Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-06-04 06:17:44

Hai năm trước ư…


Trong đáy mắt Yến Thư Hành lóe lên một tia nghiền ngẫm, hắn ngước mắt:


“Phá Vụ, ngươi cũng từng gặp nàng, ngươi nói thử xem?”


Phá Vụ cẩn thận hồi tưởng: “Dung mạo có bảy phần giống, nhưng cũng có thể liên quan đến y phục và trang điểm, còn về tính tình… thuộc hạ không rõ bằng trưởng công tử, nhưng nếu nữ lang đã quen biết người, sao nay lại dường như hoàn toàn không biết giọng phu quân nàng giống người?”


Ánh mắt Yến Thư Hành rơi vào chiếc lồng thỏ trong góc, con thỏ bị thương bất an đang rụt rè nhìn hắn.


Thanh niên giấu ý cười nơi ánh mắt:


“Nàng ở Nam Dương một tháng, chúng ta chỉ có vài lần qua lại. Ta chỉ biết nàng là nữ lang Khương thị, có giao hảo với Cửu Lang Trần thị, không tính là hiểu rõ tính tình nàng. Hẳn nàng đối với ta cũng vậy. Hai năm trôi qua, không nhớ giọng ta cũng là chuyện bình thường. Có lẽ nàng giả vờ, cũng có thể thật sự đã quên.”


Trong nụ cười càng thêm bất lực:


“Nàng xưa nay hay quên.”


Nói vậy có thể xác định là cùng một người. Phá Vụ bình tĩnh phân tích:


“Khi gặp ở Kiến Khang, Trần lang quân chỉ nói nữ lang kia qua đời ngoài ý muốn, không nói rõ nguyên do. Nhưng nàng mất cách đây tám tháng, đúng lúc đại tộc Dĩnh Xuyên di cư xuống phía nam. Nghe nói họ trên đường gặp người Hồ, tổn thất không ít tộc nhân, hẳn nàng gặp nạn vào khi đó. Nhưng đường từ Dĩnh Xuyên đến Kiến Khang và Lịch Thành không cùng một hướng, cách nhau mấy trăm dặm, vì sao nàng lại lưu lạc đến nơi này còn thành nữ nhi lang trung kia, lại không cầu cứu gia tộc, dường như đã mất trí nhớ. Thậm chí còn trùng hợp mà chạm mặt lang quân.”


Yến Thư Hành vuốt nhẹ vạt tay áo, rồi cười.


“Trùng hợp cũng được, do người có ý đồ cố tình sắp xếp cũng được. Hẳn là nàng không hay biết, dù sao nàng còn tránh ta không kịp.”


“Tiếp tục truy tìm tung tích lang trung họ Trịnh, đồng thời điều tra trong một năm qua hai tộc Khương và Trần ở Dĩnh Xuyên có động tĩnh gì.” Yến Thư Hành nói xong, lại liệt kê thêm vài cái tên.


“Thuận tiện tra xem gần đây họ có hành động gì không.”


Những người được nêu ra đều có lợi ích dây dưa với hắn, cũng biết nữ lang kia từng có chút khúc mắc với hắn.


Phá Vụ chợt nghĩ thông then chốt trong đó.


Nếu nói sự xuất hiện của nữ lang kia là trùng hợp, thì nay các loại chứng cứ đều chỉ ra người cùng nàng bỏ trốn rất có thể là tên thích khách trẻ kia, mà giọng phu quân nàng lại giống lang quân một cách kỳ lạ.


Từng lớp từng lớp trùng hợp như vậy nếu đặt lên người thường, còn có thể miễn cưỡng giải thích là duyên phận.


Nhưng nội bộ thế gia phức tạp, trưởng công tử lại từ thuở thiếu niên đã vì thiên tư hơn người. Được định làm ứng cử viên tộc trưởng kế nhiệm, đụng chạm lợi ích của nhiều phương, tất nhiên có vô số tai mắt chăm chăm không rời, muốn lấy mạng hắn hoặc khiến hắn phạm sai lầm trong một số việc.


Phá Vụ nhận mệnh lệnh, nghiêm nghị rời đi.


Sau khi Phá Vụ đi, Yến Thư Hành rảnh rỗi đến chán, mở cửa chiếc lồng thỏ viền vàng. Con vật nhỏ thấy hắn thì mắt sáng lên, tiến lại gần ngửi ngửi tay hắn, ngoan ngoãn lấy lòng.


Yến Thư Hành ôm thỏ vào khuỷu tay ngắm nhìn, không biết nghĩ đến điều gì, bỗng lẩm bẩm:


“Rốt cuộc chỉ là quên rồi, hay là nàng vốn dĩ chưa từng nhớ.”


Hắn không nói tiếp, chỉ cười.


.…


Sau khi phu quân rời đi, A Tự ngồi bên mép giường ngẩn người một lúc, nơi xa dường như có tiếng nói cười đùa giỡn, tựa viên đá ném vào hàn đàm không đáy, xé mở một khe hở trong bóng tối trước mắt nàng, rọi vào một tia nắng sớm không thể nắm bắt nhưng chạm vào lại ấm áp.


Dù thế nào đi nữa, nàng vẫn còn sống.


Chỉ riêng việc còn sống thôi, đã đủ đáng để cảm thấy may mắn rồi.


Một lát sau, có tiếng bước chân vang lên, từ xa tiến dần vào trong phòng. A Tự nhấc váy đứng dậy: “Phu quân?’”


“Phu nhân, là nô tỳ, lang quân bảo nô tỳ đến đây chăm sóc người.”


Người bước vào là một nữ tử, giọng nói trong trẻo non nớt, hẳn không nhỏ hơn A Tự bao nhiêu tuổi.


Lúc này A Tự mới nhớ ra trước khi đi hắn từng nói sẽ đưa người tới chăm sóc nàng, trước đó vì cuối cùng cũng mong được Giang Hồi trở về, không cần ngày đêm lo sợ nữa, nàng không kịp nghĩ đến chuyện khác.


Lúc này mới nhớ ra, còn rất nhiều chuyện nàng vẫn chưa hỏi hắn.


Giang Hồi cũng chẳng hề giải thích.


Hắn nói mình làm việc cho quan phủ, nhưng vì sao trước khi quan binh vào cửa lại hô to “bắt thích khách”?


Vậy vì sao khi nàng chui ra khỏi tủ họ lại rút kiếm, chẳng lẽ Giang Hồi không nói người ở trong viện là người nhà hắn sao?


Điều duy nhất khiến nàng yên tâm chính là giọng nói của hắn, đã là giọng của hắn, sao người lại có thể không phải hắn?


Cảm giác xa lạ này, có lẽ là vì hắn rời đi quá lâu.


A Tự gạt bỏ tạp niệm, gọi thị tỳ kia: “Ta nên gọi ngươi thế nào, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”


Thị tì cẩn thận đáp: “Bẩm nương tử, nô tỳ năm nay mười lăm, tên là Trúc Diên.”


A Tự mỉm cười hòa nhã với nàng: “Vậy ta gọi ngươi là A Diên nha, ta không nhìn thấy, sau này làm phiền ngươi.”


Ánh mắt Trúc Diên rơi xuống dung nhan kiều mỹ của nữ tử bên giường, nàng làm thị tỳ trong thế gia, thấy mỹ nhân vô số kể, nhưng trong mắt vẫn thoáng qua một tia kinh diễm, rồi vội vã cúi mắt:


“Chăm sóc nương tử vốn là việc nô tỳ nên làm.”


A Tự làm như vô tình, hỏi chuyện phiếm: “Trúc Diên trước giờ vẫn làm việc bên cạnh phu quân sao?”


Trúc Diên làm theo lời dặn trước đó của Yến Thư Hành mà đáp:


“Hồi phu nhân, nô tỳ mới tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=7]

Vốn là người quận Ngụy Hưng, vì người Hồ xâm lược nên chạy nạn đến nơi này, bị người nhà đem bán làm phó tỳ để lấy tiền làm lộ phí, vừa hay gặp được lang quân mua nô tỳ về.”


“Ra vậy…” A Tự vốn định từ chỗ nàng hỏi khéo vài chuyện về Giang Hồi, không ngờ không có chỗ nào để moi tin, nghĩ rằng nàng thật sự là người Giang Hồi mới mua, nàng hòa nhã phất tay:


“Đừng câu nệ, nếu có việc ta sẽ gọi ngươi.”


Trúc Diên đáp “vâng”, lui ra ngoài cửa chờ đợi.


Liên tiếp hai ngày, nơi này ngoài A Tự và Trúc Diên ra, không có ai khác bước vào, ban đầu A Tự sợ phu quân lại rời đi, nhưng mỗi ngày Giang Hồi đều nhờ người mang về một hai lời nhắn.


Biết hắn vẫn còn đó, A Tự liền yên tâm.


Trước đó vì trẹo chân nên đi lại bất tiện, nay vết thương ở chân vừa khỏi, chuyện cấp bách là phải thích nghi với việc mù lòa, vì thế lúc rảnh rỗi, A Tự thử lần mò bước đi.


“Xì a...”


Không đếm nổi đây là lần thứ mấy nàng ngã.


Nàng chống tay xuống đất, lòng bàn tay bị sỏi cát cấn đến đau thấu tim, nước mắt cũng bị ép trào ra.


Trúc Diên vội bước tới đỡ: “Người hà tất phải khổ vậy, nô tỳ được mua về để chăm sóc người, người muốn đi đâu, muốn gì, chỉ cần dặn một tiếng là được.”


A Tự vịn tay nàng ta đứng dậy, không để tâm, cười nói:


“Có những việc vẫn phải tự mình làm, chẳng hạn như đi đường.”


Chẳng bao lâu, nàng lại ngã thêm lần nữa, Trúc Diên vội muốn bước tới đỡ, khóe mắt lại thoáng thấy một vạt áo trắng.


Là Yến Thư Hành, hắn đứng lặng sau những cành trúc thưa, ánh mắt trầm tĩnh, không rõ đã đến từ bao giờ.


Trúc Diên định hành lễ, bị hắn giơ tay ngăn lại, nàng ta lại vội muốn đi đỡ A Tứ, nhưng lần nữa bị chặn lại.


Yến Thư Hành đứng tĩnh lặng, ánh mắt vẫn ôn hòa như thường nhật, nhưng ẩn sâu dưới hàng mi rũ xuống lại là một sự thương hại đầy xa cách.


Trúc Diên không hiểu thái độ của hắn, chỉ thấy A Tự ngã mà không nỡ, đang còn thắc mắc thì Yến Thư Hành đã cúi người, dịu dàng đỡ A Tự dậy.


“Có sao không?”


Đôi mắt vô thần của A Tự khẽ lay động, nàng dịu giọng:


“Phu quân, chàng về rồi à.”


“Ừ, vào phòng trước đã.” Yến Thư Hành đỡ nàng vào cửa, tay vẫn rất chừng mực cách qua lớp y phục.


Trúc Diên nhìn từ phía sau, thấy cả hai đều vận y phục trắng, một người tóc búi ngọc quan, phong thái ngọc thụ lâm phong, người kia diện váy lụa màu trăng non, tóc mây buộc bằng dải lụa mềm, trông thanh khiết như đóa phù dung mới nở.


Cảnh tượng đó thật sự mang lại cảm giác tâm đầu ý hợp, cầm sắt hòa minh.


.


Vào đến trong phòng.


A Tự tự đắc buông tay nam tử ra, bước tới vài bước rồi ngồi xuống cạnh án bên cửa sổ, khoe khéo: “Phu quân nhìn xem, thiếp đã có thể đi lại tự nhiên trong phòng rồi này.”


“Khá lắm, có tiến bộ.”


Yến Thư Hành không tiếc lời khen ngợi. Nhìn thấy vết bầm tím trên tay nàng, hắn liền gọi Trúc Diên mang thuốc mỡ đến.


A Tự chìa tay định đón lấy lọ thuốc tự bôi, thì một mùi hương thanh khiết bất ngờ ập đến. Hắn tiến đến trước mặt nàng trong lúc nàng hoàn toàn không phòng bị. A Tự theo bản năng định lùi lại, nhưng cổ tay đã bị hắn nắm lấy với lực đạo vừa phải.


Một cảm giác mát lạnh lan tỏa nơi cổ tay.


“Nàng không nhìn thấy, để ta làm cho.” Hắn thản nhiên nói.


A Tự mở to mắt, thầm nghĩ chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây rồi sao, cái khúc gỗ này mà lại chịu đích thân bôi thuốc cho nàng!


Hắn vẫn giữ lễ độ và nội liễm như cũ, cách một lớp tay áo nắm lấy cổ tay nàng, tay kia chấm thuốc mỡ nhẹ nhàng thoa lên vết thương.




Thuốc mỡ mát lạnh, rơi xuống cổ tay trầy da, vừa đau lại vừa dễ chịu. Hắn xoa theo vòng tròn, lực đạo dịu dàng, giữa da thịt còn cách một lớp thuốc, nhưng khi chạm vào vẫn thấy là lạ.


A Tự muốn rút tay lại, nhưng lại bị hắn nắm chặt không cho kháng cự. Nàng đành nín thở, toàn thân cứng đờ mặc hắn bôi thuốc, cho đến khi đầu ngón tay hắn chạm vào một vết rách, hơi lạnh va vào cơn đau, tựa như có một sợi tơ mảnh từ miệng vết thương chui vào cổ tay, men theo cánh tay mà xộc thẳng lên đỉnh đầu.


A Tự không nhịn được hít vào một hơi, từ sâu trong cổ họng tràn ra một tiếng rên khẽ: “Phu quân, nhẹ… nhẹ thôi…”


Người đối diện sững lại, rồi cười thấp, lúc này A Tự mới ý thức được tiếng vừa rồi của nàng thật sự quá mức mềm mại.


Dễ khiến người ta hiểu lầm, tưởng nàng đang làm nũng.


Ngày thường nàng cũng thỉnh thoảng giả bộ làm dáng trêu chọc hắn, nhưng mỗi lần diễn kịch đều đã có tính toán từ trước, mục đích là để hắn hiểu lầm. Thế nhưng khi hắn thật sự hiểu lầm rồi, nàng lại thấy không được tự nhiên.


A Tự mím chặt môi, cố hết sức thả lỏng, nhưng sự cứng đờ lại lan từ trong lòng ra đến tay.


“Là ta dùng lực quá nặng sao?” Thanh niên lại khẽ cười một tiếng, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng thổi lên cổ tay nàng.


Tựa như một trận gió nhẹ lướt qua, quá dịu dàng lại khiến A Tự không quen, chỉ cảm thấy chỗ bị thương càng thêm nóng rát. Tay nàng không nhịn được co lại:


“Phu quân vất vả bên ngoài, khó khăn lắm mới về nhà, trước hết hãy nghỉ ngơi đã, để A Diên làm được rồi mà.”


“Sao lại dễ xấu hổ như vậy.” Thanh niên khẽ cười.


Ngay sau đó A Tự nghe thấy tiếng vải áo sột soạt, kèm theo một trận gió nhẹ...hắn đã đứng dậy.


Trúc Diên bước tới nhận lấy thuốc mỡ, tiếp tục bôi thuốc lên chỗ trầy ở mắt cá chân của A Tự.


A Tự lại run run “shhh” một tiếng.


Yến Thư Hành hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ:


“Đau thì chi bằng nghỉ ngơi, hà tất làm khó mình.”


A Tự kiên định lắc đầu: “Tuy thiếp mù lòa, nhưng cũng không phải mèo thỏ bị nuôi nhốt trong lồng, nếu mỗi ngày ngoài ăn uống thì chỉ ngủ, khác gì đã chết đâu?”


Giọng nàng vốn uyển chuyển, trong trẻo quyến rũ mà lộ vẻ non nớt, như cánh hoa vừa mới nở chưa từng trải qua gió mưa tàn phá, nhưng ngữ khí lại như cành lá giữa gió mưa, bền bỉ không khuất phục.


Yến Thư Hành bị gợi lên vài ký ức.


Ánh mắt tản mạn như mây từ ngoài cửa sổ thu về gương mặt A Tự, khóe môi khẽ cong, mỉm cười nói:


“Nhưng sống vốn dĩ cũng chẳng khác gì chờ chết, không phải sao?”


A Tự kinh ngạc ngẩng đầu, lời hắn còn văng vẳng bên tai, khơi dậy cảm giác xa lạ không rõ nguyên do.


“Vì sao lại thất thần, lời ta dọa tới nàng sao?” Lời hắn nhạt như sương sớm cắt ngang suy nghĩ của nàng.


A Tự lắc đầu, thành thật nói: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy, phu quân dường như khác với chàng của trước kia, không giống lắm.”


“Vậy sao.”


Hàng mi Yến Thư Hành động đậy, lời nói nhẹ nhàng tản mạn, tựa an ủi, tựa dụ dỗ, lại tựa trêu ghẹo.


Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo mị hoặc của A Tự.


“Khác ở chỗ nào?”

Bình Luận

0 Thảo luận