Sáng / Tối
Trước lúc rơi xuống vách núi, Khương tứ nương có những hành vi và lời nói vô cùng quái dị, thậm chí còn dò xét cả chuyện di ngôn của cha nàng. Điều này khiến A Tự rất khó để không nghi ngờ rằng có kẻ đã mượn tay tứ nương làm việc. Kẻ đứng sau này, liệu có phải là cữu cữu của nàng không?
Biểu huynh tính tình tuy chính trực, đoan chính, nhưng huynh ấy lại là người thừa kế của cữu cữu, ít nhiều cũng mang theo di chí của cữu cữu trên vai. Thậm chí dù cho huynh ấy có không làm tổn thương nàng, thì huynh ấy cũng sẽ không đi điều tra chuyện này.
Để cho cẩn trọng, tạm thời chưa nên bàn bạc với biểu huynh.
A Tự ủ rũ quay bước trở lại.
Giờ thì nàng đã hiểu tại sao có những người dù đã ngồi trên đống quyền thế vinh hoa nhưng vẫn muốn trèo lên những vị trí cao hơn nữa rồi.
Đến tận hôm nay nàng mới biết, tuy thân phận mình tôn quý, cũng được bao bọc trong vạn thiên phú quý, nhưng quyền thế và sự phú quý ấy đều là do gia tộc ban cho. Khi người mà nàng muốn điều tra lại chính là người trong tộc, thì thứ quyền thế này bỗng chốc trở thành một cái khung thêu hoa, hoàn toàn hư ảo, có tiếng mà không có miếng.
Vừa quay người lại, nàng đã đụng mặt Yến Thư Hành.
Điều hiếm thấy chính là, trên mặt hắn không hề treo nụ cười trêu chọc như mọi khi, ánh mắt thâm thúy nhưng vô cùng dịu dàng, nhìn bộ dạng này thì có vẻ như hắn đã đứng đó im lặng quan sát nàng từ rất lâu rồi. Hắn nhẹ giọng gọi nàng lại: “Thập nương hôm nay đổ bệnh, A Tự có muốn tới phủ thăm muội ấy một chút không?”
A Tự mệt mỏi lắc đầu: “Không đi đâu.”
Trước kia, khi còn ở trong mối quan hệ nam nữ và những chuyện vặt vãnh hàng ngày mà đấu trí so dũng khí với hắn, thỉnh thoảng lừa được hắn một vố là nàng đã có thể đắc ý vui mừng khôn xiết. Thế nhưng đến tận lúc này nàng mới nhận ra, cái gọi là khôn vặt của nàng, có lẽ trong mắt kẻ có thể lật tay làm mây úp tay làm mưa trên chốn triều đường như hắn, chỉ là những trò mèo cào cún quào dở tệ mà thôi.
Góc bào y màu trắng dừng lại ngay trước mắt nàng.
Lời nói tràn đầy sự dịu dàng và quan thiết của thanh niên tựa như một cây dù che trên đỉnh đầu, chậm rãi bung mở: “Nàng làm sao thế?”
A Tự kéo căng khóe môi, nở một nụ cười gượng gạo.
“Không có gì.”
Nàng nghiêng người, lướt qua vai hắn mà bước đi.
Yến Thư Hành nhìn theo bóng lưng cô quạnh của nàng, giọng nói không kìm được mà trầm xuống: “Ta còn nợ A Tự rất nhiều điều. Nếu nàng có gì khó khăn, cứ việc tới tìm ta, ta tuyệt đối sẽ không từ chối, dù có nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng từ.”
A Tự chậm rãi quay người lại.
Yến Thư Hành nhìn thấy trong đáy mắt nàng một thoáng bàng hoàng và yếu đuối đã bẵng đi từ lâu, nhưng ngay sau đó, nó nhanh chóng hóa thành một tia giễu cợt.
Nàng như thể đang chế giễu hắn, mà cũng lại giống như đang tự giễu chính mình.
Yến Thư Hành định thần nhìn nàng đăm đắm.
A Tự hít sâu một hơi, nàng rất nhanh đã tự xua tan đi những cảm xúc oán thiên trách người vô bổ kia.
Nàng chủ động sải bước tiến về phía Yến Thư Hành, hệt như một chú cá đang đói cồn cào, tự mình bơi vào tấm lưới đánh cá đang dang rộng chờ sẵn. “Trưởng công tử vừa rồi, chẳng lẽ lại muốn mượn danh nghĩa của thập nương để hẹn ta ra ngoài nữa sao?”
Dường như không thể ngờ được nàng lại thẳng thắn dứt khoát đến như vậy, Yến Thư Hành khựng người lại trong một nhịp thở.
“Nếu quả thực là thế, A Tự có chịu nhận lời hẹn không?”
A Tự bật cười, nàng rũ bỏ lớp màng che của thiếu nữ ngây thơ không hiểu chuyện đời, đuôi mày nhướng lên toả ra vẻ sắc sảo và mị hoặc.
“Để ta đoán thử xem, nếu như ta lên xe ngựa của ngươi, ngươi lại chuẩn bị thả mồi câu ta rồi, đúng không?”
Yến Thư Hành thoáng ngẩn người mất hồn trước vẻ quyến rũ đầy gai nhọn đột ngột hiển hiện này của nàng, đầu tim như bị lưỡi câu bằng vàng ẩn giấu nơi khóe mắt hàng mi của nàng khều nhẹ một cái.
Hắn rủ mắt ngắm nhìn nàng đắm đuối, rồi bật cười.
“Bị nàng phát hiện rồi.”
A Tự cũng cười theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=113]
Vào khoảnh khắc này, nàng chợt nảy ra một thứ ảo giác: cái cười này của hắn không còn mang vẻ bề trên như đang trêu đùa một đứa trẻ giống khi trước nữa, mà trông hệt như hai kỳ phùng địch thủ vừa gặp được đối thủ xứng tầm vậy.
Thế là A Tự lại nhích tới gần thêm một bước.
Nàng giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, kiễng chân ghé sát lại gần hắn: “Là mồi câu gì thế?”
.
Sau khi tàn tiệc, A Tự lấy cớ có hẹn với mấy vị cô nương khác để tách đoàn, đường ai nấy đi với mọi người của Trần thị.
Nàng bảo phu xe cho xe dừng lại ở gần một tiệm son phấn, rẽ qua một lối ngoặt rồi lập tức bước lên xe ngựa của Yến thị.
Chiếc xe ngựa cứ thế lăn bánh chạy đi vô định.
A Tự ngồi ngay ngắn bên trong, ánh mắt mông lung nhìn vào những tấm rèm trướng xa hoa trong xe, cõi lòng cứ thế thăng trầm trôi nổi.
Yến Thư Hành vén một khe hở bên cửa sổ xe, ánh nắng lập tức chiếu rọi vào bên trong, khoang xe trong nháy mắt đã sáng sủa lên không ít.
Ngay trước mặt nàng bỗng xuất hiện một bức thư.
Nhìn thấy gương mặt lộ rõ thái độ bài xích của nàng, Yến Thư Hành mỉm cười dịu dàng.
“Nàng yên tâm, không phải là thư tình đâu.”
A Tự nhận lấy bức thư. Thư có hai tờ, một tờ được viết bằng tiếng Hồ, tờ còn lại chắc hẳn là bản sao chép và dịch thuật lại.
Nội dung trong thư viết về tin tức của một người khác, tuy rằng có liên quan đến nàng và cũng không phải là điều nàng đang khao khát muốn biết nhất vào lúc này, nhưng A Tự vẫn đọc hết từng dòng một, sắc mặt khẽ biến.
“Giang Hồi là người Bắc Yến?”
Nàng lập tức liên tưởng đến một suy đoán: “Năm đó khi chúng ta vì gặp phải sơn tặc mà lưu lạc giữa chốn núi rừng, y từng tới đó có phải không?”
Yến Thư Hành im lặng một chốc: “Phải.”
Chuyện đã qua một thời gian dài, nay hồi tưởng lại dáng vẻ nàng được thiếu niên kia ôm chặt vào lòng, so với ham muốn chiếm hữu cuộn trào mãnh liệt như thuở ban đầu, giờ phút này cảm nhận trong hắn đã có sự khác biệt.
Hắn vô cớ cảm thấy một nỗi trống trải, hụt hẫng.
Vì sao lại trống trải, chính hắn cũng không giải thích rõ được. Nếu như thực sự phải đào sâu tìm hiểu, e rằng sẽ khơi ra những chuyện xưa cũ mà hắn không hề muốn chạm vào.
A Tự nhìn bức thư, khẽ nhếch khóe môi.
“Nếu ta đoán không lầm, trước khi tiến hành vụ ám sát đó, y cũng không hề biết hai người các ngươi có giọng nói giống nhau.”
Trong lòng Yến Thư Hành khẽ động.
Hắn không hề tiếc nuối lời khen ngợi mà tán dương nàng: “A Tự tuy biết không nhiều, nhưng lại có thể nhanh chóng nhìn ra manh mối, một lời nói trúng hồng tâm, quả không hổ danh là cháu gái của danh sĩ.”
A Tự lẩm bẩm: “Trách không được...”
Trách không được mỗi lần nhắc đến giọng nói của y, Giang Hồi luôn đặc biệt lưu tâm. Y và Yến Thư Hành đều cực kỳ để ý xem giọng nói của mình có phải là "độc nhất vô nhị" hay không; trách không được y luôn nói có nhiều chuyện không tiện đa ngôn, phải đợi đến khi trở về cố hương rồi mới có thể nói cho nàng biết.
Nàng từng tưởng rằng việc mình cứu sống Giang Hồi là một thương vụ có lời, và trong suốt thời gian đó Giang Hồi hoàn toàn không hay biết gì. Ngờ đâu, sự tiếp cận của thiếu niên năm ấy, nào có phải là y đang chủ động cắn câu?
Đối với ân oán giữa hai người họ, A Tự không có tâm trí đâu mà dò xét, càng không có ý định phân định đúng sai.
Nàng chỉ là... hôm nay cứ liên tục phải nếm trải cảm giác thất bại hết lần này đến lần khác.
A Tự đưa trả lại bức thư cho Yến Thư Hành.
Bên tai truyền đến lời nói ôn hòa của hắn, nghe xa xăm như thể vọng lại từ đường chân trời: "Ta biết, bởi vì có ơn cứu mạng nên đối với Giang Hồi, nàng ít nhiều gì cũng có chút tình cảm khác biệt. Thực ra không chỉ có nàng, mà đến cả ta cũng phải cảm ơn Giang Hồi.”
Hàng mi của A Tự khẽ chớp động: “Vì sao?”
Yến Thư Hành nghiêm túc nói: "Nếu không phải vì y ám sát ta, y sẽ không gặp được nàng. Khi ấy nàng sẽ rơi vào cảnh cô lập không ai giúp đỡ, rồi bị Trịnh Ngũ đem dâng tặng cho đám quyền quý. Ta lại càng không có cơ hội được trùng phùng với nàng. Thế nên dù cho ta có ghen tị với y, thì cũng vẫn cứ phải biết ơn y mà thôi.
Biết ơn vì một kiếm này y đã đâm ra, và lại càng biết ơn cái khoảnh khắc y vì nghe thấy giọng nói của ta mà đâm lệch đi một chút ấy."
A Tự đã nghe quá quen những lời đường mật của hắn rồi, nàng quay mặt đi chỗ khác, chỉ xem câu nói này như gió thoảng bên tai.
Yến Thư Hành khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy tựa như một tiếng thở dài, tan vào trong không khí.
"Thế sự vốn dĩ huyền diệu như vậy đấy, đâm lệch đi nửa tấc hay là đâm trúng ngay chỗ hiểm; nhìn thêm một cái, nhìn bớt một cái; muộn một ngày, sớm một ngày... Những chi tiết nhỏ nhặt đan cài, dệt bện vào nhau, để rồi sinh ra thứ huyền diệu và khó lòng có được nhất trên cõi đời này.”
“Thứ gì?”
A Tự không nhịn được mà cất tiếng hỏi.
Yến Thư Hành không trả lời.
Nhưng trong lòng A Tự mơ hồ đã có câu trả lời cho riêng mình.
Nàng bất giác quay đầu lại, giữa bóng tối và ánh sáng nhập nhẹm, nàng nhìn thấy thanh niên đang định thần nhìn mình đắm đuối.
Yến Thư Hành nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm, mỉm cười, giọng nói trong trẻo cao vút của hắn hòa lẫn vào tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài xe, nhưng lại vô cùng rõ ràng và kiên định: “Chính là duyên phận.”
A Tự đột ngột ngoảnh mặt đi, không nhìn hắn nữa.
Ánh mắt của hắn không đuổi theo nàng, nhưng giọng nói của hắn lại giống như dòng suối trong, len lỏi vào tai: “A Tự, nàng nhìn xem, nàng và ta vốn dĩ chính là một đôi trời sinh đất tạo. Sự chệch hướng nửa tấc nơi mũi kiếm của Giang Hồi chính là ân huệ to lớn nhất mà ông trời đã ban tặng cho ta, để ta có thể tiếp tục sống sót trên cõi đời này, và cũng để ta có cơ hội được trùng phùng với nàng.”
A Tự rủ mắt xuống, làn môi khẽ mấp máy.
Nàng đè nén những gợn sóng lăn tăn trong lòng, đầu óc vẫn giữ được sự tỉnh táo như trước: “Mồi câu mà trưởng công tử muốn thả, chẳng lẽ chỉ là thân phận của Giang Hồi và mấy câu nói tình cảm này thôi sao? Nhưng những thứ này đối với ta của hiện tại mà nói, cũng giống như đem danh cầm tặng cho kẻ đang đói đến cồn cào ruột gan thôi.”
Thế nhưng dug cho có là như vậy, khi nhìn vào bức mật thư được truyền về từ Bắc Yến kia, A Tự vẫn không kìm được mà dao động.
Yến Thư Hành đến cả chuyện của Bắc Yến mà cũng có thể điều tra ra được.
Vậy thì những chuyện xảy ra trong bờ cõi Nam Chu…
Nàng cứ thế lưỡng lự, quanh quẩn giữa việc cắn câu hay là rời đi. Nếu cắn câu, nàng sợ bản thân sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục; còn nếu rời đi, nàng lại phải tiếp tục chờ đợi thời cơ, mà hiện tại nàng lại không muốn chờ thêm nữa.
Nàng lưu lạc bên ngoài suốt mấy tháng trời, trong lòng luôn dấy lên niềm khát khao khẩn thiết đối với tình thân gia đình. Thế nhưng, những vị thúc bá và thẩm nương mà nàng từng kính trọng, gần gũi, những huynh đệ tỷ muội ruột thịt máu mủ tình thâm, thậm chí là cả biểu huynh xưa nay luôn được nàng tin tưởng nhất... tất cả bọn họ, đều vì sự tồn tại của cái gai này mà khiến A Tự không tài nào rộng mở cõi lòng với họ được.
Nàng vốn là người cố chấp và bướng bỉnh.
Nếu không thể chứng minh được tình thân này là hoàn toàn thuần khiết, thì dù cho có khát khao đến mấy, nàng cũng không thể an lòng mà dốc hết chân tâm.
Liệu có nên mượn thế lực của Yến Thư Hành hay không?
Nên hay không nên, và cả…
Có thể hay không thể?
Giữa lúc cõi lòng đang rối bời như tơ vò, khoảng không trước mắt bỗng tối sầm lại.
Thân hình Yến Thư Hành hơi nghiêng người ghé lại gần.
Con hồ ly mang lớp da bọc thần tiên lại còn biết đọc suy nghĩ người khác này, đang dịu dàng dùng những lời mê hoặc, quyến rũ nàng:
"A Tự, hay là thử tin tưởng ta thêm một lần nữa, cho ta một cơ hội được bù đắp cho nàng, có được không?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận