Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 32

Ngày cập nhật : 2026-06-06 04:42:34

Bởi vì… nàng cứ ngỡ kẻ đang cùng mình thân mật lúc này là phu quân Giang Hồi của nàng.


Ngón tay dài trắng như ngọc của Yến Thư Hành tựa như lưỡi dao sắc lạnh, lại cũng giống như lông vũ mềm mại, lướt từ đuôi mắt vẫn còn vương sắc hồng của A Tự, băng qua sống mũi thanh tú.


Dần xuống dưới, hắn dừng lại ở làn môi đỏ mọng.


Khóe môi nàng vẫn còn ẩn hiện dấu răng, đó là dấu tích để lại lúc cả hai cùng loạn thần khi nãy, trên môi hắn chắc hẳn cũng có.


Nàng rất vụng về, nếu là những cô nương khác, thì đây rõ ràng là chưa từng nếm trải sự đời.


Nhưng A Tự thì khác, nàng là một con hồ ly.


Ngây ngô vụng về, chẳng hiểu sự đời, muốn nói lại thôi... tất cả đều là lớp ngụy trang của nàng.


Đầu ngón tay Yến Thư Hành nhẹ nhàng mân mê dấu răng. Hắn đang hồi tưởng lại khoảnh khắc A Tự vừa cố ý kìm nén, vừa không nhịn được mà muốn nắm thế chủ động lúc nãy.


Vẻ ngoài nàng tuy ôn hòa nhưng lòng hiếu thắng lại cực kỳ mạnh mẽ. Với tính cách tinh quái như thế, khi gặp phải Giang Hồi nội liễm đạm mạc, ắt hẳn nàng không thiếu những lần chủ động trêu ghẹo lôi kéo, dỗ dành.


Yến Thư Hành vừa vân vê khóe môi A Tự, vừa không nhịn được mà dao động: Liệu trước kia họ có từng như vậy không?


Giống hệt như khi nãy.


Còn có cả nốt ruồi kia nữa.


Nàng đã nhìn thấy nó trong hoàn cảnh nào? Phải chăng đã từng hết lần này đến lần khác vuốt ve nốt ruồi đó, thậm chí còn nhẹ nhàng hôn lên nó như cách nàng đã làm với hắn vừa rồi?


Lúc trước khi chèo thuyền giữa hồ, hắn nắm lấy tay nàng, nàng lại mắng hắn đừng có làm loạn.


Là nàng nói bừa, hay là đã quá quen với việc đó rồi?


Yến Thư Hành rũ mi xuống, gương mặt trắng trẻo như ngọc phủ một tầng bóng tối, đầu ngón tay không tự chủ được mà dùng lực.


A Tự thốt lên một tiếng khe khẽ.


Nàng cứ ngỡ hắn vẫn chưa thỏa mãn, nhưng nàng đã bù đắp cho hắn rồi, nếu cho thêm nữa thì nàng chịu thiệt mất.


“Thiếp không chịu nổi chàng cứ xoa nắn lung tung thế đâu.” Nàng khó chịu gạt tay hắn ra, nhíu mày nhẹ nhàng xoa xoa thái dương, “Quả nhiên là uống rượu hại thân, đầu đau quá.”


Yến Thư Hành chậm rãi ngước mắt, trong đồng tử lại là một mảnh dịu dàng như nước: “Để ta xoa cho nàng.”


Lực tay hắn rất dịu dàng, đầu ngón tay chậm rãi xoa ấn từ chân tóc của A Tự dọc theo hai huyệt Đầu Duy và Toản Trúc.


“Mệt rồi thì ngủ đi.”


Hàng mi dài của A Tự khẽ run rẩy.


Sự chu đáo của hắn, đối nghịch hoàn toàn với bao nỗi hoài nghi của nàng dành cho hắn, khiến nàng không khỏi nảy sinh lòng cảm kích xen lẫn tội lỗi.


Hắn dường như luôn chấp nhất hỏi nàng liệu có thích một kẻ đạm mạc như hắn trước kia hơn không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=32]

Nghĩ đến đây, A Tự nắm lấy cổ tay hắn: “Phu quân, thiếp thấy chàng của bây giờ, dịu dàng chu đáo thế này, thực sự rất tốt.”


Nàng được xoa bóp đến mức khoan khoái, lại thêm tác dụng của hơi men nên cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến.


Tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít ngoài khoang thuyền dần xa mờ, giọng nói của hắn nghe như vọng lại từ cõi xa xăm nào đó.


Hắn hỏi nàng: “Trước kia không tốt sao?”


A Tự không mở mắt, lên tiếng như đang nói mộng.


“Bây giờ dịu dàng hơn, thiếp thích hơn.”


Ngón trỏ và ngón giữa thon dài như ngọc của thanh niên nhẹ nhàng xoa ấn các huyệt vị trên đầu nàng, rồi thuận thế di chuyển lên hàng chân mày thanh tú, họa từ đầu mày đến cuối mày, tựa như một nét bút lông rơi trên mặt giấy, vừa thanh tao vừa triền miên.


Con thuyền dập dềnh, bóng nến cũng khẽ lung lay theo. Gương mặt Yến Thư Hành tuy không chút gợn sóng, nhưng do quang ảnh không ngừng biến đổi mà thần sắc trở nên vô cùng khó đoán. Nửa bên mặt được ánh sáng soi rọi hiện lên vẻ dịu dàng khôn xiết, nửa bên khuất trong bóng tối lại ẩn hiện vẻ u ám, chẳng rõ là hỷ hay bi.


.


Đêm đã về khuya, nữ lang trên sập đã chìm vào giấc ngủ.


Yến Thư Hành kéo chăn, tỉ mỉ đắp lại cho nàng, sau đó một mình bước ra ngoài khoang thuyền hóng gió. Gió sông giữa thu se lạnh khiến lòng người tỉnh táo, gió lướt qua làn môi, thổi tan đi chút tình tứ còn sót lại.


“Trưởng công tử.”


Người lên tiếng là Phá Vụ, người luân phiên trực đêm nay.


Yến Thư Hành quay lại. Thần sắc Phá Vụ tuy bình thản không chút gợn sóng, nhưng tính ra gã cũng chỉ kém hắn vài tuổi.


Tuổi tác hẳn là cũng xấp xỉ với A Tự.


Y trò chuyện phiếm với thiếu niên: “Phá Vụ tuổi cũng không còn nhỏ nữa, đã bao giờ nghĩ đến chuyện thành gia lập thất chưa?”


Phá Vụ: “Thuộc hạ chưa từng nghĩ đến.”


Yến Thư Hành tùy ý chống khuỷu tay lên lan can mạn thuyền, năm ngón tay mở ra để mặc gió sông luồn qua kẽ ngón.


Hắn khép lòng bàn tay lại, như thể đang chạm vào gió.


Thấy Yến Thư Hành im lặng giữ nguyên tư thế đó rất lâu, dường như không nỡ để gió sông vụt mất, Phá Vụ bèn hỏi: “Trưởng công tử có tâm sự sao?”


Yến Thư Hành mỉm cười, lại trở về làm vị lang quân ôn nhã trầm ổn nhưng luôn âm thầm trêu chọc bọn họ: “Ta nhớ thanh kiếm trong tay Phá Vụ chính là danh kiếm Phá Vụ, dùng vẫn thuận tay chứ?”


Phá Vụ dĩ nhiên vẫn nhớ, Xuyên Vân và Phá Vụ vốn là hai thanh danh kiếm, là thứ mà Yến Thư Hành đã ban tặng khi nhận gã và Xuyên Vân làm tâm phúc. Trong các thế gia, phụ quyền là trên hết, lợi ích đi đầu, ngay cả người thân thiết nhất cũng phải đề phòng lẫn nhau. Yến lão gia tử có ham muốn kiểm soát rất mạnh, luôn giám sát nhất cử nhất động của lang quân. Trưởng công tử vào triều làm quan từ năm mười lăm tuổi, tuy nhờ danh tiếng và sự bảo bọc của gia tộc mà bên cạnh có nhiều người sai bảo, nhưng ban đầu những người đó đều là người của Yến lão thái phó. Gã và Xuyên Vân có thể coi là những tâm phúc đầu tiên do chính tay công tử bồi dưỡng.


Giọng Yến Thư Hành thanh thoát, tùy ý: “Xuyên Vân, Phá Vụ là những thanh danh kiếm truyền đời, trước đây từng nhiều lần đổi chủ. Những người có thể nắm giữ thanh kiếm này đều là võ công cao cường hoặc thân phận tôn quý. Lúc mới cầm kiếm, Phá Vụ có từng lo lắng không?”


Kiếm đối với kiếm khách không đơn thuần chỉ là vũ khí, mà gần như là một nửa linh hồn.


Nhắc đến kiếm, mắt Phá Vụ lập tức sáng lên: “Bẩm trưởng công tử, thuộc hạ lúc mới được thanh kiếm này thì nâng niu như báu vật. Nhưng thuộc hạ từ nhỏ đã tập kiếm pháp phương Nam, mà nguyên chủ và thợ đúc kiếm này đều thuộc phương Bắc. Kiếm pháp phương Bắc nghiêm cẩn sắc bén, còn kiếm pháp phương Nam lại thiên về linh hoạt. Ban đầu vì khác biệt phái hệ nên thuộc hạ có phần lúng túng. Nhưng thuộc hạ cũng hiểu, nếu vì thanh kiếm này mà đổi sang tập kiếm pháp phương Bắc thì là người bị kiếm khống chế, thanh kiếm vẫn chưa thực sự thuộc về mình. Sau đó thuộc hạ ngày đêm cầm kiếm khổ luyện, cuối cùng cũng hoàn toàn thu phục được thanh kiếm này để bản thân sử dụng.”


Yến Thư Hành nhất thời hứng thú, ngón tay dài gõ gõ lên lan can: “Là làm thế nào mà đạt được?”


Phá Vụ giải thích: ‘Sau này thuộc hạ ngày đêm tìm tòi, nhận ra kiếm Bắc thực chất cũng có thể áp dụng vào các chiêu thức phái Nam, thậm chí còn bù đắp được những thiếu sót của chiêu thức phương Nam. Chẳng phải do kiếm, mà là do thuộc hạ tài nghệ chưa tinh, không thể dung hội quán thông.”


Yến Thư Hành trầm ngâm giây lát, lại hỏi: “Vậy giờ ngươi còn để tâm đến chủ cũ của thanh danh kiếm này không?”


Phá Vụ gật đầu: “Còn.”


“Tại sao?”


Phá Vụ chạm tay lên chuôi kiếm, giọng nói thêm phần ấm áp: “Càng thuận tay, càng yêu thích, tự nhiên sẽ càng ghen với chủ cũ từng dùng nó kiếm chỉ thiên hạ.”


Yến Thư Hành nhìn ra mặt sông.


Gió sông thổi tới làm mái tóc đen sau lưng hơi rối, cũng làm nhạt nhòa cảm xúc trong lời nói của hắn.


“Đó tính là ghen sao?” Hắn hỏi.


Phá Vụ gật đầu: “Đúng, là ghen.”


Mặt sông lấp lánh ánh nước rất giống với những giọt lệ trong mắt nữ lang khi động tình. Yến Thư Hành lặng lẽ nhìn mặt sông đăm đăm, hồi lâu sau mới hỏi: “Vậy ra ghen là vì yêu thích?


Nhưng lúc mới có được thanh kiếm này, chẳng lẽ ngươi không yêu thích sao? Tại sao đến tận sau này mới ghen?”


Phá Vụ nhìn thanh kiếm trong tay, trịnh trọng nói: “Sự yêu thích ban đầu là vì đây là một thanh danh kiếm, do đó mà nảy sinh hứng thú. Nhưng khi bầu bạn với kiếm lâu ngày, kiếm đã trở thành một phần của chính mình.”


Yến Thư Hành im lặng không nói, hồi lâu sau bỗng bật cười. Tiếng cười rất khẽ, nhanh chóng tan vào gió sông.


Phá Vụ nghe thấy giọng điệu khá vui vẻ của hắn lẫn trong tiếng gió: “Ngươi nói đúng.”


Yến Thư Hành nhìn ra mặt sông, giọng nhàn nhạt: “Vẫn chưa có tin tức gì của gã lang trung họ Trịnh kia sao?”


Phá Vụ lắc đầu: “Trước đó từng tra được tung tích ở vùng giáp ranh giữa Võ Lăng và Nghi Thành, nhưng khu vực đó đa phần là rừng núi, sơn tặc hoành hành nên đã mất dấu.”


Yến Thư Hành nói: “Tiếp tục tra.”


Hắn quay người định trở về khoang thuyền, đi được vài bước lại xoay người dặn dò: “Tra thêm xem một hộ gia đình họ Triệu ở ngõ Hạnh Hoa, phía Nam thành Tây thuộc quận Ngụy Hưng năm đó đã đi đâu. Chú trọng tra xem Giang Hồi có quan hệ gì với gia đình đó không.”


Phá Vụ: “Thuộc hạ đánh bạo hỏi quá lời, nếu có quan hệ thì nên thế nào? Mà nếu không, thì lại phải làm sao?”


Ánh trăng chẳng đủ để hắn nhìn rõ thần sắc của Yến Thư Hành. Bóng hình cao gầy của thanh niên phần lớn đều chìm vào bóng tối, tà áo dài phất phơ theo gió, cả người tựa như sắp tan biến vào hư không.


Giọng hắn lúc rõ ràng, lúc lại phiêu diêu: “Nếu có thì giữ lại một mạng, nếu không, giết.”


Phá Vụ vừa định rời đi, Yến Thư Hành lại bồi thêm một câu: “Ta từng nghe ngươi nói ở phương Nam có một loại thảo dược có thể khiến giọng nói vì tổn thương mà biến đổi, ngươi bảo bọn họ tìm vài người am hiểu dược lý đi tìm về đây.”


Phá Vụ chắp tay: “Tuân lệnh.”


Lúc này Yến Thư Hành mới xoay người, bước chân nhẹ dần khi tiến lại gần khoang thuyền. Vào trong, hắn cởi bỏ ngoại bào, đợi hơi lạnh trên người tan hết mới nằm xuống.


A Tự đang ôm chăn, gương mặt khi ngủ yên tĩnh như hài tử, mái tóc dài xõa xuống như thác đổ.


Đăng đài cháy chỉ còn lại chút tim nến, khuôn mặt nữ lang trên sập dần ẩn vào bóng tối.


Khoảnh khắc ánh nến vụt tắt, Yến Thư Hành từ phía sau vòng tay ôm lấy eo A Tự.


A Tự bỗng nhiên xoay người, nhanh chóng túm chặt lấy vạt áo hắn, hoảng loạn gọi: “Phu quân…”


Trong bóng tối, Yến Thư Hành không nhìn rõ thần sắc của nàng, trầm giọng đáp: “Ta đây.”


Tay A Tự càng siết chặt hơn.


Nàng gấp gáp thì thầm: “Chàng định đi đâu thế… hình như thiếp... nhìn thấy được rồi.”

Bình Luận

0 Thảo luận