Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 30

Ngày cập nhật : 2026-06-05 10:23:54

“Có khách sáo cũng không sao, về nhà rồi gọi dần cho quen.” Chu tiểu tướng quân ôm vai Kỳ Nhân, quay người chào hỏi mọi người, đến lượt A Tự, hắn nhìn về phía Yến Thư Hành: “Vị này là?”


Yến Thư Hành điềm nhiên nhìn hắn, rồi dời tầm mắt sang người A Tự: “Là thê tử của Giang mỗ.”


Kỳ Nhân hừ lạnh một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng. Chu tiểu tướng quân thì ngẩn ra một chút, cười nói: “Giang lang quân đúng là hao tâm tổn trí thật đấy!”


A Tự đứng bên cạnh lắng nghe, cảm thấy khá là bất lực.


Đôi phu thê trẻ này thật thú vị, đến cả từ ngữ khen ngợi phu thê nàng ân ái cũng vi diệu đến vậy.


Qua cuộc đối thoại của họ, nàng biết được trước đó Chu tiểu tướng quân đã mất tích nơi sơn dã khi đang dẹp loạn, lúc thoi thóp thì được người ta cứu sống, hôn mê suốt một năm mới tỉnh lại.


Hắn cũng giống như Kỳ Nhân, đều là người hào sảng, dứt khoát.


Sau một hồi hàn huyên, hắn quay sang Kỳ Quân Hòa, cười lớn nói: “Trước đó đệ đã phái người cưỡi ngựa nhanh đưa thư đến, huynh trưởng chưa nhận được sao?”


Kỳ Quân Hòa bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ.


Hắn cười cười: “Ngày hôm qua ta nhận được hai bức thư cùng lúc, một phong báo tang, một phong báo hỷ. Theo tục lệ dân gian, xưa nay chuyện hỷ luôn phải nhường chuyện tang, nên ta định để hai ngày nữa mới nói.”


Kỳ Nhân như suy nghĩ điều gì, nhìn chằm chằm vào huynh trưởng, trêu chọc Kỳ Quân Hòa: “A huynh, không phải vì huynh không nỡ để muội đi nên mới cố ý giấu bức thư đi đấy chứ?”


Kỳ Quân Hòa không nhìn nàng, mà nhìn vào cây đào trong viện. Hắn ta trầm ổn như một vị trưởng bối, khiến người ta cảm thấy có một sự xa cách vô cớ như cách biệt cả một thế hệ: “Đã gả cho người ta rồi mà vẫn còn tinh nghịch thế.”


Chu tiểu tướng quân nghe vậy thì cười vang, xoa xoa đầu Kỳ Nhân.


Ánh mắt Kỳ Nhân trong nháy mắt trở nên bình lặng.


Chu tiểu tướng quân rất dứt khoát: “Chuyện A Nhân tái phát bệnh cũ, ta đã nghe nhạc phụ đại nhân nói rồi. Nay ta đã trở về, huynh trưởng có thể yên tâm. Ta còn quân vụ tại thân nên không thể nán lại lâu, nếu huynh trưởng đồng ý, ta muốn đưa A Nhân đi ngay trong ngày hôm nay.”


Kỳ Quân Hòa đáp: “Được.”


Hắn ta lại dặn dò Kỳ Nhân: “Đi thu dọn đồ đạc đi.”


Trong một năm bệnh cũ tái phát, việc nghe lời huynh trưởng đã trở thành thói quen của Kỳ Nhân. Nàng ngoan ngoãn bước đi vài bước rồi bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn Kỳ Quân Hòa.


Chu tiểu tướng quân biết tình cảm huynh muội họ xưa nay vốn khăng khít, bèn sảng khoái cười nói: “A Nhân nếu không nỡ xa huynh trưởng, vậy ta cứ về trước một mình, đợi thêm một thời gian nữa lại tới đón nàng cũng được!”


Kỳ Nhân nhìn Kỳ Quân Hòa như muốn hỏi ý kiến.


Huynh trưởng của nàng đoan chính, thẳng thắn, chẳng mảy may có chút tư tâm nào.


Nàng lẳng lặng thu hồi tầm mắt, lên tiếng trước khi huynh trưởng kịp khuyên nhủ: “Không cần đâu, tính tình muội bướng bỉnh, thường xuyên khiến a huynh phải đau đầu. Nếu còn ở lại đây lâu hơn nữa... sẽ phạm sai lầm mất.”


.


Rất nhanh sau đó, Kỳ Nhân đã thu dọn xong xuôi, cùng Chu tiểu tướng quân bước lên xe ngựa rời đi.


Trước lúc tiễn biệt, Kỳ Nhân kéo tay A Tự lại gần.


Nàng ấn vào tay A Tự một cây trâm ngọc, áy náy nói: “Xin lỗi nha, tính ta vốn hấp tấp, ngày thường nếu không có a huynh quản giáo, chẳng biết chừng đã nói ra những lời đắc tội với người khác rồi. Cây trâm ngọc này coi như món quà ta tạ lỗi.”


A Tự mỉm cười: “A Nhân lo xa quá rồi, tính cách cô hoạt bát lanh lợi, ta rất thích.”


“Thật sao? Ta cũng rất thích cô!”


Kỳ Nhân rất vui vẻ, cài cây trâm lên tóc cho A Tự: “Cây trâm này là mỹ ngọc hàng thật giá thật đấy, tốt hơn gấp bội cái thứ lấy đá giả ngọc để lừa gạt thiếu nữ của phu quân nhà cô.”


Nàng bóp mạnh vào lòng bàn tay A Tự một cái: “Sau này nếu có đến Kiến Khang, nhớ phải đến tìm ta.”


A Tự mỉm cười đồng ý.


“Nhất định.”


Chiếc xe ngựa dần khuất trong rừng núi.


Kỳ Quân Hòa nhìn thoáng qua vết bánh xe dài trên mặt đường, ánh mắt dừng lại trên cây đào trước viện bị gãy mất một cành, Yến Thư Hành cũng nhìn theo hướng đó.


Kỳ Quân Hòa nhếch môi: “Cành gãy này là do A Nhân bẻ lúc phát hỏa đây mà, cuối cùng cũng tiễn được vị Phật này đi rồi, từ nay không cần lo có người phá hỏng cây đào của ta nữa.”


Yến Thư Hành vờ như không thấy nỗi sầu muộn đang kìm nén trong mắt hắn, nhớ lại bóng lưng dứt khoát, hào sảng của Chu tiểu tướng quân khi dắt tay Kỳ Nhân rời đi.


Đó là đặc quyền của phu thê, dẫu là người thân thì cũng phải nhường bước trước cái gọi là “danh chính ngôn thuận”.


Cuối cùng hắn chẳng nói gì, chỉ vỗ vỗ vai Kỳ Quân Hòa.


Sau khi trở về viện, Yến Thư Hành kéo A Tự lại gần, ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt ve tâm mày nàng: “Tâm hồn A Tự treo ngược cành cây thế này, là vì huynh muội họ Kỳ sao?”


A Tự cứ ngỡ hắn lại định trêu chọc vì nàng hay nghĩ xiên xẹo, bèn thẹn thùng cười: “Chỉ là đang cảm thán cảnh chia ly mà thôi.”


Yến Thư Hành chạm vào trán nàng, thở dài: “Họ vốn không phải huynh muội ruột.”


A Tự nhanh chóng ngẩng đầu lên.


Trong mắt nàng gợn lên những tia sáng tò mò.


Yến Thư Hành không nhịn được mà véo má nàng, cười mỉa: “Còn bảo là không nghĩ xiên xẹo đi.”


Hắn tiếp tục nói: “Tử Lăng vốn là con của người muội muội đã khuất của Kỳ phu nhân, ba tuổi đã được nuôi dưỡng ở Kỳ gia. Nhưng để hắn không cảm thấy xa cách, người Kỳ gia tuyên bố hắn là cốt nhục thân sinh, trong ngoài Kỳ phủ đều tin tưởng không chút nghi ngờ.”


A Tự tiếp lời: “A Nhân có biết không?”


Yến Thư Hành: “Có lẽ biết, cũng có lẽ không, nhưng bản thân Tử Lăng thì biết rõ. Thật ra nếu đã lưỡng tình tương duyệt, tranh đấu một chút không phải là không thể ở bên nhau, chỉ là hắn không muốn vì dục niệm mà đánh mất tình thân.”


A Tự nghĩ đến Chu tiểu lang quân, thở dài: “Nhưng dẫu cho khi xưa hai huynh muội nảy sinh tình cảm là do lầm tưởng tiểu tướng quân không còn trên đời, thì cũng là Chu tiểu tướng quân cưới Kỳ Nhân trước... Thực ra cả ba người họ đều không sai, chỉ là thời điểm không thích hợp mà thôi.”


Yến Thư Hành nhìn A Tự đăm đăm: “Tình cảm cũng phải bàn đến chuyện trước sau sao?”


Giọng thanh niên trầm thấp, bình thản, mang một vẻ mờ mịt lạ kỳ, giống như một đứa trẻ chưa từng nếm trải thất tình lục dục.


Hắn hỏi nàng: “Nếu A Tự là Kỳ Nhân, nàng có do dự mà đi theo phu quân mình không?”


A Tự lắc đầu.


Ánh mắt Yến Thư Hành khẽ xao động, đáy mắt gợn lên tia nắng nhạt: “Sẽ không đi theo hắn?”


A Tự đáp: “Sẽ không.”


Hắn nở nụ cười vui vẻ, định hỏi tại sao.


A Tự đã mở lời trước: “Nếu trong lòng không chứa chấp hình bóng người khác, dẫu cho với phu quân hiện tại chưa nảy sinh tình cảm nam nữ, cũng có thể chung sống thuận hòa như người thân; nhưng nếu trong lòng đã có tình ý với người khác, thì không thể tiếp tục ở bên cạnh phu quân, lừa dối hắn cũng là lừa dối chính mình. Đương nhiên, đó là vì hiện tại thiếp chẳng có gì trong tay, không giống như Kỳ Nhân phải lo nghĩ cho gia tộc.”


“A Tự xưa nay luôn là người có chủ kiến.” Hắn khẽ cười, “Vậy nàng sẽ đi theo ai?”


A Tự nhận ra hắn dường như đang mượn chuyện của huynh muội họ Kỳ để dò xét mình, đôi mắt trong trẻo khẽ chuyển động: “Vậy thì phải xem thiếp thích ai, và thích đến mức độ nào đã.”


Yến Thư Hành cúi đầu nhìn nàng.


Ánh mắt A Tự lóe lên một tia xảo quyệt: “Thiếp khó chiều lắm đấy, muốn giữ thiếp ở bên cạnh thì chỉ dựa vào rung động thôi là chưa đủ đâu.”


Yến Thư Hành bật cười.


Hắn nắm lấy tay nàng: “Đa tạ phu nhân đã chỉ điểm, ta thực sự đã được truyền cảm hứng rồi.”


.


Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, một ngày sau, nhóm người A Tự cũng phải lên đường.


Trên cầu tàu nơi bến cảng, Kỳ Quân Hòa đang từ biệt Yến Thư Hành. Hắn suy đi tính lại hồi lâu rồi mới khéo léo nói: “Chuyện riêng của Nguyệt Thần, ta không có quyền can thiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=30]

Chỉ là với tư cách bằng hữu chí cốt, ta không thể không nói thẳng: Ngươi thích công tâm, hành sự cũng không theo khuôn mẫu, luôn đặt việc đạt được mục đích làm nguyên tắc hàng đầu, điều này thực sự khiến ta ngưỡng mộ. Nhưng cá nhân ta cho rằng, chuyện tình cảm khác với những việc khác, nó không chấp nhận được tì vết và càng coi trọng quá trình hơn. Nếu chỉ dựa vào việc chiếm đoạt lòng người, e rằng sẽ nảy sinh rạn nứt.”


Nếu là kẻ khác nói nhiều như vậy, Yến Thư Hành sẽ chẳng thèm để tâm, nhưng hắn biết Kỳ Quân Hòa thực sự lo lắng cho mình. Hắn nhìn về phía bóng dáng yểu điệu đang đứng nơi đầu thuyền, đáp: “Tử Lăng yên tâm, ta sẽ chú ý chừng mực.”


“Ngươi có nguyên tắc hành sự của ngươi, ta trong chuyện tình cảm cũng chỉ là kẻ ngoài nghề.” Kỳ Quân Hòa cười tự giễu, “Chỉ hy vọng hai người có thể bớt đi đường vòng.”


Hắn đưa tới một vò rượu: “Đây là rượu Tam Xuân Hàn mà người Trần gia tặng ta lúc ta còn theo học chỗ Trần lão tiên sinh. Nữ lang có lẽ cũng từng uống qua rồi, xin tặng lại cho hai người.”


Đáy mắt Yến Thư Hành mang theo ý cười nhạt, hắn nhận lấy vò rượu: “Đa tạ Tử Lăng.”


Hai người cứ thế từ biệt nhau.


.


Gió thu từng đợt lướt qua bên tai, tựa như có những lá cỏ sắc bén bay ngang.


A Tự rụt cổ lại, bờ vai bỗng nhiên bị một bàn tay đặt lên. Thanh niên lên tiếng ngay trước khi nàng kịp gạt ra theo bản năng: “Gió lạnh rồi, vào trong thôi.”


Họ cùng bước vào trong khoang thuyền.


Đầu ngón tay A Tự vô thức gõ nhẹ lên đầu giường vô cùng buồn chán, tình cờ chạm phải một vết lõm, nàng kinh ngạc thốt lên: “Đây là cùng một con thuyền với lần trước sao?”


Đúng thực là cùng một con thuyền, là thuyền riêng của Yến gia, nhưng Yến Thư Hanh chỉ bảo với nàng đây là một con thuyền khách thông thường. Hắn cười hỏi: “Sao phu nhân lại nói vậy?”


A Tự dắt tay hắn chạm vào vết lõm nơi đầu giường: “Đầu giường trên con thuyền trước đó cũng có vết tích y hệt thế này. Hằng ngày buồn chán, thiếp thường hay sờ vào nó.”


Đầu ngón tay Yến Thư Hành khẽ xoa nhẹ, nhưng không phải trên mặt gỗ, mà là trên mu bàn tay nàng.


Hắn than: “Phu nhân thật tinh tế.”


Hắn chỉ khen nàng tinh tế chứ không trả lời câu hỏi của nàng. A Tự cũng chẳng truy cứu thêm, vừa rồi mới hóng gió xong, tay nàng vẫn còn lạnh ngắt, cứ liên tục hà hơi nóng vào tay.


Yến Thư Hành ủ ấm tay cho nàng một lát rồi bảo: “Vừa nãy Tử Lăng có tặng ta một vò Tam Xuân Hàn. Nàng nghỉ ngơi trước đi, đợi ta bận xong việc sẽ cùng nàng hâm rượu sưởi ấm.


Sau khi hắn đi khỏi, A Tự rảnh rỗi không có việc gì làm bèn cùng Trúc Diên ra ngoài khoang thuyền hít thở không khí. Trên thuyền rất yên tĩnh, nàng thắc mắc hỏi: "l”Đây chẳng phải là thuyền khách sao? Sao không nghe thấy tiếng của người khác? Yên tĩnh quá.”


Trúc Diên ghi nhớ lời dặn dò, úp mở đáp: “Chắc là do trời lạnh nên mọi người đều không muốn ra ngoài.”


A Tự lại hỏi: “Ta chưa từng ngồi thuyền lớn bao giờ, A Diên kể cho ta nghe đi, con thuyền này rốt cuộc trông như thế nào? Nó lớn chừng nào, có bao nhiêu khoang phòng vậy?”


Trúc Diên nghĩ bụng chuyện này cũng không có gì nên đã kể cho nàng nghe đại khái, A Tự vừa nghe vừa gật đầu.


Đang nghe dở thì phía sau vang lên tiếng cười quen thuộc: “Phu nhân hứng thú với thuyền bè từ bao giờ thế?”


Hắn nắm lấy bàn tay lạnh giá của A Tự nhét vào trong tay áo mình. A Tự không thích cảm giác này lắm, định rút tay ra nhưng đã bị hắn giữ chặt lại.


“Bên ngoài gió lạnh, đừng có bướng.”


A Tự không vùng vẫy nữa, nghiêng đầu nói: “Lúc rảnh rỗi không có việc gì, lại là lần đầu đi thuyền nên không tránh khỏi tò mò.”


Yến Thư Hành bóp nhẹ bàn tay nàng đang giấu trong tay áo mình, cười nói: “Phu nhân hiếu kỳ thật đấy, nhưng nàng đã nghe câu ‘sự tò mò hại chết con mèo’ chưa?”


A Tự rút tay về, tự nhét vào tay áo mình, hừ nhẹ: “Thiếp chỉ biết rằng, nếu mèo quá ngốc thì ngược lại còn bị chuột trêu chọc đấy.”


Hắn chỉ mỉm cười, không tranh luận với nàng.


A Tự mặc cho gió thổi qua người, dựa vào những lời Trúc Diên vừa kể mà hồi tưởng lại những con thuyền khách nàng từng thấy ở bến cảng Lịch Thành, cảm thấy quy cách của con thuyền này không giống thuyền khách cho lắm, ngược lại rất giống thuyền riêng của các thế gia.


Nhưng nghe bằng tai thì chưa chắc đã thực, số thuyền nàng từng thấy cũng chẳng được bao nhiêu, không thể dễ dàng hạ quyết định ngay được.


A Tự thu hồi dòng suy nghĩ. Đến lúc nghỉ trưa, nàng mơn trớn vết lõm nơi đầu giường, dần dà lại cảm thấy chắc do mình đa nghi quá thôi. Trong lúc trằn trọc, nàng lại nhớ tới Kỳ Nhân.


Vô duyên vô cớ, tại sao A Nhân lại phải xin lỗi?


Tính tình nàng ấy tuy thẳng thắn, nhưng cũng không phải kiểu người sẽ hạ thấp đồ trang sức của người khác là rẻ tiền.


Còn nữa, phản ứng của nàng ấy và Chu tiểu tướng quân khi nhìn thấy “Giang Hồi” cũng có chút kỳ quái. Và cả trước đó nữa, nàng ấy còn suýt chút nữa nhận nhầm Giang Hồi thành “người họ Yến”.


Người họ Yến…


A Tự chợt nghĩ đến một cái tên.


Trưởng công tử Yến thị.


Yến Thư Hành.


Càng nhiều ký ức bị cái tên này kéo ra. Đêm đó khi họ đi xem bách hý thì gặp phải ngựa điên, trong lúc hỗn loạn, dường như có người ở xung quanh đã chào hỏi “Trưởng công tử”.


Sao lại là hắn ta nữa rồi?


Suy nghĩ ngày càng hỗn loạn, A Tự thậm chí không phân biệt nổi mình đang nghi ngờ Giang Hồi đã bị tráo người, hay đang nghi ngờ phu quân của mình đã biến thành vị thế gia công tử mà có lẽ cả đời này nàng cũng chẳng có dây dưa gì?


Nhưng giọng nói của người đó nàng đã từng nghe qua. Chẳng phải thanh niên có giọng nói lạnh lùng khi xem bách hý chính là hắn sao?


Càng nghĩ mọi chuyện lại càng rối.


Đầu A Tự đau nhói từng cơn.


Những dòng suy nghĩ tản mác giày vò khiến nàng kiệt sức cả về thân xác lẫn tinh thần, càng nghĩ càng không thông, nàng đành thiếp đi trong cơn mê mệt.


Khi tỉnh dậy, nàng nghe Trúc Diên nói đã đến giờ dùng bữa tối, phu quân nàng cũng vừa xong việc.


Sau bữa ăn, A Tự đề nghị: “Thiếp thấy hơi lạnh, chúng ta uống chút rượu nha?”


Yến Thư Hành chăm chú nhìn nàng: “Được.”


A Tự uống hết ly này đến ly khác, khi định uống tiếp, tay nàng bị hắn nhẹ nhàng giữ lại: “Đừng uống nhiều quá, vết thương trên môi ta vừa mới lành thôi.”


Ánh mắt nàng long lanh, giọng nói đã mang theo vẻ lười biếng: “Phu quân đang ám chỉ thiếp uống say sẽ làm loạn sao? Chàng lo xa quá rồi. Tửu lượng của thiếp cực kỳ tốt, không say được đâu.”


Thế là nàng lại uống thêm một ly nữa.


Yến Thư Hành lấy ly rượu khỏi tay nàng, rồi bế ngang người nàng đặt lại lên giường.


Nàng bất mãn bò dậy: “Chàng... chàng xem thiếp giống người đã say sao?”


Yến Thư Hành bình thản đáp: “Giống.”


A Tự liếc hắn một cái: “Đồ xấu xa.”


Nàng tủi thân ôm đầu gối cuộn tròn trên giường: “Nhưng trên sông vừa lạnh vừa ẩm, phu quân... thiếp lạnh lắm, uống rượu mới ấm người được.”


Yến Thư Hành cúi người nhìn nàng, nhất thời không chắc liệu cơn say kia là thật hay giả.


Hắn đỡ nàng nằm xuống.


“Ngoan, lạnh thì đắp chăn cho kỹ.”


Chăn vừa đắp lên đã bị nàng hất ra. Đôi mắt A Tự sáng lấp lánh, vừa thẹn thùng vừa hờn dỗi: “Chàng... chàng ôm thiếp, thiếp sẽ không lạnh nữa.”


Yến Thư Hành bất lực đưa tay ôm nàng vào lòng: “Thế này được chưa?”


A Tự rất hài lòng, đôi bàn tay nhỏ nhắn lần tìm trên lồng ngực hắn: “Người phu quân thật ấm.”


Yến Thư Hành mặc cho kẻ say rượu trước mặt mặc sức tung hoành, hắn vẫn bình chân như vại, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Tin ta đi, đắp chăn vào sẽ ấm lên ngay thôi.”


A Tự nói không.


Nàng được đà lấn tới, bàn tay gạt đi vạt áo rồi luồn vào trong, lẩm bẩm: “Thế này còn ấm hơn…”


Kẻ say dường như không chỉ thỏa mãn với việc sưởi ấm, bàn tay bắt đầu sờ soạng khắp nơi, miệng còn chậc lưỡi khen ngợi: “Thật săn chắc.”


Cơ thể Yến Thư Hành đột nhiên căng cứng, nhưng hắn không đẩy nàng ra, ánh mắt thâm trầm thêm vài phần.


Thế nhưng lời nói thốt ra lại nhạt như màn sương mỏng ngày đông.


“A Tự đang tìm nốt ruồi đó sao?”

Bình Luận

0 Thảo luận