Cả hai đều là người thính tai tinh mắt, võ công cao cường, chỉ đi vài bước đã nghe thấy tiếng lẩm bẩm của ông lão. Diệp Li liếc Mặc Tu Nghiêu, cười nói: "Bị người khác nhận ra thân phận rồi, Vương gia."
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt: "Không sao, trước đây ta thường xuyên đến đây, không ngờ lão tiên sinh kia vẫn nhận ra ta." Cuộc đời Mặc Tu Nghiêu có thể nói lấy năm mười bảy tuổi làm ranh giới, sau đó hoàn toàn là trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Nếu không phải người quen, thực sự rất khó liên hệ hai con người này với nhau. Diệp Li cúi đầu nhìn chiếc đèn lồng vừa vẽ trong tay vẫn còn thơm mùi mực, khẽ mỉm cười.
Hai người cầm đèn lồng, giống như nhiều thanh niên nam nữ khác thong thả dạo bước trên phố. Dù ngoại hình và khí chất phi phàm thu hút không ít ánh mắt tò mò ngưỡng mộ, nhưng rõ ràng khiến người ta thoải mái hơn nhiều so với những ánh mắt dò xét, tính toán trong cung hay của giới quý tộc. Diệp Li vừa đi vừa tò mò ngắm nhìn các quầy hàng đủ loại hai bên đường. Đồ bán ở đây chưa chắc đã tốt, đều là những thứ dân thường sử dụng. Tuy mộc mạc giản dị nhưng khiến người ta cảm thấy thân thiện tự nhiên. Mặc Tu Nghiêu mỉm cười kéo Diệp Li dừng lại trước một quầy hàng rong bán đồ trang sức phấn sáp, quầy hàng nhỏ đương nhiên không có đồ quý giá. Chủ quầy là một đôi vợ chồng trung niên, nhận ra đôi nam nữ trước mặt không phải người thường, dù biết họ chưa chắc để ý đến hàng của mình nhưng vẫn ra sức chào mời.
Mặc Tu Nghiêu cầm lên một chiếc trâm ngọc trai thanh nhã, quay sang nhìn Diệp Li, rồi lắc đầu đặt xuống.
Một cánh tay trắng nõn như ngọc lại nhặt chiếc trâm lên, đối diện ánh mắt Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li nhướng mày cười: "Sao?"
Mặc Tu Nghiêu thở dài: "Chiếc trâm này sẽ chỉ bị A Li làm cho lu mờ, A Li hợp với minh châu lộng lẫy nhất. Mấy hôm trước ta đã đặt ít dạ minh châu ở Phong Hoa lâu, ngày mai A Li cùng đi xem thích làm kiểu gì?"
Diệp Li vân vê chiếc trâm trắng thuần trong tay, nhìn một lúc, cười nói: "Dù chàng không sợ ta làm sụp đổ gia sản, ta cũng sợ các phu nhân tiểu thư trong kinh thành dùng ánh mắt giết chết ta." Đồ trang sức của Phong Hoa lâu đắt đỏ nổi tiếng khắp kinh thành, các tiểu thư đại tộc có được vài món đã đủ đáng giá khoe khoang. Nhưng người khác không biết, bản thân Diệp Li lại biết rõ, từ sau đại hôn, đồ trang sức nàng dùng hầu hết đều đặt từ Phong Hoa lâu. Cũng khó trách, dù Diệp Li rất ít ra ngoài, nhưng mỗi lần ra ngoài nàng đều cố chọn vài món nhìn khiêm tốn, thế mà vẫn có không ít người chú ý đến trang sức trên người nàng.
"Nếu chỉ mua vài món trang sức đã làm sụp đổ gia sản, thì chỉ có thể nói nền tảng nhà ta quá mỏng." Mặc Tu Nghiêu cười nói, nhận lấy trâm từ tay Diệp Li nhẹ nhàng cài lên tóc nàng, trầm giọng: "Ta hy vọng A Li có được thứ tốt nhất."
Diệp Li mỉm cười: "Thích chính là tốt nhất. Nếu không thích, dù đồ tốt cũng không đáng một xu."
Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu lóe lên nụ cười, khẽ hỏi: "Vậy A Li có thích không?" Chỉ hai chữ "thích không", không biết hắn đang nói về chiếc trâm hay điều gì khác.
Diệp Li đỏ mặt, quay đi thấp giọng: "Cũng không tệ." Trả tiền, nghe lời khen của vợ chồng chủ quầy, hai người không để ý, nắm tay quay đi. Vừa đi, Mặc Tu Nghiêu vừa nghiêng đầu nhìn nữ nhân bên cạnh. Chiếc trâm không mấy nổi bật giữa búi tóc đen nhánh dường như cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến lòng người xao xuyến.
"Đằng kia đang làm gì vậy?" Diệp Li nhìn về phía trước, đằng xa vang lên tiếng ồn ào, đa số mọi người đều đổ về đó, nhìn qua chỉ thấy biển người dày đặc.
Mặc Tu Nghiêu khẽ nhướng mày, cười nói: "Chắc có gì đó náo nhiệt, chúng ta đi xem sẽ biết." Đưa hai chiếc đèn lồng cho người hầu đi theo, Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Li đi về hướng dòng người.
Diệp Li quay lại nhìn vệ sĩ xa lạ đang xách hai chiếc đèn, nhíu mày: "Ta quên mất, từ khi trở về chưa từng gặp A Cẩn." A Cẩn luôn trầm mặc ít nói, đi theo Mặc Tu Nghiêu với vẻ mặt lạnh lùng đẩy xe lăn là chủ yếu. Giờ Mặc Tu Nghiêu đi lại bình thường, A Cẩn dường như đã bị lãng quên.
Mặc Tu Nghiêu quay đầu cười: "Ta giao hắn làm việc khác. Hắn cũng đã trưởng thành, không thể mãi đi theo ta làm vệ sĩ." Diệp Li gật đầu, A Cẩn là cháu của Mặc tổng quản, Mặc tổng quản cả đời vất vả vì vương phủ không có con, cha mẹ A Cẩn cũng chết vì Định vương phủ, Mặc Tu Nghiêu đặc biệt quan tâm A Cẩn cũng là điều nên làm.
Len vào đám đông mới thấy góc đường nơi khúc quanh dựng một đài, lụa ngũ sắc trang trí khiến đài lộng lẫy rực rỡ. Trên đài không có người nhưng dưới đài lại ồn ào, Diệp Li nhìn người đàn ông trung niên mặt đỏ bừng đầy phấn khích bên cạnh, khẽ hỏi: "Nơi này đang làm gì vậy?"
Người đàn ông trung niên quay lại thấy bên cạnh là một cô gái thanh lịch khí chất phi phàm, sững sờ, rồi vẻ mặt ôn hòa nói: "Dao Cơ cô nương, danh kỹ đệ nhất kinh thành sắp lên đài biểu diễn, còn muốn ném tú cầu..." Nói một nửa chợt nhớ ra trước mặt là một cô gái xinh đẹp, người đàn ông đỏ mặt, nửa sau hơi khó nói tỉ mỉ. Dù chưa nói rõ, Diệp Li cũng đã hiểu. Hơi ngẩn ra, Diệp Li không hiểu quay lại hỏi Mặc Tu Nghiêu: "Hắn nói... Dao Cơ không phải là người ta biết chứ?"
"Dường như đúng vậy." Mặc Tu Nghiêu cười nhạt.
Diệp Li nhíu mày, dù chỉ gặp Dao Cơ hai lần nhưng nàng khá có cảm tình với cô gái đó. Hơn nữa, Dao Cơ không chỉ là vũ kỹ, còn là chủ nhân của phường Khuynh Thành đệ nhất kinh thành. Vũ kỹ tuy thuộc tầng lớp thấp, nhưng xuất thân của Dao Cơ e rằng không thua kém một số thương gia giàu có trong kinh thành. Một cô gái như vậy hoàn toàn không cần ném tú cầu kén chồng hay chọn nhập mạc chi tân. Hơn nữa, nàng chọn nơi này, dù đông người nhưng đa phần là dân thường, nếu Dao Cơ muốn hoàn lương, chọn cuộc sống bình thường thì càng không nên làm lớn chuyện thế này. Mặc Tu Nghiêu thấy nàng nhíu mày, cười trầm giọng: "Nghe nói quan hệ giữa Dao Cơ và Mộc Dương không tầm thường, tháng sau Mộc Dương sẽ thành thân với cháu gái của Lễ bộ Thượng thư Tôn đại nhân. Không biết có liên quan không?"
"Dao Cơ và Mộc Dương?" Diệp Li vẫn nhớ đã từng thấy Mộc Dương vài lần, dù chưa nói chuyện, nhìn từ xa cũng là một nam tử xuất sắc. Diệp Li cũng từng nghe tin đồn về Dao Cơ, Mộc Dương và Phượng Chi Dao, nhưng với hiểu biết về Phượng Chi Dao, tin đồn này e rằng hơi quá sự thật. Không ngờ Phượng Chi Dao là giả, còn Mộc Dương rõ ràng có manh mối. Mặc Tu Nghiêu gật đầu: "Dao Cơ mười ba tuổi đã nổi danh kinh thành, đến nay đã gần mười năm. Những năm này nếu không nhờ sự che chở của Phượng Tam và Mộc Dương, một nữ tử yếu đuối như nàng muốn dựng nên phường Khuynh Thành, lại không bị quyền quý quấy rầy sẽ không dễ dàng như vậy. Những kẻ có quyền có thế trong kinh thành này không phải đèn cạn dầu." Diệp Li hiểu rõ gật đầu, vẻ đẹp của Dao Cơ tuyệt đối thuộc hàng đầu kinh thành, quan trọng hơn là Dao Cơ ca múa điêu luyện, ung dung đoan trang hơn các tiểu thư khuê các tầm thường, càng thêm vẻ quyến rũ mê người. Mỹ nhân tuyệt sắc như vậy lại thân phận phong trần, sao không trở thành mục tiêu cho các quan lớn và công tử ăn chơi tranh giành. Nếu không có người giúp đỡ, dù giữ mình trong sạch, một nữ tử yếu đuối không quyền không thế như Dao Cơ cũng không thể chống đỡ được đám ong bướm này.
Diệp Li không hiểu được suy nghĩ của Dao Cơ, dù thực sự có quan hệ với Mộc Dương, dùng cách này quyết định tương lai của mình không khỏi quá vô trách nhiệm với bản thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=105]
Nếu là đấu võ kén chồng hay thi văn chọn tài... ít nhất còn có thể khảo sát năng lực đối phương, ném tú cầu như vậy hoàn toàn là đánh cược số mệnh. Diệp Li vẫn nhớ mang máng chuyện trong phim truyền hình kiếp trước, có tiểu thư khuê các ném tú cầu bị kẻ ăn mày nhận được. Dao Cơ lại cố ý chọn nơi này, dù không bị kẻ ăn mày nhận được, khả năng lớn cũng chỉ là dân thường. Nhưng dù có cưới hỏi đàng hoàng, một người dân thường lấy Dao Cơ về hay Dao Cơ gả đi đều không có lợi gì.
"Không cần lo, chuyện như vậy Mộc Dương không thể không biết." Mặc Tu Nghiêu khẽ nói.
Diệp Li gật đầu, ngẩng đầu nhìn xung quanh, tiếc là không thấy Mộc Dương. Chuyện nam nữ vốn khó nói, dù Mộc Dương có xuất hiện hay không cũng không ai có thể nói hắn đúng sai. Dù sao tháng sau hắn cũng sẽ thành thân, hắn không chỉ có trách nhiệm với Mộc Dương Hầu phủ, mà còn với vị hôn thê của mình.
"Cô nương, vị bên cạnh ngài là huynh trưởng hay là..." Người đàn ông đứng cạnh Diệp Li đột nhiên khẽ hỏi. Diệp Li quay lại, mới phát hiện xung quanh không ít nam tử đang dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn Mặc Tu Nghiêu, không khỏi bật cười. Dù hắn đeo mặt nạ, nhưng nửa mặt lộ ra của Mặc Tu Nghiêu vẫn tuấn mỹ hiếm có, hơn nữa thân hình cao lớn xuất chúng, đứng trong đám đông như hạc giữa bầy gà, khiến các nam nhân xung quanh sao không sinh lòng đố kỵ? Nắm tay Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li cười nhạt: "Chúng ta chỉ xem náo nhiệt thôi, phu quân ta sẽ không ra tay tranh đoạt."
Rõ ràng ánh mắt mọi người đầy hoài nghi. Dù cô gái trước mắt không thua kém Dao Cơ, nhưng nam nhân ai chẳng muốn nhiều mỹ nhân. Cô nương này ưu nhã thanh quý, rõ là chính thê danh môn, chẳng lẽ lại không thiếu một tiểu thiếp xinh đẹp quyến rũ như Dao Cơ để trái ôm phải ấp hưởng diễm phúc sao?
Mặc Tu Nghiêu tâm trạng tốt cũng không so đo với những kẻ vô lễ, kéo Diệp Li lại trước mặt, cười nói với người vừa hỏi: "Ngươi yên tâm, ta không phải đến đoạt tú cầu. Nương tử nhà ta rất hung dữ..."
Diệp Li lập tức đen mặt, lén vươn tay bấm hắn một cái. Mặc Tu Nghiêu thản nhiên như không, cứ như Diệp Li không bấm thịt hắn, cười nói với người trước mặt: "Hơn nữa ta cũng không thích cô gái quá xinh đẹp, dịu dàng nhu mì như nương tử ta mới tốt." Người vợ dịu dàng nhu mì lén túm thịt eo hắn, dùng sức véo.
Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ cười khổ, giơ tay đè lên tay Diệp Li: "Nương tử, ta thật sẽ không thích nữ nhân khác."
Diệp Li trợn mắt, lặng lẽ buông tay. Câu nói kia thế nào nhỉ, lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa. Người bình thường ôn hòa nhã nhặn, lúc trở nên mặt dày thì ai cũng không đỡ nổi.
Những nam tử xung quanh rốt cuộc yên tâm, đồng tình mỉm cười thông cảm với Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu cũng không khách sáo, mỉm cười gật đầu tiếp nhận thiện ý của mọi người.
"Ai da, Dao Cơ cô nương ra rồi?!" Có người reo lên. Diệp Li quay lại nhìn, trên đài, một cô gái tuyệt sắc mặc trang phục ngũ sắc, trang điểm lộng lẫy, nụ cười xinh đẹp vừa lên đài đã khiến cả đám đông xôn xao. Dao Cơ thản nhiên gật đầu với mọi người dưới đài, khiến các nam nhân dưới đài kích động hò reo không ngớt. Khi ánh mắt lướt qua Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu, Dao Cơ hơi ngẩn ra, khẽ mỉm cười với Diệp Li rồi quay người vung tay áo. Tiếng nhạc bên đài vang lên, Dao Cơ chậm rãi uốn éo theo điệu nhạc, tay áo linh hoạt theo điệu múa, dưới đài lại vang lên tiếng trầm trồ.
Diệp Li nhíu mày, nhìn cô gái cười tươi trên đài, thở dài trong lòng. Dao Cơ này đâu phải muốn ném tú cầu, rõ ràng là cố ý hủy hoại danh tiếng của mình. Danh tiếng Dao Cơ trong kinh thành không tệ, dù nghe nàng có quan hệ mập mờ với Phượng Tam và Mộc Dương, nhưng cũng chỉ là tin đồn, không ai tận mắt thấy. Hơn nữa, thực tế không nhiều người từng thấy Dao Cơ. Nhưng hôm nay nàng khiêu vũ ném tú cầu ở đây, e rằng sau hôm nay, hơn nửa nam nhân kinh thành đều biết Dao Cơ trông thế nào. Vì vậy, dù là quan lớn giàu có muốn lấy nàng về làm thiếp, hay dân thường cười nàng về làm vợ, e rằng đều sẽ khinh thường nàng thêm một bậc. Ngẩng đầu nhìn vẻ buồn bã, bi thương thoáng qua trên gương mặt cô gái trên đài, Diệp Li thầm lắc đầu, quả nhiên là vì Mộc Dương sao?
Một khúc nhạc kết thúc, đám đông dưới đài hò reo không ngớt, thúc giục Dao Cơ nhanh ném tú cầu. Một người đàn bà trung niên mặt son phấn cười tươi bước lên đài, giơ tay ra hiệu mọi người im lặng, rồi nói: "Hôm nay các vị có diễm phúc rồi, Dao Cơ cô nương tự tay ném tú cầu kén chồng. Người nhận được tú cầu sẽ là tân lang đêm nay của Dao Cơ cô nương. Lão thân ở đây chúc các vị may mắn."
Lòng Diệp Li trầm xuống, nàng nghe rõ câu "tân lang đêm nay" của bà chủ. Nói cách khác, Dao Cơ không thực sự muốn gả, mà chỉ chọn một nhập mạc chi tân. Cũng có nghĩa, sau đêm nay, Dao Cơ sẽ không còn là vũ kỹ trong sạch bán nghệ không bán thân nữa. Nhìn cô gái tuyệt sắc với đôi mắt sáng ngời lương thiện trên đài, Diệp Li thương tiếc thở dài. Mặc Tu Nghiêu khẽ hỏi: "A Li, sao vậy?"
Diệp Li lắc đầu: "Hành động này của Dao Cơ cô nương quá quyết liệt, cần gì phải như vậy..." Hỏi Diệp Li có thể vì một nam nhân mà làm đến mức này không, trong lòng nàng rất rõ, nàng tuyệt đối không thể như Dao Cơ. Không phải vì không yêu, mà là... tình yêu của nàng cũng có giới hạn. Nếu ngay cả nhân phẩm của mình cũng có thể vứt bỏ, tình yêu như vậy quá nặng nề với Diệp Li.
Mặc Tu Nghiêu áp sát tai Diệp Li, trầm giọng cười nói: "Ta tuyệt đối sẽ không để A Li như vậy, ta sẽ dẹp bỏ mọi trở ngại để A Li trở thành người vợ duy nhất của Mặc Tu Nghiêu."
Diệp Li nhướng mày: "Hôm nay Vương gia đặc biệt biết nói lời hay."
"Nương tử thích, tại hạ ngày ngày nói cho nàng nghe." Mặc Tu Nghiêu cười nói, "Không cần lo, Mộc Dương kia tuy hơi ngốc nhưng làm người cũng phúc hậu. Hắn nhất định sẽ tới."
Diệp Li gật đầu. Tới thì sao? Mộc Dương không thể cưới Dao Cơ làm vợ, cũng không thể vì Dao Cơ mà vứt bỏ Mộc Dương Hầu phủ. Còn vị Tôn tiểu thư kia, thực ra mới là người vô tội nhất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận