Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 124

Ngày cập nhật : 2026-06-11 14:13:33

Trong doanh trại rơi vào im lặng.


A Tự và phụ nhân nhìn nhau trân trân, nàng nhìn vào mắt đối phương, nhất thời không thể rời mắt đi chỗ khác.


Quá quen thuộc.


Nhưng nàng lại không nói rõ được vì sao mình lại thấy quen thuộc như thế.


Phụ nhân chăm chú nhìn A Tự, ánh mắt dừng lại bên cổ nàng, giống như người khát khô đang tìm kiếm suối nguồn.


A Tự biết bà đang nhìn chiếc khóa trường mệnh giấu dưới chéo áo mình, nghi vấn trong lòng cũng vơi đi một nửa.


Bà ấy đến vì chiếc khóa trường mệnh, hẳn là có liên y với Yến Thư Hành. Chính vì vậy, khi nhìn lại đôi mắt chứa chan sầu muộn này một lần nữa, A Tự rốt cuộc cũng nhận ra sự quen thuộc ấy đến từ đâu.


Yến Thư Hành cũng có một đôi mắt rất đẹp.


Chỉ là trong mắt hắn luôn đong đầy nụ cười ấm áp như gió xuân, còn trong mắt phụ nhân này lại tích tụ sầu muộn của bao năm tháng.


Cho nên mới khiến A Tự nhất thời không nghĩ ra.


Đầu tiên, nàng nghĩ đến những người thân thiết nhất.


Thế nhưng theo nàng biết, cha của Yến Thư Hành là trưởng tử, mẫu thân là nữ nhi Kỳ gia, quanh năm ngụ trong Phật tự.


Đã không phải phụ mẫu, vậy có khi nào là họ hàng của hắn không?


Ban đầu nàng cứ ngỡ họ bắt giữ nàng tới đây là có liên quan đến tam thúc và ngọc tỷ, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy phụ nhân này, A Tự không khỏi đổi sang một suy đoán khác: Liệu có phải họ nhắm vào chiếc khóa trường mệnh hay không?


Nàng dịu giọng dò xét: “Dám hỏi phu nhân, có phải phu nhân đã sai người đưa ta đến nơi này không?”


Phụ nhân hoàn hồn, thẫn thờ lắc đầu.


“Không phải ta.”


Suy đoán vừa rồi của A Tự lập tức tan thành mây khói.


Phụ nhân lại hỏi A Tự: “Chiếc khóa trường mệnh trên người cô nương trông rất giống vật của cố tri ta, liệu có thể cho ta xem một chút được không? Cô cứ yên tâm, ta sẽ không lấy đi đâu.”


A Tự thấy bà không có ác ý, lại nghĩ chủ soái của họ vẫn chưa về, biết đâu có thể tìm được lối thoát từ chỗ người phụ nhân này.


Nàng tháo khóa trường mệnh xuống, cẩn thận đưa qua: “Đa tạ phu nhân đã cảm thông. Đây là vật tùy thân từ nhỏ của người trong lòng ta, tuy chàng đã tặng cho ta, nhưng ta cũng không dám sơ sẩy làm mất.”


Phụ nhân hiểu ý, giọng nói càng thêm nhu hòa: “Cô yên tâm, ta sẽ trả lại.”


Bà đón lấy chiếc khóa trường mệnh, chăm chú ngắm nhìn, hàng mi dài run rẩy không thôi, thần sắc cũng ngày càng đau thương, đau khổ.


"Cái này là do tự tay hắn đúc sao…”


A Tự nghe mà trong lòng mơ hồ, hoàn toàn mù mịt, cứ ngỡ người bà ấy đang nhắc đến là Yến Thư Hành: “Là do cha của chàng để lại.”


Vành mắt phụ nhân đỏ hoe, tuy không khóc nhưng hai tay nâng niu chiếc khóa trường mệnh, lồng ngực phập phồng. Thị tỳ bên cạnh vội vàng bước lên vuốt nhẹ lưng bà: “Phu nhân, lang trung đã dặn rồi, người không được kích động mà...”


Phụ nhân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà trả lại khóa trường mệnh cho A Tự, khẽ lẩm bẩm: “Đa tạ cô.”


A Tự nhận lại khóa trường mệnh rồi đeo vào cổ.


Phụ nhân được tỳ nữ dìu ngồi xuống, lại ra hiệu bảo A Tự cũng ngồi theo. Sau khi ổn định lại cảm xúc, bà ôn tồn hỏi: “Người trong lòng của cô là nhi lang Yến thị sao?”


A Tự phân vân không biết có nên nói thật hay không, liệu điều này có gây bất lợi cho nàng và Yến Thư Hành? Nhưng khi nhìn vào ánh mắt tha thiết, ngập tràn mong đợi của đối phương, nàng nghĩ, có lẽ mình có thể tin tưởng bà ấy.


A Tự gật đầu: “Người là thân thích của chàng sao?”


Phụ nhân hơi khựng lại, nói: “Đứa trẻ đó... nó hẳn là... là con của một cố nhân của ta.”


Chỉ là con của cố nhân, sao đôi mắt lại có vài phần tương đồng thế nhỉ? Nói là cố nhân, hẳn là có nỗi khổ tâm không thể nói ra.


Nhưng lúc này, A Tự quan tâm tại sao mình lại bị bắt cóc đến đây hơn. Nàng còn đang cân nhắc xem nên thăm dò thế nào thì phụ nhân lại hỏi: “Người trong lòng của cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Diện mạo ra sao? Tính tình thế nào?”


A Tự nhận ra phu nhân này chỉ quan tâm đến những chuyện liên quan đến Yến Thư Hành. Xem ra muốn mượn lực từ bà ấy để thoát thân, trước tiên phải mượn chuyện của Yến Thư Hành để kéo gần khoảng cách.


Nàng chạm nhẹ vào chiếc khóa trường mệnh qua lớp áo: “Chàng ư, chàng vừa bước qua tuổi hai mươi ba, vóc dáng rất cao, cao hơn ta hẳn một cái đầu. Người ngoài đều khen chàng mặt đẹp như ngọc, là một phong hoa lang quân thanh nhã ôn hòa, một bậc quân tử khiêm tốn.”


Nhưng tất cả những điều đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.


Người nọ xấu xa lắm.


Bên ngoài trông như quân tử thanh cao như trúc, thực chất lại là rắn độc mang vẻ đẹp kiều diễm. Đằng sau sự dịu dàng, triền miên là mối nguy hiểm đầy bức người. Lúc nào cũng trêu chọc, dọa dẫm nàng để giải khuây.


Thế nhưng, một người thâm trầm thích dùng mưu kế, tính toán từng bước như hắn, lại biết thất vọng, hụt hẫng vì không được ân sư thấu hiểu. Hắn cũng sẵn sàng gạt bỏ mọi sự cân đo đong đếm lợi hại, để chăm sóc cho một hậu duệ duy nhất của Tiên thái tử — người vốn có thể đe dọa đến lợi ích và địa vị của chính hắn.


Hơn nữa, hắn vừa cố chấp lại vừa có ham muốn chiếm hữu cực kỳ mạnh.


Thật là một người phức tạp.


Đã vậy còn là một hũ giấm chua, động một chút là ghen.


Nghĩ đến đây, khóe môi A Tự không tự chủ được mà cong lên, nhưng ngay sau đó là cảm giác bàng hoàng và mịt mờ.


Phụ nhân lặng im lắng nghe. Thấy A Tự đang nói bỗng nhiên thẫn thờ, bà dịu dàng lên tiếng: “Cô rất yêu nó.”


A Tự lại càng thêm ngơ ngác.


Hóa ra nàng… yêu Yến Thư Hành nhiều đến thế sao?


Nàng có rung động, nhưng một người phức tạp như hắn, có lẽ nàng vẫn chưa đến mức yêu sâu sắc như vậy mới đúng chứ?


Nhưng lúc này không phải là thời điểm để rối rắm chuyện tình cảm.


Nàng phải bảo toàn cái mạng nhỏ của mình trước đã.


A Tự gác lại tâm tư vào việc làm sao để thoát thân, bèn mượn chuyện của Yến Thư Hành để bắt chuyện, làm thân với phụ nhân.


“Đúng rồi! Đôi mắt của chàng đặc biệt đẹp, có vài phần giống với phu nhân đây, hơn nữa trong mắt chàng lúc nào cũng ngập tràn ý cười… Chàng rất thích cười, khi cười khiến người ta có cảm giác như tắm trong gió xuân. Lại còn rất thông minh, khi giao thiệp với người khác luôn khéo léo mọi bề.”


Nàng vừa nói, vừa chú ý đến thần sắc của phụ nhân.


Phụ nhân nghe rất chăm chú, khóe môi bất giác cong lên: “Nó mà lại rất thích cười sao? Ta nhớ lúc nó còn nhỏ không thích nói chuyện, yên lặng giống hệt cha nó, sinh ra đã mang khí độ rạng ngời cao quý, thoạt nhìn như muốn cự tuyệt người khác cách xa ngàn dặm…”


Lời nói bỗng đột ngột dừng lại, phụ nhân ôm ngực, đôi mày thanh tú nhíu chặt đầy đau đớn, tựa như một người đang đuối nước.


Giống như vừa chạm vào một vết thương không cách nào đối mặt.


Bất chấp tất cả, bà lao ra khỏi doanh trại.


A Tự hoàn toàn mờ mịt, thấy bà khó chịu như vậy, nàng cũng không nhẫn tâm tiếp tục dò xét vào lúc này.


Vị phu nhân này và Yến Thư Hành chắc chắn có mối quan hệ không hề đơn giản.


Liệu có phải là cô mẫu hay di mẫu của hắn không?


Nhưng nếu chỉ là thân thích, tại sao khi nhắc đến cha của Yến Thư Hành lại đau buồn như thế.


.


Sau khi phụ nhân rời đi, tì nữ kia quay trở lại, thái độ đối với nàng đã cung kính hơn rất nhiều: “Phu nhân vẫn còn vài lời chưa hỏi xong, nhưng vì cơ thể yếu ớt, không nên nói nhiều. Nữ lang cứ yên tâm, có phu nhân ở đây, nữ lang và người của nữ lang đều sẽ không sao.”


A Tự thở phào nhẹ nhõm.


“Dám hỏi tỷ tỷ, rốt cuộc là ai đã đưa ta đến nơi này, và vì mục đích gì?”


Tì nữ đáp: “Là mưu sĩ của chủ soái, còn về lý do thì nô tỳ không rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=124]

Phu nhân lòng dạ lương thiện, nghe tin có một nữ lang Nam Chu tới, sợ bọn họ làm bậy nên sai nô tỳ đến xem thử, lúc này mới phát hiện chiếc khóa trường mệnh trên người cô có kiểu dáng rất đặc biệt, rất giống với cái của tiểu chủ tử. Hiện tại phu nhân không khỏe, tiểu chủ tử cũng sắp về rồi, có lẽ nữ lang có thể hỏi ngài ấy.”


Nói xong liền rời đi, tuy lời nói không nhiều, nhưng A Tự đã chắt lọc được một manh mối quan trọng từ trong đó.


Tỳ nữ kia gọi nàng là “Nam Chu nữ lang”, đám người đó tuy bịt mặt nhưng ai nấy đều cao lớn.


Là người Hồ sao?


Nhưng bọn họ nói tiếng Hán rất thành thạo.


Hơn nữa, người Hồ đa phần tàn bạo, đa số coi người Hán là cừu hai chân, mà trong đám người này lại có không ít người Hán, vị phu nhân kia cũng là người Hán, lại còn có liên quan đến Yến Thư Hành.


Chẳng lẽ, là người của Mộ Dung thị?


Mộ Dung thị là một nhánh của tộc Tiên Bi, luôn bắt chước người Hán, thường thông hôn với người Hán.


Mấy năm trước, Mộ Dung thị thừa dịp loạn lạc tự lập nước Yến, sau lại phân liệt thành ba bộ tộc. Trong đó Nam Yến là kẻ thù của người Hán, Bắc Yến trung lập, còn Tây Yến lại vãng lai rất mật thiết với Đại Chu.


Xem ra bọn họ là người Bắc Yến hoặc Tây Yến.


Tỳ nữ còn nói khóa trường mệnh giống hệt của “tiểu chủ tử” nhà bọn họ, vậy đó lại là ai?


Là hắn đã phái người đưa nàng đến đây sao?


Đêm nay A Tự trằn trọc khó ngủ.


Buổi sáng, bên ngoài doanh trại xôn xao một trận, có người ở ngoài hét lớn: “Tiểu chủ tử đã về!”


Doanh trại vốn như vũng nước đọng bỗng chốc sống động hẳn lên.


A Tự vội vàng bò dậy, đến sau rèm ghé tai lắng nghe.


Một nhóm người đi về phía này, tiếng bước chân đều trầm ổn có lực, xem ra ai nấy đều có vóc dáng cao lớn.


Có người tiến lên báo cáo, khi nhắc đến lang trung nào đó, nhóm người vừa vặn đi đến gần, A Tự liền nghe thấy được.


“Mấy ngày trước lúc ngài không có ở đây, Chu tiên sinh có dẫn một người về, nói là tuyến nhân của Nam Chu. Tuyến nhân đó đã nói vài chuyện với Chu tiên sinh, ngày hôm qua Chu tiên sinh phái năm trăm người ra ngoài, mang về muội muội của Nam Chu Quý phi gì đó. Chuyện này thì thôi đi, phu nhân xưa nay không để ý tới việc vụn vặt, lần này đột nhiên lại đi gặp nữ lang kia, sau khi ra ngoài liền đau buồn quá độ mà ngã bệnh.”


Bước chân trầm ổn khựng lại một nhịp.


“Muội muội của Quý phi?”


Giọng nói của người vừa đến thanh nhuận, rất êm tai, nhưng lại lạnh lùng, không chút cảm xúc.


Nghe thấy giọng nói này, A Tự ngẩn ngơ trong chốc lát.


Nàng vén rèm lao ra ngoài.


Động tĩnh này thu hút sự chú ý của mọi người, ánh mắt đạm mạc của người vừa đến quét qua, sau đó bỗng nhiên khựng lại.


A Tự cũng sững sờ.


Cả hai người đều đứng hình tại chỗ, hồi lâu không nói lời nào.


“Giang... Giang Hồi?”


.


A Tự nhớ rất rõ, lần cuối cùng Giang Hồi ra ngoài làm việc là vào giữa tháng bảy năm ngoái.


Tính đến nay vừa vặn đã trôi qua một năm.


Thế nhưng khi một lần nữa đối mặt với thiếu niên, nàng lại có cảm giác như cách một thế hệ.


Một năm qua đã xảy ra quá nhiều chuyện.


Nhiều đến mức đủ để khiến thiếu niên bèo nước gặp nhau vài tháng rồi ly biệt kia phai mờ trong ký ức của nàng.


Nếu không phải vì giọng nói có phần giống với Yến Thư Hành này, e rằng A Tự cũng không thể lập tức nhận ra là y.


Giờ đây nghe lại, cũng chỉ giống khoảng sáu bảy phần.


Trong khoảnh khắc A Tự ngẩn người, Giang Hồi đã chậm rãi bước về phía nàng, y so với một năm trước càng thêm đạm mạc, chỉ khi nhìn thấy nàng mới thất thần trong chốc lát.


Y đứng lại trước mặt nàng.


Vóc dáng tuy cao ráo, gầy gò nhưng so với Yến Thư Hành thì vẫn có thể nhìn ra điểm khác biệt ngay từ cái nhìn đầu tiên.


Hiện tại đối mặt nhau, A Tự lại càng thêm thắc mắc.


Sao nàng có thể nhận lầm phu quân của mình được chứ?


Người đối diện im lặng đứng đó, nhìn sâu vào A Tự.


A Tự nhìn thấy một chút hoang mang trong đôi mắt đạm mạc của y, nàng đoán đây là vì thân phận của nàng đã thay đổi ——


Trước kia nàng chưa từng nói với y chuyện mình bị mất trí nhớ.


Đang lúc nghĩ ngợi xem nên giải thích thế nào, nên xử lý mối quan hệ hiện tại của hai người ra sao, Giang Hồi đã lên tiếng.


“A Tự?”


“À, là ta.” A Tự lên tiếng đáp lại.


Hai người lại một lần nữa đứng lặng im không nói lời nào.


Một lát sau, hai người đồng thanh lên tiếng.


“Xin lỗi, ta……”


“Xin lỗi.”


Nói xong, bầu không khí lại rơi vào một trận im lặng gượng gạo.


Giang Hồi mở lời trước: “Nàng không cần phải xin lỗi, là ta đã bỏ lại nàng trước, khiến nàng nhận nhầm người.”


A Tự không nói thêm gì nữa.


Nàng sở dĩ cảm thấy có lỗi, là vì sự trêu chọc và khiêu khích đối với thiếu niên lang này khi xưa, chỉ có vậy mà thôi.


Nàng không nói gì nữa, giờ đây mọi chuyện đã rõ rành rành, Giang Hồi là người Bắc Yến, là con trai của phu nhân kia, và có một mối quan hệ sâu xa mà nàng không hề biết với Yến Thư Hành.


Chính người của bọn họ đã bắt cóc nàng đến nơi này.


Nghi vấn quá nhiều, nàng không biết nên dò xét điều gì trước, mà chuyện nào cũng đều quan trọng hơn quá khứ của hai người bọn họ.


Trước tính mạng và sự an nguy, những yêu hận tình thù kia thì có là gì? A Tự chọn ra chuyện khẩn thiết nhất, hỏi: “Vì sao người của các người bắt cóc ta đến đây?”


Giang Hồi cũng có rất nhiều nghi vấn.


Tâm tư hỗn loạn phức tạp, nhưng cuối cùng y vẫn chọn trả lời câu hỏi của A Tự trước: “Là mưu sĩ của cha ta.”


Khựng lại một chút, y lại nói: “Khi trước là ta đã có điều che giấu, bổn danh của ta là Nguyên Hồi, gia phụ là Bắc Yến Nhiếp chính vương, Mộ Dung Lẫm. Xin lỗi.”


A Tự có chút kinh hãi, tuy không biết vì sao cha y là Mộ Dung Lẫm mà y lại mang họ Nguyên, nhưng có lẽ là vì mẹ y họ Nguyên, nàng cũng nhanh chóng chấp nhận chuyện này.


Y tên họ là gì không quan trọng.


Quan trọng là những người đứng sau lưng y.


Vừa rồi đã dò xét được một vài điều, giờ đây Giang Hồi —— không, nàng nên gọi y là Nguyên Hồi, tuy y chỉ nói mấy câu này, nhưng A Tự đã đoán ra được không ít chuyện.


Người làm chủ ở nơi này là Mộ Dung Lẫm.


Nghĩ kỹ lại, thời điểm mình bị bắt đi vô cùng vi diệu, vừa rồi bọn họ lại nói đến tuyến nhân Nam Chu gì đó, nghĩ tất có liên quan đến Trần Quý Diên và ngọc tỷ.


A Tự lập tức đau đầu.


Chuyện này liên quan đến ngoại địch, tuyệt đối không phải chuyện tầm thường.


Không biết Trần Quý Diên có quan hệ gì với tuyến nhân kia, liệu có gây nguy hiểm cho Trần gia và A tỷ hay không.


Nàng lại hỏi: “Nhưng ta chỉ là một nữ lang, cái gì cũng không biết, vì sao phải bắt ta?”


Dáng vẻ mờ mịt luống cuống của A Tự khiến Nguyên Hồi như quay trở lại một năm trước, khi đó y vẫn còn gọi là Giang Hồi, nàng vừa mới nhận ra mình sắp bị đem hiến cho quyền quý, liền đến tìm y để cầu xin sự che chở.


Ngày kế tiếp sau khi uống rượu giao bôi, y phải ra ngoài, nàng bất an níu lấy vạt áo y hỏi khi nào mới về.


Mọi thứ giống như một giấc mơ.


Lòng y mềm đi, nhưng rồi lại trống rỗng.


Nguyên Hồi thu lại những tạp niệm vô ích, thần sắc càng thêm bình thản, giống như một bức tượng đá lạnh lẽo không bị ảnh hưởng bởi thất tình lục dục: “Ta cũng không biết. Ta cần phải xác nhận lại mục đích bọn họ bắt nàng đến đây trước. Nhưng nàng đã từng cứu ta, bất luận thế nào, sau chuyện này ta sẽ tiễn nàng rời đi bình an.”


Trong ấn tượng của A Tự, ngoại trừ dái tai dễ bị đỏ lên thì những lúc khác Giang Hồi đều rất lý trí.


Cách biệt một năm, y nhìn qua còn có phần bình tĩnh hơn cả quá khứ. Giờ đây lập trường của đôi bên cũng đã khác, y không còn là thiếu niên kiếm khách Giang Hồi vừa trêu một chút đã đỏ tai kia, mà là nhi lang bình tĩnh của Bắc Yến nhiếp chính vương, Nguyên Hồi.


Nghĩ y cũng sẽ không vì tư tình mà làm hỏng việc, có thể hứa hẹn bảo vệ tốt cho nàng đã tính là nhân chí nghĩa tận rồi.


Không biết người của triều đình bao giờ mới tìm thấy nàng, cũng may là gặp được phu nhân kia cùng Nguyên Hồi, có thêm một người đứng về phía nàng thì bớt đi một phần bất an.


Vì vậy A Tự sẽ không đâm vào ngõ cụt vào lúc này, cứ nhất quyết phải vạch rõ ranh giới rạch ròi với Nguyên Hồi.


Nàng gật gật đầu, ngửa mặt nhìn y đầy cảm kích, ôn tồn nói: “Đa tạ……”


Nguyên Hồi rủ mắt đối thị với nàng, một tia đè nén và nhẫn nhịn thoáng lướt qua nơi đáy mắt, rồi lại trở về vẻ bình lặng.


“Không có gì, nàng từng cứu ta, nên như vậy mà.”


Phải rồi, là vì nàng từng cứu y.


Ngoài điều đó ra, không còn nguyên do nào khác.

Bình Luận

0 Thảo luận