Sáng / Tối
Nàng bắt đầu suy nghĩ mông lung.
Hắn nhấc nàng lên là vì nàng cử động lung tung khiến hắn khó chịu, làm phiền hắn nghỉ ngơi sao?
Nhưng hắn lại không cho nàng rời đi.
Trong lòng nảy ra một dự đoán táo bạo, có phải hắn giống như những gì thoại bản vẫn nói ——
Đã động tình rồi chăng?
Vậy thì tiếp theo…
Tiếp theo, hắn sẽ làm gì?
Nghĩ đến nụ hôn lần trước, A Tự cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không tự chủ được mà liếm nhẹ môi dưới.
Một vật mềm mại, nhẹ nhàng rơi xuống mắt nàng.
A Tự cứ ngỡ hắn đã hôn lên đó, nhưng ngay sau đó nàng mới nhận ra đó là đầu ngón tay của hắn.
Ngón tay dài mơn trớn hàng mi nàng một cách hết sức ám muội.
Ngay khi A Tự định nhân lúc tay hắn buông ra để thoát khỏi sự kìm kẹp, hắn lại một lần nữa đặt tay sau gáy nàng, từng chút từng chút vuốt ve mái tóc mềm mại, giống như đang vuốt lông tiểu miêu.
Hắn khẽ thở dài tựa hồ có tựa hồ không.
“A Tự của chúng ta vẫn rất sợ, phải làm sao đây!”
A Tự thốt lên: “Thiếp không có sợ! Thiếp là…”
Lời nói đến nửa chừng thì khựng lại, nàng không muốn thừa nhận mình đang thẹn thùng, bởi điều đó đồng nghĩa với việc chính miệng thừa nhận nàng đã vì hắn mà mất đi sự bình tĩnh, vì hắn mà loạn nhịp lòng.
Ai loạn lòng trước, người đó coi như đã sắp thua rồi.
Hắn thầm thì đầy quyến luyến: “Ta biết, A Tự không sợ, A Tự chỉ là đang căng thẳng thôi.”
“Thiếp không có, ưm…”
A Tự định biện bạch, nhưng đôi môi đã bị hôn lấy. Trong phút chốc đầu óc nàng trở nên mụ mẫm, cả người ngây dại.
Yến Thư Hành đan mười ngón tay giữ chặt lấy gáy nàng.
Môi hắn áp sát vào môi nàng, khi nói chuyện đôi môi cọ xát vào nhau như thể đang hôn nhẹ.
“Không sao, ta cũng căng thẳng. A Tự, nàng còn tỉnh táo không?”
A Tự lí nhí trong miệng, không thốt nên lời.
Hắn bật cười đầy ẩn ý, tiếng cười này khiến lòng hiếu thắng của A Tự đột ngột bùng cháy. Hắn đã nói toạc ra rồi, nếu nàng còn tiếp tục phủ nhận thì chỉ khiến bản thân trông thật vụng về và bị động mà thôi.
Đã vậy, thà rằng “đâm lao thì phải theo lao”.
Nàng ngẩng cằm lên, chủ động hôn hắn trước một bước.
Cách biệt mấy ngày, những chi tiết của nụ hôn lần trước nàng đã quên sạch, nụ hôn này quả thực là chẳng có quy luật gì.
Yến Thư Hành khẽ cong môi.
Nàng giống như tiểu miêu hoang dã chưa được thuần hóa, rõ ràng là chẳng hiểu gì nhưng chuyện gì cũng muốn tỏ ra mạnh mẽ.
Đây là lần thứ hai họ hôn nhau, vậy mà nàng còn có phần lúng túng hơn cả lần đầu.
Yến Thư Hành không khỏi nghi ngờ về những phỏng đoán trước đây của mình về mối quan hệ giữa nàng và Giang Hồi.
Sự nghi ngờ này khiến tâm trạng hắn trở nên vui vẻ.
Để chiều lòng tính hiếu thắng của nàng, hắn từ bỏ kháng cự, mặc cho nàng vụng về “gặm nhấm”.
Phải, là gặm, chứ chẳng phải là hôn.
Một lát sau, Yến Thư Hành cuối cùng cũng không nhịn được mà nắn cằm A Tự kéo nàng ra, bất lực thở dài: “Tiểu tổ tông của ta, ta không phải là bắp cải đâu. Hôn không phải như thế này…”
A Tự biết rõ mình còn non nớt, bị nói vậy thì vô cùng bối rối, nàng hừ một tiếng rồi không thèm để ý đến hắn nữa.
Yến Thư Hành cười dịu dàng, ngay sau đó nghiêng mình áp tới một lần nữa, triền miên trên làn môi nàng.
Đôi môi ma sát nhè nhẹ rồi mút mát chậm rãi, giống như đang bôi thuốc lên vết thương mềm mại của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=29]
Vì sợ làm nàng đau, hắn chỉ có thể muôn phần thận trọng, lực đạo cực nhẹ, động tác cực chậm.
Hắn không hề tiến công dồn dập như lần trước mà dùng hết sự dịu dàng để vỗ về. A Tự lúc thì như hóa thành nước, lúc lại như hóa thành sương mù, ý thức và cơ thể đều dần dần mềm nhũn.
Đột nhiên, nàng dùng sức túm chặt lấy vạt áo hắn.
Yến Thư Hanh lùi lại, đầu ngón tay vân vê đôi môi đỏ mọng của nàng, giọng nói trầm khàn dịu dàng.
“Sao vậy?”
Vẻ mê đắm trong mắt A Tự lập tức bị cơn giận thay thế.
Trông nàng có vẻ đang tức tối tột độ, nàng dùng sức bấm mạnh vào cánh tay hắn. Yến Thư Hành không rõ mình đã làm gì khiến nàng không vui, nhưng tóm lại là đã chọc giận nàng rồi, thế nên hắn đành nhẫn nhịn chịu đau mà không thốt ra một lời.
Cho đến khi tay không thể siết chặt hơn được nữa, A Tự mới mở lời, giọng nói lạnh lẽo, ngữ khí hung dữ, mỗi chữ thốt ra đều như nghiến răng nghiến lợi.
“Vừa rồi, chàng dám ám chỉ thiếp là lợn!”
Yến Thư Hành lúc này mới nhớ ra chuyện đó, bờ vai khẽ run lên, tiếng cười đã đến bên miệng lại bị hắn cứng rắn nuốt ngược vào trong.
Cậy nàng không nhìn thấy, khóe môi và đuôi lông mày hắn đều hiện rõ ý cười rạng rỡ. Nhưng ngữ khí lại vô cùng thành khẩn: “Là do vi phu nhất thời tình mê ý loạn nên mới lỡ lời, ý của ta thực sự không phải như vậy.”
A Tự nheo mắt, u uất nói: “Xảo quyệt, chàng đừng tưởng thiếp không biết chàng đang ám chỉ lúc thiếp hôn chàng chẳng khác nào lợn ủi bắp cải. Chàng cũng biết ví von đấy!”
Ngày thường dù có tức giận đến mấy, nàng cũng đều giấu cơn thịnh nộ dưới lớp vỏ bọc mềm mại, giả vờ ngây ngô để âm thầm trả đũa. Đây là lần đầu tiên tiểu hồ ly này nhe nanh múa vuốt với Yến Thư Hành.
Xem ra là thực sự giận rồi.
Đúng là thú vị.
Nhưng hắn hiểu rõ nàng vốn là người ưa mềm mỏng chứ không chịu cứng nhắc, bèn hạ giọng dỗ dành: “Là ta lỡ lời, ta để nàng mắng lại cho hả giận.”
A Tự lạnh lùng hừ một tiếng: “Chàng tưởng thiếp cũng giống chàng chắc?”
“Phải, phu nhân lời lẽ văn nhã, cử chỉ đoan trang, tự nhiên không giống hạng người thô bỉ như ta.” Ở nơi nàng không nhìn thấy, Yến Thư Hành khẽ nhướng mày.
“Phu nhân không muốn mắng, vậy để ta mắng thay nàng.”
A Tự nghe không hiểu, đang tò mò không biết hắn định mắng bản thân mình như thế nào, thì luồng khí tức trong trẻo kia lại một lần nữa ép sát tới.
Hắn hôn lấy nàng.
Đôi môi ngậm chặt lấy môi nàng, nụ hôn lần này chẳng có chút quy luật nào, giống hệt như cách nàng đã làm lúc nãy.
A Tự tức khắc hiểu ra ngay.
Hóa ra cái kiểu “mắng lại” mà hắn nói là kiểu này đây!
Chẳng phải vẫn là tìm cách chiếm tiện nghi sao!
Nàng lập tức bừng bừng lửa giận, siết chặt nắm đấm giáng cho hắn một cú thật mạnh, nhưng ngay sau đó đã bị hắn tóm gọn lấy bàn tay.
Yến Thư Hành xoay người áp lên, một tay giữ chặt hai tay A Tự trên đỉnh đầu, tay kia siết lấy eo nàng.
Hắn không chút kiêng dè mà quấn quýt, giày vò lấy nàng.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính, giây tiếp theo, thanh niên hừ mạnh một tiếng đầy đau đớn, đột nhiên buông nàng ra.
.
Sáng sớm hôm sau.
Bốn người cùng dùng bữa sáng. Khu vườn nhỏ vốn dĩ thường xuyên vang tiếng cười nói, hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.
Người hầu đi ngang qua đưa món ăn, kinh ngạc thốt lên: “Sao trên môi hai vị lang quân đều có vết thương thế nhỉ?”
Huynh muội Kỳ Quân Hòa đều giữ im lặng.
A Tự đoán ra được điều gì đó, cúi đầu lẳng lặng húp cháo. Mỗi lúc như vậy, nàng lại có phần cảm thấy may mắn vì mình không nhìn thấy, có thể tự tách mình ra khỏi sự việc.
Nhưng có người lại chẳng để nàng được yên thân.
Yến Thư Hành cười đầy bất lực: “Ta là tự làm tự chịu, lúc trêu mèo không cẩn thận bị nó cào.”
A Tự coi như không nghe thấy gì.
Trong lúc mọi người đang dùng bữa, người hầu quay trở lại báo: “Lang quân, có hai bức thư khẩn!”
Kỳ Quân Hòa vội vàng nhận lấy thư.
Khi mở bức thư thứ nhất, đôi mắt hắn ta hơi sững sờ rồi tối sầm lại; đến khi xem bức thư thứ hai, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.
Hắn ta cất bức thư thứ nhất đi, đưa bức thư thứ hai cho Yến Thư Hành: “Nguyệt Thần, Ngô lão tiên sinh... ông ấy đã tiên thệ vào rạng sáng nay.”
Yến Thư Hành lặng lẽ nhìn chằm chằm bức thư.
Đáy mắt bình thản đến đáng sợ.
A Tự đoán rằng Ngô lão tiên sinh mà họ nhắc đến chính là vị ân sư mà Kỳ Nhân từng kể.
Nàng lo lắng hướng về phía hắn.
Yến Thư Hành khẽ nhếch môi: “Tử Lăng, mượn ngựa trong viện của ngươi một chút.”
Kỳ Quân Hòa cản hắn lại, không đành lòng nói: “Người nhà Ngô lão tiên sinh đã nhắn lại rồi: Thân thác hồn diệt, tình duyên đoạn tuyệt. Sau khi ông qua đời không cần bất kỳ ai đến phúng viếng, đặc biệt là, đặc biệt là những đệ tử cũ.”
Yến Thư Hành lại chẳng hề bận tâm, hắn sải bước đi thẳng về phía chuồng ngựa, đi được vài bước lại quay sang nhờ vả Kỳ Quân Hòa: “Làm phiền hai vị thay ta chăm sóc A Tự.”
Ngựa hí vang trời, tiếng vó ngựa xa dần.
A Tự không khỏi lo lắng, cho đến khi Kỳ Nhân kéo tay áo nàng: “A Tự?”
Nàng mới bừng tỉnh: “Ta không sao.”
Bầu không khí trong viện vô cùng nặng nề, Kỳ Nhân thực sự không quen, liền hỏi Kỳ Quân Hòa: “A huynh, còn bức thư huynh giấu đi đâu? Trong đó viết gì vậy!”
Ánh mắt Kỳ Quân Hòa tối lại, chỉ đáp: “Không có gì, thư của bằng hữu thôi.”
Mấy người ngồi xuống bàn, Kỳ Quân Hòa thấy A Tự lo âu, liền khuyên giải: “Nữ lang yên tâm, Nguyệt Thần xưa nay vốn lý trí, sẽ không để bản thân chìm đắm mãi trong đau thương đâu.”
A Tự cười nhẹ: “Ta chỉ đột nhiên phát hiện ra, làm thê tử như ta, thực sự chẳng hiểu rõ chàng bao nhiêu.”
Dẫu sao họ cũng là phu thê, là người thân cận nhất.
Kỳ Quân Hòa càng thêm không đành lòng, A Tự bỗng ngẩng đầu, ôn tồn hỏi: “Kỳ lang quân, huynh là cố nhân của phu quân ta, không biết có thể kể cho ta nghe một chút về chuyện của chàng không?”
Kỳ Nhân chậc lưỡi, lẩm bẩm: “Lang quân tốt nhà cô í hả, chậc chậc, lợi hại lắm nha!”
Thấy ánh mắt bất lực của Kỳ Quân Hòa, nàng vội im bặt, ngoan ngoãn ra một góc luyện kiếm.
Kỳ Quân Hòa khiêm tốn nói: “Nữ lang ngồi xuống trước đã.”
A Tự chỉnh lại váy áo rồi ngồi xuống.
Kỳ Quân Hòa rót cho nàng một ly trà ấm: “Ta đối với Nguyệt Thần cũng không biết quá nhiều, chỉ biết huynh ấy lúc nhỏ bị thất lạc, đến năm bốn năm tuổi mới trở về Yến... trở về cố hương. Khi ấy người trong nhà nghi ngờ thân thế của huynh ấy, đều chẳng mấy thiện cảm. Cho đến khi huynh ấy gặp được Ngô lão tiên sinh, ông ấy đã dốc hết tâm sức truyền dạy cho huynh ấy. Cũng chính vì thế, Nguyệt Thần đặc biệt kính trọng lão tiên sinh, đáng tiếc Ngô lão tiên sinh đã tuyên bố đoạn tuyệt tình thầy trò với huynh ấy.”
“Tại sao?” A Tự không hiểu.
Kỳ Quân Hòa cười khổ: “Có lẽ là bởi vì có một số việc, dù biết rõ là trái với sơ tâm, nhưng vẫn buộc phải làm.”
A Tự lẳng lặng lắng nghe, nhưng hắn lại không tiếp tục nữa: “Có một số việc người ngoài không thể xen vào, nữ lang nếu muốn hiểu rõ Nguyệt Thần, có lẽ vẫn cần phải bắt đầu từ chính chỗ huynh ấy.”
Đêm xuống, đã lâu mà A Tự vẫn chưa thấy phu quân trở về, mãi cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, cổng viện mới vang lên tiếng bước chân quen thuộc và bình ổn.
Nàng ra tận cửa đợi hắn.
“Phu quân…” A Tự khẽ gọi.
Thanh niên vẫn ôn hòa như xưa, tựa như chỉ vừa mới ra ngoài dạo chơi, cười nói: “Sao nàng vẫn chưa ngủ?”
A Tự chỉ đáp: “Thiếp đang đợi chàng mà.”
Hắn không nhanh không chậm tiến lại gần, nắm lấy tay A Tự: “Giờ thì đợi được rồi đấy.”
Yến Thư Hành dắt tay A Tự trở vào trong nhà, giọng điệu bình thản như thường ngày: “Nằm xuống ngủ thôi.”
Hắn càng bình tĩnh, A Tự lại càng lo lắng, nàng siết lấy tay hắn: “Phu quân.”
Nàng chỉ gọi tên hắn chứ không an ủi, bởi nàng biết, đối diện với sự ra đi của người thân yêu nhất, mỗi một lời an ủi đều sẽ khơi dậy ký ức của người ở lại. Thà rằng không nhắc tới.
Yến Thư Hành siết chặt tay, ngược lại còn dỗ dành nàng: “Ta không sao. Ân sư khi còn sống từng nói, kẻ đa tình thì vô tình, kẻ vô tình thì không ưu phiền. Cho dù ông ấy từ lâu đã không nhận nghiệt đồ này, nhưng những lời giáo huấn tận tình, ta cũng nên ghi nhớ kỹ. Nay tuy ân sư để lại di ngôn không cho phép ta phúng viếng, nhưng đó cũng là kết quả tốt nhất rồi.”
Thấy A Tự im lặng, hắn nhẹ giọng: “Ngủ đi.”
A Tự không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể cùng hắn nằm xuống. Nàng mãi vẫn không sao ngủ được, nhưng lang quân bên cạnh quả thực rất nhanh đã bình tâm lại, hơi thở nhẹ nhàng.
Thế nhưng, từ sau lần nghe thấy những lời mê sảng nhẫn nhịn và bình thản ngay cả khi bị ác mộng hành hạ của hắn, A Tự liền đoán ra người này nếu thật sự đau lòng, ngược lại sẽ chẳng bao giờ nói ra miệng.
Nàng không yên tâm mà chìm vào giấc ngủ, chẳng biết qua bao lâu, mơ hồ cảm thấy hắn đột nhiên cử động.
A Tự vội vàng ngồi dậy, đưa tay tìm người bên cạnh.
Vừa định hỏi thăm, trong bóng tối, thanh niên đã nắm lấy tay nàng, giọng nói thanh khiết nhàn nhạt vang lên.
“Bị bóng đè sao?” Hắn hỏi nàng.
A Tự lắc đầu: “Thiếp cứ ngỡ chàng bị ác mộng…”
Hắn khẽ cười, giọng nói đặc biệt sạch sẽ và ôn nhu, cả người như vừa được gột rửa qua một trận mưa từ trong ra ngoài: “Ta một đêm không mộng mị, vừa rồi chỉ là đang trở mình thôi.”
Lúc này đã là rạng sáng, ánh sáng lọt qua giấy dán cửa sổ vừa đủ để Yến Thư Hành nhìn rõ A Tự.
Nàng đang dụi đôi mắt ngái ngủ, rõ ràng ý thức tỉnh táo nhanh hơn cơ thể. Ánh bình minh bao phủ quanh người A Tự một vòng hào quang mờ ảo, Yến Thư Hành nhìn nàng, chỉ cảm thấy tấm lưới đánh cá dịu dàng kia dường như lại một lần nữa bủa vây lấy mình một cách dày đặc.
Trong sự im lặng đó, A Tự bỗng nhiên thở dài.
“Phu quân, thiếp nghĩ, một người sẽ không vì có đau thương và nước mắt mà trở nên yếu đuối. Chàng... muốn buồn thì cứ buồn đi.”
Yến Thư Hành nhìn A Tự trong ánh ban mai mờ nhạt. Nàng không giống như đại đa số mọi người, dùng những lời kiểu như “đừng buồn nữa” để khuyên nhủ an ủi.
Hắn hỏi nàng, giọng nói rất khẽ và bình thản.
“Phu nhân đang lo lắng cho ta. Tại sao lại lo lắng cho ta?”
A Tự mỉm cười: “Chàng đều đã gọi thiếp là phu nhân rồi, thiếp lo cho chàng chẳng phải là lẽ thường tình sao?”
“Vậy sao?” Hắn thì thầm.
A Tự cho rằng câu nói không đầu không đuôi này của hắn là do quá đau lòng dẫn đến tinh thần hoảng hốt. Nàng đang định an ủi, hắn lại bất ngờ kéo nàng nằm xuống.
A Tự ngạc nhiên: “Làm gì vậy?”
Hắn ấn đầu nàng áp vào lồng ngực mình.
“Nghe thấy không?”
A Tự không hiểu: “Nghe cái gì”
“Nhịp tim của ta, có gì khác biệt không?”
Nàng áp sát ngực hắn: “Nghe có vẻ hơi loạn, nhưng cũng không hẳn là quá loạn, chàng hỏi chuyện này làm gì?”
Yến Thư Hành khẽ cười.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài xõa tung của nàng, nói một cách bâng quơ: “Ân sư từng nói, người giỏi công tâm thì dù có bị kẻ địch dồn vào tuyệt lộ, mặt vẫn không biến sắc, tim cũng chẳng loạn nhịp. Điểm này, ta tự nhận mình làm cũng khá tốt. Nhưng có một việc, ân sư chưa từng dạy ta, mà chính ta cũng chưa từng có chút lĩnh hội nào.”
A Tự được hắn dùng những ngón tay thon dài chải tóc cho, cảm thấy dễ chịu đến mức bắt đầu lơ mơ buồn ngủ: “Việc gì…”
Yến Thư Hành mãi vẫn không đáp.
Cuối cùng, hắn chỉ trả lời nàng bằng một tiếng cười khẽ.
.
Đến giờ Ngọ khi mọi người tụ họp lại một chỗ, Yến Thư Hành vẫn giữ vẻ ôn văn hòa nhã như thế, giống hệt mọi ngày.
Ngoài cổng viện bỗng nghe thấy tiếng ngựa hí vang.
Tiếng bước chân đầy hăng hái, phong trần đạp gió mà tới. Khi người nọ bước vào trong viện, Yến Thư Hành đột ngột đứng dậy.
Kỳ Quân Hòa cũng vậy.
Kỳ Nhân thậm chí còn làm rơi vỡ chén trà trong tay.
A Tự đoán rằng người vừa tới chắc chắn là một người vô cùng quan trọng, nàng bèn theo hướng âm thanh mà “nhìn” sang.
Cả sân bỗng im ắng một cách quỷ dị.
Yến Thư Hành là người lên tiếng trước: “Không ngờ Giang mỗ đời này còn có thể gặp lại Chu tiểu tướng quân.”
Chu tiểu tướng quân kia tâm tư có vẻ không để ở đó, chỉ đáp lại một tiếng cho có lệ rồi rảo bước đi thẳng đến trước mặt Kỳ Nhân.
Đôi mắt Kỳ Nhân ửng đỏ: “Chàng…”
Chu tiểu tướng quân cười nói: “Một năm không gặp, đến hai tiếng ‘phu quân’ cũng không biết gọi nữa rồi sao?”
Hắn ta chẳng màng đến người ngoài đang có mặt tại đó, lập tức kéo Kỳ Nhân vào lòng: “Ta đã về rồi.”
Kỳ Nhân không dám tin vào mắt mình, một người vốn dĩ mồm mép lanh lợi như nàng mà lúc này nói chẳng nên lời: “Phu…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận