Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 37

Ngày cập nhật : 2026-06-06 04:49:07

Một bàn tay nhỏ bé dắt lấy tay A Tự.


“A nương, chúng ta qua bên kia chơi đi!”


A nương?


A Tự bị đứa trẻ từ trên trời rơi xuống này làm cho ngơ ngác, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu lại là —— chẳng lẽ trước khi mất trí nhớ nàng đã thành thân sinh con rồi sao?


Ngay sau đó nàng mới sực nhớ ra đây là A Thịnh. Đứa nhỏ này đang ngậm thứ gì đó trong miệng nên nhất thời nàng không nhận ra giọng.


Hẳn là cái "hũ giấm" nào đó đang bận việc không dứt ra được, nên mới phái A Thịnh đến diễn kịch đây mà. Hắn đúng là phí hết tâm tư, A Tự dở khóc dở cười, xoa xoa chỏm tóc trên đầu đứa trẻ, dịu dàng cười nói: “Vất vả cho tiểu A Thịnh rồi, đi thôi.”


Trái tim xuân phơi phới của lang quân trẻ tuổi phút chốc đóng băng, lý trí quay về, lúc này mới để ý thấy A Tự đang búi tóc kiểu phụ nhân. Hắn cảm thấy xấu hổ vì sự đường đột và mạo phạm tuy chưa kịp nói ra nhưng đã quá rõ ràng của mình. Thấy nàng và đứa nhỏ nhìn quanh quất, tựa như đang đợi người lại tựa như lạc đường, hắn vội khách sáo tiến lên hỏi: “Nữ lang và tiểu lang quân có cần dẫn đường không?”


A Tự đang định lên tiếng thì đã có người lên tiếng trước: “Đa tạ vị lang quân này, không dám làm phiền.”


Người tới nói năng ôn hòa, giọng nói như ngọc rơi vào khe suối, trong sự ấm áp có chút xa cách, càng tôn lên vẻ ung dung bình thản.


Lang quân kia theo tiếng động quay đầu lại, chỉ thấy giữa rừng trúc thưa thớt có một thanh niên mặc áo trắng thong thả đi tới.


Người thanh niên dáng vẻ hiên ngang, ôn nhu thanh nhã.


Khí độ bất phàm, tựa như khóm trúc ngọc bên suối, như cây tùng cô độc trên vách đá.


Lang quân kia nhìn đến ngây người, mấy ngày không đến Nghi Thành, nơi này từ khi nào đã xuất hiện một nhân vật phong lưu nhường này?


Lang quân áo trắng mỉm cười nhã nhặn, khẽ gật đầu với hắn.


Nhưng ánh mắt của hắn không dừng lại trên mặt vị lang quân kia quá lâu, mà chuyển sang dồn hết sự chú ý vào nữ lang ôn nhu. Dù nàng bị mù, nhưng hai người dường như vô cùng ăn ý.


Nàng đưa tay về phía thanh niên áo trắng, yếu ớt gọi một tiếng đầy dựa dẫm: “Phu quân, chàng đến rồi à...”


Lang quân áo trắng mỉm cười, rảo bước đi tới.


Hắn ôm lấy eo thê tử mình, cúi đầu xuống ghé tai nàng nói nhỏ một cách thân mật và tự nhiên: “Để A Tự phải đợi lâu rồi.”


Hai người chênh nhau một cái đầu, lang quân áo trắng dịu dàng cúi đầu nhìn thê tử, còn nàng thì hiền thục nhu mì, dựa dẫm nắm lấy vạt áo hắn, tựa hồ trong lòng chỉ có đối phương.


Đúng là trai tài gái sắc, thần tiên quyến lữ.


Bên cạnh còn dắt theo một đứa trẻ thông minh linh lợi.


Một gia đình ba người khiến người ta phải đỏ mắt ghen tị.


Vị lang quân trẻ tuổi mang theo sự ngưỡng mộ, lại trầm mặc dời mắt đi, không khỏi tiếc nuối nghĩ rằng, một cô nương tốt như thế, tại sao đến tận hôm nay hắn mới gặp được?


Không, không đúng, hắn tự trách mình mà lắc đầu.


Một cô nương tốt như thế, phải xứng đôi với một lang quân phong thái như vậy mới đúng.


Yến Thư Hành ôm lấy A Tự, bàn tay đặt trên eo nàng siết chặt lại, lòng bàn tay còn chu đáo nhẹ nhàng xoa nắn sau lưng nàng.


Nghi ngờ hắn định thân mật giữa thanh thiên bạch nhật, A Tự vội vàng chọc nhẹ vào người hắn, lúc này Yến Thư Hành mới thu tay lại, khom người hành lễ với vị lang quân trẻ, chân thành cảm ơn lần nữa: “Nương tử nhà ta mắt nhìn không rõ, có nhiều bất tiện, lỗi tại ta nhất thời bận việc phải rời đi, may nhờ có lang quân đây hảo tâm giúp đỡ, ta vô cùng cảm kích.”




Vị lang quân trẻ thầm tán thưởng phong độ của người này, chút rung động dành cho giai nhân trong lòng đều hóa thành sự ngưỡng mộ dành cho đôi phu thê thần tiên: “Chút việc nhỏ không đáng nhắc tới.”


Yến Thư Hành lại quay người, xoa đầu A Thịnh: “Tiểu tử này mải chơi quá, đến nương cũng quên luôn rồi.”


A Thịnh chớp chớp mắt: “Con sai rồi.”


A Tự mỉm cười cúi đầu, che giấu đi ánh mắt đang nhịn cười, nhưng nàng rất sẵn lòng phối hợp diễn kịch cùng hắn trước mặt người ngoài để thỏa mãn tính hiếu thắng trẻ con kia, bèn không đính chính lại, ngoan ngoãn nắm lấy vạt áo Yến Thư Hành, nép sát vào bên người hắn.


Trong mắt người ngoài, đây quả thực là một gia đình ba người ấm áp, đến nỗi một kẻ thô kệch như Triệu Hác cũng không nhịn được mà thốt lên một câu văn vẻ: “Giai nhân trong lòng, con trẻ quây quần dưới gối, Giang lang quân thật khiến người ta phải ghen tị!”


Yến Thư Hành quay người lại, mỉm cười đáp: “Đâu có, chúng ta như nhau cả thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=37]

Lệnh phu nhân hào sảng khoáng đạt, ba vị tiểu lang quân trong nhà cũng anh tư sảng khoái, Giang mỗ cũng rất ngưỡng mộ.”


Dù biết là lời khách sáo nhưng Lý Hác vẫn không kìm được mà nhếch môi cười. Hắn kéo vị lang quân trẻ tuổi đang còn thẫn thờ tiếc nuối bên cạnh lại, giới thiệu: “Vị này là Cố thất lang của nhà họ Cố ở Tân Thành, cũng giống như Giang lang quân vậy, đều là những người phong lưu nhã nhặn!”


Cố gia là đại tộc đứng đầu quận Tân Thành — một quận lớn lân cận Nghi Thành, có gốc rễ rất sâu. Cố thất lang trước mắt này chính là "con cá" mà Yến Thư Hành và Lý Hác bày tiệc để câu.


Yến Thư Hành hôm nay lấy thân phận là con cháu sĩ tộc có quan hệ họ hàng với Yến gia đến dự tiệc, hắn thể hiện sự khiêm nhường rất đúng với thân phận: “Giang mỗ xuất thân hàn vi, không dám so sánh với Cố thất lang. Vả lại Cố lang quân là bậc danh sĩ thực thụ, còn tại hạ vốn là kẻ võ biền, càng không thể bàn đến hai chữ phong nhã.”


Hắn tự xưng là Giang Nguyệt Thần, người ở Kiến Khang.


Cố thất lang khá tán thưởng khí độ tiêu sái, tuấn dật của hắn, hai người sau đó bắt đầu hàn huyên.


Lý Hác đứng bên quan sát, thầm nghĩ tên này đúng là cáo già hóa thân, hắn đã diễn tả một cách trọn vẹn sự khiêm tốn và chút cục cằn kín đáo của một sĩ tộc hạng bét khi đối mặt với con cháu đại tộc!


.


Mặt trời dần lên cao, sương sớm trong rừng trúc dần tan đi.


Gia nhân của phủ thành chủ bày biện bàn thấp, chiếu cỏ và đệm mềm trên khoảng đất trống, rồi đặt rượu thịt, bánh trái lên.


Các sĩ tộc đến dự tiệc đã tập trung đông đủ tại rừng trúc.


Nghi Thành không có nhiều thế gia hào tộc, tính ra thì Cố thất lang vốn chỉ tình cờ đi ngang qua du ngoạn lại là người có thân phận hiển hách nhất.


Yến Thư Hành tự xưng thân phận thấp kém nên cùng A Tự ngồi ở phía sau. Cố thất lang không muốn phô trương nên cũng ngồi xuống phía sau, nhưng hắn vẫn dễ dàng thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.


Đám con cháu thế gia trẻ tuổi ở địa phương vừa ngưỡng mộ quyền thế của Cố gia, vừa không hài lòng vì hắn đã lấn át cả chủ nhà.


Đến khi Lý Hác cùng vị quan viên áp tải cống phẩm đưa ra những lý do đã bàn bạc từ trước, ban đầu các nhà đều giả câm giả điếc, cáo lỗi rằng nhà mình đã nhiều lần mở kho lương cứu trợ thiên tai, thực sự đã lực bất tòng tâm.


Yến Thư Hành im lặng lắng nghe, trong lòng đã đoán định được phần lớn thái độ của sĩ tộc địa phương đối với Cố thất lang kia, hắn đang định lên tiếng khích bác đôi câu.


Đột nhiên, A Tự ngồi bên cạnh hắn khẽ thở dài.


Giọng nói không lớn, nhưng Cố thất lang ngồi ở phía bên trái bọn họ vẫn nghe thấy được. Hắn theo tiếng động nhìn sang, nhìn thấy Yến Thư Hành ở bên cạnh A Tự thì mới sực nhớ ra nàng đã gả cho người ta rồi.


Hắn buồn bã thu hồi ánh mắt.


Yến Thư Hành dùng khoé mắt quan sát kỹ mọi hành động của Cố thất lang, hắn rũ mắt, thản nhiên hỏi A Tự: “Vì sao lại thở dài?”


A Tự cười nhẹ: “Chỉ là đã sớm liệu trước được thôi.”


Dù nàng không nói rõ, nhưng sự thất vọng đều lộ ra hết qua câu nói lấp lửng này. Cố thất lang tuy không còn nuôi hy vọng viển vông, nhưng thiếu niên dù sao cũng có lòng hiếu thắng, đặc biệt hắn còn là đệ tử thế gia có xuất thân cao nhất ở đây.


Tiếng thở dài của nàng khiến hắn cảm thấy bị mỉa mai sâu sắc.


Hắn hưởng hết vinh hoa phú quý, vậy mà ngay cả một bát cháo cũng không nỡ bố thí cho bách tính, nói ra đúng là uổng công đọc sách thánh hiền. Thế là hắn lên tiếng: “Cố mỗ thường đến Nghi Thành du ngoạn, cũng coi như là nửa người Nghi Thành, nguyện mượn hoa dâng Phật, nhân dịp đại thọ của Trần Phi nương nương mà góp chút sức mọn cho bách tính.”


A Tự không ngờ Cố thất lang lại sảng khoái đến vậy.


Nàng tán thưởng "nhìn" về phía hắn.


Thế nhưng, lòng bàn tay nàng đột nhiên bị ai đó bóp mạnh một cái. A Tự run tay, tức giận quay đầu lại.


Cả hai đều biết đây là đang mượn Cố thất lang để khích các sĩ tộc khác, vào lúc này hắn còn ghen tuông? A Tự mượn vạt áo rộng che chắn, véo vào lòng bàn tay hắn để đáp trả.


Thần sắc Yến Thư Hành dửng dưng, bàn tay dưới lớp ống tay áo rộng thuận thế nắm chặt lấy đầu ngón tay A Tự, không để nàng rời đi.


Bàn tay còn lại nhàn rỗi của hắn nâng chén rượu lên, từ xa nâng chén hướng về phía Cố thất lang: “Cố thất lang tuổi còn trẻ mà đã có đại nghĩa như vậy, quả không hổ danh là bậc chân danh sĩ!”


Lý Hác và vị quan viên áp tải cống phẩm cũng phụ họa theo, đều khen ngợi Cố thất có phong thái của bậc danh sĩ.


Đám sĩ tộc giàu có địa phương bắt đầu ngồi không yên. Tuy nói Cố gia thế lực lớn, nhưng nếu thật sự để một sĩ tộc phương xa đến cướp hết hào quang, truyền đến Kiến Khang, người ngoài chẳng phải sẽ cười nhạo sĩ tộc Nghi Thành bọn họ nhỏ mọn hay sao? Danh tiếng của sĩ tộc bên ngoài mà lớn hơn cả sĩ tộc trong quận thì thực sự không phải là chuyện có lợi cho bọn họ.


Hơn nữa, Cố thất là con cháu thế gia, chủ động như vậy chắc chắn là vì có lợi lộc.


Cái lợi này đại khái chính là "mượn hoa dâng Phật" như hắn nói, quyên góp chút tiền lương, vừa có thể giúp cống phẩm thuận lợi lên đường, vừa thuận tiện làm đẹp thêm tiếng thơm cho bệ hạ và nương nương trong cung.


Trong lúc mọi người đang dao động, vị quan viên kia thừa cơ nói: “Các vị cao nghĩa, mỗ sau khi về kinh nhất định sẽ tấu lên bệ hạ, để hành động tốt đẹp của các vị ngày hôm nay được triều đình và các sĩ nhân trong thiên hạ biết đến! Sang năm khi tuyển chọn hiền tài, quan trung chính chắc hẳn cũng sẽ dành nhiều sự ưu ái cho con cháu trong tộc của các vị.”


Lời này vừa thốt ra, đám sĩ tộc giàu có càng thêm chắc chắn. Gia tộc của bọn họ còn xa mới mạnh đến mức có thể can thiệp triều chính hay thậm chí là coi thường hoàng quyền như Kỳ gia, Yến gia. Hiện tại, chỉ cần mượn việc quyên lương mà có thể khiến tên tuổi gia tộc lọt vào mắt bệ hạ, đối với bọn họ mà nói là một thời cơ tốt hiếm có. Thế là bọn họ lần lượt ra mặt, nói rằng nguyện vì bách tính mà góp chút sức mọn.


Việc quyên góp tiền lương sau khi có Cố thất tiên phong diễn ra đặc biệt thuận lợi. A Tự chỉ cảm thấy thật không thể tin nổi, hôm nay Cố thất đến thật quá tình cờ, vừa hay để bọn họ có khe hở mà khích bác.


Có lẽ, là ông trời phù hộ.


Tiệc tan, Lý Hác nhìn danh sách trong tay mà vô cùng mừng rỡ. Số tiền lương này ít nhất cũng có thể cầm cự được ba tháng, nếu chuyện đang mưu tính có thể thành công, đến lúc đó hơn nửa lưu dân cũng sẽ có nơi nương tựa.


Lúc này gã mới hiểu tại sao khi Yến Thư Hành biết lang quân Cố gia đang ở Nghi Thành, lại bảo gã bày tiệc thuyết phục đám sĩ tộc quyên lương, và nhất định phải mời bằng được Cố thất đến dự tiệc.

Bình Luận

0 Thảo luận