Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 45

Ngày cập nhật : 2026-06-07 08:13:59

Yến Thư Hành đột ngột quay người lại.


Trước cửa hang trống không, làm gì có bóng dáng A Tự nào?


Ngay khoảnh khắc hắn xoay người, Giang Hồi nhanh chóng ra chiêu, vung kiếm lao về phía hắn. Đám hộ vệ vì rút kinh nghiệm từ lần trước, đều lo sợ thiếu niên này sẽ lại làm trưởng công tử bị thương nên lập tức xông lên che chắn cho Yến Thư Hành. Nào ngờ đó chỉ là một chiêu hư ảo, Giang Hồi dứt khoát đánh lui tên hộ vệ ở gần mình nhất.


Thiếu niên có khinh công cực tốt, y tung người nhảy vọt lên cây, trong nháy mắt đã thoát khỏi sự kìm kẹp của đám hộ vệ. Hai tên hộ vệ vội vã đuổi theo, những người còn lại lo có bẫy nên vây quanh bảo vệ bên sườn Yến Thư Hành.


Yến Thư Hành nheo mắt nhìn lên khoảng không phía trên cánh rừng.


“Hóa ra là dương đông kích tây.”


Đám hộ vệ còn lại xin chỉ thị: “Công tử, có cần phái thêm người đuổi theo không?”


Nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ, họ vốn chỉ có mười người, lúc này cách đó không xa còn đang bắt giữ hơn mười tên sơn tặc, nếu còn chia thêm người đi đuổi Giang Hồi, vạn nhất lang quân bên này gặp nguy hiểm thì chẳng phải là bỏ gốc lấy ngọn sao?


Yến Thư Hành lắc đầu: “Không cần.”


Ngay từ đầu hắn đã không định giết y, chỉ muốn loại bỏ mối họa ngầm từ giọng nói mà thôi.


Đã trốn được thì cứ để y trốn đi.


Hắn đã bị tiếng gọi A Tự kia làm cho loạn nhịp. Sau sự việc này, Giang Hồi tự khắc có thể xác nhận rằng A Tự đối với Yến Thư Hành hắn có ý nghĩa phi thường, cũng xác nhận được nàng ở chỗ hắn sẽ không gặp chuyện gì. Một kẻ đã không còn vướng bận gì thì hệt như chim sổ lồng, Yến Thư Hành nhìn đăm đăm về phía xa, thở dài đầy tiếc nuối nhưng cũng có phần nhẹ nhõm: “E là hắn sẽ không quay lại nữa.”


Hộ vệ đang định thỉnh thị các việc khác, thì thấy Yến Thư Hành từ từ dời mắt, nhìn đăm đăm vào cửa hang.


Họ cũng nhìn theo, rồi đồng loạt khựng lại.


Lần này đúng là A Tự thật.


Nàng đang vịn vào vách đá, đôi mắt không thể tập trung ánh sáng mở to, ngước mặt nhìn lên khoảng không phía trên cánh rừng, miệng không ngừng thì thầm gì đó. Chỉ cần thông qua đôi môi mấp máy kia, Yến Thư Hành cũng có thể nhận ra nàng đang gọi: “Phu quân”.


Hắn dừng lại tại chỗ, lặng lẽ nhìn nàng.


Sau trận ốm, sắc mặt nàng trắng lạ thường, mái tóc dài đến thắt lưng xõa tung, đứng giữa làn gió thu trông vô cùng mỏng manh.


Tựa như một đóa hoa yếu ớt.


Chỉ cần gió thu thổi qua, những cánh hoa sẽ tan tác bay đi.


Khi nàng “nhìn” lên khoảng không nơi Giang Hồi vừa biến mất với vẻ yếu nhược, dù Giang Hồi không còn ở đó, họ vẫn trông giống như một đôi uyên ương khổ mệnh vốn tình thâm ý trọng nhưng nay lại cách biệt mỗi người một ngả.


Nhưng thế thì đã sao?


Yến Thư Hành thu lại tâm tư, từng bước tiến về phía A Tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=45]

Hai tên hộ vệ được lệnh bảo vệ A Tự từ trước đang đi theo sau nàng, cẩn thận tiến lên giải thích: “Quý phu nhân vừa tỉnh lại đã nghe thấy Gian... nghe thấy người đang gọi mình, tưởng người gặp chuyện chẳng lành nên mới nhất quyết đòi ra ngoài.”


Ý tứ trong lời nói là: Tiếng hét hư trương thanh thế của tên thích khách đã làm động đến A Tự, bọn họ không ngăn cản được.


Yến Thư Hành đạm mạc nói: “Vất vả cho hai vị.”


Nói đoạn, hắn bước thẳng về phía A Tự.


A Tự thì có chút ngẩn ngơ, nàng ôm cái đầu đang choáng váng, không chủ động tiến lên như mọi khi.


Cách đó một lát, nàng vừa tỉnh dậy đã không thấy phu quân bên cạnh, đang lúc hoảng loạn thì đồng liêu của phu quân đi tới, giải thích rằng trong lúc nàng hôn mê lại có thêm vài toán sơn tặc kéo đến, may mắn là bọn chúng chỉ đi tuần núi, võ nghệ chẳng ra sao nên đã bị họ hợp lực chế phục.


Phu quân Giang lang quân của nàng đang thẩm vấn đám tặc khấu đó, nhờ họ trông nom nàng. Đang nói dở thì A Tự nghe thấy bên ngoài hang có người gọi to tên mình.


Giống như Giang Hồi, nhưng lại không giống lắm.


Ngữ điệu cứng nhắc và lạnh lùng hơn ngày thường.


Giống như cái giọng nói nàng mơ hồ nghe thấy lúc đang hôn mê, A Tự thầm nghĩ chắc mình sốt đến lú lẫn rồi.


Không phải phu quân nàng thì còn có thể là ai?


Giọng nói đó rất gấp gáp, hệt như đã xảy ra đại sự gì đó, A Tự không khỏi lo lắng, thế là chẳng màng đến lời khuyên ngăn của đồng liêu phu quân, nàng vịn vào vách đá, kéo lê thân thể hư nhược từng bước một lần theo tiếng gọi mà nhích lại gần.


Nhưng nàng không còn nghe thấy giọng nói đó nữa, mà lại nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm vào nhau.


Âm thanh ấy vang lên ngay gần cửa hang.


Tuy nhiên, tiếng động ấy chỉ im bặt trong chốc lát, ngay sau đó là vài tiếng xé gió như chim lớn lao vào rừng — không, có lẽ giống tiếng người đang vận khinh công di chuyển giữa những lùm cây hơn.


A Tự vừa tỉnh dậy sau cơn bệnh, đầu óc vẫn còn mông lung, bất chợt nàng nhớ lại dạo trước khi cùng Giang Hồi còn ở trong ngôi nhà nhỏ giữa núi rừng, có lần y đã vận khinh công để cứu một chú chim non sắp rơi khỏi tổ trên cành cây cao.


Lúc đó cũng là âm thanh như thế này.


Nhưng lần này là vài tiếng liên tiếp, dường như không chỉ có một người, A Tự không khỏi căng thẳng. May thay chỉ vài khoảnh khắc sau, nàng đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Hóa ra là dương đông kích tây.”


Là phu quân của nàng.


Thế nhưng…


Tại sao giọng nói lúc này và tiếng gọi vang dội gọi tên nàng ban nãy lại không giống nhau cho lắm.


Nàng không khỏi ngẩn ngơ một hồi.


Mùi hương thanh nhã tựa như một cơn gió nhẹ đã tiến đến trước mặt, thanh niên không nói lời nào, trực tiếp bế ngang A Tự đôi chân đang run rẩy vì kiệt sức, lên vòng tay mình.


Nhưng A Tự luôn cảm thấy có gì đó không đúng.


Nàng vô thức khẽ cựa quậy.


Yến Thư Hành bất giác siết chặt vòng tay, siết chặt đến mức gần như muốn khóa chặt nàng vào lòng mình.


Nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.


“A Tự, là ta đây.”


Khi ôm nàng, cánh tay hắn siết lại hệt như cố tình kìm kẹp, sự bất an kỳ quái trong lòng A Tự càng mãnh liệt hơn, nàng đưa bàn tay yếu ớt lên đẩy nhẹ hắn.


“Chàng... đừng dùng lực mạnh như vậy.”


“Xin lỗi, là ta không tốt.”


Yến Thư Hành nhanh chóng thu lại tâm trạng đang dao động.


Hắn quay đầu nói với hộ vệ: “Nội tử vẫn đang bệnh, Giang mỗ thực sự không thể rời đi được, làm phiền hai vị tiếp tục thẩm vấn mấy tên tặc khấu vừa bắt được. Ngoài ra, nếu đại đương gia của đám sơn tặc này không hẳn là kẻ xấu, thẩm vấn xong cứ giữ người lại, mượn đó để giao thiệp với hắn, đổi người của chúng ta về.”


Đám hộ vệ nhanh chóng hiểu ra ẩn ý của Yến Thư Hành. Trước khi rời khỏi Nghi Thành, họ đã thỏa thuận với Lý Hạc rằng một ngày sau ông sẽ phái binh tới. Lúc này binh mã chắc hẳn đã mai phục sẵn ở cửa núi, nhân lực dồi dào, chính là thời cơ tốt để hội kiến tên đầu sỏ sơn tặc. Chỉ cần giữ chân mười mấy tên sơn tặc này là có thể dẫn dụ hắn lộ diện.


Nhưng họ vẫn có chút do dự: “Kẻ vừa trốn thoát liệu có phải tâm phúc của thủ lĩnh sơn tặc không? Có cần lánh đi một chút không?”


Yến Thư Hành lắc đầu: “Theo ý kiến của tại hạ, hắn chắc chắn không phải tâm phúc của tên đương gia. Nếu phải, dưới tay hắn hẳn phải có người để sai bảo, hà tất phải rơi vào cảnh suýt bị chúng ta bắt sống, lại còn phải dùng kế dương đông kích tây để thoát thân? Có điều đồng bọn của hắn có lẽ đã trà trộn vào đám phỉ, lúc hành sự sau này cần phải lưu tâm thêm.”


Mấy người nghe vậy mới yên tâm. Thấy Yến Thư Hành khi nói chuyện mắt không rời khỏi nữ lang trong lòng, biết trưởng công tử lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà bàn công vụ, bèn chắp tay lui xuống.



Yến Thư Hành bế A Tự trở lại hang động.


Hắn lấy túi nước mà hộ vệ đã chuẩn bị sẵn, A Tự vẫn còn đang mơ màng, thuận theo đó mà nhấp vài ngụm. Nàng vẫn đang mải nghĩ về cái ôm mạnh bạo lạ thường lúc nãy.


Yến Thư Hành cũng uống một ít nước.


Vừa uống, hắn vừa rũ mắt nhìn A Tự, nơi đáy mắt gợn lên một nụ cười vừa dịu dàng lại vừa nguy hiểm.


“A Tự đang nghĩ đến ai vậy?”


Vừa nghe câu này, A Tự liền tìm lại được cảm giác quen thuộc. Cái giọng nồng nặc mùi giấm thế này, không phải hắn thì còn là ai? “Thiếp đang nghĩ xem người mà phu quân và các đồng liêu nhắc tới là ai.”


Khi nói chuyện, nàng áp mặt vào cổ hắn, khiến tâm trí Yến Thư Hành bình lặng lại một cách vô cớ.


“Là một đối thủ.”


Hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán A Tự, lời nói nhẹ nhàng: “Ta cười hắn bị tình cảm vây khốn, mà bản thân ta chẳng phải cũng vì thế mà loạn nhịp sao? Ván này, xem như chẳng ai thắng cả.”


Hắn lợi dụng sự lo lắng của Giang Hồi dành cho A Tự để dụ hổ rời hang, Giang Hồi cũng lợi dụng điểm này để làm rối loạn tâm trí hắn.


Nói trắng ra, cả hai đều giữ lại vài phần lý trí, nhưng cũng vì lo nghĩ cho A Tự mà không thể hoàn toàn tỉnh táo, chẳng thể nói ai cao tay hơn ai, cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi.


Nhưng dù không thắng, thỉnh thoảng bị tình cảm vây khốn thì đã sao? Ít nhất người cũng đang ở trong lòng hắn.


Hắn đã có một người để mình cam tâm bị tình cảm vây khốn.


A Tự dĩ nhiên là không hiểu.


Yến Thư Hành nhìn đôi mắt ngây thơ của nàng, cười nói: ‘Không hiểu cũng không sao, A Tự chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là đủ rồi.”


A Tự quả thực cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi những chuyện đó.


“Phu quân…”


Nàng khẽ gọi một tiếng, nhưng không nói gì thêm.


“Sao vậy?”


Yến Thư Hành cúi đầu. Hắn cảm thấy tiếng gọi này khác hẳn với tiếng gọi mà nàng vô thức gọi Giang Hồi lúc còn đang hôn mê một cách vô cớ, ánh mắt không khỏi sâu thẳm thêm vài phần.


Thế nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của A Tự đang nép vào lòng mình, trái tim hắn lại dần mềm yếu đi, trong lời nói cũng thêm vài phần xót xa: “Trong người còn thấy khó chịu không?”


A Tự lắc đầu rồi lại gật đầu: “Toàn thân thiếp không có sức lực.”


Sau trận ốm, nàng càng thêm mong manh và nhợt nhạt, tựa như một chiếc bình sứ mỏng manh dễ vỡ. Yến Thư Hành cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến những cảm xúc lạ lùng trong lòng mình nữa, hắn ôm lấy nàng rồi tựa vào vách hang ngồi xuống.


A Tự mệt mỏi dựa sát qua, cứ thế lặng lẽ ôm lấy hắn. Một lát sau, vài ký ức chợt ùa về…


Nàng từng nghe nói, khi bị phong hàn sẽ phát sốt, run rẩy vì lạnh, nếu không đủ đồ dùng giữ ấm thì có thể cởi bỏ y phục, mượn nhiệt độ trên cơ thể mình để sưởi ấm cho đối phương.


Hiện giờ họ đang ở nơi hoang dã, xung quanh làm gì có đồ giữ ấm, ắt hẳn đêm qua lúc nàng phát lạnh…


Chính là hắn đã dùng cơ thể mình để truyền hơi ấm cho nàng…


Chỉ là nàng không rõ, lúc đó quần áo trên người hai người rốt cuộc đã cởi đến mức nào.


A Tự không nhịn được mà đưa tay sờ sờ vạt áo.


Động tác này đã lọt vào mắt Yến Thư Hành, cùng lúc đó hắn cũng nhìn thấy đôi gò má nàng đỏ bừng. Hắn cúi đầu, dịu dàng hỏi: “Có phải quần áo mặc không đúng chỗ nào không? Đêm qua tình thế cấp bách, y phục nữ giới lại thực sự rắc rối, xin lỗi nàng.”


Hắn nói “rắc rối”, sao A Tự lại không hiểu cho được?


Trên người nàng có mấy món đồ có thể coi là rắc rối chứ?


Trong đầu nàng nổ vang một tiếng “oành”, nghĩ đến cảnh tượng hai người không một mảnh vải che thân, dán sát vào nhau, mặt mũi A Tự nóng bừng như thiêu như đốt.


Nàng cúi thấp đầu để hắn không nhìn thấy sự lúng túng trên mặt mình. Vì sợ lúc hôn mê bản thân đã làm ra chuyện gì quá đáng, nàng lại nhịn không được mà ướm hỏi: “Lúc thiếp bị bệnh hôn mê... có... có... bắt nạt phu quân không?”


Yến Thư Hành chợt nhớ tới “cú nắm” của nàng đêm qua.


Trong người hắn không khỏi dâng lên một sự khô nóng, bồn chồn.


Thấy hắn im lặng, tâm trạng A Tự càng thêm bất ổn.


Tuy phu quân thích trêu chọc nàng, nhưng sẽ không thừa nước đục thả câu lúc nàng đang bệnh, điểm này A Tự vẫn tin tưởng được.


Nàng chỉ là không tin tưởng chính mình thôi…

Bình Luận

0 Thảo luận