Sáng / Tối
Trên tường thành, vài đạo hào quang lướt qua. Chỉ thấy ba bóng người đột nhiên từ mặt đất bay vút lên, sau đó đánh thành một cục. Người tập võ bình thường căn bản không nhìn rõ bọn họ đánh nhau, chỉ thấy vô số hư ảnh trên không trung loé sáng, cùng với kình lực kiếm khí bắn ra tứ phía. Mọi người vội vàng lùi về nơi an toàn, ngẩng đầu theo dõi trận chiến có một không hai này.
Duy nhất có thể nhìn rõ chỉ có Hàn Minh Nguyệt, nhưng lúc này hắn đang chăm chú quan sát cuộc đại chiến của ba người, ánh mắt tập trung nên cũng không có tâm trí trả lời câu hỏi của người bên cạnh.
Chỉ nghe một tiếng vang lớn, mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một bóng đen từ trên trời rơi xuống, đập mạnh xuống đất. Hàn Minh Nguyệt và Tần Phong một trái một phải chắn trước Diệp Li. Đợi mọi người nhìn rõ, mới thấy Lôi Chấn Đình nằm lăn trên đất, tay phải và hai chân đều có máu tươi chảy ra. Lôi Chấn Đình khó nhọc nằm trên mặt đất, ánh mắt ảm đạm, sắc mặt trắng bệch. Hàn Minh Nguyệt nhìn qua liền yên tâm: Lôi Chấn Đình hiển nhiên đã bị phế võ công, lại bị thương tay chân, không còn bất kỳ sát thương nào.
Rất nhanh, Mặc Tu Nghiêu và Lăng Thiết Hàn đồng thời đáp xuống đất. Tình trạng hai người cũng không tốt lắm. Mặc Tu Nghiêu quần áo trắng tuyết đã nhuốm vài vệt máu, trên cánh tay trái có một vết thương trông rất đáng sợ. Lăng Thiết Hàn mặc áo vải xanh lam, trên người cũng có vài chỗ rách, một vết thương xẹt qua cổ, chỉ cần một chút nữa là đã lưỡng bại câu thương.
“Tu Nghiêu…” Diệp Li nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu toàn thân đầy thương tích, hơi nhíu mày. Đã xử lý xong Lôi Chấn Đình, tâm trạng Mặc Tu Nghiêu vô cùng tốt. Những năm gần đây, Mặc Tu Nghiêu trăm phương ngàn kế muốn thu thập người đã thu thập gần hết. Ngay cả hai đầu lông mày vốn đầy sát khí phiền muộn cũng tiêu tan nhiều.
“A Li, ta thắng.” Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nói.
Diệp Li khẽ gật đầu, nói nhỏ: “Ta biết.”
“Khục khục…” Lôi Chấn Đình ngồi dưới đất ho hai tiếng, ho ra một ngụm máu. Quay đầu nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Tại sao không giết ta?” Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng: “Bản vương đã nói… Nhất định muốn ngươi sống không bằng chết! Bản vương nói là phải làm!”
Lôi Chấn Đình khinh thường cười: “Bản vương không nghĩ tới, Định Vương cũng thích làm nhục tù binh bằng cách này.”
“Ngươi đã thừa nhận mình là tù binh là được rồi. Ngươi không biết còn khá nhiều cách.” Mặc Tu Nghiêu cười nói, “Có muốn biết Bản vương định chiêu đãi ngươi thế nào không?” Trong mắt Mặc Tu Nghiêu bỗng bắn ra tia ác ý mãnh liệt, dường như rất muốn xé nát Lôi Chấn Đình, nhưng lại càng muốn lão ta sống hơn.
Lôi Chấn Đình còn chưa kịp mở miệng, bên cạnh đột nhiên loé lên một đạo kiếm quang. Mặc Tu Nghiêu giận tím mặt: “Lăng Thiết Hàn, ngươi muốn chết!” Chỉ thấy trường kiếm trong tay Lăng Thiết Hàn đâm vào ngực Lôi Chấn Đình, máu phun ra. Nhìn chỗ ngực Lôi Chấn Đình đã xuất hiện một lỗ đầy máu, rõ ràng sắp chết, không thể sống nổi.
Lăng Thiết Hàn vốn đứng gần Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu lại một tay giữ Diệp Li. Một kiếm của Lăng Thiết Hàn vừa nhanh vừa ác, Mặc Tu Nghiêu làm sao ngăn trở được? Lôi Chấn Đình bị Lăng Thiết Hàn đâm một kiếm, chẳng những không thấy đau khổ, ngược lại mang vẻ trào phúng nhìn Mặc Tu Nghiêu, dường như đang nói: Ngươi không phải muốn ta sống không bằng chết sao? Bản vương hiện tại sắp chết rồi.
“Ha ha… Lăng Thiết Hàn… Thập tam đệ… Đa tạ.” Lôi Chấn Đình cười nhạt, ánh mắt ảm đạm lưu lại trên người Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li, thoáng hiện một tia tiếc nuối và lo lắng, nhưng cuối cùng không thể nói ra điều gì. Thời gian dần trôi, cuối cùng ánh sáng trong đôi mắt lão dần tắt.
“Tu Nghiêu!” Diệp Li giữ chặt tay Mặc Tu Nghiêu đang định chụp về phía Lăng Thiết Hàn, nói khẽ: “Ta hơi mệt, chúng ta về nghỉ ngơi đi.”
Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu ấm áp, cúi nhìn gương mặt thanh lệ của Diệp Li chưa lau sạch vết máu, trong mắt thêm vài phần áy náy: “Được, chúng ta về nghỉ ngơi trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=412]
Lãnh tướng quân, Phượng Tam, ở đây giao cho các ngươi.”
Phượng Chi Dao đau khổ gật đầu — hắn cũng đã một ngày một đêm không được nghỉ?
Diệp Li quay đầu nói với Lăng Thiết Hàn: “Lăng các chủ có thể ở trong thành dưỡng thương, chỗ Trầm tiên sinh có không ít thuốc trị thương.”
Lăng Thiết Hàn chắp tay: “Đa tạ Vương phi.”
Nhìn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cùng nhau rời đi, Phượng Chi Dao quay đầu liếc nhìn thi thể Lôi Chấn Đình trên mặt đất, cau mày: “Cái này xử lý thế nào?” Tuy là địch nhân, nhưng Lôi Chấn Đình vẫn là một đời kiêu hùng, Phượng Chi Dao không muốn quá làm nhục lão. Tục ngữ nói, người chết nợ tiêu, nhiều hơn nữa cừu hận, người chết còn có thể tính gì? Có điều nếu Lôi Chấn Đình rơi vào tay Mặc Tu Nghiêu, chỉ sợ thật sự chết không toàn thây.
Lãnh Hoài nhíu mày, cũng đồng ý với Phượng Chi Dao. Lãnh Hoài xuất thân võ tướng chính thống, đối với danh tướng luôn mang vài phần kính ý. Trừ phi bất đắc dĩ, bình thường không muốn làm nhục thi thể địch nhân, đó là hành vi của kẻ hèn.
Lăng Thiết Hàn nhìn lướt qua Lôi Chấn Đình trên mặt đất, nói: “Bản tọa đưa hắn về Tây Lăng, không biết có được không?”
“Đương nhiên được.” Lãnh Hoài và Phượng Tam liếc nhau, Phượng Chi Dao nói: “Nhưng… phải do Định Vương phủ hỏa táng, Lăng các chủ chỉ có thể mang tro cốt về.” Không phải Phượng Chi Dao quá cẩn thận, mà là từng có chuyện Mặc Tu Nghiêu sắp chết rồi phục sinh, Phượng Chi Dao thật sự không muốn tái diễn nguy hiểm như vậy.
Lăng Thiết Hàn không để ý, hắn có thể vì Lôi Chấn Đình thu xác, cũng coi là rất nghĩa khí rồi, gật đầu: “Không sao. Bản tọa có thể đợi vài ngày.” Phượng Chi Dao nói: “Không cần chờ vài ngày, rất nhanh là được.” Hắn không muốn để Lăng Thiết Hàn ở đây chờ vài ngày. Nhìn ra Vương gia vẫn còn tức giận, nói không chừng phục hồi tinh thần lại muốn tìm Lăng Thiết Hàn phiền toái. Nếu chỉ vậy thôi cũng đành, hiện tại bản thân Lăng Thiết Hàn bị trọng thương, không cần Vương gia ra tay, Định Vương phủ cũng có nhiều cách giết hắn. Nhưng ý của Vương phi lại rõ ràng không muốn Lăng Thiết Hàn chết, vạn nhất Vương phi và Vương gia giận nhau, đối với bọn họ… cũng không có lợi.
Lãnh Hoài không nghĩ nhiều như Phượng Chi Dao, hơi kỳ quặc nhìn Phượng Chi Dao, ngẫm lại cũng không có gì không đúng, gật đầu đồng ý. Lăng Thiết Hàn gật đầu: “Vậy đa tạ.”
“Lăng các chủ không cần khách khí, chúng ta còn phải đa tạ Lăng các chủ.” Phượng Chi Dao chân thành nói. Bất kể vì lý do gì, Lăng Thiết Hàn cứu được Vương phi và rất nhiều người trong thành là sự thật. Nếu không có Lăng Thiết Hàn đến kịp, hôm nay kết cục thật khó nói.
Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu trở về phủ Tướng Quân, rửa mặt một lượt. Mặc Tu Nghiêu bước ra liền thấy Diệp Li đang ngẩn người nhìn điểm tâm trên bàn. Dù mới trải qua trận đại chiến suýt toàn quân bị diệt, nhưng bọn hạ nhân trong phủ Tướng Quân chuẩn bị đồ ăn sáng rất ngon, hai người vừa về không lâu đã mang lên, để hai người rửa mặt xong có thể dùng ngay.
Vừa rửa mặt xong, Diệp Li thay bộ quần áo đã nhuốm máu, tẩy đi mệt mỏi và vết máu trên mặt, lộ ra vẻ thanh lệ động lòng người. Nhìn bộ dáng ngẩn người, Mặc Tu Nghiêu không vui cau mày, trực giác có chút không thích. Nhẹ nhàng bước tới, từ phía sau ôm nàng vào lòng, Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng hỏi: “A Li, đang nghĩ gì?”
Diệp Li hồi tỉnh, lắc đầu: “Không có gì… Những ngày này quá căng thẳng, đột nhiên thư giãn lại không biết làm gì.”
Mặc Tu Nghiêu áy náy cọ mái tóc nàng, ôn nhu nói: “Đều là ta không tốt, A Li… Về sau sẽ không có chuyện gì làm phiền nàng nữa. Về sau nàng muốn làm gì thì làm, được không?” Đúng vậy, từ nay về sau không còn gì có thể khiến lòng người phiền não, trên đời không còn bất kỳ kẻ nào có thể uy hiếp được hắn và A Li. Bắc Nhung thất bại, ba năm năm mươi năm không thể vực dậy. Lôi Chấn Đình chết, đại đa số tinh binh Tây Lăng đều lưu lại Hồng Nhạn Quan. Phía nam còn đối mặt với Đại Sở, có Mộ Dung Thận và Nam Hầu dẫn ba mươi vạn đại quân, trong nước còn có ân oán giữa phủ Trấn Nam Vương và Tây Lăng hoàng thất, với năng lực của Lôi Đằng Phong, có thể tự bảo vệ mình đã là không tệ. Về phần phía nam Đại Sở, Mặc Cảnh Lê bị lưu đày, tiểu hài nhi chưa thành niên lên ngôi, quyền hành nằm trong tay Hoàng thái hậu, cũng không dậy sóng được. Về sau… Thiên hạ này còn ai dám động đến hắn và A Li?
Diệp Li hơi kinh ngạc nhìn hắn. Mặc Tu Nghiêu mở to mắt, cười nói: “Sao A Li lại nhìn ta như vậy?”
Diệp Li hỏi: “Chàng định thu binh rồi sao?”
“Nên đánh đều đánh xong, không thu binh còn làm gì?” Mặc Tu Nghiêu cười nói.
Diệp Li im lặng. Nhưng nàng không nghĩ Mặc Tu Nghiêu nhanh như vậy đã định thu tay. Những kế hoạch và sách lược của Mặc Tu Nghiêu luôn khiến nàng có cảm giác bất an. Cũng không phải nói có dã tâm là sai, Mặc Tu Nghiêu có thực lực, cũng có tư cách đi vấn đỉnh thiên hạ, thậm chí thống nhất thiên hạ. Nhưng có lẽ mấy ngày nay, so với chiến sự khốc liệt, lại khiến nàng sinh ra sự chán ghét chiến tranh. Mấy năm nay chứng kiến người chết thật quá nhiều.
Ôm Diệp Li vào lòng, khuôn mặt tuấn mỹ của Mặc Tu Nghiêu ôn hòa mỉm cười. Vỗ nhẹ lưng Diệp Ly, hắn dịu dàng nói: “A Li có mệt không, hay là nghỉ ngơi trước, được không?”
Diệp Li vô ý gật đầu, tựa vào Mặc Tu Nghiêu nhắm mắt lại. Nàng xác thực hơi mệt. Đợi Diệp Li ngủ say, Mặc Tu Nghiêu mới nhẹ nhàng bế nàng lên giường. Cúi người nhìn gương mặt ngủ say, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu, Mặc Tu Nghiêu thương tiếc đưa tay nhẹ phác họa gương mặt nàng, thấp giọng cười nói: “A Li ngốc, sao Bản vương lại không biết nàng đang nghĩ gì? Huống chi… nếu Bản vương đánh xong, chẳng phải Mặc Tiểu Bảo thành phá gia chi tử rồi sao?”
Nhẹ nhàng đắp chăn cho Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu quay người ra ngoài. Gian ngoài đặt tờ giấy Tuyên thành, trên đó có mấy chữ viết hơi mất trật tự, hiển nhiên chủ nhân viết vội quên thu lại:
“Dứt chiến sông Hoài được mở thông
Lạnh trời quạ loạn réo trên không.
Đáng thương xương trắng mồ chung chạ
Quân bỏ mạng vì tướng lập công.”*
*Bài thơ Điếu Vạn Nhân Trũng của Trương Tân
Binh bãi Hoài biên khách lộ thông
Loạn nha lai khứ táo hàn không
Khả lân bạch cốt toàn cô trũng
Tận vị tướng quân mịch chiến công
Chú thích: Hoài, tên sông, phát nguyên từ núi Đồng Bách tỉnh Hà Nam, chảy hướng đông, qua các tỉnh An Huy, Giang Tô rồi đổ ra biển đông.
Dùng bài thơ này để hình dung Mặc gia quân có lẽ hơi bất công, nhưng có thể thấy tâm trạng người viết đối với thế cục trước mắt.
Xem ra Diệp Li rất mệt, khi tỉnh dậy sắc trời bên ngoài đã tối. Nếu Mặc Tu Nghiêu không lo nàng nhịn đói lâu ảnh hưởng cơ thể, có lẽ nàng còn ngủ tiếp.
Diệp Li ngồi dậy, nhìn Mặc Tu Nghiêu khoan thai ngồi bên cạnh không có chút biến hóa, đã hiểu hắn chưa từng nghỉ ngơi. Kỳ thật hôm nay mệt mỏi không chỉ Diệp Li, mà còn cả đám người thủ ở Hồng Nhạn Quan. Mặc Tu Nghiêu nửa đường nghe Diệp Li còn ở Hồng Nhạn Quan, liền dẫn người phi ngựa gấp trở về, lại cùng Lôi Chấn Đình đại chiến một hồi, nói không mệt là không thể.
“Sao không nghỉ ngơi?” Đôi lông mày thanh tú Diệp Li khẽ nhíu, nhẹ giọng hỏi.
Mặc Tu Nghiêu mỉm cười lắc đầu, nói khẽ: “Nhìn A Li, không mệt… A Li ngủ lâu rồi, nên ăn tối.” Diệp Li không nói gì, nhìn dáng vẻ tươi cười ôn nhu của người đàn ông trước mắt, dường như bộ dáng âm trầm thô bạo lúc đánh với Lôi Chấn Đình và Lăng Thiết Hàn chưa từng tồn tại. Nhìn nàng không nói, nụ cười của Mặc Tu Nghiêu hơi thu lại, đưa tay ôm Diệp Li vào lòng, nhẹ giọng hỏi: “A Li giận ta à?”
Diệp Li trầm mặc một lát, khẽ thở dài lắc đầu: “Không, ta biết… Chàng đúng.”
Mặc Tu Nghiêu cũng trầm mặc, sau nửa ngày mới mỉm cười nhìn Diệp Li: “Chỉ là không thể tiếp nhận, đúng không? Không sai, chuyện lần này… là ta cố ý. Sao phế vật Mặc Cảnh Lê có thể làm ta bị thương. Kỳ thật… Từ lúc ban đầu A Li để người giao danh sách mật thám núi Thương Mang cho ta, ta đã có quyết định này. Ta biết Mặc Cảnh Lê bị ép đến cùng sẽ làm gì. A Li xem, hiện tại… hết thảy đều diễn ra theo hướng ta nghĩ. Chỉ là… Ta không nghĩ A Li không nghe lời ta, rời Hồng Nhạn Quan. Nếu Lăng Thiết Hàn không kịp đuổi tới… Thật may, lúc trước cứu Lăng Thiết Hàn một mạng quả nhiên đúng…” Mặc Tu Nghiêu ôm eo Diệp Li, tay hơi run, nhưng hắn cúi đầu nhìn Diệp Li, giọng nói mang vẻ cười nhạt. Cố tỏ ra vui vẻ khiến lòng Diệp Li càng thêm chua xót.
Nàng không thể trách người đàn ông này. Diệp Li nhẹ nhàng tựa vào Mặc Tu Nghiêu, thầm nghĩ. Dù hắn làm nhiều việc, nhiều cách làm của hắn không thể chấp nhận, nhưng nàng vĩnh viễn không thể trách hắn. Đây không phải lỗi của hắn. Hắn muốn báo thù, muốn bảo vệ người nhà, muốn Định Vương phủ phát triển, muốn kẻ tiểu nhân trả giá. Dù từ góc độ nào, hắn cũng không sai.
Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng ôm Diệp Li, hôn lên mái tóc nàng, nhẹ giọng cười nói: “Ta đã từng muốn giấu A Li trong cung điện đẹp đẽ an toàn nhất, không để ai nhìn thấy, vĩnh viễn không ai tổn thương được A Li. Nhưng ta không làm vậy. Ta biết A Li không thích. Vì vậy… Ta muốn cùng A Li đứng chung một chỗ, cùng nhau đối mặt tất cả, dù A Li không thích. A Li, nàng đừng chán ghét ta, có được không?”
Dù biết rõ nàng chán ghét những thứ này, nhưng ta nguyện xé rách những thứ tàn khốc nhất trước mặt nàng. Bởi vì đây là Mặc Tu Nghiêu… Mặc Tu Nghiêu không phải công tử thế gia phong lưu, cũng không phải tiên nhân thế ngoại thanh khí xuất trần. Mặc Tu Nghiêu từ núi xương biển máu bò ra, là Địa Ngục Tu La. Dù A Li đến nay không phải tiểu thư yếu đuối được nuôi trong khuê các, nhưng tận sâu trong lòng A Li vĩnh viễn mềm mại và lương thiện. Sao lại thích gió tanh mưa máu tàn khốc, tính toán và chiến trường máu chảy thành sông? Nhưng… làm sao bây giờ? Mặc Tu Nghiêu thầm nghĩ, dù vậy vẫn muốn nàng cùng hắn.
“Tu Nghiêu…” Diệp Li nhẹ giọng thở dài, ngẩng đầu nhìn đôi mắt ôn nhu nhưng tràn đầy cố chấp. Đưa tay sờ nhẹ mấy sợi tóc bạc, thấp giọng nói: “Không phải chàng sai, sao ta lại trách chàng. Ta chỉ là… hơi khổ sở. Ta rất muốn thuyết phục chính mình, sự hi sinh của họ đều có giá trị. Dù hai mươi vạn quân Hồng Nhạn Quan toàn bộ chết, ít nhất có thể rút ngắn mấy năm chiến loạn. Nhưng… tướng sĩ và bách tính hi sinh chỉ dừng ở hai mươi vạn? Huống chi… Ta khổ sở tính toán cái gì? Thậm chí đa số người trong họ ta còn không biết tên, sao có thể khổ sở vì họ? Nhiều người như vậy, dù ta khổ sở đến chết, tình cảm cho họ cũng chưa tới nửa khắc, vậy khổ sở của ta với họ có thể gọi là gì? Chỉ là… Mỗi người trong họ đều có gia đình, có người thân, nỗi đau khổ của họ là cả đời. Vì vậy… Tu Nghiêu, ta không sao, ta thật sự chỉ hơi khổ sở. Rất nhanh sẽ tốt.”
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu, ôn hòa vỗ lưng Diệp Li, im lặng an ủi nàng. Hắn muốn triệt tiêu hết mọi cảm giác yếu đuối của Diệp Li. Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Li trong lòng, khóe môi hơi mỏng manh nhưng mang theo cố chấp và đau xót.
“A Li, thật có lỗi.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng. Hắn thật sự cảm thấy có lỗi với nàng, nhưng hắn sẽ không nhận lỗi. Cũng như Diệp Li, thân là Thống soái tối cao của Mặc gia quân, hắn không có quyết định nào sai. Dù hôm nay Mặc gia quân không kịp cứu viện, toàn bộ tướng sĩ Hồng Nhạn Quan chết trận, thậm chí binh sĩ Tây Lăng tràn vào Hồng Nhạn Quan tàn sát, cũng không ai nói Định Vương quyết định sai. Hắn dẫn quân số ít hơn địch nhiều lần, Mặc gia quân liên tục đối mặt ba nước vây công, lần này một trận kết thúc, rút ngắn thời gian chiến loạn. Thân là thượng vị giả, hắn đã làm đúng.
Hắn thật sự xin lỗi chỉ có vợ hắn, người yêu của hắn. Lại khiến nàng chịu nhiều thống khổ khi lựa chọn được mất, lại để nàng tự tay chôn vùi Kỳ Lân do chính tay nàng huấn luyện. Từ đầu đến cuối, Mặc Tu Nghiêu thật sự xin lỗi, chỉ có một người Diệp Li — tình cảm hắn thật chân thành, đã từng quyết định muốn vĩnh viễn che chở nàng làm một người vợ vô ưu vô lo.
“Không sao.” Diệp Li nói khẽ, trong lòng mềm yếu trăm mối. Dù hắn làm gì, nàng đều tha thứ. Diệp Li mỉm cười thản nhiên. Hóa ra không biết từ lúc nào, nàng đã yêu hắn đến thế.
“A Li, về sau không bao giờ… như vậy nữa.”
“Được, ta biết rồi.” Những nỗi đau trong lòng vĩnh viễn không biến mất, nhưng thời gian sẽ làm dịu đi. Nhân sinh không có gì thập toàn thập mỹ, mà bây giờ, đã rất tốt. Một người đàn ông có thể bệ nghễ thiên hạ, nhưng lại vì tâm trạng của nàng mà bất an; có ba đứa con thông minh đáng yêu ngoan ngoãn; có nhiều người nhà luôn một lòng vì nàng; một đám bằng hữu và thuộc hạ trung nghĩa. Cuộc sống như thế, còn gì chưa đủ? Có lẽ nàng và Mặc Tu Nghiêu vĩnh viễn không cùng quan điểm, ví dụ nàng không thích âm mưu quỷ kế, mà hắn lại giỏi nhất giết người không chớp mắt. Lại ví dụ nàng luôn quý trọng sinh mạng người khác, còn hắn không ngần ngại lấy mạng người đùa bỡn đánh cược. Nhưng, hắn sẽ vì nàng mà nhượng bộ, nàng sẽ vì hắn mà bao dung. Như vậy là đủ.
“Vương gia, Vương phi. Thuộc hạ cầu kiến.” Ngoài cửa vang lên giọng Phượng Chi Dao.
Chốc lát sau, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cùng xuất hiện ở khách sảnh. Đến cầu kiến không chỉ một mình Phượng Chi Dao, mà còn Lãnh Hoài, Hàn Minh Nguyệt, Hà Túc, ngay cả Nguyên Bùi tướng quân ngất đi buổi sáng cũng ở đây. Thấy hai người cùng đến, Phượng Chi Dao thầm thở phào.
Phượng Chi Dao không chỉ là huynh đệ tốt cùng lớn lên với Mặc Tu Nghiêu, những năm gần đây cũng coi Diệp Li là bạn tốt. Phượng Tam công tử hiểu hai người này hơn người khác. Tưởng rằng về sau hai người sẽ có mâu thuẫn, không ngờ lại không xảy ra chuyện gì. Phượng Chi Dao không khỏi nhìn Diệp Li vài lần, trong lòng lại đánh giá nàng cao hơn.
Tiếp thu ánh mắt cảnh cáo của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao mới ho nhẹ thu hồi ánh mắt dò xét, cười nói: “Vương gia, Vương phi, quấy rầy.”
Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc hắn: “Ngươi còn biết à, đã trễ như vậy còn tới làm gì?”
Diệp Li bất đắc dĩ kéo tay hắn, mỉm cười với Nguyên Bùi: “Lão tướng quân, thân thể đã khá hơn chưa?”
Nguyên Bùi vội nói: “Đa tạ Vương phi quan tâm, mạt tướng khá tốt. Chỉ là lớn tuổi, có chút không còn dùng được, thật khiến Vương phi chê cười.” Diệp Li mỉm cười: “Lão tướng quân, may nhờ có lão tướng quân trấn giữ.”
“A Li nói rất đúng, Nguyên lão tướng quân, mời ngồi.” Thấy Diệp Li liếc mình, Mặc Tu Nghiêu cũng biết nghe lời, lại cười nói, “Mọi người còn chưa dùng bữa tối, không bằng cùng dùng.”
Phượng Chi Dao thầm liếc: Chẳng lẽ ngươi và Vương phi còn chưa dùng bữa tối?
Định Vương tự mình mời, mọi người cũng không cự tuyệt. Chốc lát, nha hoàn liền mang lên bữa tối đã chuẩn bị từ trước. Đều là món ăn thanh đạm, những ngày này mọi người mệt mỏi, không ai chăm chút bữa ăn. Lúc này khẩu vị thay đổi, vô cùng vui sướng dùng bữa tối ngon lành.
Đợi nha hoàn dọn bàn xong rút lui, Mặc Tu Nghiêu mới hỏi: “Muộn như vậy, có việc gấp?”
Lãnh Hoài đứng dậy: “Khởi bẩm Vương gia, chúng ta muốn hỏi… tù binh Tây Lăng nên xử trí thế nào?” Kỳ thật chuyện này không gấp, nhưng bọn họ bị Phượng Chi Dao kéo tới, Phượng Chi Dao lúc này giả bộ no say, Lãnh Hoài bất đắc dĩ đưa chuyện này ra nói.
Tuy không gấp, nhưng cũng không phải chuyện nhỏ. Binh sĩ Tây Lăng bị bắt làm tù binh khoảng gần mười vạn. Nhiều người như vậy, dù để ở đâu cũng là vấn đề lớn, xử trí thế nào cũng phiền phức.
Nghe vậy, mắt Mặc Tu Nghiêu lóe lên. Đang định nói, nhìn Diệp Li bên cạnh một chút, trầm ngâm lát rồi nói: “Phái người đưa về Tây Lăng. Chúng ta cũng không cần nhiều. Một binh sĩ đổi năm mươi lượng bạc.”
Lãnh Hoài do dự: “Người Tây Lăng sẽ đồng ý sao?” Năm mươi lượng không nhiều, nhưng mười vạn người cộng lại cũng rất nhiều. Huống chi, ý niệm thu thập mười vạn binh mã không khó. Ít nhất phải đổi năm sáu trăm vạn lượng bạc, đối với Tây Lăng không phải vụ mua bán có lợi.
Mặc Tu Nghiêu cười lạnh: “Ngươi đem việc này thông báo thiên hạ, bọn họ không đồng ý cũng phải đồng ý. Nếu không… mang toàn bộ người đến phương Bắc khai hoang.” Phương Bắc bị người Bắc Nhung tàn phá, vừa vặn thiếu người khai hoang.
Lãnh Hoài nghĩ nghĩ, cũng vui lên. Quả nhiên Định Vương đa mưu túc trí: “Mạt tướng tuân mệnh.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận