Sáng / Tối
Nhưng cha đã kịp thời phát hiện, bọn họ bại trận.
Không lâu sau, trước linh cữu của cha, A Tự gặp gỡ bộ hạ cũ của người và có trò chuyện riêng vài câu. Chuyện này lọt vào tai nhị thúc, lại nghe nói huynh trưởng có để lại di ngôn cho A Tự, ông ta liền đoán mò liệu việc này có liên quan đến ngọc tỷ hay không. Vì vậy, ông ta bèn bàn bạc với cữu cữu Khương gia, định để Khương tứ nương đến dò xét.
Thế nhưng chẳng rõ vì lý do gì, nhị thúc lại thay đổi ý định, không muốn tiếp tục làm việc cho kẻ bí ẩn kia nữa.
Lo sợ cữu cữu Khương gia sẽ lấy được truyền quốc Ngọc tỷ đem dâng cho kẻ bí ẩn đó, ông ta thà không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng. Ngay khi Khương Tứ nương hẹn A Tự ra ngoài để thăm dò, ông ta đã chiêu dụ bọn tặc khấu đến phóng hỏa giết người.
Ngoại trừ thân phận của kẻ bí ẩn kia và việc tam thúc sát hại cha, những chuyện còn lại Lý thị đều biết rõ.
“Nhưng ta là thê tử của ông ấy, dù là vì các con, ta cũng phải giấu giếm thay ông ấy. Nhưng ta vạn lần không ngờ tới ông ấy lại táng tận thiên lương đến mức ấy, không chỉ hạ độc ta, mà còn hại chết cả đại ca!”
“Ta không nỡ nhìn, bèn phái tỳ nữ thân cận nghĩ cách giấu A Tự đi. Ta lại sợ ông ấy phát hiện nên chỉ đành vội vã chọn đại một lang trung trung hậu, thật thà.”
"Hóa ra là như vậy..." A Tự lẩm bẩm.
Đến cả tam thúc mà nàng hằng tin tưởng, chỉ vì một câu di ngôn hư vô mờ mịt, vì không muốn Khương gia được lợi mà nhẫn tâm ra tay đoạt mạng nàng, thì thẩm mẫu làm đến nước này, đã tính là nhân chí nghĩa tận rồi.
“Sở dĩ ông ấy không lập tức hãm hại nhị ca để đoạt vị trí gia chủ, là vì định để nhị ca dọn dẹp đống hỗn độn trước, sau đó mới vu oan cho nhị ca để tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi!”
Lý thị quay sang nhìn Trần Quý Diên.
Sắc mặt Trần Quý Diên xám như tro tàn, ông ta đờ đẫn nhìn Lý thị, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Ông ta vốn đã nắm chắc phần thắng trong tay, thế nhưng ngàn tính vạn tính cũng không ngờ tới, kẻ vạch trần ông ta lại chính là thê tử kết tóc se tơ của mình: “Tuệ Nương, hôm nay nàng vạch trần ta là vì biết ta hại đại ca sao? Nàng từ trước đến nay vẫn luôn ái mộ đại ca, nàng đang báo thù cho huynh ấy có phải không?”
Lý thị rơi lệ đầy mặt: “Đối với đại ca, ta chỉ có lòng biết ơn và sự kính trọng, là do chàng quá điên cuồng! Nếu hôm nay không vạch trần chàng, e rằng sau này đến cả các con chàng cũng hủy hoại mất!”
Trần Quý Diên ngửa mặt cười một cách điên dại: “Ta dốc lòng mưu tính bấy lâu, chẳng phải cũng là vì các con sao... Ta là ấu tử của phụ thân, rõ ràng thiên tư của ta không hề thua kém đại ca, vậy mà ngay đến nhị ca ngu xuẩn như heo, chỉ vì lớn tuổi hơn ta mà cũng có thể đường đường chính chính thừa kế vị trí gia chủ! Bọn họ cứ khư khư giữ cái quy củ chó má đó thì ta chỉ đành kéo cả đại ca và nhị ca xuống đài!”
Một tiếng "Keng" vang lên.
Đó là tiếng đao kiếm đột ngột tuốt khỏi bao.
Trần Quý Diên nhìn người đang lạnh lùng chĩa mũi kiếm vào mình: “A Tự, con thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Nhưng cjn còn uất ức hơn ta nhiều, con mang thân nữ nhi, cho dù là trưởng nữ, cho dù có thông minh đến mấy thì cũng chẳng thể kế thừa vị trí gia chủ.”
Mũi kiếm của A Tự nhích lên một chút: “Ông tưởng ai cũng giống ông sao? Mở miệng ra là nói cha ta cướp đi vị trí gia chủ của ông, nhưng ông có biết người đã hy sinh vì Trần gia bao nhiêu không? Cha ta vốn chí tại non sông, nhưng vì gia tộc mà phải dấn thân vào chốn triều đình tranh đấu, để rồi đến cuối cùng, người lại bảo vệ loại thân tộc như thế này sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=119]
Ông chưa từng có chút cống hiến nào cho gia tộc, chỉ chằm chằm nhìn vào cái ghế gia chủ không buông, ông có tư cách gì mà làm gia chủ?!”
Nhìn thấy mũi kiếm của A Tự sắp đâm vào cổ Trần Quý Diên, mọi người vội vàng ngăn nàng lại.
“Hài tử ngoan, đừng để bẩn tay con...”
Các vị trưởng lão trong tộc bàn bạc một hồi rồi quyết định: “Chuyện này không nên công khai cho thiên hạ biết, nếu không sẽ vạ lây đến toàn bộ Trần gia. Nhưng theo tộc quy, kẻ tàn hại thủ túc sẽ phải chịu gia hình tám mươi gậy, phế bỏ gân tay gân chân, vĩnh viễn giam cầm ở địa lao. Người đâu! Áp giải kẻ bất trung bất hiếu này vào địa lao! Ngày mai hành hình.”
“Còn về thê tử Lý thị, niệm tình nàng ta biết không nhiều, lại có công đứng ra vạch trần nên không truy cứu liên can, đi hay ở tùy nàng tự định liệu. Tuy nhiên, toàn bộ ruộng đất, nhà cửa dưới danh nghĩa Tam phòng đều phải thu hồi!”
Lý thị nhàn nhạt nói: “Tộc phụ Lý thị, xin cầu một bức hòa ly thư, từ nay về sau không còn chút qua lại gì với Trần Tam nữa!”
Trần Quý Diên từ đầu đến giờ vốn luôn tỏ ra bất cần nay lập tức hoảng loạn. Ông ta cố sức giãy giụa khỏi sự kìm kẹp của hộ vệ, khóe miệng rỉ máu: “Tuệ Nương, nàng... muốn rời bỏ ta sao? Phu thê bao nhiêu năm nay, lại có với nhau ba đứa con, trong lòng nàng rốt cuộc vẫn không có ta?”
Lý thị nhìn ông ta bằng ánh mắt chán ghét: “Lúc trước khi ông dùng mưu kế để cưới ta, khi ông hạ độc ta để khiến ta không thể rời xa ông, ông đã từng nghĩ cho ta chưa? Khi ông bỏ mặc vợ con, chỉ biết cắm đầu vào trò chơi quyền thuật, ông đã từng nghĩ cho các con chưa?”
Dứt lời, bà quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Trần Quý Diên giơ tay định níu kéo, nhưng chỉ chụp vào khoảng không vô định.
Các vị trưởng lão lại quay sang hỏi han con cái của Trần Quý Diên: “Còn ba đứa các con thì sao, định tính thế nào?”
Cặp huynh muội song sinh kia tuổi còn nhỏ, nhìn Trần Quý Diên bằng ánh mắt vừa sợ hãi lại vừa rối bời.
Trưởng tử của Trần Quý Diên là Trần Dĩnh thì thần sắc vô cùng phức tạp.
Trần Quý Diên run giọng nói: “Dĩnh nhi, con là trưởng tử của ta, là đứa giống ta nhất. Từ nhỏ con đã thông minh, nhưng con lại do Tam phòng sinh ra, dù tài cán không thua kém người khác thì cũng định sẵn phải nhường bước cho các huynh trưởng... Con có thể thấu hiểu cho cha, đúng không?”
Trần Dĩnh nhìn ông ta đầy hoang mang.
Lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng đáp: “Nhi tử... không thể thấu hiểu.”
Ánh mắt Trần Quý Diên lập tức ảm đạm đi.
Trần Dĩnh nói tiếp: “Cha, nhi tử biết, cha luôn cho rằng xuất thân của tổ mẫu hiển hách hơn vị nguyên phối thê tử của tổ phụ, cho rằng mình sinh không gặp thời, thế nên từ nhỏ đã không phục đại bá và nhị bá. Nhưng cha đâu phải không có nơi để thi triển tài hoa, càng chẳng phải mang chí hướng cao xa gì, cha chỉ là chấp niệm quá sâu với vị trí gia chủ mà thôi. Cha mở miệng ra là nói vì thê nhi, nhưng những năm qua, cha đã từng để tâm đến thê nhi chút nào chưa? Nửa phân cũng không!”
Thiếu niên hít một hơi thật sâu.
“Vốn dĩ con vừa kính trọng sự hiền đạt của Đại bá, lại vừa ngưỡng mộ nét phóng khoáng của cha. Nhưng đến tận hôm nay, con mới biết người cha mà mình hằng kính trọng hóa ra lại là một kẻ... cầm thú, vì chấp niệm và tư dục của bản thân mà đến cả huynh đệ ruột thịt cũng tàn hại!”
Thiếu niên vốn có lời lẽ luôn ôn hòa nhã nhặn, lần đầu tiên trong đời mắng ra những lời thô tục, vậy mà lại là dành cho chính cha ruột của mình.
Hai chữ "cầm thú" vừa thốt ra, ánh sáng trong mắt Trần Quý Diên vụt tắt hẳn.
Trần Dĩnh sa sút cúi đầu, quay sang nhìn A Tự, lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng: “A Tự muội muội... ta...”
Trong lòng A Tự cũng nhói đau, nhưng nàng lắc đầu: “Tứ ca không cần như vậy, chuyện này không liên quan đến huynh.”
Trần Dĩnh càng không còn mặt mũi nào nhìn nàng.
“Khi ta còn nhỏ, đại bá từng dạy bảo ta về nhân nghĩa lễ tín, vậy mà cha ta lại...”
Hắn cắn chặt răng, giống như đang hạ quyết tâm tự tay cắt bỏ phần thịt thối rữa trên người, nén đau nói: “Ta đã không còn mặt mũi nào làm con cháu Trần gia nữa, ta sẽ cùng mẫu thân rời đi. Cảm tạ ơn dưỡng dục nhiều năm qua của Trần gia, Dĩnh nhi... xin bái biệt tộc thân tại đây!”
Nói xong, hắn trịnh trọng dập đầu lạy mọi người, rồi dứt khoát quay người bước đi.
Cặp huynh muội song sinh còn đang ở tuổi ấu thơ kia nửa hiểu nửa không, nhưng khi thấy đại ca cũng đã thất vọng tột cùng về cha, hai huynh muội nhìn qua nhìn lại một hồi, cuối cùng liền nhẫn tâm đuổi theo bước chân của huynh trưởng. Trước khi đi, hai đứa trẻ quay sang nói với cha ruột của mình: “Đại bá là người tốt! Cha hại chết đại bá, chúng con... chúng con cũng không thèm thèm nhìn mặt cha nữa!”
Trần Quý Diên vạn lần không ngờ tới, chẳng những thê tử mà ngay cả ba đứa con đều đứng về phía huynh trưởng.
Nhưng ông ta từ đầu đến cuối vẫn chẳng thể thông suốt: “Ta mới là phu quân của nàng! Ta mới là cha của các con! Nhưng tại sao một người rồi hai người, tất cả các ngươi đều hướng về đại ca... Tại sao chứ?!”
Tóc tai ông ta rối bời, nhìn A Tự bằng ánh mắt cam chịu và oán hận: “Là tại nghiệt chướng nhà ngươi! Ngươi đã phá hỏng đại sự của ta! Chính là ngươi!”
Đây chính là tam thúc mà từ nhỏ nàng đã vô cùng thân thiết, là tam thúc mà nàng từng ngưỡng mộ sự phong lưu, khoáng đạt của người…
Sự căm phẫn vì bị lừa dối quyện lẫn với mối thù giết cha, ánh mắt A Tự lạnh lẽo như phủ một lớp băng dày, bàn tay nàng siết chặt lấy chuôi kiếm.
Có một ý nghĩ đang không ngừng mê hoặc, thúc giục nàng.
Hãy tự tay giết chết ông ta đi…
Giết ông ta đi! Giết ông ta để trả thù cho cha.
Trần Quý Diên dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, ông ta cười một cách điên dại, thách thức: “Muốn giết ta lắm đúng không? Nhưng ngươi không xuống tay được đâu, bởi vì cha của ngươi ghét nhất cốt nhục tương tàn.”
A Tự dồn lực bóp chặt chuôi kiếm.
Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta, gương mặt Trần Quý Diên dần trở nên vặn vẹo, dữ tợn: “Thế nhưng, nha đầu, chắc chắn ngươi không biết thực ra... Đại ca hoàn toàn không phải cha ruột của ngươi!”
"Ăn nói xằng bậy! Câm miệng!" Trần Trọng Kính vốn có tính tình ôn hòa, chậm rãi, nay lập tức nổi trận lôi đình, sải bước lao lên định ngăn ông ta lại.
Nhưng Trần Quý Diên lúc này đã hoàn toàn điên loạn: “Ngươi chính là do cô mẫu tiếng tăm hiền đức lẫy lừng kia của ngươi và Kiến Khang vương tư thông sinh ra—”
Lời nói bỗng nhiên im bặt.
Tiếng đao kiếm cứa vào da thịt vang lên như tiếng rồng ngâm trong giấc ngủ say.
Cửa miệng của Trần Quý Diên bị rạch toạc ra một đường vô cùng đáng sợ từ chính giữa, tiếng thét thảm thiết vang lên như tiếng lệ quỷ khóc than.
Trên vạt váy trắng của A Tự đã văng tung tóe những vệt máu. Thứ máu tanh hôi, đỏ ngầu.
Nhưng nàng hoàn toàn không hay biết gì, trước mắt chỉ còn thấy một màu đỏ, đen rồi lại trắng… Mọi thứ xung quanh vặn vẹo đến biến dạng, chỉ còn lại những bóng mờ hư ảo.
“Keng ——”
Thanh kiếm còn đang nhỏ máu bị ném mạnh vào người Trần Quý Diên, rồi rơi loảng xoảng xuống đất.
A Tự thẫn thờ trong giây lát.
Đôi chân như tự có ý thức, dẫn nàng lao nhanh ra khỏi từ đường.
Nàng cũng chẳng biết mình muốn đi đâu, chỉ thuận theo sự sai khiến của bản thân, không ngừng chạy, không ngừng chạy. Phía sau dường như có rất nhiều người đang đuổi theo, có nam có nữ, tiếng kêu gọi lúc gần lúc xa.
Tựa như vạn quỷ cùng khóc than.
Là mơ thôi, ác mộng thôi.
Có một giọng nói như của thần linh, ôn hậu và bao dung, đang dịu dàng chỉ lối giữa làn sương mù dày đặc.
Hài tử ngoan, mau rời đi, mau rời khỏi nơi này!
Vượt qua từng ngưỡng cửa.
Con đường gập ghềnh dưới chân đổi từ đường sỏi cuội sang đường gạch đỏ, rồi lại biến thành gạch xanh. Về sau, dường như có một giọng nói quen thuộc đang gọi nàng.
“A Tự! Đừng chạy nữa!”
Bước chân lảo đảo, như bị một gậy giáng thẳng vào đầu. A Tự đứng khựng lại.
Nàng ngơ ngác nhìn quanh.
Ánh mặt trời chói đến gai mắt, nàng giống như một quỷ hồn vừa trốn thoát khỏi địa ngục, bị nắng chiếu đến mức khắp người đau đớn.
Vùng bụng co thắt dữ dội, như có thiên quân vạn mã muốn lao ra khỏi cơ thể, A Tự ôm lấy bụng, ngồi thụp xuống từng hồi nôn khan.
Nhưng nàng chẳng nôn ra được thứ gì.
Phía sau vang lên tiếng bước chân, có vẻ rất hoảng loạn.
Một luồng khí tức thanh khiết, lành lạnh tiến lại gần theo tiếng bước chân, xua đi phần nào mùi máu tanh đang luẩn quẩn trong tâm trí nàng.
A Tự đờ đẫn quay người lại.
Nàng nhìn thấy một gương mặt thanh tú, tuấn lãng như ngọc.
Vừa xa lạ, lại vừa thân thuộc.
A Tự nhìn thanh niên chằm chằm, trong một thoáng nàng bỗng không tài nào nhớ ra được.
Chàng… là ai vậy?
Thế nhưng đôi mày chàng đang nhíu chặt, đáy mắt vô cùng căng thẳng, cùng với đó là sự thương xót và nỗi đau đớn khôn nguôi.
Chàng đang lo lắng cho ta sao?
Vì sao lại lo lắng?
Dưới sự đưa đẩy của lợi ích, đến huynh đệ ruột thịt còn nhẫn tâm sát hại, chẳng lẽ trên đời này thật sự có chân tình thuần khiết hay sao?
Ý nghĩ ấy tựa như một lưỡi dao găm thẳng vào tim, A Tự bàng hoàng cúi đầu, bàn tay run rẩy chạm lên lồng ngực.
Không hề rỉ máu, nhưng cớ sao lại đau thế?
Hồn phách nàng như muốn thoát xác bay đi.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị ngã khụy xuống đất, A Tự đã được một vòng tay ôm ngang eo, bế thốc lên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận