Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 100

Ngày cập nhật : 2026-06-10 20:30:16

Đông qua xuân tới, lớp băng mỏng trên sông đã tan thành nước xuân, những cành liễu trơ trụi nơi ngoại ô thành Kiến Khang cũng bị ngọn gió xuân thúc giục đâm chồi nẩy lộc, nhuộm xanh cả dọc bờ bờ sông.


Cả tòa kinh thành giống như người vừa khỏi sau trận bệnh nặng, quét sạch vẻ trầm uất u ám trước kia, chầm chậm khôi phục lại sinh cơ.


Hoàng hôn hôm ấy, mưa phùn dầm dề.


Cỗ xe ngựa treo lá cờ của Yến thị đi qua con phố dài phồn hoa náo nhiệt, rẽ vào đường Đồng Lăng một mảnh yên tĩnh trang nghiêm. Tiếng chuông treo trên xe vang lên giữa con phố vắng lặng lộ ra vài phần cô độc và quỷ mị, tựa như cô hồn dã quỷ đi xuyên qua chốn hồng trần phồn hoa.


Xe ngựa dừng lại trước cánh cổng cao lớn của một gia tộc quyền quý bậc nhất.


Một thanh niên mặc quan bào màu mực bước xuống xe, hộ vệ bên cạnh vội vàng tiến lên che ô.


Dáng vẻ thanh niên này ôn nhu như ngọc, ánh mắt điềm đạm, nhưng nơi đáy mắt lại như tích tụ lớp sương lạnh kinh niên không tan, giống như ngọn gió xuân lúc cuối đông đầu xuân, nửa ấm áp nửa lạnh lùng, xa cách mơ hồ.


Lúc đi qua khu vườn hoa đào đang nở rộ, trước mắt bỗng xuất hiện một cành đào ngáng đường.


Lang quân trẻ tuổi hơi nâng đôi mắt vốn đang nửa khép lên, đôi mắt đa tình không hề chứa đựng làn nước xuân ấm áp dạt dào, mà lại là dòng suối mát lạnh còn vương hơi băng tuyết của buổi sớm đầu xuân.


Ủng đen dừng bước.


Khi Yến Thư Hành rủ mắt nhìn cành đào vô tội kia — cành đào tựa như cố tình trêu chọc, chủ động rủ xuống trước mặt mình, đáy mắt hắn khẽ dao động.


Nhưng gợn sóng qua đi, tất cả lại trở về vẻ tĩnh mịch khôn cùng.


Thanh niên nghiêng người, nhẹ nhàng tránh né cành đào trước mặt, mắt không nhìn nghiêng ngó lệch mà đi thẳng vào trong, tựa như sắc xuân chốn nhân gian này chẳng liên quan đến hắn.


Trở về khu vườn có đục rãnh dẫn nước, tiếng nước chảy róc rách tai nghe mồn một, trên đường lá hoa rụng đầy đất. Quản gia tiến lên phía trước báo cáo: “Trưởng công tử, hậu sự của tam gia đã lo liệu xong xuôi. Quản gia bên kia đã đưa những sản nghiệp quan trọng trong tộc cùng sổ sách liên quan tới rồi, điền sản cùng cửa tiệm của các phòng bên cũng đều đã kiểm kê qua.”


Yến Thư Hành gật đầu, trong chất giọng trong trẻo dịu dàng mang theo chút lạnh lẽo kín đáo: “Còn Thiếu Nguyên thì sao, có động tĩnh gì bất thường không?”


Wuản gia này giờ đây đã hoàn toàn trở thành người của Yến Thư Hành, cung kính đáp: “Tam gia là người biết điều, lần này ông ta đã tường tận lợi hại, trước khi lâm chung chỉ nói với tam phu nhân cùng mấy vị lang quân, nữ lang rằng bản thân vì lo lắng cho nhị công tử nên mới tích tụ u uất thành bệnh, tuyệt đối không dám nhiều lời.”


Thanh niên khẽ cười một tiếng không rõ ý vị.


“Như thế là tốt nhất.”


Tiếng cười này tuy ôn hòa, nhưng lại khiến quản gia không tự chủ được mà sinh lòng kính sợ, đầu cúi càng thấp hơn, tầm mắt dừng trên gấu áo thêu tùng hạc cùng vân mây bằng chỉ vàng của thanh niên.


Trưởng công tử từ trước đến nay luôn ôn hòa đáng mến, khiến người ta khó tránh khỏi xem nhẹ thành phủ của hắn. Thế nhưng trong vài tháng qua, hắn lại dùng thủ đoạn sấm rền với tốc độ sét đánh không kịp che tai, gần như đã hoàn toàn thâu tóm, tước sạch quyền lực của lão thái thái cùng bên đại phòng, nắm trọn cả Yến thị vào trong lòng bàn tay.


Nhanh chóng đến nhường này, thiết nghĩ hắn đã sớm bố trí sẵn đường đi nước bước, chẳng qua là vì bị chọc giận nên mới hoàn toàn hạ quyết tâm mà thôi.


Còn về tam gia từng hãm hại trưởng công tử kia, vì ái tử mất tích mà lâm bệnh nặng không dậy nổi, cuối cùng vào hai tháng trước, sau khi nhị lang bình an trở về thì liền "bệnh thệ" mà qua đời.


Mặc dù đến cả người của nhị phòng cũng nghĩ rằng tam gia thực sự qua đời vì bạo bệnh, nhưng quản gia dù sao cũng từng nhúng tay vào vài việc, ít nhiều đoán được chuyện này có liên quan đến trưởng công tử. Ông ta đã được chứng kiến thủ đoạn của thanh niên, thái độ lại càng thêm phần cung kính, cẩn trọng.


Yến Thư Hành chăm chú lắng nghe, bàn tay giấu dưới tay áo rộng tựa như đang vân vê, đùa nghịch vật gì đó.


Quản gia liếc nhìn một cái, hóa ra là một cây trâm.


Thanh niên nhẹ nhàng mơn trớn, phân phó thêm một vài sự vụ trong tộc rồi liền cho quản gia lui xuống.


Trong vườn lại khôi phục vẻ tĩnh mịch.


Yến Thư Hành đứng dưới hành lang, trong tay nắm chặt cây trâm đã sứt mẻ hư hại, ngửa đầu định thần nhìn trân trân vào một khoảng không vô định.


Xuyên Vân tiến lên phía trước báo cáo tiến độ tìm người dạo gần đây: “Trưởng công tử, dạo này Trần thị nhất tộc không hề có động tĩnh gì bất thường, bên phía Khương thị cũng vậy. Trần phi và Bệ hạ ngoại trừ thỉnh thoảng đến đạo quán, phật tự ra thì cũng rất hiếm khi xuất cung.”


"Thế nhưng," thiếu niên hơi chút do dự, “người của chúng ta điều tra được hành tung nghi là của Giang Hồi. Y từng dẫn theo một đội binh lính, hộ tống một phụ nhân từ vùng Dĩnh Xuyên và Nam Dương đi lên phía bắc. Có điều vì phụ nhân kia luôn đội mũ trùm che mặt nên không nhìn rõ dung mạo lẫn tuổi tác, không tiện xác nhận, sau đó nhóm người kia cũng mất dấu tích.”


Xuyên Vân cẩn trọng nói xong, cứ ngỡ Yến Thư Hành sẽ không vui, nào ngờ đâu trong đôi mắt vốn đã trầm tịch suốt mấy tháng qua của hắn lại chợt loé lên một tia ấm áp.


“Ta thà rằng đó chính là nàng.”


Lời này nói ra khiến trong lòng Xuyên Vân không khỏi dâng lên một nỗi xót xa.


Mấy tháng qua, trưởng công tử gần như lật tung cả Trần gia lẫn Khương gia điều tra một lượt, thậm chí đến cả chỗ của Hoàng đế và Trần phi cũng từng thăm dò tìm kiếm, thế nhưng nữ lang kia lại giống như sương mù, cứ thế lặng lẽ biến mất không tiếng động. Thỉnh thoảng, họ cũng tìm thấy vài thi thể nữ tử vô danh ở ngoại ô thành Kiến Khang.


Nhưng trưởng công tử đều nói: “Đó không phải nàng.”


Cứ cách vài ngày Xuyên Vân lại đến báo cáo với trưởng công tử một lần, câu "vẫn chưa có tin tức" đã nói không biết bao nhiêu lần, mà trưởng công tử cứ cách vài ngày cũng sẽ dặn dò gã: “Tăng phái thêm nhân thủ tiếp tục tìm kiếm, ngoài ra lưu ý động tĩnh bên phía Bắc Yến và Giang Hồi.”


Thanh niên vẫn như thường lệ, lên triều, bãi triều, rồi lại lên triều, bãi triều. Người ngoài hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ manh mối bất thường nào. Thế nhưng lớp sương lạnh nơi đáy mắt hắn lại ngày một dày thêm, đã có chút khác biệt với vị thế gia công tử luôn ngậm ý cười ngày trước. Đến cả một kẻ thô lậu, vô tâm như gã mà cũng cảm nhận được sự xa cách nhạt nhòa.


Lần này, dù sao thì cũng đã có một chút manh mối.


Tuy rằng đây cũng chẳng tính là tin tốt lành gì, nhưng băng tuyết nơi đáy mắt trưởng công tử rõ ràng đã có dấu hiệu tan chảy.


Xuyên Vân thầm thở dài.


Gã lại nói tiếp: “Còn một việc nữa, Trần Phi vốn không thích giao du với ai, mấy ngày tới lại muốn tổ chức Thưởng Xuân Yến, đã gửi thiếp mời đến các phủ, trưởng công tử có muốn đi không?”


Mấy tháng qua, nếu không thật sự cần thiết, trưởng công tử rất hiếm khi tham dự tiệc tùng. Nhưng lần này vì có dính dáng đến một chữ "Trần", Xuyên Vân mới đặc biệt xin chỉ thị.


Yến Thư Hành vẫn nhìn chăm chằm dưới mái hiên, hồi lâu sau mới nhàn nhạt đáp: “Dĩ nhiên là phải đi rồi.”


Xuyên Vân nhìn theo tầm mắt của hắn, dưới mái hiên có một đôi chim yến đang bận rộn ngậm bùn làm tổ.


Gã bỗng nghĩ đến tòa biệt viện kia.


Trong bốn tháng qua, trưởng công tử định kỳ lại sắm sửa thêm gia cụ, phái người đến thu dọn quét tước biệt viện, thế nhưng không còn giống như trước kia — cứ cách ba bữa nửa tháng lại tới biệt viện nghỉ ngơi. Có lẽ là tự lừa mình dối người, hoặc giả càng ở gần nơi xưa chốn cũ, lòng lại càng sợ hãi không dám đối mặt chăng.


Chữ tình quả thực quấy nhiễu lòng người, thiếu niên thở dài rồi lui ra ngoài.


Yến Thư Hành ngắm nghía cây trâm trong tay, dưới ánh hoàng hôn phản chiếu, cây trâm bằng vàng hắt vào trong mắt hắn một đốm lửa nhạt, nhưng khi hắn cụp mi xuống, đốm lửa đó lại bỗng chốc tắt ngấm.


Hắn nhìn cây trâm rực rỡ hào quang kia, mang theo vẻ ái ngại và thương xót, nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh bướm đã gãy: “Đông qua xuân tới, chim yến đều đã làm tổ trên xà nhà rồi. A Tự, rốt cuộc nàng định trốn đến bao giờ mới chịu trở về?”


.


Từ phố Chu Tước đi ra khỏi thành mười dặm về phía đông là hành cung của vị hoàng đế tiền triều ở Kiến Khang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=100]

Thế nhưng ngày nay khi nhắc tới khu vườn này, bách tính Kiến Khang nghĩ đến không phải là một tiền triều từng hưng thịnh một thời, mà là Trần phi đang độc chiếm thánh sủng hiện tại.


Năm đó vì trong tên của Trần phi có một chữ "Vân", Bệ hạ liền cho tu sửa lại toàn bộ khu vườn này rồi ban tặng cho Trần phi, đồng thời lấy một chữ trong khuê danh của nàng để đổi tên thành Thủy Vân Uyển.


Nếu nói sự phồn hoa của cả thành Kiến Khang có tám đấu, thì Thủy Vân Uyển đã chiếm mất hai đấu, sáu đấu còn lại thì chia đều cho hoàng cung nguy nga tráng lệ cùng các thế gia quý tộc.


Lúc này trong Thủy Vân Uyển, một ngọn gió xuân thổi qua, trên cây cầu vòm đã rụng đầy hoa lê. Thị tì định tiến lên quét sạch hoa rụng, thì từ trong thủy tạ truyền ra một giọng nói lười biếng: “Cứ để đấy đi, quét sạch thì còn có gì là thú vị?”


Bám sát theo chất giọng ung dung hoa quý là một giọng nữ có phần thanh mị nhu hòa: “A tỷ lúc trước chẳng phải luôn nói hoa lê quá lạnh, thích hoa đào hơn sao?”


Nữ tử khẽ thở dài, ngay sau đó ngữ khí liền trở nên ôn nhu: “Sao vẫn chưa trang điểm chải chuốt vậy? Tiệc sắp khai mạc rồi đấy.”


Thị tì bưng xiêm y đã được xông hương chu đáo vén rèm bước vào. Mặc dù nàng ta đã hầu hạ ở đây hơn nửa tháng trời, nhưng mỗi khi nghe thấy Trần phi vốn luôn lạnh nhạt ngay cả với Bệ hạ lại dùng chất giọng dịu dàng đến nhường này để trò chuyện, nàng ta vẫn không kìm được mà cảm thấy kinh ngạc.


Vén tấm màn che lên, trước mắt hiện ra hai bóng dáng thướt tha mảnh mai. Nữ lang mặc trung y màu tuyết trắng đang ngồi trước gương, còn sủng phi của đế vương khoác trên mình bộ hoa phục lộng lẫy thì đang đứng sau ghế nhìn vào trong gương. Thuận theo tầm mắt của Trần phi, thị tì nhìn thấy trong gương là một gương mặt vừa có nét thanh tân, ngây thơ, lại vừa có vài phần quyến rũ, mê hoặc.


Nét ngây thơ là bởi ánh mắt nàng nhu hòa, mơ màng.


Còn vẻ quyến rũ lại do bờ môi không tô mà đỏ, cùng đôi mắt sáng trong với phần đuôi mắt hơi nhếch lên đầy tình tứ.


Trần phi cầm một cây trâm bằng vàng lên ướm thử trước gương: “Muội muội nhà ta sinh ra đã có mỹ mạo, dù cho chỉ chọn váy trắng đơn sơ, phối thêm một cây trâm bạch ngọc hay trâm vàng thôi, thì cũng đã quá đủ rồi.”


Thế nhưng nữ lang kia lại khựng lại một chút.


Trong chất giọng ôn nhu dịu dàng khẽ thốt ra một tiếng thở dài nhàn nhạt.


“Muội không còn thích mặc y phục trắng nữa, càng không thích trâm bạch ngọc và trâm vàng.”


Trần Khanh Vân dung túng mỉm cười. Vừa vặn lúc này có thị tì vào báo cáo Bệ hạ đã tới, nàng liền để muội muội tự mình lựa chọn xiêm y, sau đó lười biếng thả bộ ra ngoài cửa nghênh đón hoàng đế.


Lý Bái đứng đợi ở bên ngoài thủy tạ, đôi mắt phượng ngập tràn ý cười: “Hôm nay thật là náo nhiệt, đây là lần đầu tiên a tỷ thiết yến, đám người kia tuy không rõ danh mục của buổi tiệc là gì, nhưng vì ngưỡng mộ phong tư của a tỷ nên đều đã đến đông đủ.”


Từ phía sau, một đôi tay vòng qua, tựa như loài rắn độc đang từ từ siết chặt lấy vòng eo của Trần Khanh Vân. Nàng không hề đẩy ra, chỉ sâu xa cười nhạt một tiếng: “Ta chẳng qua cũng chỉ là viên gạch thô dùng để dụ ngọc mà thôi, Bệ hạ mới là viên ngọc quý khiến bọn họ bằng lòng đến phó yến.”


Nàng càng tỏ ra lạnh nhạt, hoàng đế lại càng thêm phần quyến luyến, triền miên: “Thật chẳng biết nàng đang đánh mưu tính kế gì nữa? Người thì đã tìm về được mấy tháng nay rồi, vậy mà nàng nhất quyết sống chết không chịu hé răng nửa lời với Trần gia lẫn cả ngoại gia Khương gia của các nàng.”


Trần Khanh Vân cúi đầu, nhìn những cánh hoa rụng dưới mặt đất: “Tự nhiên là vì hai tỷ muội ta muốn dành cho bọn họ kinh hỉ rồi.”


.


Trong rừng đào bên ngoài thủy tạ, một con mương nhỏ trong vắt uốn lượn chảy xuyên qua giữa lùm cây, trên thảm cỏ đã bày sẵn các bàn tiệc, chúng thế gia tử đệ đều tùy ý quỳ ngồi* ở giữa các tịch án.


Từ tận cùng chiều sâu của rừng đào, một bóng dáng màu trắng thong thả bước lại gần, mọi người ai nấy đều sáng bừng mắt: “Đến cả Yến trưởng công tử vốn lâu ngày không lộ diện cũng đã tới rồi, yến tiệc ngày hôm nay quả thực là náo nhiệt!”


Người vừa lên tiếng là mấy vị lang quân và nữ lang của Kỳ gia. Yến Thư Hành nở nụ cười nhàn nhạt, sải bước về phía họ, rồi chọn một vị trí không mấy bắt mắt ở phía rìa để đặt tọa, ôn hòa đáp lại lời chào hỏi của mọi người: “Mấy tháng qua sự vụ trong tộc bận rộn, cộng thêm thân thể có chút không khỏe, bởi vậy mới hiếm khi ra ngoài yến ẩm.”


Sau vài câu hàn huyên xã giao, thanh niên một mình ngồi bên tịch án, rủ mắt nhìn chằm chằm vào làn rượu trong chén gốm. Nơi đáy mắt hắn phản chiếu trọn vẹn sắc xuân ngập tràn khắp vườn, nhưng lại vô cớ đượm thêm vài phần thanh tịch, quạnh quẽ. Ngay cả gương mặt hắn trông cũng thương tổn, nhợt nhạt hơn trước vài phần, vóc người cũng gầy đi, nếu như ngày trước hắn vận một thân y phục trắng ôn nhuận như ngọc, thì nay lại mang theo vài phần thanh lãnh, cô tịch.


Mọi người ở đây đều biết chuyện vài tháng trước Yến nhị lang trong lúc truy bắt thích khách đã mất tích bí ẩn, Yến tam gia lại vì thế mà lâm bệnh nặng rồi đột ngột qua đời. Yến lão gia tử bởi vì tuổi tác đã cao nên đã đem mọi sự vụ lớn nhỏ trong tộc giao phó hết cho đích tôn. Yến Thư Hành vừa là trưởng công tử của Yến thị, lại vừa ngồi ở vị trí trung thư lệnh, bị mệt mỏi lao lực vì phải ứng phó với ngần ấy chuyện làm sao mà tránh khỏi cho được?


Thi thoảng giữa buổi tiệc lại có người tiến đến hàn huyên, Yến Thư Hành đều ôn hòa, lễ độ đáp lại đầy đủ.


Đột nhiên, trước mắt hắn dừng lại một vạt váy màu nguyệt bạch, bên trên có các đường vân được thêu bằng chỉ bạc dao động, ẩn hiện. Yến Thư Hành khẽ giật mình, nâng mắt lên liền nhìn thấy một gương mặt tươi cười minh diễm, rạng rỡ.


Thanh niên thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt mỉm cười với người vừa tới: “Hóa ra là Kỳ tam biểu muội.”


Đây là tỷ tỷ ruột của Kỳ Nhân. Không giống như Kỳ Nhân vốn luôn có thành kiến sâu sắc đối với Yến Thư Hành, Kỳ tam nương si mê hội họa, thường xuyên tìm Yến Thư Hành để thỉnh giáo về thư họa đan thanh. Kỳ tam nương mở ra một bức họa: “Đây là bức tranh vừa rồi Chu lang mua về cho muội, làm phiền biểu huynh nhận biết giúp muội một hai, xem xem đây liệu có phải là chân tích hay không?”


Yến Thư Hành biết rõ biểu muội này trong mắt chỉ có mỗi Chu lang và đan thanh, bèn nhận lấy bức họa rồi kiên nhẫn giúp nàng phân định.


“Là chân tích của Từ Đạo Tử, không sai được.”


Kỳ tam nương nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, hướng về phía Yến Thư Hành nở một nụ cười rạng rỡ như ánh kiêu dương.


Phía trước bỗng truyền đến những tiếng xầm xì bàn tán xôn xao, đại để là đông đạo chủ của buổi yến tiệc ngày hôm nay — Trần phi đã tới. Mọi người nhao nhao nhìn sang, ai nấy đều muốn được một lần chiêm ngưỡng phong tư của vị sủng phi tiến cung hơn một năm, nhận hết thánh sủng nhưng lại rất hiếm khi lộ diện này.


Kỳ tam nương kinh ngạc thốt lên: “Đây là lần đầu tiên muội được nhìn thấy Trần phi sau khi trở về kinh thành, trông có vẻ không màng thế sự, chẳng giống với những gì A Nhân muội muội kể chút nào.”


“Không màng thế sự...”


Yến Thư Hành rủ mắt, khẽ bật cười trầm thấp rồi lặp lại câu nói ấy. Hắn nhìn chằm chằm vào làn rượu trong vắt như gương trong chén, bất chợt nhớ đến một đôi mắt thuần khiết, đó mới thực sự được coi là không màng thế sự.


Đầu ngón tay thanh niên hơi run rẩy, nhưng hắn vẫn không ngẩng đầu lên.


Kỳ tam nương lại nhìn sang phía đó một lần nữa: “Ơ không đúng, hình như muội nhận nhầm rồi. Bên cạnh còn có một nữ tử khác, người đó dường như mới là Trần phi, dung mạo hai người bọn họ có vài phần tương tự nhau. Nhưng may, chẳng phải Trần phi là ấu nữ nhỏ tuổi nhất trong nhà sao?”


Yến Thư Hành vốn đang tự mình xoay vần, đùa nghịch chén rượu, hàng mi dài lười biếng cụp xuống. Lúc này nghe thấy lời của tam nương, hắn liền tùy ý nâng nhẹ mi mắt lên nhìn.


Bàn tay đang siết chén rượu bỗng chốc run lên.


"Choảng".


Đáy chén đập mạnh xuống bàn thấp bằng gỗ hồng mộc.


Làn rượu trong vắt bắn tung tóe, lặng lẽ thấm đẫm, loang lổ một mảng nơi gấu áo màu mực của thanh niên.


Đôi mắt Yến Thư Hành từ từ híp lại.

Bình Luận

0 Thảo luận