vậy, chỉ sợ đến lúc lại xảy ra rối loạn.
Mặc Tu Nghiêu mỉm cười: “Bản vương chỉ sợ nàng nghe theo mệnh trời. Năm đó... không phải nàng muốn thiêu chết A Li sao? Chết như vậy thì quá tiện cho nàng rồi. A Li không cần để ý nàng, đi trêu chọc Mặc Cảnh Lê với Bản vương.” Nói xong, không cho Diệp Li thời gian suy nghĩ, liền kéo nàng đi nhanh đến tiền viện.
Trác Tĩnh và Vệ Lận đi theo phía sau không nhịn được rùng mình, cùng liếc nhìn nhau. Đừng nói Vương gia định thiêu sống Diệp Nguyệt? Nếu vậy, bọn họ cũng muốn đồng tình với nàng, như vậy còn không bằng lúc nãy bị Vương gia giết luôn. Còn nữa, cái gì đi trêu chọc Lê Vương chơi, Vương gia, ngài xác định ngài nói là Lê Vương chứ không phải con chó con màu trắng do phiên bang mang đến nhà Từ thiếu phu nhân nuôi sao?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận