Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 319: Trở về Li thành

Ngày cập nhật : 2026-04-01 08:46:29

Dọc đường, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li đi chậm rãi, không chỉ vì quan tâm đến đứa bé trong bụng Diệp Li mà còn muốn quan sát dân sinh các nơi ở Tây Lăng đang bị Mặc gia quân chiếm đóng. Hành trình vốn chỉ mười mấy ngày nay kéo dài đến tận tháng mười một. Tháng mười một, không chỉ Tây Lăng mà cả phương Bắc đều vô cùng lạnh giá. Li thành ở Tây Bắc giờ đã có hai trận tuyết lớn. Nhờ Từ Hồng Vũ biết cách cai quản cùng các quan viên Tây Bắc ra sức, nên dù bên ngoài vẫn đánh nhau long trời lở đất, cuộc sống dân chúng Tây Bắc vẫn trôi qua rất yên ổn.

Đoàn người trở về Li thành, không thông báo trước cho ai nghênh đón, đến khi người trong Định Vương phủ nhận được tin thì xe ngựa đã tới cửa. Vẫy tay cho lui đám thị vệ vì Vương gia đột ngột trở về mà hoảng sợ, Mặc Tu Nghiêu đỡ Diệp Li đi vào trong phủ, những việc khác tự nhiên giao cho Phượng Chi Dao, Tần Phong, Trác Tĩnh phía sau xử lý.

“Mẫu thân!” Từ xa, tiếng gọi của Mặc Tiểu Bảo xuyên qua khu vườn có chút vắng lặng. Diệp Li vừa dừng bước đã thấy Mặc Tiểu Bảo mặc cẩm bào đen thêu long văn bạc nhanh chóng chạy tới. Nhưng mới mấy tháng không gặp, dường như Mặc Tiểu Bảo đã cao hơn nhiều.

Khi Mặc Tiểu Bảo sắp lao tới trước mặt định ôm lấy mẫu thân, Mặc Tu Nghiêu bên cạnh nhẹ nhàng giơ tay túm cổ áo hắn. Mặc Tiểu Bảo không thể tiến lên, không cam tâm vặn vẹo người, nhưng làm sao cũng không thoát khỏi bàn tay phụ thân, đành mím môi, đôi mắt đen láy ngước nhìn Diệp Li: “Mẫu thân…”

Diệp Li cười, Mặc Tu Nghiêu xách Mặc Tiểu Bảo đến trước mặt, từ trên cao nhìn xuống: “Mẫu thân con đang mang thai…”

Mặc Tiểu Bảo sửng sốt một chút, đôi mắt đen tròn mở to, một lúc lâu mới phản ứng được “mang thai” nghĩa là gì. Trong phút chốc, tay chân có chút luống cuống nhìn vùng bụng đã nhô lên của Diệp Li, lắp bắp: “Mẫu thân… Tiểu Bảo… Tiểu Bảo sắp có đệ đệ muội muội rồi à?” 

Diệp Li gật đầu, xoa đầu con trai: “Đúng vậy, Tiểu Bảo thích đệ đệ hay muội muội?”

Mặc Tiểu Bảo hơi nhíu mày, một lúc sau mới nghiêm túc gật đầu: “Đệ đệ hay muội muội con đều thích.” Thực ra nó thích muội muội hơn một chút, nhưng nếu là đệ đệ cũng không tệ. Nó có thể dạy đệ đệ thật tốt, đệ đệ của nó nhất định thông minh hơn Lãnh tiểu ngốc kia nhiều. Đến lúc đó, có thể cùng nhau đối phó phụ vương, đoạt lại mẫu thân! Ừ! Đại cữu cữu không phải đã nói rồi sao, huynh đệ đồng tâm, lợi gấp đôi! Nếu tiểu đệ đệ không tranh mẫu thân với nó thì càng tốt. Dĩ nhiên, thân là huynh trưởng, nó rất độ lượng, sẽ chia mẫu thân cho đệ đệ một ít.

Diệp Li buồn cười nhìn vẻ mặt Mặc Tiểu Bảo biến ảo không ngừng, lúc thì gật đầu cười thầm bộ dạng kỳ quái. Cũng không biết nghĩ tới điều gì mà đứng ngây ra, Mặc Tu Nghiêu bên cạnh nhìn nét mặt con trai không che giấu ý cười xấu xa, khóe miệng nở nụ cười lạnh. Không cần đoán cũng biết tiểu tử này đang nghĩ lung tung gì. Giơ tay búng nhẹ lên trán Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tiểu Bảo kêu “oa” một tiếng, mắt ướt nhìn trán mình, ánh mắt tố cáo Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, thản nhiên nhìn nó: Ta búng con đấy, thì sao?

Ôi… Mẫu thân, phụ vương bắt nạt Tiểu Bảo.

Còn nhỏ nên bị bắt nạt, Mặc Tiểu Bảo buồn bã không thôi.

“Được rồi, để mẫu thân xem có đau không?” Nhìn bộ dáng tội nghiệp của con trai, Diệp Li bất đắc dĩ trừng Mặc Tu Nghiêu một cái. Cúi xuống thay Mặc Tiểu Bảo xoa xoa cái trán căn bản không thấy đau: “Tiểu Bảo ngoan, đừng khóc.” Thực ra Mặc Tu Nghiêu căn bản không dùng sức, Mặc Tiểu Bảo cũng không đau mấy, nhưng bị tổn thương là lòng tự trọng. Cảm giác thất bại khi rõ ràng yếu hơn đối thủ nên bị tùy ý chà đạp, không có khả năng phản kháng lại một lần nữa đả kích lòng tự trọng của Mặc Tiểu Bảo.

“Ngự Thần ca ca…” Đôi chân ngắn của Lãnh Tiểu Ngốc rốt cuộc cũng chạy tới, thấy Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu đã lâu không gặp, ngược lại sửng sốt, hơi xấu hổ cười với Diệp Li: “Vương phi a di…” Đứa bé từ từ chạy đến sau lưng Mặc Tiểu Bảo, nắm một vạt áo không buông. Cảm giác của trẻ con luôn nhạy bén, dù là Lãnh Quân Hàm bốn tuổi hay Từ Tri Duệ năm tuổi đang tung hoành Li thành cũng rất sợ Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Tiểu Bảo đứng trước mặt đệ đệ, hiển nhiên không thể tiếp tục giả bộ đáng thương làm hỏng hình tượng, đành ấm ức thu hồi vẻ mặt giả khóc, oán hận lén nhìn Mặc Tu Nghiêu.

Diệp Li bất đắc dĩ một tay dắt Mặc Tiểu Bảo, một tay dắt Lãnh Quân Hàm đi về đại sảnh. Vừa đến ngoài đại sảnh đã thấy Từ Hồng Vũ, Từ Hồng Ngạn, Từ Thanh Trạch vừa nhận tin liền vội chạy ra từ thư phòng. Hai cậu quan sát Diệp Li một phen, thấy nàng không gầy, sắc mặt cũng tốt mới thở phào, sắc mặt hòa hoãn. Diệp Li mỉm cười: “Đại cữu cữu, nhị cữu cữu, Li Nhi trở về rồi.”

Từ Hồng Vũ gật đầu, trầm giọng: “Trở về là tốt rồi.”

Vừa ngồi xuống trong đại sảnh, Từ Hồng Vũ hỏi: “Các cháu đi đường không sao chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=319]

Bây giờ Li Nhi…” Tin Diệp Li mang thai tuy giấu bên ngoài, nhưng người Từ gia đều đã nhận được tin trước, kể từ sau khi sinh Mặc Tiểu Bảo, Diệp Li vẫn không động tĩnh. Dù Trầm Dương và Lâm đại phu đều nói bình thường, chỉ cần thuận tự nhiên, Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu cũng không quá chấp niệm con cái, nhưng người ngoài đều cảm thấy Định Vương phủ chỉ có một đứa trẻ, không khỏi đơn bạc. Nay Diệp Li mang thai, dù không đúng lúc nhưng chung quy vẫn là tin tốt.

Diệp Li gật đầu: “Li Nhi khỏe, để cữu cữu lo lắng rồi.” Lại kể sơ qua chuyện ở Tây Lăng và tình hình vết thương của Từ Thanh Bách để mọi người yên tâm. Từ Hồng Vũ thấy sắc mặt Diệp Li hơi mệt, định cho nàng về nghỉ trước, hôm khác nói chuyện, thì nghe ngoài cửa có người hành lễ: “Ra mắt lão thái gia.” Hóa ra Thanh Vân tiên sinh biết Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu trở về cũng vội chạy tới.

Mọi người vội đứng dậy nghênh đón, Từ Thanh Trạch tiến lên đỡ Thanh Vân tiên sinh. Diệp Li bước tới hơi làm nũng: “Ông ngoại, Li Nhi trở về rồi.” 

Thanh Vân tiên sinh nắm chặt tay nàng, nụ cười hiền từ: “Chú ý thân thể, sao cháu không cẩn thận vậy. Những quy củ lễ tiết bỏ hết đi, người một nhà cần gì để ý.”

Hiểu lòng ông ngoại, Diệp Li thuận thế đứng dậy, tươi cười: “Ông ngoại quá cẩn thận rồi, Li Nhi nào có yếu ớt vậy?”

Thanh Vân tiên sinh nhìn sắc khí nàng, gật đầu: “Ừ, xem ra cũng không tệ, nhưng vẫn phải dưỡng cho tốt. Lần trước cháu mang thai Ngự Thần đã rất nguy hiểm, lần này nhất định phải bình an.” Diệp Li và Từ Thanh Trạch mỗi người một bên đỡ Thanh Vân tiên sinh ngồi lên thượng vị. Thanh Vân tiên sinh không chỉ đức cao vọng trọng mà bối phận cũng rất cao. Chuyện này hợp lý, như lần này ở tư phủ, Mặc Tu Nghiêu cũng lấy thân phận cháu rể tiếp đón.

“Li Nhi đang định lát nữa tới thỉnh an ông ngoại, sao ông ngoại lại tự tới rồi?” Diệp Li ngồi xuống, cười hỏi.

Thanh Vân tiên sinh khoát tay: “Thân thể ta giờ khỏe, đi nhiều cũng tốt. Ta tới thăm cháu một lát cho yên lòng, ngồi thêm chút rồi các cháu về nghỉ đi. Chuyện đón gió tẩy trần để mấy ngày nữa nói. Dù sao người ngoài cũng chưa biết các cháu đã về.” An bài vậy, đương nhiên là Thanh Vân tiên sinh lo cháu gái mệt. Định Vương và Vương phi hồi thành, việc cần lo nhiều không kể xiết, giờ Diệp Li đã mang thai năm tháng, thật sự không thể vất vả.

Từ Hồng Vũ nhíu mày: “Yến tiệc tẩy trần tạm lùi lại, giờ Vương gia phải nhanh chóng tới Đại Sở.”

Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Tiền phương không phải có Từ huynh trấn giữ sao? Nghe nói vẫn thuận lợi, chẳng lẽ xảy ra chuyện?”

Từ Hồng Vũ lấy từ tay áo ra một phong thư: “Đây là thư Lãnh Hạo Vũ phái người phi ngựa đưa tới, Vương gia xem đi. Thanh Trần rốt cuộc không giỏi chiến sự, trấn giữ tiền phương cũng không giúp được gì. Tài dùng binh của Nam Hầu tuy không giảm, sau một thời gian giằng co, đại quân Bắc Nhung và Tây Lăng đã có dấu hiệu rút lui, nhưng cũng chỉ đủ bảo vệ Hồng Nhạn Quan, nếu muốn trong vòng một tháng mang quân đánh tới Sở Kinh thì tuyệt đối không thể. Huống hồ… quân phòng thủ Sở Kinh có chống được nửa tháng hay không cũng khó đoán.”

Mặc Tu Nghiêu hứng thú nhìn thư Lãnh Hạo Vũ, cười: “Lãnh Hạo Vũ không uổng nhiều năm học buôn bán.” Hắn định sau khi về Tây Bắc sẽ dẫn quân về phía đông, cứu viện Sở Kinh, đương nhiên là thuận tiện thu vào tay. Nay có thư này của Lãnh Hạo Vũ càng thêm danh chính ngôn thuận. Nhưng giờ A Li lại có thai… Nhìn Diệp Li ngồi bên, Mặc Tu Nghiêu hơi nhíu mày.

Diệp Li rút phong thư trong tay Mặc Tu Nghiêu xem kỹ, mỉm cười: “Không sai, lần này Lãnh Hạo Vũ ngược lại nắm được cơ hội làm một vụ buôn bán không tệ. Nếu có thể giữ được Sở Kinh, sau này dù Mặc Cảnh Lê bên kia cũng không thể nói gì. Vậy sau khi nghỉ ngơi hai ngày, Vương gia hãy đi Hồng Nhạn Quan thay cho đại cữu cữu.”

Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, nhẹ giọng: “Nhưng A Li…” 

Diệp Li cười: “Ta ở Li thành, chẳng lẽ còn nguy hiểm hơn ra chiến trường? Dù sao cũng chỉ khoảng bốn năm tháng thôi.”

Trong lòng Mặc Tu Nghiêu không vui, tiện tay rút lại thư đặt lên bàn: “Cũng được, Bản vương hơi mệt, nghỉ mấy ngày nữa rồi nói. Dù sao một hai ngày Sở Kinh bên kia cũng không gấp.” Mọi người ngồi đó không hẹn mà cùng nhìn hắn, cái gì gọi là Sở Kinh không gấp một hai ngày? Sở Kinh giờ rõ ràng nguy cấp, tới sớm một khắc cũng tốt. Diệp Li hiểu ý Mặc Tu Nghiêu, chỉ cười nhạt.

Nói chuyện một lúc, đám người Thanh Vân tiên sinh thúc giục Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu về nghỉ, ngay cả hai tiểu bao tử Mặc Tiểu Bảo và Lãnh Quân Hàm cũng bị Thanh Vân tiên sinh xách đến thư phòng dạy học. Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu không khách sáo, từ biệt mọi người rồi trở về sân viện của mình. Trong sân đã sớm có người làm và nha hoàn chuẩn bị trà bánh nước ấm. Những năm này, mấy nha đầu bên Diệp Li đều đã lập gia đình, có chốn về, chỉ còn Thanh Sương không lập gia đình vẫn đi theo Diệp Li, mặt khác, hai ma ma cũng theo hầu. Chỉ là lúc Diệp Ly không ở Li thành, họ sẽ chăm sóc Mặc Tiểu Bảo.

Vừa vào cửa, Thanh Sương đã dẫn đám nha hoàn tiến lên đón. Giờ Thanh Sương hai mươi tuổi, đã không còn là tiểu nha đầu hoạt bát ngây ngô ngày trước. Thấy Diệp Li, nàng không khỏi nở nụ cười: “Thanh Sương ra mắt Vương gia, Vương phi, chúc mừng Vương phi lại có tiểu thế tử.” Diệp Li cười nhẹ với Thanh Sương, nàng đối với tiểu nha đầu mua về từ nhỏ luôn thân cận hơn người khác, nhẹ giọng: “Một năm nay ta không ở đây, cực khổ ngươi rồi.” 

Thanh Sương cười: “Đây là việc nô tỳ phải làm, nào có cực khổ. Không biết nô tỳ tu bao lâu mới có phúc phận đi theo Vương phi. Nô tỳ đã cho người chuẩn bị nước ấm, mời Vương gia và Vương phi rửa mặt rồi dùng chút cháo nóng, chắc mấy ngày nay người đã chịu khổ.”

Lời Thanh Sương là thật lòng. Nàng từ một cô nhi đầu đường trở thành một trong những thị nữ được Định Quốc Vương phi tín nhiệm nhất, Thanh Sương cảm thấy không gì may mắn hơn. Huống hồ, nàng không giống Thanh Ngọc, Thanh Loan, họ chung quy có cha mẹ người nhà, còn nàng chỉ là cô nhi, ngay cả cha mẹ là ai cũng quên từ lâu. Vương phi luôn đối xử với nàng rất tốt, tuy là nha hoàn bên người Định Vương phi, nhưng so với một số thiên kim nhà giàu trong Li thành còn có thể diện hơn. Thanh Sương chỉ cảm thấy dù cả đời không lập gia đình, hầu hạ bên Vương phi cũng rất đáng. Vì vậy mấy năm nay, Thanh Loan, Thanh Ngọc, thậm chí Thanh Hà cũng lần lượt xuất giá, Thanh Sương cũng có không ít người cầu hôn, nhưng nàng vẫn toàn tâm toàn ý hầu hạ Diệp Li. Nàng là người đi theo Diệp Li sớm nhất, cũng là người đi theo lâu nhất.

Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu rửa mặt thay y phục xong, lúc ra ngoài quả nhiên Thanh Sương đã chuẩn bị xong cháo nóng bổ dưỡng mà hai người thích. Mấy năm nay, tuổi tác Thanh Sương dần lớn, cách làm việc cũng dần trầm ổn chu đáo, không còn là nha đầu bộp chộp thỉnh thoảng quá phận ngày trước. Vẫy tay cho mọi người lui, Diệp Li vừa dùng bữa vừa trầm tư. Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng nhíu mày hỏi: “A Li đang nghĩ gì?”

Diệp Li cười: “Không có gì, chỉ đột nhiên nghĩ, chớp mắt mà Thanh Sương đã hơn hai mươi rồi.” Đã nhiều năm, là nàng làm trễ nải hôn sự của Thanh Sương.

Mặc Tu Nghiêu nói: “Nếu A Li muốn chỉ hôn cho nàng, đợi một thời gian nữa hãy nói.” Nha hoàn sau khi thành hôn thì không thể ở bên hầu hạ nữa. Không phải Mặc Tu Nghiêu không nỡ bỏ Thanh Sương, mà là mấy năm nay Thanh Sương hầu hạ A Li rất chu đáo, A Li vừa dùng quen, vừa tin tưởng. Giờ A Li có thai, là lúc phải cực kỳ cẩn thận, vẫn là đợi khi hài tử ra đời rồi nói cũng không muộn.

Diệp Li gật đầu: “Chung quy phải hỏi ý Thanh Sương. Lúc trước Thanh Ngọc và Thanh Loan vẫn chỉ hôn cho người nhà đại cữu mẫu, cũng coi như để họ đoàn viên với gia đình. Vốn họ vì ta nên từ Vân Châu đến Sở Kinh, giờ cuộc sống của Thanh Hà cũng không tệ. Chỉ là Thanh Sương từ nhỏ đến lớn luôn đi theo ta, nên khó tránh phí tâm hơn.”

Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút: “Vậy sau khi nàng lập gia đình vẫn để lại bên người nàng. Nàng thấy A Cẩn thế nào?”

“A Cẩn?” Diệp Li ngẩn ra, dù A Cẩn từ nhỏ đi theo Mặc Tu Nghiêu, nhưng Diệp Li thật sự ít tiếp xúc với hắn. Sau khi kết hôn với Mặc Tu Nghiêu không lâu, A Cẩn liền được Mặc Tu Nghiêu đưa ra ngoài làm việc, bình thường đều ở ngoài, hiếm khi về. Hơn nữa, A Cẩn không giống Phượng Chi Dao hay Lãnh Hạo Vũ, cần nói mới nói, trầm mặc khiến người khác tưởng hắn câm, nên Diệp Li không quen lắm.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu: “A Cẩn là cháu của Mặc thúc, chỉ là tính tình không giống Mặc thúc. Người nhà Mặc thúc và cha mẹ A Cẩn đều vì Định Vương phủ mà chết, những năm nay ta đưa hắn ra ngoài lịch lãm, cũng hy vọng hắn có thể một mình đảm đương, để Mặc thúc yên lòng. Dù không bằng Phượng Tam, Lãnh Nhị, nhưng cũng không uổng nha đầu kia.”

Diệp Li tự nhiên hiểu, dù không quen A Cẩn, nhưng Mặc thúc là người thế nào Diệp Li vẫn biết, huống hồ A Cẩn lớn lên bên cạnh Mặc Tu Nghiêu từ nhỏ. Hơn nữa, lấy tính tình Mặc Tu Nghiêu, chịu nói nhiều về chuyện của Thanh Sương đã là cực khó, nàng hơi nhíu mày: “Lúc về ta sẽ hỏi Thanh Sương, chỉ là A Cẩn quanh năm không ở Vương phủ, chưa chắc Thanh Sương đã có tình ý với hắn…”

“Đợi khi con sinh ra, chắc Sở Kinh đã thu vào tay. Lúc đó, A Li đi Sở Kinh, ta đồng thời sẽ gọi A Cẩn về. Trước tiên ta sẽ nói chuyện này với Mặc thúc.” Mặc Tu Nghiêu chăm chú nhìn Diệp Li, trầm giọng.

Nghe đến đây, tay Diệp Li đang dùng bữa ngừng lại. Mấy ngày nữa, Mặc Tu Nghiêu sẽ lại lên đường đến Hồng Nhạn Quan. Diệp Li bất đắc dĩ khẽ xoa bụng, cười khổ: “Bảo bảo quả thật đến không đúng lúc.” Mấy năm thái bình không thấy bảo bảo, giờ mới loạn chưa đầy nửa năm, nàng đã mang thai.

Mặc Tu Nghiêu cũng hơi bất mãn, ngẩng đầu đặt tay lên bụng nàng, trầm giọng: “Ồn ào giống hệt Mặc Tiểu Bảo!”

Diệp Li không nhịn được cười, không phải sao? Giống hệt Mặc Tiểu Bảo, đều nhân lúc náo nhiệt vội ra ngoài, thật hành hạ người.

“Ta sắp phải đi rồi, A Li không luyến tiếc chút nào sao?” Mặc Tu Nghiêu hơi oán trách. Tiếc là A Li mang thai, nếu không nhất định hắn sẽ mang A Li cùng đi Hồng Nhạn Quan, dù hắn vẫn muốn ở lại bên A Li hơn. Diệp Li mỉm cười nhìn hắn: “Ta không nỡ thì Vương gia không đi sao?” Mấy chục vạn tính mạng Mặc gia quân, hơn trăm vạn tính mạng dân chúng và quân phòng thủ Sở Kinh, cùng mấy năm Mặc Tu Nghiêu khổ tâm bày bố, nhiều chuyện như vậy, há lại chỉ vì một câu không nỡ mà thay đổi. Huống hồ… Diệp Li cười mà không cười nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Chẳng lẽ Vương gia không cảm thấy chúng ta đã sống cùng nhau quá lâu rồi sao?” Từ khi nàng mang thai Mặc Tiểu Bảo trở về Tây Bắc, mấy năm nay thời gian hai người xa nhau lâu nhất chính là mấy ngày ở Biện Thành nàng một mình rời doanh trại tính kế Chu Lăng.

“Chẳng lẽ A Li đã bắt đầu chán vi phu rồi?” Mặc Tu Nghiêu giật mình thất sắc.

Diệp Li lại cười: “Chán thì không, chỉ là có câu… khoảng cách sinh ra mỹ, còn có tiểu biệt thắng tân hôn… Thỉnh thoảng tách ra cũng không phải chuyện xấu.” 

Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng: “Nhưng người ta cũng có câu, một ngày không thấy như cách ba thu. Chưa rời đi mà ta đã bắt đầu nhớ A Li rồi.”

Diệp Li cười: “Vậy chàng nhanh trở về, hoặc ta sinh con xong sẽ tìm chàng?”

Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút, nghiêm túc: “Bản vương nhất định sẽ nhanh chóng trở về trước khi A Li sinh bảo bảo.”

“Được, ta chờ chàng.” Diệp Li mỉm cười.

Mặc Tu Nghiêu vươn tay ôm nàng vào lòng, thấp giọng: “A Li, xin lỗi.” 

Diệp Li giật mình, nhẹ giọng: “Sao vậy?” Mặc Tu Nghiêu thở dài: “Nàng có thai mà Bản vương lại không thể ở bên.”

Diệp Li liếc mắt cười: “Đây là chuyện gì? Không phải vì chính sự sao, cũng không phải chàng nhàn rỗi chạy loạn khắp nơi?” Rời khỏi ngực Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li nhìn hắn nghiêm mặt: “Ta mang thai, tất nhiên hy vọng chàng có thể ở bên đến khi sinh. Nhưng đã ngồi ở vị trí kia thì phải có trách nhiệm mưu chính, nếu chàng vì ta mà bỏ mấy chục vạn đại quân, bỏ quân phòng thủ và dân chúng Sở Kinh đang chờ chàng cứu, vậy chàng còn là Mặc Tu Nghiêu mà ta yêu sao?”

Nghe vậy, ánh mắt Mặc Tu Nghiêu sáng lên: “A Li”

Diệp Li bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn, nàng thật không phải người luôn treo mấy lời yêu đương trên miệng, nhưng cũng không đến nỗi khiến hắn vui mừng thế chứ? Điều này không khỏi khiến Diệp Li tự kiểm điểm, chẳng lẽ ngày thường nàng thật sự lơ là hắn?

“Sớm trở về nhé, ta và Tiểu Bảo sẽ rất nhớ chàng.” Diệp Li nhẹ giọng.

Mặc Tu Nghiêu hài lòng múc thêm cho mình một chén cháo.

Sau khi trở về, Mặc Tu Nghiêu chỉ nghỉ ba ngày rồi chuẩn bị lên đường đến Hồng Nhạn Quan. Lần này về, ngoại trừ mấy người trong Định Vương phủ, đại đa số không biết tin Định Vương và Vương phi đã trở về. Đương nhiên, cũng không ai biết tin Diệp Li mang thai.

Ngoài Li thành, Mặc Tu Nghiêu chỉ dẫn theo Phượng Chi Dao và Vân Đình, ba người áo quần nhẹ nhàng tiến về Hồng Nhạn Quan. Dù Mặc Tu Nghiêu không đồng ý, Diệp Li vẫn theo Từ Thanh Trạch đi tiễn. Nhìn Diệp Li khoác áo choàng dày bước xuống xe, Mặc Tu Nghiêu không khỏi nhíu mày tiến lên giúp nàng khép chặt áo, nhẹ giọng: “Đã bảo nàng không ra tiễn rồi, hôm nay trời lạnh lắm. Nhanh về đi.”

Diệp Li gật đầu, mỉm cười: “Ta biết rồi, đợi mọi người đi thì ta lập tức về. Trên chiến trường chàng hãy cẩn thận.” Nàng đương nhiên biết Mặc Tu Nghiêu thấy nàng tiễn, trong lòng rất vui, chỉ lo nàng cảm lạnh. Thân thể nàng khỏe, dù mang thai cũng không bị hành hạ.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu, nhìn Diệp Li không rời, rồi quay sang nói với Từ Thanh Trạch: “Li thành và A Li làm phiền mọi người.”

Vẻ mặt Từ Thanh Trạch lãnh đạm, gật đầu đồng ý. Dù Từ Thanh Trạch ít nói nhưng xưa nay chững chạc, chuyện hắn đáp ứng luôn hoàn thành cẩn thận, Mặc Tu Nghiêu cũng yên tâm. Dù biết dưới sự bảo vệ của người nhà và Định Vương phủ, Diệp Li còn an toàn hơn hắn trên chiến trường, nhưng không đặt nàng trong tầm mắt, hắn luôn bất an.

Cuối cùng nhìn Diệp Li một cái, Mặc Tu Nghiêu không dây dưa thêm, lưu loát xoay người lên ngựa, thúc ngựa chạy về phía xa.

Nhìn bóng họ biến mất, Thanh Sương nhẹ giọng: “Vương phi, bên ngoài lạnh, chúng ta sớm về đi, tránh để Vương gia lo.”

Diệp Li gật đầu, nhẹ thở dài: “Chúng ta về thôi.”


Bình Luận

0 Thảo luận