Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-06-04 06:09:05

Giữa núi rừng tĩnh mịch, đúng vào lúc tiếng chim hót ríu rít đầu tiên của buổi sớm phá tan màn sương, A Tự vừa vặn mở mắt.


Trong bóng tối mênh mông vô tận, một đốm sáng nhạt nhòa bỗng dưng lan tỏa. Tim A Tự thắt lại, nàng vội vàng đưa tay khua khoắng trước mặt, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một khoảng không trống rỗng.


Thì ra, tất cả chỉ là ảo giác.


Ánh sáng trong đôi mắt nàng lịm dần như ngọn đèn cạn dầu. Từ ngày mù lòa, nàng mới thấu hiểu một sự thật xót xa: người mù vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng, chỉ tiếc rằng thứ ánh sáng ấy chẳng thể soi rọi được nhân gian, cũng chẳng giúp nàng nhìn rõ được vạn vật.


“Cốc cốc cốc.”


Tiếng gõ cửa đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ, đôi mắt vô hồn của nàng khẽ lay động. A Tự bật dậy, lảo đảo lần theo ký ức bước đến bên cửa, nhanh chóng đẩy then cài.


“Phu quân, chàng về rồi sao?”


“Nương tử, là ta đây! Lý thẩm đây!”


Nghe giọng nói của phụ nhân, niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng A Tự lập tức lụi tàn. Nàng khéo léo giấu đi nỗi thất vọng, nở nụ cười gượng gạo: “Thẩm dậy sớm thật. Ta cứ ngỡ phu quân đã về.”


Lý thẩm vốn là người dưới chân núi, được Giang Hồi - phu quân nàng - thuê về chăm sóc nàng. Thấy nàng vất vả, bà vừa đưa tay đỡ lấy, vừa hóm hỉnh trêu đùa: “Lang quân mới đi được vài ngày, làm sao mà về nhanh thế được? Đôi trẻ các ngươi thật thú vị, ở nhà thì người giữ kẽ, kẻ thẹn thùng, vậy mà vừa xa nhau đã nhớ nhung rồi?”


A Tự chỉ cười trừ, thầm nghĩ Lý thẩm đã bị vẻ ngoài của họ đánh lừa. Nào ai biết được, sự điềm đạm của Giang Hồi là giả, mà vẻ e thẹn của nàng cũng chẳng phải thật.


Nàng để Lý thẩm dìu ra sân ngồi. Phụ nhân vừa bưng cháo vừa lải nhải chuyện xóm giềng: “Chất nữ nhà ta vừa sinh, đứa nhỏ kháu khỉnh lắm! Giang lang quân tuấn tú, nương tử lại xinh đẹp, sau này hai người sinh con chắc chắn sẽ như tiên đồng ngọc nữ.”


Dù đã vấn tóc theo kiểu phụ nhân, nhưng ánh mắt A Tự vẫn mang nét ngây thơ, chưa nhuốm bụi trần. Nghe những lời ấy, nàng chỉ thấy lòng mình trống trải. Sự thật mà Lý thẩm chẳng bao giờ tin nổi là: quen biết ba tháng, bỏ trốn hai tháng, thành thân nửa tháng, nhưng nàng và Giang Hồi đến một cái nắm tay đúng nghĩa cũng chưa từng có.


Lần thân mật nhất giữa hai người có lẽ là những lúc cùng cưỡi một con ngựa, dù khi ấy lưng nàng và ngực hắn vẫn giữ một khoảng cách bằng nắm tay. Ký ức rõ rệt nhất về hắn trong đầu nàng là một lần tình cờ xông nhầm vào phòng khi hắn đang thay y phục. Dưới ánh sáng ngày đó, nàng đã thấy khuôn ngực rắn chắc và một nốt ruồi nhỏ trên lồng ngực. Để che giấu sự bối rối, nàng giả vờ bình thản ngắm nhìn rồi buông một câu khen ngợi: “Thân thể rất rắn chắc.”


Lúc đó, nam nhân cao ngạo chỉ nhíu mày, nhưng vành tai lại đỏ bừng lên. Tiếc thay, giờ đây dù cho hắn lén đỏ mặt, nàng cũng chẳng thể nhìn thấy nữa. Càng không biết khi nào mới khôi phục để nhìn thấy ánh sáng.


A Tự khẽ thở dài, kéo tâm trí đang trôi dạt trở về hiện tại.


Đôi mắt nàng vốn dĩ mang nét tình tứ quyến rũ, giờ đây khi rèm mi dài buông xuống trầm mặc, lại toát lên vẻ dịu dàng, u ẩn đến lạ kỳ. Gió núi lướt nhẹ qua sân, mang theo hương cỏ nội ướp đẫm tay áo. Giữa cảnh rừng bình lặng, thiếu nữ tựa mình bên gốc cây già, dáng người thanh mảnh trong bộ áo thô nhạt màu khẽ bay theo gió, phong thái trông vô cùng thanh tao thoát tục.


Lý thẩm đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ, ngay cả tiếng gõ cửa vang lên cũng chẳng hay biết. Phải đến khi A Tự lên tiếng nhắc nhở, bà mới sực tỉnh, vội vã cười xòa gượng ngùng rồi chạy ra mở cổng:


“Phen này ta đoán chắc chắn là Giang lang quân đã về!”


Trong lòng A Tự cũng dấy lên niềm mong đợi âm thầm. Giữa nơi thâm sơn cùng cốc lại thêm đôi mắt mù lòa, dù đã có Lý thẩm chăm lo cơm nước, nhưng khi thiếu vắng phu quân, nàng vẫn chẳng thể xua tan cảm giác bất an thường trực. Nàng sợ dân chạy loạn lạc bước vào núi, lại càng sợ những vị khách không mời mà đến.


A Tự nghiêng tai, nín thở lắng nghe, nhưng âm thanh vọng vào không phải giọng nói trầm ấm của Giang Hồi mà là tiếng một phụ nhân xa lạ. Tim nàng thắt lại, nàng lập tức xoay người, quay lưng về phía cổng viện, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lấy vật phòng thân. Lúc này, người hàng xóm của Lý thẩm vừa thò đầu nhìn vào sân viện cũ kỹ, vừa lơ đãng hỏi:


“Nhà ta sắp dọn ra khỏi núi rồi, ngươi có muốn đi cùng không?”


Lý thẩm kinh ngạc nói: “Thời buổi này còn chỗ nào tốt hơn núi rừng? Huống hồ, chẳng phải người Hồ đã bị đánh chạy rồi sao?”


Phụ nhân lo lắng nói: “Người Hồ đúng là đã chạy, nhưng ai dám chắc họ sẽ không quay lại? Nghe nói người Hung Nô đã chiếm hơn nửa Ung Châu, thành Trúc Khê của chúng ta với Ung Châu chỉ cách nhau một quận Ngụy Hưng, lần này nếu không có Yến trưởng công tử trấn giữ Ngụy Hưng, e rằng bây giờ cả Ngụy Hưng đã là thiên hạ của người Hồ rồi! Nghe nói lang quân đó hiện đang ở Trúc Khê! Ước chừng hai ngày nữa sẽ trở về Kiến Khang. Lỡ như họ đi rồi, người Hồ lại tới… Ta thật sự rất sợ. Nghe nhi tử ta bảo lưu dân từ phía Bắc đã tràn xuống đông lắm rồi, e là đến cả vỏ cây cũng chẳng còn mà gặm!”


Nhi tử của người phụ nhân này vốn làm việc trong phủ thành chủ Trúc Khê, tin tức xưa nay vốn rất nhanh nhạy. Nghe bà ta nói thế, Lý thẩm lập tức mất sạch bình tĩnh, hai tay cuống quýt xoa vào nhau, giọng run rẩy:


“Vậy... giờ biết trốn đi đâu được đây…”


Phụ nhân thở dài:


“Chúng ta tính chuyển sang quận Tân Thành bên cạnh làm tá điền cho mấy đại gia tộc ở đó. Tuy cực khổ một chút, nhưng họ có ấp lũy kiên cố, lại nuôi cả tư binh. Cho dù quân Hồ không đánh tới đi nữa thì làm tá điền cho họ, số lương thực phải nộp vẫn ít hơn so với nộp thuế cho quan phủ như bấy lâu nay.”


Khóe miệng vốn luôn niềm nở của Lý thẩm giờ đây vì bất an mà trĩu xuống.


Giữa lúc bà còn đang bối rối chẳng biết tính sao, thì phụ nhân hàng xóm bỗng ghé đầu sát lại, nheo mắt, vẻ mặt trầm ngâm nhìn qua khe cửa mấy lượt.


Lý thẩm khéo léo chắn tầm mắt của bà ta, cười bảo:


“Đó là nương tử nhà ta, tân nương mới về nhà ai chẳng hay thẹn thùng, bà đừng nhìn chằm chằm người ta như thế.”


Phụ nhân nọ thu hồi ánh mắt, hỏi gặng:


“Thế bà có tính xuống núi không?”


Lý thẩm xoa xoa đôi bàn tay, ngần ngại không đáp ngay.


Qua khe cửa khép hờ, từng lời từng chữ lọt thẳng vào tai A Tự khiến sắc mặt nàng nhợt nhạt đi vài phần. Lúc rời đi, Giang Hồi chẳng hề hẹn ngày về, nếu đúng lúc này Lý thẩm lại bỏ đi, nàng biết phải dựa vào đâu?


Cũng may Lý thẩm chỉ do dự đôi chút rồi dứt khoát đáp:


“Dù có gấp gáp thế nào thì chắc vẫn còn yên ổn được mười nửa tháng nữa. Đợi hai ngày nữa lang quân nhà ta về đã, người ta có ơn cứu mạng mình, ta phải thay người ta chăm sóc nương tử cho chu toàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=1]

Huống hồ lang quân nhà ta võ nghệ cao cường, nhìn qua là biết người từng trải đời, cứ đợi hắn về rồi tính tiếp.”


Nghe đến đó, lòng A Tự mới vơi bớt phần nào lo âu. Phụ nhân lạ mặt kia dông dài thêm vài câu rồi cũng rời đi.


Lý thẩm quay trở vào sân, cố ý hạ giọng nhẹ nhàng:


“Haiz, cái bà này xưa nay vẫn thế, hễ có tí chuyện là thần hồn nát thần tính rồi. Nương tử đừng để bà ta dọa sợ, chúng ta mau vào ăn cơm tiếp thôi!”


Dẫu vậy, A Tự vẫn nhận ra nỗi bất an lấp liếm sau lời trấn an ấy. Qua mấy ngày chung sống, nàng quá rõ tính nết của Lý thẩm. Lúc này nếu nàng cũng tỏ ra hoang mang thì chỉ khiến bà thêm hoảng loạn, vì vậy nàng chỉ mỉm cười nhạt, gật đầu:


“Thẩm tử yên tâm, đánh hạ được quận Ngụy Hưng, xuôi theo dòng nước chính là vùng lõi Kinh Châu. Nếu Kinh Châu không giữ được thì môi hở răng lạnh, Dương Châu cho đến thành Kiến Khang cũng khó lòng bảo toàn. Thế nên triều đình sẽ không để Ngụy Hưng rơi vào tay quân địch đâu. Hơn nữa, ta nghe nói quận Ngụy Hưng vốn là nơi phát tích của tổ tiên tộc Yến thị, Yến gia dù là vì tổ tông cũng sẽ dốc sức trấn thủ. Chỉ cần Ngụy Hưng không sao, Trúc Khê chúng ta cũng sẽ được yên ổn, ít nhất là trong vài tháng tới đây.”


Nửa đoạn đầu hoàn toàn là nàng dựa vào trực giác mà nói bừa.


Chẳng riêng gì Lý thẩm, ngay cả chính A Tự cũng không rõ mình nghe được những chuyện này từ đâu, nhưng nàng cần cái hiệu ứng “hư hư thực thực” như vậy thì mới đủ sức trấn an lòng người.


Lý thẩm nghe một hồi quả nhiên lùng bùng lỗ tai, nhưng lòng cũng nhẹ nhõm hẳn. Nghe đến hai chữ “tổ tiên”, bà hoàn toàn yên tâm — dù là thế gia đại tộc đi nữa thì cũng phải giữ lấy mồ mả tổ tiên chứ! Lại thấy A Tự dù là phận nữ nhi mù lòa mà vẫn điềm nhiên, vững như bàn thạch, nỗi hoảng loạn trong lòng bà lập tức được xoa dịu. Khóe miệng đang căng cứng cũng giãn ra, nở nụ cười:


“Nếu đúng được như vậy thì ta yên tâm rồi. Nương tử quả nhiên là người có kiến thức sâu rộng, thấy rộng biết nhiều!”


A Tự chỉ cười nhạt. Nàng chỉ có ký ức của vỏn vẹn nửa năm qua, làm sao dám nhận là kiến thức sâu rộng? Chẳng qua cũng chỉ là chắp vá, bịa ra vài lời để trấn an mà thôi.


Lý thẩm đã bình tâm lại, nhưng nỗi bất an của phụ nhân kia đã truyền hết sang cho A Tự. Nàng tìm cớ quay về phòng, ngồi xuống bên cạnh sập gỗ, đầu ngón tay không ngừng mơn trớn chuôi dao.


Trước kia nàng từng bị kẻ ác hãm hại, khó khăn lắm mới thoát thân thì lại bị mù, những cú sốc liên tiếp khiến nàng giờ chẳng khác nào chim sợ cành cong. Phu quân lại thường xuyên vắng nhà, nên nàng đã hỏi xin chàng con dao găm này, ngày thì giấu trong ống tay áo, đêm lại gối dưới đầu giường, có thế mới thấy yên lòng đôi chút.


Thế nhưng vừa rồi nghe từ miệng phụ nhân kia rằng Yến trưởng công tử cũng đang ở Trúc Khê, lòng A Tự không khỏi dậy sóng.


Đúng là khéo thật. Nàng vì muốn tránh bị kẻ ác đưa lên giường quyền quý làm món đồ chơi mới cùng Giang Hồi bỏ trốn, ai ngờ vị quyền quý kia cũng đã đến Trúc Khê.


May mà, nguồn cơn của mọi chuyện không nằm ở người đó. Bằng không, đi một vòng lớn rồi lại quay về điểm xuất phát, chẳng phải nực cười lắm sao?


Giữa lúc A Tự đang đứng ngồi không yên trong ngôi nhà nhỏ trên núi, thì trên con đường mòn, phụ nhân kia cũng vừa đi vừa dừng, đôi mày nhíu chặt.


Nhớ lại dáng vẻ của nữ lang mà mình vừa nhìn lén qua khe cửa, bà ta nghi hoặc lẩm bẩm:


“Chẳng lẽ... lại đúng là nàng ta thật sao?”


“Nàng ta” mà phụ nhânchính là người trong một bức họa. Bức họa đó bà ta chưa từng tận mắt nhìn thấy, chỉ nghe nhi tử làm việc trong phủ thành chủ kể rằng nữ lang trong tranh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tầm mười sáu mười bảy tuổi, bên cạnh còn có một vị lang quân đi cùng. Chẳng phải rất giống với đôi nam nữ trong ngôi nhà trên núi kia sao?


Đó lại chính là người mà Yến trưởng công tử đang dốc sức tìm kiếm.


Chỉ cần bà ta cung cấp được dù chỉ một chút manh mối hữu dụng thôi, chắc chắn sẽ nhận được không ít lợi lộc. Phụ nhân vừa đi vừa tính toán, chợt vỗ tay một cái rồi vội vã xuống núi.


Khi vào đến thành thì mặt trời đã khuất bóng. Bà ta tìm đến cửa sau của một phủ đệ lớn, bước chân có chút ngập ngừng. Dưới ánh hoàng hôn, cánh cửa son rạng rỡ ánh kim, sắc đỏ hắt lên bộ đồ vải thô xám xịt của bà ta, trông cũng thấp thoáng chút hào quang như gấm vóc lụa là. Nhìn xuống đôi đế giày đã mòn vẹt, bà ta nghiến răng, hạ quyết tâm gõ cửa.


Hồi lâu sau, một người trẻ tuổi có vài phần giống bà ta bước ra. Hai người xì xào vài câu, gã tỏ vẻ vui mừng, nhanh chân biến mất sau cánh cửa đỏ.


Vạt áo lướt qua từng lối nhỏ, băng qua bao ngưỡng cửa. Tin tức cũng qua miệng bao người, cuối cùng vượt qua nửa tòa thành, truyền đến tai một hộ vệ mặc hắc y.


Hộ vệ nghe xong liền xoay người, tiến vào trong khu vườn phía sau.


Trời đã vào đêm, cả vườn trúc xanh ẩn hiện trong màn sương mờ mịt, tựa như những bậc phong lưu phóng khoáng, nhã nhặn. Ánh trăng hắt những bóng trúc thanh tao lên khung cửa sổ.


Cánh cửa khép hờ lay động, hiện ra một bóng hình bạch y.


Đó là một lang quân trẻ tuổi đang ngồi trước thư án bên cửa sổ. Đôi mắt dài khép hờ, ánh nhìn hòa nhã dõi theo con thỏ nhỏ bị thương ở chân, bàn tay dịu dàng, cẩn trọng đút cho nó ăn.


Hộ vệ hắc y tiến lên gõ cửa, lang quân trẻ chẳng buồn ngẩng đầu, ôn tồn hỏi: “Phá Vụ tới rồi sao?”


Hộ vệ bước vào phòng: “Bẩm trưởng công tử, có hai việc, một là công sự, hai là tư sự.”


Một thiếu niên chừng mười ba mười bốn tuổi đứng cạnh lang quân bạch y nghe vậy liền cười nhạo: “Phá Vụ, cái đồ đầu gỗ nhà ngươi! Theo thói quen của lang quân, đương nhiên là phải nghe tư sự trước rồi!”


Lang quân nhà bọn họ vốn là công tử tộc trưởng, xưa nay luôn cần mẫn làm việc công, nhưng lại là người phong nhã, thích tìm kiếm thú vui giữa những điều tẻ nhạt. Thế nên mỗi khi tin tức truyền về có cả công lẫn tư, trưởng công tử thường sẽ tìm chút thú vị từ việc tư trước, rồi mới vùi đầu vào đống án văn quan trọng.


Thế nhưng lần này gã đã đoán sai. Lang quân bạch y vẫn tiếp tục đút cho thỏ ăn, đầu cũng không ngẩng lên, nói: “Xuyên Vân đúng là rất hiểu ta. Đã vậy thì cứ nghe công sự trước đi.”


Hộ vệ hắc y vẫn rập khuôn báo cáo: “Người của ta đã bắt được một kẻ ở gần Trúc Khê, nghi là thích khách. Nhưng trước khi bị bắt, kẻ đó đã rạch mặt tự tận. Quan sát thân hình và xương mặt, hẳn là người của Tiên Bi Mộ Dung thị, thuộc Tây Yến.”


Lang quân bạch y trầm ngâm giây lát, rồi hứng thú hỏi: “Ngươi đoán xem, hắn rạch mặt tự sát là để che mắt thế gian, hay là để thu hút sự chú ý của người khác?”


Hộ vệ đáp: “Thuộc hạ cho rằng cả hai khả năng đều có thể xảy ra. Nếu là để che mắt thế gian, chứng tỏ thích khách thực sự do người Tây Yến phái tới. Còn nếu là để thu hút sự chú ý, hẳn là muốn dùng kế ly gián, dù sao hiện nay Tây Yến và Đại Chu vẫn đang giao hảo.”


Lang quân bạch y gật đầu, giao con thỏ cho thiếu niên đứng sau: “Manh mối hiện tại chưa đủ để định đoạt, cứ tiếp tục lùng sục những tên thích khách còn lại, đồng thời lưu giữ bằng chứng. Nếu thực sự có kẻ muốn ly gián, chúng ta cũng chẳng ngại mà thuận nước đẩy thuyền.”


Nói đoạn, hắn chậm rãi đứng dậy, dừng bước trước lư hương khảm vàng hình thụy thú, cầm lấy chiếc lông vũ gạt nhẹ lớp tro hương trong lò.


Đôi bàn tay đó đẹp vô cùng, những ngón tay thuôn dài như ống sáo ngọc bạch tiếu, từng động tác vân vê lò hương đều khiến người ta cảm thấy vô cùng mãn nhãn.


Lang quân lại hỏi: “Còn việc tư thì sao?”


Hộ vệ hắc y khẽ động tâm mắt: “Lúc hoàng hôn có người đến báo, nói rằng ở một ngôi làng nhỏ trên núi cách thành hai mươi dặm có thấy một nữ lang, diện mạo có vài phần tương đồng với người mà lang quân đang tìm kiếm.”


Dứt lời, gã ngước mắt nhìn lang quân.


Động tác trên tay lang quân hơi khựng lại, rèm mi dài khẽ nâng lên rồi lại rủ xuống, dưới ánh nến hắt vào tạo nên một khoảng bóng mờ nơi đáy mắt, khiến nụ cười hòa nhã bỗng chốc thêm vài phần bí ẩn, thú vị.


“Thật là thất sách.” Hắn khẽ bật cười thành tiếng.


“Đáng lẽ ra... ta nên nghe tư sự trước mới phải.”

Bình Luận

0 Thảo luận