Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 102

Ngày cập nhật : 2026-06-11 13:38:52

Trần Khanh Vân bất đắc dĩ mỉm cười: “A Tự hiện tại sợ người lạ lắm, đối với ta mà vẫn còn rụt rè e sợ đây này, chi bằng cứ từ từ đã, dẫu sao cũng phải để muội ấy làm quen, thân thiết lại với ta trước.”


“Nương nương nói rất phải, đúng là nên thích nghi trước đã. Lòng dài ngày rộng, không cần phải vội vàng nhất thời. Hôm khác thần sẽ thiết lập một buổi gia yến tại quý phủ, đến lúc đó cả nhà cùng đoàn tụ.”


Mấy người lại hàn huyên thêm vài câu, Trần Trọng Kính liền cáo từ. Bước ra khỏi thủy tạ, Trần Trọng Kính khóa chặt mày lại.


Năm đó, tuy cháu gái này không tranh không giành, tính tình dù nhu nhược nhưng cũng vô cùng tùy hứng, thích làm theo ý mình. Hơn nữa Cửu lang từng nói, nàng đã từng xoay cả con cháu Ân thị lẫn Yến Thư Hành một vố ra trò, làm sao lại nhát gan như bây giờ cho được? Nhưng bất kể có mất trí nhớ thật hay không, kết hợp với thái độ hững hờ, không nóng không lạnh của Trần phi, suy đi tính lại, Trần Trọng Kính chỉ nghĩ ra được một nguyên do duy nhất——


Năm đó sau khi A Tự thất lạc, Trần phi vốn đã oán hận người trong tộc không chăm sóc tốt cho A Tự. Biết đâu cái gọi là bị bắt cóc kia, thực chất là do Yến Thư Hành "vừa ăn cắp vừa la làng", tự mình đem A Tự đưa đến chỗ Trần phi, mượn A Tự để ly gián mối quan hệ giữa Trần phi và người Trần gia!


Chính vì điều này nên sau khi Trần phi và A Tự đoàn tụ, nàng lại chẳng thèm hé răng nói với người trong tộc một lời, còn giống như hộ mạng bảo bối mà giữ A Tự lại bên mình tại Thủy Vân Uyển.


Trần Trọng Kính quyết định lát nữa sẽ bảo Cửu lang đi thăm dò thử xem sao.


Phía bên ngoài thủy tạ, tiếng sáo tiếng ca vẫn đang lúc náo nhiệt.


Chẳng mấy chốc, Hoàng đế đã quay trở lại, hắn nói với A Tự: “A Tự muội muội, một cố hữu mà muội quen biết trước khi mất trí nhớ đang hẹn gặp muội ở Thanh Trúc Lâm.”


A Tự hướng về phía Hoàng đế hành lễ, tiếp tục quán triệt phong cách "mất trí nhớ" của mình: “Bệ hạ, người đó là ai?”


Hoàng đế nhếch khóe môi.


“Là Trần Cửu lang.”


Trần Khanh Vân kịp thời tiếp lời: “Là đích tử của nhị thúc lúc nãy, cũng là đường huynh của muội, trước đây muội và hắn khá thân thiết đấy.”


A Tự vốn không muốn gặp, nhưng nghĩ bụng biết đâu có thể từ miệng tên Trần cửu lang này mà gài bẫy, gặng hỏi ra được chút tin tức gì đó, nên nàng quyết định đi.


Nàng còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, Hoàng đế đã ôm chầm lấy trưởng tỷ của nàng trước mặt mọi người, bộ dạng có phần tủi thân nói: "Yến tiệc do a tỷ thiết lập, vậy mà bản thân tỷ lại chạy mất, trẫm là đấng cửu ngũ chí tôn, thế mà lại phải đi tiếp khách hộ tỷ đấy.”


Trần phi vẫn giữ thái độ không nóng không lạnh như cũ.


Tình ý của Bệ hạ dành cho trưởng tỷ dường như có phần hơi thiên chấp, lệch lạc. Một người thì ra sức dây dưa, dày vò, một người lại vô cùng lạnh nhạt.


Điều này khiến A Tự bất chợt nghĩ đến một người nào đó, bước chân nàng thoáng loạng choạng, dẫm lên những cánh hoa rụng trên cây cầu vòm rồi rảo bước rời đi.


Rừng trúc nằm ngay ở phía sau thủy tạ.


Vừa mới bước vào rừng trúc, một trận gió thổi qua làm cho những cành trúc lay động xào xạc. Xuyên qua những khoảng trống lúc ẩn lúc hiện, A Tự nhìn thấy bên cạnh Trần cửu lang đang vận một bộ cẩm bào màu xanh lam, còn có một thanh niên mặc y phục trắng.


Một người anh tư hiên ngang tựa như thân trúc thẳng tắp, một người lại thanh nhã ôn hòa như chiếc lá trúc khẽ đung đưa theo gió. Hai người đứng cạnh nhau tạo nên một cảnh tượng vô cùng thuận mắt, thế nhưng ánh mắt của A Tự lại dần trở nên lạnh nhạt.


Đó chính là hai kẻ mà hiện tại nàng không muốn chạm mặt nhất.


Đặc biệt là kẻ vận y phục trắng kia.


Hắn đang đứng nghiêng người về phía A Tự, rủ mi mắt dường như đang trầm tư suy nghĩ điều gì, những ngón tay thuôn dài đang xoay vần, đùa nghịch một chiếc lá trúc.


Ký ức vốn bị đè nén ròng rã mấy tháng trời mắt thấy sắp sửa phá đất mà chồi lên, A Tự thầm cảm thấy điềm chẳng lành.


Bước chân nàng khựng lại, định bụng thất hẹn quay về.


Ngay vào lúc nàng định nhân lúc hắn chưa phát giác mà rời đi, thì thanh niên áo trắng lại như có cảm ứng, chậm rãi xoay người lại. Trở tay không kịp, A Tự cứ thế bị ánh mắt của hắn bủa vây, khóa chặt như một tấm lưới.


Nơi đáy mắt ấy ẩn chứa một niềm ái ngại và thương xót vô bờ bến.


Thanh niên giống như đang đối đãi với cố hữu đã lâu ngày không gặp, chăm chú nhìn nàng một lúc lâu, ngay sau đó liền mỉm cười. Bờ môi mỏng quyến luyến mấp máy, không phát ra âm thanh mà nói một câu.


A Tự nhìn khẩu hình liền đọc hiểu, ngay lập tức cảm giác như có hàng vạn con kiến đục khoét dưới chân, bò khắp cơ thể, đến cả da đầu cũng tê rần lên.


Hắn nói là——


“Phu nhân.”


Chân A Tự như thể bị đóng đinh tại chỗ.


Nàng không muốn đối mặt với hắn, nàng muốn bỏ chạy.


Thế nhưng sự kiêu ngạo tận trong xương tủy khiến nàng không cam lòng muốn bản thân phải tháo chạy một cách thảm hại, chật vật, bởi vậy nên mãi vẫn không nhấc nổi bước chân.


Bên tai nàng như còn văng vẳng tiếng gọi "Phu nhân" triền miên đầy trêu chọc của thanh niên, cùng một tiếng "Phu quân" nũng nịu, ngọt ngào của chính mình năm đó.


Thật là đòi mạng…


Đây có lẽ là đoạn ký ức mà A Tự cảm thấy xấu hổ, không muốn nhìn lại nhất trong suốt mười mấy năm cuộc đời. Cứ vừa nghĩ đến mình từng thân mật với Yến Thư Hành đến nhường ấy, đầu óc nàng lại có một trận quay cuồng, mụ mị.


A Tự dùng lực siết chặt hai nắm tay, cố đè nén những ký ức đang rục rịch muốn trỗi dậy kia xuống. Móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói, cảm giác đau đớn xua tan đi những tạp niệm, giúp cho tâm trí nàng lấy lại được vài phần tỉnh táo, sáng suốt.


Nàng nhìn người vừa tới, không nói một lời.


Yến Thư Hành cũng không lên tiếng.


Tầm mắt hắn dừng lại, đóng đinh trên gương mặt của A Tự.


Nói một cách chính xác hơn, là dừng lại ở nốt ruồi chu sa ngay giữa trán nàng. Hắn nhìn chăm chằm vào nốt chu sa, nơi đáy mắt có thương xót, có u tối, có khốn hoặc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=102]

Biết bao nhiêu cảm xúc phức tạp, hỗn loạn đang đan cài, giằng xé lẫn nhau.


Ánh mắt như thế khiến A Tự có cảm giác như thể bản thân đang bị hàng vạn dây leo quấn chặt, nàng lại muốn bỏ chạy một lần nữa.


Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, trong lòng nàng đã lướt qua vô số niệm đầu.


Nên tháo chạy thảm hại, hay là bước tới? Nên giả vờ như hai bên vốn chẳng hề quen biết, hay là thẳng thắn đối mặt…


Những suy nghĩ này tựa như những tia chớp rạch ngang tầng mây, hết đợt này đến đợt khác, nổ tung thành một lời cảnh cáo vang dội như sấm truyền——


Phải tránh xa hắn ra.


Cách đó không xa, Yến Thư Hành sau một lúc lâu chăm chú nhìn nàng rốt cuộc cũng mở lời: “A Tự muội muội, biệt lai vô dạng.”


May quá, hắn không gọi nàng là phu nhân.


A Tự âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm, chính nhờ cách xưng hô này mà nàng lập tức cảm thấy bản thân vẫn còn đường lui.


Trần Ngạn đang lúc ngẩn ngơ nghe vậy liền xoay người lại, thấy A Tự đã đến bèn đon đả vẫy tay: “A Tự muội muội!”


Muội muội cái con khỉ! Hai năm trước sau khi bị tên Cửu lang này hố cho một vố, nàng đã tuyên bố đoạn tuyệt tình nghĩa huynh muội rồi. Giờ đây hắn biết tin nàng mất trí nhớ nên muốn "gương vỡ lại lành" sao? Mơ đẹp gớm.


A Tự thầm mắng một câu, rồi tỏ vẻ hơi do dự, rụt rè bước lại gần.


Cả hai nam nhân đều định thần nhìn nàng chăm chằm.


Một người không dám tin vào mắt mình, một người lại như đang đắm chìm trong suy tư.


A Tự ở trong lòng đã đem hai kẻ này ra sỉ vả luân phiên mấy lượt, rồi mới hướng về phía Yến Thư Hành hành lễ.


“A Tự bái kiến Cửu ca.”


Cả hai vị lang quân trong đình đều rơi vào im lặng.


Yến Thư Hành cúi đầu, vô cùng khắc chế nhưng lại rất trắng trợn mà bật cười thành tiếng.


Trần Ngạn biết rõ phụ thân vì muốn trấn an Yến Thư Hành nên từ lâu đã tiết lộ cho hắn biết thân phận thực sự của A Tự và Trần phi, bởi vậy hắn liền không chút kiêng dè bước lên phía trước, chỉ tay vào mặt mình bảo: “Trần Tự Nguyệt, muội nhìn cho rõ đi! Ta mới là Cửu ca của muội!”


A Tự dường như bị hắn làm cho kinh sợ, rụt rè lùi lại hai bước, ánh mắt mờ mịt, hoang mang nhìn qua nhìn lại giữa hai người: “Nhưng... nhưng vừa rồi vị này gọi muội là muội muội trước mà. Hơn nữa, Bệ hạ tỷ phu đã nói rồi, Cửu ca tướng mạo vô cùng tầm thường...”


Lời nói đến nửa câu sau đã biến thành tiếng lẩm bẩm tự nói một mình, tuy đã cố ý đè thấp giọng xuống nhưng vẫn đủ để cho cả hai người nghe rõ mồn một.


Trần Ngạn lập tức ôm bụng cười to ha hả.


Hắn hả hê nhìn sang Yến Thư Hành. Tên này trước đó suýt chút nữa đã lừa được hắn nói ra thân phận của A Tự, vừa rồi lại còn uy hiếp, bắt hắn phải hẹn A Tự ra đây gặp mặt, quả thực là vô cùng xảo quyệt! Giờ nhìn thấy hắn ta bị A Tự hạ thấp dìm hàng, hắn cảm thấy thật là hả lòng hả dạ!


Yến Thư Hành lại dùng ánh mắt đầy dung túng nhìn A Tự, ý cười nơi đáy mắt càng thêm phần ôn nhu, ái ngại.


Hắn giống như trong buổi đầu mới gặp gỡ, hướng về phía A Tự khẽ gật đầu một cách vô cùng lễ độ, chừng mực: “Yến mưu tướng mạo cũng chỉ vào hàng trung bình mà thôi. A Tự muội muội nhìn nhận rất chuẩn xác, lời Bệ hạ nói cũng rất có lý.”


Lời này vừa thốt ra, Trần Ngạn mới hậu tri hậu giác nhận ra, A Tự là đang đá đểu xỏ xiên cả hai người bọn họ.


Thế nhưng, điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả lại chính là lời nói của A Tự.


Trước đây nàng tuy cũng luôn thích trêu chọc hắn, nhưng hành xử giấu giếm cực kỳ sâu, dựa vào tác phong "ăn thịt người không nhả xương" từ trước đến nay của nàng thì tuyệt đối sẽ không bao giờ đắc tội với Yến Thư Hành ngay chốn đông người thế này.


Chẳng lẽ nàng thực sự mất trí nhớ rồi sao?


Nhớ lại chuyện phụ thân đã dặn, Trần Ngạn liền mở lời thăm dò: “Nghe phụ thân nói, mấy tháng trước, Yến trung thư đã đích thân thừa nhận rằng A Tự muội vì một vài nguyên do nên từng đến tá túc tại biệt uyển của huynh ấy vài ngày, chẳng lẽ muội là do Yến trung thư cứu? Thế nhưng tại sao muội lại chạy đến tận Nam Dương, mà hiện tại trông có vẻ như còn không nhận ra Yến trung thư nữa?”


Yến Thư Hành khẽ nhướng mày.


Hắn ung dung dời mắt nhìn về phía A Tự.


Vào khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, sắc mắt của hắn tối sầm lại trong một tích tắc.


Thật là đòi mạng…


A Tự vội vàng né tránh tầm mắt của hắn.


Thế nhưng nàng cũng bị câu hỏi của Trần Ngạn làm cho khựng lại, hơn một năm không gặp, tên Cửu ca này xem ra cũng có chút tiến bộ đấy.


Một câu liền hỏi trúng ngay điểm mấu chốt.


A Tự vốn định mượn việc mất trí nhớ để dẫn rắn ra khỏi hang, tìm ra kẻ đứng sau sai khiến tì nữ ra lệnh cho Trịnh Ngũ mang nàng đi.


Giờ lời nói của Cửu lang đã nhắc nhở nàng, nhị thúc biết chuyện lúc nàng gặp nạn từng ở bên cạnh Yến Thư Hành. Chỉ là không biết Yến Thư Hành liệu có từng nhắc đến Trịnh Ngũ với nhị thúc hay chưa?


Lý trí bảo nàng biết rằng, tốt nhất là nên nhận lại hắn rồi sau đó mới xác nhận mọi chuyện, thế nhưng một khi đã nhận lại nhau thì chắc chắn sẽ có dây dưa dính líu.


Chiêu trò quyến rũ, câu dẫn người khác của hắn vốn tầng tầng lớp lớp, xuất hiện không ngớt. A Tự không muốn trong lúc bản thân vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo xem chặng đường tương lai phía trước phải đi như thế nào, lại một lần nữa bị hắn câu dẫn đến mức đắm chìm trong vòng xoáy nam hoan nữ ái.


Chi bằng dứt khoát giả vờ đến cùng luôn cho xong.


Bất luận thế nào, nàng giả vờ mất trí nhớ là để đánh lạc hướng, làm mê muội những kẻ xung quanh, nhưng nàng cũng hiểu rõ không phải ai cũng sẽ tin sái cổ. Có điều, nếu bọn họ nảy sinh hoài nghi thì trái lại càng là chuyện tốt, có nghi ngờ thì tất yếu sẽ có thăm dò, mà đã ra tay thăm dò thì lại càng dễ lộ ra sơ hở.


Nghĩ thông suốt điểm này, A Tự không còn bất kỳ kiêng dè gì nữa.


Nàng đưa ra một câu trả lời mập mờ, nước đôi: “Bốn tháng trước khi muội tỉnh lại thì đã ở vùng đó rồi. Có mấy người bảo rằng tặc nhân đã bắt cóc muội, lại còn nói chủ tử của họ là cố nhân của muội, lệnh cho họ phải cứu muội ra bằng được. Sau khi tỉnh lại, muội bị nhiễm phong hàn rồi sốt cao suốt mấy ngày liền, chuyện gì cũng chẳng nhớ... Qua thêm hai tháng thì người của A tỷ tìm tới. A tỷ nói trước đó muội từng bị rơi xuống vách núi, chẳng lẽ là mấy tháng trước muội bị tặc nhân bắt đi, sau đó rơi xuống vách núi rồi mới bị mất trí nhớ sao?”

Bình Luận

0 Thảo luận