Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 92

Ngày cập nhật : 2026-06-10 20:00:19

Trong khi đó, Ân lang quân đêm qua trêu chọc hắn đang "chọc ghẹo hài tử" nay lại cười rạng rỡ, chỉ tay về phía xe ngựa của A Tự.


Cách nhau vài trượng, hòa cùng tiếng bánh xe lăn lộc cộc, nàng vẫn thấp thoáng nghe thấy tiếng cười khẩy của hắn ta. A Tự chắp vá những mảnh âm thanh nghe được, đoán rằng hắn ta đang mỉa mai mình: “Tiểu nữ lang kia thật đúng là không biết trời cao đất dày, trêu chọc trưởng công tử không thành, thế mà lại bỏ chạy mất rồi!”


A Tự lại vờ như không nghe thấy gì.


Vẻ mặt nàng dửng dưng, vuốt lại nếp váy vốn đã được tuyển chọn kỹ càng, rồi chậm rãi chỉnh lại trâm cài trên tóc. Trong bóng tối lờ mờ của xe ngựa, nàng khẽ "phì" một tiếng khinh bỉ.


“Đồ cáo mượn oai hùm!”


.


Khi đến làm khách tại Nam Dương, các con cháu trẻ tuổi của hai nhà Trần, Khương đều ở trong biệt viện khá rộng lớn của Yến thị.


Những đệ tử Ân gia đến thăm muộn hơn cũng được sắp xếp ở lại đây, chỉ có điều các sân viện cách nhau rất xa.


Sau khi trở về, suốt hai ngày liền A Tự không hề bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Trần Ngạn đến thăm nàng, nói: “Nghe Ân tiểu lang quân kể, hôm đó muội đã đến rừng trúc từ sớm, định bụng nhân lúc vắng người mà trêu ghẹo Yến trưởng công tử, đáng tiếc là chẳng xơ múi được gì.”


A Tự không đáp.


Trần Ngạn cứ ngỡ nàng ngầm thừa nhận.


Hắn vừa tiếc nuối lại vừa may mắn nói: “Lúc này khắp cả Nam Dương đều đồn đại rằng có một tiểu nữ lang không biết tự lượng sức mình, mưu đồ bám víu Yến trưởng công tử. Cũng may là muội mạo danh nữ nhi chi thứ của Khương thị, nếu không thì cửu huynh ta đây chẳng biết phải giấu mặt vào đâu nữa.”


A Tự chợt đứng phắt dậy, đôi mắt trong trẻo bình lặng như mặt hồ đêm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm khiến Trần Ngạn phải lùi lại hai bước.


Nàng nhàn nhạt liếc hắn một cái, chân trần đi đến trước bàn trang điểm, nhìn vào gương khẽ thở dài: “Phải rồi, có những kẻ bất tài vô dụng như cửu ca và ta đây, lo gì Trần thị không trở thành trò cười cho thiên hạ. Nhưng dù sao hiện giờ ta cũng đang là nữ lang của nhà ngoại, còn cửu ca của chúng ta thì lại trực tiếp mang danh công tử Trần gia cơ đấy.”


Dứt lời, Khương Tuần vừa vặn đi tới.


A Tự lập tức hóa thành đứa trẻ làm sai chuyện, mặt mày buồn bã chân thành xin lỗi: “Biểu huynh, muội xin lỗi, muội đã làm nhục lây đến nhà ngoại rồi. Sớm biết thế này, đáng lẽ muội nên mạo danh nữ nhi của Hàn thị mới phải.”


Khương Tuần chỉ cười, tỏ vẻ không mấy bận tâm.


“Khương thị vốn dĩ đã sa sút, cần chút thể diện hão huyền đó làm gì. A Tự cũng tính là một nửa người Khương gia, thỉnh thoảng mượn danh nghĩa Khương gia thì có sao đâu?”


Hắn lấy từ sau lưng ra một chiếc hộp gấm.


“Mở ra xem thử?”


A Tự hân hoan mở hộp, bên trong là một bộ diêu hình bướm khảm vàng trên ngọc. Cánh bướm mỏng manh, sống động như thật, dưới ánh mặt trời phản chiếu những tia sáng lấp lánh.


Nhìn bộ diêu bằng vàng, A Tự lại bất chợt nhớ đến bộ diêu loan phượng trên tóc cô mẫu năm nào. Nàng bước đến trước gương, cài lên, nghiêng người ngắm nghía: “Đa tạ biểu huynh! Tối nay muội sẽ cài cái này đi dự tiệc.”


Khương Tuần mỉm cười.


Trần Ngạn thì há hốc mồm kinh ngạc: "Muội... muội còn gan đi dự tiệc sao!" Thấy ánh mắt dửng dưng của A Tự liếc qua, hắn mới ngượng ngùng ngậm miệng: “Tóm lại là, muội liệu mà giữ cho kỹ thân phận nữ nhi Khương thị của muội đi. Nếu có làm trò cười thì cứ để biểu huynh tốt này của muội gánh vác, tuyệt đối đừng nói là tộc muội của ta!”


A Tự chỉ mỉm cười: “Sẽ không đâu.”


Thực chất, nếu nàng tự xưng là nữ nhi Trần thị, người Ân gia dù có hận đến nghiến răng cũng không dám cười nhạo ngoài mặt. Họ hiện giờ dám lớn tiếng chế giễu nàng, nguyên nhân mấu chốt là vì nàng đang mang danh nữ nhi của Khương thị ngày càng suy tàn.


Cái gì mà danh gia vọng tộc? Chẳng qua cũng chỉ là một lũ tiểu nhân nịnh cao đạp thấp mà thôi.


Tin tức A Tự sẽ đi dự tiệc nhanh chóng truyền khắp biệt viện. Dù nàng không ra khỏi cửa, nhưng qua lời kể của các tì nữ, nàng vẫn nghe thấy những lời bàn tán xì xào.


Tiệc vẫn còn vài canh giờ nữa mới bắt đầu, nhưng nàng đã có thể ngửi thấy mùi vị chờ xem kịch hay trong những lời đồn thổi đó.


Sau khi tắm rửa, tì nữ bưng khay sơn mài tiến lên.


A Tự liếc nhìn qua, đó là một bộ váy dài màu ngó sen, kiểu dáng thường thấy của các nữ lang thời nay.


Không mấy nổi bật, nhưng cũng khó mà mắc lỗi.


Giọng nói của tì nữ vang lên sau lưng, cung kính nhưng rập khuôn: “Nữ lang, đến lúc thay y phục rồi.”


A Tự ngồi bên cạnh sập, đôi chân trần thong dong đung đưa, tư thế tản mạn giống như lúc nhỏ ngồi bên khe suối nghịch nước. Nàng cúi đầu nhìn mũi chân trắng như ngọc của mình, bất chợt hất nhẹ chân, tạo ra một làn sóng nước vô hình: “Không lấy bộ này, đi lấy cho ta bộ váy dài màu trắng ngọc thêu vân bạc kia.”


Tì nữ lo lắng nói: “Nhưng nữ lang, ai nấy đều biết Yến trưởng công tử thích mặc đồ trắng, một thân bạch y vốn đã nhã nhặn nổi danh khắp Lạc Dương. Cũng bởi phong thái của ngài ấy quá xuất chúng nên tử đệ các thế gia khác thậm chí còn tránh mặc đồ trắng để khỏi tự chuốc lấy mất mặt. Huống hồ lúc này người đang vướng phải tin đồn, nếu còn mặc y phục kiểu dáng tương tự, chỉ e họ sẽ thêu dệt thành nữ lang đang cố tình dẫn dụ.”


A Tự ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng: “Không, cứ lấy bộ đó cho ta.”


Nàng chỉ sợ bọn họ không thêu dệt mà thôi.



Tiệc tối được tổ chức ngay tại biệt viện.


Lần này, Khương gia chỉ có mình Khương Tuần và A Tự đến Nam Dương, nhưng Yến thị đã cố ý sắp xếp chỗ ngồi của Khương thị ngay cạnh Trần thị để biểu thị sự đối đãi công bằng như nhau.


Dù A Tự đã chủ động tiết chế sự hiện diện của mình, nhưng ngay khi nàng vừa vào chỗ, phía trước đã truyền đến một tiếng cười sảng khoái. Ân tiểu lang quân vốn chưa từng nói với nàng câu nào, lại vồn vã vẫy tay với nàng: “Khương nữ lang cuối cùng cũng chịu ra khỏi phòng rồi!”


Giữa tiệc rượu vang lên những tiếng cười khẩy bị kìm nén.


A Tự thầm cười lạnh trong lòng.


Nàng ngước mắt nhìn tiểu lang quân kia với vẻ mờ mịt, lễ độ gật đầu chào hắn, nhưng đáp lại nàng chỉ là những nụ cười đầy ẩn ý.


A Tự giả vờ thất vọng cúi đầu, lặng lẽ và cẩn trọng quỳ ngồi tại chỗ. Mọi người lần lượt vào tiệc, cho đến khi phía trước vang lên một tràng cười nói rộn rã. Nàng biết, chắc chắn là Yến trưởng công tử khéo léo đưa đẩy kia đã tới. Cái người này gặp ai cũng có thể hàn huyên vài câu, nhân duyên không tốt mới là lạ.


Nhưng A Tự của hiện tại lại thích kết giao với những người ít nói nhưng bản tính chính trực, chân thành hơn. Ít nhất, họ sẽ không "gặp người nói tiếng người, gặp quỷ cũng nói tiếng người".


Vừa lúc Yến Thư Hành xuất hiện, dù A Tự đang rũ mắt nhưng nàng vẫn cảm nhận được mình lập tức trở thành tâm điểm chú ý.


Nàng chẳng hề bận tâm, thậm chí còn bày ra bộ dạng rõ ràng đang bối rối vì những lời đồn đại nhưng vẫn cố tỏ ra thản nhiên. Cho đến khi Ân tiểu lang quân cười nói:


“Khắp cả Đại Chu này, ai mặc bạch y mà toát lên phong thái vô hạn nhất, trưởng công tử tự nhận đứng thứ nhất thì chẳng lang quân nhà nào dám xưng thứ hai! E là chỉ có thê tử tương lai của trưởng công tử mới dám diện một thân bạch y đứng sánh vai cùng huynh ấy mà thôi!”


Lời này vừa thốt ra, con cháu các thế gia đều đồng loạt nhìn về phía này.


A Tự dường như lúc này mới hậu tri hậu giác ngẩng đầu lên, ngây người nhìn về hướng Yến Thư Hành, đôi mắt hơi mở to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=92]

Nàng cúi đầu nhìn lại váy áo của mình, lập tức lộ vẻ lúng túng luống cuống, cứ như thể bây giờ mới phát hiện ra màu sắc và kiểu dáng y phục trên người mình gần như đúc cùng một khuôn với Yến Thư Hành.


Giữa sảnh đường đầy tử đệ trẻ tuổi, chỉ có hai người họ mặc đồ trắng, lại thêm những lời đồn đại trước đó, cho dù chỗ ngồi của cả hai cách nhau tới mấy trượng…


Cho dù A Tự đã cố ý cúi đầu không nhìn hắn để rạch ròi quan hệ, nhưng chỉ cần liếc mắt qua, trông họ vẫn cực kỳ giống một đôi tình nhân đã sớm tâm đầu ý hợp.


Thế nhưng điều vi diệu ở chỗ, ai nấy đều biết đối tượng liên hôn mà Yến thị nhắm tới không phải nữ nhi Trần thị thì cũng là nữ nhi Ân thị. Khương thị đã sớm suy tàn chỉ còn lại hư danh... không phải là không thể, nhưng thực sự không mấy môn đăng hộ đối. Đám con cháu thế gia này giống như cỏ lau xuôi theo chiều gió, gió bên nào mạnh hơn thì sẽ né bên đó.


Thậm chí ngay cả khi nàng và Yến Thư Hành thực sự lưỡng tình tương duyệt, thì bởi vì thân phận nữ nhi Khương thị, họ cũng sẽ cho rằng nàng là người nặng tình trước, chứ không phải Yến Thư Hành vì tình mà khom lưng.


A Tự muốn chính là để Ân lang quân kia đi đầu thêu dệt chuyện này, thế nên nàng không mấy để tâm, chỉ duy nhất cảm thấy có lỗi với biểu huynh của mình.


Người thời bấy giờ vốn không quá khắt khe về lễ nghi đối với nữ tử, cộng thêm việc nàng tuổi còn nhỏ, chưa hiểu sự đời, lại luôn cố ý giữ khoảng cách với Yến Thư Hành ở chốn đông người, nên người ngoài sẽ không vì nàng mà đánh giá gia phong Khương thị bất chính, cùng lắm chỉ cười nhạo nàng "si tâm vọng tưởng" hay "tự mình đa tình" mà thôi.


Tuy nhiên, dù không làm liên lụy đến thanh danh Khương gia, nhưng biểu huynh đi cùng nàng không tránh khỏi bị kéo vào tầm mắt của đám đông.


Nàng hướng về phía Khương Tuần đang ngồi cùng bàn với mình bằng ánh mắt hối lỗi, khẽ nói: “Biểu huynh, xin lỗi huynh, muội đã liên lụy khiến huynh mất mặt rồi.”


Khương Tuần không giống như cữu cữu luôn một lòng muốn chấn hưng gia tộc đến mức tâm bệnh.


Thiếu niên mỉm cười điềm tĩnh.


“Không sao, Khương thị vốn đã sa sút, tộc nhân đặt kỳ vọng lớn lao vào ta, mong ta có thể phục hưng gia tộc. Người xưa có câu: Trời định giao phó sứ mệnh lớn cho người nào, trước tiên ắt phải làm cho tâm chí người đó khổ cực. Khó khăn lúc này chính là cơ hội để khích lệ ta nỗ lực vươn lên. Hơn nữa, làm người cần biết giấu tài đúng lúc, thản nhiên đối mặt với tranh cãi, lần này cứ xem như là một thử thách đối với Khương Tuần ta đi.”


A Tự không khỏi cảm thán, biểu huynh quả thực rất khoáng đạt.


Như vậy, nàng lại càng chẳng còn gì để sợ hãi.


Nàng cúi đầu giả vờ bối rối, trong lúc đang tính toán xem bước tiếp theo nên làm gì thì trước mắt bỗng xuất hiện một vạt áo trắng.


A Tự "không dám" ngẩng đầu.


Người vừa tới cất lời khen ngợi: “Khương muội muội diện bộ bạch y này tựa như Lạc Thần giáng thế, khiến ta cũng thấy tự ti. Bộ diêu này vốn là vật từ Trân Bảo Các trong thành, là tạ lễ chuyện muội cứu giúp khi trước, muội có thích không?”


A Tự lộ vẻ kinh ngạc.


Nàng chạm tay lên bộ diêu trên tóc, rồi lại thắc mắc nhìn sang biểu huynh Khương Tuần: “A huynh, bộ diêu này chẳng phải là huynh tặng muội sao?”


Khương Tuần cười đáp: “Đúng là của trưởng công tử tặng đấy, trưởng công tử sợ muội không chịu nhận nên mới nhờ ta giấu giếm.”


Yến Thư Hành khẽ mỉm cười khiêm nhường.


Hắn chân thành nói: “Hai lần ở trên thuyền giữa hồ và ở rừng trúc, là do ta nôn nóng muốn tạ ơn nên đã mạo muội đường đột với Khương muội muội. Khương muội muội nhát gan, không chỉ vì ta mà bị kinh sợ, còn vì thế mà bị người ta hiểu lầm đến mức tổn hại thanh danh, tất cả đều là lỗi của ta.”


Nói đoạn, hắn hướng về phía A Tự hành lễ cúi chào trước mặt bàn dân thiên hạ.


“Một năm trước ta chẳng may gặp thích khách tại Dĩnh Xuyên, đa tạ ơn cứu mạng của nữ lang.”


Mấy lời này vừa thốt ra, tử đệ các thế gia xung quanh đều ngẩn người kinh ngạc. Hóa ra là trưởng công tử chủ động bày tỏ ý tốt, hơn nữa giữa hai người còn có cả ơn cứu mạng!


Lời đồn đại lập tức được làm sáng tỏ.


Những kẻ vừa nãy còn cười nhạo A Tự "tự mình đa tình" nay đều quay ngoắt thái độ: “Khương nữ lang tuổi còn nhỏ mà đã có nghĩa khí cao đẹp như vậy, thật là đáng quý!”


Thế nhưng trong lòng A Tự lại chẳng mấy thoải mái.


Nàng vốn dĩ thấy con cháu Ân thị quá mức trương dương, lại nắm thấu cái tính nịnh cao đạp thấp của Ân tiểu lang quân kia, nên định bụng châm chọc thêm vài câu, khích hắn nói ra những lời quá khích đối với mình trước mặt mọi người.


Khương thị tuy đã sa sút, nhưng dù sao nàng cũng được tính là khách của Yến thị, làm nàng mất mặt cũng đồng nghĩa với không nể mặt Yến thị.


Liên hôn là để cùng mưu cầu lợi ích, nếu con cháu Ân thị khi chưa liên hôn đã dám làm mất mặt Yến thị ngay trên địa bàn của họ, thì người Yến gia cũng sẽ vì sự ngạo mạn của Ân thị mà phải thận trọng cân nhắc lại.


Nhưng Yến Thư Hành lại khéo léo dùng chiêu "tứ lạng bạt thiên cân"*, lôi ra một cái ơn cứu mạng từ trên trời rơi xuống để bảo toàn danh dự cho nàng, đồng thời chặn họng Ân tiểu lang quân kia chế nhạo.


Chú thích: "Tứ lạng bạt thiên cân" là dùng sức nhỏ (4 lạng) để gạt được vật nặng (ngàn cân), ý chỉ sự khéo léo, lấy nhu thắng cương.


A Tự chẳng những không biết ơn, mà trong ấn tượng "giả tạo, thâm sâu" ban đầu của nàng về hắn nay lại bồi thêm một nét "lươn lẹo, khôn khéo".


Xem ra đúng như lời Cửu ca nói, Yến thị dường như thực sự nghiêng về phía liên hôn với Ân thị hơn.


Nàng phải tìm cách khác thôi.


Ít nhất phải khiến Ân gia lầm tưởng rằng Yến Thư Hành không có ý định liên hôn.


Trong khi mọi người đang chén thù chén tạc vui vẻ, A Tự lại rũ mi mắt, khổ sở suy tính xem làm cách nào để trong mười ngày cuối cùng khiến con cháu Ân thị "biết khó mà lui". Nàng cứ ngỡ phải vắt óc suy nghĩ mới tìm được cơ hội, chẳng ngờ ngay trong bữa tiệc, cơ hội đã tự tìm đến cửa.


.


Trong tiệc A Tự có uống hai ly rượu, cảm thấy mặt hơi nóng bừng, bèn muốn ra ngoài hóng gió lạnh cho tỉnh táo.


Vừa ra đến hành lang, nàng đã thấy một thị tì của Ân gia đang nhét thứ gì đó vào tay thị tì của Yến thị, khẩn khoản: “Nữ lang nhà chúng ta có việc hệ trọng muốn bàn bạc với trưởng công tử, chẳng hay có thể phiền tỷ tỷ vào thông truyền một tiếng, mời trưởng công tử đến rừng đào gặp mặt một lát được không?”


Thấy có lợi lộc, thị tì kia tự nhiên nhận lời ngay.


Sau cột hành lang, A Tự bất đắc dĩ nhún vai.


Nàng chỉnh lại dải lụa choàng vai, cúi đầu giả vờ như đang thất thần mông lung mà tiến về phía rừng đào. Xung quanh đèn đuốc sáng trưng, soi rọi rừng đào trông như buổi hoàng hôn, càng thêm vài phần mập mờ, ám muội.


A Tự chọn một gốc đào đứng ở trong rừng thì nhìn không rõ, nhưng từ ngoài rừng đi vào lại có thể thấy ngay trong tầm mắt.


Nàng ngồi thụp xuống đất, tựa lưng vào gốc đào thẩn thờ.


Vốn dĩ nàng chỉ định bày ra dáng vẻ buồn bã u sầu giả vờ, nhưng khi nhìn qua những cành đào thưa thớt, trông thấy vầng trăng tròn trên bầu trời, A Tự bỗng chốc nhớ tới viên minh châu trên phượng quan của cô mẫu, nhớ tới đôi đồng tử dịu dàng, trong trẻo của a tỷ.


Nàng và a tỷ mất mẹ từ nhỏ.


Cô mẫu là người đầu tiên khiến nàng cảm nhận được hơi ấm của mẹ.


Còn A tỷ, đúng như câu "trưởng tỷ như mẹ", đã bù đắp cho A Tự những thiếu sót khi không có mẹ chăm sóc.


Thế nhưng họ đều không còn nữa.


Giờ đây, phượng quan và bộ diêu của cô mẫu lại cài trên tóc của Ân hoàng hậu, thái tử biểu huynh mà cô mẫu đặt hết kỳ vọng lại bị các hoàng tử họ Ân cướp mất thánh ân.


A tỷ cũng gián tiếp vì Ân thị mà mất mạng.


Nếu nói Ân nữ lang định liên hôn với Yến thị kia là vô tội, chỉ vì bị gia tộc liên lụy mà phải gánh chịu oán khí của nàng, vậy còn a tỷ thì sao?


Chẳng lẽ a tỷ không vô tội ư?


Gió nhẹ thổi qua, hoa đào trên cành rơi rụng lả tả. A Tự ngẩng mặt lên, những cánh hoa mềm mại rơi trên mặt nàng, giống hệt như bàn tay dịu dàng của a tỷ năm nao.

Bình Luận

0 Thảo luận