Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 48

Ngày cập nhật : 2026-06-07 08:16:54

Nàng ngoan ngoãn nằm xuống, Yến Thư Hành ngồi bên cạnh sập, nhẹ vuốt tóc nàng: “Ngủ một lát đi.”


A Tự đâu còn tâm trí nào mà ngủ?


Nàng trở mình: “Phu quân, thiếp đang nghĩ, một tên tặc phỉ tham sống sợ chết, vì để giữ mạng chắc hẳn sẽ không nói dối. Liệu có khi nào đại đương gia đã dặn hắn thả người, nhưng nhị đương gia lại bằng mặt không bằng lòng, đưa chúng ta đến đây giam lỏng để sau này tự mình xử lý không?”


Lòng bàn tay Yến Thư Hành áp sát vào má A Tự: “Lời nói của một tên sơn phỉ không thể tin hoàn toàn là thật. Nhị đương gia này tuy người thô kệch nhưng tính tình sảng khoái, lại chịu lấy người đổi người, tưởng chừng không phải kẻ lạm sát người vô tội. Cứ bình tĩnh quan sát thay đổi xem sao. Ít nhất hiện tại binh mã Nghi Thành đang ở bên ngoài, hắn tạm thời sẽ không làm hại ta và nàng đâu, ngủ đi.”


A Tự nghĩ cũng phải.


Nàng đến đây tuy nói là để "cùng sống cùng chết", nhưng cũng phải dốc sức cầu sinh.


Nàng bị mù, việc duy nhất có thể làm là dưỡng đủ tinh thần, cố gắng ít khiến chàng phải phân tâm. Nàng cũng thật sự đã mệt lử, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.


Trong trại rất yên tĩnh, A Tự có được một giấc ngủ dài. Không biết đã qua bao lâu, nàng thấp thoáng nghe thấy một tràng tiếng "đốc đốc". A Tự tỉnh táo lại phân nửa, âm thanh đó truyền đến từ vách tường bên cạnh, giống như có người đang gõ vào tường.


Chẳng lẽ đám giặc cướp muốn mưu hại họ?


Nhưng ngay lập tức, nàng nhận ra có điều không đúng.


Cái nhịp điệu ấy giống như tiếng công thành, kèm theo tiếng vỗ bạch bạch, lại giống như tiếng nước vỗ vào bụng.


Lúc đầu A Tự không hiểu, cho đến khi một tiếng rên rỉ kéo dài đầy mị hoặc xuyên qua vách tường lọt vào tai nàng.


Trong khoảnh khắc đó, nàng lập tức hiểu ra!


A Tự như bị đóng băng tại chỗ. Bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đặn, êm đềm của phu quân nàng.


May mà nàng không đánh thức hắn.


Nếu không, trong hoàn cảnh này, sẽ ngượng ngùng biết bao?


Nàng nín thở thật khẽ, sợ làm kinh động đến lang quân bên cạnh. Nhưng càng như thế, những âm thanh quấy nhiễu kia lại càng rõ mồn một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=48]

Bức tường này mỏng như tờ giấy, nàng lại không nhìn thấy gì, cảm giác chẳng khác nào đang đứng ngay tại hiện trường.


Bọn họ còn nói những lời kỳ quái.


A Tự nhắm chặt mắt, cố gắng dùng những chuyện liên quan đến tính mạng của đám sơn phỉ để đánh lạc hướng tâm trí, thế nhưng bản năng hiếu kỳ có chút "không hợp thời" của nàng lại trỗi dậy.


Càng là những điều nửa hiểu nửa không, lại càng dễ bị thu hút.


Nghe một hồi, A Tự chẳng còn thấy xấu hổ nữa, mà những thắc mắc trong lòng lại ngày một chồng chất. Thứ gì to lớn?


Rốt cuộc là lớn đến mức nào?


"Cự long" là cái gì?


Thứ đồ gì sắp bị đánh mất cơ?


Hai người kia đều thở dốc như thể sắp mất nửa cái mạng, vậy mà vẫn còn tâm trí để tán dẫu đủ mọi chuyện trên đời sao?


Âm thanh mỗi lúc một phóng túng, trong đầu A Tự không kìm được mà hiện lên vài chữ thường thấy trong các cuốn thoại bản. Chuyện này thực sự có thể khiến người ta "cực lạc đến chết" sao?


Tiếng nam nhân gầm nhẹ giống như hổ báo.


Cứ như đang... giết người vậy.


Còn nữ tử kia thì khóc lóc như sắp tắt thở.


Nhưng dường như nàng ta lại đang rất hưởng thụ…


A Tự nghe đến nhập tâm, nhất thời quên bẵng mọi thứ xung quanh. Nàng vừa mới trở mình thì đôi tai đã bị một bàn tay ấm áp phủ lên.


“Nghe bao lâu rồi?”


A Tự đang mải mê "nghe lén" vách tường, đột nhiên nghe thấy tiếng của hắn, hơi thở lập tức đình trệ.


“Chàng... chàng tỉnh từ bao giờ?!”


Thanh niên mân mê vành tai đang nóng bừng của A Tự, thong thả nói: “A Tự đoán xem.”


A Tự không dám tùy tiện tiếp lời. Nàng vẫn còn nhớ lần trước hắn cố tình ép nàng vào cánh cửa, còn cả sáng sớm nay ở trong sơn động, hắn nhấc chân nàng vòng qua eo hắn nữa.


Dáng vẻ non nớt của nàng khiến giọng điệu của Yến Thư Hành càng thêm nhẹ nhõm: “A Tự rất tò mò sao?”


"Thiếp mới không tò mò." A Tự lí nhí phản bác, “Thiếp vốn đang ngủ rất ngon, không biết vì sao tường bên cạnh cứ bị đập thình thịch, thật là quấy rầy giấc mộng của người ta.”


Trong bóng tối, Yến Thư Hành khẽ bật cười thành tiếng.


Xem ra, nàng quả thực chẳng biết một chút gì cả.


Những lời lẽ lả lướt trước kia, có lẽ chỉ là nàng tùy tiện bịa ra thôi. Nếu không, một người từng "chơi" đến mức sập cả giường thì sao lúc này lại có thể nói ra những lời đơn thuần đến thế?


Hoặc là nàng của trước kia đang lừa người, hoặc là nàng của lúc này đang giả ngốc.


Kẻ bị che mắt, từ đầu đến cuối chỉ có mình hắn.


Không chỉ bị nàng che mắt, mà còn bị chính lòng đố kỵ và ham muốn chiếm hữu của bản thân làm cho mê muội.


Hắn ôm A Tự vào lòng, hơi thở dịu dàng như đóa anh túc dẫn dụ người ta chìm đắm: “A Tự thật sự tưởng rằng, hai người nhà bên chỉ đang đập tường thôi sao?”


Trong lời nói của hắn thường hay gài bẫy.


A Tự quyết không tiếp lời.


Tiếng động bên cạnh mỗi lúc một lớn, ngón tay cái của Yến Thư Hành vê nhẹ vành tai nàng: “Đối phương đêm hôm khuya khoắt đập tường quấy rầy giấc mộng, thật đúng là quá đáng. Hay là chúng ta cũng 'đập' một chút cho huề?”


A Tự định bật dậy như lò xo nhưng bị hắn nhẹ nhàng ấn xuống, nàng không nhịn được mà đá nhẹ vào người hắn một cái.


“Đừng có làm càn!”


Yến Thư Hành cười tránh đi: “Nàng nghĩ nhiều quá rồi, ta chẳng qua là muốn bịt tai giúp nàng thôi.”


"Ngủ tiếp đi..." Bàn tay ấm áp phủ lên, thanh âm xung quanh đột ngột nhỏ lại. Bên tai A Tự chỉ còn dư lại tiếng sột soạt do lòng bàn tay hắn ma sát với tai nàng, những âm thanh li ti ấy vì áp sát vào tai mà không cách nào phớt lờ được.


Chẳng hiểu sao, A Tự rất muốn nuốt nước miếng, nàng biết mình đang căng thẳng.


Thế nhưng cạnh bàn tay hắn đang áp vào cằm nàng, nếu yết hầu nàng cử động, hắn sẽ nhận ra ngay.


Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nhịn được, khẽ nuốt một cái.


Ngón tay cái đang ấn trên tai nàng khẽ run lên, những âm thanh đáng xấu hổ bên kia vách tường thừa cơ lọt vào.


Thậm chí còn cuồng nhiệt, phóng túng hơn cả lúc nãy.


Nhưng so với những tiếng động đó, thứ khó lòng phớt lờ hơn chính là những vết chai mỏng trong lòng bàn tay hắn.


Và cả lòng bàn tay nóng bỏng như thiêu như đốt ấy.


Chưa bao giờ nàng cảm thấy tay hắn lại nóng đến nhường này.


“Phu…”


Một chữ còn chưa nói trọn câu, đôi môi của A Tự đã bị hắn mạnh mẽ hôn xuống.


Nhưng A Tự không hề đẩy ra, theo bản năng, nàng phối hợp nhịp nhàng mà hé mở đôi môi.


Thế nhưng, nàng lại không chờ được đầu lưỡi quen thuộc ấy.


Nụ hôn của hắn rất nặng, mà rời đi cũng rất nhanh.


Ngay sau đó, bàn tay lớn trên tai nàng cũng rút đi, hai người phòng bên cuối cùng cũng đã chịu dừng lại.


Chẳng rõ là nhẹ nhõm hay là tiếc nuối, A Tự mím chặt đôi môi ẩm ướt, nàng xoay người đi, vờ như không hề bị ảnh hưởng chút nào mà ngủ thiếp đi.


Ánh trăng rọi qua khung cửa sổ nhỏ.


Yến Thư Hành liếc mắt nhìn lên vách tường, nơi đó có một bóng dáng yểu điệu.


Tầm mắt hắn dời từ đường cong thanh tú nơi cổ của cái bóng xuống bả vai như tạc từ ngọc đá, rồi xuống thấp hơn nữa, đường viền của bóng hình đột nhiên lõm xuống, tựa như thung lũng nhấp nhô.


Chút tuyết trắng vô tình lọt vào mắt khi hắn cởi y phục cho nàng hôm qua, cảm giác xúc chạm khi hai trái tim áp sát vào nhau để sưởi ấm cho nàng trong đêm, nụ hôn mê loạn và phóng túng lúc sáng sớm, cùng đôi chân nàng quấn lấy eo hắn…


Những mảnh ký ức vụn vặt như từng tia lửa bay tới, thiêu rụi lớp ngụy trang của hắn thành những lỗ hổng lỗ chỗ.


Lúc này vẫn chưa thích hợp.


Yến Thư Hành nhắm mắt.


Hắn siết chặt nắm tay, lặng lẽ nằm đó, để mặc ngọn lửa trên người mình lụi tắt từng chút một.


.


Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, trong trại một mảnh yên bình.


A Tự mơ màng hỏi: “Tại sao lại yên tĩnh thế này?”


Yến Thư Hành quay đầu, bắt gặp đôi mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ của nàng, kiên nhẫn giải thích: “Có lẽ là vì hai bên đang đối đầu. Nơi này chiếm ưu thế địa hình, sơn phỉ lại có quan viên triều đình làm con tin nên tự nhiên không sợ hãi gì. Binh mã Nghi Thành lo lắng làm bị thương quan viên nên cũng không dám manh động.”


Hắn tùy ý gõ ngón tay thon dài lên cạnh giường, nói xong lại đưa tay sờ trán A Tự: “Cơ thể đã thấy khá hơn chút nào chưa?”


Đầu ngón tay ấm áp chạm vào, A Tự chợt nhớ tới lòng bàn tay hắn bịt tai mình đêm qua. Nàng vờ như đang chỉnh lại tóc mai để tránh đi, nhưng không cẩn thận lại làm rơi cây trâm.


Chỉ nghe thấy tiếng hắn nhặt trâm lên nhưng mãi không đưa lại, A Tự giữ lấy búi tóc chờ hồi lâu: “Tóc thiếp sắp xõa ra rồi, chàng mau cài vào đi chứ.”


Nói xong nàng chợt khựng lại, mặt đỏ bừng trước.


Yến Thư Hành bấy giờ mới nhận ra nàng lại nghĩ xiên xẹo, hắn cài trâm cho nàng xong liền trêu chọc: “Vẫn còn đang nghĩ chuyện đập tường sao? Thay vì đứng bên bờ ao ước ao có cá, chi bằng lùi lại mà đan lưới.”


A Tự thẹn quá hóa giận: “Thiếp đang nói đến việc cài trâm, chàng đừng có mà lúc nào cũng suy nghĩ viển vông!”


Yến Thư Hành cười cười: “Ừ, là ta dùng từ không thỏa đáng.”


Ngồi yên lặng một lúc, A Tự thấy đói.


Dù không muốn gây thêm rắc rối vào lúc này, nhưng tiếng bụng reo vang vẫn phản bội lại nàng.


Yến Thư Hành vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, đứng dậy đi về phía cửa sổ. Dưới gốc cây có một tên tiểu lâu la đang đứng, thấy hắn ngoắc tay liền tỏ vẻ không vui đi tới: “Đòi ăn thì miễn bàn! Đương gia đã nói rồi, càng bỏ đói các người thì đám binh lính bên ngoài càng nóng ruột.”


Yến Thư Hành lại thản nhiên trò chuyện với gã: “Nghe khẩu âm của tiểu lang quân, dường như là người Ung Châu?”


Sững người một lát, trong mắt thiếu niên dâng lên vẻ phong sương không phù hợp với lứa tuổi: “Ngươi từng đến Ung Châu sao?”


Yến Thư Hành đương nhiên từng đến, trước khi vào chốn quan trường hắn đã từng đi chu du khắp nơi. Cho dù thiếu niên này đến từ châu quận khác, hắn cũng có thể góp vui đôi câu: “Mười chín năm trước, thúc phụ ta vì bảo vệ Ung Châu mà tử trận, ta từng theo lệnh tổ phụ nhiều lần đến đó bái tế.”


"Thúc phụ của ngươi là một hảo hán, đáng tiếc mười chín năm sau Ung Châu lại chẳng còn nữa." Tiểu lang quân thu lại vẻ bi thương, “Nể mặt thúc phụ ngươi, ta sẽ giúp ngươi truyền lời.”


Yến Thư Hành gửi lời cảm ơn.


“Làm phiền tiểu lang quân hỏi giúp nhị đương gia, nhị đương gia còn nhớ Yến Thời không?”


Tiểu lang quân bán tín bán nghi rời đi.


Yến Thư Hành đi trở lại bên sập, cởi áo ngoài khoác lên vai A Tự: “Ta đi một lát rồi về ngay.”


A Tự gật đầu: “Cẩn thận một chút, thiếp đợi chàng về.”


.


Yến Thư Hành gặp được nhị đương gia như ý nguyện.


Gã hán tử lần này không che mặt, hắn nhìn rõ dung mạo của gã, xác nhận người này chính là Ân Lê — một thuộc hạ cũ của Ân thị mà hắn đã từng nhiều lần dò hỏi, cũng có căn nguyên sâu xa với Yến thị.


Vừa định mở miệng, trên vai hắn đã gác thêm một lưỡi đao.


“Có chuyện gì nói mau.”


Yến Thư Hành phớt lờ lưỡi đao, nhìn thẳng về phía Ân Lê: "Tại hạ cầu kiến tướng quân vì hai mục đích. Một là muốn xin chút cơm nước cho thê tử, nếu tướng quân đồng ý, chuyện thứ hai mới có thể bàn bạc.”

Bình Luận

0 Thảo luận