Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 101

Ngày cập nhật : 2026-06-11 13:38:31

Kỳ tam nương luống cuống tay chân thu lại bức họa trên bàn thấp, thấy một góc tay áo của thanh niên đã bị rượu thấm ướt, nàng vội đưa tay quơ quơ trước mặt Yến Thư Hành:


“Biểu huynh, mau lau đi!”


Thanh niên vẫn bất động như bàn thạch, bàn tay siết chén rượu ngày càng chặt hơn, những ngón tay dài vì dùng lực quá mức mà trở nên trắng bệch.


Hắn nhìn trân trân về phía trước, đôi mắt thâm sâu giống như vạt áo bị rượu làm loang lổ, từng chút một tối sầm lại, nhưng ngay sau đó, nơi đáy mắt lại gợn lên ý cười, trong vắt tựa như băng tiêu tuyết tán trong tích tắc.


Kỳ tam nương khó hiểu nhìn theo tầm mắt của hắn.


Xuyên qua những cành đào thưa thớt, nàng nhìn thấy hai nữ tử lúc nãy vừa mới ngồi xuống một tịch án cách đó tầm hai trượng. Người ngồi gần bọn họ hơn có khí độ ung dung hoa quý, không nghi ngờ gì nữa chính là Trần phi. Còn người ngồi xa hơn một chút, chính là nữ lang ban đầu bị nàng nhận nhầm thành Trần phi.


Nữ lang kia vận váy lụa màu tím nhạt giản dị, mái tóc đen như mun buông xõa sau lưng, trên tóc chỉ điểm xuyết duy nhất một cây trâm bạc.


Nàng trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, đang ngồi nghiêng góc về phía bọn họ. Hàng mi dài hơi rủ, sống mũi thanh tú, để lại cho bọn họ một góc nghiêng yên tĩnh mà xa cách.


Đẹp đẽ tựa như một bức họa.


Gió xuân vừa thổi qua, làn tóc xanh khẽ lay động, tà váy nhẹ nhàng tung bay, trong phút chốc bức họa ấy như sống dậy.


Nàng giống như một nhành hoa diễm lệ quyến rũ nơi núi sâu mà người ta chẳng thể gọi tên, vì vương chút sương mai thanh khiết nên trông càng thêm thấu triệt, sạch sẽ, không nhuốm nửa hạt bụi trần gian.


Kỳ tam nương ghé đầu ra sức ngó nghiêng: “Giữa lông mày của nữ lang này còn có một nốt ruồi nhỏ, quả thực là vừa quyến rũ lại vừa tinh nghịch!”


Vừa dứt câu, các đốt ngón tay của Yến Thư Hành ở bên cạnh liền siết chặt lại. Hắn nhíu mày, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào nữ lang vừa mới hơi nghiêng mặt ở phía trước. Nàng lúc này vừa vặn xoay người lại, đang rủ mắt sửa sang lại tà váy bị gió thổi tung.


Giữa hai hàng lông mày thanh tú, rõ ràng có một nốt ruồi nhỏ.


Yến Thư Hành thầm thì trong sự ngỡ ngàng, không dám tin vào mắt mình: “Nàng không nên có nốt ruồi, sao nàng lại có nốt ruồi được.”


Lúc này hắn mới nhìn rõ, nữ lang kia không chỉ giữa mày có nốt ruồi, mà đến cả thần thái nơi mi mắt cũng có chút khác biệt so với A Tự của hắn.


Nỗi nhớ nhung tích tụ suốt mấy tháng qua bỗng chốc cuộn trào, sục sôi.


Cảm giác quen thuộc khi vừa liếc nhìn thấy nàng tựa như một trận thủy triều rút xuống, nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn mà rời đi. Trong lòng Yến Thư Hành thoáng qua một nỗi bất an mãnh liệt. Nỗi bất an này đã từng giày vò tâm trí hắn ngày này qua ngày khác suốt khoảng thời gian A Tự bặt vô âm tín.


Giờ đây nó lại cuốn bờ trở lại, khiến hắn liên tục chìm nổi giữa lằn ranh "mất đi rồi tìm lại được" và "một phen mừng hụt".


Tâm trí Yến Thư Hành ngưng trệ mất vài nhịp.


Hắn bỗng hoài nghi trước mắt mình chỉ là một giấc mộng, giấc mộng này rồi sẽ sớm tỉnh, mà hắn cũng sẽ từ trong niềm hoan hỉ tột độ ngắn ngủi một lần nữa bị ném xuống vực sâu hun hút từng bủa vây hắn suốt mấy tháng qua.


Âm thanh huyên náo xung quanh như thể đột ngột bị cắt đứt.


Thanh niên rơi vào trạng thái ngẩn ngơ, thẫn thờ.


Hắn chỉ loáng thoáng nghe thấy Trần phi cất giọng thong thả: “Đây là muội muội đã thất lạc nhiều năm của bổn cung, mấy ngày trước mới vừa tìm về được. Bệ hạ cảm niệm tình tỷ muội ta phân ly nhiều năm rốt cuộc cũng được đoàn tụ, nên đã ngự ban cho muội ấy cái tên Tự Nguyệt, ngụ ý viên mãn tựa vầng trăng.”


Trần Tự Nguyệt.


Dưới cây đào, Yến Thư Hành khẽ lẩm nhẩm cái tên ấy.


Đây là tên của A Tự. Ba chữ này tựa như một đốm lửa nến thắp lên giữa màn đêm tăm tối vô tận, khiến linh hồn vốn đang bị bóng tối gặm nhấm của hắn được sưởi ấm và vỗ về.


Yến Thư Hành nhìn chăm chằm về phía nữ lang kia.


Nàng đang từ từ đứng dậy, hơi rủ mắt hành lễ với mọi người. Hàng mi đen dày như cánh quạ che khuất đi thần sắc nơi đáy mắt, khiến người ta chẳng thể phân định rõ đây là nét e thẹn hay là một sự bí ẩn.


Chia cách mấy tháng trời, hắn suýt chút nữa đã quên mất.


A Tự giỏi diễn kịch nhất.


Nốt ruồi kia, biết đâu cũng chỉ là một mảnh ngụy trang của nàng mà thôi?


Suốt mấy tháng qua, hắn đã trải qua biết bao lần hụt hẫng, tràn trề thất vọng.


Lúc này, dù trong lòng vô cùng vui sướng, Yến Thư Hành vẫn theo thói quen dùng hai chữ "biết đâu" để chừa cho mình một đường lui, cốt để bản thân không bị những thăng trầm bĩ cực thái lai của cảm xúc giày vò thêm nữa.


Bên này, mọi người còn chưa hết bàng hoàng trước sự xuất hiện đột ngột của muội muội từ trên trời rơi xuống của Trần Phi. Ngay cả người của Trần gia cũng hoàn toàn không lường trước được điều này, Trần Trọng Kính sơ ý làm lật đổ cả chén rượu.


Trần Ngạn lại càng há hốc mồm: “Tự Nguyệt, chẳng phải là A Tự sao? Nhưng A Tự không phải đã rớt...”


Lời còn chưa dứt đã bị phụ thân lườm cho một cái. Trần Ngạn lập tức hiểu ra, bất kể đây có phải là A Tự thật hay không thì trên danh nghĩa, nàng tuyệt đối không thể là A Tự. Nhưng hắn vẫn không hiểu nổi: “Tại sao trưởng tỷ lại không hé môi nửa lời với người trong tộc? Lại còn phá lệ tổ chức một buổi yến tiệc thế này, trông cứ như cố ý đề phòng chúng ta vậy.”


Trần tứ nương ở bên cạnh giật giật gấu áo của đệ đệ: “Cửu đệ, cẩn ngôn thận hành, nương nương có sự sắp xếp này chắc chắn là có dụng ý riêng.”


Trần Ngạn vội vàng im bặt.


Về phần người ngoài, họ đều thầm suy đoán hẳn là Trần thiếu phó năm xưa đã làm ra chuyện hoang đường gì đó bên ngoài, bằng không sao chưa từng nghe nói Trần gia có một tam tiểu thư bị thất lạc? Thế nhưng nguyên do bên trong là gì cũng chẳng còn quan trọng, chỉ cần Trần phi thừa nhận đây là muội muội của mình, thì nàng chắc chắn chính là muội muội ruột của quý phi không sai vào đâu được. Hơn nữa, nữ lang nhỏ tuổi này dung mạo quả thực cũng có một hai phần tương đồng với Trần phi.


Mọi người âm thầm cảm khái, từ Trần Hoàng hậu và Trần thục nghi thời tiên đế, cho đến Trần phi cùng vị ấu muội này của Trần phi ngày nay, nữ tử Trần thị quả nhiên là danh bất hư truyền.


Có lẽ người đời vốn thích tìm kiếm sự mới mẻ, thích tìm ra nét yếu đuối trên người một kẻ không ai có thể đánh bại, và thích nhìn một người vốn quy củ lại làm ra chuyện kinh thế hãi tục. Giống như hai nữ tử Trần thị trước mắt này, Trần phi thanh lệ thoát tục nhưng tính tình lại lười biếng, ngang ngược; muội muội dung mạo quyến rũ, đa tình nhưng thần thái ngược lại có phần ngây thơ, không màng thế sự.


Càng mâu thuẫn, lại càng câu hồn đoạt phách.


Đã có một tỷ tỷ như viên ngọc quý rực rỡ đi trước, vị muội muội của sủng phi liệu sẽ lại khuấy động nên những đợt sóng gió gì trong thành Kiến Khang đây?


Giữa chốn huyên náo, nữ lang rủ hàng mi dài, tựa như không quen với những ánh mắt dò xét hết ynhiệt tình của đám đông.


Hoàng đế uể oải bưng chén rượu lên: “Hôm nay vốn là trẫm mượn danh nghĩa của mỹ nhân để mời chúng khanh cùng nhau thưởng xuân, cảnh xuân đang rực rỡ thế này, sao nỡ lòng phụ lòng?”


Hắn đề nghị mọi người chẳng thà cùng nhau uống rượu chung vui, lại trêu chọc Yến Thư Hành đang rủ mắt trầm tư bên cạnh cùng Yến Thiếu Nguyên cũng đang ngẩn ngơ không kém: “Tiếng đàn của trưởng công tử là một tuyệt tác, kiếm thuật của nhị lang lại vô cùng tinh thâm, vào một buổi tối tốt lành thế này, hai khanh có bằng lòng để ta và mọi người cùng mở mang tầm mắt không?”


Hai người bị điểm danh đều giật mình.


Yến Thư Hành rất nhanh đã lấy lại tinh thần, khoan thai rảo bước đến trước bục gảy đàn nằm ngay chính giữa rừng đào, hướng về phía Hoàng đế và Quý phi hành lễ, mỉm cười nói: “Thần xin bêu xấu.”


Sắc mặt Yến nhị lang lạnh lùng, hiển nhiên là không mấy tình nguyện, nhưng hắn cũng theo sát ngay sau lưng tộc huynh.


Hướng của bục gảy đàn chính diện đối diện với vị trí của tỷ muội Trần phi cùng Hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=101]

Tiếng đàn thong thả trỗi lên, mũi kiếm nhẹ nâng.


Chợt, tiếng đàn ngày một dồn dập, phong kiếm cũng theo đó mà trở nên sắc bén, uy lực. Tiếng đàn kịch liệt lúc trầm đục, lúc lại vang rền tựa sấm sét, còn mũi kiếm bay bổng, thanh thoát như những tia chớp lúc ẩn lúc hiện giữa các tầng mây.


Khi một khúc nhạc sắp sửa kết thúc, từ phía trước bỗng bay đến một giọng nói cực khẽ, tuy đã cố ý đè thấp xuống nhưng vẫn lọt vào tai Yến Thư Hành: “A tỷ, lang quân đang múa kiếm kia là ai vậy?”


Ngón tay dài vừa mới hạ xuống của thanh niên chợt khựng lại, rồi gảy ra một âm thanh yếu ớt, trầm đục trên dây đàn.


Vị đế vương trẻ tuổi ngồi gần hắn nhất nghe thấy liền bật cười: “Thật là hy hữu, cầm kỹ của Nguyệt Thần thuộc hàng bậc nhất Kiến Khang, vậy mà cũng có lúc gảy sai âm sao.”


Yến Thư Hành nhếch môi, chất giọng ôn nhu dịu dàng vì vương chút cô tịch, lạc lõng mà càng thêm phần xa xăm, mê hoặc.


“Thần cầm nghệ chưa tinh thông, dây đàn loạn nhịp bởi lòng dạ rối bời.”


Một câu nói khiến người ta không khỏi thả hồn suy diễn.


Chúng tử đệ thế gia đều biết rõ bên cạnh Yến trưởng công tử chưa từng có bóng hồng nào lui tới, nhiều năm qua, chuyện hôn sự bàn định vài ba bận vẫn chẳng thể thành. Vừa nghe thấy lời này, ai nấy đều nhạy bén ngửi ra chút manh mối bất thường. Kỳ tam nương vừa tận mắt chứng kiến biểu huynh làm đổ chén rượu lúc nãy, khóe môi lại càng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.


Chậc chậc, không phải chuyện đùa đâu nha. Biểu huynh đây là vừa gặp đã chung tình với muội muội của Trần phi rồi chăng, bằng không hai người mới lần đầu gặp mặt, sao huynh ấy lại có thể thất thố đến nhường này?


Hoàng đế mỉm cười, lại quay sang hỏi Yến nhị lang: “Nhị lang dường như cũng đang tâm bất tại yên, ấy là vì cớ gì? Chẳng lẽ dung mạo mỹ lệ của muội muội trẫm đã làm cho cả hai khanh đều mất hồn mất vía rồi sao?”


Yến Thiếu Nguyên chẳng qua là nhớ lại tiểu nữ lang Khương thị hồi ở Nam Dương năm đó nên mới nảy sinh nghi hoặc, nay bị Hoàng đế trêu chọc liền lộ ra lúng túng, bối rối: “Bệ hạ chớ giễu cợt thần.”


*Hoàng đế từ trước đến nay lời ăn tiếng nói vốn không câu nệ tiểu tiết, mọi người nghe cũng đã thành quen. Thế nhưng khi nghe thấy ngay cả hắn cũng yêu ai yêu cả đường đi, gọi vị muội muội đột ngột xuất hiện này của Trần phi là "muội muội", các quyền quý xung quanh đã hoàn toàn công nhận thân phận của A Tự.


Thân thể Trần phi vốn suy nhược, rất nhanh đã lộ ra vài phần mệt mỏi. Có muội muội bầu bạn, nàng trở về thủy tạ nghỉ ngơi một lát, còn Hoàng đế thì tiếp tục ở lại cùng mọi người uống rượu chung vui.


.


Trở về thủy tạ, Trần Khanh Vân nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập mâu thuẫn, rối bời của muội muội thì không khỏi dùng ống tay áo che môi cười khẽ: “Lâu ngày gặp lại, nhìn xem Yến trưởng công tử người ta đến cả tâm tư, loạn nhịp dây đàn luôn rồi kìa. Mà Yến lang quân đó quả thực là tuấn lãng phong nhã, A Tự nỡ quên hắn thật sao?”


"A tỷ quên rồi sao, mấy tháng trước muội bị tặc nhân bắt đi, sau đó mất hết trí nhớ, làm sao còn nhớ được Yến trưởng công tử là ai." A Tự nâng kính tự soi bóng mình, khẽ lắc đầu, “Chẳng trách nữ tử ai nấy đều thích trang điểm, muội chẳng qua chỉ chấm thêm một nốt ruồi, thay đổi kiểu tóc một chút mà trông đã có phần khác biệt với ngày thường rồi. Chỉ e là các tộc thúc và thẩm mẫu đều đang hoang mang lắm đây.”


Nhắc đến chuyện này, Trần Khanh Vân nhíu mày: “Muội vốn từ trước đến nay luôn sống an phận, không tranh với đời, ta thực sự nghĩ mãi không thông, rốt cuộc là kẻ nào muốn hãm hại muội?”


A Tự cũng đoán không ra. Trước đó nàng đã từng kể với tỷ tỷ về quá trình mình bị rơi xuống vách núi, cũng như khai ra tì nữ đã giao nàng cho Trịnh Ngũ đem đi.


Hai tỷ muội suy đoán, hoặc là kẻ chủ mưu đứng sau chỉ muốn hại Khương tứ nương, nhưng lại lo sợ A Tự phát giác ra điều gì, nên dứt khoát không để nàng trở về; hoặc là, mục tiêu mà chúng muốn hãm hại ngay từ đầu chính là nàng.


Còn kẻ đứng sau tì nữ kia, không biết là vì lòng trắc ẩn hay vì một nguyên do nào khác, nên mới chừa cho nàng một con đường sống.


Thế nhưng, nếu đã một lòng một dạ muốn cứu nàng, thì quyết sẽ không tùy tiện phó mặc tính mạng của nàng vào tay một kẻ xa lạ. Kẻ đó rốt cuộc là ai, vì sao tình cảm đối với nàng lại mâu thuẫn đến nhường này?


Tỷ muội hai người cùng bàn bạc, thấy rằng để thuận tiện điều tra chân tướng, chi bằng trước hết cứ ém nhẹm tin tức tìm được A Tự xuống, đợi đến khi thân thể nàng hoàn toàn hồi phục rồi mới để nàng nhận tổ quy tông.


Hôm nay, chuyện này coi như đã được định đoạt xong xuôi.


Trần Khanh Vân ôm lấy A Tự: “A Tự... muội cuối cùng cũng trở về rồi. Thật may mắn, năm đó khi bọn họ bắt ta phải thay thế thân phận của muội, ta đã kiên quyết đổi tên, không dùng đến cái tên A Tự. Giờ A Tự vẫn có thể giữ lại danh tính của chính mình, thật tốt...”


Vành mắt A Tự đỏ hoe.


Tỷ tỷ của nàng, vốn có bản danh là Khanh Dao, vậy mà giờ đây vì những nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, chỉ có thể để người đời gọi là Trần phi, đến cả cái tên cũng phải sửa thành Trần Khanh Vân.


A Tự ôm chặt tỷ tỷ, cọ trán lên vai nàng: "A tỷ, muội đã về rồi. Từ nay trở đi tỷ không còn phải cô độc một mình nữa, có nỗi khổ gì, muội sẽ cùng tỷ gánh vác.”


Trần Khanh Vân cong cong khóe mắt, giống như đang dỗ dành hài tử: “Đồ ngốc này, muội đã trở về rồi, chúng ta chính là khổ tận cam lai. Từ nay về sau, hai tỷ muội mình đều không phải chịu khổ nữa, có được không?”


A Tự rơm rớm nước mắt, trịnh trọng gật đầu.


Hai nàng đang lúc nói chuyện cười trong nước mắt thì tì nữ từ bên ngoài bước vào thông truyền, nói có Trần bộc xạ cầu kiến.


Trần phi lười biếng lên tiếng: “Cho thúc phụ vào đi.”


.


Trần Trọng Kính bước vào thủy tạ, nhìn thấy A Tự thì sửng sốt đến mức không thốt nên lời, thần sắc vô cùng phức tạp, một lúc sau mới run giọng nói: “Đứa nhỏ này... con là A Tự, thực sự là A Tự sao!”


Đối với nhị thúc tuy có chút tâm tư gian giảo, khôn vặt nhưng từ trước đến nay luôn nhu nhược, không có chính kiến này, A Tự tuy chẳng mấy kính trọng nhưng cũng không đến mức chán ghét.


Chẳng qua là vì trong lòng còn mang mối hoài nghi nên nàng không thể tỏ ra thân thiết cho được.


Cũng may là hiện tại nàng đang "mất trí nhớ".


A Tự mở to hai mắt, nghệch mặt ra nhìn ông ta, rồi lại mờ mịt quay sang nhìn tỷ tỷ: “A tỷ, vị này là...?”


Trần Phi "phụt" cười: “Ngốc, đây là nhị thúc, là đệ đệ ruột của cha đấy.”


Nàng lại quay sang giải thích với Trần Trọng Kính: “Cháu gái từ trước đến nay vẫn luôn không chịu tin rằng A Tự đã không còn trên cõi đời này, thế nên thường xuyên phái người mang theo bức họa của A Tự đến Nam Dương và Dĩnh Xuyên tìm kiếm, nào ngờ đâu lại thực sự tìm thấy người. Có điều A Tự bị thương ở đầu, chuyện cũ trước kia đều đã quên, nhưng có thể bình an trở về là tốt lắm rồi.”


Trần Trọng Kính ngẩn người nửa ngày. Chẳng phải A Tự đã bị Yến tam gia tự ý làm chủ bắt cóc ngay tại thành Kiến Khang rồi sao? Sao có thể chạy đến tận Nam Dương, lại còn được người của Trần phi tìm thấy?


Trần phi nói A Tự mất trí nhớ, nhưng năm đó sau khi nàng rơi xuống vách núi, rõ ràng đã có dây dưa dính líu với Yến Thư Hành, thế mà ngày hôm nay trông A Tự dường như lại hoàn toàn không nhận ra Yến Thư Hành.


Chẳng lẽ là sau khi bị bắt đi mới bị mất trí nhớ sao?


Trần Trọng Kính không cách nào định đoạt được chuyện mất trí nhớ này là thật sự có thật, hay là vì nàng ôm lòng kiêng dè, phòng bị nên mới cố tình che giấu. Ông ta chỉ đành liên tục thốt lên: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi... Đứa nhỏ này, theo nhị thúc về nhà đi, để gặp mặt các ca ca, tỷ tỷ cùng tam thúc, tam thẩm của con…”

Bình Luận

0 Thảo luận