Sáng / Tối
Thế nhưng nàng vẫn không tự chủ được mà nhìn về phía nam tử đang cưỡi trên lưng ngựa.
Vẫn là xiêm y trắng, vẫn là mũ quan bằng ngọc , có điều kiểu dáng hôm nay trông gọn gàng, nhanh nhẹn hơn ngày thường. Bên cạnh vẻ nhã nhặn, nho nhã vốn có lại điểm thêm vài phần trầm ổn và anh khí thanh niên.
Ngay cả cđai ngọc quanh hông hắn cũng tinh xảo đến mức không nói nên lời. Chậc, thật làm khó hắn, siết chặt đến vậy.
Chẳng biết có thấy nghẹt thở hay không!
Cái đồ đi đến đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt... A Tự thầm cảm thán trong lòng, đám nữ lang này đúng là bị lá che mắt rồi, "Yến lang" phong tư thướt tha cái gì chứ, là Yến lang trong "sói dữ" thì có!
Vừa vặn lúc này, mấy vị quý nữ ở phía sau vốn có sở thích trêu chọc các lang quân trẻ tuổi đang hạ thấp giọng châm chọc nhau: “Trưởng công tử trông thanh mảnh thế thôi, chứ thực ra vai rộng eo thon, người lại dịu dàng, trên giường nhất định là vừa mãnh liệt vừa ôn tồn. Nếu có thể cùng huynh ấy mặn nồng một đêm, bảo ta vào đạo quán làm ni cô ta cũng cam lòng, chỉ tiếc là...”
Quyền quý ở đất Kiến Khang phần lớn đều có phong thái phóng khoáng, họ không những không né tránh chuyện nam nữ, mà còn đường hoàng lôi ra làm chủ đề giải khuây lúc trà dư tửu hậu.
Thế nhưng A Tự nghe xong thì mặt mũi đỏ rực lên.
Những ký ức khó khăn lắm mới phai nhạt lại rục rịch ngóc đầu dậy. Nàng nhớ tới khung cảnh trong bồn tắm năm xưa, vóc dáng cao lớn, săn chắc như một vị võ tướng của hắn. Ngặt nỗi nước da hắn lại trắng lạnh, tuy đã kiềm chế bớt dục vọng đang dâng trào nhưng trông lại càng quyến rũ, câu hồn người khác hơn. Hắn ngâm nửa thân mình dưới nước, những giọt nước trượt qua vòm ngực cường tráng rồi lăn xuống vùng bụng săn chắc, sau đó tụ lại thành một dòng, chảy xuôi về phía trung tâm…
Và cả ở bên cạnh chiếc bàn nhỏ, chiếc eo dẻo dai vì dùng lực mà hằn rõ từng múi cơ cuồn cuộn, mỗi nhịp dập dìu đều bộc phát một sức sống bừng bừng, mãnh liệt.
Thật là đòi mạng! Sao nàng lại nghĩ đến chuyện đó nữa rồi…
A Tự nhắm nghiền mắt, hít sâu hai hơi. Đến khi mở mắt ra, trong ánh mắt nàng đã là một mảnh lạnh lẽo, tỉnh táo.
Đối với những tạp niệm ái muội thỉnh thoảng lại nhảy ra này, A Tự từ lâu đã không còn thấy làm lạ nữa, có lẽ bản tính nàng vốn là một kẻ "hám sắc" chăng.
Chỉ là bản năng mà thôi, đổi thành người khác chắc nàng cũng sẽ nghĩ lệch lạc như vậy.
Nghĩ như thế, nàng bỗng cảm thấy Yến Thư Hành kia cũng chẳng có gì đặc biệt. A Tự bình thản nhìn về phía hắn. Cách nhau vài trượng, nàng dường như thấy nam tử khẽ mỉm cười về phía bên này một cái.
A Tự chau mày thu hồi tầm mắt.
Nàng và hắn nào có quen biết gì nhau, cười cái gì mà cười?
Trần phi nương nương ngồi bên cạnh lặng yên quan sát sắc mặt biến hóa khôn lường cùng vành tai đang đỏ dần lên của muội muội, khẽ thở dài: “Yến trung thư phong hoa vô song như vậy, A Tự nhà ta thật sự không hề động lòng sao?”
A Tự dùng sức quạt mạnh quạt tròn trên tay như thể muốn thổi bay cái tên kia ra khỏi tai mình: “Cái loại người như hắn, nhìn cửu lang thôi mà ánh mắt cũng đong đưa thâm tình, muội không thích.”
Trần phi bật cười: “Cũng đúng, A Tự nhà ta vốn thích những người nội liễm, kín đáo như Yến nhị lang hay biểu huynh cơ mà.”
Nhắc đến biểu huynh, A Tự không khỏi cảm thấy tiếc nuối: “Từ lúc trở về đến nay, muội vẫn chưa được gặp biểu huynh lần nào. Trước kia huynh ấy là người nuông chiều muội nhất, muội cũng khá nhớ huynh ấy rồi.”
Trần phi lại bảo: “Biểu huynh sắp sửa quay về Kiến Khang nhậm chức rồi, chính là trong mấy ngày này thôi, biết đâu chừng hôm nay sẽ tới đấy.”
A Tự không khỏi dâng lên một niềm hy vọng. Thế nhưng nàng chưa đợi được biểu huynh, trái lại đã đợi được Thập nương Yến Ninh trước. Yến Ninh rủ A Tự cùng đi dạo chơi, vừa khéo Trần phi cũng muốn A Tự tiếp xúc, vui đùa nhiều hơn với các nữ lang đồng trang lứa, bèn lấy cớ phải tháp tùng Hoàng đế để tách khỏi muội muội.
A Tự có hảo cảm rất lớn với thập nương. Năm xưa khi nàng giả làm dưỡng nữ của chi thứ Khương thị, đám con cháu thế gia khác đều vì Khương thị đã sa sút mà không thèm qua lại với nàng, duy chỉ có thập nương là chủ động kết giao.
Khi đi đến nơi hoa đào đang nở rộ, hai người liền chạm mặt Yến Thư Hành đi ngược chiều tới. A Tự hành lễ theo đúng bổn phận khách sáo: “Trung thư đại nhân.”
Yến Thư Hành gật đầu, ánh mắt tán thưởng không chút che giấu lướt trên người A Tự: “Hôm nay nữ lang tiên tư ngọc mạo, đẹp hơn cả Lạc Thần giáng trần, thật khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi không quên.”
Thế nhưng A Tự lại ôm đầy ý xấu mà cất tiếng hỏi: “Trung thư đại nhân, sao lại không thấy Thiếu Nguyên ca ca đâu?”
Hay, hay cho một câu "Thiếu Nguyên ca ca".
Trên mặt Yến Thư Hành vẫn giữ nụ cười như cũ, đầu lưỡi như đang nghiền ngẫm nhai lại danh xưng này. Ánh mắt hắn nhìn A Tự chất chứa nụ cười, nhưng đã nhen nhóm thêm vài phần nguy hiểm mà chỉ có thể tự hiểu lấy chứ không thể nói bằng lời.
Một tầng thâm ý sâu xa mà chỉ có hai người bọn họ mới thấu rõ.
A Tự bị ánh mắt đầy ẩn ý này làm cho khựng lại, trong đầu tức khắc nghĩ ngay đến khung cảnh trên thuyền mấy tháng trước. Hắn lừa nàng bằng một bức họa giả, còn nàng vì muốn hắn yên tâm nên đành phải giả vờ đón ý hùa theo, để rồi bị hắn quyến rũ dắt mũi, cùng nhau điên cuồng một trận…
Nàng cố đè nén ngọn lửa giận năm xưa xuống, quay sang hỏi Yến Ninh: “Thập nương có nhìn thấy Thiếu Nguyên ca ca ở đâu không?”
Yến Ninh nhìn A Tự với vẻ mặt đầy khó xử.
“Thấy thì có thấy, thế nhưng Thiếu Nguyên ca ca...”
Nàng ngập ngừng, ái ngại nhìn về phía bên trái.
Thuận theo tầm mắt của Yến Ninh, A Tự nhìn thấy Yến Thiếu Nguyên ở nơi sâu trong rừng đào. Có điều bên cạnh thiếu niên kia còn có một nữ lang đoan trang, thướt tha bầu bạn. Hắn đang bẻ một cành hoa, ánh mắt đầy dịu dàng mà cài lên mái tóc của nữ lang đó.
Thời này nữ lang và lang quân trẻ tuổi thường dùng hoa để định tình, mối quan hệ giữa hai người họ tựa như đã rõ rành rành.
A Tự không khỏi chau mày.
Chẳng phải vì Yến Thiếu Nguyên mà lòng nàng dậy sóng, nàng và hắn vốn dĩ chẳng có qua lại gì, cũng không hề có ý định qua lại.
Thế nhưng, việc để lộ ra cảnh tượng này ngay trước mặt Yến Thư Hành lại khiến nàng có cảm giác như mình vừa bị thua hắn một nước cờ.
A Tự u oán nói: “Nhị lang anh tư sái lạc, nữ lang bên cạnh cũng thật ôn nhu hiền thục, đúng là một đôi trời sinh.”
Yến Ninh cảm thấy tiếc nuối thay cho A Tự, nhưng trong lòng lại nhen nhóm lên một niềm hy vọng khác, nàng lén đưa mắt ra hiệu với huynh trưởng nhà mình.
Yến Thư Hành hiểu ý, khẽ gật đầu.
Hắn từ tốn giơ tay lên, định bẻ một cành hoa đào trao tặng cho giai nhân xem như một lời an ủi.
Đúng lúc này, từ phía xa bỗng vang lên một tiếng gọi: “A Tự!”
Là giọng của cửu ca.
Đến thật đúng lúc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=109]
A Tự vội vàng quay người lại, hướng mắt về phía người vừa tới, đôi mắt liền mở to.
Yến Thư Hanhy cũng nhìn theo hướng đó.
.
Bên bờ sông, rặng liễu rủ khẽ lay động theo gió. Hai nam tử đang rảo bước đi về phía này. Người mặc đồ cưỡi ngựa màu xanh bảo thạch là cửu lang Trần Ngạn. Còn lang quân mặc áo xanh sẫm bên cạnh có ánh mắt hiền hậu, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp kia, chính là biểu huynh mà A Tự hằng mong mỏi.
Yến Thư Hành nhìn thấy rõ mồn một, khoảnh khắc A Tự nhìn thấy Khương Tuần, đôi mắt nàng như một ngọn đèn dầu bừng sáng lên trong tích tắc.
Thế nhưng nàng che giấu cực kỳ khéo léo, chỉ trong chớp mắt đã lại trở về vẻ mặt mất trí nhớ, ngây ngô không hiểu sự đời.
A Tự tỏ ra mịt mờ bước về phía hai lang quân.
Khi ba người chạm mặt, A Tự cố nén sự kích động trong lòng, ngơ ngác nhìn Trần Ngạn rồi lại nhìn sang Khương Tuần.
“Cửu ca, lang quân này là...”
Trần Ngạn bất lực quay sang nhìn Khương Tuần: "Lần này thì biểu huynh tin rồi chứ? A Tự nhà chúng ta bây giờ đã quên hết chuyện quá khứ rồi, huynh e là phải làm quen lại với muội ấy từ đầu thôi!”
Khương Tuần thoáng kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn mỉm cười nhẹ nhõm, trịnh trọng chắp tay hành lễ với A Tự: “Khương thị Ngũ lang Khương Tuần, bái kiến A Tự biểu muội. Ta lớn hơn biểu muội bốn tuổi, muội cứ gọi ta là biểu huynh.”
Khương Tuần vốn là người văn võ song toàn. Tính cách của hắn mang nét ôn hòa, nội liễm của bậc văn nhân, nhưng cử chỉ hành động lại có phần nhanh nhẹn, dứt khoát của người học võ.
A Tự hành lễ xong liền ngẩng mặt lên hân hoan nhìn Khương Tuần, trên gương mặt rạng rỡ ý cười: “Trước kia muội và biểu huynh chắc chắn là rất thân thiết, vừa nhìn thấy biểu huynh cái đầu tiên là muội đã thấy vô cùng thân thuộc rồi!”
Khương Tuần cao hơn A Tự nửa cái đầu, hắn rất tinh tế mà hơi cúi người xuống cho vừa với tầm vóc của nàng: “Trước đây hai ta là huynh muội, cũng là tri kỷ.”
Nghe hắn nói vậy, A Tự liền giống như trước kia, vui mừng nắm lấy vạt tay áo của biểu huynh kéo nhẹ: “Thế thì tốt quá! Sau này muội và biểu huynh vẫn tiếp tục làm tri kỷ nhé!”
"Đó là vinh hạnh của ta." Khương Tuần mỉm cười nhìn nàng.
Hai biểu huynh muội đứng sóng vai bên nhau, một người ngước mặt lên nhiệt tình như lửa, một người khẽ cúi đầu chu đáo ân cần, thân mật tựa như một cặp thanh mai trúc mã.
Phía trước, nam tử áo trắng đứng lặng im sau cành đào nhìn cặp bích nhân khăng khít kia, khẽ thở dài một tiếng.
Thần sắc hắn vẫn như thường lệ, thong thả cất bước đi về phía hai người. Mỗi cử chỉ dáng điệu đều phong lưu nho nhã, trông còn thanh đạm, tự tại hơn cả áng mây trôi.
Khương Tuần thấy hắn đi tới liền ôn hòa hành lễ: “Nhiều năm không gặp, trưởng công tử phong hoa lại càng vượt trội hơn xưa.”
Ngón tay Yến Thư Hành đang nhón cành hoa đào còn đọng sương mai, ung dung đáp lễ: “Ngũ lang cũng vậy, ngày càng anh tư siêu quần. Chuyến này trở về Kiến Khang, chẳng biết sẽ lọt vào mắt xanh của bao nhiêu nữ lang đây.”
Hắn nói xong liền lướt qua Khương Tuần, một cách dịu dàng, lễ độ nhưng không quá đường đột, hắn nhẹ nhàng cài cành hoa đào lên mái tóc A Tự. Từ chân mày cho đến đầu ngón tay hắn đều đong đầy tình cảm nhu hòa vô hạn: “Thượng Tị tốt lành, cố nhân hồi kinh, giai nhân lại tới, thật đúng là song hỷ lâm môn. Cành hoa đào không thể trao đi của hai năm trước, vậy thì hôm nay bù đắp lại nhé, A Tự đừng trách ta đến muộn.”
Lời này nói ra vừa khéo léo đĩnh đạc, lại vừa khiến người ta khó lòng không nghĩ ngợi sâu xa.
Chỉ một cành hoa đào đã kéo hai người bọn họ buộc chặt vào nhau.
Thế nhưng giơ tay không đánh người mặt cười, hắn dù sao cũng là Yến trưởng công tử, đại diện cho thể diện của cả gia tộc, lại là trọng thần triều đình. Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, A Tự không tiện gạt phăng mặt mũi của hắn, bèn khách sáo nói lời cảm tạ: “A Tự đa tạ trung thư đại nhân đã bận lòng nhớ đến.”
Yến Thư Hành bình thản đăm đăm nhìn cành hoa trên mái tóc nàng.
“Chuyện bổn phận mà thôi.”
Ánh mắt Khương Tuần qua lại vài lượt giữa đôi mày ngập tràn ôn nhu của Yến Thư Hành và vành tai đỏ bừng của A Tự.
Hắn khựng lại một chút, rồi lên tiếng cảm tạ: “Tại hạ được Yến trung thư coi trọng nên mới có cơ hội vào trung thư tỉnh. Sau này nếu có chỗ nào còn thiếu sót, làm phiền đại nhân chỉ bảo nhiều hơn.”
Trong đáy mắt A Tự lập tức dâng lên một niềm cảm kích chân thành: “Hóa ra chính là trung thư đại nhân đã điều động biểu huynh về kinh sao?”
Thế nhưng thứ cảm xúc này lại sinh ra vì Khương Tuần, bỗng chốc tựa như mọc thêm gai nhọn đâm vào lòng người khác. Yến Thư Hành bất lực nói: “Ta chỉ lớn hơn ngũ lang một tuổi, lớn hơn A Tự năm tuổi, thực sự không gánh nổi hai tiếng 'đại nhân' này, tự dưng lại bị tăng thêm một vế. Hay là hai vị cứ gọi biểu tự của ta đi.”
Hắn cong cong ngón tay thon dài, đăm đăm nhìn A Tự — ánh mắt của nàng lúc này gần như muốn dính chặt lên người Khương Tuần.
Yến Thư Hành bật cười, nhưng là cười vì tức giận.
Hắn suýt chút nữa thì quên mất, hồi còn ở Nam Dương nàng suốt ngày quấn lấy Khương Tuần rồi. Lúc ấy hắn cứ ngỡ hai người là huynh muội ruột thịt nên không thấy có gì bất thường, nhưng nếu là biểu huynh muội, sự thân mật này rõ ràng đã quá mức chừng mực.
Giờ nhìn lại, một Yến Thiếu Nguyên chẳng có gì đáng ngại, người thực sự thân thiết và có được lòng tin của A Tự, chính là Khương Tuần này.
"Tình cảm huynh muội giữa A Tự muội muội và ngũ lang sâu đậm gắn bó, thật khiến tại hạ ngưỡng mộ." Khóe miệng Yến Thư Hành khẽ nhếch lên một đường cong nhạt, hai tiếng "huynh muội" này cũng được thốt ra đầy ẩn ý, thâm sâu vô cùng.
Khương Tuần rất nhạy bén mà nhận ra ý tứ ngoài lời của hắn, bèn ôn tồn giải thích: “Năm xưa lúc A Tự đến Nam Dương, vì ngại người lạ nên mới tự xưng là nữ nhi Khương thị để đổi lấy sự thanh tịnh. Bản thân muội ấy vốn không hề có ý định lừa gạt Nguyệt Thần. Nay biểu muội lại mất trí nhớ, nếu có chỗ nào mạo phạm, ta xin thay mặt muội ấy tạ lỗi với trưởng công tử.”
Hai biểu huynh muội nhà này quả thực là tốt với nhau quá mức rồi.
Lồng ngực Yến Thư Hành càng thêm nghẹn ứ, khó thở.
Nhưng ngặt nỗi A Tự lúc này đang "mất trí nhớ", nếu hắn cứ đứng ra so đo tính toán thì lại hóa mất đi phong độ. Hơn nữa, ban đầu chính là hắn ôm tâm tư muốn đề bạt "cữu tử" (em vợ) nên mới tự tay điều Khương Tuần về lại kinh thành.
Nghĩ đến đây, Yến Thư Hành cảm thấy bất đắc dĩ
Hắn trước nay vốn luôn cẩn trọng, lần này cuối cùng cũng được nếm trải cảm giác tự bê đá đập vào chân mình là như thế nào.
Hắn nhìn A Tự, ánh mắt hoàn toàn là sự nuông chiều, dung túng: "A Tự tuổi tác còn nhỏ, ta tự khắc nên bao dung, gánh vác thay muội ấy nhiều hơn một chút.”
Vì bản thân vẫn đang trong trạng thái "mất trí nhớ", A Tự dù rất muốn kéo biểu huynh lại để hàn huyên chuyện cũ thì lúc này cũng đành phải nhẫn nhịn thêm. Nàng lại giả vờ khách sáo mà níu nhẹ lấy vạt tay áo của Khương Tuần: “Biểu huynh, huynh có thể kể cho muội nghe, trước kia chúng ta thường chung sống với nhau thế nào không? Lúc ở nhà ngoại, muội còn thân thiết với ai nữa không ạ?”
Khương Tuần thâm trầm nhìn nàng.
Trong đáy mắt hắn chợt dâng lên đau đớn, ánh mắt cũng hơi u ám đi: “A Tự trước đây thân thiết nhất với tứ nương, năm xưa hai muội cũng là cùng bị rơi xuống vách núi. Chỉ tiếc là, tứ nương vì vết thương quá nặng nên đã không qua khỏi.”
Vì không muốn đối mặt với nỗi đau mất đi muội muội cũng như những uẩn khúc đứng sau vụ mưu hại năm ấy, Khương Tuần chỉ nhắc đến ngắn gọn một câu rồi lập tức chuyển chủ đề vì sự quan tâm: “A Tự tại sao lại mất trí nhớ? Khoảng thời gian qua muội đã lưu lạc đến những đâu, và làm thế nào để trở về được Trần gia?”
A Tự chỉ đáp: “Muội không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ mấy tháng trước bị quân gian tặc bắt đi, vừa khéo người của tỷ tỷ tra ra được hành tung của muội, nhờ vậy gia đình mới được đoàn tụ.”
Chuyện A Tự và Trần phi đánh tráo thân phận cho nhau, Khương Tuần tự nhiên biết rõ, hắn gật đầu: “Có thể bình an trở về là tốt rồi.”
Mấy người họ vừa trò chuyện vừa rảo bước ra đến bên ngoài rừng đào, Khương Tuần vô tình gặp lại cố nhân nên đành phải tạm biệt nàng tại đây. Lúc phân tách, Khương Tuần lại dặn dò: “Ta vừa mới về kinh, ít ngày nữa sẽ bày tiệc thiết đãi cố nhân tại nơi ở mới, đến lúc đó biểu muội nhất định phải tới đấy.”
Đuôi mắt A Tự cong cong thành một vầng trăng khuyết: “Muội nhất định sẽ đến.”
Nàng định quay người đi ngược trở lại, nhưng nghĩ đến Yến Thư Hành vẫn còn đang đứng ở đằng kia, nàng dứt khoát hạ quyết tâm, cất bước đi theo hướng ngược lại.
Yến Ninh nhìn theo bóng lưng A Tự đang cố tình né tránh huynh trưởng nhà mình, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa. Khó khăn lắm mới thấy "Thiếu Nguyên ca ca" có bóng hồng khác ở bên cạnh, cứ ngỡ huynh trưởng cuối cùng cũng có cơ hội rồi.
Ai ngờ đâu, giữa đường lại nhảy ra một vị "huynhbiểu".
Đường tình duyên của huynh trưởng nhà mình xem ra quả thực là quá gian truân, lận đận.
Nàng lén lút liếc nhìn Yến Thư Hành một cái.
Nam tử đăm đăm nhìn theo bóng lưng khuất dần của A Tự, trong đôi mắt gợn lên những tia sáng lập lòe: “Có lẽ, nàng ấy nhớ rõ.”
Còn chưa đợi thập nương kịp hiểu hết ý tứ của câu nói này, hắn đã lấy cây trâm luôn mang theo bên người, vuốt ve: “Thập nương, lần này e là huynh trưởng lại phải mượn danh nghĩa của muội để làm chút chuyện rồi.”
Thập nương không hiểu: “Huynh trưởng muốn làm gì cơ?”
Yến Thư Hành chỉ mỉm cười mà không đáp.
Dịp Tết Thượng Tị lần này, A Tự chơi cũng tính là khá trọn vẹn và vui vẻ.
Trước đây nàng vốn không thích giao du với người ngoài, nhưng kể từ sau khi mất trí nhớ, lại phải trải qua một khoảng thời gian vừa mù lòa vừa cô độc, nàng bỗng trở nên đặc biệt hướng đến những nơi náo nhiệt.
Muốn đứng vững gót chân ở đất Kiến Khang này thì không thể chỉ dựa dẫm vào mỗi cái danh phận nữ lang Trần gia hay muội muội của Quý phi. Tỷ tỷ ở trong cung vốn dĩ đã như đi trên băng mỏng, nàng chủ động tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với con cháu của các nhà quyền quý, biết đâu sau này lại có thể giúp ích được cho tỷ tỷ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận