Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 74

Ngày cập nhật : 2026-06-07 19:26:30

Trong cơn hôn trầm, nàng dường như đã mơ một giấc mộng.


Nàng cứ ngỡ như mình quay trở lại vài canh giờ trước, nhưng nơi đùi non chẳng hề cảm thấy hơi ấm nóng hổi, mà ngược lại là một cảm giác mát lạnh.


Thế nhưng luồng khí lạnh này lại xoa dịu rất tốt cảm giác đau rát nơi vết thương. Quá dễ chịu, A Tự cắn nhẹ môi dưới, thân thể cũng hơi vặn vẹo, thậm chí nàng còn co chân lên, mở rộng về phía hơi lạnh ấy, càng mở càng rộng để hơi lạnh có thể len lỏi vào sâu hơn.


Bên tai dường như vang lên tiếng cười khẽ.


Trong cơn mơ màng truyền đến những lời thì thầm dịu dàng đầy tình ý, hơi thở ấm nóng tựa như một chiếc lông vũ gãi nhẹ vào lòng.


A Tự bật ra một tiếng rên rỉ trầm thấp.


“Thích thế này sao?”


Nàng chỉ còn một nửa ý thức, lờ mờ nhớ rằng người đang nói chuyện là phu quân mình. Thường ngày hắn cũng luôn vừa trêu đùa vừa thì thầm bên tai nàng như thế. Hắn biết nàng thích giọng nói của mình, mỗi lần hắn cất lời, nàng lại càng thêm kích động.


A Tự khẽ nức nở: “Ưm...”


“Mở rộng thêm chút nữa.”


Được hưởng sự thoải mái, A Tự ngoan ngoãn phối hợp mở rộng ra.


Cảm giác mát lạnh thấm vào càng thêm êm ái, giống như một con linh xà mềm mại, mát lạnh như ngọc đang quấn quýt, nhẹ nhàng len lỏi.


Nơi bị thương như có dòng suối nước nóng có thể chữa lành mọi thứ chảy qua. A Tự không nỡ để dòng suối ấy rời đi, nàng khép gối kẹp lấy khuỷu tay hắn, vòng eo cũng không nhịn được mà đung đưa.


Tiến vào sâu hơn một chút, hơi lạnh xộc tới.


Bàn tay kia dứt khoát vùi sâu vào trong. Thanh niên ngồi bên mép giường, hơi thở dần trở nên dồn dập, cằm hơi thu lại. Ngón tay dài lấy ra một ít cao dược, từ khe hở đang co thắt cử động mà chậm rãi đẩy vào, dịu dàng xoa nắn, nhẹ nhàng khều móc: “Thế này thì sao?”


A Tự không còn sức để đáp lại. Khi cơn đau giảm bớt, cơn buồn ngủ liền kéo đến. Hai đầu gối đang khép chặt vô thức dần lỏng ra, nhưng dường như hắn đọc được ý định của nàng nên không hề rời đi, đôi tay cực kỳ nhu hòa đẩy đẩy, chậm rãi xoa miết.


Dưới sự xoa miết nhẹ nhàng ấy, A Tự dần chìm vào giấc ngủ sâu.


Khi tỉnh lại, cơ thể thoải mái hơn nhiều.


Nàng dùng lòng bàn tay che mắt, từ từ mở hé kẽ tay. Lang trung dặn dò không được tiếp xúc với ánh sáng quá sớm mà cần phải thích nghi dần dần, bởi vậy trong phòng đóng chặt cửa sổ, hơi tối một chút nhưng vẫn có thể nhìn rõ mọi vật.


Thật may, nàng vẫn còn nhìn thấy được.


Nghĩ đến cảm giác khó chịu như bước đi trên mũi dao đêm qua, A Tự không dám cử động dù chỉ một chút.


Nhưng ngoài dự liệu, tuy trên người vẫn còn mệt mỏi nhưng dễ chịu hơn hôm qua rất nhiều.


A Tự lờ mờ nhớ lại đêm qua mình đã mơ một giấc mơ thật khó nói. Cảm giác trên cơ thể lúc này khiến nàng không khỏi nghi ngờ, đó rốt cuộc có phải là mơ hay không.


Nàng ngập ngừng lết đến trước bàn trang điểm. Tấm gương đồng tĩnh lặng đặt ở đó, A Tự bỗng thấy lo sợ, chần chừ không dám đối diện.


Tấm gương từ từ nâng lên, phản chiếu một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ. Thiếu nữ trong gương sắc mặt hơi xanh xao, mái tóc dài xõa tung, đôi mắt quyến rũ đang ngơ ngác nhìn lại chính mình.


Đó là nàng.


Cuối cùng nàng cũng có thể nhìn kỹ lại bản thân mình rồi.


A Tự giơ tay chạm vào khóe môi đỏ thắm hơi sưng lên, lại kéo vạt áo ra, những dấu vết loang lổ dần hiển hiện. Nâng tà áo lên, càng xuống dưới dấu vết càng đậm, trên eo, gốc đùi đều ẩn hiện vết răng, đúng thật là bị chó cắn mà!


Nàng khẽ mắng thành tiếng, ngước mắt thấy người trong gương cũng lộ vẻ giận dữ, đôi môi đỏ mấp máy.


Nhưng nhìn chính mình trong gương, tâm trạng nàng chợt tốt lên hẳn.


Ngay cả khi tức giận nàng cũng đẹp thế cơ mà.


Gạt tên "y quan cầm thú" kia ra sau đầu, A Tự đối gương chạm nhẹ vào khóe mắt, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu bảo vật hiếm có trên đời. Nàng bỗng nhớ có người từng nói: "A Tự của chúng ta là bảo vật độc nhất vô nhị trên thế gian này". Lòng nàng ấm áp lạ thường, hạ quyết tâm phải tự trân trọng bản thân mình. Nghĩ đoạn, A Tự lấy một miếng vải lụa, cẩn thận che đôi mắt lại.


Đầu óc vẫn còn chút mụ mị, A Tự ngồi ngẩn ngơ một lát mới đứng dậy khoác thêm áo ngoài.


Vừa định đưa tay kéo tóc ra khỏi cổ áo, một bàn tay ấm áp khác đã phủ lên tay nàng, nhanh hơn nàng một bước, dịu dàng luồn vào kéo mái tóc dài ra, rồi dùng đầu ngón tay chải mượt.


Lồng ngực ấm áp áp sát vào lưng nàng, cùng với đó là những lời nói tình tứ bên tai.


“Vẫn còn sớm, sao không ngủ thêm chút nữa?”


Giọng nói thanh thoát cắt đứt dòng thời gian.


Giọng của hắn vẫn như mọi khi mỗi lúc sớm mai, nồng nàn và khàn nhẹ. A Tự lại đang bịt mắt, cảm giác quen thuộc khi lồng ngực hắn dán sát vào lưng khiến nàng sững sờ trong chốc lát. Theo thói quen, nàng cong môi gọi: “Phu—”


Vừa thốt ra, nàng chợt nhớ lại tất cả, khóe môi lập tức hạ xuống, dùng sức hất mạnh tay hắn ra.


“Đêm qua là ta đường đột, trong người đã thấy thoải mái hơn chưa?”


Thanh niên vẫn như ngày thường, ôm lấy A Tự từ phía sau, cằm tựa vào hõm vai nàng.


A Tự giật phắt dải lụa xuống, lạnh lùng đối diện với đôi mắt đang tràn ngập ý cười kia.


Hắn đã thay trường bào trắng, sắc trắng tinh khôi như tuyết, không nhuốm bụi trần, mái tóc đen được buộc lại bằng một dải lụa màu ánh trăng.


Dải lụa đó chính là thứ nàng từng dùng trước đây.


Thật là vô liêm sỉ hết chỗ nói!


Hắn cố tình ăn mặc trông có vẻ gần gũi, nhưng khí chất cao quý được tôi luyện từ dòng dõi quyền quý không cách nào bị che lấp bởi lớp y phục.


Sự ngang ngược, phóng túng cũng là thật.


Suốt một canh giờ, ngón tay dài, môi và lưỡi, từ trong ra ngoài không nơi nào bỏ sót, lại còn đủ loại tư thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=74]

Nằm, ngồi đối diện, nằm xấp, nằm nghiêng, hắn còn không ngừng thở dốc bên tai nàng, thốt ra những lời không biết xấu hổ.


“A Tự, đừng quấn chặt quá...”


“Nàng làm bằng nước sao?”


“Giờ đã phân biệt được ta và Giang Hồi chưa?”



Đây đâu phải là phong thái của bậc quân tử nhã nhặn!


Đây rõ ràng là một kẻ…


A Tự không nghĩ ra được từ nào thích hợp, càng thêm tức giận: “Trưởng công tử còn nhớ lời hứa đêm qua không?”


Hắn nghiêng đầu, vô cùng dịu dàng: “Đêm qua ta hứa nhiều điều quá, A Tự đang nói đến câu nào?”


Nhìn là biết hắn chỉ đang muốn mồi chài nàng nói thêm vài câu với mình.


A Tự không đáp lại.


Yến Thư Hành nhặt dải lụa lên: “Mắt nàng vừa mới hồi phục, không nên tiếp xúc với ánh sáng quá lâu.”


A Tự mỉa mai: "Trưởng công tử mưu sâu kế hiểm, tính kế lòng người, chẳng lẽ lại không biết vì sao ta phải tháo nó xuống sao?”


Yến Thư Hành khẽ thở dài.


“Nhưng ta cũng chỉ lớn hơn A Tự có năm tuổi thôi mà.”


A Tự lạnh lùng nói: “Cái danh gia vọng tộc Yến thị các người, ai nấy đều vô liêm sỉ như ngươi sao?”


Yến Thư Hành yên lặng chăm chú nhìn nàng: “Ta chỉ muốn nghe A Tự nói thêm vài câu, dù nàng có mắng chửi hết cả Yến thị, nếu việc đó có thể khiến nàng nở nụ cười, ta thậm chí có thể dâng cả gia phả qua đây để nàng mắng từng người một.”


Đối mặt với loại vô lại thế này, A Tự không còn lời nào để đáp lại, đành dời tầm mắt đi nơi khác.


Hắn đưa dải lụa cho nàng.


Nếu nàng không cầm lấy, với cái da mặt dày của hắn, chắc chắn hắn sẽ tự tay buộc lên cho nàng, nên A Tự nhanh chóng giật lấy.


Vô tình chạm vào lòng bàn tay hắn, nàng đột nhiên nhớ lại những ký ức nửa thực nửa mơ kia. Nàng nhíu mày, ngay trước mặt hắn, nàng dùng sức lau bàn tay mình vào váy.


Ánh mắt dung túng đầy ý cười của hắn khiến A Tự cảm thấy, kẻ mặt dày này giây tiếp theo sẽ nói ra mấy lời kiểu như: “Từ trong ra ngoài, từng tấc trên người nàng ta đều đã chạm qua rồi, lẽ nào nàng cũng định xóa sạch hết sao?”


Nhưng Yến Thư Hành hiểu tính nết nàng, hắn sẽ không làm vậy, càng không nói cho nàng biết chuyện đêm qua không phải là mơ.


Sau khi thuốc được đưa tới thì nàng đã ngủ say, gọi thế nào cũng không tỉnh. Hắn sợ nàng khó chịu nên chỉ còn cách bôi thuốc khi nàng đang ngủ. Nàng thì trái lại, tỏ ra rất hưởng thụ, cứ khép chân vặn vẹo không buông, thế là bàn tay đầy cao dược của hắn bị vùi sâu trong đó rất lâu.


Nếu nàng mà biết được, chỉ sợ càng thêm giận dữ. Không chỉ vậy, nàng còn sẽ tự làm khổ chính mình.


Hắn chỉ trầm giọng nói: “Xin lỗi nàng. Đêm qua ta không qua đây, A Tự là đang giận ta sao?”


Sắc mặt A Tự hơi dịu lại.


Xem ra, đêm qua chỉ là một giấc mơ.


“Ta cũng đến lúc phải đi làm nhiệm vụ rồi. Nắng gắt chói mắt, mắt nàng lại vừa mới khỏi, dù là vì chính mình, hãy cứ ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung.” Yến Thư Hành dặn dò tỉ mỉ như đang bàn giao hậu sự, xem chừng hắn lại sắp rời đi. Hiện tại nàng tạm thời chưa thể thoát khỏi hắn, không phải nhìn thấy mặt hắn nữa thì càng tốt.


Nàng hừ nhẹ một tiếng “Ừm” từ mũi cho có lệ.


Yến Thư Hành bất lực: “Cũng chỉ có lúc này A Tự mới chịu đáp lời ta. Nếu nàng ngoan ngoãn, ta sẽ làm theo ý nàng, vài ngày nữa mới trở về.” Hắn vén lọn tóc mai ra sau tai nàng, rồi nhanh chóng rời đi trước khi A Tự kịp nổi giận.


Nhìn theo vạt áo hắn, A Tự lại ghi thêm một tội trạng nữa vào cuốn sổ ghi chép những hành vi xấu xa không sao kể xiết của hắn trong lòng mình.


.


Ngồi lặng lẽ không bao lâu, cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy ra.


A Tự tưởng hắn đi rồi quay lại, phẫn nộ xoay người, lạnh lùng nhìn thẳng. Là Trúc Diên, nha đầu ấy có vẻ rụt rè, chắc là đang sợ nàng. A Tự thu lại vẻ sắc sảo, ôn tồn nói: “Đừng sợ, ta không giận lây sang ngươi đâu.”


Vừa đối diện với đôi mắt lạnh lùng mà quyến rũ của thiếu nữ, chân Trúc Diên như không nghe theo sai khiến mà khựng lại. Vẫn là vị nương tử mà con bé hầu hạ suốt mấy tháng qua, nhưng đôi mắt không còn vô thần nữa, giống như tượng Quan Âm bằng đất sét được điểm nhãn khai quang, đã có thần thức của riêng mình, trở nên sống động vô cùng.


Ngay cả dung mạo cũng thêm phần diễm lệ.


Nương tử lúc này vừa thanh khiết vừa quyến rũ mê hồn, vóc dáng uyển chuyển, làn da trắng ngần ửng lên sắc hồng nhạt. Bên cạnh vẻ ngây thơ chưa trải sự đời còn có thêm nét kiều diễm động lòng người, khiến một con bé tỳ nữ như nàng cũng không rời mắt nổi.


Chẳng trách trưởng công tử vốn nho nhã là thế mà cũng không kìm lòng được. Suốt một canh giờ đêm qua, nương tử bị bắt nạt đến phát khóc mấy lần, tiếng khóc nức nở run rẩy tựa như đóa phù dung bị vùi dập trong mưa. Lúc nàng vào thu dọn, không khí ám muội nồng đậm khiến người ta đỏ mặt tía tai, trên giường là một mảnh hỗn độn, tấm đệm lót phía dưới bị thấm ướt một mảng lớn.


Lúc đêm khuya, trưởng công tử lại ở trong phòng nương tử thêm một lát, những tiếng rên rỉ kiều mị đứt quãng mãi lâu sau mới bình lặng lại.


A Tự cũng nhớ tới giấc mơ đêm qua mình kẹp chặt lấy tay hắn không buông, vẫn có chút không yên tâm, bèn cố ý giả vờ oán hận, ướm lời hỏi Trúc Diên: “Đêm qua sau khi hắn đi rồi, có quay lại không?”


Trúc Diên thấy lời lẽ của nàng đầy oán hận, định nói là trưởng công tử có đến, nhưng nhớ lại lời dặn đi dặn lại của Yến Thư Hành, bèn vội vàng đổi miệng: “Trưởng công tử... đêm qua không có lại đây. Nhưng nương tử yên tâm, người là người mà trưởng công tử đặt ở trên đầu quả tim, công tử yêu thương nương tử thế nào, chúng nô tỳ đều nhìn thấy.”


Thấy nàng cố tình nói đỡ cho Yến Thư Hành, lúc này A Tự mới dám chắc chắn rằng đêm qua thực sự chỉ là một giấc mộng xuân.


Nàng còn quá nhiều việc phải làm. Trước tiên phải dưỡng khỏe thân thể, sau đó tính kế làm sao để tự lực cánh sinh, thoát khỏi tên Yến Thư Hành này, và quan trọng hơn là phải tìm lại thân phận của chính mình bằng mọi giá…


Trừ phi lâm vào đường cùng, bằng không A Tự sẽ không dễ dàng tự làm khổ mình, nàng cũng không rảnh hơi đâu mà cứ mãi dằn vặt vì chuyện đã qua.


Buổi chiều, sau khi dùng xong bữa tối, Trúc Diên cầm một phong thư, vẻ mặt như sắp đối mặt với quân thù mà đi vào.


“Trưởng công tử đang ở Tây sương, công tử nói đã hứa với nương tử là tạm thời không xuất hiện, nhưng công tử thực sự nhớ nương tử đến thắt lòng, nên bảo nô tỳ mang ‘gia thư’ lại đây.”


Hừ, gia thư.


A Tự cười lạnh: “Đốt đi.”


Trúc Diên khó xử: “Trưởng công tử nói, thấy chữ như thấy người, nếu thư không đến được tay nương tử thì sẽ phạt tiền bổng lộc của nô tỳ. Công tử còn bảo nếu nương tử thực sự không muốn đọc thì cứ để nô tỳ đọc lên cho người nghe.”


A Tự nhìn vào cuốn sổ ghi chép phong thổ nhân tình các quận ở Nam Chu trên tay, đầu cũng không ngẩng: “Vậy thì chỉ đành vất vả cho A Diên rồi.”


Trúc Diên nghe ra được, nương tử đây là không muốn xem, cũng không nỡ làm khó mình, nhưng lại rất sẵn lòng lấy mình ra để đối phó với trưởng công tử.


Con bé bất lực mở thư ra, đành liều mạng đọc: “Gửi khanh khanh yêu dấu, nửa ngày chưa về, cách nhau ba trượng, rất nhớ nàng. Đêm qua gió xuân vào lòng, mưa móc thấm xương; sáng nay gió lạnh qua áo, sương tuyết gọt xương, thật cảm thán khôn nguôi. Nhớ thuở nào trong trướng lụa xanh, tiếng... tiếng kiều nấc khe khẽ, ấm…”


Sự sến súa khiến Trúc Diên cũng phải đọc lắp bắp.


Sắc mặt A Tự cũng hết đỏ lại trắng. Những lời lẽ mập mờ, đầy ẩn ý này mà được đọc ra từ miệng người khác, chẳng khác nào đem cái đêm hoang đường của bọn họ viết vào thoại bản cho thiên hạ truyền tay nhau. “Đừng! Đừng đọc nữa... Để ta tự xem.”


Nàng giật lấy phong thư, liếc sơ qua một cái, đôi lông mày nhíu chặt đến mức gần như kẹp lấy cả tờ giấy.


“Hạ lưu, vô liêm sỉ!”

Bình Luận

0 Thảo luận