Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 42: Hôn Lễ Xui Xẻo Nhất (3)

Ngày cập nhật : 2025-12-14 09:41:32
“Diệp Li!”
Trong hoa viên Lê Vương phủ, Hoa Thiên Hương kéo tay Diệp Li vừa đi vừa trò chuyện, chợt phía trước xuất hiện một bóng người cao lớn chặn đường.
“Lê Vương điện hạ, không biết ngài có chuyện gì?” – Hoa Thiên Hương khẽ nhíu mày, bước lên chắn trước Diệp Li, giọng nói tuy ôn hòa nhưng không giấu được sự cảnh giác.
Từ sau sự việc ở Sở Hương Các, thiện cảm của nàng đối với Lê Vương Mặc Cảnh Lê đã hoàn toàn biến mất, thậm chí còn có phần chán ghét. Lúc này trông thấy thần sắc lạnh lùng của hắn, Hoa Thiên Hương càng khẳng định hắn đến đây là để gây khó dễ cho Diệp Li.
Mặc Cảnh Lê cau mày, giọng không vui: “Bổn vương không phải tìm ngươi.”
Hoa Thiên Hương cười lạnh: “Hiện tại điện hạ chẳng phải nên ở đại sảnh tiếp khách sao? Nơi này đầy các phu nhân, tiểu thư các phủ, Vương gia xuất hiện ở hoa viên e rằng không tiện. Dẫu ngài không để tâm danh tiếng của bản thân, cũng nên nghĩ cho người khác một chút.”
Mặc Cảnh Lê mặt lạnh như băng: “Bổn vương có chuyện muốn nói với Diệp Li, ngươi tránh ra.”
“Có lời gì, Vương gia có thể nói thẳng, Li Nhi nghe được.” – Hoa Thiên Hương đáp lại, giọng không chút nhún nhường.
Đôi mắt Mặc Cảnh Lê lóe lên tia sắc lạnh: “Bổn vương bảo ngươi tránh ra!”
Hoa Thiên Hương còn định cãi lại, nhưng bị Diệp Li khẽ kéo tay, nhẹ giọng nói: “Thiên Hương, ngươi đi trước xem Mộ Dung các nàng đã đến chưa. Ta nói vài câu rồi sẽ lại đó.”
“Nhưng…” – Hoa Thiên Hương liếc nhìn Mặc Cảnh Lê, trong mắt thoáng lo lắng.
Diệp Li mỉm cười: “Không sao đâu, Tu Nghiêu nói chuyện với Hoa lão phu nhân xong sẽ đến tìm ta ngay.”
Nghe vậy, Hoa Thiên Hương cố nén bực, nghịch ngợm chớp mắt: “Tu… Nghiêu a? Hảo, vậy ta đi trước. Ngươi cẩn thận một chút đấy.”
Nói rồi nàng còn cố ý liếc cảnh cáo Mặc Cảnh Lê một cái, mới quay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng bạn mình, Diệp Li vừa buồn cười vừa cảm động. Hoa Thiên Hương vốn là tiểu thư khuê các nề nếp, nếu không vì nàng, tuyệt đối sẽ không mạo phạm một Vương gia.
Khi Hoa Thiên Hương đã khuất bóng nơi khúc quanh hoa viên, Diệp Li thu lại nụ cười, ánh mắt bình thản nhìn Mặc Cảnh Lê: “Vương gia, có chuyện gì muốn nói?”
“Diệp Li, ngươi làm thật tốt!” – Mặc Cảnh Lê nghiến răng, ánh mắt chứa đầy tức giận.
Diệp Li điềm nhiên đáp, giọng không nhanh không chậm: “Ta không hiểu ý Vương gia là gì.”
“Hừ! Chuyện tối qua, ngươi tưởng bổn vương sẽ dễ dàng bỏ qua sao?” – Hắn nheo mắt, giọng lạnh lẽo.
Diệp Li nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, giọng thản nhiên: “Lời này e rằng không đến phiên Vương gia nói mới đúng.”
Người toan hãm hại nàng, giờ lại mang dáng vẻ như bị xúc phạm, thật khiến người ta nực cười.
Mặc Cảnh Lê cười khẩy: “Chẳng lẽ ngươi còn cho rằng có thể trả thù bổn vương?”
“Ta không rảnh để làm những chuyện vô nghĩa. Nếu không còn việc gì, ta xin cáo lui.”
“Đứng lại!” – Mặc Cảnh Lê quát khẽ, vươn tay kéo mạnh Diệp Li, ép nàng lùi về phía sau núi giả.
Diệp Li rũ mắt nhìn bàn tay đang siết chặt cổ tay mình, giọng lạnh đi: “Lê Vương điện hạ, xin tự trọng.”
“Tự trọng?” – Hắn cười nhạt, ánh mắt khinh thường – “Ngươi nghĩ ngươi là ai? Chẳng qua là nữ nhân mà bổn vương không cần đến. Tưởng leo được lên Định Vương là có thể ngạo mạn sao? Nếu giờ có người thấy cảnh này, ngươi còn mặt mũi nào gả cho Mặc Tu Nghiêu? Hay ngay cả kẻ tàn phế như hắn cũng sẽ ghét bỏ ngươi?”
Diệp Li khẽ nhắm mắt, ánh nhìn chợt trở nên sắc bén: “Lê Vương điện hạ, xin buông tay.”
“Bổn vương không buông thì sao?” – Hắn nhếch môi cười lạnh, ánh mắt mang ý khinh miệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=42]

Trong mắt hắn, thiếu nữ trước mặt chỉ là một con chim yếu ớt bị nhốt trong lồng.
Đáng tiếc, hắn hoàn toàn không biết rằng, thiếu nữ tưởng chừng mảnh mai ấy lại là một con ưng có thể mổ xuyên tim người.
Khóe môi Diệp Li khẽ cong, giọng lạnh như băng: “Như vậy sao?”
Lời vừa dứt, tay nàng nhanh như chớp xoay cổ tay đối phương, thuận thế bẻ mạnh. Cơn đau buốt thấu xương khiến Mặc Cảnh Lê chưa kịp phản ứng đã bị nàng quăng nghiêng xuống đất.
Vì đứng sát núi giả, đầu hắn va mạnh vào tảng đá, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Diệp Li khẽ chau mày — nàng vốn chỉ muốn thoát ra, không ngờ lại ra tay hơi nặng. Cúi xuống kiểm tra, thấy hắn không nguy hiểm đến tính mạng, nàng mới bình thản đứng dậy, đá nhẹ hai cái để xả bớt cơn giận:“Xem như cho ngươi một bài học.”
Nàng hiểu rõ nhân thể, biết cách khiến người đau đến thấu xương mà không để lại dấu vết. Sau khi bình ổn tâm tình, Diệp Li khẽ thở dài. Ở ngay trong Lê Vương phủ đánh ngất Lê Vương, lại đúng vào ngày đại hôn của hắn, đúng là chuyện không hay ho gì.
Nhưng đã lỡ rồi, chuyện này cũng không đến mức không thể xoay chuyển. Nhìn người nằm bất tỉnh trên đất, Diệp Li điềm nhiên chỉnh lại váy áo, bình tĩnh rời khỏi núi giả.
Vừa rẽ qua hai khúc quanh, nàng liền thấy Hoa Thiên Hương và Mộ Dung Đình đang đứng chờ, mặt đầy lo lắng.
“A Li! Ngươi không sao chứ? Lê Vương có làm gì ngươi không?” – Mộ Dung Đình vội vàng chạy lại.
Diệp Li mỉm cười: “Ngươi xem ta chẳng phải vẫn bình an sao? Ban ngày ban mặt, hắn dám làm gì ta?”
Mộ Dung Đình ngượng ngùng cười:“Là ta lo xa, nhưng ngươi vẫn nên tránh xa hắn thì hơn.”
Hoa Thiên Hương gật đầu tán đồng, rồi nghiêng đầu hỏi: “Sao nhanh vậy đã nói xong rồi?”
“Vốn dĩ chẳng có gì để nói.” – Diệp Li đáp nhẹ.
“Thôi bỏ đi, đừng nhắc đến hắn nữa. Chúng ta ra tiền đình uống trà, ta thật ghen tị với Tranh Nhi, Tần đại nhân chưa từng ép nàng dự những yến hội nhàm chán như thế này.”
Diệp Li cười khẽ, nắm tay hai người cùng đi ra chỗ đông khách. Hôn lễ sau đó diễn ra đúng giờ, dù trước đó đã lỡ giờ lành, mọi người đều mong có một kết thúc trọn vẹn. Nếu bỏ qua gương mặt âm trầm như dự tang của Lê Vương, thì hôn sự này cũng có thể xem là viên mãn.
Diệp Li ngồi cạnh Hoa Thiên Hương, bắt gặp ánh mắt Mặc Tu Nghiêu nơi đối diện đang khẽ mỉm cười nhìn mình. Khi ánh mắt hắn lướt qua Diệp Oánh – cô dâu mới khoác lụa đỏ sánh vai cùng Mặc Cảnh Lê – nụ cười nơi đáy mắt càng sâu hơn.
Diệp Li lập tức hiểu ra — hắn chắc chắn đã biết chuyện buổi chiều. Và nhìn biểu cảm ấy, nàng mơ hồ cảm thấy, sự việc e rằng vẫn chưa dừng lại ở đó.
Quả nhiên, đến khi lễ nghi tiến hành được một nửa, vừa dứt câu “phu thê giao bái”, thì “bụp” một tiếng, tân lang ngã gục ngay tại chỗ.
Cả đại sảnh nhốn nháo. Diệp Li chỉ khẽ nhướng mày, không hề kinh ngạc, thậm chí còn cảm thấy… quả nhiên là vậy.
Đời này, e rằng Mặc Cảnh Lê sẽ chẳng còn muốn cưới ai nữa. Ai mà trong vòng mười hai canh giờ trước sau té xỉu đến ba lần, e hẳn sẽ mang nỗi sợ hôn lễ suốt đời.
Mộ Dung Đình há hốc miệng: “Sao… sao lại như vậy?”
Hoa Thiên Hương cũng trố mắt, ngập ngừng: “Này… này là…” – nàng không biết nói gì, trong lòng thậm chí còn thoáng thương cảm cho Diệp Oánh.
Đón dâu lỡ giờ lành đã đủ mất mặt, nay tân lang lại ngã giữa lễ đường… Hoa Thiên Hương hít sâu: “Hô… A Li, thân thể Lê Vương thật yếu kém. May mà…”
Hiền Chiêu thái phi phản ứng nhanh nhất, lập tức sai người đưa tân lang – tân nương vào phòng nghỉ, lại truyền ngự y đến phủ.
Tiệc cưới vẫn tiếp tục, nhưng khách khứa đều ăn mà không biết mùi vị. Các phu nhân vừa dùng tiệc vừa kín đáo bàn tán nguyên nhân Lê Vương ngất xỉu, trong lòng đã sẵn chờ ngày mai để truyền khắp kinh thành chuyện này.
Còn Diệp Li, chỉ thản nhiên dùng bữa, thỉnh thoảng ngẩng đầu đáp lễ Mặc Tu Nghiêu – kẻ đang ngồi ở góc xa, nâng chén rượu khẽ cười, ánh mắt như mang theo gió xuân.
Nàng nhếch môi, khẽ gật đầu đáp lại. Quả nhiên… hôn lễ này thật thú vị.

Bình Luận

0 Thảo luận