Sáng / Tối
Ở một vài phương diện, A Tự có hơi vô tâm vô phế.
Chẳng hạn như nàng không hề nghĩ rằng danh xưng “phu quân” mang ý nghĩa phi phàm, không được tùy tiện gọi ra, hay một khi đã gọi thì cuộc sống của nàng sẽ xảy ra những biến chuyển kinh thiên động địa.
Sau khi uống xong rượu giao bôi, nàng đã đổi cách xưng hô, gọi Giang Hồi là “phu quân” một cách cực kỳ tự nhiên, từ đó về sau cứ một câu “phu quân”, hai câu “phu quân”.
Đôi khi, danh xưng này là chiêu trò nhỏ để nàng âm thầm trêu chọc Giang Hồi; nhưng đa số thời gian, nó là biểu tượng của tình nghĩa. Cái tình này không phải kiểu “một túp lều tranh hai trái tim vàng”, mà là “trọng tình trọng nghĩa, không rời không bỏ”, là một loại điểm tựa.
Giống như lúc này đây, sau bao ngày thấp thỏm lo âu, tiếng gọi “phu quân” của A Tự lại càng thêm phần chân thành, tha thiết.
Vừa trải qua một phen kinh hồn bạt vía, giọng nói của nàng run rẩy mềm yếu, cử chỉ cũng vô cùng rụt rè. Dáng vẻ nàng túm chặt lấy vạt tay áo của nam tử trẻ tuổi không buông, hệt như đứa trẻ cuối cùng cũng đợi được cha mẹ đi xa trở về.
Lang quân bị nàng túm lấy vẫn im lặng. Vốn dĩ họ cũng không phải kiểu phu thê quấn quýt mặn nồng, nên sự im lặng này cũng phù hợp với tính cách của Giang Hồi. Chỉ là A Tự cần một chút phản hồi để xoa dịu nỗi bất an tích tụ bấy lâu, thế nên nàng lại gọi thêm một tiếng.
“Phu quân?”
Lần này giọng nói còn dịu dàng, mềm mại hơn.
Dù không thể nhìn thấy, nhưng A Tự cảm nhận được ánh mắt của nam tử đang dán chặt lên gương mặt mình, nhưng tại sao hắn lại không đáp lại?
Nàng càng thêm siết chặt vạt tay áo.
Phía cửa vang lên tiếng kêu thấp kinh ngạc, nhưng rồi im bặt ngay lập tức, như thể bị ai đó ép ngược trở vào.
Dòng suy nghĩ của A Tự khựng lại. Kể từ khi mù lòa, nàng trở nên cực kỳ sợ người lạ, tiếng động đột ngột khiến nàng giật mình, bấy giờ mới nhớ ra có người ngoài ở bên cạnh, liền thận trọng nép vào bên cạnh phu quân mình.
Dáng vẻ tìm kiếm sự che chở này đặt vào giữa quan hệ phu thê thì không gì bình thường hơn, nhưng những người có mặt tại đó lại không nhịn được cười, cho đến khi bị nam tử trẻ tuổi liếc một cái với vẻ ôn hòa nhưng mang chút quở trách, họ mới đồng loạt im lặng.
Chẳng trách được bọn họ, thực sự là mọi chuyện diễn ra quá kinh ngạc.
Ai mà ngờ được, trưởng công tử đích thân đi bắt thích khách, thích khách chẳng thấy đâu, lại lòi ra thêm một thê tử!
Vừa nãy họ mới bước chân vào phòng, Yến Thư Hành vừa cất lời thì chiếc tủ trong góc đã phát ra tiếng “két” khô khốc. Mọi người đồng loạt tuốt kiếm cảnh giới, nhưng lại thấy một bàn tay thon mảnh đang bấu trên cánh cửa tủ.
Yến Thư Hành giơ tay, ra hiệu cho đám hộ vệ thu kiếm, nín thở giữ im lặng.
Sau đó, một nữ tử cẩn thận lần mò, hệt như một chú thỏ con bị kinh động, nhút nhát chui ra khỏi tủ.
Đó chính là nữ nhi của lang trung mà họ đang tìm kiếm.
Giây phút nhìn thấy dung mạo thật của người trong họa, đám hộ vệ mới hiểu tại sao thành chủ Lịch Thành lại muốn nhận nàng làm nghĩa nữ để dâng cho trưởng công tử.
Nữ lang không chút phấn son, y phục đơn sơ, chân trần đứng đó, khí chất tự nhiên thoát tục như tinh linh chốn núi rừng.
Búi tóc kiểu phụ nhân dịu dàng đoan trang không hề khiến nàng trông sến súa, trái lại càng tăng thêm vẻ thanh cao như vừa mới sa chân xuống nhân gian; vì không am tường thế sự nên mới bị gã lang quân đa tình dụ dỗ mà lạc bước vào hồng trần.
Mỗi cử chỉ điệu bộ đều mang đậm nét thẹn thùng độc nhất của tân phụ, muốn nói lại thôi, khiến người ta càng nhìn càng không thể rời mắt.
Đặc biệt là đôi mắt, vốn dĩ trời sinh đã quyến rũ, nhưng nhờ ánh nhìn trong trẻo, trống rỗng và không vướng bụi trần, nét quyến rũ ấy như bị ngăn cách bởi một lớp màn mỏng, tựa dòng suối rừng trong sương sớm.
Nhưng rất nhanh sau đó, họ nhận ra sự trống rỗng ấy là vì nữ lang đã mù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=4]
Chỉ thấy nàng lần mò một cách không mấy thuần thục, chân trần lảo đảo bước đến trước mặt trưởng công tử, nắm lấy vạt tay áo hắn.
Thần thái tràn đầy sự ỷ lại, giọng nói nhu mì run sợ.
Bầu không khí vốn đang căng cứng bỗng chốc pha chút hơi thở mờ ám, đi kèm với đó là một chút ngượng ngùng khó tả.
Nữ tử mù này có lẽ vì quá hoảng loạn mà đã nhận nhầm trưởng công tử thành phu quân của mình rồi!
Mấy người hầu cận nhìn về phía Yến Thư Hành với ánh mắt dò hỏi.
Nam tử trẻ tuổi không lên tiếng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nữ lang.
Đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, ngắm nhìn nàng đầy suy tư. Một tia nắng từ ngoài cửa hắt vào, trong đôi mắt sâu thẳm đó có một tia sáng vụt qua, tựa như ánh lấp lánh dưới đáy mắt loài sói tuyết trong đêm trăng.
Ngay sau đó, khóe môi hắn nhếch lên, nét dịu kỳ nguy hiểm trong đáy mắt tan biến ngay tức khắc, hắn lại trở thành vị lang quân mang phong thái thanh nhã như trúc xanh.
Đám hộ vệ nhất thời không biết nên xử trí thế nào.
Xâu chuỗi mọi sự trùng hợp từ trước đến nay đều chỉ ra rằng, phu quân của nữ lang này tám chín phần mười chính là tên cầm đầu đám thích khách trẻ tuổi kia.
Thê tử của thích khách, cũng bị coi như thích khách.
Nếu là người thường, chắc chắn sẽ lạnh lùng đối xử, thậm chí là giận lây, nhưng Yến Thư Hành vẫn giữ nụ cười như thường lệ.
Hắn không hề đính chính, cũng chẳng lên tiếng đáp lại, chỉ rủ mắt nhàn nhã quan sát nàng, nụ cười hòa ái dịu dàng, hệt như nàng thực sự là thê tử mà hắn đang giấu kỹ trong tiểu viện này vậy.
Sự im lặng của nam tử trẻ tuổi càng làm tăng thêm bầu không khí mờ ám, đồng thời khơi dậy nỗi bất an vốn vừa mới lắng xuống của A Tự.
“Phu quân... sao chàng không thèm để ý đến thiếp?”
Nàng túm lấy vạt tay áo trong tay, ngước mặt về phía phu quân hồi lâu mà vẫn chẳng nhận được lấy nửa lời hồi đáp. A Tự không khỏi suy nghĩ nhiều.
Thế nhưng kiểu im lặng ít lời này đặt vào người Giang Hồi thì lại thấy rất hợp lý, hắn vốn dĩ là người “quý chữ như vàng”.
Ôi, cái người này…
A Tự thở dài bất lực, đưa tay lần theo vạt áo xuống định nắm lấy tay hắn. Hắn dường như nhận ra ý định của nàng, khẽ cười rồi nhẹ nhàng rút vạt tay áo ra khỏi tay nàng.
Nếu không biết thẹn thì đã chẳng phải phu quân nhà nàng, huống chi là trước mặt bao nhiêu người ngoài thế này? Nhưng A Tự đang rất bất an, không màng đến chuyện khác, nàng nhanh chóng túm chặt lấy vạt áo hắn một lần nữa.
Lần này nam tử không rút tay ra, chỉ khẽ thở dài, dường như cảm thấy bất lực trước sự bám người của nàng.
Coi như đó là một lời phản hồi, A Tự hơi hơi an tâm. Thế nhưng ai ngờ cọng rơm cứu mạng còn chưa kịp nắm chặt, hắn lại cử động, cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ chậm rãi nhưng không thể kháng cự, rút vạt tay áo khỏi tay nàng.
Hành động đó hệt như hắn đang cố ý ghẻ lạnh, hoặc lại giống như đang cố tình trêu chọc nàng.
Lần này A Tự thực sự hoảng loạn.
Cảm giác mù lòa quá tồi tệ, một lời nói hay một hành động của người bên cạnh cũng đủ khiến nàng phải suy đoán hồi lâu.
Người ta thường bảo “tiểu biệt thắng tân hôn, huống chi họ vốn dĩ đang là phu thê mới cưới. Vậy mà Giang Hồi mới rời đi có vài ngày, vừa trở về đã trăm phương nghìn kế né tránh nàng. Ban đầu là vì sau khi bỏ trốn nàng đột ngột bị mù, hắn sợ nàng bất an nên mới vội vàng thành thân. Phải chăng hắn không phải đang xấu hổ, mà là sau khi rời đi vài ngày đã bình tĩnh lại, lo lắng cưới một thê tử mù sẽ là gánh nặng cho mình?
Nhưng hiện tại, ngay cả việc sinh tồn A Tự cũng đang gặp khó khăn, thế đạo lại loạn lạc, nếu hắn hối hận, chẳng phải sự sống chết của nàng sẽ khó mà lường trước sao?
A Tự cắn nhẹ trong môi, tưởng tượng đến cảnh tượng bị phu quân “ruồng bỏ” rồi bị thiên hạ bắt nạt, chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt không thể hội tụ ánh sáng đã phủ một lớp sương mờ.
Tuy A Tự không nhìn thấy, nhưng nàng thừa biết dáng vẻ của mình lúc này cực kỳ xinh đẹp, càng biết rõ cái gì gọi là quá lứa lỡ thì, dáng vẻ muốn nói lại thôi bao giờ cũng khiến lòng người day dứt hơn là khóc lóc om sòm.
Nàng chỉ ngước mặt “nhìn” hắn, bờ môi đỏ mọng hé mở nhưng mãi không nói thành lời, hiện rõ vẻ ấm ức nhưng vô cùng bướng bỉnh.
Ngay cả đám hộ vệ vốn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì cũng lộ vẻ không đành lòng, duy chỉ có lang quân áo trắng kia vẫn điềm nhiên tự tại, trong mắt chứa đựng nụ cười ôn hòa nhưng hoàn toàn không hề lay động.
Những giọt nước mắt A Tự cố ý kìm nén, theo sự im lặng của hắn, dần dần trở nên chân thực. Cuối cùng, chúng như những giọt mưa đọng trên lông vũ, trĩu nặng qua hàng mi dài rồi chậm rãi lăn xuống gò má.
Thế nhưng người đứng phía trên lại đáp lại bằng một tiếng cười khẽ.
Không hiểu sao, A Tự cảm thấy tiếng cười này dường như đã từng nghe ở đâu đó, giống như đã thấu triệt mọi tiểu xảo của nàng, lại giống như đang lạnh lùng đứng ngoài xem kịch, hoặc đơn giản là cảm thấy thú vị.
Nàng bất chợt nhớ đến đôi mắt chứa đầy ý cười, vẻ ung dung tự tại mà mình từng bắt gặp trong phủ thành chủ Lịch Thành.
Nghĩ đến vị thế gia công tử mới gặp qua một lần, chỉ nhìn từ đằng xa một cái mà khiến nàng sợ hãi khôn nguôi ấy, nỗi buồn của A Tự bỗng chốc tan biến. Lồng ngực nàng bí bách như có mây đen bao phủ, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung cứng đờ nắm lại thành quyền, quên mất phải tiếp tục diễn kịch.
Ngay khi nàng định rụt tay vào trong ống tay áo, thì cổ tay bị nam tử trẻ tuổi bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy xuyên qua lớp vải áo.
“Đừng khóc, ta đã về rồi đây.”
Giọng điệu ôn hòa chưa từng có, hệt như đang cảm thấy áy náy vì đã để thê tử phải bất an suốt thời gian qua.
Cuối cùng cũng nghe thấy hắn lên tiếng, nhưng A Tự lại chợt nhận ra một cảm giác xa lạ quái dị.
Giọng nói của hắn, dường như không phải thế này.
Nhưng dường như, vốn dĩ nó nên là như vậy.
Mọi thứ giống như bị phủ một lớp sương mù dày đặc khiến người ta không sao nắm bắt chân thực được, nhưng màn sương ấy tan đi rất nhanh, chắc là do nàng đa nghi quá thôi.
Xác định được hắn đã trở về, và trong một sớm một chiều sẽ không bỏ rơi nàng, trái tim treo ngược của A Tự cuối cùng cũng được hạ xuống.
Đang lúc ngẩn ngơ, cơ thể bỗng hẫng đi trong không trung, A Tự kinh ngạc thốt lên: “Chàng làm gì thế, xung quanh còn có người mà...”
Giang Hồi chẳng phải vốn rất hay thẹn thùng sao?
Trong lúc nàng còn đang sững sờ, hắn đã đặt nàng lên giường, lấy đôi giày thêu đi vào chân cho nàng.
A Tự càng thêm kinh ngạc, người này không chỉ rũ bỏ vẻ ngại ngùng thường ngày, mà còn săn sóc một cách lạ thường.
Xem ra lời người già nói chẳng sai chút nào.
Tiểu biệt thắng tân hôn.
Nàng mải mê thả hồn theo suy nghĩ tới mức dù hắn đã mang giày xong cho mình cũng không hề hay biết, nam tử dịu dàng nói: “Ta vẫn còn một số việc hệ trọng cần giải quyết gấp, lát nữa quay lại sẽ giải thích với nàng sau.”
Giọng điệu hắn ôn tồn, từ ngữ lại trau chuốt nhã nhặn, nghe qua có chút khách sáo. A Tự nhanh chóng túm lấy vạt tay áo hắn: “Phu quân... có phải chàng lại sắp đi biền biệt mấy ngày, để thiếp ở nhà một mình không?”
“Sẽ không đâu.”
Hắn nhẹ nhàng rút tay ra.
Ép quá chặt trái lại sẽ không tốt, A Tự không hỏi thêm nữa, hai tay ngoan ngoãn đan vào nhau đặt lên đầu gối: “Được, vậy phu quân cứ đi làm việc đi, thiếp đợi chàng về.”
Giọng nói vốn dĩ mang nét thanh tân, trong trẻo đặc trưng của nữ lang mười sáu mười bảy tuổi, khi cố ý hạ giọng mềm mỏng lại càng thêm phần quyến rũ.
Nghe qua, dường như nàng yêu phu quân của mình đến chết đi sống lại vậy.
Thế nhưng tiếng “phu quân” tình ý nồng đậm này vốn là dành cho một người khác. Vậy mà nam tử trẻ tuổi trước mặt A Tự vẫn giữ thần thái tự nhiên, thản nhiên nhận lấy tiếng gọi đó: “Được.”
Đám hộ vệ sững sờ kinh ngạc.
Không chỉ bởi vì màn kịch vừa nực cười vừa mờ ám trước mắt, mà còn bởi cuộc đối thoại của hai người. Sau khi trưởng công tử lên tiếng lần nữa, nữ lang kia vẫn không hề nhận ra điều gì bất thường.
Rõ ràng, nàng nhận nhầm người không hoàn toàn là do hoảng loạn, mà còn bởi vì phu quân của nàng có giọng nói cực kỳ giống với trưởng công tử!
Họ nhìn về phía Yến Thư Hành.
Yến Thư Hành vẫn giữ sắc mặt như thường.
Hắn dùng ánh mắt ra hiệu cho những người còn lại trông chừng A Tự, còn mình thì cùng Phá Vụ rời khỏi tiểu viện.
Hai người đi tới trước cổng viện.
Yến Thư Hành nheo mắt: “Phá Vụ, ngươi còn nhớ tên thích khách cầm đầu đã sơ hở vào lúc nào không?”
“Lúc đó tình thế cấp bách, thuộc hạ chỉ mải giao đấu với thích khách nên không để ý.” Phá Vụ ngước mắt, thấy ánh mắt hắn trong trẻo như gương: “Chẳng lẽ là sau khi nghe thấy giọng nói của người?”
Yến Thư Hành đáp lại bằng một nụ cười.
“Chắc hẳn là vì đa số thời gian ta đều để ngươi và Xuyên Vân thay ta truyền lời, rất ít khi tự mình lên tiếng. Thế nên tên thích khách đó mãi đến khi áp sát hành thích mới phát hiện ra. Nếu không, hắn chẳng có lý do gì để sơ suất vào thời khắc sống còn như vậy.”
Phá Vụ kinh ngạc, rồi càng thêm khó hiểu: “Kẻ đứng sau hắn muốn lấy mạng trưởng công tử, nắm trong tay một ‘vũ khí’ lợi hại như thế, sao có thể không tận dụng? Trừ phi hắn vốn không biết chuyện tên thích khách có giọng nói giống người. Nhưng đã có thể phái ra nhiều người hành thích như vậy, lại còn suýt chút nữa thành công, chứng tỏ kẻ đó không phải hạng xoàng, sẽ không thể không tìm hiểu kỹ về sát thủ mình phái đi. Cho nên, khả năng hắn không biết chuyện này là cực kỳ thấp.”
“Hoặc là hắn biết, nhưng mục đích không phải để lấy mạng công tử, mà phái sát thủ tới hành thích là vì ý đồ khác...”
“Chẳng lẽ là để gán tội hay ly gián?”
Yến Thư Hành nghe xong lời Phá Vụ nói, không bày tỏ thái độ gì.
Hắn chỉ thản nhiên hỏi: “Phá Vụ, ngươi nói xem, trên đời này thật sự có hai người giọng nói giống hệt nhau sao?”
Phá Vụ thưa: “Thiên hạ bao la, chuyện lạ gì cũng có. Huynh đệ ruột thịt dung mạo giống nhau đã đành, người không chút máu mủ mà diện mạo tương đồng cũng chẳng thiếu. Huống hồ giọng nói so với diện mạo lại càng dễ bắt chước hơn, thuộc hạ từng nghe nói có những ca kỹ, nhạc nhân có thể giả giọng người khác giống đến mức khó lòng phân biệt.”
“Ca kỹ.” Yến Thư Hành tự cười một mình.
Hắn suy ngẫm một lát, đưa tay nhìn xuống vạt áo của mình, nơi đó vẫn còn lưu lại những nếp nhăn li ti do bị nắm chặt.
Phá Vụ cũng nhìn theo vạt áo bị vò nhăn đó.
“Người của chúng ta đã mai phục ở đây ba ngày, không thấy xung quanh có phục binh, phu quân của nữ lang kia cũng hoàn toàn bặt vô âm tín, cứ như thể đã quên mất thê tử ở nhà. Có lẽ hắn có việc không thể rời thân, hoặc giả, mục đích ban đầu của hắn chính là dẫn dụ trưởng công tử đến nơi này.”
Yến Thư Hành rủ mi, ngón tay thon dài vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo: “Có lẽ còn cần phải khai thác thông tin từ chỗ nàng ta.”
Phá Vụ thoáng thấy vẻ mặt đầy thâm ý trong đáy mắt nam tử trẻ tuổi, hiếm khi trở nên chậm chạp, hỏi: “Chẳng lẽ người định thẩm vấn cô nương kia?”
Yến Thư Hành khẽ cười trầm thấp.
Hắn ngước mắt lên, ý cười trong mắt ấm áp như gió xuân lướt qua mặt, pha thêm vài phần mờ ám.
“Làm gì có phu quân nào lại đi thẩm vấn thê tử mình chứ?”
Phá Vụ lập tức hiểu ra.
Đang định hỏi Yến Thư Hành sẽ sắp xếp thế nào, một hộ vệ canh gác ở lưng chừng núi vội vã chạy lại báo tin:
“Trưởng công tử, người của nhà này đã về rồi!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận