Giọng nói ấy cực kỳ dịu dàng, tựa như ngọc rơi mặt hồ phẳng lặng, như đá thả xuống đầm sâu, trong vẻ ôn nhu lại pha chút lười nhác, tản mạn.
Đôi mắt đang nhắm hờ của A Tự mở bừng ra.
“Phu quân...
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận