Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 133

Ngày cập nhật : 2026-06-11 14:26:09

A Tự hiểu ra.


Nàng lắc đầu với Cửu lang: “Chúng ta không đi được nữa, ở lại đây chờ viện binh là cách ổn thỏa nhất.”


Nhưng một vài người của Trần gia lại không đồng tình.


A Tự bình thản nói: “Ngựa có nhanh đến mấy cũng khó mà ra khỏi Dĩnh Xuyên trong vòng hai ngày, huống chi trong chúng ta có rất nhiều người không biết cưỡi ngựa. Không ra được Dĩnh Xuyên mà trốn sang mấy thành xung quanh thì chỉ càng nguy hiểm hơn Dương Địch. Dù sao ở Dương Địch vẫn có các quan viên tuần thú của triều đình, họ là thể diện của Đại Chu, triều đình sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Mấy vị muốn đi thì cứ đi đi, đừng trách ta không nhắc nhở trước!”


Mấy người chi thứ không tin vào điều tà môn này, liền dẫn theo ba trăm tư binh đi về hướng tây nam. Cửu lang tuy nghe theo lời A Tự, giữ vững lòng quân cho chi của mình, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.


Khi trời sáng, mọi người nhận được tin tức: những người thuộc chi thứ kia đã đụng độ mấy trăm người Hồ ở cách đó sáu mươi dặm, bị tàn sát dã man, chỉ có mười mấy người chạy thoát thân trở về.


Ngay lập tức, cả thành chìm trong hoảng loạn.


Chính ngọ, cấp báo truyền đến.


Thám tử dò la được binh mã của người Hồ có khoảng hơn bốn vạn người, đang binh phân hai ngõ: một ngả hướng về Dĩnh Dương ở phía đông, một ngả tiến về Tương Thành ở phía nam.


Dương Địch bị kẹp ở giữa, rốt cuộc biến thành một tòa cô thành.


Trong thành Dương Địch, gió rít hạc kêu, lòng người hoảng sợ.


Ngày hôm sau, A Tự cùng Trần Ngạn đi qua gần cửa nam của thành thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng la hét thảm thiết. Sắc mặt nàng hơi thay đổi: “Mới có hai ngày mà người Hồ đã binh lâm thành hạ rồi sao?”


Vén sương mù nhìn lại, hóa ra là người Yết đã rút bốn nghìn binh mã từ Dĩnh Dương đến để tàn sát lưu dân ở ngoài thành.


“Thành chủ để bảo toàn vạn vô nhất thất, lo lắng việc tổn hao binh lực sẽ bất lợi cho việc thủ thành nên không chịu xuất chiến. Hơn nữa cũng không chịu mở cửa thành, còn nói nơi dừng chân tốt nhất của lưu dân là ở lại ngoài thành để san sẻ bớt binh lực của người Hồ, như vậy cũng coi như lưu danh thanh sử.”


“Lời này sao mà vô sỉ thế!”


Cửu lang lập tức muốn lên thành lâu xem thử.


A Tự cũng đi cùng hắn.


Dọc đường bắt gặp vài người không nhà để về, một đứa trẻ ăn xin gầy gò ốm yếu nhìn thấy xe ngựa bèn muốn lao lên cầu xin bố thí, liền bị người ta bế thốc đi: “Tiểu tử thúi không cần mạng nữa à! Đám sĩ tộc đó đều coi chúng ta như heo như chó! Không đời nào dừng xe vì ngươi đâu!”


A Tự lặng lẽ buông rèm xe xuống.


Trên xe ngựa của nàng quả thực có một ít đồ ăn, nhưng nếu nàng đưa cho đứa trẻ kia, ngay lập tức sẽ bị những kẻ lưu vong khác cướp mất, thậm chí họ còn có thể làm tổn thương đứa trẻ đó.


Cho dù cứu được một người, cứu được một bữa, cũng chẳng cứu được bữa sau, càng không thể nào cứu được tất cả mọi người.


Nàng không cứu nổi họ.


Cục diện trước mắt, không một ai cứu nổi.


Đến cửa nam, ba người bước lên thành lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=133]

Người Yết không hề công thành, trên tường thành rải rác các binh lính thủ thành, có người đờ đẫn nhìn xuống dưới, có người lại đau đớn nhắm nghiền mắt.


Tiếng khóc than ngút trời vang lên từ ngay dưới chân, tiếng gào khóc của hàng nghìn người hòa lẫn vào nhau.


Tựa như tiếng ác quỷ đến từ dưới lòng đất.


Trần Ngạn đi tới bên tường chắn mái, nhìn xuống dưới thành một cái rồi không dám nhìn tiếp nữa. Nhớ lại dáng vẻ luống cuống của A Tự lúc tự tay hạ sát Trần tam gia lần trước, Trần Ngạn liền kéo nàng lại: “Muội đừng nhìn nữa, về đi thôi. Chúng ta tuy là con cháu thế tộc nhưng không có binh quyền, càng không có quyền bính, căn bản chẳng làm được gì đâu...”


Nói đến đây, gã thiếu niên ngày thường vốn lơn tơn cợt nhả bỗng đấm mạnh một cú vào tường thành.


Đến cả Cửu lang còn phẫn uất như vậy, e là dưới thành…


Trong một khoảnh khắc, A Tự không dám tận mắt chứng kiến cảnh lưu dân bị giặc Hồ sát hại, chứng kiến sự vô tình và vô lực của đám sĩ tộc bao gồm cả nàng... nhưng nàng vẫn cắn răng bước tới trước.


Dưới thành là một mảnh đỏ rực lẫn đen ngòm đan xen vào nhau.


Màu đen ngòm là bóng người, màu đỏ rực là máu tươi đang chảy xiết, còn có cả chân tay đứt lìa, xương tàn cốt rụi…


Cổ họng lại dâng lên một cơn buồn nôn mãnh liệt.


Nhưng lần này, hai tay A Tự bấm chặt vào tường thành, nàng không hề trốn tránh mà ép bản thân phải nhìn thẳng vào đó.


Tường thành quá cao, khi phóng tầm mắt nhìn ra xa qua tường chắn mái, binh mã và lưu dân ở phía xa nhỏ bé như lũ kiến cỏ. Hàng nghìn lưu dân bị thiết kỵ của người Hồ lùa đến sát chân thành.


Giống như trâu bò, dê cừu bị xua đuổi.


Có người lao xuống chân thành ra sức vỗ vào cổng thành, gào thét xin được thả vào trong; có người bất chấp tất cả, lao thẳng vào dưới móng thiết kỵ của người Hồ, trong chớp mắt đã thịt nát xương tan……


Giữa biết bao lưu dân đang gào khóc chạy loạn, A Tự nhìn thấy một người mẹ. Phụ nhân gầy rộc như bộ xương khô, quần áo rách rưới, trong lòng đang ôm một đứa trẻ đã chết.


Người mẹ ấy đứng ngơ ngác chết lặng.


Bất thình lình, bà chạy đến dưới chân thành, ôm ghì rồi giơ đứa trẻ lên cao, ngước nhìn lên nơi cao nhất. Giống như đang ngước nhìn binh lính trên tường thành, lại giống như đang ngước nhìn vòm trời xanh thẳm trên đỉnh đầu.


Bà dường như còn đang nói điều gì đó.


Có lẽ là đang cầu xin, cũng có lẽ là đang thống hận khiển trách.


Khoảnh khắc ấy, một chữ "chết" trong lòng A Tự bỗng chốc được cụ thể hóa đến tột cùng.


Trước ngày hôm nay, nàng từng chứng kiến cái chết của tổ phụ, cô mẫu, phụ thân, và thậm chí là cả Trần Quý Diên. Tổ phụ thọ chung chính tẩm, tuy có đau buồn lưu luyến nhưng quyến thuộc không có gì tiếc nuối. Cô mẫu vì bạo bệnh mà hương tiêu ngọc vẫn, khiến người ta tiếc thương. Phụ thân vì trung quân mà chết, nên đáng được ca ngợi. Trần tam sát hại huyết thống thân tộc, chết là đáng tội, cũng chết một cách hèn hạ bỉ ổi.


Vậy còn những lưu dân này thì sao?


Cái chết của họ, lại được định nghĩa thế nào?


Trong mắt phần lớn sĩ tộc Nam Chu, thứ tộc là những kẻ hèn mọn, ngu muội, thế nên dẫu họ có chết trên đường lưu vong, chết vì đói khát, thậm chí chết dưới tay người Hồ ngay ngoài cánh cổng thành đóng chặt, thì hết thảy đều không đáng để nhắc tới.


Tại sao chứ, chỉ vì xuất thân thôi sao?


Cha thường nói, sĩ tộc hay thứ tộc vốn chẳng có gì khác biệt, hai chữ "sĩ nhân" không nằm ở xuất thân, mà nằm ở tài học và phẩm tính. Người còn nói, sĩ nhân chí tại đạo.


Cho nên, năm xưa tại sao cha lại phải liều mạng hộ tống thái tôn và ngọc tỷ, liệu có phải chỉ vì lợi ích của gia tộc?


A Tự lao xuống khỏi thành lâu.


Trần Cửu lang và Phá Vụ lập tức bám sát theo sau.


Trần Ngạn nghẹn ngào nói: “Ta là một đấng nam nhi, không thể cứ trương mắt ra nhìn thế này được, ta sẽ đến phủ thành chủ một chuyến……”


A Tự kéo hắn lại: “Tìm thành chủ vô ích thôi. Thời cục đã thế này rồi, dùng tình cảm để lay động người ta, chẳng bằng dùng quyền thế để ép buộc.”


Trần Ngạn hỏi: “Ý muội là gì?”


A Tự không trả lời, chỉ hỏi: “Cửu ca, huynh từng học thuộc binh pháp, vì sao người Hồ không công thành mà lại tàn sát lưu dân, lại vì sao đuổi hết lưu dân đến dưới chân thành?”


Cửu lang ngẫm nghĩ một lát: “Để bất chiến nhi khuất nhân chi binh?? Dù sao binh lương của Dương Địch cũng tính là chuẩn bị đầy đủ, nếu nhẫn tâm tử thủ thì chưa biết chừng là không thủ được.”


?Bất chiến nhi khuất nhân chi binh: Không đánh mà khuất phục được binh lính đối phương (một kế sách nổi tiếng trong Binh pháp Tôn Tử).


"Quả thực là như vậy, nhưng chúng ta cũng có thể tìm cho họ một vài danh mục khác." A Tự quay sang Phá Vụ: “Trong số các quan viên tuần thú, có vị yếu viên nào đang ở Dương Địch không?”


Phá Vụ đáp: “Có Thượng thư Hữu bộc xạ Chu Càn. Nhưng trưởng công tử từng nói, người này chỉ biết theo đuổi lợi ích lại cực kỳ tinh ranh. E là việc thành chủ không mở cửa thành cũng có ý của Chu Càn ở trong đó. May mà trước khi đi, trưởng công tử đã giao lệnh bài cho thuộc hạ, có lẽ chúng ta có thể mượn quyền thế và danh vọng của công tử để gây sức ép với ông ta.”


“Người tinh ranh, vậy thì dễ bề hành sự rồi.”


Trong lời nói của A Tự lộ rõ vẻ châm biếm: “Những lúc thế này, chính là lúc nên để cho những kẻ nhát gan, ôm tâm lý cầu an kia ra đứng mũi chịu sào. Việc gì phải để trưởng công tử nhà các ngươi lội vào vũng nước đục này?”


.


Một lát sau.


Thượng thư Hữu bộc xạ nhận được cấp báo.


“Đại nhân, trong thành đang truyền tai nhau tin đồn, nói rằng chính ngài là người hạ lệnh đóng cửa thành, không màng đến tính mạng của lưu dân. Người Hồ đều đang rêu rao, nhạo báng sĩ tộc Nam Chu nhu nhược!”


Đáy mắt Chu Càn lóe lên một tia tinh quang.


“Chắc là có kẻ muốn mưu hại bản quan!”


Một quan viên nhỏ thuộc Thượng thư tỉnh đi cùng nhưng phẩm cấp không cao vội vàng nói: “Theo ý kiến của hạ quan, có lẽ chuyện này không phải nhắm vào một mình đại nhân ngài đâu. Người Hồ rầm rộ lùa lưu dân tới, không chỉ để đả kích sĩ khí, mà còn muốn làm tổn hại đến uy nghiêm của Đại Chu ta nữa! Chẳng qua vừa khéo ngài lại là người chủ sự ở nơi này.”


Chu Càn là người thông minh, chỉ một câu nói đã lập tức nghĩ đến hàng loạt mối hệ lụy tiềm ẩn phía sau.


Họ thay mặt thiên tử đi tuần thú, vốn dĩ là để hiển thị thiên uy, thu phục lòng dân. Nay trong lúc đang đi tuần thú lại mặc cho người Hồ tàn sát lưu dân, chẳng phải sẽ phản tác dụng sao? Nếu có Yến trung thư ở đây, ông ta còn có thể đứng sau lưng hắn mà tùy cơ ứng biến. Nhưng Yến trung thư không có mặt, chức quyền tuần thú đều quy về tay ông ta, điều này không chỉ liên quan đến thanh danh sĩ nhân của Chu Càn ông, mà còn liên quan mật thiết đến tiền đồ hoạn lộ của chính mình.


Không được, ông ta phải cứu vãn tình thế.


Nghĩ thông suốt điểm này, Chu Càn vội vàng hỏi viên quan nhỏ kia:


“Có cách gì không?”


Viên quan nhỏ thấy thời cơ đã đến, bèn nói: “Hạ quan từng nghe nói, khi Yến trung thư thủ thành ở Ngụy Hưng, từng mượn mấy nghìn binh mã cộng thêm sức lực của lưu dân mà đánh thắng một trận. Hiện giờ tâm phúc của Yến trung thư vẫn đang ở lại Dương Địch...”


Chu Càn lập tức đứng bật dậy: “Phái người truyền—— không, mời người của Yến trung thư tới đây.”


Phá Vụ với tư cách là người năm xưa từng tận mắt đi theo Yến Thư Hành thủ thành, tự nhiên được mời đến.


Theo đúng những gì A Tự đã chỉ điểm, gã tỏ vẻ do dự nói rằng tuy mình có đối sách, nhưng thân không có quan chức, lại sợ kế sách có sơ sót. Chu Càn đang sốt ruột muốn bình định oán hận trong lòng dân, liền giao luôn lệnh bài của mình cho gã: “Ngươi chỉ cần nghĩ cách đánh lui người Hồ, bảo vệ lưu dân. Đánh trận vốn có thắng có thua, nhưng mắt thấy chúng ta đang đại diện cho thể diện của Đại Chu, không thể không cứu lưu dân, sai sót tội trạng gì ta gánh vác!”


Có được lời khẳng định chắc chắn, Phá Vụ nhận lệnh lui ra.


.


A Tự quay trở về Trần phủ chờ đợi.


Bên tai thấp thoáng có tiếng trống trận rền vang, nước nóng trong chén trà hết nguội lại nóng, bóng mặt trời bên cửa sổ hết tỏ lại mờ.


Khi mặt trời sắp lặn, Phá Vụ đã trở về.


Phá Vụ y phục rách nát, trên mặt đầy máu và vết bẩn, càng làm nổi bật ánh mắt đang sáng lên đầy nhiệt huyết: “Bẩm báo nữ lang! Thuộc hạ may mắn không nhục mệnh!”


A Tự làm rơi cả chén trà, nhưng nàng vui mừng đến mức chẳng còn màng đến điều gì khác: “Vậy thì tốt quá...”


Sau đó, A Tự biết được đám người Phá Vụ đã thành công kêu gọi lưu dân cùng kháng cự người Hồ, những lưu dân có sức chiến đấu đã được biên chế vào quân thủ thành, còn người già, trẻ nhỏ, nữ nhân thì tạm thời thu nhận vào trong thành.


Người Hồ thương vong quá nửa, đã rút lui trước. Trận này tuy toàn thắng, nhưng số binh sĩ tử trận hoặc trọng thương lên đến hai ba phần mười, nay có lưu dân bù vào mới miễn cưỡng duy trì được quân số cân bằng.


Trong tình hình này, đây đã là kết quả tốt nhất.


Nhưng đây cũng mới chỉ là sự khởi đầu.


Ngay đêm đó, A Tự nhận được hai tin xấu.


Người Hồ công đánh Tương Thành lâu ngày không hạ được, đã bắt đầu giảm bếp?. Hoặc là họ đang hư hoảng nhất chiêu để quân Tương Thành lơi lỏng cảnh giác, hoặc là định bỏ Tương Thành để lấy thẳng Dương Địch.


?Giảm bếp: Một kế sách rút quân rút lui bí ẩn trong binh pháp cổ đại, cố tình giảm bớt số lượng bếp nấu cơm mỗi ngày để đánh lừa quân địch rằng quân mình đang đào ngũ hoặc suy kiệt.


Quả nhiên, hoàng hôn ngày hôm sau, thám tử về báo: người Yết tạm thời bỏ qua Tương Thành và Dĩnh Dương, đang thẳng tiến quân về Dương Địch!


Lần này, thứ truyền tới từ ngoài thành không còn là tiếng gào khóc thê lương nữa, mà là tiếng chém giết rúng động cả trời đất.


Ngay cả ở Trần trạch nằm sâu trong thành cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.


Đây là lần đầu tiên A Tự ở gần chiến trận như thế.


Người Hồ hung hãn tràn đến, chỉ mới nửa tháng, chín nghìn quân thủ thành giờ chỉ còn lại bốn nghìn.


Lương thảo ngày một ít đi, người chết và bị thương ngày càng nhiều, trong thành Dương Địch, bất kể là lưu dân hay quyền quý thì cũng không một ai có thể đứng ngoài cuộc trong kiếp nạn này.


A Tự là người đầu tiên đem quyên góp toàn bộ số lương cốc năm xưa được tích trữ trong địa kho của Trần gia. Các hộ giàu có trong thành vốn dĩ còn định thừa cơ hỗn loạn mà tháo chạy, nay thấy nàng làm vậy thì cũng lục tục quyên góp lương thực theo.


Ngày thứ mười sáu.


Có tin vui truyền đến, binh mã của Ân Lê đã tiến vào Dĩnh Xuyên, chỉ cần đợi thêm hai ngày nữa là có thể đến được Dương Địch!


Thế nhưng tinh binh thủ thành hiện chỉ còn lại hai nghìn người, liệu có chống chọi qua được hai ngày này hay không vẫn còn là một biến số.


Nhưng dẫu sao tin tức này cũng mang lại hy vọng cho những người đang khốn đốn giữ thành. A Tự phái tất cả hộ vệ của Trần gia cùng số hộ vệ mà Yến Thư Hành phái đến bảo vệ nàng đi thủ thành, bản thân nàng cũng vận y phục giản tiện, dẫn theo thị tỳ ra khỏi phủ để băng bó cho các binh sĩ bị thương.


Lúc đi qua phiến cổng chào phô trương thanh thế trước phủ, A Tự có khựng lại một chút.


Ngay sau đó, nàng không hề quay đầu lại mà bước thẳng lên xe ngựa.


Ngày thứ mười tám.


Trên tường thành đã thỉnh thoảng có người Hồ leo lên được, tuy bị đánh bật trở xuống nhưng chúng vẫn kéo đến cuồn cuộn không dứt.


Cổng thành vốn được chặn bằng những tảng đá lớn cũng đang trên bờ vực thất thủ.


Nha thự ở phía nam thành đang tiếp nhận không ít binh sĩ bị thương, từng sinh mạng tươi rói cứ thế mà tiêu biến tại nơi này.


Cách biệt mấy tháng, giờ đây khi phải đối mặt với máu tanh và xác cốt một lần nữa, A Tự đã không còn sợ hãi. Thứ đáng sợ hơn cả máu tanh và xác cốt chính là sự giết chóc và tranh đoạt không hồi kết.


Bên ngoài nha thự là một mảnh tĩnh mịch.


Những người trong thành còn có thể cầm nổi đao kiếm đều đã đi bảo vệ tường thành, nơi này chỉ còn lại nữ nhân và hài tử ở lại chăm sóc thương binh.


Bên ngoài ngày càng trở nên yên ắng, xung quanh bắt đầu truyền đến những tiếng khóc sụt sùi đầy bất an, nhưng A Tự vẫn vô cùng tập trung. Nàng đang băng bó cho một binh sĩ bị thương nặng, đó là một đứa trẻ mới chỉ mười một mười hai tuổi, bị tên bắn trúng chỗ hiểm.


Sau khi xé mở lớp áo đẫm máu của đứa trẻ kia ra, A Tự mới bàng hoàng phát hiện đó lại là một nữ lang—— trong thành có lệnh, chưa đến nước cuối cùng thì người già, trẻ nhỏ, nữ nhân không phải tham gia thủ thành.


Hai tay A Tự run rẩy.


Tiểu nữ lang ngược lại còn an ủi nàng: “Cha mẹ muội đều bị người Hồ giết chết, muội... đang báo thù cho họ.”


Lang trung đều đã đi tham chiến, A Tự không thông y thuật, chỉ có thể xé vạt váy của mình để cầm máu cho nàng.


Thế nhưng máu... cứ chảy mãi không ngừng.


A Tự dốc sức xé lớp váy ngoài, cũng bất chấp tất cả y như ngày tự tay hạ sát Trần Quý Diên năm đó.


Nhưng đã vô lực hồi thiên.


Ngay khoảnh khắc tiểu nữ lang dần dần mất đi sinh khí trong lòng A Tự, bên ngoài chợt vang lên tiếng reo hò dậy đất.


“Là viện binh! Viện binh tới rồi!!”


Trong khoảnh khắc, nước mắt A Tự tuôn rơi như mưa.


Mọi người đều đang reo hò mừng rỡ, còn nàng ôm lấy thi thể vẫn còn vương chút hơi ấm của thiếu nữ, hồi lâu không hề ngẩng đầu lên.


Có người nhẹ nhàng bế đứa trẻ tội nghiệp kia rời khỏi lồng ngực nàng. A Tự nhìn đôi bàn tay trống không của mình, cúi đầu lẩm bẩm đầy áy náy: "Xin lỗi, ta không cứu được muội…”


Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của nàng.


Giọng nói ôn nhu tựa như dòng suối trong lành, gột rửa đi trái tim đang bị máu tươi làm cho bỏng rát của A Tự.


“Đừng khóc, nàng đã cứu được rất nhiều người rồi.”

Bình Luận

0 Thảo luận