Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 81

Ngày cập nhật : 2026-06-08 13:15:09

Nàng đang nói thì chợt cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, ngước mắt lên nhìn A Tự đã tháo dải lụa xuống, ánh mắt bỗng khựng lại trong giây lát.


A Tự thấy vậy cũng hốt hoảng theo.


“Mắt của ta có vấn đề gì sao?”


"Không có, không có, là ta thất thần thôi." Khương Lăng vội vàng lái câu chuyện sang hướng khác.


A Tự nhận thấy thái độ của Khương Lăng khi nhắc đến Trần phu nhân rất vi diệu, có vẻ đầy tò mò nhưng vì tính tình Trần phi khó gần nên không dám nhắc tới nhiều.


Nàng liền tâm lý chuyển chủ đề sang phong tục tập quán và các thế gia đại tộc ở Dĩnh Xuyên.


Thấy A Tự không nhận ra điều gì, Khương Lăng thở phào nhẹ nhõm: “Đại tộc ở Dĩnh Xuyên phải kể đến nhà họ Trần và họ Khương, hai nhà quan hệ sâu sắc, vốn có truyền thống thông gia. Nhưng nhân tài nhà Khương gia không kế cận được, lại vì đại loạn mà mất đi không ít tộc nhân nên đã dần suy tàn. Tuy nhiên, Khương ngũ lang Khương Tuần văn võ song toàn, có lẽ sẽ giúp Khương thị hưng thịnh trở lại.”


A Tự định hỏi thêm, nhưng thấy Khương Lăng có vẻ không khỏe nên nàng để đối phương về trước.


Khương Lăng nhẹ lòng, cúi đầu bước ra khỏi tiểu viện, vừa ra khỏi biệt uyển đã đụng mặt Yến Thư Hành vừa trở về.


Nàng vội hành lễ: “Trung thư đại nhân.”


Yến Thư Hành hỏi vài câu về tình hình hồi phục của A Tự, rồi lại hỏi Khương Lăng: “Nghe nói trước khi Khương y nữ vào cung hầu hạ Trần phi, từng ở Khương thị một thời gian?”


Khương Lăng trong lòng kinh hãi, nhưng nhờ có sự việc vừa rồi, nàng nhanh chóng ổn định tâm thần, tỏ vẻ khó hiểu: “Đúng là có ở đó vài năm, sao ngài lại hỏi chuyện này?”


Yến Thư Hành mỉm cười hòa nhã: “Vậy ngươi đã từng gặp qua tứ nữ lang của Khương thị chưa, hoặc có cảm thấy A Tự trông quen mắt không?”


Hai chữ "quen mắt" khiến Khương Lăng hoàn toàn bừng tỉnh.


Chẳng trách nàng lại bị đuổi ra khỏi cung.


Trần phi làm đến mức này, đã được coi là đặc biệt nhân từ rồi.


Khương Lăng khiêm tốn đáp: "Khương Lăng tài hèn sức mọn. Năm đó là ân sư từng đến khám bệnh cho gia chủ Khương gia, ta khi ấy chỉ là một tiểu dược đồng. Mỗi khi ân sư đến Khương gia đều là sư huynh sư tỷ đi cùng, chỉ thỉnh thoảng mới cần đến ta, vì vậy ta không biết nhiều về các tiểu thư và công tử Khương gia.”


Yến Thư Hành gật đầu, lại hỏi: “Vậy ngươi có từng nghe nói Khương tứ cô nương ở Khương gia thân thiết với ai nhất không?”


Khương Lăng ngẫm nghĩ, cảm thấy chuyện này cũng không phải bí mật gì không thể nói: “Nghe sư tỷ nói, sức khỏe tiểu thư không tốt nên không thường ra ngoài giao du, chỉ thân cận với huynh trưởng là Khương ngũ lang Khương Tuần.”


Yến Thư Hành gật đầu, vẻ mặt như đang suy tính điều gì.


Khương Lăng hành lễ cáo lui, đi được vài bước lại cẩn trọng gọi lại: “Trung thư đại nhân.”


Yến Thư Hành đáp: “Chuyện gì?”


Khương Lăng cúi đầu, vẻ áy náy nói: “Ân sư dạy ta hành y đang lâm bệnh nặng, ta rất lo lắng cho lão gia tử nên định ngày mai sẽ xin nghỉ việc ở y quán để về phương Nam chăm sóc sư phụ. Thiếu chút nữa là quên mất chưa thưa với ngài và cô nương một tiếng.”


Nghe nhắc đến ân sư, Yến Thư Hành hơi sững người, ngay sau đó gọi Xuyên Vân đến: “Phát cho Khương y nữ gấp ba lần tiền lương tháng này.”


Khương Lăng thầm thở phào nhẹ nhõm.


Đi được vài bước, Yến Thư Hành lại hỏi mưu sĩ bên cạnh: “Chuyện trước đây ta dặn ngươi tìm cách điều Khương ngũ lang về trung thư tỉnh để đề bạt, làm đến đâu rồi?”


Đây là người mà Yến Thư Hành đặc biệt dặn dò phải nâng đỡ, tâm phúc đương nhiên không dám lơ là, liền đáp: “Phía Kinh Châu thứ sử vẫn còn việc cần Khương Tuần lo liệu, nhưng công văn đã trình lên, vài tháng nữa chắc chắn có thể điều về Kiến Khang.”


“Tốt.”


Yến Thư Hành đi vào bên trong.


Tuy mưu sĩ kia tướng mạo bình thường, nhưng trong giới văn nhân Kiến Khang lại nổi danh phong lưu, khiến vô số cô nương xiêu lòng, ngay cả trưởng công chúa cũng từng muốn chiêu mộ làm khách quý trong màn.


Yến Thư Hành trêu chọc: “Hôm nay có vị đồng liêu đang khổ sở vì giận dỗi với thê tử nên có tới thỉnh giáo ta, nhưng ta chưa cưới vợ nên cũng bó tay không biết làm sao. Hằng Chi phong lưu như vậy, có biết làm thế nào mới có thể khiến thê tử vui lòng không?”


Mưu sĩ cười bẽn lẽn, nhưng lời nói lại chẳng kiêng dè gì: “Trưởng công tử thật biết làm khó thuộc hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=81]

Thuộc hạ chỉ biết hai câu 'liệt nữ sợ triền lang' và 'đánh vào sở thích', ngoài ra mấy thứ khác thật sự không tinh thông.”


Đánh vào sở thích.


Yến Thư Hành nhẩm lại câu nói này trong lòng.


Trở về Trúc Viên.


A Tự đang ngồi thẫn thờ dưới cửa sổ, hàng mi dài rủ xuống trông hệt như một chiếc lưỡi câu bằng vàng.


Nàng luôn cảm thấy sự bất an ngày hôm nay của Khương Lăng dường như có liên quan đến Trần phi, thậm chí còn thấp thoáng liên quan đến cả nàng. Nhưng đó cũng chỉ là trực giác và suy đoán. Vừa thu lại dòng suy nghĩ, khóe mắt nàng chợt thoáng thấy vạt áo màu mực thêu họa tiết vân mây.


A Tự ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt dịu dàng như sóng nước của thanh niên.


Trên người hắn vẫn mặc bộ quan phục uy nghiêm dường như là cố ý muốn nàng làm quen với dáng vẻ mặc quan bào của mình. Giữa đôi lông mày ôn nhu có vài phần thanh lãnh, tựa như cành trúc bị sương tuyết đè nặng: “Có trà không?”


Yến Thư Hành hỏi hết sức lịch sự như một vị khách, nhưng rõ ràng đây lại là nơi của hắn.


Có lẽ, thứ hắn muốn hỏi không phải là trà.


A Tự nghịch nghịch ống tay áo.


“Cả tòa nhà này đều là của ngươi, ngươi muốn thứ gì mà cần phải hỏi qua một ngoại nhân như ta?”


Yến Thư Hành dừng bước trước mặt nàng: “Thứ ta muốn là người duy nhất trong tòa nhà này không chịu thuộc về ta. Hiện giờ đây là một tòa nhà vô chủ, bởi vì chỉ khi giữ được nàng lại, trạch viện này mới thực sự có chủ.”


A Tự định buông lời mỉa mai nhưng lại cố kìm nén xuống. Nàng chủ động làm mềm đi sự giễu cợt trong lòng, giọng nói nửa như hờn dỗi nửa như châm chọc: “Thật là giả tạo! Nếu ngươi thực sự cam lòng, hãy tặng tòa trạch viện này cho ta, chẳng phải nó sẽ có chủ ngay sao?”


Yến Thư Hành tự rót cho mình một chén trà, trà thanh vào cổ họng, giọng nói hơi khàn bỗng chốc trở nên thanh thoát: “Tất cả hạ nhân và vật dụng trong tòa nhà này, ta đều sẵn lòng tặng cho A Tự, chỉ sợ trong đó có người mà A Tự không chịu nhận lấy.”


A Tự bị những lời da mặt dày này làm cho tức giận, cười khẩy: “Đúng là có một người mà ta thật sự không muốn nhận.”


Yến Thư Hành khẽ cười. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi cầm lấy áo choàng lông cáo trắng tuyết của A Tự đang vắt trên giá gỗ đỏ: “Đi dạo với ta một lát, được không?”


Giọng nói rất bình thản, lộ ra chút ít bất lực và cô độc. A Tự bất chợt nhớ lại chuyện lúc trước ở Võ Lăng, khi hắn đi bái kiến ân sư nhưng bị từ chối ngoài cửa, sau đó dầm mưa dẫn đến sinh bệnh. Một thoáng chần chừ ấy lại mang đến nhiều sự bực dọc hơn, gương mặt A Tự dần phủ một lớp sương lạnh.


Yến Thư Hành thêm vào một câu bằng giọng ôn hòa ngay khi nàng định lạnh lùng từ chối: “Ra ngoài đi dạo một lát, sẵn tiện, chúng ta nói về những chuyện mà A Tự luôn muốn biết.”


Không nằm ngoài dự đoán, lớp sương tuyết trong mắt A Tự đột ngột tan biến. Nàng kiềm chế tính khí, đáp lại: “Thành giao.”


Yến Thư Hành mở áo choàng lông cáo, nhân lúc nàng đang thất thần liền vòng ra phía sau khoác lên cho nàng, vừa thắt dây vừa nói: “Xem ra muốn điều động được A Tự, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn cá khô mới được.”


A Tự liếc xéo hắn một cái.


Nàng giật lấy dải dây thắt của chiếc áo choàng. Hắn vừa từ trong gió lạnh bước vào phòng, hơi lạnh vẫn còn vương trên người, khi những đầu ngón tay chạm nhau, A Tự khẽ run lên vì cái lạnh từ ngón tay hắn truyền sang.


“Sao vậy?”


Giọng nói của hắn bỗng trở nên trầm thấp và đầy bí ẩn.


A Tự ngước mắt, bắt gặp ánh nhìn mang theo ý vị mê hoặc của hắn. Nàng mới hồi phục thị lực chưa được bao lâu, lúc này ngước lên nhìn gương mặt thanh tú của hắn, cái cảm giác sai lệch như thể đang chạm vào một nam nhân xa lạ lại trỗi dậy mạnh mẽ.


Hắn cao hơn nàng gần cả một cái đầu.


Khi nhìn thẳng, thứ đầu tiên A Tự nhìn thấy chính là yết hầu rõ rệt, góc cạnh.


Người này vốn sinh ra đã trắng trẻo, đôi tay thon dài như ngọc trúc đã đành, ngay cả đường xương hàm và chiếc cổ thanh mảnh cũng toát lên vẻ phong nhã. Không bàn tới thân hình cường tráng và những điểm đáng sợ ẩn dưới lớp y phục, thì khi ăn vận chỉnh tề, yết hầu này chính là nơi sắc sảo nhất trên cơ thể hắn mà người ngoài có thể nhìn thấy.


Một người ôn hòa, đúng mực, lại đi cùng với yết hầu nhô cao này, sự mâu thuẫn đó khiến người ta không khỏi xao động, trong vẻ thanh cao lại tràn đầy những góc cạnh đầy quyến rũ.


A Tự không tự chủ được mà nghĩ đến cảnh khi hắn chống tay ở phía trên, cơ thể nhấp nhô mạnh mẽ, những giọt mồ hôi lăn dài bên cổ, và yết hầu lăn động theo từng tiếng rên rỉ trầm đục vừa kìm nén vừa phóng túng.


Bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, yết hầu của Yến Thư Hành thực sự không nhịn được mà lăn lộn một cái, khiến A Tự nhìn đến ngẩn người.


Nàng vội vàng dời tầm mắt, cúi đầu thắt dây áo choàng lông cáo. Yến Thư Hành nhìn thấy rõ ràng những ngón tay thanh mảnh của nàng khẽ run rẩy, vô tình thắt dây thành một nút chết.


Thanh niên giấu đi nụ cười trong đáy mắt.


Hắn rũ mắt nhìn hàng mi dài đang run rẩy và vành tai đỏ bừng của A Tự, bên tai lại vang lên hai câu nói của vị mưu sĩ lúc nãy.


Chẳng lẽ, nàng lại thích thứ này sao?



A Tự đi theo Yến Thư Hành ra khỏi tiểu viện.


Hồi phục thị lực mới được vài ngày, nàng mới chỉ kịp dạo qua hai khu vườn. Đến lúc này nàng mới biết ở góc phía Tây Nam của biệt uyển có một hồ nước, còn lớn hơn cả đầm sen hoang mà nàng từng thấy ở Lịch Thành. Trên hồ đậu những chiếc thuyền ô tông nhỏ, bên bờ hồ còn có một gian lâu ấm áp, ánh nến nhạt nhòa xuyên qua cửa sổ trong ánh hoàng hôn.


Mấy ngày trước có tuyết rơi, nhưng lúc này mặt hồ vẫn chưa đóng băng hoàn toàn, chỉ phủ một lớp băng mỏng manh. Ánh nắng chiều tà như vàng nung, những mảnh băng mỏng lấp lánh tựa như những lá vàng, điểm tô thêm vài phần quý khí cao sang thoát tục cho tòa biệt uyển này và cả chủ nhân của nó.


A Tự thầm phỉ nhổ trong lòng một câu: đúng là xa hoa vô độ.


Yến Thư Hành sai người chuẩn bị sẵn rượu ngon và sập mềm trong ấm các, lại gọi người chèo con thuyền ô tông nhỏ đến sát bờ. Hai người cùng lên thuyền, thuyền tuy nhỏ nhưng bên trong bài trí nhã nhặn, có bàn thấp bằng gỗ đỏ, sàn thuyền trải thảm mềm, góc thuyền đặt một chậu than đang cháy. Lư hương Bác Sơn ngũ tầng tỏa khói nghi ngút, mùi hương này có chút quen thuộc, nhưng dường như lại hơi xa lạ.


Cả hai cùng ngồi quỳ, không ai nói với ai câu nào.


Trên bàn thấp đã bày sẵn rượu được hâm nóng.


Là loại rượu Tam Xuân Hàn.


Đây từng là loại rượu mà A Tự rất thích, nhưng giờ đây nó chỉ khiến nàng liên tưởng đến sự điên cuồng sau cơn say đêm đó, và cả việc nàng đã mượn rượu làm càn để đi tìm nốt ruồi trên ngực chấn.


Tên "mặt người dạ thú" giỏi thao túng lòng người này đã cố tình vạch trần sự nghi ngờ của nàng, khiến nàng cảm thấy áy náy vì đã "rút đao" trước. Nàng bị những lời tự thương tự xót của hắn làm cho mủi lòng, thậm chí nàng còn đi hôn vào vết thương của hắn để coi như hòa nhau.


Không chỉ có thế…


Nàng còn hôn sai chỗ.


Đầu ngón tay A Tự siết chặt ly rượu đến mức trắng bệch. Thanh niên đối diện chân mày thư thái, lời nói thong thả: “A Tự còn siết nữa thì ly rượu này e là sẽ nát thành tro bụi mất.”


A Tự phẫn nộ ngước mắt nhìn hắn. Một tia ráng chiều xuyên qua khe cửa sổ rọi lên mặt nàng, đôi mắt lạnh lùng ấy lại càng giống như tuyết trắng sắp bùng cháy.


A Tự siết chặt tay hơn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta là muốn bóp nát ngươi thành tro bụi ấy.”


Yến Thư Hành liếc nhìn những ngón tay búp măng đang nắm chặt của nàng, rồi lại nhìn thẳng vào A Tự. Dưới ánh ráng chiều, nơi khóe mắt và chân mày sắc bừng lên sắc đỏ nhạt, quyến rũ đến lạ kỳ.


“Chỉ cần A Tự muốn, ta sẵn lòng cung kính không bằng tuân lệnh.”


Hắn nhìn nàng chằm chằm, yết hầu khẽ lăn động. A Tự lại nhớ đến một vài khoảnh khắc không đúng lúc cho lắm.


Nàng buông ly rượu ra như thể bị bỏng.


A Tự càng lúc càng khẳng định hắn đang cố ý ám chỉ, ngọn lửa trong lòng nàng càng cháy càng vượng, mà lớp sương lạnh trong mắt cũng càng lúc càng dày: "Cái gì mà thế gia công tử, thật là hạ lưu!”

Bình Luận

0 Thảo luận