Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 16

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:40:23

A Tự nhớ rất rõ, đó là ngày xuống núi.


Trước lúc chia tay, Lý thẩm cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng bà lộ vẻ không đành lòng, khuyên nàng dù thế nào cũng phải hướng về phía trước.


Lúc đó A Tự cứ ngỡ Lý Thẩm sợ nàng vì mù lòa mà u uất nên mới nói vậy, nhưng giờ xem ra, có lẽ không hẳn là thế…


A Tự chợt mở bừng mắt, nàng siết chặt góc chăn.


Liệu có khi nào, Lý thẩm đã bị uy hiếp không?


Ngày kia họ sẽ lên đường đi Kiến Khang rồi, không được, nàng phải xác nhận chuyện này trước khi họ đi.


Nhỡ đâu phu quân thật sự đã bị tráo bằng kẻ khác, chẳng phải nàng lại rơi vào tay một "Trịnh Ngũ" thứ hai sao?


Nghĩ đến chuyện nhận giặc làm phụ thân lúc trước, A Tự vẫn còn thấy rùng mình, nàng trằn trọc không sao ngủ được, bèn đánh thức Trúc Diên:


“Trúc Diên, ta không ngủ được, chúng ta trò chuyện một lát đi?”


Tuy Trúc Diên hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý.


Nàng ta ghi nhớ lời dặn của Yến Thư Hành rằng ‘nói nhiều sai nhiều, không được để phu nhân nghi ngờ’, nên phần lớn thời gian chỉ lắng nghe.


Để không lộ vẻ đột ngột, ban đầu A Tự vu vơ tán dóc về phong tục tập quán nơi đây, cuối cùng mới dẫn dắt câu chuyện tới Giang Hồi:


“Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ta chẳng thể quan sát diện mạo của phu quân được nữa, dù chàng ở ngay bên cạnh nhưng ta cứ thấy thiếu vắng điều gì đó. Trúc Diên, ngươi nhìn thấy được, có thể kể cho ta nghe phu quân trông như thế nào không?”


Trúc Diên tỏ vẻ rất khó xử, giọng nói hơi run rẩy:


“Phu nhân... nô tỳ không tiện nói đâu.”


Phản ứng của nàng ta khiến tim A Tự thắt lại.


Nàng như một người tỷ tỷ dịu dàng an ủi: “Chỉ có hai chúng ta thôi mà, dù ngươi có nói sai ta cũng không trách ngươi đâu.”


"Không, không phải vậy đâu." Trúc Diên nhỏ giọng giải thích,


“Trước đây nô tỳ làm việc ở nhà khác, vì hiếu kỳ mà lỡ nhìn chủ tử một cái, bị chủ mẫu trông thấy liền mắng nô tỳ muốn quyến rũ lang quân, từ đó về sau, trước mặt các chủ tử nô tỳ không bao giờ dám ngẩng đầu lên nữa...”


A Tự nhớ lại lúc trước mình cũng vì sợ bị đám công tử bột nhòm ngó nên ra ngoài luôn phải che che đậy đậy. Nhất thời không nỡ làm khó tiểu cô nương nữa nên đành thôi, an ủi vài câu rồi để nàng ta đi ngủ. Dù sao thì chuyện này vẫn phải tự nàng điều tra mới được.


Nghĩ nhiều cũng vô ích, ngày mai hắn chắc chắn sẽ về để sắp xếp việc đi xa, lúc đó dò xét cũng chưa muộn.


A Tự hồi tưởng lại giọng nói của Giang Hồi, tự trấn an mình rằng, dù là người giỏi giả giọng đến mấy cũng không thể lúc nào cũng giống hệt nhau được, hắn chính là Giang Hồi, không thể sai được.


Chí ít là trước khi nàng ngủ dậy, điều đó vẫn là thật.


Đêm đã khuya, sau khi trong màn truyền ra tiếng thở nhẹ nhàng, một bóng hình mảnh mai xách đèn lồng đi về phía thư phòng phía trước.


Xuyên Vân lắng nghe kỹ lời Trúc Diên rồi đến phòng của Yến Thư Hành, thanh niên vẫn chưa ngủ mà đang mải mê suy ngẫm trước một bản sách lược.


“Công tử, bên tiểu viện có biến.”


"Vậy sao?" Giữa đôi mày Yến Thư Hành vốn thoáng vẻ mệt mỏi, nghe vậy đôi mắt bỗng gợn sóng lăn tăn.


Xuyên Vân rất bất lực trước vẻ thích thú của lang quân, gã kể lại toàn bộ lời Trúc Diên rồi khổ sở nói:


“Cái miệng quạ đen này của thuộc hạ... thê tử của tên thích khách kia bắt đầu nghi ngờ người rồi, lần này không lẽ lại bị thuộc hạ nói trúng?”


Nàng cũng đâu phải lần đầu nghi ngờ.


Yến Thư Hành đặt cuộn trúc xuống: “Xuyên Vân, ngươi có biết làm sao để bớt lộ sơ hở không?”


Xuyên Vân bị khơi gợi tính hiếu kỳ: “Làm sao?”


Yến Thư Hành cố ý tỏ vẻ thần bí mà cười: "Coi cái giả như thật, chẳng phải sẽ khiến thật giả khó phân biệt sao?”


“Lang... lang quân?”


Xuyên Vân không dám tin vào tai mình, chỉ mới vài ngày trước lang quân còn vặn hỏi liệu có phải gã cho rằng lang quân đang bị sắc đẹp làm cho lú lẫn hay không.


Không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi…


Ôi, đúng là nghiệt duyên mà!


"Nhưng... nhưng nữ lang đó là thê tử của kẻ thù mà!" Thiếu niên vốn mồm mép lanh lợi bỗng nhiên nói lắp.


Yến Thư Hành mỉm cười liếc gã một cái: “Hết nữ lang nọ đến nữ lang kia, ngươi không lộ sơ hở mới lạ đấy.”


Xuyên Vân không hiểu: "Vậy... vậy thì sao?”


Yến Thư Hành rũ mi mỉm cười không đáp. Ánh nến lung linh, hàng mi dài khẽ động, đổ xuống dưới mắt một vầng bóng râm như cánh bướm dập dờn, rõ ràng là dịu dàng nhưng lại khiến người ta chẳng thể đoán định.


“Nàng càng nghi ngờ ta, ta trái lại càng thấy vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=16]

Đối với nàng cũng sẽ thêm phần yên tâm.”


Xuyên Vân ngơ ngác: “Thuộc hạ thật sự không hiểu, tại sao nữ tử kia càng nghi ngờ thì ngài lại càng vui?”


Chẳng lẽ lang quân có sở thích kỳ quặc nào mà người ngoài không biết?


Giữa lúc tâm trí gã đang rối bời, Yến Thư Hành gõ nhẹ xuống bàn:


“Ngươi lại đang nghĩ ta bị sắc đẹp làm lú lẫn chứ gì?”


"Lang quân luôn lo liệu sâu xa, sao có thể như vậy được?" Xuyên Vân cực kỳ nhanh nhạy phủ nhận ngay.


Gã lén ngước mắt nhìn Yến Thư Hành, thấy trong mắt hắn lấp lánh ánh nến lung linh, tỏa ra tia sáng rực rỡ.


Thiếu niên bỗng chốc bừng tỉnh, sao gã lại quên mất chuyện đó cơ chứ?!


Lang quân chán ghét sự đơn điệu, thích những thứ thú vị, thích cảm giác khống chế, nhưng cũng không thích thứ quá dễ kiểm soát. Lại càng thiên về kiểu từng bước dồn ép, từ từ nắm quyền kiểm soát con mồi.


Vì vậy, điều khiến lang quân phấn khích nhất không phải khoảnh khắc bắt được con mồi, mà là quá trình đấu trí khi con mồi phản kháng vừa đủ, nắm giữ cục diện hoàn toàn trong lòng bàn tay.


Nữ lang càng nghi ngờ, dò xét thì lang quân lại càng thấy có tính thử thách, hứng thú ‘chơi đùa’ cũng càng lớn.


Nghĩ thông suốt điểm này, Xuyên Vân không còn lo lắng nữa, chủ tử đã thích thì bọn họ đương nhiên phải phối hợp theo.


Gã nghiêm chỉnh nói: “Thuộc hạ sẽ dốc hết sức phối hợp với lang quân, trấn an nữ... trấn an phu nhân!”


.


Sáng hôm sau khi thức dậy, A Tự đang suy tính xem nên dò xét Giang Hồi thế nào thì nghe Trúc Diên báo lang quân đã về.


Nàng lập tức căng thẳng, vội vàng khoác áo ngoài rồi đứng dậy:


“Phu... chàng về rồi à.”


Yến Thư Hành thu hết vào tầm mắt, thầm mỉm cười.


Bình thường nàng luôn miệng gọi hai tiếng phu quân chứa chan tình cảm, lại còn thân mật níu lấy vạt áo hắn, vậy mà giờ đây đến nửa chữ cũng chẳng nói trọn câu.


Xem ra nàng đã phát hiện được điểm mấu chốt rồi.


Hắn thản nhiên nói: “Ừm, nàng đã thu xếp xong chưa?”


A Tự bảo nàng chẳng có gì cần dọn dẹp, rồi lại nói:


“Thiếp muốn ra ngoài đi dạo một chút, có được không?”


Đối phương chưa kịp đáp, nàng đã giải thích:


“Sắp phải đi rồi, thiếp muốn tới nơi hai ta định tình dạo một vòng.”


"Nơi định tình sao?" Giọng Yến Thư Hành trầm và chậm,


“Hai ta nảy sinh tình cảm ở nơi nào?”


A Tự hỏi ngược lại: “Phu quân không nhớ sao?”


Hắn chỉ cười, thong thả nói: “Nàng nói nghe thử xem, để ta xem phu nhân là thực sự nhớ hay chỉ là vờ vịt thôi?”


A Tự nghiêng đầu hồi tưởng.


Gọi là định tình nhưng thực chất chỉ là xác nhận tâm ý của đối phương, chứ chẳng phải thề non hẹn biển như trong thơ văn.


Hai tháng trước khi bọn họ rời Lịch Thành, vốn dĩ nàng định thoát khỏi cảnh khốn cùng rồi sẽ tự tìm đường sống, nhưng sau khi ra ngoài, A Tự mới thấu hiểu một nữ lang đơn độc sinh tồn giữa thế đạo này khó khăn biết nhường nào.


Nhưng nàng không thân không thích, biết phải làm sao đây?


Vào một buổi sớm tinh mơ, bọn họ đang đi trong một con ngõ nhỏ, A Tự lặng lẽ suy nghĩ về tiền đồ mờ mịt của mình.


Lang quân trẻ tuổi mang kiếm bên cạnh cũng im lặng, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước, nhưng vệt đỏ trên vành tai vì câu nói đùa lúc nãy của nàng mà mãi chẳng tan đi.


Nguyên do là vì A Tự nhắc lại chuyện khi còn ở Lịch Thành.


Nàng cười nói: “Một tháng trước khi Giang lang quân còn đang dưỡng thương, chúng ta vẫn chưa thân thiết lắm, nhưng ta cứ thấy huynh rất quen thuộc, ánh mắt huynh nhìn ta cũng luôn có vẻ đăm chiêu, lẽ nào trước đây chúng ta đã từng gặp nhau?”


Giang Hồi vốn đang nửa cụp mắt, dường như đang nghĩ chuyện gì đó trong lòng. Nghe nàng nói vậy, mi mắt bỗng nâng lên, đôi mắt phượng kia như khóa chặt lấy nàng.


Ánh mắt sâu thẳm, trong mắt thoáng chút bối rối.


Dáng vẻ ngơ ngác đó của y chứng tỏ có lẽ trước kia họ không hề quen biết. A Tự vừa thấy vậy liền không nhịn được mà trêu đùa:


“Chẳng lẽ ta đoán đúng rồi, Giang lang quân, huynh thích ta phải không?”


Đôi mày Giang Hồi nhíu lại rồi nhanh chóng giãn ra, y thản nhiên phủ nhận, nhưng vành tai lại chẳng nghe lời mà ửng đỏ lên.


A Tự đoán trúng phóc, thầm nghĩ người này thật lạ lùng.


Trông thì có vẻ vô tình, khi người khác gặp nạn cầu cứu, nàng thấy rõ ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm của y. Cứ ngỡ y sẽ khoanh tay đứng nhìn, nhưng cuối cùng y vẫn ra tay tương trợ.


Y dường như cố ý khiến bản thân trở nên vô tình, chỉ là không kháng cự lại được sự lương thiện bản năng.


A Tự nhìn thanh kiếm trong tay y và bóng lưng cao lớn sừng sững, bỗng nảy ra một ý nghĩ: Có lẽ y chính là thanh kiếm có thể giúp nàng tránh xa những biến động loạn lạc.


Thế là nàng chậm bước lại, tiếc nuối lầm bầm tự nói một mình:


“Hóa ra là không có sao, ta cứ ngỡ... cứ ngỡ huynh cũng có chút xíu thích ta chứ...”


Nàng biết Giang Hồi là người luyện võ, tai mắt cực kỳ tinh tường, nên cố ý hạ thấp giọng, nhấn thật mạnh vào chữ "cũng" đó để dò xét cho ra lẽ.


Lời vừa dứt, A Tự thấy y bỗng khựng lại, hai vành tai đỏ lựng như bị đốt cháy.


Ngày hôm đó dù y giả vờ như không nghe thấy, nhưng kể từ đó về sau, thái độ của y đối với nàng đã thay đổi rất nhiều.


Đêm thành hôn, sau khi uống rượu giao bôi, để bồi đắp thêm chút chân tình cho cuộc hôn nhân bắt nguồn từ việc báo ơn này, A Tự đã cố tình nhắc lại chuyện đó.


Giang Hồi không chịu nổi những lời trêu chọc của nàng, bèn mặc định coi ngày hôm đó là ngày định tình của hai người.


A Tự thu lại dòng suy nghĩ, níu lấy vạt áo lang quân bên cạnh:


“Phu quân! Hay là chúng ta cá cược nhé, chàng tùy ý dẫn ta ra ngoài đi dạo một vòng, cũng không nhất thiết phải tới đúng nơi định tình năm xưa, thiếp chỉ muốn xem nơi chàng nghĩ và nơi thiếp nghĩ có giống nhau không, thiếp cược là chàng không nhớ rồi.”


Thực ra nàng hoàn toàn có thể dò xét ngay tại nhà.


Nhưng A Tự nghĩ, nếu hắn không phải phu quân mình thì mảnh sân nhỏ này chính là một chiếc lồng giam. Ra ngoài dò xét nhỡ đâu có gì bất ổn thì ít nhất còn có thể cầu cứu người đi đường, may mắn hơn nữa thì gặp được vị đại hiệp hào hiệp nào đó.


Thanh niên không nhận ra điều gì bất thường.


Mỉm cười đáp: “Sẵn lòng chiều ý nàng.”


Vẫn là cưỡi ngựa ra ngoài.


Khi ngựa chậm bước lại, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách xung quanh, A Tự hỏi hắn: “Đây là đâu?”


“Là bên một bờ hồ có trồng sen.”


“Bờ hồ sao?”


Hắn quả nhiên nói sai rồi.


Hắn nên dẫn nàng tới những con đường ngõ hẻm mới đúng.


Dải lụa trên mắt tuy che đi đôi mắt A Tự nhưng chẳng thể giấu nổi sự sững sờ trong thoáng chốc của nàng.


Yến Thư Hành vốn dĩ là chủ động chui vào lưới, lúc này thấy nàng sững sờ định thu lưới, ý cười trong mắt lại càng sâu hơn.


Nữ lang hơi cúi đầu, ngay cả nếp áo cũng toát ra vẻ đề phòng, bàn tay bị vạt áo che khuất phân nửa cứ siết lại rồi lại buông ra, có lẽ nàng đang cố gắng giữ bình tĩnh để nghĩ cách đối phó.


Hắn đúng lúc cắt ngang: “Thực ra, nơi định tình mà phu nhân nói và nơi ta nghĩ, có lẽ là khác nhau.”


Cũng đúng, nhưng A Tự vẫn hoài nghi, nàng không lộ ra mặt mà tò mò hỏi: “Khác nhau chỗ nào?”


Hắn rơi vào im lặng, có lẽ đang hồi tưởng lại.


Cũng có thể là đang bịa ra tại chỗ.


Sự tĩnh lặng cùng bóng tối mênh mông trước mắt càng làm tăng thêm nỗi bất an của A Tự, nàng chỉ có thể nghe thấy nhịp tim mình đang dồn dập hơn từng chút một. Mãi lâu sau lang quân với giọng nói thanh tao như tiếng ngọc va vào nhau mới cất lời:


“Từ rất lâu trước khi nàng quen biết ta, ta đã từng gặp nàng bên một đầm sen ở Lịch Thành rồi. Chỉ là một thoáng nhìn qua, thấy nàng nhút nhát lại sợ làm nàng kinh động nên ta chỉ dám đứng từ xa quan sát. Những lần gặp gỡ sau này, trong mắt nàng là lần đầu tương ngộ, nhưng với ta, đó lại chính là khoảnh khắc tình yêu chớm nở.”


Vẻ trêu chọc trong mắt Yến Thư Hành dần tan biến, hắn nhìn sâu vào mắt nàng với sự dịu dàng nửa thật nửa giả:


“Vì thế đối với ta, nơi định tình chính là bên bờ nước.”


Không hiểu vì sao, A Tự chợt nhớ đến giấc mơ đó, người ca ca giọng nói rất hay kia từng nói sẽ cưới nàng khi nàng mười bảy tuổi.


Giọng nói ấy tuôn ra từ giấc mơ bên dòng suối nhỏ, chồng lấp và hòa quyện với giọng nói của lang quân trước mặt. Vẻ thanh thuần ôn nhu này, chẳng phải rất giống với trong mơ sao?


A Tự ôm trán.


Bỗng dưng nàng không thể nhớ nổi diện mạo của Giang Hồi nữa, mà chỉ còn sót lại duy nhất giọng nói êm tai này.


Giọng nói này mỗi khi nàng đầy bụng nghi hoặc, lại khiến nàng dao động qua lại giữa nghi ngờ và tin tưởng.


Thôi bỏ đi, phải tìm cơ hội khác để dò xét tiếp vậy.


Trong lúc A Tự im lặng, Yến Thư Hành dắt nàng đi về phía bờ hồ, ám vệ nhận lệnh liền đi tìm một chiếc thuyền nhỏ.


Hắn bước lên thuyền trước, rồi gọi A Tự đang đứng bất động trên bờ:


“Đưa tay cho ta.”


A Tự không dám, lỡ như lên thuyền hắn lộ nguyên hình rồi đẩy nàng xuống nước thì sao…


Như nhìn thấu tâm tư nàng, hắn nửa đùa nửa thật hỏi:


“Nàng sợ ta mưu hại thê tử mình sao?”


"Tất nhiên là không rồi..." A Tự chợt bừng tỉnh, nếu hắn không phải Giang Hồi mà lại tốn công tốn sức đóng giả phu quân nàng, còn kiên nhẫn diễn kịch với nàng lâu như vậy, chắc chắn phải có mục đích sâu xa hơn.


Chung quy lại chắc không phải muốn lấy mạng nàng đâu.


Nàng đưa tay ra, khi đầu ngón tay chạm vào nhau liền cố ý rụt lại một chút:


“Trên mặt nước không giống như mặt đất bằng phẳng, chàng có đủ sức để đỡ thiếp không đấy?”


Yến Thư Hành nhớ nàng từng nói tên thích khách có nốt ruồi trước ngực, vai rộng eo thon, thân hình cường tráng. Sao nàng có thể không biết thể hình của phu quân mình chứ? Hẳn là lại đang đào hố cho hắn đây mà, hắn bèn hỏi ngược lại: “Thể lực của ta thế nào, chẳng lẽ phu nhân chưa từng trải nghiệm sao?”


Câu nói mập mờ nhưng đầy lý lẽ này là để ám chỉ với nàng rằng, hắn vẫn nhớ những chuyện "mặn nồng" trước kia của hai người.


A Tự cứ ngỡ hắn đang ám chỉ lần nàng tình cờ thấy hắn thay đồ, nhất thời nửa tin nửa ngờ.


Nàng đưa tay ra, ngay sau đó thấy thân mình nhẹ bẫng, chớp mắt một cái đã nằm gọn trong lòng hắn.


Con thuyền rung lắc mạnh, A Tự không kịp đề phòng liền ôm chặt lấy lưng hắn, mặt vùi sâu vào lồng ngực đối phương, nhịp tim hỗn loạn của thanh niên xuyên qua lớp áo truyền vào tai nàng.


Thuyền nhanh chóng ổn định lại, A Tự rời khỏi vòng tay hắn, thầm nghĩ cánh tay hắn quả thực rất có lực.


Nhưng so với trước đây thì vẫn kém một chút.


Đang định tìm cơ hội dò hỏi thì thanh niên đã nhanh hơn một bước, tự trách mà thở dài: “Kể từ lần bị thương trước, lực cánh tay cũng chẳng còn được như xưa, khiến phu nhân kinh hãi rồi.”


A Tự ngạc nhiên: “Bị thương sao?”


“Phu nhân đừng lo, cũng không có gì đáng ngại, chỉ là bị thương một chỗ gân mạch nên thân thủ không còn được như trước thôi.”


Hắn tưởng nàng đang lo lắng cho mình nên giọng điệu dịu dàng hơn hẳn, còn đưa tay xoa xoa đầu nàng.


Lòng A Tự ngổn ngang trăm mối, nếu lời hắn nói không phải là che đậy mà là thật, thì với một người luyện võ, việc võ công suy giảm chính là một cú sốc lớn.


Thấy nàng im lặng, hắn lại xoa đầu nàng lần nữa: “Đừng buồn, ta không sao mà.”


Hắn cứ ngỡ nàng im lặng là vì đang buồn bã.


Nhưng thực chất lúc nãy nàng đang hoài nghi hắn.


A Tự không khỏi thấy cắn rứt, đành phải bổ sung một câu quan tâm dịu dàng:


“Vết thương của chàng, ổn chứ?”


Hắn thản nhiên nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, trách ta lúc đó quá nóng vội muốn giải quyết nhanh nên dùng chiêu mạo hiểm. May mà vận khí cũng không tệ, chưa tổn hại đến căn cơ.”


A Tự ngẩn ngơ, không ngừng hồi tưởng lại cụm từ "đánh nhanh thắng nhanh, chọn cách mạo hiểm" của hắn.


Ngày Giang Hồi rời đi, vừa nghe nói hắn phải đi mấy ngày, vì bất an nên nàng đã níu vạt áo hỏi hắn có thể đừng đi được không. Nhưng hắn bảo chuyện đó nhất định phải làm, đồng thời hứa sẽ về sớm nhất có thể.


Lẽ nào hắn vì lo cho nàng, muốn sớm về gặp nàng nên mới chọn cách mạo hiểm?


Tim A Tự thắt lại, nhưng vì mối nghi ngờ chưa tan nên nàng đành ép bản thân phải tuyệt tình mà hỏi:


“Chẳng phải phu quân sống dựa vào võ nghệ sao? Sau này chàng tính thế nào?”


“Ta vốn là làm mật thám cho triều đình, lần trước cũng coi như lập công, phía trên thương tình, biết lúc nhỏ ta có đọc qua vài năm sách nên đã cho ta chuyển sang làm văn chức, theo ngài ấy về Kiến Khang. Có điều trái ngành trái nghề, tư chất ta lại ngu muội nên phải lấy cần cù bù thông minh, chính vì vậy mà lỡ bỏ bê nàng.”


Yến Thư Hành dừng lại, thấy A Tự tuy vẫn đang suy tính nhưng bờ vai đã thả lỏng hơn đôi chút, rõ ràng là đã mủi lòng. Hắn thuận thế nói tiếp:


“Nhưng cũng coi như trong cái rủi có cái may, trước kia vì thân phận mà chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối, nay cuối cùng cũng được đường đường chính chính bước ra ngoài ánh sáng rồi.”


A Tự lẩm bẩm:


“Vậy ra… phu quân chàng không phải là người cô độc, lạnh lùng? Chỉ là bất đắc dĩ nên mới phải như vậy thôi.”


Sau khi xuống núi, rất nhiều thói quen của hắn đã thay đổi, nếu là do chuyển đổi thân phận thì cũng hợp tình hợp lý.


Thế nhưng, còn về tính khí và giọng điệu thì giải thích thế nào đây?


Đang mải suy nghĩ đến thất thần, nàng chợt cảm thấy nơi thái dương ấm áp. Thì ra hắn đang nhẹ nhàng vén lọn tóc mai bên tai nàng ra sau, đầu ngón tay dịu dàng đến cực điểm, như thể nàng là báu vật hiếm có trên đời.


Đầu ngón tay thô ráp vô tình lướt qua bên cổ làm tim nàng chợt hẫng một nhịp, may mà hắn nhanh chóng thu tay lại.


Thanh niên bỗng nhiên nói: “Thực ra, ta có một chuyện đã lừa nàng, không biết có nên thành thật khai báo không đây.”


Chỉ một câu nói đã khiến ngọn lửa nghi ngờ vừa mới nhen nhóm lụi tàn trong lòng A Tự lại bùng lên mãnh liệt, đôi mày dưới dải lụa khẽ nhíu lại, nàng giả vờ ngây thơ, dịu dàng hỏi:


“Phu quân mà cũng biết lừa người sao? Chuyện gì thế, mau kể thiếp nghe đi...”


Hắn ra vẻ đang đắn đo, mãi lâu sau mới lại lên tiếng, giọng nói trong trẻo như làn gió se lạnh đầu xuân.


“Nàng đã bao giờ nghi ngờ ta bị tráo người chưa?”


A Tự không kìm được mà rùng mình một cái.


Thanh niên khẽ cười dịu dàng, thong thả nói:


“Sao phu nhân lại run rẩy thế, có phải ta nói trúng tim đen rồi không?”

Bình Luận

0 Thảo luận