Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 3

Ngày cập nhật : 2026-06-04 06:11:30

Lý thẩm đã chăm sóc A Tự được hơn hai mươi ngày, trong mắt bà, A Tự là một người dịu dàng ngoan ngoãn, tiếng nói ấm áp như gió xuân, tuy trông tuổi đời còn trẻ nhưng tính tình vô cùng trấn định.


Đây là lần đầu tiên bà thấy A Tự kinh ngạc đến nhường này.


Bà cười nói: “Nương tử đang lo lắng cho Giang lang quân sao? Sợ cái gì chứ, cậu ấy là đi ra ngoài làm việc, chứ có phải đi làm thích khách đâu. Người của quan phủ lợi hại như thế, chắc chắn sẽ không bắt nhầm người tốt…”


Lời này trái lại khiến A Tự bình tĩnh hơn đôi chút.


Nàng nhận ra sự thiếu chắc chắn tinh vi trong giọng điệu của Lý thẩm, nhưng dựa trên hiểu biết của nàng về bà, Lý thẩm không hề nghi ngờ Giang Hồi là thích khách, mà thuần túy chỉ sợ hắn bị bắt nhầm.


Không thể tự loạn vào lúc này.


A Tự vỗ vỗ ngực, vờ như nhẹ nhõm nói: “Nếu đồng bọn của thích khách đã bị bắt, chắc là phu quân cũng sẽ sớm trở về thôi.”


Thấy nàng trút được gánh nặng, phản ứng của Lý thẩm hiếm khi nhanh nhạy hơn bình thường: “Ý nương tử là, Giang lang quân đi bắt thích khách sao?”


A Tự lắc đầu: “Thực ra, ta cũng không rõ lắm, trước đó nghe chàng nói đang làm việc cho các quan trên, nhưng việc này rất hệ trọng, ngay cả người nhà cũng không được tiết lộ, nên ta cũng không hỏi nhiều.”


Thái độ mập mờ của nàng khiến Lý thẩm yên tâm.


“Ta đã bảo mà! Giang lang quân tướng mạo đường hoàng, người lại chính trực, chắc chắn là một nhân vật lợi hại!”


Cuối cùng cũng trấn an được Lý thẩm, nhưng bàn tay A Tự giấu trong ống tay áo lại siết chặt thành nắm đấm. Giang Hồi mãi không về, hiện giờ trong nhà chỉ có nàng và Lý thẩm, nếu đám lưu dân xông vào làm loạn thì phải làm sao đây?


A Tự suy tính trước sau, liền hỏi Lý thẩm: “Thẩm tử, thẩm có biết nhóm lưu dân đó có bao nhiêu người không? Là nam hay nữ?”


Sau khi biết Giang lang quân có thể liên quan đến quan phủ, tinh thần Lý thẩm phấn chấn hơn nhiều, cũng có tâm trí để nhớ lại chi tiết: “Chắc khoảng bảy tám người thôi, không đông lắm. Nghe nói ai nấy quần áo đều rách rưới, người ngợm bẩn thỉu, nhưng đều khá an phận, chắc là cũng chưa đến mức bị đói quá lâu.”


A Tự cúi mày trầm tư. Trên quãng đường cùng Giang Hồi đến Trúc Khê, nàng từng bắt gặp vài kẻ lưu vong. Những người đó rời bỏ quê hương, ai nấy đều mặt vàng võ gầy gò, đôi mắt vô thần; hễ thấy thứ gì có thể lấp đầy bụng là sẽ điên cuồng nhét vào miệng. Hơn nữa, vì đã đói quá lâu nên dù có ăn no, họ vẫn sẽ giấu thức ăn trên người vì sợ bữa sau không còn chỗ dựa vào.


Trúc Khê sơn thủy hữu tình, dù có lưu dân đến thì ngay khi vừa vào ranh giới, họ đã có thể tìm được nơi cư trú, chẳng việc gì phải tốn sức đi xa đến thế này. Những hành vi của đám người đó qua lời kể của Lý thẩm cũng có những khác biệt tinh vi so với lưu dân thông thường.


Sự nghi ngờ tiềm tàng trong lòng A Tự cứ thế trồi sụt bất định.


Liệu họ có phải là đồng bọn của thích khách không?


Hay là... Giang Hồi thực sự có liên quan đến đám thích khách kia, còn những “lưu dân” đó lại là quan binh cải trang để lùng sục bắt bớ?


A Tự giật mình kinh hãi. Không phải nàng không tin tưởng Giang Hồi, mà thực sự là có quá nhiều sự trùng hợp.


Khi còn ở Lịch Thành, nàng chưa từng nghe nói có người đang truy bắt thích khách. Tuy cũng có lúc tò mò về thân phận của Giang Hồi, nhưng lúc đó nàng đang phải đối mặt với nguy cơ bị Trịnh Ngũ đem tặng cho thành chủ, nên đành phải tạm gác lại.


Nay Yến trưởng công tử vừa đến Trúc Khê thì Giang Hồi lại đi biền biệt không về, mà người của Yến gia lại đang lùng bắt thích khách. Bao nhiêu sự trùng hợp cùng ập đến một lúc, bảo nàng sao có thể không sinh nghi cho được?


Giang Hồi vốn dĩ đã quá thần bí. Rõ ràng chỉ lớn hơn nàng một tuổi nhưng lúc nào cũng đầy tâm sự. Bản thân thân phận kiếm khách vốn đã mang sẵn sát khí, hắn lại còn thường xuyên ra ngoài, chẳng rõ làm nghề ngỗng gì để sinh nhai.


A Tự từng hỏi dò, hắn lại cứ ngập ngừng, cuối cùng chỉ nói chuyện này tạm thời chưa tiện tiết lộ.


A Tự liền không hỏi thêm. Đối với nàng, hắn có thể giúp nàng thoát khỏi kẻ thủ ác quan trọng hơn nhiều so với việc hắn làm nghề gì.


Một cô nương mù xinh đẹp bị mất trí nhớ, lại không người thân thích, chẳng khác nào một con hươu bị thương giữa rừng già, rất dễ chiêu dụ hổ lang rình rập quanh người. Nếu bên cạnh không có ai bảo vệ, e rằng nàng chẳng thể sống nổi lấy một ngày.


Hiện tại, Giang Hồi là người duy nhất nàng có thể tin cậy.


Tuy hắn có phần lạnh lùng ít nói nhưng bên trong lại là người trọng tình nghĩa. Trên đường đi, hắn từng nhiều lần giúp đỡ những đứa trẻ ăn xin ven đường, ngay cả Lý thẩm cũng là do tình cờ được hắn giúp đỡ mới quen biết. Chính vì lẽ đó, bà mới tận tâm chăm sóc nàng đến vậy.


A Tự từng bị người mình tin tưởng nhất lừa gạt, nên nàng không hề cho rằng kẻ làm việc thiện chắc chắn là người lương thiện. Tuy nhiên, nàng có thể nhận thấy Giang Hồi là người có ánh mắt thản nhiên lỗi lạc, khinh miệt những chuyện luồn cúi nhỏ nhen. Thiết nghĩ, hắn sẽ không ra tay độc ác với những kẻ chẳng đe dọa được mình; hắn đã sẵn lòng giúp đỡ những người trói gà không chặt như đứa trẻ ăn xin hay Lý thẩm, thì sẽ không làm hại kẻ từng có ơn cứu mạng với hắn như A Tự.


Nhắc đến ơn cứu mạng, A Tự cảm thấy hơi chột dạ.


Ban đầu, nàng định thấy chết mà không cứu. Khi phát hiện ra Giang Hồi đang thoi thóp trong chuồng ngựa của một ngôi nhà hoang cuối ngõ, hắn nói mình bị người thân hãm hại nên mới lưu lạc đến đây, cầu xin nàng cứu hắn và hứa sẽ báo đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=3]

A Tự không muốn chuốc lấy rắc rối, cứ mặc kệ hắn nằm đó, không cứu giúp nhưng cũng chẳng rêu rao cho ai biết.


Chỉ vì giọng nói của hắn rất đặc biệt.


A Tự cũng từng gặp người có giọng nói hay, nhưng riêng giọng của Giang Hồi lại khiến nàng vừa nghe một lần đã phải chú ý, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, không hẳn là vui mừng, cũng chẳng phải là chán ghét.


Đêm đó, A Tự nằm mơ.


Trong mơ, một lang quân có giọng nói êm tai ghé sát lại, trêu chọc bên tai rằng muốn cưới nàng vào năm nàng mười bảy tuổi. Gương mặt và dáng hình của người đó mờ ảo như cách một lớp màn che, duy chỉ có giọng nói là rõ mồn một.


Mà giọng nói của người đó, rất giống với kẻ đang bị thương kia.


Nhưng điều quái lạ ở chỗ, rõ ràng là một giọng nói hay, lời thốt ra cũng thật lọt tai, vậy mà A Tự trong mơ lại cảm thấy một nỗi hoảng hốt bất an lạ lùng.


Sau khi tỉnh dậy, nàng tự cười nhạo mình đúng là quỷ mê tâm khiếu, chỉ vì giọng nói người nọ êm tai mà lại mơ thấy giấc mộng kỳ quái như vậy.


Nàng dứt khoát không nghĩ tới nữa, định mặc kệ hắn tự sinh tự diệt, nhưng đến lúc rạng sáng, nàng vẫn không kìm lòng được mà qua xem một chút. Hắn vậy mà vẫn còn ở đó, trông vẻ ngoài như thể sắp chết đến nơi. A Tự do dự không quyết, đứng cách xa một trượng chằm chằm nhìn hắn hồi lâu. Lang quân này sinh ra vốn dĩ nghi biểu đường hoàng, điểm đáng quý nằm ở chỗ, tuy hắn bị thương nặng, nhưng sau khi cầu cứu thấy nàng thờ ơ vô cảm thì cũng không hề hạ mình nài nỉ van xin thêm lần nào nữa.


Điều này trái lại khiến A Tự có cái nhìn khác hẳn.


Đối với những người có ngạo cốt, nàng không cách nào chán ghét nổi.


Lại thấy ánh mắt hắn tuy đạm mạc nhưng thản nhiên lỗi lạc, cuối cùng, sau nhiều lần thăm dò và xác nhận hắn sẽ không làm hại mình, A Tự đã đưa cho hắn một lọ thuốc trị thương dùng dở, rồi lại mớm cho hắn chút nước.


Thực ra nàng chẳng phải là Bồ Tát sống, cứu hắn cũng là vì có ý đồ riêng — bản thân nàng ở nơi này không người thân thích, cha và Vân nương tuy hiện tại hết mực yêu thương nàng, nhưng tục ngữ có câu “có kế mẫu là có kế phụ”, nàng phải tự tìm thêm cho mình một lớp bảo đảm. Người này là kẻ luyện võ lại có ý chí kiên cường, thời buổi thế đạo biến động, một người võ nghệ cao cường chính là một thanh kiếm sắc, biết đâu sau này sẽ có lúc cần dùng đến hắn.


Sự thực chứng minh nàng đã đúng, nếu không có Giang Hồi, e rằng lúc này nàng đã sớm trở thành món đồ chơi trong tay đám quyền quý.


A Tự cũng có thể nhận ra, Giang Hồi có tình ý với nàng.


Nhưng sau khi bỏ trốn, tuy cô nam quả nữ chung sống một nhà, hắn lại chưa từng có nửa phần vượt quá lễ tiết, thậm chí để nàng yên tâm, hắn còn cố ý giữ khoảng cách ba thước, hằng đêm đều ngủ trên mái nhà.


Hắn ít nói, nhưng A Tự lại thích giọng nói của hắn, nên thường hay trưng ra bộ mặt ngây ngô để trêu chọc, hòng dỗ dành hắn nói thêm vài câu.


Người nọ tuy lạnh lùng nhưng lại không chịu nổi trêu ghẹo, ngoài mặt thì tỏ ra không chút lay động, nhưng vành tai đỏ ửng luôn bán đứng hắn.


Nghĩ đến những chuyện ngày cũ, A Tự không khỏi cảm thấy áy náy.


Nàng thầm cầu nguyện phu quân không phải là thích khách hành thích Yến trưởng công tử, mà chỉ đơn thuần bị chuyện gì đó cầm chân mà thôi.


Đợi hắn trở về, nàng nhất định sẽ đối tốt với hắn hơn một chút.


Một ngày này cũng nhanh chóng trôi qua.


Hoàng hôn lại gần kề. Đối với A Tự mà nói, sáng sớm hay chiều tà vốn chẳng có gì khác biệt, thứ thực sự khiến nàng bất an chính là sự trôi đi của thời gian.


Chủy thủ kia không biết đã bị nàng vuốt ve bao nhiêu lần, nhưng Giang Hồi vẫn bặt vô âm tín. Lòng dũng cảm của nàng giống như một sợi mì đang bị kéo căng, không biết sẽ đứt lìa vào khoảnh khắc nào.


Lý thẩm nói, trận mưa đêm qua đã làm cánh cổng tiểu viện bị xệ, sợ lưu dân xông vào nên sau khi dùng bữa tối, bà đã lên lưng chừng núi khuân đá, định bụng đêm nay sẽ dùng đá chặn cửa viện lại.


A Tự ở trong phòng đợi một lúc, cơn buồn ngủ hành hạ khiến nàng gần như gục ngã, thực sự không thể gượng thêm được nữa. Thôi thì dù sói dữ hổ báo có đến, nàng cũng phải chợp mắt một lát. Nàng chậm chạp đứng dậy, dựa vào cảm giác về phương hướng có được sau bao lần va chạm mấy ngày qua, từng chút một lần mò về phía giường ngủ.


Vừa chạm tay vào cạnh tủ, bỗng nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cổng viện. A Tự mừng rỡ, chẳng lẽ là Giang Hồi đã về!


Nhưng ngay lập tức, đôi chân mày vừa giãn ra của nàng lại nghi hoặc nhíu chặt.


Nghe tiếng động thì bên ngoài dường như không chỉ có một người, tiếng bước chân hỗn loạn đã che lấp đi nhiều thanh âm khác.


Có tiếng nam tử đang quát tháo bên ngoài:


“Có ai ở đó không? Quan phủ lùng bắt thích khách!”


Quan phủ?


Thích khách?


Tay A Tự vẫn đang vịn vào cánh cửa tủ, trái tim nàng từng chút một chìm xuống đáy vực.


Chẳng lẽ Giang Hồi thực sự đi ám sát Yến công tử sao?


Đoán mò vô ích, A Tự cũng không dám chắc, nhưng bất kể là phe phái nào, mục đích là gì thì đều vô cùng bất lợi cho nàng.


Nếu không mù lòa, nàng còn có thể tìm cách đối phó đôi chút. Nhưng đằng này nàng không nhìn thấy gì, ngay cả đối phương có bao nhiêu người, khi nói chuyện mang thần sắc ra sao nàng cũng không biết. Họ có thể giả vờ thiện chí để nàng lơi lỏng cảnh giác rồi lừa nàng đi, cũng có thể vừa trấn an vừa lợi dụng nàng mù lòa để đánh lén.


Một nữ tử mù xinh đẹp lại không nơi nương tựa thì có thể có kết cục tốt đẹp gì đây? Một khi đã là cá trên thớt, thì đâu đâu cũng có thể là dao kéo.


Nghĩ đến những ánh mắt dâm dục như muốn lột sạch y phục mình từng bắt gặp trước đây, sự bình tĩnh mà nàng cố gắng gượng ép suốt mấy ngày qua bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. A Tự giống như một con thỏ hoảng sợ, không kịp suy tính đường lui, nàng vội vã mở cửa tủ rồi chui tọt vào trong.


Nàng siết chặt chủy thủ, toàn thân căng cứng co rúm lại nơi góc tủ sâu nhất, ước gì khảm cả người mình vào vách gỗ.


Thình thịch, thình thịch…


Nàng chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập vừa nhanh vừa loạn.


Trong một khoảnh khắc, A Tự thậm chí tưởng rằng mình không chỉ bị mù mà đến thính giác cũng mất sạch. Cả người nàng như thể đang chìm dưới đáy nước, âm thanh bên ngoài trở nên mơ hồ, đầu óc trống rỗng.


Không được hoảng, không được hoảng…


Những người đó chưa chắc đã là kẻ ác, biết đâu thấy trong viện không có người, họ sẽ đi nơi khác.


Vừa tìm lại được chút lý trí, tiếng bước chân đã đến gần.


Nhóm người đó đang đi vào trong nhà.


A Tự nín thở.


Sống lưng nàng từng đợt lạnh toát, lòng bàn tay không ngừng rịn mồ hôi lạnh khiến chuôi dao hơi trơn trượt, nàng chỉ còn cách dồn lực bóp chặt hơn.


Từng người một lần lượt bước vào phòng.


Giữa tiếng bước chân lộn xộn, một giọng nói thanh khiết, êm tai vang lên không nhanh không chậm: “Vẫn chưa tìm thấy người sao?”


Giọng nói ấy có một nét hay độc nhất vô nhị.


Như ngọc thạch va vào nhau, lại như khối ngọc rơi xuống đầm sâu.


Âm đầu tựa ngọc, ôn nhu nhã nhặn, nhưng dư âm lại như băng, mang theo sự lạnh lẽo biếng nhác khiến người ta không sao đoán định được.


Mù lòa cùng với mệt mỏi tích tụ nhiều ngày khiến tư duy của A Tự trở nên cực kỳ trì trệ, chậm chạp. Ngẩn người một lúc, nàng mới bừng tỉnh nhận ra…


Giọng nói này dường như... là Giang Hồi!


Đây chính là giọng nói của phu quân nàng.


A Tự trút bỏ hết mọi đề phòng, thở phào một hơi. Giọng nói thanh khiết này tựa như tiếng phạn âm từ cõi Tây Thiên, từng chút một xua tan nỗi sợ hãi bủa vây tâm trí nàng suốt nhiều ngày qua.


Nàng thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ kỹ tại sao hắn lại dẫn theo quan binh trở về, đã vội vàng đẩy cửa tủ ra.


Vừa mới thò nửa người ra ngoài, một tiếng “Keng ——” vang lên, đao kiếm đồng loạt rút khỏi bao. A Tự sợ tới mức bả vai run lên bần bật, hai tay bấu chặt vào cửa tủ, co rúm người lùi lại nửa bước.


Ngay khoảnh khắc sau, lại có tiếng đao kiếm ma sát vào nhau, nhưng lần này không còn sự sắc lạnh và sát khí nữa, chắc là đao đã vào bao.


"Nàng ——”


Người mới đến lại lên tiếng.


A Tự hơi khựng lại. Đây đúng là giọng của phu quân nàng, nhưng dường như có gì đó không đúng, mà nàng lại chẳng thể nói rõ là không đúng ở chỗ nào?


Tuy nhiên, cách xưng hô thì không sai vào đâu được.


Giang Hồi tính tình lạnh lùng, mộc mạc, quen biết nhau vài tháng nay, hắn chưa bao giờ gọi tên nàng, lúc nào cũng gọi là “Cô nương”, hoặc dứt khoát gọi thẳng là “nàng”. Sau khi uống rượu giao bôi thành phu thê, nàng phải mất mấy ngày trời, vừa dỗ dành vừa lừa gạt, cuối cùng mới khiến hắn thỉnh thoảng chịu gọi nàng là “Phu nhân”.


Vốn dĩ thành thân chưa được bao lâu, Giang Hồi bình thường lại ít nói, lại thường xuyên vắng nhà, tính gộp lại cũng chẳng gọi được mấy câu. Lần này đi một mạch gần mười ngày, có lẽ quan hệ lại trở nên xa cách.


Nhưng về được là tốt rồi.


“Keng” một tiếng, A Tự vứt chủy thủ xuống, lần theo hướng phát ra âm thanh, lảo đảo bước đến trước mặt hắn. Nàng lần mò đưa tay ra, nắm chặt lấy một mẩu vải nhỏ, đó là ống tay áo của hắn.


Nàng ngước đầu lên, sợ sệt cất tiếng gọi run run:


“Phu quân, thiếp ở đây…”

Bình Luận

0 Thảo luận