Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 14

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:38:47

Bất ngờ bị bế bổng lên không kịp đề phòng, A Tự tưởng hắn định dùng sức ép buộc mình, cơn giận lập tức dâng lên, há miệng định cắn.


Nhưng người nọ còn nhanh hơn nàng, hắn bóp cằm nàng, cười nói: “Đừng sợ, ta sẽ không làm gì nàng đâu.”


Hắn đặt nàng trở lại ghế nằm.


“Nói nhiều như vậy, thực chất phu nhân chỉ lo ngại môn đăng hộ đối không tương xứng. Nhưng nàng đa nghi rồi, ta chỉ có một chức quan nhỏ ở nha môn, cũng chẳng phải quyền quý cao sang. Chuyện hôn sự ta có thể tự mình quyết định. Lúc nãy không nói ra không phải cố ý trêu chọc, mà chỉ muốn hiểu rõ hơn tâm ý thực sự của nàng. Để phu nhân bất an, ấy là lỗi của ta.”


A Tự nhất thời vẫn chưa hoàn hồn, nàng nghiêng đầu trầm ngâm suy nghĩ. Thanh niên thì xuyên qua lớp váy nắm lấy một bàn chân của nàng, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi cát dính dưới lòng bàn chân.


Hắn vô cùng ôn nhu, tựa như dỗ dành đứa trẻ:


“Gạch trong sân thô ráp lại lạnh lẽo, lần sau ra ngoài nhớ đi giày vào.”


Tuy nói là vậy, nhưng lớp chai dày nơi lòng bàn tay hắn lại khá thô ráp. Khi lướt qua lòng bàn chân A Tự liền khiến nàng rùng mình vì nhột, cơn ngứa lan từ lòng bàn chân, chạy khắp tứ chi.


Các ngón chân của A Tự bất giác co lại, nàng cố nén tiếng kêu bên môi, vừa như khóc vừa như cười mà khẩn khoản van xin:


“Đừng… phu quân đừng như vậy… nhột quá…”


Giọng nói run rẩy nũng nịu nghe vô cùng ám muội.


Yến Thư Hành chợt đứng dậy, một tay vẫn nắm chặt cổ chân nàng, tay kia chống lên một bên ghế tựa.


A Tự tưởng hắn định giở trò gì mới lạ chưa từng thử qua, bèn giả vờ nhột, nhấc chân định thoát ra nhưng lại bị nam tử siết chặt hơn. Hắn cúi người, hơi thở phả qua đỉnh tóc nàng.


Dù không nhìn thấy, A Tự cũng đoán được tình cảnh hắn nắm khư khư cổ chân mình lúc này ám muội đến nhường nào, bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ chân tựa như gông cùm.


Hắn dường như cố ý làm khó, bàn tay trên cổ chân càng thêm dùng lực, thậm chí còn bẻ ngược lên trên.


A Tự cảm thấy điềm chẳng lành, càng ra sức giãy giụa.


Chiếc ghế bập bênh phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.


Đúng lúc Xuyên Vân có việc cần bẩm báo. Thấy trưởng công tử đã lâu chưa trở về, gã bèn đến xin chỉ thị, và rồi gã nhìn thấy một cảnh tượng chết người.


Trường công tử đang nắm lấy cổ chân nữ lang bẻ ngược lên, một chân quỳ gối tì sát bên ghế để khống chế nàng. Nữ lang thì dốc sức vùng vẫy khiến chiếc ghế trúc kêu cót két, tà áo trưởng công tử khẽ lay động, bàn tay nắm lấy tay vịn ghế nổi đầy gân xanh.


Đến không đúng lúc rồi!


Xuyên Vân tức tốc quay người bước đi, tiếng ghế trúc rung chuyển phía sau càng thêm trêu ngươi, thanh niên ở sau lưng còn trầm giọng nói:


“Còn cử động nữa là ta dùng xiềng xích thật đấy.”


Đầu óc thiếu niên như có sấm sét nổ vang!


Trường công tử đòi xiềng xích hóa ra là để làm chuyện này!


Gã chạy càng nhanh hơn.


Yến Thư Hành liếc nhìn tiểu thiếu niên đang hốt hoảng tháo chạy, quay đầu mỉm cười nhìn A Tự, hỏi nàng:


“Những điều ta vừa nói, phu nhân đã nghe rõ chưa?”


Thấy A Tự lại trầm tư, Yến Thư Hành tưởng nàng không tin, đang định vỗ về thêm đôi câu thì nữ lang bỗng vươn tay ra, giống như ngày nàng chui ra từ trong tủ, ôm lấy gáy hắn, giọng điệu vẫn hết sức e dè.


“Phu quân, chàng làm thiếp sợ muốn chết...”


Yến Thư Hành định đứng dậy, mới phát hiện cổ mình đã bị đôi tay nàng vòng qua giữ lấy, lời của Lý thẩm vẫn còn văng vẳng bên tai.


Hắn không nhịn được mà nhíu mày: “Giữa ban ngày ban mặt mà đã nghĩ chuyện này rồi sao?”


A Tự hiểu tính cách hay thẹn thùng của Giang Hồi, hắn chẳng qua là đang cố gồng mình mà thôi. Nỗi lo lắng lúc nãy tan biến, nàng lại có tinh thần trêu chọc hắn, ghì lấy cổ hắn xuống:


“Thiếp nghe thấy rồi, chỉ là giọng phu quân hay quá, lúc nãy nói một tràng dài như tiếng trời vậy, thiếp sắp yêu chàng mất rồi.”


Yến Thư Hành nhướn mày, khóe môi không kìm được nhếch lên:


“Cái gì gọi là 'sắp yêu ta’?”


Hắn nhấn mạnh mấy chữ đó.


Rõ ràng là đang chất vấn, nhưng vào tai A Tự, nàng lại cảm thấy dường như hắn đang khá vui vẻ:


“Ý phu nhân là, những lời lưỡng tình tương duyệt trước đây đều là lừa ta sao?”


A Tự bị nghẹn lời.


Nàng vừa mới giải quyết xong một mối lo ngại, liền đắc ý đến quên mình, thành ra vui quá hóa buồn.


Nàng vội buông tay, cúi đầu, dùng hai tay áp lên má để che đi vẻ chột dạ, thẹn thùng nói:


“Thiếp nói như vậy là vì không muốn chàng cảm thấy thiếp thích chàng nhiều hơn chàng thích thiếp, tránh cho chàng cậy sủng mà sinh kiêu.”


Càng nói, A Tự càng tự đánh lừa chính mình, cứ như thể nàng thật sự thâm tình với hắn lắm, lập tức tràn đầy tự tin: “Nhưng thiếp cũng chẳng phải lúc nào cũng yêu chàng, nếu chàng muốn cậy vào tình cảm của thiếp mà làm càn thì không xong đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=14]

Chỉ khi chàng càng tốt với thiếp, thiếp mới càng mê luyến chàng.”


Nàng tự thấy những lời này nói vô cùng tuyệt vời, vừa chữa được lỗi lỡ lời ban nãy, vừa phòng hờ hắn cưới được rồi sẽ lơ là, tiện thể nhắc nhở hắn phải luôn đối xử tốt với nàng như thế.


Lang quân trẻ tuổi phụt cười.


A Tự không chắc hắn đang cười nhạo hay đang vui mừng, bèn dùng hai tay nắm lấy vạt tay áo hắn:


“Tóm lại, phu quân ngàn vạn lần đừng hiểu lầm thiếp.”


Yến Thư Hành bất lực.


Hắn mỉm cười nhìn A Tự, hai người đối mắt. Nữ lang đang nắm lấy vạt tay áo của hắn, ngẩng mặt lên nhìn lại hắn.


Đôi mắt ấy dù không thể nhìn thấy, nhưng dường như trong mắt đều chỉ có hình bóng hắn.


Sự im lặng của hắn khiến A Tự bất an, nàng dùng thêm sức, đôi tay túm chặt tay áo hắn hơn, hàng mi dài khẽ run, giọng nói dường như cũng run rẩy theo:


“Phu quân?”


Yến Thư Hành cố ý không lên tiếng để thăm dò thêm, có lẽ nàng còn nhiều điều khiến hắn bất ngờ hơn nữa.


Nhưng tiếng “phu quân” này vừa thốt ra…


Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, cười nói: “Phu nhân yên tâm, ta sẽ ghi nhớ lời giáo huấn ngày hôm nay, nhất định không cậy sủng mà sinh kiêu.”


Trái tim thấp thỏm của A Tự bấy giờ mới được buông xuống.


Dưới ánh hoàng hôn, đỉnh đầu nàng được bao phủ bởi một vầng sáng ấm áp dịu nhẹ, Yến Thư Hành không nhịn được vươn tay xoa xoa mái tóc ấy, rồi định quay người đi: “Ta còn...”


"Chàng còn có việc đúng không, thiếp biết rồi, phu quân không cần lo cho ta đâu, cứ đi làm việc đi." A Tự cười, nhanh miệng nói trước.


Yến Thư Hành cũng cười: “Nghỉ ngơi cho tốt.”


Tại góc tường viện, hắn nghiêng đầu nhìn lại, vừa khéo thấy nữ lang vừa giây trước còn cười hì hì, giờ đã khẽ nhíu đôi mày thanh tú, đưa tay đặt lên chỗ hắn vừa xoa trên đầu, vẻ mặt ngơ ngác.


Ánh chiều tà nhuộm đỏ đôi má nàng, trông như đang e thẹn, lại cũng như đang hồi tưởng dư vị từ cái chạm của hắn khi nãy.


Đúng là một thiếu nữ ngây thơ lại hay xấu hổ.


Nếu không phải tận mắt chứng kiến, e rằng hắn cũng không đoán ra được con người thật của nàng.


Yến Thư Hành cười cười, xoay người định rời đi.


Nữ lang phía sau lầm bầm đầy vẻ không tin nổi: “Hắn... Hắn lại...”


Yến Thư Hành cảnh giác quay đầu lại.


A Tự sờ đỉnh đầu, chân mày thoáng ghét bỏ:


“Hắn dùng bàn tay vừa chạm vào chân mình để xoa tóc mình sao?!”


Thanh niên quay đầu lại, cúi nhìn bàn tay mình, mỉm cười nói:


“Yên tâm, là tay kia.”


Khi biết Yến Thư Hành quyết định mang thê tử của người khác đi, Xuyên Vân lại càng thêm chấn động:


“Nhưng mà lang quân, nữ lang đó hẳn là thê tử của tên thích khách, người còn giả làm phu quân để lừa gạt nàng ta. Nếu sau này nàng ta biết được chân tướng, lỡ như lúc ở trên giường... gây bất lợi cho người thì biết làm thế nào?”


Yến Thư Hành cầm nắp chén lên, nhàn nhã gạt những lá trà trong chén:


“Tên thích khách có lẽ sẽ cướp người ở nơi khác, huống hồ ta còn có rất nhiều chuyện muốn biết."


Hắn chỉ cười nhẹ, không giải thích chi tiết thêm.


Xuyên Vân nghĩ lại cũng đúng, Lang quân hành sự vốn chẳng theo lẽ thường, lang quân giữ người bên cạnh chắc chắn là có dụng ý riêng.


Tóm lại, tuyệt đối không phải vì mê sắc mà mất hết lý trí.


Gã chắp tay nói: “Thuộc hạ đi sắp xếp ngay đây, nhất định sẽ bảo bọn họ cẩn thận phối hợp, không để nữ lang nhận ra sơ hở.”


Sau khi người đi rồi, Yến Thư Hành ngồi tĩnh lặng một mình, ánh mắt vốn đang lơ đãng vô định, chợt dừng lại nơi lòng bàn tay.


Hắn tự cười một mình: “Vốn tưởng là một con thỏ trắng không hiểu sự đời, chẳng ngờ lại là một tiểu linh miêu khoác da thỏ, thật biết tiến biết lui, trước kia ta lại chưa từng phát hiện ra.”


Sau khi xử lý xong các thư từ qua lại, đã đến giờ dùng bữa tối. Yến Thư Hành sực nhớ ra mình còn có một “thê tử”, từ khi đưa nàng xuống núi, hắn vẫn chưa từng cùng nàng dùng bữa lần nào.


Hôm nay lại vừa làm nàng kinh sợ một trận.


Vị phu quân này quả thực là thất trách rồi.


Yến Thư Hành đặt đôi đũa ngọc xuống.


Mấy người hầu cận cứ ngỡ hắn không có khẩu vị, nào ngờ lại thấy hắn bước ra cửa, đi thẳng về phía tiểu viện.


Xuyên Vân ngạc nhiên: “Lang quân không dùng bữa sao?”


Nụ cười của Yến Thư Hành mang theo vài phần thú vị.


“Ta về nhà ăn.”


.


Còn lúc này, ở phía tiểu viện.


A Tự đã dùng bữa từ sớm, Trúc Diên từ trong trang viện mang về ít nhân hạt dẻ, hai chủ tớ vừa bóc vừa ăn.


Vì nàng không nhìn thấy, Trúc Diên sợ nàng làm bị thương tay nên tỉ mỉ bóc vỏ cho nàng.


Ở cạnh nhau vài ngày, A Tự cũng hiểu chút ít về tính tình nàng ta, biết nếu không để nàng ta làm thì nàng ta sẽ áy náy, nên nàng cứ xòe tay đợi bên cạnh, hệt như một chú chim non đang chờ được mớm mồi.


Lần này đợi mãi mà lòng bàn tay vẫn trống rỗng, nàng nghe thấy tiếng nước chảy ở phía chậu rửa bên cạnh, bèn trách khẽ:


“Ta còn chưa ăn đủ mà, A Diên, ngươi đã rửa tay rồi sao.”


Bất ngờ một nhân hạt dẻ được nhét vào miệng, thô lỗ thế này chắc chắn không phải Trúc Diên. A Tự theo bản năng cắn một cái, ngậm cả ngón tay đối phương lẫn hạt dẻ vào trong miệng.


Đối phương cười khẽ: “Nàng là chó con à?”


A Tự vội vàng nhả ra, đến cả hạt dẻ trong miệng cũng phun theo ra ngoài:


“Phu quân sao lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần vậy?”


Yến Thư Hành lấy khăn ra lau tay: “Hóa ra về nhà còn phải đưa tin trước cho phu nhân sao.”


A Tự nói: “Thiếp không nhìn thấy, chàng đột ngột xuất hiện, lỡ như thiếp tưởng là kẻ xấu mà làm chàng bị thương thì sao?”


Hắn im lặng một hồi, đột nhiên hỏi nàng: “Ngày đó nếu người đến là kẻ khác, nàng sẽ làm gì?”


“Ngày nào cơ?”


“Ngày ta đưa nàng về ấy.”


A Tự bấy giờ mới hiểu ra, hắn vì nghe nàng nhắc đến chuyện ngộ thương mà nhớ lại ngày ở tiểu viện trên núi, lúc nàng chui ra khỏi tủ, trên tay vẫn còn lăm lăm chủy thủ hắn đưa.


Nỗi sợ hãi lúc đó thực sự quá sâu đậm, đến mức bây giờ hồi tưởng lại vẫn thấy hãi hùng, nàng vỗ vỗ trước ngực:


“Thực ra lúc đó thiếp cũng cuống quá hóa quẩn, nếu không nghe thấy giọng của phu quân, chỉ e sẽ cứ trốn mãi trong đó chờ bọn họ phát hiện ra. Nếu đối phương là người tốt, có lẽ thiếp còn có thể dây dưa đôi chút, nếu là kẻ ác, có lẽ...”


Với cái tính vừa bướng bỉnh vừa ham sống này của nàng, nếu đối phương còn chừa cho một đường lui, có lẽ nàng sẽ tìm cách xoay xở trước.


Bằng không, thà rằng ngọc nát đá tan.


Nhưng câu trả lời cho chính mình và câu trả lời dành cho phu quân tự nhiên là phải khác nhau. A Tự vừa thâm tình vừa u buồn nói:


“Cũng may là phu quân đã trở về, nếu không chỉ e thiếp đã...”


Lời nói lửng lơ này lọt vào tai Yến Thư Hành, lại khiến hắn nghĩ rằng nàng định tự vẫn để bảo toàn danh tiết và tình nghĩa phu thê vẹn toàn, hắn mỉa mai:


“Phu quân của nàng tốt đến thế sao, có đáng không?”


A Tự chỉ cảm thấy lời này nghe thật kỳ quái, giống như tự giễu lại giống như mỉa mai. Nghĩ bụng chắc là hắn đang thấy áy náy, tự hỏi bản thân có đức có tài gì mà được nàng đối xử như thế. Nàng vốn dĩ rất thích nhìn hắn hiểu lầm như vậy:


“Phu quân là người trong lòng thiếp, chàng không đáng thì ai đáng đây?”


Đối phương khẽ thở dài, không rõ là thương hại hay cảm xúc gì, giọng nói trở nên xa xăm, lúc gần lúc xa:


“Dù là ai cũng không đáng. Trước sinh mệnh của mình, phu quân của nàng, danh tiết của nàng, thậm chí cái gọi là tình ý kia… cũng chẳng đáng nhắc tới.”


A Tự nghe ra rồi, nàng vốn chỉ định nói lời xu nịnh, nhưng ý của hắn lại là bảo nàng đừng màng đến thứ gì cả, phải sống cho tốt. Nàng quyết định dỗ dành hắn một chút, mò mẫm nắm lấy tay hắn, áp lên mặt mình:


“Phu quân, chàng thật tốt. Nếu không gặp được chàng, không biết chừng thiếp đã vùi thây nơi hoang dã rồi.”


Lòng bàn tay nam tử khẽ động, hắn hỏi một câu hờ hững: “Là ta của trước kia tốt, hay ta của bây giờ tốt?”


A Tự cảm thấy khó xử.


Theo lý mà nói, bây giờ dịu dàng hơn thì tốt hơn, nhưng sự dịu dàng của hắn dường như luôn đi kèm với sự trêu chọc.


Nghĩ đến đây, A Tự bỗng thấy Giang Hồi bây giờ dường như thực sự rất khác so với trước kia.


Khi nàng đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, khóe môi đột nhiên chạm vào một vật ấm áp, mang theo hương thơm của hạt dẻ.


Mạch suy nghĩ bị cắt đứt, nàng cũng chẳng buồn nghĩ ngợi thêm nữa, tự nhiên há miệng ngậm lấy hạt dẻ.


Nàng không nhìn thấy, lúc há miệng đã vô tình ngậm cả đầu ngón tay của nam tử vào miệng mà mút nhẹ.


Cảm giác ấm áp mềm mại, tựa như một chú mèo nhỏ đang liếm láp.


Hàng mi dài của Yến Thư Hành khẽ rung động.


Ngón tay thon dài tức tốc thu về.

Bình Luận

0 Thảo luận