Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 15

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:39:49

Đầu ngón tay vừa được chạm môi tựa như bị quấn vào những sợi tơ mịn dày đặc, hai đầu không ngừng siết chặt, ngón tay Yến Thư Hành co lại, khựng giữa không trung hồi lâu mới chậm rãi buông xuống.


Hắn rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, đón lấy hạt dẻ Trúc Diên đã bóc vỏ, lại đưa cho nàng một hạt.


Lần này cả hai đều rất mực ăn ý, môi nàng không còn chạm vào ngón tay hắn, mà hắn cũng giữ khoảng cách chừng mực, tiến lui thỏa đáng.


Hai bên má A Tự nhét đầy hạt dẻ, phồng lên trông như con sóc nhỏ tham ăn, Yến Thư Hành nhịn không được định nhét thêm một hạt, nhưng khi hạt dẻ vừa chạm đến khóe môi nàng lại dời đi:


“Hạt dẻ ăn nhiều dễ đầy bụng, ta đưa nàng ra ngoài tìm chút đồ ăn vặt.”


A Tự nuốt hạt dẻ xuống, lại nhấp một ngụm trà, bấy giờ mới nhớ ra mình vẫn chưa trả lời câu hỏi của hắn.


Nàng nắm lấy cánh tay hắn.


“Thực ra, thiếp thấy phu quân của trước kia rất tốt.”


Sắc mặt Yến Thư Hành vẫn không đổi, hắn cúi mắt đặt hạt dẻ trở lại đĩa, bất đắc dĩ cười rồi đứng dậy đi rửa tay. Ở chỗ vừa bị môi lưỡi nàng chạm vào, hắn như vô tình lại như cố ý xoa thêm mấy lần.


Nhưng lại nghe thấy nàng ở phía sau trịnh trọng nói tiếp:


“Nhưng mà phu quân của bây giờ, còn tốt hơn nữa.”


Tiếng nước chợt dừng lại.


Nam tử im lặng lau tay, cười tựa gió thoảng mây trôi:


“Phu nhân quả là biết cách chiều lòng người, không để bên nào thiệt thòi.”


Lúc hai người ra khỏi cửa, trời đã gần về đêm.


Trúc Khê là một tòa thành nhỏ. Vì địa thế hẻo lánh, rừng núi nhiều mà ruộng tốt lại ít, nên những thế gia đại tộc ở Tân Thành vốn mang dã tâm chiếm đất cũng chẳng buồn nhắm tới nơi này. Bởi vậy trong thành vẫn giữ được cảnh náo nhiệt tự do tự tại. Phu buôn gánh bán dọc đường rao hàng, hương thơm của các món ăn dân gian lan khắp phố phường ngõ hẻm.


Hai người không cưỡi ngựa mà sóng bước bên nhau.


Đi hết hơn nửa con phố, Yến Thư Hành vẫn chưa thấy A Tự có hứng thú với món ăn nào.


Hắn cười hỏi: “Chẳng lẽ không món nào lọt được vào mắt nàng sao?”


A Tự lén nuốt nước miếng, hỏi hắn: “Phu quân, hiện giờ bổng lộc của chàng là bao nhiêu?”


Yến Thư Hành suy nghĩ một chút: “Bổng lộc mỗi tháng một lượng bạc.”


Làm con cháu thế gia đã lâu, sống tách biệt khỏi những nỗi khổ của nhân gian, nên hắn hoàn toàn không còn hiểu gì về cuộc sống của dân thường.


Thấy A Tự hơi ngẩn ra, Yến Thư Hành tưởng mình nói hơi ít, nào ngờ nghe nàng ngạc nhiên thốt lên:


“Nhiều vậy sao! Vậy thì kẹo hồ lô, thịt bò nướng, phô mai tươi, thiếp đều muốn nếm thử.”


Trong vài tháng có ký ức này, nàng chưa từng hào phóng như vậy bao giờ, trông giống như một kẻ nghèo khổ mới phất nên có chút lúng túng, nàng do dự hỏi: “Có được không? Liệu có ăn đến mức làm phu quân hao sạch tiền bạc không?”


Dáng vẻ rụt rè hệt như thỏ con thấy thức ăn ngay cửa hang nhưng vì sợ hổ sói xung quanh mà không dám ló mặt ra.


Yến Thư Hành chắp hai tay sau lưng, ung dung nhìn nàng:


“Cứ việc ăn đi, ta vẫn chưa đến mức bị ăn cho sạt nghiệp đâu.”


Hắn đã nói vậy, A Tự cũng chẳng khách sáo nữa.


Sau đó nàng quả thực đã nếm thử hết những món ăn thú vị trên cả con phố, cho đến khi bụng no căng.


Yến Thư Hành cúi đầu, nhẹ nhàng lau đi vết bánh dính ở khóe môi nàng.


“Sao lại giống như chuột sa hũ nếp thế này.”


Nếu là ngày thường A Tự chắc chắn không chịu nổi lời trêu chọc của hắn, nhưng lần này nàng chẳng những không giận mà còn cười hì hì bảo:


“Đồ ăn phu quân mua cho, lúc nào cũng ngon miệng hơn những thứ khác.”


Đang nói chuyện, A Tự chợt nhận ra một việc.


Ngoại trừ vài tháng sống thanh bần ở nhà Trịnh Ngũ, nàng dường như chưa từng thực sự nếm trải nỗi khổ cực của nhân gian.


Điều này càng rõ rệt hơn sau khi Lý thẩm và Trúc Diên xuất hiện, nàng dường như rất quen thuộc với những ngày tháng được người hầu hạ.


Biết đâu trước kia nàng từng là con cái nhà quyền quý, nhưng nếu vậy, tại sao người nhà không đi tìm nàng? Có lẽ gia đình nàng thực sự đã chẳng còn ai, hoặc là nàng vốn không được coi trọng.


Nghĩ nhiều vô ích, ký ức không thể khôi phục thì quá khứ cũng chẳng cách nào dò xét, chi bằng cứ chú tâm vào hiện tại.


A Tự thu hồi suy nghĩ, vừa hay đi ngang qua một đám đông, nghe mọi người bàn tán thì ra ở đây đang có biểu diễn bách hý.


Yến Thư Hành dừng bước, giải thích cặn kẽ cho A Tự nghe.


A Tự nghe đến xuất thần, chợt nhớ mang máng từng nghe ai đó nói ở đâu rằng hiện nay không ít thế gia quý tộc bài xích bách hý, cho rằng môn này làm bại hoại phong tục, không tôn trọng lễ nhạc.


Thế nhưng lúc này phu quân lại đang xem đến độ cao hứng, nào là đi dây, nuốt kiếm, đi trên lửa, leo cột... cái gì cũng nói rất rành mạch, điều này khiến A Tự càng thêm khẳng định, Giang Hồi chắc chắn không phải xuất thân từ nhà cao cửa rộng.


Nàng chăm chú lắng nghe, chẳng mấy chốc cũng bị cuốn hút theo.


Xung quanh tiếng hoan hô vang dậy bốn bề.


“Hay!”


“Màn phun lửa này lợi hại thật!”


Dù cách một lớp lụa trắng, A Tự vẫn có thể cảm nhận được luồng sáng lờ mờ vừa vụt qua trước mắt, làm mắt nàng hơi cay.


Đúng lúc này, một tiếng ngựa hí dài át cả tiếng ồn ào của đám đông, tiếng vó ngựa hỗn loạn, cảnh náo nhiệt tức khắc trở nên hỗn loạn, dường như có thứ gì đó đổ sập xuống, người xem kinh hãi bỏ chạy tán loạn.


A Tự còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, bên cạnh truyền đến một tiếng "loảng xoảng" chói tai, không biết ai đã đẩy nàng một cái thật mạnh, chân nàng đứng không vững, đổ ập xuống mặt đất.


“Phu quân!”


Trong lúc hoảng loạn nàng túm lấy một mảnh vạt áo, eo cũng ngay lập tức được một bàn tay mạnh mẽ ôm chặt lấy, trời đất quay cuồng, giữa tiếng huyên náo, nàng rơi vào một vòng tay vững chãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=15]

Nam tử đang ôm nàng loạng choạng lùi lại vài bước, hơi thở không ổn định hỏi: “Có sao không?”


Yến Thư Hành đưa A Tự sang một bên, tránh khỏi sự hỗn loạn, thấy Phá Vụ đã khống chế được con ngựa điên, lúc này mới giải thích:


“Có người dắt ngựa đến xem bách hý, ngựa bị ánh lửa làm kinh sợ nên mất kiểm soát chạy loạn xạ, giờ đã bị khống chế rồi.”


A Tự vẫn chưa hết bàng hoàng, hơi lùi ra khỏi lồng ngực hắn.


Nghĩ đến mấy bước loạng choạng vừa rồi của hắn, nàng vội hỏi:


“Phu quân có bị thương ở đâu không?”


“Trường công tử, người có bị thương không?!”


Cùng lúc nàng cất tiếng hỏi, một nam tử hoảng hốt ở gần đó cũng lên tiếng, gần như đồng thanh với nàng.


Xung quanh tuy hỗn loạn, nhưng A Tự nghe rất rõ ràng…


Người kia nói là: "Trưởng công tử".


Danh xưng này khiến A Tự lập tức nghĩ ngay đến vị Yến công tử kia, nàng dỏng tai định nghe thêm, nhưng nam tử vừa nói kia chỉ hỏi đúng một câu đó rồi không mở miệng nữa.


Ngay sau đó, A Tự nghe thấy cách đó không xa có một nam nhân với giọng điệu lạnh nhạt nói:


“Không có gì đâu, không cần làm ầm lên.”


Nghĩ bụng đó hẳn là trưởng công tử rồi.


Nhưng giọng điệu hắn nói chuyện lạnh băng, khác hẳn với vị công tử ôn hòa mà A Tự đã gặp ngày hôm ấy.


Nhưng hắn thế nào, chẳng liên quan gì đến nàng.


A Tự nhanh chóng cúi đầu, kéo vạt áo phu quân nhà mình, nhỏ giọng nói: “Phu quân, chúng ta mau đi thôi.”


Người bên cạnh hơi khựng lại một chút: “Được.”


Hai người cùng nhau rời đi, còn người nam tử vừa sốt sắng hỏi han kia thì ngơ ngác không hiểu gì.


Ông ta là mưu sĩ của thành chủ Trúc Khê, trước đây từng thay thành chủ tiếp đón Yến trưởng công tử. Hôm nay ông ta đưa phu nhân ra ngoài dạo đêm xem bách hý, không nói đến chuyện va phải sự cố, vậy mà lại còn thấy trưởng công tử đang cẩn thận bảo vệ một nữ lang trong lòng, mà nữ lang đó lại búi tóc phụ nhân, còn gọi trưởng công tử là "phu quân".


Nhưng theo ông biết, vị công tử thế gia trẻ tuổi này vốn chưa thành thân, đào đâu ra thê thiếp chứ?


Không không, đây vẫn chưa phải điều kỳ quái nhất.


Lúc ông hỏi đối phương có bị thương không, Yến trưởng công tử chỉ thản nhiên gật đầu, ánh mắt vẫn hiền hòa nhưng không nói lời nào, hộ vệ bên cạnh trả lời thay xong còn dùng ánh mắt ra hiệu ông đừng lên tiếng nữa.


Còn nữ lang kia, ban đầu đang lo lắng phu quân bị thương, vừa nghe thấy ba chữ "Trưởng công tử", sắc mặt liền thay đổi, sợ đến mức lập tức kéo lang quân bên cạnh chạy biến.


Trông vẻ như nàng rất sợ Yến trưởng công tử.


Nhưng vị phu quân trong miệng nàng, chẳng phải chính là Yến trưởng công tử sao?


Đang lúc lấy làm lạ, hộ vệ mặt lạnh kia nói:


“Lang quân không muốn gây huyên náo, hôm nay cứ coi như chưa từng gặp chúng ta.”


Phá Vụ nói xong liền chắp tay với đối phương, sải bước đuổi theo đôi trai tài gái sắc phía trước.


Sau khi rẽ vào con ngõ thứ hai, A Tự vỗ vỗ ngực đầy sợ hãi:


“Lúc nãy phu quân cũng nghe thấy rồi chứ?”


Yến Thư Hành cười hỏi: “Nghe thấy gì cơ?”


A Tự nói: “Dĩ nhiên là trưởng công tử đó rồi.”


"Không ngờ vị quý công tử không vướng bụi trần như thế lại cũng đi xem bách hý, đúng thật là sơn hào hải vị ăn nhiều rồi, nên lại muốn đổi khẩu vị bằng chút rau dưa thô sơ.”


Lang quân bên cạnh im lặng một lát, thong thả nói:


“Hóa ra phu nhân là đang tránh mặt hắn ta, nàng sợ hắn ta lắm sao?”


"Cũng không hẳn là sợ, hắn ta có phải thành chủ Lịch Thành đâu." A Tự bước chậm lại, buông vạt áo hắn ra.


Hắn cũng đi chậm lại cho đều bước với nàng:


“Thế thì phu nhân chạy làm gì, hắn ta đâu có ăn thịt nàng được.”


A Tự thầm nghĩ hắn thật là trì độn: “Tuy thiếp không có qua lại gì với trưởng công tử kia, nhưng dẫu sao hắn cũng đã từng thấy thiếp. Sau khi chàng và thiếp bỏ trốn, tên Trịnh Ngũ kia lại báo quan, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Vả lại lúc ở Lịch Thành thiếp từng bị đám con cháu quyền quý trêu ghẹo, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng.”


"Nàng rất bài xích con cháu thế gia sao?" Hắn hỏi.


A Tự nói cũng không hẳn vậy: “Trong hàng ngũ thế gia chắc chắn có người phẩm hạnh đoan chính, nhưng cũng có kẻ xấu xa bỉ ổi. Những kẻ này có quyền trong tay càng dễ ức hiếp người khác. Thay vì nói thiếp bài xích quyền quý, chi bằng nói là bài xích những kẻ lạm dụng quyền thế.”


Hắn lại hỏi: “Vậy nên nàng chán ghét quyền thế? Nếu người nắm quyền trong tay chính là nàng thì sao?”


A Tự lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Giả thiết này khó xảy ra lắm, thiếp không thích tranh quyền đoạt thế, dù có được thì cũng vì mệt mỏi với tranh giành mà không giữ nổi. Tuy nhiên,”


Nàng nhớ tới lão thành chủ Lịch Thành háo sắc kia, cùng đôi mắt ti hí như muốn lột sạch y phục người ta, giọng nói lạnh đi vài phần:


"Có quyền thế mới có tự do. Nghĩ lại trước kia thiếp vì sợ bị đám quyền quý dòm ngó, ra ngoài đều phải bôi cao dược lên trán, chẳng phải vì phận nữ nhi yếu đuối dễ bị bắt nạt sao?"


Yến Thư Hành chăm chú lắng nghe. Trong đôi mắt nhìn nàng ánh lên làn sáng lấp lánh như ngọc vỡ dát vàng. Hắn nhìn nàng, mỉm cười nói:


“Điểm này, ta và phu nhân quả thật là có cùng cách nhìn.”


Vì sự cố nhỏ đêm nay làm mất vui, bọn họ không tiếp tục dạo chơi bên ngoài nữa. Trở về tiểu viện, A Tự đi tắm rửa, lúc trở ra thì người nọ đã lại đi rồi.


Nàng lầm bầm: “Sao hắn còn ít khi ở nhà hơn cả lúc ở trên núi thế này, chẳng lẽ ban đêm đều ngủ trên cây sao?”


Cũng may Giang Hồi không phải kẻ lăng nhăng, trước kia đã đích thân thừa nhận thích nàng, lúc chung sống dưới một mái nhà cũng chưa từng có hành động nào quá lễ nghĩa. Nếu đổi lại là nam nhân khác, nàng nhất định sẽ hoài nghi liệu hắn có gia đình riêng hay không, coi nàng là ngoại thất, hoặc là có nhân tình bên ngoài.


Chẳng mấy chốc đêm đã khuya.


A Tự nằm trên giường, khép hờ mắt nhưng không hề ngủ, tâm trí vẩn vơ phiêu lãng.


Lúc tay chạm vào tấm chăn mỏng, nàng chợt nhớ lại khoảnh khắc sắp ngã đã túm lấy vạt áo Giang Hồi, khi đó nàng suýt chút nữa đã kéo tuột lớp áo ngoài của hắn ra. Hắn mặc... dường như là trường bào tay rộng.


Nhưng trước đây hắn luôn mặc y phục tay hẹp gọn gàng.


Một võ phu mà mặc trường bào, không thấy vướng víu sao?


Trước kia ở tiểu viện trên núi, Giang Hồi khi ở nhà mỗi sáng đều dậy sớm không sót ngày nào để luyện kiếm dưới gốc cây đại thụ trước sân. Nhưng sau khi xuống núi, hai ba ngày hắn mới về một lần, dường như còn bận rộn hơn trước, nàng cũng không còn nghe thấy tiếng hắn luyện kiếm nữa.


Chẳng lẽ là vì việc hắn cần xử lý nhiều lên.


Hoặc có lẽ, trước kia mỗi ngày đều về là để nàng yên tâm, dù sao lúc đó nàng mới mù chưa lâu, lại vừa mới thành thân.


Điều này cũng chưa có gì đáng để nghi ngờ.


Thứ khiến nàng cảm thấy xa lạ nhất chính là sự thay đổi trong tính cách của hắn. Giang Hồi thường ngày có thể nói là một tảng băng, lầm lì ít nói, cảm xúc lúc nào cũng bình lặng.


Nhưng bây giờ, hắn thế mà lại hay cười!


Một câu nói dài quá mười chữ đã trở thành chuyện thường tình, ngữ khí cũng thong dong ôn hòa, không còn khô khốc như trước.


Lại còn lúc hỗn loạn hôm nay, khi hắn ôm lấy nàng, vòng tay tuy có lực, hành động cũng nhanh nhẹn, nhưng so với người có khinh công cao cường như hắn trước kia thì vẫn chưa đủ dũng mãnh.


Trước khi bị mù, có lần nàng xuống ngựa suýt bước hụt mà ngã khỏi lưng ngựa. Giang Hồi chỉ vung tay một cái đã kịp đỡ lấy nàng, động tác nhanh nhẹn, liền mạch như mây trôi nước chảy, hoàn thành trong một hơi.


Bây giờ cứ như đổi thành một người khác vậy.


Thế nhưng giọng nói của hắn lại chẳng thay đổi là bao, vả lại lúc đầu hắn đưa nàng xuống núi, Lý thẩm cũng có mặt.


Nàng bị mù, nhưng Lý thẩm đâu có mù.


Trừ phi hắn là kẻ giỏi giả giọng người khác, có thể làm tới mức thật giả khó phân, đồng thời còn đe dọa Lý thẩm.


Đe dọa…


A Tự đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Bình Luận

0 Thảo luận