Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 87

Ngày cập nhật : 2026-06-08 13:19:36

Nói đoạn, hắn bước ra khỏi chính đường.


Từ đằng xa, một tiểu sai đang ẩn mình trong bóng tối vội vã chạy về phía nhị phòng: “Lang chủ, trưởng công tử vừa về phủ đã lao thẳng đến chính đường! Lão thái gia dường như còn nổi trận lôi đình! Chỉ một lúc sau đã thấy người đi ra, tiểu nhân chưa từng thấy trưởng công tử có lúc không cười như vậy cả!”


Yến tam gia vuốt râu, hừ lạnh một tiếng.


“Hai ông cháu bọn họ sớm muộn gì cũng phải như thế thôi. Một tên tạp chủng không rõ lai lịch, làm sao có tư cách làm đương gia?”


“Ta làm đương gia như thế nào, không nhọc tam thúc phải bận tâm.”


Giọng nói thanh lãnh kèm theo tiếng cửa mở "két két", giữa đêm tối tĩnh mịch khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.


Yến tam gia kinh ngạc xoay người lại.


Yến Thư Hành im lặng tiến tới từng bước một, gương mặt được ánh nến soi rọi, nhưng nơi đáy mắt lại tràn ngập hàn ý thấu xương.


Yến tam gia trấn tĩnh tinh thần: “Ngươi ——”


Cổ họng ông ta đột ngột bị bóp nghẹt.


Yến Thư Hành một tay bóp cổ ông ta, từng bước ép tới, cho đến khi lưng Yến tam gia va mạnh vào vách tường.


“Người của ta đâu.”


Giọng điệu Yến Thư Hành bình thản, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như tên độc.


Khi tìm kiếm tung tích của A Tự, mặc dù có nhiều dấu vết chỉ hướng về phía tổ phụ, nhưng điều đó lại càng khiến hắn khẳng định chắc chắn là do Yến tam gia làm.


Vài ngày trước A Tự vừa tình cờ gặp Trần phi, mà đêm qua Trần bộc xạ lại vừa khéo đến gặp Yến tam gia. Trên người A Tự nhất định ẩn giấu bí mật, có lẽ là thân thế của nàng, hoặc là một điều gì khác.


Yến tam gia là người tinh ranh, cho dù Trần bộc xạ có ý muốn hãm hại A Tự, ông ta cũng sẽ không làm theo ngay mà sẽ giữ nàng lại để sau này làm điều kiện đàm phán với hắn hoặc Trần bộc xạ.


Ánh mắt Yến Thư Hành tối sầm lại, hắn đột ngột siết chặt tay rồi lại kiềm chế nới lỏng ra. Yến tam gia ôm cổ ho sù sụ: “Hỗn xược! Ngươi đang nói cái gì, ta ——”


Ông ta vẫn định giả ngơ, nhưng khi Yến Thư Hành lấy ra một miếng ngọc bội, sắc mặt Yến tam gia càng trắng bệch hơn.


“Ngọc bội tùy thân của Thiếu Nguyên sao lại ở chỗ ngươi?”


Yến Thư Hành nhẹ nhàng "quan tâm" nói: "Vừa rồi lúc trở về, tình cờ gặp đồng liêu của nhị đệ, nói rằng nhị đệ bị tập kích trong lúc truy bắt trọng phạm, hiện tại tung tích bất minh. Nhờ ta chuyển lời.”


Yến tam gia tức khắc hiểu ra: “Là ngươi, là ngươi đã khéo léo bày ra danh mục truy quét tội phạm để điều Thiếu Nguyên đi?”


Yến Thư Hành không đáp.


Hắn chỉ lẳng lặng siết chặt miếng ngọc bội, ánh mắt trầm xuống.


Yến tam gia vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng: “Lão thái gia sẽ không để mặc ngươi tàn hại thủ túc, làm nhục trưởng bối đâu!”


Yến Thư Hành khẽ cười: “Thúc tưởng rằng, trước khi tới đây ta đi gặp tổ phụ là để hưng sư vấn tội sao?”


Yến tam gia triệt để bừng tỉnh.


“Hóa ra là vậy, hỏa ra là vậy... Bảo sao ta có thể lấy được tư ấn của lão thái gia một cách thuận lợi.”


Lão thái gia sẽ không bảo vệ ông ta nữa.


Có lẽ là lực bất tòng tâm, hoặc cũng có lẽ ngay từ đầu, việc ông nâng đỡ nhị phòng không phải xuất phát từ sự áy náy với huynh trưởng, mà là muốn mượn bọn họ làm đá mài dao cho Yến Thư Hành.


“Thua rồi, cha ta thua rồi. Ta cũng thua rồi. Nhưng còn Thiếu Nguyên, nó vốn không hề có tâm tranh đoạt mà...”


Lão hoàn toàn gục đầu xuống:


“Ta nói... ta nói... ngươi hãy tha cho Thiếu Nguyên đi!”


.


Một khắc sau, Yến Thư Hành và Yến tam gia xuất hiện ở ngoại thành. Vừa tới cửa núi, một đại hán cưỡi ngựa thở hổn hển chạy tới báo: “Nhị gia! Không xong rồi! Có một nhóm người võ công cao cường xông tới cướp người đi mất rồi!”


Yến tam gia suýt nữa thì ngã nhào khỏi ngựa.


Yến Thư Hành dùng lực túm lấy gã đại hán đó kéo lại.


“Là người phương nào?”


Gã đại hán bị hàn quang trong mắt hắn dọa cho kinh hãi: “Tiểu nhân không rõ, bọn chúng tên nào cũng bịt mặt, thân hình cao lớn vạm vỡ.”


"Võ công cao cường, cao lớn vạm vỡ." Yến Thư Hành trầm giọng lẩm nhẩm: “Chẳng lẽ là người Hồ?”


Gã hán tử lắc đầu: “Chuyện này...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=87]

nhìn không ra.”


Yến Thư Hành gạt bỏ tạp niệm, nhanh chóng bình tĩnh lại.


"Phá Vụ, ngươi dẫn người tiếp tục tìm kiếm. Ta quay về biệt uyển một chuyến." Nói đoạn, hắn lạnh lùng liếc nhìn Yến tam gia: "Tam thúc, nếu muốn sớm gặp lại Thiếu Nguyên, thúc biết mình nên làm gì rồi đấy.”


Trở về biệt uyển, Yến Thư Hành tìm gặp Trúc Diên.


Trúc Diên mặt mày trắng bệch: “Nô tỳ và nữ lang vào trong nhã gian, đợi một lúc không thấy Kỳ cô nương đâu, nữ lang bỗng nháy mắt với nô tỳ, bảo là muốn ra ngoài mua phấn nụ. Nhưng vừa mới đứng dậy thì nô tỳ liền ngất đi, lúc tỉnh lại nữ lang đã biến mất rồi.”


Yến Thư Hành lại hỏi: “Trước đó nữ lang đã gặp những ai, nói những chuyện gì, hãy kể lại thật chi tiết cho ta.”


Trúc Diên tỉ mỉ hồi tưởng lại.


“Vài ngày trước nữ lang tình cờ gặp Kỳ cô nương, còn thấy cả Quý phi kia nữa. Ngày hôm qua Khương y nữ có đến chẩn bệnh, nói chuyện với nữ lang một lát, còn nhắc đến Trần phi. Tuy nhiên thần sắc nữ lang vẫn bình thản, ngược lại Khương y nữ trông có vẻ như đang mang tâm sự.”


Yến Thư Hành cũng nhớ tới Khương Lăng.


Lại nhớ ra Khương Lăng từng ở trong cung chăm sóc việc ăn uống thuốc thang cho Trần phi, hắn lập tức gọi hộ vệ:


“Chuẩn bị ngựa! Đến y quán!”


Khi trời tảng sáng, Yến Thư Hành trở về biệt uyển.


Hắn ngồi trên chiếc sập mà A Tự từng nằm - giờ đây đã trống huơ trống hoác - để xâu chuỗi lại mọi thông tin từ các phía.


Trong lòng hắn dần trở nên sáng tỏ.


Bọn họ tìm thấy Khương Lăng khi nàng ta vừa ra khỏi thành. Yến Thư Hành dùng chuyện của Trần phi để gài bẫy lấy lời, lại hứa chắc chắn sẽ bảo toàn mạng sống cho Khương Lăng, từ đó mới hỏi ra được một vài chuyện từ miệng y nữ.


Khương Lăng nói rằng lúc trước khi chẩn bệnh cho Trần phi, vì nàng từng có thời gian ở tại nhà ngoại của Trần phi nên khá được lòng vị phi tử này. Sau đó chỉ vì vô tình nói một câu rằng mình từng thấy Trần phi lúc nhỏ, không hiểu sao lại khiến Trần phi nổi trận lôi đình.


Vì Trần phi tính tình hỉ nộ vô thường, Khương Lăng chỉ nghĩ là do nàng ta tâm trạng không tốt. Khi mới đến biệt uyển chẩn bệnh cho A Tự, nàng cũng chỉ cảm thấy A Tự trông rất quen mắt. Mãi đến hôm đó khi nhàn đàm cùng A Tự, Khương Lăng nhắc đến việc Trần phi bây giờ so với lúc mười một mười hai tuổi hoàn toàn như hai người khác nhau, đúng lúc ngẩng đầu nhìn A Tự, nàng mới nhớ ra vì sao mình lại thấy A Tự quen đến vậy.


Cô nương có vẻ đẹp khiến người ta nhìn một lần là không thể quên năm ấy, cực kỳ giống với nữ lang trước mắt này!


Khoảnh khắc đó, Khương Lăng mới hiểu ra tất cả.


Cũng bởi vì khi trước Yến Thư Hành chọn trúng nàng từ y quán là do biết nàng đến từ Dĩnh Xuyên, sư phụ nàng lại là lang trung quen thuộc của gia chủ Khương thị. Nàng lo sợ Yến Thư Hành sẽ lợi dụng mình trong chuyện này, nên mới mượn cớ xin từ chức.


Sau khi hỏi Khương Lăng xong, Yến Thư Hành lại quay về Yến phủ. Yến tam gia vì lo lắng cho sự an nguy của con trai nên đã đem toàn bộ những gì Trần bộc xạ nói ra kể hết lại. Đối chiếu lời khai từ các phía, Yến Thư Hành suy đoán ra được rằng Trần phi đã mạo danh chiếm đoạt thân phận của A Tự.


Thân phận thật của Trần phi chắc chắn là một điều đại kỵ, bởi lẽ Trần bộc xạ đang giúp hoàng đế che giấu chuyện này. Vì vậy, ông ta nhất định sẽ không tùy tiện tiết lộ thân phận thực sự của A Tự cho Yến tam gia, mà chỉ có thể thêu dệt nên cái danh phận "con riêng của ngoại thất" không thể lộ diện để đánh lừa ông ta mà thôi.


Tiếng gió thổi qua rừng trúc ngoài cửa sổ phát ra những âm thanh xào xạc, kéo Yến Thư Hành trở về từ muôn vàn suy tư.


Vừa nãy Trúc Diên có nói, trước khi ra ngoài A Tự đã từng muốn tìm hắn, nhưng rồi lại thôi.


Khi biết được Kỳ nữ lang hẹn gặp ở cầm quán, nàng gần như đã không chút do dự mà đi ngay.


A Tự tâm ý tỉ mỉ như vậy, chắc chắn cũng đã nhận ra điều gì đó khác thường.


Phản ứng đầu tiên của nàng vốn dĩ là muốn bàn bạc với hắn.


Nhưng nàng lại chần chừ.


Gió lạnh không hề lùa vào nội thất, nhưng khóe mắt Yến Thư Hành lại dần đỏ lên như thể bị gió buốt tạt vào.


Hắn bình thản nhặt một sợi tóc của nàng rơi bên gối, đột nhiên, tim hắn thắt lại như có một bàn tay lớn đang giày vò.


So với việc A Tự có thể nhân cơ hội này để thuận thế rời xa hắn, thậm chí có thể bị người của Giang Hồi mang đi, điều khiến hắn đau lòng hơn cả chính là —— nàng không dám tin tưởng hắn.


Vì vậy nàng mới đi gặp Kỳ Nhân.


Vì vậy mới phải tự mình đi xác thực khắp nơi.


Sơ hở lần này không nằm ở việc biệt uyển canh phòng lỏng lẻo, cũng không phải vì A Tự thiếu thận trọng.


Mà là nằm ở phía hắn.


Hắn hứa sẽ bảo vệ tốt cho nàng, nhưng tất cả những gì hắn đã làm: thay nàng điều tra thân thế, phái hộ vệ canh giữ nàng, vạn phần cẩn trọng với mọi thứ liên quan đến nàng…


Tất cả những điều đó chỉ là mặc cho nàng một lớp áo giáp.


Chứ chưa thể khiến nàng thật sự an tâm từ tận đáy lòng.


Ngoài cửa, hộ vệ vào báo: “Trưởng công tử, người của chúng ta... vẫn chưa tìm thấy nữ lang.”


Vì cả đêm không ngủ, giọng nói vốn thanh tao của Yến Thư Hành nay như suối trong lẫn cát sỏi, khản đặc và trầm đục: “Tăng thêm nhân thủ, tất cả lấy sự an nguy của nàng làm trọng. Nếu đối phương có yêu cầu gì, bất kể là gì cũng phải đồng ý. Ngoài ra, phái người canh chừng chặt chẽ cha con Trần gia và bên phía tam gia.”


Yến Thư Hành lập tức ra ngoài.


Tuyết đã rơi suốt cả ngày hôm qua, khi đi ngang qua vườn hoa, bước chân hắn vô thức khựng lại.


Nhìn về phía tuyết trắng phủ đầy mặt đất, hắn nhớ lại lúc điều tra Trần gia, hộ vệ từng bẩm báo: “Nghe nói thứ nữ của Trần thiếu phó từ nhỏ nhiều bệnh, luôn được nuôi dưỡng trong thâm khuê, không gặp người ngoài. Nhưng nữ lang đó nay đã là Trần phi của bệ hạ, tên gọi Trần Khanh Vân, nghe đâu vài năm trước còn từng đổi tên, trong tên vốn có một chữ Nguyệt. Có điều đám gia nhân cũ của Trần gia từng hầu hạ ở Dĩnh Xuyên đều đã thay đổi hết một lượt do cuộc di cư xuống phía Nam, miệng lưỡi người Trần gia xưa nay lại rất kín, thuộc hạ không tra được tên thật của nàng, chỉ nghe nói hàng cháu gái của nhánh Trần lão tiên sinh đa phần đều đặt tên theo chữ Khanh, có lẽ vốn là Trần Khanh Nguyệt.”


Lúc đó, vì điểm không am hiểu sự đời của A Tự rất giống với người thường xuyên sống nơi thâm khuê, nên hắn quả thực đã để tâm lưu ý.


Nhưng trong lần đầu gặp gỡ, nàng hóa trang thành thôn nữ hái sen bán gương sen dọc phố, nào có nửa phần dáng vẻ ốm yếu bệnh tật? Tính cách giảo hoạt, biết tiến biết lui ấy cũng chẳng giống thiếu nữ thâm khuê.


Khi hoàng đế lập phi, hắn không có mặt ở Kiến Khang, trong một tháng sau khi về kinh cũng từng xa xa nhìn thấy Trần phi một hai lần, tuy không nhìn rõ tuổi tác nhưng đúng là trắng bệch yếu ớt.


Ánh bình minh nhuộm ấm tuyết trắng, khung cảnh nàng đứng trong tuyết ngày hôm đó ập đến bủa vây lấy tâm trí hắn.


Lồng ngực chợt thắt lại.


Một nữ lang yếu ớt mà thông thấu như thế, không rành thế sự nhưng lại giảo hoạt quật cường, tựa như một linh vật được mang ra từ chốn rừng sâu, vốn không nên bị những phiền muộn quấy nhiễu xói mòn.


Vậy mà nàng lại cứ phải trải qua những sóng gió này.


Nghĩ đến một khả năng mà đến cả nghĩ hắn cũng không dám nghĩ tới…


Yến Thư Hành hít một hơi thật sâu.


Hắn tự nhủ với bản thân, có lẽ nàng chỉ bị Giang Hồi mang đi, hoặc có lẽ nàng chỉ giận dỗi mà trốn đi thôi.


Nhất định là như vậy.


Yến Thư Hành vội vã rời khỏi biệt uyển.


Một đoàn người ngựa đã đi xa.


Tiếng vó ngựa tung không, hất tung những lớp tuyết đọng trên đường bay lả tả, rồi lại bị ánh mặt trời thiêu đốt thành một làn sương mỏng.

Bình Luận

0 Thảo luận