Sáng / Tối
Một câu nói nhẹ tựa cát chảy.
Thế nhưng lại giống như trận bão cát ngợp trời dậy đất ập đến.
Lòng bàn tay Yến Thư Hành hơi siết lại.
Ngay sau đó hắn bật cười, lúc này trong khoang thuyền tối đen như mực, nàng dù có khôi phục thị lực thì làm sao thấy được gì?
Chỉ là lời nói mộng mị mà thôi.
Bờ môi mỏng gợi lên nụ cười tự giễu, Yến Thư Hành ôm A Tự định nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng nữ lang trong lòng bỗng run rẩy.
Nàng khó tin thốt lên: “Chàng... chàng là Yến…”
Chữ “Yến” đột ngột dừng lại.
Nhưng Yến Thư Hành đã nghe rõ rành rành.
Trong bóng tối, hắn chống người dậy, tay vẫn siết chặt eo nàng. Dẫu biết đối thoại với một người đang mơ sẽ chẳng nhận được lời hồi đáp, hắn vẫn kề sát bên tai nàng, dỗ dành hỏi: “Yến gì?”
A Tự dĩ nhiên không trả lời, vài nhịp thở trôi qua, cơ thể căng cứng của nàng dần thả lỏng, chẳng bao lâu sau hơi thở đã đều đặn trở lại.
Yến Thư Hành không nằm xuống, tay trái chống thân trên, tay phải vân vê lọn tóc dài của A Tự.
Trong lòng hắn hiểu rất rõ, người phu quân mà nàng nhìn thấy, người mà nàng gọi tên trong giấc mộng kia…
Chắc chắn không phải là Yến Thư Hành hắn.
Tuyệt đối không phải.
Yến Thư Hành quấn lọn tóc đó vào ngón tay, từng vòng từng vòng siết chặt, dường như muốn mượn vài sợi tình si ít ỏi này để trói buộc nàng lại.
Hắn cười với sự tĩnh lặng bao trùm khoang thuyền, thì thầm bằng thanh âm gần như không thể nghe thấy: “Ta thừa nhận, đây là ghen.”
“Nàng cũng cược đúng rồi, là con hồ ly lừa đảo này động lòng trước. Nhưng hồ ly có lẽ sẽ thua…”
“Còn ta thì không.”
Rượu khiến người ta chìm vào giấc ngủ sâu.
A Tự đã có một giấc ngủ rất dài và rất say. Trong cơn mông lung, vô số gương mặt lướt nhanh qua.
Có những gương mặt xa lạ, cũng có những gương mặt thân quen.
Là Trịnh Ngũ và Vân nương lòng dạ cầm thú.
Là những tên công tử bột đeo bám trêu chọc nàng, là tên thành chủ Lịch Thành với ánh mắt dâm tà như sói đói.
Và cả Giang Hồi nữa.
Trong mơ, hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, vành tai vẫn ửng đỏ như cũ, đang mua đài sen ở một đầu ngõ hẻm xa lạ.
“Không cần thối lại đâu.”
Hắn thậm chí còn chẳng cầm lấy đài sen, xoay người bước đi.
“Phu quân... chờ thiếp.”
A Tự nhớ mang máng rằng họ đã uống rượu giao bôi, đã là phu thê. Nàng ngạc nhiên trước thái độ lạnh nhạt của hắn, liền đuổi theo muốn níu lấy vạt áo. Người học võ thường mặc y phục tay hẹp, A Tự phải chụp mấy lần mới nắm được ống tay áo hắn.
Nàng vội hỏi: “Phu quân, chàng đi đâu vậy?”
Cúi đầu nhìn xuống, ống tay hẹp nàng vừa mới nắm chặt trong tay, bỗng nhiên đang từng chút, từng chút dài ra.
A Tự trố mắt nhìn bộ y phục đen tay hẹp gọn gàng kia dần phai màu, biến thành trường bào trắng như ngọc, vạt áo thêu những hoa văn cầu kỳ, lấp lánh hào quang dưới ánh mặt trời, nhưng chạm vào lại không mấy mềm mại.
Cảnh vật xung quanh đột ngột vặn vẹo.
Con ngõ hẹp hóa thành rừng trúc, nam tử trẻ tuổi đang được nàng níu vạt áo quay người lại mỉm cười, nụ cười hòa nhã ấm áp.
“Nàng nhìn thấy được rồi sao.”
Đúng vậy, nàng đã có thể nhìn thấy được rồi.
A Tự nhất thời không kịp để tâm đến điều gì khác, khẽ lặp lại lời hắn: “Thiếp nhìn thấy được rồi... Thiếp nhìn thấy được rồi…”
“Phu quân... Thiếp nhìn thấy được rồi…”
Niềm vui sướng điên cuồng ập đến như triều dâng, nàng tham lam dùng ánh mắt họa lại cảnh trí xung quanh, lúc này mới chợt nhận ra có điều không ổn. Ánh mắt nàng khựng lại đầy kinh ngạc trên gương mặt nam tử trẻ tuổi đang bị nàng níu vạt áo.
Nàng gọi nhầm rồi.
Hắn không phải phu quân của nàng.
Hắn chính là Yến trưởng công tử, người mà nàng chỉ mới thoáng nhìn qua từ xa, phong thái thanh nhã ấm áp nhưng nghe đồn lại là kẻ tâm ngầm tay độc.
Hắn đang mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng tựa nước mùa thu.
Thế nhưng A Tự lại không ngừng lùi bước.
“Chàng... chàng là Yến…”
Giấc mơ bị cắt đứt.
Bên tai thấp thoáng tiếng ai đó thầm thì, nhưng A Tự thật sự quá buồn ngủ, nàng mặc kệ tất cả mà tiếp tục lịm đi.
Sau đó là một đêm không mộng mị. Đến khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt vẫn là một mảnh bóng tối mịt mù. Cảm giác hồi phục thị lực trong mơ chân thực đến thế, A Tự nhắm mắt rồi lại mở ra, đưa tay quơ quơ trước mặt.
Đầu ngón tay nàng bị ai đó nắm lấy.
Nam tử trẻ tuổi bao bọc lấy ngón tay nàng trong lòng bàn tay, đồng thời lên tiếng trấn an: “Đừng sợ, là ta.”
Hắn vừa cất lời, A Tự liền cảm thấy đầu lưỡi tê rần.
Ký ức về những màn thử lòng và những tình tứ nồng nàn sau cơn say đêm qua ùa về như thủy triều. Vị trí dưới xương quai xanh vài thốn dường như vẫn còn cảm giác bị côn trùng cắn nhẹ, tim A Tự thắt lại, nhất thời chẳng biết phải đối mặt ra sao.
Nàng vô thức nắm chặt lấy vạt áo, mím môi, ngay sau đó khóe miệng lại bị đầu ngón tay hắn chạm nhẹ.
Hắn dịu giọng nói: “Có hơi sưng.”
Thật đúng là cái hay không nói, nói cái dở…
A Tự nén thẹn thùng, không chịu thua kém hỏi vặn lại: “Vậy còn phu quân thì sao, lưỡi vẫn còn tê chứ?”
Đối phương quả nhiên á khẩu không trả lời được gì.
Bàn tay đang đặt trên môi nàng cũng thu lại.
A Tự thầm cười, hắn thật đúng là tự lượng sức mình, rõ ràng bản thân là người hay ngượng ngùng mà cứ thích chủ động khơi chuyện. Đang lúc thầm vui sướng vì gỡ lại được một ván, hơi thở thanh nhã đột nhiên áp sát, sau gáy cũng có thêm một bàn tay.
Giọng nói của hắn còn dịu dàng hơn trước, thậm chí còn thêm vài phần âu yếm, ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn một mẩu xương tròn trịa sau gáy nàng: “Phu nhân không cần lo lắng, lưỡi ta không tê. Nếu nàng cảm thấy chưa đủ, chúng ta có thể tiếp tục…”
Lời chưa nói hết, cửa “két” một tiếng mở ra.
Tim A Tự thắt lại rồi buông lỏng, nàng hướng về phía cửa mừng rỡ reo lên: “A Diên, ngươi đến rồi à!”
Trúc Diên ngây người đứng sững lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=33]
Vừa bước vào cửa, nàng đã thấy nữ lang đang ngồi trên giường, còn trưởng công tử thì đang giữ chặt gáy nữ lang, khuôn mặt vùi sâu vào hõm cổ nàng.
Trúc Diên nhận ra bầu không khí có chút sai sai, tay bưng thức ăn, không biết nên tiến hay nên lui, ánh mắt dò hỏi nhìn hai người.
Yến Thư Hành thẳng người dậy, tư thế đoan trang chính trực.
Ngón tay thon dài chỉnh lại nếp áo, ôn tồn nói: “Không sao, phu nhân chắc cũng đói rồi, mang lại đây đi.”
Trúc Diên vội tiến lên định hầu hạ A Tự.
Yến Thư Hành nhàn nhạt nói: “Không cần, để ta.”
Hắn múc một thìa cháo nóng từ bát của mình, nếm một ngụm thử độ ấm. Xong xuôi mới cầm bát của A Tự lên, múc một thìa đưa tới bên miệng nàng: “Nếm thử xem.”
A Tự nhíu mày lui lại một chút.
Hắn dịu dàng hỏi: “Nóng quá sao?”
A Tự giống như người mới đến thế gian, chẳng biết gì về nhân gian, ngơ ngác lắc đầu.
Sáng nay ngủ dậy hắn thực sự quá kỳ lạ.
Chu đáo đến mức không tưởng nổi.
Cứ như vậy khiến nàng cảm thấy mình như hài tử, A Tự thực sự không quen, liền đưa tay ra định nhận lấy bát từ tay hắn.
“Thiếp tự làm là được rồi.”
Yến Thư Hành giữ lấy tay nàng, khuấy nhẹ thìa trong bát: “Đêm qua sau khi phu nhân ngủ say, ta đã suy nghĩ rất lâu. Là do trước đây ta cố ý kìm nén bản tính, nay bộc lộ ra lại khiến ta như trở thành một người khác, nàng nảy sinh nghi ngờ cũng là lẽ đương nhiên. Từ nay về sau ta sẽ không ngụy tạo nữa, để trong mắt phu nhân chỉ có ta của hiện tại, quên đi ta của trước kia.”
Từng chữ từng câu đều vô cùng nghiêm túc.
Đặc biệt là câu cuối cùng.
A Tự đã hiểu, hắn vẫn còn đang lo lắng được mất, cứ ngỡ rằng nàng chỉ thích con người trước đây của hắn.
Để phu quân phải thấp thỏm như vậy chính là lỗi của người làm thê tử như nàng. A Tự không quản ngại phiền hà mà lặp lại những lời dỗ dành trước đó: “Phu quân cứ yên tâm tuyệt đối, thiếp thích, thiếp rất thích chàng của bây giờ.”
Khóe miệng Yến Thư Hành hơi cong lên, hắn múc một thìa cháo, đưa thìa đến bên môi nàng.
“Đã thích thì đừng đẩy ta ra.”
Những lời vừa rồi coi như công cốc, A Tự đành phải nhắm mắt nhắm mũi nhận lấy sự săn sóc của hắn.
Sau bữa ăn, hắn đỡ nàng ra ngoài hóng gió.
Trước khi ra cửa, hắn còn không quên lấy áo choàng cho nàng. Áo choàng dường như là của hắn, vừa khoác lên, mùi hương nam tính thanh khiết liền bao trùm lấy nàng.
A Tự lại nhớ đến đêm qua.
Nàng túm lấy áo choàng, đồng thời giữ chặt vạt áo trước ngực.
Trong không gian yên lặng khi hai người đối diện nhau, Yến Thư Hành hồi tưởng lại lời nói mộng mị của nàng đêm qua, đột nhiên phá vỡ sự im lặng: “Đây là thuyền riêng của Yến trưởng công tử.”
A Tự lập tức nghĩ ngay đến gương mặt thanh tú của vị lang quân trong mộng, một cảm giác lạnh lẽo như bò dọc sống lưng, nàng lại siết chặt áo choàng thêm lần nữa: “Phu quân sao lại leo lên thuyền tặc. Khụ khụ…”
Nàng giả vờ như bị gió lạnh, khẽ ho hai tiếng, hơi thở không vững: “Sao... sao lại lên thuyền của Yến gia?”
Yến Thư Hành mỉm cười nhìn nàng.
Ai leo lên “thuyền tặc” của ai còn chưa biết đâu.
Hắn nén lại ý cười trong giọng nói: “Trước đây ta làm mật thám cho trưởng công tử, vì bị thương nên được công tử thương tình, cho phép chuyển sang làm văn quan, lại còn cho chúng ta đi nhờ thuyền riêng một đoạn đường.”
A Tự sợ đến mức túm chặt lấy cổ áo choàng, rụt rè hỏi: “Nói vậy, ngài ấy cũng đang ở trên thuyền này sao?”
“Có ở đây cũng không sao! Trưởng công tử là người tốt!”
Men theo tiếng nói đột ngột vang lên của một phụ nhân lạ mặt, A Tự quay người lại, còn nghe thấy tiếng của trẻ con đang nói chuyện.
Yến Thư Hành cũng nhìn sang, đối mắt với phụ nhân trong chốc lát rồi gật đầu một cái. Lúc này phụ nhân mới tiếp tục: “Một năm trước tiểu lang quân nhà ta mất cả cha lẫn mẹ, một người thân cũ đã đón cậu về Vũ Lăng, thuê ta chăm sóc. Ai ngờ cách đây không lâu người thân đó cũng qua đời, gia đình họ không muốn giữ tiểu lang quân lại nữa. Ta thực lòng không nỡ, định đưa cậu bé đến Nghi Thành nương nhờ họ hàng nhà ta, nào ngờ ở bến tàu lại bị kẻ xấu bắt nạt. May mà gặp được một vị lang quân trẻ tuổi khí độ cao sang, thấy chúng tôi khốn khó nên đã cho thuyền của ngài ấy đưa đi cùng, sau này ta mới biết ngài ấy chính là Yến thị trưởng công tử vô cùng nổi danh kia.”
A Tự thầm nghĩ: Xuất thân thế gia lại quyền cao chức trọng, đương nhiên là phải giữ thanh danh, ban chút ơn huệ nhỏ mọn cũng chẳng có nghĩa là người lương thiện.
Làm bộ làm tịch bên ngoài thì ai chẳng làm được?
Thế nhưng nàng cũng hiểu với phụ nhân này thì đó là ơn nghĩa lớn lao, liền mỉm cười nói: “Thẩm là người tốt, nên cũng đã gặp được người tốt.”
Phụ nhân lại hết lời khen ngợi trưởng công tử kia có phong thái tựa trích tiên, tấm lòng như Bồ Tát, nhưng A Tự chẳng lọt tai chữ nào.
Yến Thư Hành thấy nàng im lặng, biết rõ không thể chỉ dựa vào vài lời phiến diện mà khiến nàng thay đổi định kiến. Nhưng hắn để phụ nhân và tiểu lang quân xuất hiện ở đây không chỉ đơn giản là muốn nàng có thiện cảm với mình.
Vị tiểu lang quân kia vô cùng ngoan ngoãn.
Thấy mắt A Tự bịt vải, cậu dùng giọng nói ngây ngô hỏi: “Tỷ tỷ đang chơi trốn tìm với ca ca này sao?”
Giọng trẻ con trong trẻo, A Tự dịu dàng đáp: “Mắt tỷ bị bệnh nên mới phải bịt lại.”
Đứa trẻ hiểu ra, liền an ủi nàng: “Mọi người bảo trên người đệ có điềm lành, để đệ sờ đầu tỷ một cái là sẽ khỏi ngay.”
A Tự dịu dàng ngồi thụp xuống: “Vậy thì đa tạ tiểu lang quân, biết đâu ngày mai khỏi thật thì sao.”
Nhưng tiểu lang quân bỗng dưng trầm xuống: “Cha đệ cũng được bảo là người mang điềm lành. Hồi trước mỗi lần đệ ngã, cha sờ đầu đệ một cái là đệ hết đau thật, vậy mà cha lại chẳng sống thọ trăm tuổi.”
Một đứa trẻ bốn năm tuổi đáng lẽ phải vô tư lự, vậy mà lại để lộ nét u buồn như người lớn. A Tự thương cảm xoa xoa đầu cậu.
Đứa nhỏ tuy còn bé nhưng rất tinh tế, thấy A Tự không nhìn được liền kể cho nàng nghe về cảnh sắc xung quanh: “Cây cối hai bên bờ xanh mướt, trên vách đá có dòng nước bay từ trên trời rơi xuống.”
A Tự chăm chú lắng nghe.
Phụ nhân nói đứa trẻ này mới bốn tuổi, nhưng cậu không chỉ toát lên vẻ thông minh lanh lợi sớm hơn tuổi mà lời lẽ còn rất rành mạch.
Rõ ràng là xuất thân từ dòng dõi danh gia vọng tộc.
Chỉ tiếc thông tuệ là thế mà lại phải sớm trải qua nỗi khổ nhân gian. Nàng xoa đỉnh đầu tiểu lang quân, còn Yến Thư Hành lặng lẽ đứng bên cạnh, rủ mắt cười nhạt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận