Sáng / Tối
Nhưng vì Yến Thư Hành đang đứng ngay trước mặt, nàng hoàn toàn không dám cử động, cơ thể từng tấc từng tấc trở nên đông cứng.
“Đây là chuyện thường tình, không cần vì thế mà bối rối.”
Thanh niên dịu dàng thì thầm. Một tay hắn đỡ lấy A Tự, tay kia nhẹ nhàng mở rộng "cánh cổng" trong hồ tắm, khiến luồng sức mạnh đang dồn nén ứ đọng kia tuôn trào ra ngoài.
Dòng nước xối xả ập đến.
Đôi chân A Tự nhũn ra, nàng chỉ còn cách tựa đầu vào lòng hắn, mượn sức lực của hắn mới có thể đứng vững.
Bàn tay hắn như hòa làm một với ý thức của nàng, gẩy nhẹ đầy ăn ý, dẫn dắt hết những thứ còn sót lại đang tràn trề ra ngoài. Một lúc sau, mọi thứ đã được thanh tẩy sạch sẽ.
Thế nhưng, A Tự lại nảy sinh một cảm giác trống trải vô cớ.
Yến Thư Hành cũng khẽ thở dài đầy kìm nén: “Hết rồi.”
Trong lời nói tràn ngập vẻ nuối tiếc, cuối cùng A Tự cũng chịu ngước mắt lên nhìn. Hắn đang đắm đuối nhìn nàng, đáy mắt không còn vẻ u tối như lúc trên thuyền, mà là ánh nhìn tĩnh lặng và bao dung.
Yến Thư Hành bất ngờ bế bổng A Tự lên, nỉ non đầy quyến luyến: “Hay là... lại lấp đầy thêm chút nữa?”
Kể từ lúc vào hồ tắm, A Tự vẫn luôn thất thần đến mức không nói nên lời, càng không biết phải nói gì, giờ phút này bị câu nói của hắn làm cho đôi má đỏ bừng như lửa đốt.
“Ngươi... sao ngươi lại có thể như vậy...”
Hắn đã nhắm chuẩn vị trí, nhưng lại cứ lúc gần lúc xa, khi thì cọ xát nhẹ nhàng, khi lại rời đi: “A Tự không thấy tiếc sao? Một phen vất vả, vậy mà chẳng giữ lại được chút gì...”
A Tự bị sự cọ xát ấy làm cho xao động, hơi nước trong hồ mịt mù vây quanh, tâm trí vừa mới thu hồi về được đôi chút lại một lần nữa tan biến. Cho đến tận lúc này nàng vẫn không hiểu nổi, tại sao mọi chuyện lại đi đến bước này một lần nữa?
Là do ý chí nàng bạc nhược sao?
Không, không phải.
A Tự lập tức phủ nhận suy đoán này, nàng chỉ đang cố ý mượn cớ hùa theo hắn để nếm thử trái cấm tội lỗi mà thôi.
Yến Thư Hành xem sự trì trệ của nàng là ngầm đồng ý, hắn ôm chặt lấy nàng, từng li từng tí áp sát: “A Tự gầy quá, không thể chỉ ăn đồ ngọt, cũng nên thêm chút món mặn...”
Hắn khiến bụng nàng cảm thấy căng đầy rồi mới dừng lại, ánh mắt tựa như những sợi tơ trên mạng nhện, quấn chặt lấy con bướm là A Tự. Thanh niên khẽ thở dài: “A Tự quả nhiên thích món này mà.”
"Rõ ràng là tự bản thân ngươi!" A Tự bị câu nói này làm cho phát cáu, thân mình khẽ cựa quậy.
Ánh mắt nàng trở nên đầy vẻ không tin nổi. Thanh niên giữ chặt lấy nàng, kéo sát về phía mình, ghé tai nàng thủ thỉ đầy mê hoặc: “Nàng đã thích, ta tất nhiên phải chiều theo sở thích của nàng, có như vậy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=85]
ừm, mới giữ chân được A Tự, không phải sao?”
A Tự há miệng nhưng không nói nên lời, nàng quay mặt đi không thèm đối diện với hắn, chỉ nhìn chằm chằm vào những cánh hoa đang trôi nổi.
Cánh hoa kia càng lúc càng mờ ảo, chốc lát lại phân thành hai, chốc lát lại hợp thành một, sau đó càng dập dềnh dữ dội hơn, tầm nhìn của nàng cũng dần nhòe đi.
Chẳng còn màng tới lý trí gì nữa.
Tạm thời cứ thế này đi, hôm nay là do nàng để lộ sơ hở nên mới để hắn thừa cơ đột nhập.
Sau chuyện này, sau này nhất định phải…
“A...”
A Tự bị chính tiếng ngâm khẽ của mình ngắt lời. Thanh niên nhìn đôi mày đang nhíu chặt vì rối rắm của nàng, bất chợt thâm nhập đến tận cùng, giọng điệu hơi nâng cao: “A Tự đang nghĩ sau này làm sao để rời xa ta phải không?”
Bị nói trúng tim đen.
Cái người này thật lắm tâm cơ, vào lúc này rồi mà vẫn còn đề phòng, A Tự vùi mặt vào hõm cổ hắn, không thèm lên tiếng.
Hắn đột nhiên rút lui.
Nước trong hồ lập tức tràn vào thay thế.
Thế nhưng làn nước ấm mềm dù sao cũng thiếu đi chút cứng rắn và nồng nhiệt, A Tự bị mài giũa đến mức có chút bực bội, nàng cố giữ giọng cho vững: "Được chưa vậy? Ta muốn lên bờ.”
Thanh niên khẽ cười trầm thấp: “A Tự luôn thích dùng lời lẽ khinh bạc để khích ta hăng hái tiến tới, chuyện đó thì cũng thôi đi, vậy mà nàng còn nhất mực tính toán sau khi xong chuyện sẽ phủi sạch quan hệ thế nào. Chưa dùng xong đã nghĩ đến chuyện vứt bỏ. Phu nhân thật đúng là... vô tình quá đi mà...”
Hắn kết thúc lời than thở u uất ngay bên tai nàng. Kế đó, hắn đột ngột thúc mạnh, những cánh hoa đang trôi nổi tức khắc chao đảo dữ dội, bị sóng nước hất lên cao rồi lại rơi tõm xuống lòng hồ.
A Tự suýt chút nữa đã từ tay hắn trượt ngã xuống nước, nhưng lại được năm ngón tay hắn dùng lực bóp chặt rồi nâng bổng lên, gò má nàng áp sát vào cổ hắn một cách đầy khó nhẫn. Nơi cổ hắn, có một mạch máu đang đập từng nhịp từng nhịp. A Tự nảy sinh ác ý, nàng hé môi, muốn như con cáo nhỏ cắn đứt cổ thỏ, cắn đứt cổ cái kẻ đáng ghét này, để hắn không bao giờ có thể châm chọc, trêu chọc nàng thêm nữa, cũng không thể dùng đôi mắt cười ý vị kia nhìn nàng được nữa.
Nhưng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nàng vẫn thôi.
Đêm ấy, hai người ngủ lại noãn các.
Khi cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi đè nặng xuống, bên tai A Tự vang lên một tiếng cười khẽ. Trong trướng rủ tối tăm, lời thì thầm của thanh niên đặc biệt u ám: “Hóa ra phải khiến A Tự mệt đến mức không thốt nên lời thì nàng mới không nghĩ đến chuyện đẩy ta ra.”
A Tự quả thực rất mệt.
Từ lúc ráng chiều mới lên đến tận canh ba, từ khoang thuyền chuyển dời đến noãn các, thảm lông, thư án rồi lại đến trên sập... Lúc này ngay cả đầu ngón tay nàng cũng đang run rẩy, giọng nói khản đặc không thể phát ra âm thanh, cũng chẳng còn sức mà đẩy người đang vòng tay ôm lấy mình từ phía sau.
Nàng thậm chí còn chẳng nghe rõ hắn nói gì, thực sự là kiệt sức đến mức không thể tư duy được nữa.
Hắn hôn lên sau tai nàng: “Nghỉ ngơi đi.”
Trong phòng, tiếng đồng hồ cát nhỏ giọt đều đều, thanh niên vẫn chưa ngủ, hắn từng chút một siết chặt nữ lang đang mềm nhũn như nước trong lòng mình.
Sau màn trướng sa, vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.
.
Ngày hôm sau, A Tự ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.
Lúc nàng thức dậy, Yến Thư Hành đã đi làm quan, hắn bảo Trúc Diên nhắn lại với nàng rằng có công vụ cần xử lý nên sẽ về muộn. Bên gối đặt một cành hoa mai vừa mới hái, A Tự cầm cành mai lên, thở phào nhẹ nhõm.
Thật tốt quá, không cần phải đối mặt với hắn.
Nàng mang theo tâm trạng phức tạp mà ngồi dậy, nhưng vừa mới cử động, liền cảm thấy có thứ gì đó tuôn ra…
A Tự bối rối kéo chăn che lại. Nàng nhớ rõ lúc mình đang ngủ lơ mơ, hắn đã giúp nàng thanh tẩy, khơi thông từ trong ra ngoài một lượt rồi, vậy mà lúc này thức dậy vẫn còn! Những chuyện của ngày hôm qua cũng theo đó ùa về, A Tự sững sờ nhìn vệt màu sẫm loang lổ trên tấm chăn.
Rõ ràng nàng là người mang theo mục đích, tỉnh táo để bản thân chìm đắm, nhưng lúc này khi đã bình tâm lại, A Tự vẫn không thể tin nổi, chỉ cảm thấy mình như bị yêu tà mê hoặc tâm trí.
Thế nhưng Yến Thư Hành dù có giỏi thao túng lòng người đến mấy, diện mạo có sinh ra hợp ý nàng cỡ nào, thì cũng chỉ là một người phàm trần.
Nếu nàng đối với hắn không có lấy nửa phần dục niệm, thì dù nàng tiếp tục ở lại cũng không cần lo lắng mình bị cám dỗ. Nhưng chuyện ngày hôm qua đã khiến A Tự nhận ra một thực tế đầy thất bại rằng ——
Nàng có.
Dù cho đó chỉ là dục vọng về thể xác.
Điều khiến nàng cảm thấy thất bại hơn cả là, ngày hôm qua hắn còn chưa tung hết mọi chiêu trò, chỉ mới đưa ra một cuộn trục không rõ thật giả, hơi thử lòng rồi khơi gợi đôi chút, nàng đã sập bẫy rồi.
Nếu hắn thật sự hạ quyết tâm quyến rũ…
“Không được...”
A Tự lẩm bẩm rồi rời giường, “Phải rời xa hắn một chút, cứ tiếp tục thế này thì mọi thứ sẽ loạn hết mất.”
Không muốn tiếp tục nán lại nơi này, A Tự đứng dậy tắm rửa thay y phục, đi thẳng ra khỏi noãn các.
Gió lạnh ập vào mặt, những ký ức tình tứ cũng bị thổi tan đi phần nào. A Tự đứng bên hồ hóng gió lạnh một hồi, ánh mắt từ mê mang dần trở nên bình tĩnh, lúc này mới cùng Trúc Diên đi về.
Từ noãn các về đến Trúc Viên phải đi ngang qua Tây Môn, vừa vặn bắt gặp một thị tì đang dẫn một hàng người hầu từ ngoài cửa đi vào. Thị nữ dẫn đầu cung kính hành lễ với A Tự, nàng gật đầu đáp lại. Thị nữ đi cuối hàng có vẻ rụt rè và lúng túng, chắc là người mới đến, trông cũng chỉ mới mười một mười hai tuổi.
Nàng cứ ngây người nhìn chằm chằm vào A Tự hồi lâu, cho đến khi thị nữ dẫn đầu khẽ lên tiếng trách mắng: "Đây là khách quý của trưởng công tử, không được vô lễ!" Tiểu thị tì kia mới sực tỉnh, run rẩy xin tội: “Nô tì thất lễ, nô tì chưa từng thấy vị thần tiên nào xinh đẹp như thế này nên nhìn đến ngẩn ngơ.”
A Tự cũng không để tâm, tiếp tục bước đi.
Thị nữ dẫn đầu ở phía sau đầy bất mãn: “Sao vẫn còn nhìn? Người từ phủ chính phái tới mà lại không biết chừng mực thế này sao?”
A Tự quay người lại, vừa vặn bắt gặp nha đầu kia cũng đang ngoái đầu, si mê nhìn mình. Không hẳn là bị dung mạo của nàng làm cho ngẩn ngơ, mà giống như đang xác nhận điều gì đó.
Nhưng đứa trẻ kia trông không giống người xấu.
Có lẽ là do nàng đa nghi quá chăng. Nàng xoay người trò chuyện với Trúc Diên, lúc này mới nghe tin Khương y nữ đã xin nghỉ về quê.
A Tự ngạc nhiên: “Lại khéo đến thế sao?”
Trúc Diên cười đáp: “Nương tử quên rồi sao? Cách đây mấy ngày, Khương y nữ đã từng nói về chuyện sư phụ nàng ấy lâm bệnh mà.”
A Tự gật đầu, nàng quả thực không quên.
Thế nhưng, trước khi trò chuyện về Trần phi vào ngày hôm qua, Khương Lăng chưa từng đề cập đến việc về quê, thậm chí còn hẹn ngày mai sẽ đến châm cứu thêm một lần nữa. Rõ ràng theo kế hoạch đã định, cho dù ân sư thực sự bị bệnh, Khương Lăng cũng sẽ không rời đi vội vàng đến thế.
A Tự lờ mờ cảm thấy việc Khương Lăng đột ngột xin từ giã hẳn có liên quan đến vị sủng phi của đế vương kia.
Hoặc giả là có liên quan đến Yến Thư Hành.
Nhưng nếu là do Yến Thư Hành, thì Khương Lăng đã đến khám cho nàng suốt nửa tháng nay, tại sao đến tận hôm nay mới sợ hãi đòi về quê? Hơn nữa, ngay từ trước khi hắn trở về biệt uyển, Khương Lăng đã tỏ ra hoảng hốt khi nhắc đến Trần phu nhân rồi.
Phải chăng nàng ấy biết bí mật đen tối nào đó của Trần phi?
Cả ngày hôm đó, tâm trí A Tự đều quanh quẩn nghĩ về Khương Lăng và Trần phi. Trong khi đó, Yến Thư Hành vẫn đang ở trung thư tỉnh để xử lý công văn.
Buổi trưa, Xuyên Vân vào bẩm báo: “Trưởng công tử, phía bên phủ chính vừa đưa mấy thị tì và hạ nhân đến biệt uyển, là người dưới quyền lão thái gia phái tới. Phương ẩu và mọi người không dám tự ý quyết định nên tạm thời giữ người lại.”
Phủ chính thỉnh thoảng vẫn gửi người sang, danh nghĩa là để chăm sóc, nhưng thực chất là tai mắt của lão thái gia hoặc nhị phòng.
Yến Thư Hành khẽ cười châm biếm: “Đây là biệt uyển của ta, không phải nơi ai muốn vươn tay vào cũng được. Đưa trả về đi, cứ nói chỗ ta không thiếu người.”
Hắn hỏi thêm: “Những người đó có gì bất thường không?”
Xuyên Vân cười hig hì nói: “Không có. Chỉ nghe nói lúc họ đi qua Tây Môn có tình cờ gặp nương tử, một nha đầu không hiểu chuyện cứ thế nhìn chằm chằm vào nương tử đến ngẩn ngơ. Nhưng chuyện này trước đây cũng thường xuyên xảy ra mà, ai bảo người của trưởng công tử lại đẹp tựa thiên tiên làm chi?”
Yến Thư Hành nhướn mày nhìn gã, cười nhạt: “Ngươi quả là biết ta thích nghe điều gì đấy.”
Xuyên Vân chất phác cười hì hì.
Gã sao có thể không biết cơ chứ?
Sáng nay sau khi trườngt công tử thức dậy, có thể nói là thần thái rạng ngời, ngay cả vạt áo khẽ bay khi bước đi cũng mang theo vẻ xuân phong đắc ý, ý cười ấm áp nơi đáy mắt chẳng thể nào giấu giếm được.
Mấy vị quan viên đã thành gia lập thất ở trung thư tỉnh đều lén lút dò hỏi: “Trung thư đại nhân phải chăng sắp có hỷ sự?”
.
Sau khi có mệnh lệnh của Yến Thư Hành, mấy tên gia bộc đều bị đưa trả lại phủ chính không thiếu một ai, tiểu tì nữ nhỏ tuổi kia cũng không ngoại lệ. Thế nhưng nha đầu ấy không hề lộ vẻ thất vọng, cứ dáo dác nhìn quanh khi đi băng qua hai khu vườn để đến chỗ nhị phòng. Trong thư phòng đang có hai nam nhân trung niên ngồi đó. Chính là tả thượng thư bộc xạ Trần Trọng Kính và Yến tam gia - hai người đang dự tính kết thành thông gia.
“Thăm dò được gì rồi?”
Thị tì kia khẳng định chắc nịch: “Vị nương tử đó giống với người trong tranh đến bảy tám phần.”
Trần Trọng Kính không thể tin nổi.
“Ngươi thực sự đã nhìn kỹ rồi chứ?”
Thị tì gật đầu chắc chắn: “Nô tì có trí nhớ cực tốt, tuyệt đối không nhìn nhầm đâu.”
Nghe vậy, ông ta bàng hoàng đứng bật dậy.
Ban đầu là xúc động đến đỏ hoe mắt, nhưng ngay sau đó là nỗi hoảng hốt dâng lên: “Chẳng trách Yến Thư Hành lại nhắc về nàng ta trước mặt ta và Cửu lang, hóa ra là hắn đã sớm nghi ngờ rồi!”
Yến tam gia thấy vậy vội hỏi: “Thông gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vị nương tử đó rốt cuộc có thân phận thế nào?”
Trần Trọng Kính siết chặt lòng bàn tay.
Ông ta khựng lại một chút, ra vẻ khó xử đáp: "Nha đầu đó là... là con riêng ta nuôi bên ngoài! Nhà ta sư tử Hà Đông, bà ấy đã tự ý xử lý mẫu thân của nó. Nha đầu đó hận ta thấu xương nên đã đoạn tuyệt với ta, sau này chẳng rõ vì nguyên cớ gì mà mất tích. Không ngờ... không ngờ nó lại ở bên cạnh Yến Thư Hành, chuyện này thật là…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận