Sáng / Tối
Trong đại doanh Sở quân cánh tây, Triệu Liêm và Lôi Đằng Phong ngồi đối diện nhau, chỉ biết nhìn nhau cười khổ. Mộc Dương cùng binh mã của Cao Minh đồng thời rơi vào phục kích Mặc gia quân, chỉ trong nháy mắt Sở quân đã tổn thất mấy vạn tinh binh. Lúc này hai người mới hoàn toàn tỉnh ngộ: mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay, từ đầu đến cuối đều là một màn kịch hoàn mỹ do Định Vương phủ đạo diễn. Thứ bị tiêu diệt không chỉ là lão Mộc Dương Hầu đa mưu túc trí, mà còn là tiền đồ của một nhân tài mới nổi là Mộc Dương.
Thủ đoạn Định Vương phủ quả nhiên khiến người ta lạnh sống lưng.
Lôi Đằng Phong rủ mắt, trầm giọng: “Hiện tại phủ Mộc Dương Hầu đã bị nhổ tận gốc, chỉ sợ mục tiêu tiếp theo của Mặc gia quân chính là hai ta. Triệu tướng quân phải hết sức thận trọng với đại quân Lữ Cận Hiền.”
Hắn biết rõ Lữ Cận Hiền đang nóng lòng chạy tới tiếp viện Vân Đình ở Hàn Cốc quan, nhưng thời gian gấp gáp không chỉ riêng Lữ Cận Hiền. Phụ thân hắn ở chiến trường phía tây cũng đang gặp bất lợi, cần hắn mau chóng thoát thân.
Triệu Liêm trịnh trọng gật đầu: “Lôi thế tử nói phải.”
Mấy ngày giằng co với Lữ Cận Hiền khiến ông mệt mỏi rã rời. Binh lực rõ ràng vượt trội mà lại bị đối phương ép đến mức không xoay sở nổi. Ông không phải không thừa nhận mình kém Lữ Cận Hiền, song hiện tại cách Hàn Cốc quan chỉ còn một đạo phòng tuyến cuối cùng, vô luận thế nào cũng phải giữ vững.
Nghe ý tứ Triệu Liêm muốn dùng chiến thuật kéo dài thời gian, ánh mắt Lôi Đằng Phong khẽ lóe, không nói thêm gì nữa.
Về đến trướng mình, thị vệ lập tức dâng lên chiến báo từ Đại quân Tây Lăng. Cách xa hơn ngàn dặm, chiến báo một ngày mới đến được tay hắn. Nhìn mật hàm trong tay, Lôi Đằng Phong ngồi xuống, giữa trán lộ vẻ mỏi mệt: “Phụ vương có gì nhắn nhủ?”
Thị vệ trầm giọng: “Vương gia nói Thế tử không làm sai. Nhưng phải mau chóng thoát khỏi cục diện hiện tại. Chiến sự phía tây bất lợi cho Tây Lăng, Vương gia nghi ngờ Mặc Tu Nghiêu đã phái gần hai mươi vạn quân đi đường vòng sau lưng quân ta. Xin Thế tử trong nửa tháng phải rút ra, đuổi tới Ngọc Danh quan phía tây ba trăm dặm chặn đứng đạo quân ấy.”
Lôi Đằng Phong khẽ giật mình: “Hai mươi vạn người? Mặc gia quân lấy đâu ra nhiều binh như vậy?”
Thị vệ đáp: “Thế tử quên rồi sao? Luật nghĩa vụ quân sự của Định Vương phủ khác hẳn các nước. Theo Vương gia suy đoán, nếu Định Vương nguyện ý, trong vòng một tháng hắn có thể triệu tập một trăm vạn đại quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, trong ba tháng lại điều động thêm hai trăm vạn tân binh. Hiện nay Định Vương phủ khống chế lãnh thổ rộng lớn nhất thiên hạ, vừa đánh bại Bắc Nhung, sĩ khí đang thịnh, muốn chiêu binh dễ như trở bàn tay.”
Lôi Đằng Phong không nhịn được hít một hơi lạnh. Điều khiến họ yên tâm nhất về Mặc gia quân bấy lâu nay chính là binh lực không quá dồi dào, nhưng họ đã quên tính cả nội tình Định Vương phủ cùng khả năng triệu tập dân binh. Một khi Mặc Tu Nghiêu muốn mở rộng quy mô, nguồn binh lính của hắn gần như vô tận.
“Vương gia còn một câu, xin Thế tử nghe kỹ.” Thị vệ cung kính nói.
Lôi Đằng Phong ngẩng đầu.
Thị vệ hạ giọng: “Vương gia nói, Thế tử không cần quá bận tâm đến Mặc Cảnh Lê, hắn không đấu lại Định Vương phi. Xin Thế tử mau chóng thoát thân.”
Lôi Đằng Phong ngẩn người, lúc này mới hiểu rõ dụng ý của phụ vương. Từ đầu chí cuối, Lôi Chấn Đình chưa từng coi Mặc Cảnh Lê là đồng minh chân chính. Kết minh với Mặc Cảnh Lê chỉ để dùng hắn kiềm chế Diệp Li mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=393]
Một mình Mặc Tu Nghiêu đã khó đối phó, nếu thêm Diệp Li nữa, dù là phủ Trấn Nam Vương cũng không chịu nổi. Đạt được mục đích rồi, Mặc Cảnh Lê thắng hay thua cũng chẳng còn quan hệ. Nếu phủ Trấn Nam Vương thắng, Mặc Cảnh Lê thua là tốt nhất. Nếu phủ Trấn Nam Vương thua, Mặc Cảnh Lê lại càng không thể lưu lại, sẽ thành đại họa.
Nhíu mày trầm ngâm hồi lâu, Lôi Đằng Phong ngẩng lên: “Ta đã biết. Trở về bẩm phụ vương, ta sẽ mau chóng rời khỏi chiến trường này. Bảo phụ vương bảo trọng long thể.”
Thị vệ gật đầu, lui ra.
Trong trướng, Lôi Đằng Phong trầm ngâm một lúc lâu mới mở miệng: “Người đâu.”
Một nam tử áo thị vệ xuất hiện ở cửa: “Thế tử.”
“Thay Bản thế tử đưa thư cho Vương phi. Bản thế tử muốn nói chuyện với nàng.”
Thị vệ thoáng kinh ngạc, nhưng vẫn cung kính: “Thuộc hạ tuân mệnh.”
Cách đại doanh hơn mười dặm, bên dòng suối nhỏ, Diệp Li ngồi ngắm dòng nước róc rách. Nhận vật tiêu điều đã lóe lên mầm xanh, khiến cảnh xuân lạnh lẽo thêm chút ấm áp và hy vọng. Tần Phong cùng Trác Tĩnh đứng cách đó không xa, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng.
“Lôi thế tử đã đến, sao còn chưa ra?” Tần Phong đột nhiên nhìn về phía rừng cây phía sau, lên tiếng.
“Bên cạnh Định Vương phi quả nhiên cao thủ như mây, tiểu vương bội phục.” Lôi Đằng Phong từ trong rừng bước ra, cười nói.
Diệp Li đứng dậy, quay lại mỉm cười: “Lôi thế tử cũng là cao thủ hiếm có, chỉ là tại hạ không có bản lĩnh gì, phải mang theo người bên cạnh phòng bất trắc.”
Khóe môi Lôi Đằng Phong khẽ co giật. Nếu nữ tử trước mắt gọi là không có bản lĩnh, thiên hạ e chẳng còn mấy ai có bản lĩnh. Hắn cũng thầm kinh ngạc trước sự cẩn trọng của Diệp Li. Võ công hắn cao cường, người hiểu rõ thân thủ hắn trên đời không nhiều, nhưng Diệp Li chưa từng quên hắn là con trai một trong tứ đại cao thủ, tư chất hơn người, tuyệt đối không thể xem thường.
“Vương phi nói đùa. Mỗi lần gặp Vương phi lại khiến người ta thêm kinh ngạc.” Lôi Đằng Phong nhàn nhạt cười.
Diệp Li không để tâm lời châm chọc, cười nhạt: “Hiện hai quân giao tranh, Lôi thế tử yêu cầu gặp riêng, không phải chỉ để châm chọc vài câu chứ?”
Lôi Đằng Phong cười khẽ: “Vương phi đã thẳng thắn, tại hạ cũng không vòng vo. Tại hạ biết Vương phi đang vội tới Hàn Cốc quan tiếp viện Vân Đình tướng quân, đúng chứ?”
Diệp Li khẽ gật đầu. Trên chiến trường có việc giấu được, có việc giấu không nổi. Ít nhất hướng đi của Mặc gia quân hiện tại không qua mắt được Lôi Đằng Phong.
“Tại hạ cùng Triệu tướng quân liên thủ, Vương phi có nắm chắc trong nửa tháng tới được Hàn Cốc quan không?”
“Không có.” Diệp Li thản nhiên đáp.
Tốc chiến tốc thắng cần thiên thời địa lợi nhân hòa, chỉ thiếu một thứ cũng không thành. Không phải trận nào cũng có thể khống chế hoàn toàn, bằng không chiến sự đã kéo dài ba năm.
Đối diện sự thẳng thắn của Diệp Li, Lôi Đằng Phong thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã hiểu nàng sớm nhìn thấu ý đồ của hắn. Bất đắc dĩ cười khổ: “Xem ra không giấu được Vương phi. Ý tại hạ là lập tức rút quân, kính xin Vương phi nể tình cho một con đường.”
Diệp Li mỉm cười: “Thuận tiện cho người cũng là thuận tiện cho mình. Lôi thế tử xin tự nhiên.”
Lôi Đằng Phong có chút nghi ngờ nhìn nàng: “Vương phi biết tại hạ rút quân vì sao?”
Diệp Li cười nhạt: “Chẳng phải để giữ cánh sườn phía tây cho Trấn Nam Vương sao?”
“Vương phi đã biết… tại hạ rời đi, chẳng phải phá hủy bố cục của Định Vương?”
Diệp Li nhìn dòng suối nhỏ trước mặt, bình thản: “Thả Thế tử đi, bố cục của Vương gia chỉ có khả năng bị phá, chưa chắc đã bị phá. Hơn nữa… chưa chắc Thế tử gia ngăn được đạo quân ấy. Nhưng nếu Bản phi không thả Thế tử đi, hơn mười vạn đại quân của Vân Đình lập tức gặp nạn. Cái nào nặng cái nào nhẹ, Bản phi há lại không phân biệt được?”
Lôi Đằng Phong ngẩn người, cuối cùng chắp tay: “Đã vậy, đa tạ Vương phi thành toàn. Tại hạ cáo từ.”
“Đi thông thả, không tiễn.” Diệp Li gật đầu.
Đưa mắt nhìn bóng Lôi Đằng Phong khuất trong rừng, Trác Tĩnh trầm giọng: “Vương phi, Tây Lăng từ đầu đã xem Mặc Cảnh Lê như trò đùa.”
Diệp Li cười: “Từ lúc bắt đầu, Lôi Chấn Đình chưa từng để Mặc Cảnh Lê vào mắt.” Thực lực hai người không cùng đẳng cấp, sao có thể coi là đồng minh chân chính? Từ đầu chí cuối, Mặc Cảnh Lê chỉ là quân cờ trong tay Lôi Chấn Đình.
“Một khi Lôi Đằng Phong rút đi, Mặc Cảnh Lê lại mất cả Mộc Kính Minh lẫn Mộc Dương, chỉ sợ không trụ được bao lâu.” Trác Tĩnh nói.
Tần Phong nhíu mày: “Dù vậy, binh lực Mặc Cảnh Lê vẫn vượt xa chúng ta. Muốn quay về tiếp viện Vương gia e là không kịp.”
Diệp Li cười nhạt: “Vậy phải xem Mặc Cảnh Lê trụ được bao lâu đã.”
Tần Phong và Trác Tĩnh không hẹn mà cùng nhớ tới bố trí năm xưa ở Nam Kinh, thầm nghĩ: Mặc Cảnh Lê rốt cuộc trụ được bao lâu… thật khó nói.
Lôi Đằng Phong nói đi là đi, nhanh gọn dứt khoát, không chút lưu tình. Đến khi Triệu Liêm cùng Lữ Cận Hiền đại chiến một trận trở về, trong doanh đã sớm người đi nhà trống. Triệu Liêm rơi vào đường cùng, đành sai khoái mã đem sự tình bẩm báo Mặc Cảnh Lê.
Tin tức đến tay Mặc Cảnh Lê, đúng lúc hắn đang nổi trận lôi đình vì lão Mộc Dương Hầu trong quân doanh bỗng dưng mất tích. Mấy ngày nay lửa giận của hắn bốc thẳng lên đầu, toàn doanh ai nấy nín thở, cẩn thận từng chút một, chỉ sợ thành bia trút giận.
Mặc Cảnh Lê cảm giác lần Bắc chinh này từ đầu đến cuối mọi việc đều không thuận lợi. Mấy ngày qua càng khiến hắn sức đầu mẻ trán. Vốn nghi ngờ phủ Mộc Dương Hầu phản bội đầu nhập Định Vương phủ, chưa tra ra manh mối thì Mộc Dương đã dám giết thị vệ truyền chỉ. Đợi hắn phái Cao Minh đi bắt người, không ngờ cả Mộc Dương lẫn Cao Minh đều rơi vào tay Mặc gia quân, Mộc Dương còn tự sát. Như vậy, chuyện hắn nghi ngờ phủ Mộc Dương Hầu phản bội trong mắt người ngoài chỉ như hề nhảy nhót, bị Định Vương phủ đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Hắn đang cân nhắc thả lão Mộc Dương Hầu để trấn an lòng người hay dứt khoát giết đi trừ hậu hoạn, thì tin lão mất tích thần bí truyền đến. Chưa kịp nổi giận, khoái mã của Triệu Liêm lại mang sổ con tới. Mặc Cảnh Lê tức đến hộc máu. Vết thương cũ do Diệp Oánh gây ra mấy tháng trước chưa lành hẳn, mấy ngày nay lại nóng nảy, lần này công tâm quá độ, rốt cuộc không nhịn nổi phun máu tươi.
“Hoàng thượng!” Các tướng lĩnh kinh hãi.
Mặc Cảnh Lê vung tay cho thái giám đỡ, lau máu khóe miệng, cười lạnh: “Tốt cho Lôi Đằng Phong! Truyền ý chỉ của Trẫm, lấy tướng quân cánh phải suất lĩnh chặn đường, nhất định phải một mẻ hốt gọn cho Trẫm!”
“Hoàng thượng!” Các tướng hoảng sợ.
Bắc chinh sở dĩ nắm chắc, chính nhờ kết minh với Tây Lăng. Hiện đang giằng co với Mặc gia quân chưa thấy thắng lợi, lại trở mặt với minh hữu, kết cục còn gì chờ đợi?
“Xin Hoàng thượng nghĩ lại!” Một tướng đứng đầu khuyên: “Quân ta đang giằng co với Mặc gia quân. Nếu lại xung đột với Tây Lăng, chỉ e Định Vương phủ ngư ông đắc lợi. Theo mạt tướng, hiện tại quân ta cần gấp tiêu diệt hơn mười vạn quân của Vân Đình ngoài Hàn Cốc quan. Đến lúc ấy, dù Định Vương phi và Lữ Cận Hiền kéo quân đến, cũng chỉ là một cây chẳng chống nổi nhà, rơi vào vòng vây của ta.”
Thế tử Trấn Nam Vương đột nhiên bội ước khiến ai nấy kinh ngạc phẫn nộ, nhưng không phải ai cũng như Mặc Cảnh Lê nóng máu liều lĩnh. Dù Lôi Đằng Phong rút đi, để lại họ đơn độc đối đầu Mặc gia quân, tình thế vẫn chưa đến mức tuyệt vọng. Nhưng nếu Hoàng thượng xung đột với Thế tử Trấn Nam Vương, thì đúng là thua chắc. Lữ Cận Hiền không tốt bụng đến mức chờ họ nội chiến xong mới đánh.
Mặc Cảnh Lê trầm mặc hồi lâu, cuối cùng hừ một tiếng, coi như nghe vào. Đúng lúc này đối đầu Lôi Đằng Phong không có lợi ích gì, hắn há lại không biết? Chỉ là bị Định Vương phủ đùa giỡn một trận, quay đầu lại bị phủ Trấn Nam Vương xem thường, cục tức này sao nuốt trôi được.
Hồi lâu, hắn mới trầm giọng: “Tập trung toàn bộ binh lực, trong vòng ba ngày, Trẫm muốn thấy thủ cấp Vân Đình!”
“Mạt tướng lĩnh mệnh!” Các tướng lặng lẽ thở phào. So với Lôi Đằng Phong, Vân Đình dễ đối phó hơn nhiều. Hơn nữa theo cục diện hiện tại, Vân Đình chính là mục tiêu cần tiêu diệt đầu tiên.
Vẫy lui mọi người, trong đại trướng chỉ còn Mặc Cảnh Lê trầm mặc một mình. Sắc mặt càng lúc càng khó coi. Mấy ngày nay chuyện quá nhiều, giờ tỉnh táo lại hắn mới hiểu rõ: cái gọi là phủ Mộc Dương Hầu phản bội, từ đầu chí cuối đều là mưu kế của Định Vương phủ. Còn hắn vì thế mà ra tay với hai đại thần đắc lực nhất. Chắc hẳn lúc này Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li đang ở nơi nào đó cười nhạo hắn.
“Phanh!”
Mặc Cảnh Lê vung tay, đồ vật trên bàn rơi vỡ đầy đất. Người hầu trong màn trướng sợ hãi quỳ dưới đất, không dám nhúc nhích.
“Mặc Tu Nghiêu! Diệp Li… Trẫm tuyệt đối không tha cho các ngươi!” Giọng hắn lạnh băng, hung ác nham hiểm như từ địa ngục vọng lên.
Lão Mộc Dương Hầu trong cơn mê man tỉnh lại, cảnh vật trước mắt khiến lão thoáng giật mình. Nơi này rõ ràng không phải thiên lao trong đại doanh Sở quân, mà là một địa lao âm u lạnh lẽo. Lão cười khổ, Hoàng thượng dời lão đến đây, sợ có người cướp tù sao? Đúng là đa tâm. Lão đã giao toàn bộ thực lực phủ Mộc Dương Hầu cho Mộc Dương mang đi, còn ai đến cứu lão nữa?
Ngủ quá lâu, toàn thân cứng ngắc. Lão Mộc Dương Hầu gắng gượng ngồi dậy, lập tức nhìn thấy người ngồi cách đó không xa, nhất thời ngẩn ngơ.
Chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt lão trắng bệch, khóe miệng già nua run rẩy, kinh hãi nhìn “người” kia. Chính xác mà nói, đó là một cỗ thi thể. Đôi mắt Mộc Dương mở to vô thần, bụng loang lổ máu đen, cổ có vết thương chí mạng, rõ ràng đã chết đã lâu.
“Dương nhi!”
Lão Mộc Dương Hầu kinh hãi hét lên, thân thể già nua lảo đảo lao tới song sắt. Đáng tiếc bị lưới sắt ngăn lại, dù có dùng hết sức cũng không chạm được vào đứa con nằm bất động. Lão bật khóc nức nở: “Dương… Dương nhi! Là ai… là ai giết con!”
Trong địa lao trống trải chỉ vang vọng tiếng khóc thê lương. Lão Mộc Dương Hầu vô lực ngã ngồi bên song sắt, ngơ ngác nhìn thi thể con trai. Trong chớp mắt, vô số ý niệm hiện lên trong đầu. Mộc Dương là đứa con độc nhất, là hy vọng duy nhất của lão. Mất Mộc Dương, cả thế gian này phảng phất mất hết ý nghĩa. Phủ Mộc Dương Hầu… đã xong rồi…
Cả đời lão mưu cầu danh lợi, chỉ mong phủ Mộc Dương Hầu trong tay mình phát dương quang đại. Nhưng hôm nay, phủ Mộc Dương Hầu lại bị hủy trong tay lão. Chính lão hại chết đứa con trai duy nhất. Lão thật sự sai rồi sao?
“Dương… vì sao? Vì sao không lấy mạng già này mà lại giết con ta! Hoàng thượng! Hoàng thượng! Phủ Mộc Dương Hầu trung thành tận tâm mà!”
“Mộc Dương Hầu gọi Hoàng thượng… là Mặc Cảnh Kỳ hay Mặc Cảnh Lê?” Một giọng lạnh lùng từ ngoài vọng vào. Cánh cửa địa lao kêu cót két mở ra, một nam tử áo đen bước tới.
“Tần Phong?! Là các ngươi giết Dương nhi?!” Lão Mộc Dương Hầu kinh hãi. Lão vốn tưởng Mộc Dương bị Mặc Cảnh Lê bắt, không ngờ chính mình cũng đã rơi vào tay Định Vương phủ. Nghĩ lại, nếu là Mặc Cảnh Lê, sao lão lại đột nhiên hôn mê?
Tần Phong không phủ nhận, lạnh nhạt: “Mộc Dương Hầu đã rõ tình hình, hẳn cũng biết vì sao mình rơi vào kết cục này?”
Đối với cái chết của Mộc Dương, Tần Phong còn chút cảm khái, nhưng đối với kết cục lão Mộc Dương Hầu, hắn không chút thương cảm. Mặc gia quân trọng nhất trung nghĩa, năm đó Mặc Cảnh Kỳ chưa chết lão đã cấu kết với Mặc Cảnh Lê, lại từng dẫn quân vây khốn Vương phi và tiểu Thế tử suýt mất mạng, khiến trên dưới Định Vương phủ căm hận tận xương. Dù đứng ở lập trường lão chỉ là tuân mệnh, nhưng với Định Vương, đặc biệt là Mặc Tu Nghiêu, đây là tội chết ngàn lần. Cường giả có quyền tự xử lý cừu nhân của mình.
Lão Mộc Dương Hầu run lên, thống khổ nhắm mắt. Gặp người Định Vương phủ, còn gì không rõ? Cả đời lão cẩn thận từng chút, bị người ngoài coi là nịnh hót mất cốt khí. Khi Định Vương phủ suy tàn, lão toàn tâm đầu nhập Mặc Cảnh Kỳ, không như Nam Hầu bỏ mặc chính sự, cũng không như Hoa gia âm thầm thiên vị Định Vương phủ. Hoàng đế muốn lão làm gì lão làm nấy, thần tử nghe lệnh quân vương là thiên kinh địa nghĩa, dù… mệnh lệnh ấy sai.
Nhưng lão sai lầm lớn nhất đời là dẫn quân vây khốn Định Vương phi. Vì chuyện ấy mà phủ Mộc Dương Hầu không còn đường lui. Nên khi thấy Mặc Cảnh Kỳ không ổn, lão lập tức đầu nhập Mặc Cảnh Lê. Lão không có dũng khí như Nam Hầu hay Lãnh gia quay về Định Vương phủ, cũng không dám như Hoa quốc công đánh cược cả nhà và vận mệnh Đại Sở. Lão chỉ muốn sống, muốn nắm quyền, muốn phủ Mộc Dương Hầu đời đời truyền thừa. Nhưng giờ đây… tất cả giãy giụa bao năm, cuối cùng uổng công.
“Định Vương phủ… Định Vương phủ… Vì sao chứ?! Năm đó ta chỉ nghe lệnh làm việc!”
Tần Phong bình thản: “Trước khi đi, Vương gia để lại cho Mộc Hầu gia một câu.”
Lão Mộc Dương Hầu ngẩng lên.
Tần Phong lạnh lùng: “Vương gia nói: Bản vương từng trải qua thống khổ thấu xương, tất nhiên báo lại gấp trăm lần. Năm đó tha Mộc Dương Hầu một mạng, hôm nay thu hồi.”
Lão Mộc Dương Hầu lặng ngắt. Năm đó sau đại biến, Mặc Tu Nghiêu vẫn thả lão về, lão từng may mắn trong lòng. Hóa ra chỉ vì Mặc Tu Nghiêu cảm thấy đả kích ấy chưa đủ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận