“Vương phi…” Tần Phong nhìn người con gái trước mặt đang mỉm cười dịu dàng, chân thành, chỉ cảm thấy da đầu tê dại từng hồi. Đứng tại chỗ một bước cũng không dám động, hắn không muốn dùng thân thể mình để thử xem có phải mỗi một tấc đất gần đó đều bố trí đầy cơ quan bẫy rập hay không. Nhìn mặt hồ trong suốt yên tĩnh kia hoàn toàn không có vẻ gì nguy hiểm, hắn thề, vừa rồi thấy trên mặt hồ lấp ló đầu mũi tên tuyệt đối không phải là tưởng tượng của hắn. Nếu thật có kẻ không biết sống chết, tự cho khinh công giỏi, trực tiếp từ trên cao nhảy xuống, người kia e rằng sẽ biến thành một con nhím khổng lồ.
Diệp Li cười nói: “Không cần căng thẳng. Chỉ đùa một chút thôi, bình thường nơi này không như vậy.”
Tần Phong im lặng, hắn tin rằng, bình thường chỉ có thể so với hiện tại càng nguy hiểm hơn. Diệp Li xoay người chỉ về phía rừng rậm mênh mông phía sau, cười hỏi: “Đã từng đến nơi này chưa?”
Tần Phong nhìn một lượt, do dự một chút rồi lắc đầu, nói: “Vùng lân cận kinh thành không dễ dàng luyện binh, Hắc Vân Kỵ muốn huấn luyện đều phải đến nơi cách kinh thành mấy trăm dặm.” Hơn nữa, Hắc Vân Kỵ dù sao cũng là kỵ binh, cho dù là huấn luyện cũng phần lớn ở nơi thảo nguyên, sa mạc bát ngát… Trong rừng rậm, kỵ binh căn bản không thể triển khai.
Diệp Li cười nói: “Ngươi cho rằng lúc nào thì có thể đến?”
Tần Phong do dự một chút, “Một canh giờ nữa có thể đến.” Nói lời này Tần Phong thật sự không có lòng tin. Vương phi chỉ đưa cho một đống bản đồ đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, hơn nữa, mỗi tấm bản đồ lại không thống nhất. Dù Hắc Vân Kỵ cũng am hiểu truy tung, nhưng đối với bản đồ thì hắn nhìn nửa ngày mới đại khái xác định vị trí. Cũng không biết những tên Hắc Vân Kỵ kia rốt cuộc có tìm được chỗ này hay không. Còn việc bị dân chúng phụ cận phát hiện sẽ bị trục xuất như Vương phi nói, Tần Phong căn bản không nghĩ tới. Chiến sĩ Hắc Vân Kỵ dù là tân binh mới vào, nếu không muốn, cũng tuyệt đối không bị một đám dân chúng bình thường phát hiện.
“Có thể đến bao nhiêu người?”
“Hắc Vân Kỵ và Mặc gia quân ở lân cận kinh thành lựa chọn ra năm mươi binh sĩ tinh nhuệ, dù không thể toàn bộ đến, ít nhất bảy tám mươi người hẳn là không thành vấn đề.” Tần Phong suy nghĩ chốc lát nói, “Vương phi…” Tần Phong do dự một chút, vẫn cảm thấy nên hỏi mấy vấn đề mà hắn không hiểu. Hắn là thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, dù không phải thống lĩnh tối cao, thủ hạ cũng chỉ có hai ngàn người, nhưng hắn vẫn cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm với những binh sĩ Hắc Vân Kỵ tinh nhuệ kia. Nếu Vương phi cảm thấy ám vệ không hài lòng… hẳn để thống lĩnh ám vệ nghiêm khắc huấn luyện hơn thì tốt hơn. Dù điều động năm mươi chiến sĩ tinh nhuệ không ảnh hưởng gì đến sức chiến đấu của Hắc Vân Kỵ, nhưng những binh sĩ này rốt cuộc tới để làm gì? Nếu là làm ám vệ… bảy tám mươi người rõ ràng là quá nhiều, hơn nữa bản thân Định Vương Phủ không chỉ có ám vệ. Nếu giao tiếp không tốt rất dễ khiến ám vệ và Hắc Vân Kỵ xảy ra mâu thuẫn. Nếu là dùng trên chiến trường… bảy tám mươi người dù tinh nhuệ thế nào, rõ ràng cũng không có tác dụng lớn. Xét cho cùng, lấy sức mạnh cá nhân đối kháng thiên quân vạn mã, về cơ bản đồng nghĩa với việc đi chịu chết.
“Ngươi nghĩ nhiều quá.” Nhìn Tần Phong do dự, Diệp Li bất đắc dĩ cười nói: “Ai cũng lo lắng những thứ này, ta cũng điều từ ám vệ ra ba mươi người, xem ai tới đây trước. Chúng ta có muốn đánh cược không?”
Tần Phong nhớ lúc ở Vĩnh Lâm tình cờ nghe Ám Tam nói Vương phi đánh cược rất cao, suy nghĩ một chút vẫn kiên định nói: “Hắc Vân Kỵ.” Không nghi ngờ gì, trong ba nhóm người, Hắc Vân Kỵ dù là sức chiến đấu hay năng lực hành động đều vượt xa người khác. Có lẽ công phu không bằng ám vệ, nhưng gan dạ mưu trí, phải biết ám vệ trừ những người được đặc biệt huấn luyện làm ám vệ tùy thân của Vương gia, Vương phi, những người khác không phải ai cũng võ công cao cường. Còn Hắc Vân Kỵ thì từng người đều trải qua huấn luyện nghiêm khắc, hơn nữa đã thành thói quen tác chiến đồng tiến đồng thối.
Diệp Li nhướng mày, tỏ vẻ khinh thường, “Ta cảm thấy ám vệ tới trước, Hắc Vân Kỵ thứ hai, nhưng Mặc gia quân đến nhiều người nhất.”
“Điều đó không thể nào!” Tần Phong kiên quyết bác bỏ. Hắn không có ý xem thường Mặc gia quân, nhưng không thể phủ nhận, trong lòng hắn, Hắc Vân Kỵ thật sự mạnh hơn Mặc gia quân. Ít nhất trong tình huống năm mươi người đấu với năm mươi người, Mặc gia quân tuyệt đối không thể thắng Hắc Vân Kỵ.
“Mỏi mắt chờ xem.”
Diệp Li thu hồi phần lớn cơ quan dưới mặt hồ và vách đá, mảng cơ quan bẫy rập này khiến nàng vừa kinh hãi vừa không dám khinh thường trí tuệ cổ nhân. Vốn mọi người đang suy nghĩ có nên phác thảo phòng thủ đặc biệt cho sơn cốc này không, giờ nhìn lại cũng không cần tốn tâm lực nữa. Nếu tất cả cơ quan trong cốc này toàn bộ khởi động, mà không phải biết rõ mọi chuyện như trước… dù là nàng cũng không dám chắc mình có thể toàn thân trở lui. Trong cốc vốn là kiến trúc đơn giản tạm thời lắp tên đã toàn bộ thu hồi, đổi thành một vòng nhà gỗ chỉnh tề, để phòng ngừa rắn, côn trùng, chuột, kiến và dã thú tập kích trong rừng, còn cố ý dựng tường rào trồng thực vật phòng xà trùng bên ngoài. Tất cả những thứ này hao tốn thời gian gần mười tháng, một tháng trước mới vừa hoàn thành, đồng thời cũng tiêu tốn hết số ngân lượng ban đầu Hàn Minh Nguyệt đưa tới cùng của hồi môn của nàng. Thông qua Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu một chuyến lại kiếm về không ít, nên giờ nhìn mọi thứ trước mắt, Diệp Li chỉ cảm thấy thỏa mãn, mất đi cảm giác đau lòng.
Một lúc lâu sau, một bóng người áo đen từ trên vách đá nhảy xuống, hơi chật vật rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=100]
Tần Phong liếc nhìn, là ám vệ. Trong lòng khinh thường, nếu không phải Vương phi trước đó thu hồi cơ quan, tên kia sớm đã bị bắn thủng. Nhưng hắn cũng hiểu, nếu không phải Vương phi trước đó nhắc nhở, hắn cũng không khá hơn người kia bao nhiêu.
“Thuộc hạ Ám Thập Thất, ra mắt công tử.”
Diệp Li gật đầu, ý bảo hắn qua một bên nghỉ ngơi. Chốc lát sau, lại có bóng người xuất hiện, vẫn là ám vệ, sau đó là Hắc Vân Kỵ, rồi đến Mặc gia quân. Tần Phong rất nhanh phát hiện điểm khác biệt, ám vệ và Mặc gia quân phần lớn hành động đơn lẻ và đến một mình. Còn binh sĩ Mặc gia quân thì đi thành nhóm. Nên mỗi lần tới đều là một nhóm bốn năm người. Dù Mặc gia quân không có thân thủ nhanh nhẹn như ám vệ, nhưng số người họ tới lại nhiều nhất.
Hai canh giờ sau, Diệp Li vỗ tay ra hiệu mọi người đứng dậy.
“Bái kiến công tử.”
Diệp Li gật đầu, nhìn lướt qua những người trước mặt, tổng cộng mới sáu mươi ba người. Mặc gia quân hai mươi tám, Hắc Vân Kỵ hai mươi, ám vệ mười lăm, “Xáo trộn đội hình, ta muốn nhìn lại phải thấy người đứng bên trái, bên phải các ngươi cũng là người mình không nhận ra, không phải người cùng một đội.”
Những người này dù không rõ ý đồ của Diệp Li, vẫn tuân lệnh, rất nhanh lại đứng vào vị trí.
Diệp Li hài lòng gật đầu, rốt cuộc tìm được chút cảm giác, chỉ chỉ nhà gỗ phía sau, nói: “Từ hôm nay trở đi, trong ba tháng, các ngươi ở lại đây, thông qua khảo nghiệm cuối cùng có thể lưu lại, còn lại trở về chỗ cũ. Không có việc gì thì đến nhận thức người chỉ đạo mới của các ngươi… Giáo đầu!”
Diệp Li nhẹ nhàng vỗ tay, tám nam tử hoặc cao hoặc thấp, hoặc trẻ hoặc già, đi tới trước mặt Diệp Li đồng thanh: “Công tử.”
Tần Phong đứng bên cạnh Diệp Li không khỏi khóe mắt giật giật, mấy người này dù nhìn không ra lai lịch, nhưng đều toát ra khí tức cường giả. Đều là cao thủ trong cao thủ.
Diệp Li hài lòng gật đầu, cười nói: “Các vị ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện ta sắp xếp mỗi ngày, mấy vị này còn có thể đặc biệt chỉ đạo cho các ngươi. Dĩ nhiên, trong các ngươi nếu có ai đủ năng lực trực tiếp chọn đấu với bất kỳ một vị nào trong bọn họ, cửa ải này có thể giảm đi, thế nào, có muốn thử không?”
Lời này mang theo chút mùi vị khiêu khích, mà binh lính bất kể thời đại nào đều là loại nóng máu nhất. Hầu như ngay lập tức, đã có người phi thân đánh về phía một vị trông rất tinh tráng trong tám người, còn những người khác cũng chọn mục tiêu riêng. Một trận âm thanh ầm ĩ vang lên, những người xông tới không ngoại lệ, đồng loạt ngã xuống đất, không đứng dậy nổi. Riêng người trẻ tuổi nhất còn phủi tay, khinh thường, nói với Diệp Li: “Công tử, người chọn những người này đều quá yếu.”
Diệp Li lạnh nhạt cười nói: “Bọn họ vốn không phải cao thủ võ lâm, ta cũng không cần một đám cao thủ tuyệt đỉnh.”
Người trẻ tuổi không hiểu, nhướng mày, “Không cần cao thủ võ công, vậy muốn chúng tôi tới làm gì?”
Diệp Li mỉm cười hỏi ngược lại, “Ba tháng, các hạ có thể dạy ra cao thủ võ công không?” Người trẻ tuổi á khẩu, hắn dù tự phụ đến đâu cũng hiểu học võ không phải chuyện một sớm một chiều. Chính hắn, từ nhỏ được vinh dự là kỳ tài võ học có căn cốt tốt, cũng phải khổ luyện mười mấy năm mới có thành tựu như vậy.
“Dù không rõ Vương gia muốn chúng ta tới làm gì, nhưng nếu Vương gia phân phó chúng ta nghe công tử, vậy công tử cứ việc phân phó.” Người tuổi khá lớn nói.
Diệp Li gật đầu, cười nói: “Ta cũng không nghĩ thủ hạ Vương gia quả nhiên là đầm rồng hang hổ, vẫn có chư vị cao thủ như thế. Nhưng các vị yên tâm, ta cũng không làm trễ nãi các ngươi bao nhiêu thời gian, chỉ cần hai tháng này các vị chỉ điểm bọn họ một chút kỹ xảo thôi. Thế nào? Còn có ai muốn thử không?” Người phía trước thảm bại như vậy, người phía sau tự nhiên biết khó mà lui.
Diệp Li rất hài lòng, cười nói: “Vậy thì… trước chạy bộ. Cái sân ngoài viện kia thấy không, vì an toàn của các ngươi ta còn cố ý kêu người trồng thảo dược đuổi rắn. Ban ngày các ngươi nhiều người như vậy cũng sẽ không có dã thú, vây quanh sân hoạt động một chút đi.”
Vậy ý ngươi là ban đêm sẽ có dã thú sao? Mọi người nhìn nhau, Tần Phong nhìn một chút người phía dưới, đành tự mình lên tiếng hỏi, “Vương… Công tử, chạy bao nhiêu?”
Diệp Li thản nhiên cười, “Chạy đến khi gục xuống mới thôi.”
Thế là một đám lính tinh nhuệ mờ mịt bị kéo ra ngoài chạy bộ, dù họ hoàn toàn không rõ việc này có ý nghĩa gì. Nhưng họ ở mức độ nào đó cũng là quân nhân, kỷ luật nghiêm minh vẫn hiểu. Nên tám cao thủ trước sau bắt đầu, mấy chục người xếp thành đội, bắt đầu chạy vòng quanh sân. Chỉ để lại Tần Phong vẫn mê hoặc nhìn Diệp Li, rõ ràng tâm trạng nàng rất tốt.
Diệp Li cười híp mắt, vẫy tay với hắn, nói: “Cầm xem một chút, bảy ngày gần nhất trước cứ từ từ thích ứng như vậy, sau đó ta sẽ điều chỉnh tiếp.”
Tần Phong cúi đầu nhìn tài liệu trên tay, chữ viết xinh đẹp, có cái tự mình biết, có cái lại không hiểu ý gì. Mỗi ngày sớm tối bắn tên, đấu kịch liệt, chạy bộ và những thứ khác, hắn dù không biết cũng có thể hiểu ý nghĩa, nhưng xà kép, hít đất… là gì, lại có tác dụng gì? Trong lòng Tần Phong, trên trang giấy này, trừ bắn tên và đấu kịch liệt ra, về cơ bản đều là đồ vô dụng.
Diệp Li cười nói: “Không hiểu cũng không sao, cũng không cần căng thẳng. Đợi Ám Nhị Ám Tam hết bận, ta sẽ kêu bọn họ dạy các ngươi. Vốn ta định để Ám Nhị dẫn những người này, lại suy nghĩ bản thân ngươi chính là thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, dẫn người khẳng định có kinh nghiệm hơn ám vệ. Nên… có thời gian rảnh ngươi nhớ bổ sung phần của mình vào.”
Nhìn thiếu niên tuấn tú trước mặt, vẻ mặt vô tội nở nụ cười chân thành, Tần Phong không hiểu sao rùng mình. Trực giác cho thấy mấy tháng tới sẽ vô cùng không tốt. Hai người nhảy lên đỉnh, vừa kịp thấy tình cảnh ngoài viện. Diệp Li vỗ tay, ngồi xuống trên nóc nhà, nhìn mọi người bên ngoài chạy tiếp, lắc đầu, “Đây chính là Hắc Vân Kỵ tinh nhuệ của các ngươi? Không phải cưỡi ngựa nhiều sao mà chạy yếu hơn ám vệ?”
Tần Phong cắn răng, hai mươi ám vệ kia có ít nhất mười lăm người biết võ công, thật công bằng sao?
“Ai dám dùng khinh công liền một hơi bay lên đỉnh núi, rồi nhảy xuống cho ta, đi tới đi lui hai mươi lần!” Nhìn thấy mấy tên ám vệ gian xảo bên ngoài, Diệp Li cười híp mắt nói. Mấy ám vệ đang âm thầm đắc ý thưởng thức bộ dáng đồng bạn chật vật không khỏi chân mềm nhũn, suýt té nhào.
Bất kể hiểu hay không, ban đêm, lúc Tần Phong đi theo Diệp Li rời đi cũng không tránh khỏi thương hại quay đầu nhìn thoáng qua những binh sĩ tinh nhuệ Định Quốc Vương phủ gục ngoài tường rào bò không dậy nổi. Nghe tiếng sói tru và tiếng dã thú từ xa vọng lại trong rừng, Tần Phong không khỏi nghĩ, để Vương phi tìm được mảnh đất gần kinh thành như vậy, có phải trời già quả nhiên xem họ không vừa mắt.
“Vương phi, thuộc hạ… có nên lưu lại chiếu cố một chút không?” Mấy cao thủ đúng là cao thủ, nhưng nhìn cũng không phải người có thể quản được những binh sĩ tinh nhuệ tâm cao khí ngạo kia. Vạn nhất xảy ra xung đột thì phiền toái.
Diệp Li cười nói: “Không cần lo, bọn họ không chạy được, không được phép tự tiện chạy sẽ bị xử tội đào binh!”
Ta đang lo bọn họ chạy trốn sao?
“Ta hiện tại cũng không muốn quản bọn họ, vừa mới bắt đầu để bọn họ cãi nhau ầm ĩ cũng không sao. Không làm ra tai nạn chết người là được. Bảy ngày sau ta sẽ kêu Ám Nhị Ám Tam thay phiên nhau tới dạy bọn họ.”
Tần Phong trầm mặc chốc lát, hỏi: “Thuộc hạ không rõ, Vương phi rốt cuộc muốn dùng bọn họ làm gì.”
“Bọn họ có thể làm rất nhiều, ám sát, thu thập tình báo, hộ vệ, lục soát, thâm nhập, ẩn núp, cứu viện, tra hỏi. Vô luận là lục chiến, thủy chiến, dã chiến hay chiến đấu đường phố, chỉ có ngươi nghĩ không tới, không có bọn họ học không được.” Tần Phong cảm thấy đầu óc hơi choáng, dù là tướng sĩ Hắc Vân Kỵ cũng không thể giỏi nhiều như vậy, “Ám sát… còn tình báo, hộ vệ và những thứ khác không phải là việc của ám vệ sao? Tại sao còn huấn luyện người khác? Vương phi không hài lòng ám vệ?”
Diệp Li quay đầu nhìn vẻ mặt hắn quấn quýt, cười nói: “Các đội ngũ kia đúng là rất tốt, nhưng ta thích có một đội ngũ không gì làm không được.”
Tần Phong suy nghĩ một chút nói: “Nếu thật có thể làm được, theo lời Vương phi, trình độ và sức chiến đấu của chúng ta quả thật có thể thay đổi nghiêng trời lệch đất.”
Diệp Li lắc đầu, nói: “Nói tinh nhuệ vốn là số ít, giống như Hắc Vân Kỵ, bọn họ học được, cũng không phải kỹ xảo đa số binh sĩ có thể nắm giữ. Huống chi vốn cũng không cần nhiều như vậy, nhiều chỉ là lãng phí tài nguyên. Ngươi hẳn nhớ, ta chọn người đều là biết chữ. Chỉ điểm này đã không phải đa số binh sĩ có thể đạt tới.”
Tần Phong gật đầu, trong quân đội dù là Hắc Vân Kỵ tinh nhuệ, người biết chữ nhiều nhất cũng chỉ chiếm một phần. Tần Phong đã hiểu phần nào ý của Diệp Li, Vương phi muốn bồi dưỡng một đám người văn võ song toàn, chỉ là bồi dưỡng nhiều người như vậy rốt cuộc có ích gì thì hắn trong thời gian ngắn vẫn không thể hiểu.
“Đúng rồi, Tần Phong.” Lúc gần đến cửa thành, Diệp Li ghìm ngựa lại, đánh giá Tần Phong, nói: “Ngươi vốn là thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, nên biết một quy tắc chứ?”
“Cái gì?”
“Giữ bí mật. Kinh nghiệm hôm nay cùng với ba tháng sau, không có lệnh của ta không được tiết lộ với bất kỳ ai.”
Tần Phong không nhịn được nuốt nước bọt, “Bao gồm Vương gia?”
“Bao gồm Vương gia.”
“… Thuộc hạ tuân lệnh.”
Trở lại Vương Phủ lúc màn đêm đã buông, Tần Phong hôm nay bị kích thích, vừa hồi phủ liền tự đi tìm Ám Nhị, Ám Tam thỉnh giáo. Diệp Li trở lại phòng, Mặc Tu Nghiêu đang cầm sách đọc dưới đèn, nghe tiếng bước chân mới ngẩng đầu nhìn nàng, “Ra khỏi thành sao?”
Diệp Li gật đầu, xoay người vào rửa mặt tắm rửa, rồi đi ra, vốn là bàn trống đã bày đầy thức ăn nóng hổi. Tùy ý búi tóc, vẫy lui Thanh Hà, Thanh Sương hầu hạ bên cạnh, liếc Mặc Tu Nghiêu đang nhìn mình, cười nói: “Hôm nay rất rảnh sao? Lại ở trong thư phòng bận rộn. Hoàng thượng sáng không cho gọi chàng vào cung sao?” Từ khi từ Nam Cương trở lại, hai người đều bận rộn, Hoàng đế trong cung như bị động kinh, dù Mặc Tu Nghiêu chưa chính thức lên triều, nhưng một ngày cũng không quên tuyên Mặc Tu Nghiêu vào cung nghị sự.
“Vốn không có chuyện gì, chỉ là bệ hạ gần đây thích tìm thần tử nghị sự.” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt cười nói, kéo Diệp Li đến bên bàn, ý bảo nàng dùng bữa trước. Nhìn trên bàn toàn thức ăn mình thích, Diệp Li cảm kích cười với hắn. Dù chưa đói lắm, nhưng trở về nhà đã có người chuẩn bị sẵn thức ăn, cảm giác được nhớ thương luôn là tốt.
“Hoàng thượng chuẩn bị giao việc hòa thân với Bắc Nhung cho ta xử lý.” Đợi Diệp Li ăn gần xong, Mặc Tu Nghiêu mới nói.
“Giao cho chàng?” Diệp Li cau mày, uống xong ngụm súp cuối, kêu người dọn đồ, khó hiểu nhìn hắn, “Giao cho chàng là có ý gì?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: “Ý là do ta toàn quyền chịu trách nhiệm, bao gồm tiếp đãi sứ giả Bắc Nhung, xác định đối tượng hòa thân, chuẩn bị đồ cưới và đưa dâu.”
Nghe Mặc Tu Nghiêu nói… Diệp Li không nhịn được thở dài, “Để chàng nghênh đón sứ giả Bắc Nhung, còn muốn xác định đối tượng hòa thân?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhìn nàng, “Thật ra chuyện xác định đối tượng hòa thân là muốn nàng làm. Nên mấy ngày tới nàng đại khái sẽ rất bận, không thể ra thành.”
Diệp Li vô lực khoát tay, dùng trí tưởng tượng cũng biết tin tức truyền ra sẽ thế nào. Đám quyền quý trong kinh, ai muốn đem con gái đến vùng đất hoang dã Bắc Nhung? Ngày mai e rằng người tới hỏi thăm sẽ đạp nát cửa Định Vương phủ. Tệ nhất là nàng không thể không chọn ai, nhưng dù chọn ai cũng đều đắc tội người khác. Thế nên, Hoàng đế muốn cho Định Quốc Vương phủ thêm mấy kẻ địch sao?
“Bên kia có người trông nom, ta cũng không cần ngày nào cũng ra thành, nhưng chuyện hòa thân, chàng có ý kiến gì không?”
Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ nói: “Tâm ý Hoàng thượng ngoài sáng trong tối, ám chỉ Đại tiểu thư Hoa gia là thích hợp nhất, Thái hậu cũng vừa ý Vinh Hoa Quận chúa hơn, nhưng Thái hậu giờ nói cũng như không. Những người được chọn khác còn có Tam tiểu thư Liễu gia, Quận chúa Thuận Thành hầu. Nhưng bọn họ không quá nổi bật, e rằng người Bắc Nhung sẽ không đồng ý.”
Diệp Li cau mày nói: “Vậy rất có thể cuối cùng người được chọn là Thiên Hương và Quận chúa Vinh Hoa? Nếu Hoàng thượng vừa ý Thiên Hương, sao không tự hạ chỉ?”
Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Hắn đang rất nhức đầu, chuyện đắc tội người tự nhiên hi vọng chúng ta làm. Ta biết nàng và Hoa tiểu thư là bạn tốt, xóa tên nàng cũng không sao. Chọn một trong mấy Quận chúa vương thất là được.”
Chỉ cần là người đều có tư tâm, Diệp Li và Hoa Thiên Hương quan hệ tốt, nàng tự nhiên không muốn Hoa Thiên Hương bị chọn đi hòa thân. Bị phân công việc lựa chọn người hòa thân như vậy, Diệp Li vẫn không khỏi phiền lòng nhức đầu, xử lý chuyện này chọn ai đi cũng khó nói, nàng thà vào sinh ra tử trên chiến trường còn dễ hơn.
Thấy Diệp Li cau mày, Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Thân ở trong hoàng thất, được dân chúng phụng dưỡng, dù là hòa thân hay chết trận đều là số mệnh. A Li không cần băn khoăn.”
Diệp Li lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Những Quận chúa thiên kim khuê tú kia được nuông chiều từ nhỏ, gả đến Bắc Nhung còn không biết chịu bao nhiêu khổ. Nếu thật là hai nước cố ý hòa thân thì thôi, loại này…” Rõ ràng chỉ dùng tạm thời, hai nước đều hiểu, công chúa hòa thân căn bản vô dụng, chỉ là vật hy sinh. Hai nước bất hòa, nhất thời chưa đánh nhau, liên hôn cũng không thể không đánh. Chỉ là mỗi bên chưa chuẩn bị kỹ mà thôi. Diệp Li không phải người không quyết đoán, nhưng nàng từ đáy lòng chán ghét sự hy sinh vô vị.
Biết tâm trạng nàng không tốt, Mặc Tu Nghiêu không bàn về đề tài này nữa, cười nói: “Hôm nay ra thành làm gì? Nàng mượn ta tám cao thủ, lại triệu người từ Mặc gia quân, Hắc Vân Kỵ và ám vệ, muốn làm gì? A Li thật không muốn nói cho ta?”
Diệp Li ngước mắt cười yếu ớt nói: “Ta còn đang thử nghiệm, xem mấy tháng này có thành quả gì. Có kết quả sẽ nói cho chàng, vạn nhất không được sẽ trả người lại.”
Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút nói: “A Li muốn huấn luyện một nhóm người làm gì? Mấy ám vệ bên cạnh nàng đều huấn luyện rất tốt, thống lĩnh ám vệ hôm qua còn nói với ta có thể mời nàng huấn luyện người dưới tay hắn. Nghe nói ở Vĩnh Lâm, hai ám vệ bên cạnh nàng giải quyết hai ám vệ bên ta?”
“Đánh lén thôi.” Diệp Li cười nói.
“Có thể đánh lén được cũng không đơn giản.” Thân là ám vệ, vốn đã quen đề phòng, người như vậy bị hai người đánh lén chứng tỏ họ thật sự mạnh hơn.
Diệp Li nghiêng mặt cười nói: “Đợi nhóm người này ra trường, có thể để mấy người làm thị vệ cho chàng.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Ta mong chờ, nếu A Li quả huấn luyện được một nhóm cao thủ, những người này làm hộ vệ cho nàng đi.”
“Vậy quá lãng phí.” Diệp Li lắc đầu cười nói: “Đến lúc đó chàng sẽ biết bọn họ có ích gì, đừng tranh người với ta là được. Ta hi vọng bọn họ có thể tồn tại quang minh chính đại trong quân.”
Mặc Tu Nghiêu hơi kinh ngạc nhướng mày, “Ta tưởng A Li hi vọng bọn họ trở thành thế lực bí ẩn.”
Diệp Li cười nhạt nói: “Bí ẩn dĩ nhiên phải bí ẩn, nhưng muốn ẩn là nhân số, nơi đóng quân, thực lực thật và thân phận chi tiết, chứ không phải chiến công và sự tồn tại của họ. Nếu thật có thể như ta nghĩ… sự tồn tại của họ sớm muộn cũng bị biết, không thể giấu. Ta hi vọng họ có thể như tướng sĩ bình thường, người có công được thưởng, người có năng lực được thăng chức.”
Hắc Vân Kỵ còn dễ nói, dù sao cũng là quân chính quy, còn ám vệ thì hơi hại người. Trừ số ít có thể lộ diện, đa số ám vệ cả đời chỉ có thể là ám vệ. Không có thân phận quang minh, không thăng chức, không vinh dự, không bạn bè, thậm chí không kết hôn, sinh con. Đa số khi lớn tuổi không thích hợp làm ám vệ, dù trong vương phủ có cung cấp nuôi dưỡng, nhưng nửa đời coi như hủy. Dù vậy, trong ám vệ Định Quốc Vương phủ không có phản đồ, chỉ có thể nói người xưa coi trọng chữ trung nghĩa.
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu trầm tư chốc lát nói: “A Li từ đầu đã không xem mấy ám vệ bên cạnh là ám vệ, Ám Nhất vừa vào quân, lấy thực lực hắn trong ám vệ cũng xuất chúng, tự nhiên là chuyện sớm muộn. Ám Tứ đi Tây Lăng làm việc, Ám Nhị, Ám Tam ở lại bên nàng, nàng cũng giao một số việc tình báo bên ngoài cho họ.”
Diệp Li cười nói: “Bọn họ dù năng lực hay tài trí đều mạnh hơn đa số người. Nhưng hơn nửa đời lại phải ẩn núp. Ta thấy quá lãng phí nhân tài. Hơn nữa… lòng người khó đoán, biết đâu một ngày họ sẽ nghĩ tại sao phải núp trong bóng tối? Nếu thật có ngày đó, hậu quả e còn nghiêm trọng hơn không có ám vệ. Nên, họ có năng lực, nguyện ý để ta sử dụng, ta tự nhiên không thể bạc đãi. Dĩ nhiên… nếu có kẻ muốn phản bội, ta cũng sẽ không lưu tình!”
Mặc Tu Nghiêu như có điều suy nghĩ, nói: “A Li nói có lý, chỉ là… A Li có lẽ không biết, nhiều đại gia tộc giấu thế lực riêng. Đặc biệt loại như ám vệ, biết nhiều bí mật nên bị khống chế rất nghiêm. Có gia tộc, ám vệ biết quá nhiều cuối cùng bị diệt khẩu.”
Diệp Li nói: “Vậy không ổn… Cho ám vệ quân chức hoặc cấp bậc khác, thưởng phạt phân minh. Đến tuổi nhất định cho vào Hắc Vân Kỵ hoặc Mặc gia quân?” Mặc Tu Nghiêu hơi mới lạ, cười nói: “A Li nghĩ sao?”
Diệp Li nói: “Nếu thành quả lần này làm ta hài lòng… những người này nên phục vụ đến trước ba mươi lăm tuổi, sau đó được phép rời đi, điều vào Mặc gia quân với cấp bậc tương đương. Dĩ nhiên nếu có năng lực khác và hứng thú cũng có thể làm quan văn hoặc việc khác. Đây chỉ là ý nghĩ, dù sao giờ chưa huấn luyện xong, còn nhiều thời gian suy nghĩ.”
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Ta hiểu, A Li muốn trải đường cho tương lai bọn họ?”
Diệp Li gật đầu, nhìn Mặc Tu Nghiêu, nghiêm mặt nói: “Ta từng nghe nói: Quân nhân đã vì quốc gia chảy máu, không nên để họ rơi lệ. Còn những lão binh thương binh giải ngũ kia, cuộc sống cũng không tốt. Nhưng ta giờ không quản nhiều, nên ít nhất phải an trí tốt người dưới tay.”
Bởi nàng từng là quân nhân, mà đãi ngộ kiếp trước tốt hơn hiện tại nhiều. Ở cổ đại, làm lính không phải nghề vinh quang, hảo nam không làm binh, thiết tốt không đánh đinh, nhiều người đầu quân chỉ vì bất đắc dĩ.
“Dù không biết tại sao A Li có những ý nghĩ này, nhưng ta sẽ từ từ suy nghĩ.” Mặc Tu Nghiêu nhìn cô gái đang trầm tư nhẹ giọng nói.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận