Sáng / Tối
Ngày hôm đó A Tự chỉ nói với Yến Thư Hành đúng hai câu, sau đó đôi bên gần như nước sông không phạm nước giếng.
Cho đến một ngày, Trần Ngạn bực bội trở về: "Ân thị thật giỏi! Chỗ nào cũng đối đầu với Trần thị chúng ta!
Họ nghe nói sĩ tộc Dĩnh Xuyên có ý định giao hảo với Yến thị ở Nam Dương, liền phái tử đệ trong tộc đến đây du ngoạn. Mấy nữ nhi Ân thị kia chẳng có chút phong thái sĩ tộc nào cả! Còn nói là ngưỡng mộ phong tư của trưởng công tử, muốn kết tình thông gia giữa hai họ, thật chẳng biết rụt rè là gì!
Thảo nào dạo này Yến Thư Hành cứ giữ khoảng cách với chúng ta. Nghe Thiếu Nguyên nói, hóa ra là Yến lão gia tử nghe tin Ân thị có ý kết giao nên đang dừng lại quan sát!"
Trước "ngoại địch", Trần Ngạn cũng không còn tâm trí tranh cao thấp với trưởng phòng, hắn kéo A Tự lại: “Muội chẳng phải từng gặp Yến Thư Hành sao? Hắn dường như đặc biệt để ý đến muội, hay là muội 'câu dẫn' hắn qua đây đi. Tuy ta vẫn thấy Tứ tỷ trầm ổn hơn, hợp để liên hôn hơn, nhưng phù sa không lưu ruộng người ngoài...”
A Tự cau mày ngắt lời: “Muội không nguyện ý.”
Nếu gia tộc và phụ thân cần, nàng sẽ đi liên hôn, nhưng nàng không hy vọng người đó là Yến Thư Hành.
Trần Ngạn nhớ lại mấy ngày nay nàng nhiều lần nói thích những lang quân anh tư sảng khoái như Yến nhị lang, liền chủ quan cho rằng: “Thiếu Nguyên cũng nói đệ ấy không hy vọng Yến thị kết thân với Ân thị. Hay là thế này đi A Tự, muội đi xây dựng quan hệ tốt với Yến Thư Hành, rồi làm cầu nối cho Tứ tỷ, thấy sao?”
A Tự đời nào lại mắc mưu của Cửu ca, nhưng khi nhắc đến Ân thị, nàng không khỏi nhớ về cô mẫu và tỷ tỷ.
Tỷ tỷ trong thư từng bộc bạch rằng, sau khi đoạn tuyệt tình cảm với tam hoàng tử, tỷ ấy tâm không cam lòng, càng thêm hận Ân thị chèn ép Trần thị, nên đã cố tình mặc y phục cô mẫu từng mặc lúc trẻ, xuất hiện khi bệ hạ đến chùa cầu phúc.
Chính vì vậy mới được bệ hạ để mắt tới.
Tỷ tỷ trong ấn tượng của A Tự là một cô gái dịu dàng, nội liễm biết bao, từng nói câu "nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch thủ bất tương ly", vậy mà ngay cả tỷ tỷ cũng…
A Tự do dự: “Huynh để muội suy nghĩ đã.”
.
Đêm đó, đám tử đệ thế gia hẹn nhau cùng chèo thuyền thưởng nguyệt, A Tự cũng đi cùng.
Nhưng nàng không muốn đi cùng người của Ân thị, bèn dẫn theo hộ vệ đi tụt lại phía sau một khoảng xa. Khi vừa xắn tay áo định tự mình chèo thuyền thì con thuyền bỗng nhẹ bẫng đi.
Đám tì nữ không nói một lời nào đã lên bờ hết.
A Tự kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng hình cao ráo như nhành tùng trúc đứng dưới ánh trăng. Ánh trăng phủ lên tà bào trắng trên người hắn, những đường vân chìm thêu chỉ bạc tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Thanh niên mặc bạch y đứng bên bờ, đang cúi đầu mỉm cười nhìn nàng đang ngồi trên thuyền.
A Tự há miệng: “Trưởng...”
Vạt áo khẽ động, khi hắn bước lên, con thuyền nhỏ hơi chòng chành, A Tự suýt chút nữa thì ngã nhào, lại được nhẹ nhàng đỡ vững. Nàng nén cơn giận đang chực trào, vẫn giả vờ ngơ ngác: “Trưởng công tử... sao lại ở đây?”
Yến Thư Hành khẽ cười.
“Tại sao rõ ràng là nhớ rõ ta, mà lại cố tình làm như không quen biết? Là đại ca ca đã đắc tội muội ở điểm nào sao?”
Vẫn là cái ngữ khí như trêu đùa hài tử ấy.
A Tự nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, trong lòng biết chắc chắn Cửu ca đã nói gì đó với hắn, nàng nói lảng đi: “Trưởng công tử nói linh tinh gì vậy? Ta thật sự không nhớ mà.”
Yến Thư Hành lại cười.
Giọng nói thanh thoát hòa lẫn trong tiếng nước chảy: “Cửu lang nói rằng một năm trước, khi tiểu nữ lang Khương thị ra ngoài chèo thuyền du ngoạn, từng được một đại ca ca xa lạ cứu giúp. Nữ lang là người trọng tình trọng nghĩa, đã túc trực bên bờ hồ suốt nhiều ngày, thậm chí mùng một hàng tháng còn đến đó đốt giấy vàng mã.”
Nhắc đến chuyện này, A Tự lại thấy bực bội trong lòng.
Nàng bị lừa dối xoay như chong chóng thì thôi đi, hắn đã nắm chắc đại cục trong tay, tự tin như thế, sao còn dám mặt dày nói thành "ơn cứu mạng", chẳng lẽ muốn cậy ơn để đòi báo đáp hay sao!
Nghe chừng Cửu ca vẫn chưa tiết lộ thân phận thật của nàng, A Tự dứt khoát cúi đầu không nói lời nào.
Thanh niên đối diện thu lại nụ cười, trở nên trang trọng và dịu dàng: “Xin lỗi, lúc đó ta cứ ngỡ sẽ không có ai lại ghi nhớ một người lạ đến như vậy, nên đã không phái người báo tin.”
A Tự nhàn nhạt đáp: “Dù sao thì ta cũng đã chẳng còn nhớ người đó là ai rồi, trưởng công tử không cần bận lòng.”
Yến Thư Hành bật cười thành tiếng.
Tiếng cười này khiến A Tự cảm thấy có điềm chẳng lành.
Hắn cầm lấy mái chèo, đưa con thuyền nhỏ ra giữa lòng hồ. Lúc này trời lặng gió, mặt sông dưới đêm trăng trong vắt như gương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=91]
Hai người một thuyền giữa hồ, một đôi bóng hình in ngược dưới gương, khiến người ta chẳng phân biệt được đâu mới là thế giới thực.
Thấy A Tự nhất quyết không chịu nhận người quen, Yến Thư Hành bèn tự mình lẩm bẩm: “Thuở ấy Khương muội muội giả làm cô gái hái sen, đúng lúc ta tình cờ đi ngang qua, bị thu hút bởi cái chiêu trò mua đài sen tặng kể chuyện, nên mới tiến tới mua sen của nữ lang, sau đó...”
Trí nhớ của hắn xem ra rất tốt, giống như đang đọc truyện, hắn kể lại tỉ mỉ đầu đuôi cuộc gặp gỡ tình cờ của hai người một năm trước.
A Tự vẫn cứ thẫn thờ như đang hồn lìa khỏi xác mà nghe, hệt như bị thiếu mất một sợi dây thần kinh.
Kể xong, Yến Thư Hành hỏi: “Đã nhớ kỹ chưa?”
A Tự không hiểu vì sao hắn lại hỏi như thế, liền thuận miệng qua loa: “Nhớ kỹ rồi.”
Yến Thư Hành khẽ mỉm cười.
“Vậy chi bằng hãy kể lại cho đại ca ca nghe một lần nữa đi, ta nhớ Khương muội muội vốn rất khéo kể chuyện mà.”
Lúc này A Tự mới chịu ngước mắt lên, nàng mở to hai mắt, không thể tin nổi mà hỏi: “Huynh... Huynh nói một tràng dài như thế, hóa ra là để bắt ta học thuộc lòng sao?”
Yến Thư Hành mỉm cười nói: “Như vậy sẽ nhớ kỹ càng chân thực hơn, chẳng phải sao?”
A Tự nhìn chằm chằm vào thanh niên dưới ánh trăng.
Huynh ấy…
Huynh ấy có bệnh rồi phải không!
Lúc này nàng bỗng nhiên sẵn lòng tin vào những lời Cửu ca đã nói, Yến thị trưởng công tử chính là một kẻ ngụy quân tử tâm cơ sâu hiểm! Lấy việc trêu chọc nàng như một đứa trẻ làm niềm vui!
Nàng đang định trở mặt thì nghe thấy đám Ân tiểu lang quân ở bờ đối diện gọi lớn: “Yến trưởng công tử! Đừng trêu con nít nữa, mau qua đây uống rượu làm thơ đi!”
A Tự tức khắc lửa giận ngút trời.
Yến Thư Hành xem nàng như đứa trẻ để trêu thì thôi đi, đám lang quân Ân thị này còn dám châm chọc một hồi, nàng rõ ràng đã trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng rồi kia mà.
Người Ân thị thật sự đáng ghét!
A Tự trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, làm như thật sự bị Yến Thư Hành dọa sợ, rụt rè thuật lại: “Thuở ấy Khương muội muội, à không, thuở ấy Khương thị A Tự ta giả làm cô nương hái sen, đúng lúc trưởng công tử...”
Có lẽ dáng vẻ bề ngoài ngoan ngoãn nhưng bên trong đang nén giận của nàng khiến Yến Thư Hành thấy thú vị, nụ cười của hắn càng sâu hơn, ánh mắt nhìn nàng thực sự giống như đang nhìn một chú mèo nhỏ.
A Tự cố ý đọc vấp váp, ngập ngừng.
Quả nhiên, Yến Thư Hành không hài lòng, tìm một cái cớ đường hoàng bắt nàng đọc lại thêm vài lần nữa. Hắn thong dong tự tại trêu đùa nàng, ngón tay dài trắng như ngọc gõ lên mặt hồ, mãi đến khi đám lang quân Ân thị đợi đến mất kiên nhẫn, hắn mới chèo thuyền vào bờ.
A Tự cũng lên bờ, mượn cớ cơ thể không khỏe để rời đi trước. Vì nàng chỉ là một nữ nhi chi thứ của một đại tộc đã sa sút, nên những người khác đều không mấy để tâm.
Trước khi lên xe ngựa, A Tự ngoái đầu nhìn lại, thấy Yến Thư Hành đang nói cười vui vẻ với đám người họ Ân. Đám lang quân họ Ân vừa rồi còn kiêu ngạo hống hách, nay đã có phần thu liễm và khách sáo hơn.
A Tự lúc này mới vỡ lẽ.
Hắn trêu chọc nàng chẳng qua là để cố tình trì hoãn thời gian, mượn việc đến muộn để át đi cái nhuệ khí kiêu ngạo của đám tử đệ Ân gia.
Nàng đột nhiên bình tĩnh lại, quyết tuyệt rời đi.
.
Lần gặp lại tiếp theo là vào tiệc Khúc Thủy Lưu Thương ngày hôm sau.
Thật là chuyện lạ, A Tự đã đến rừng trúc từ rất sớm.
Vì Yến thị là chủ nhà, nên Yến trưởng công tử đương nhiên phải dẫn theo đám con em trẻ tuổi và đầy tớ của Yến gia đến trước để sắp xếp, bài trí. Người nọ đứng giữa rừng trúc xào xạc, tuy mặc một thân bạch bào nhưng tư thế đoan chính, phong thái thanh nhã.
Quả thực có vài phần tương đồng với đám trúc xanh này.
Đúng là một tên ngụy quân tử!
A Tự thầm mắng trong lòng.
Nàng kìm nén thôi thúc muốn tránh càng xa hắn càng tốt, đôi chân như một cây trúc mọc rễ, đứng yên tại chỗ tĩnh lặng quan sát hắn cho đến khi hắn từ từ quay người lại.
A Tự làm như bị bắt quả tang khi đang nhìn trộm, cố tình ngẩn ra một thoáng. Nàng mở to đôi mắt thanh tú quyến rũ, cứ thế ngơ ngác nhìn thẳng vào thanh niên áo trắng.
Dáng vẻ ấy thực sự giống hệt một con thỏ nhỏ đang kinh sợ.
Thanh niên mỉm cười, gật đầu chào nàng từ xa.
Đôi mắt A Tự ngây ngô chớp chớp vài cái.
Nàng trân trối nhìn hắn chậm rãi bước lại gần, sau đó mới như sực tỉnh mà tỏ vẻ thẹn thùng, chạy trốn ra sau cỗ xe ngựa.
Dù trong lòng chẳng hề hoảng loạn, nhưng tay A Tự vẫn đặt lên ngực, vỗ nhẹ đầy vẻ sợ hãi.
Dưới chân bỗng xuất hiện một góc bào y màu trắng.
A Tự ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt ấm áp chứa đựng thâm tình kia, nàng sợ hãi mím chặt môi.
Yến Thư Hành quả nhiên đã lĩnh hội được những động tác nhỏ này của nàng.
Hắn giống như ca ca đang kiểm tra bài vở của muội muội, ôn tồn hỏi: “Đã nhớ kỹ chưa?”
Nhưng A Tự không trả lời, nàng cúi đầu, trông có vẻ hơi uất ức, hồi lâu sau mới nói: “Đại ca ca đều không nhớ rõ muội... Tại sao lại bắt một mình muội phải nhớ kỹ huynh?”
Yến Thư Hành tức khắc hiểu ra, dịu dàng nói: "Xem ra đúng là đại ca ca đã đắc tội muội rồi.”
A Tự quay mặt đi, vừa uất ức vừa giận dữ: "Thuở ấy ta túc trực bên hồ suốt nhiều ngày, vậy mà huynh chẳng một lần phái người đến báo cho ta biết, cứ thế bắt ta phải nhớ nhung cả một năm trời, lại còn thường xuyên mơ thấy huynh vì cứu ta mà táng thân dưới lòng hồ. Nào ngờ sau này mới biết huynh chỉ là thuận nước đẩy thuyền, mượn cái chết giả để đưa quân vào tròng…
Yến Thư Hành im lặng lắng nghe những lời này, ánh mắt chăm chú nhìn tiểu nữ lang trước mặt. Hiếm thấy trong mắt hắn không còn nụ cười thường trực nữa. “Thuở ấy ta chẳng qua chỉ thuận tay cứu giúp, không ngờ tiểu muội muội lại ghi nhớ sâu đậm đến thế?”
Phía xa vang lên tiếng xe ngựa, tiếng nói cười của đám con cháu họ Ân vọng lại từ đằng xa.
A Tự nghe thấy, nhưng nàng lại như không hề hay biết, tiếp tục chìm đắm trong sự uất ức: “Chuyện đó thì thôi đi... Đêm qua sau khi biết ta còn nhớ rõ, huynh cũng chẳng hề lộ vẻ cảm động gì, thậm chí còn vì muốn trì hoãn người của Ân thị mà cố tình trêu chọc ta. Ta cũng không còn là đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi nữa, chẳng phải huynh sắp đính hôn với nữ nhi Ân gia sao? Vậy mà còn hết lần này đến lần khác đùa giỡn ta, đêm qua còn ở riêng một chỗ với ta ngay trước mặt đám người Ân thị.”
Nàng càng nói càng thấy uất ức, vành mắt đỏ hoe.
Giọng nói cũng ngày càng mềm yếu hơn.
“Huynh định để ta phải nghĩ thế nào? Lại định để những người Ân gia kia nghĩ về ta ra sao, bọn họ đối với huynh là tình thế bắt buộc phải có được, ai nấy đều hung dữ như vậy... Dù là Ân thị hay là huynh, đám con cháu đại tộc các người đều đặt lợi ích lên hàng đầu, xem sự quan tâm của những kẻ địa vị thấp kém như chúng ta là trò tiêu khiển rẻ tiền!”
Nàng đỏ mắt nhìn hắn, rồi lại như muốn trốn tránh mà dời tầm mắt đi nơi khác: “Nhưng ta tuy chỉ là con cháu chi thứ không danh tiếng của Khương thị, thì cũng có lòng tự trọng. Ta không muốn bị người ta xem như món đồ chơi để giải khuây, chuyện quá khứ cứ thế bỏ qua đi, chúc trưởng công tử có thể như nguyện cưới được nữ nhi họ Ân, viên mãn thuận lợi!”
Nàng nói xong, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng lên xe ngựa, khẽ ra lệnh cho phu xe: “Đánh xe đi!”
Phu xe ngẩn ngơ, tiểu thư rõ ràng đã dậy từ sớm để trang điểm kia mà: “Tiểu thư không tham gia yến tiệc nữa sao?”
Nữ lang ở trong xe dường như đang cố gắng bịt miệng, giọng nói rất thấp và có phần nấc nghẹn, nhưng lại vô cùng bướng bỉnh: “Cứ để đám con cháu đại tộc bọn họ phô diễn phong thái là được rồi, ta địa vị thấp kém, hà tất phải mặt dày sáp lại làm bia đỡ đạn, để rồi lại bị bọn họ cùng với người họ Ân xem như trò cười giống như đêm qua...”
Yến Thư Hành lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn ngây dại.
Hắn vừa mới dợm bước định tiến lên giải thích, thì nữ lang ở trong xe đã dứt khoát trách mắng phu xe: “Đánh xe đi!”
Cỗ xe ngựa vội vã rời đi như thể đang chạy trốn, vừa vặn lúc đó xe ngựa của Ân gia cũng dừng lại ngay lối ra của rừng trúc.
Yến Thư Hành nhìn theo bóng chiếc xe ngựa đã đi xa, sau đó mới dẫn đám tộc đệ đi đón tiếp con cháu Ân gia.
Bên trong cỗ xe ngựa tối mờ.
A Tự xuyên qua một góc rèm che nhìn về phía thanh niên ở đằng xa, hắn chỉ đứng lặng người tại chỗ trong giây lát, rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ ấm áp như ban đầu, cùng đám tử đệ thế gia trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Người này quả thực rất hợp làm trưởng công tử của một thế gia đại tộc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận